Bạn Thân Lừa Tôi
Bạn Thân Lừa Tôi · 📖

Hạ Tầm Bị Bôi Xấu

Chương 24 chương 🔄 Đang ra

Trình Dã không tự mang đến.

Anh chụp ảnh tại chỗ, dùng túi nhựa sạch bọc tấm danh thiếp rồi gọi Đường Sâm cử người tới nhận.

Tôi nhìn anh làm từng bước.

“Lần này không cầm chạy thẳng tới An Hòa?”

“Không.”

“Không tự tìm Mã Hồng Thắng?”

“Không.”

“Không trèo tường, không phá kho, không giả làm người giao nước?”

Trình Dã nhìn tôi.

“Cô thất vọng?”

“Tôi đang kiểm tra xem anh có sốt không.”

Anh đặt túi vật chứng lên bàn.

“Cô nói nhiều.”

“Anh nghe được là còn khỏe.”

Cán bộ tới nhận tấm danh thiếp, phiếu hội thảo, biên nhận sản phẩm và sơ đồ thu nhập. Trước khi rời đi, họ chụp lại vị trí phát hiện và yêu cầu chúng tôi không tiếp tục xáo trộn phòng Trình Vi.

Trình Dã khóa căn hộ.

Tôi đứng ngoài hành lang, nhìn anh kiểm tra lớp khóa trong lâu hơn bình thường.

“Anh nghĩ cô ấy sẽ về thật à?”

Anh không quay lại.

“Tôi không biết.”

“Vẫn giữ.”

“Ừ.”

Tôi không nói thêm.

Trên đường về tiệm sửa xe, điện thoại tôi rung liên tục.

Ban đầu tôi nghĩ Đường Sâm gửi tin mới.

Nhưng thông báo đến từ mạng xã hội.

Mười ba lượt nhắc tên.

Hai mươi bảy tin nhắn.

Bốn cuộc gọi nhỡ từ số lạ.

Một tài khoản bạn học cũ gửi cho tôi đường dẫn kèm câu:

Mày ổn không? Trên mạng đang nói về mày.

Tôi bấm vào.

Bài đăng nằm trong một nhóm cộng đồng Nam Hoài có hơn hai trăm nghìn thành viên.

Tiêu đề viết hoa toàn bộ:

CẢNH GIÁC CÔ GÁI VAY TIỀN BẠN THÂN RỒI DỰNG CHUYỆN BỊ BẮT GIỮ ĐỂ TRỐN NỢ

Bên dưới là ảnh của tôi.

Một bức lấy từ trang cá nhân cũ.

Một ảnh camera tại cầu thang Phúc Lâm.

Một ảnh tôi cầm nửa cán lau nhà.

Một ảnh tôi ném dép vào Quách Bình.

Các ảnh bị cắt mất phần người cầm dao, cửa khóa và nhóm đang đuổi phía sau.

Nhìn qua, tôi giống người chủ động xông vào đánh một nhóm lao động vô tội.

Nội dung bài viết được trình bày như lời kể của “người trong cuộc”:

Hạ Tầm từng vay Ôn Kiều Kiều một khoản tiền lớn để phụ giúp tiệm sửa xe gia đình. Khi bị đòi, cô ta tìm tới nơi Kiều Kiều làm việc, gây rối, phá đồ, đánh nhân viên và lấy trộm điện thoại. Sau đó cô ta dựng chuyện bị giam giữ, báo công an nhằm trốn trách nhiệm trả nợ.

Ôn Kiều Kiều hiện đã xác nhận mình tự nguyện làm việc và không bị ép buộc. Gia đình Kiều Kiều mong cộng đồng không để Hạ Tầm tiếp tục lợi dụng danh nghĩa “cứu bạn” để vu khống người khác.

Tôi đọc xong một lần.

Không hiểu hết.

Đọc lần thứ hai.

Cơn nóng bắt đầu chạy từ ngực lên cổ.

Tôi chưa từng vay Kiều Kiều một đồng.

Thời cấp ba, cô từng mua giúp tôi một ổ bánh mì vì tôi quên mang tiền. Chiều hôm đó tôi trả đủ, còn thêm một hộp sữa.

Đó là khoản nợ lớn nhất giữa chúng tôi.

Phần bình luận đã vượt quá tám trăm.

Tài khoản tên Thu Trang 96 viết:

Từng học chung. Hạ Tầm nóng tính lắm, đánh nhau như cơm bữa. Chuyện này không bất ngờ.

Một người khác:

Kiều Kiều hồi đi học hiền, toàn bị Hạ Tầm lấn át. Giờ chắc bị bạn cũ lợi dụng.

Một người dùng ảnh đại diện mặc áo dài:

Nghe nói cô này không nghề nghiệp ổn định, sống nhờ tiệm sửa xe của chú. Vay tiền không trả rồi dựng chuyện là đúng kiểu người lười làm thích ăn sẵn.

Bình luận phía dưới có ảnh cắt từ camera.

Tôi đang cầm ghế nhựa.

Chữ đỏ được chèn lên:

ĐÂY LÀ NẠN NHÂN?

Một video mười bảy giây được đăng lại.

Cảnh bắt đầu từ lúc tôi đá thùng nước.

Kết thúc ngay khi Trần Phong ngã.

Không có đoạn Quách Bình và những người khác đuổi theo.

Không có người cầm dao.

Không có A Dưỡng tước dao.

Nhạc nền được thêm vào kiểu hài hước.

Phía trên chạy chữ:

ĐẾN CÔNG TY BẠN THÂN ĐÒI TIỀN KHÔNG ĐƯỢC LIỀN ĐẬP PHÁ

Tôi nghe tiếng máu trong tai.

Trình Dã đang lái xe, nhìn sang.

“Có chuyện gì?”

“Dừng xe.”

“Ở đây không dừng được.”

“Vậy chạy nhanh về tiệm.”

“Đưa tôi xem.”

“Tôi tự xử lý.”

Anh nhìn màn hình điện thoại đang rung liên tục.

“Đừng trả lời.”

“Tôi chưa nói anh biết chuyện gì.”

“Nhìn mặt cô là biết cô sắp gây thêm chuyện.”

“Tôi đang bị vu khống.”

“Vậy càng không trả lời ngay.”

Tôi mở ô bình luận.

Ngón tay gõ rất nhanh:

Tôi vay tiền ai, chuyển khoản ngày nào, có bằng chứng thì đưa ra. Còn loại cắt video bỏ đoạn cầm dao thì tốt nhất chuẩn bị giải thích với công an.

Chưa gửi.

Trình Dã đưa tay sang.

Không giật điện thoại.

Chỉ đặt hai ngón tay lên cạnh máy, giữ lại.

“Tắt đi.”

“Tại sao?”

“Cô đang tức.”

“Đúng.”

“Vậy lời cô viết lúc này sẽ được dùng lại.”

“Tôi nói sự thật.”

“Cô định nói bao nhiêu?”

“Tất cả.”

“Bao gồm Phúc Lâm, danh tính người bị giữ, vị trí phòng, quá trình điều tra?”

Tôi khựng lại.

“Không.”

“Cô sẽ bị hỏi. Người khác kích động. Cô càng trả lời càng lộ.”

“Tôi không thể để chúng nói tôi vay tiền.”

“Cô có thể phản hồi sau khi lưu chứng cứ.”

“Đến lúc đó cả thành phố tin rồi.”

“Cô chửi từng người sẽ khiến họ tin cô nóng tính hơn.”

Tôi quay sang.

“Anh đang bảo tôi chịu nhục?”

“Không.”

“Vậy là gì?”

“Chọn cách làm chúng khó xóa dấu hơn.”

Anh buông tay khỏi điện thoại.

“Cô muốn chửi, tôi không ngăn được. Nhưng trước khi chửi, lưu đường dẫn, tài khoản đăng, thời gian, số lượt chia sẻ, bình luận gốc và các bản đăng lại.”

Tôi nhìn anh.

“Sau đó?”

“Gửi Đường Sâm. Yêu cầu xác minh nguồn hình. Báo nền tảng giữ dữ liệu. Lập danh sách tài khoản phát tán đầu tiên.”

“Còn danh dự tôi?”

“Muốn lấy lại thì phải chứng minh họ có tổ chức bôi nhọ, không phải thắng một cuộc cãi nhau.”

Tôi siết điện thoại.

Tôi ghét anh nói đúng.

Ghét hơn nữa vì nếu là vài tuần trước, có lẽ tôi đã gửi bình luận rồi quay sang chửi tiếp từng người.

Xe dừng trước tiệm.

Tôi bước xuống rất nhanh.

Chú Sáu nhìn thấy mặt tôi liền hỏi:

“Ai chết?”

“Danh dự con.”

Ông bỏ chiếc kìm xuống.

“Bị gì?”

Tôi đặt điện thoại lên bàn.

Chú Sáu đọc chưa hết đoạn đầu đã đập tay xuống.

“Bọn mất dạy.”

“Chú vừa bảo con bớt nóng.”

“Chú nóng thay.”

“Không cần.”

“Chúng nói con vay tiền?”

“Ừ.”

“Vay lúc nào?”

“Con cũng đang muốn biết.”

Chú Sáu kéo kính lão xuống, đọc tiếp phần bình luận.

“Con bé Thu Trang nào đây?”

“Bạn cũ của Kiều Kiều.”

“Nó biết chuyện không?”

“Không.”

“Vậy sao nói như thật?”

“Vì trên mạng ai cũng có nghề phụ là nhân chứng.”

Chú Sáu chỉ vào ảnh tôi ném dép.

“Cái này đúng là con à?”

“Đúng.”

“Dép nhà ai?”

“Không biết.”

“Dùng xong có trả không?”

Tôi nhìn ông.

“Chú đang hỏi trọng điểm đó à?”

“Chú xem chúng có thể tố thêm trộm dép.”

Tôi bật cười một tiếng vì tức.

Ngay sau đó, cơn giận lại trở lại.

Thông báo tiếp tục tăng.

Bài viết đã được chia sẻ sang ba nhóm khác.

Một trang chuyên chuyện đời sống đăng lại với tiêu đề:

CÔ GÁI “NỮ HÁN TỬ” ĐẬP PHÁ NƠI LÀM VIỆC CỦA BẠN THÂN VÌ MÓN NỢ?

Một tài khoản video ngắn ghép ảnh tôi với nhạc kịch tính.

Hàng chục người vào trang cá nhân.

Có người nhắn:

Trả tiền cho người ta đi chị.

Sống nhờ ông chú còn đi lừa bạn.

Đánh người rồi giả nạn nhân, loại này phải bắt.

Một tin khác:

Biết địa chỉ tiệm rồi nhé.

Tôi dừng ở câu cuối.

Trình Dã cũng nhìn thấy.

“Chụp lại.”

“Tôi biết.”

Tôi chụp màn hình.

Lần này không cần anh nhắc.

Tôi mở bảng tính trên máy tính tiệm.

Tạo các cột:

Đường dẫn.

Tài khoản.

Thời gian đăng.

Nội dung.

Hình ảnh sử dụng.

Số lượt tương tác.

Liên hệ với Khải Minh.

Đã báo cáo hay chưa.

Trình Dã ngồi xuống bên cạnh.

“Lưu bản gốc trang.”

“Chụp màn hình chưa đủ?”

“Bài có thể bị sửa.”

“Lưu thế nào?”

Anh chỉ tôi cách lưu toàn bộ trang dưới dạng tệp, ghi mã thời gian và quay màn hình từ đầu bài đến phần bình luận.

Tôi làm theo.

Không phải anh ra lệnh.

Anh chỉ nói mỗi bước để tôi tự quyết định.

Khi tôi định bỏ qua một tài khoản chỉ có ba người theo dõi, anh nói:

“Tài khoản nhỏ có thể là nguồn đầu.”

Tôi mở lịch sử đăng.

Tài khoản được tạo sáu tháng trước.

Nội dung trước đây toàn là:

Cơ hội kinh doanh.

Khởi nghiệp không vốn.

Làm giàu cùng đội nhóm.

Hội thảo kỹ năng.

Tuyển cộng tác viên phân phối.

Một bài ba tuần trước có logo mặt trời mọc giống tấm danh thiếp Trình Vi.

Tôi ngồi thẳng.

“Cái này.”

Trình Dã nhìn.

“Lưu.”

Tôi tiếp tục lần ngược.

Bài bôi xấu xuất hiện sớm nhất lúc 14 giờ 06 phút từ tài khoản có tên Sự Thật Nam Hoài.

Ba phút sau, bốn tài khoản khác đăng lại gần như nguyên văn.

Mười phút sau, một nhóm cộng đồng chia sẻ.

Mười lăm phút sau, các bạn học cũ Kiều Kiều bắt đầu bình luận.

Không phải câu chuyện tự nhiên lan truyền.

Có người chuẩn bị sẵn nội dung, ảnh và video.

Tôi nói:

“Chúng có đoạn camera trong Phúc Lâm.”

“Ừ.”

“Có nghĩa người trong tổ chức giữ lại dữ liệu trước khi xóa đầu ghi.”

“Hoặc quay bằng điện thoại.”

“Góc từ camera hành lang.”

“Vậy đầu ghi chưa bị hủy. Chỉ bị chuyển.”

Điều này quan trọng hơn lời chửi.

Nếu tìm được nguồn video, có thể lần tới nơi cất dữ liệu Phúc Lâm.

Tôi gọi Đường Sâm.

Ông nghe xong yêu cầu gửi toàn bộ tài liệu, đặc biệt là liên kết bản video có góc camera.

“Không phản hồi công khai lúc này.” ông nói.

“Tôi biết.”

“Cô biết thật hay Trình Dã đang đứng bên cạnh?”

Tôi nhìn Trình Dã.

Anh ngồi uống nước, tỏ vẻ không liên quan.

“Tôi tự biết.”

“Giọng cô nghe như đang nghiến răng.”

“Biết không có nghĩa thích.”

Đường Sâm nói:

“Chúng tôi sẽ làm việc với nền tảng và xác minh hành vi vu khống, đe dọa. Nhưng cô phải hiểu việc xử lý nội dung trên mạng cần thời gian.”

“Trong thời gian đó họ tiếp tục chửi.”

“Cô có thể ra thông báo ngắn sau khi chúng tôi thống nhất nội dung.”

“Tôi không muốn đọc văn mẫu.”

“Không ai bắt cô đọc.”

“Tôi sẽ viết.”

“Gửi trước cho tôi.”

“Tôi không phải trẻ con.”

“Cô từng ném dép vào người khác.”

“Đó là tình huống tự vệ.”

“Vẫn cho thấy cần đọc trước.”

Tôi cúp máy trước khi ông nói thêm.

Trình Dã nhìn tôi.

“Cô cúp máy đội trưởng.”

“Anh từng làm nhiều chuyện tệ hơn.”

“Đúng.”

“Vậy đừng phán xét.”

“Không phán xét.”

Chú Sáu đang gọi điện cho vài người quen, dặn họ không bình luận trên mạng.

Tôi nghe ông nói:

“Không cần chửi lại. Chụp cho tôi. Ai đăng thì gửi đường dẫn.”

Ông học rất nhanh.

Khoảng nửa giờ sau, Kỷ Lam tới.

Không biết ai báo cô.

Có thể Đường Sâm.

Có thể nguồn của cô.

Hoặc Kỷ Lam đơn giản có một cái mũi chuyên ngửi thấy khủng hoảng.

Cô bước vào, đặt máy tính lên bàn.

“Không trả lời gì chứ?”

Tôi nhìn cô.

“Câu đầu tiên ai cũng hỏi vậy à?”

“Vì cô trông giống người đã soạn năm trăm chữ.”

“Ba trăm hai mươi.”

Kỷ Lam nhìn Trình Dã.

“Anh ngăn?”

“Không.”

“Tôi tự dừng.” Tôi nói.

Kỷ Lam nhướng mày.

“Tiến bộ.”

“Cô đến khen hay làm việc?”

“Làm việc.”

Cô kết nối máy tính với màn hình lớn.

“Gửi tôi mười tài khoản phát tán đầu tiên.”

Tôi chuyển bảng.

Kỷ Lam chạy một phần mềm phân tích công khai, đối chiếu thời gian đăng, mẫu câu, đường dẫn rút gọn và lịch sử nội dung.

“Bốn tài khoản dùng cùng một dịch vụ quản lý bài đăng.”

“Nhìn ra bằng cách nào?” tôi hỏi.

“Dấu thời gian giống nhau, lỗi xuống dòng giống nhau, ảnh được nén cùng thông số.”

Cô mở dữ liệu ảnh.

“Các ảnh này đều từng qua một phần mềm chỉnh sửa. Siêu dữ liệu bị xóa nhưng kích thước và mức nén trùng.”

Trình Dã hỏi:

“Có lần được tài khoản gốc không?”

“Không trực tiếp.”

“Vậy cô nói để làm gì?”

“Để chứng minh chiến dịch có tổ chức.”

Kỷ Lam mở thêm lịch sử các tài khoản.

“Nhìn đây.”

Tài khoản Sự Thật Nam Hoài từng quảng bá ba buổi hội thảo:

Khởi nghiệp Thịnh Vượng.

Gia đình Đổi Đời.

Cộng đồng Minh Khải.

Một tài khoản khác từng đăng tuyển “nhân viên bán hàng mỹ phẩm, bao ăn ở” tại An Hòa.

Tài khoản thứ ba liên tục chia sẻ nội dung của Công ty Nhân lực An Hòa.

Tài khoản thứ tư quảng bá buổi giới thiệu tại Nam Bến.

Tôi nói:

“Đều liên quan Khải Minh.”

“Không thể kết luận chỉ bằng nội dung.” Kỷ Lam đáp. “Nhưng đủ để khoanh nhóm.”

“Cô có dữ liệu cũ?”

“Có.”

Cô mở sơ đồ mạng lưới.

Một số tài khoản từng xuất hiện trong hồ sơ các nạn nhân.

Một tài khoản đã nhắn người nhà Hoàng Ngọc Lệ rằng cô tự nguyện ở lại.

Cấu trúc câu gần giống tin nhắn gửi tôi:

Cô ấy đang tự nguyện làm việc. Gia đình đừng can thiệp.

Tôi nhìn màn hình.

“Chúng dùng cùng một kịch bản.”

“Ừ.”

“Vậy tài khoản nhắn tôi có thể không phải Kiều Kiều.”

“Có thể người khác soạn.”

“Nhưng biết chuyện riêng.”

“Kiều Kiều cung cấp. Tự nguyện hoặc bị ép.”

Không có câu trả lời nào khiến tôi dễ chịu.

Kỷ Lam tiếp tục:

“Bài này có ba mục tiêu.”

Cô giơ ba ngón tay.

“Thứ nhất, phá uy tín nhân chứng.”

“Để lời khai của tôi bị nghi ngờ.”

“Đúng. Thứ hai, cô lập cô khỏi bạn bè và cộng đồng.”

“Để không ai tin nếu tôi lên tiếng.”

“Đúng. Thứ ba, chọc cô phản ứng.”

“Tại sao?”

“Vì cô nổi nóng, chửi bới hoặc đe dọa, họ sẽ cắt phần đó làm bằng chứng rằng cô bạo lực.”

Tôi nhìn bình luận đang chửi mình.

Một số người cố tình nhắc:

Có giỏi vào đây đối chất.

Nữ hán tử sao im rồi?

Đánh người được mà không dám trả lời à?

Họ đang chờ.

Không phải sự im lặng tự nhiên của cộng đồng.

Là câu móc.

Tôi đóng ô soạn phản hồi cá nhân.

“Không cho họ.”

Kỷ Lam nhìn tôi.

“Cho gì?”

“Phản ứng họ muốn.”

Trình Dã không nói.

Nhưng tôi biết anh đang quan sát.

Tôi mở một tài liệu mới.

Viết thông báo ngắn:

Tôi đã ghi nhận bài đăng và các nội dung liên quan. Các thông tin cho rằng tôi vay tiền, trốn nợ hoặc chủ động gây rối là sai sự thật. Vụ việc tại nhà trọ Phúc Lâm đang được cơ quan chức năng xác minh. Tôi sẽ không tranh cãi cá nhân trên mạng và đã lưu toàn bộ nội dung có dấu hiệu vu khống, đe dọa để cung cấp cho cơ quan chức năng.

Tôi đọc lại.

Không đủ đã.

Nhưng đúng.

Tôi thêm một câu:

Việc cắt ghép hình ảnh không thay đổi được hoàn cảnh trước và sau đoạn video gốc.

Kỷ Lam nói:

“Được.”

Trình Dã nói:

“Bỏ tên Phúc Lâm.”

“Tại sao?”

“Đối tượng đang theo dõi xem cảnh sát biết đến đâu.”

“Kỷ Lam?”

Cô suy nghĩ.

“Có thể viết ‘vụ việc tôi đã trình báo’.”

Tôi sửa.

Không ai lấy điện thoại khỏi tay tôi.

Không ai đăng thay.

Tôi gửi bản cho Đường Sâm.

Ông chỉ sửa một từ: “điều tra” thành “xác minh” vì vụ chưa chính thức công bố trạng thái.

Tôi đăng.

Sau năm phút, bình luận tăng gấp đôi.

Người tin tôi có.

Người tiếp tục chửi có.

Người yêu cầu đưa chứng cứ có.

Tôi không trả lời.

Mỗi bình luận có dấu hiệu đe dọa hoặc đưa địa chỉ tiệm đều được lưu.

Một người bạn học cũ gọi tới.

Tôi không nghe ngay.

Cô ta nhắn:

Tao không biết chuyện thật thế nào, nhưng Kiều Kiều từng nói mày nợ nó.

Tôi đáp riêng:

Cậu còn tin nhắn hoặc ghi âm không? Gửi cho tôi.

Cô ta im một lúc rồi gửi ảnh chụp đoạn trò chuyện cách đây ba tháng.

Kiều Kiều từng viết:

Tầm nợ tao một lần cứu mạng, nên gọi là nó phải tới.

Đó là cách nói đùa giữa chúng tôi.

Người đăng bài đã biến câu ấy thành nợ tiền.

Tôi nhìn ảnh chụp.

Một bằng chứng khác cho thấy câu chuyện được tạo từ những mảnh thật bị bóp méo.

Tôi xin cô bạn gửi bản gốc và đồng ý cho cảnh sát liên hệ.

Cô ta hỏi:

Mày thật sự bị nhốt à?

Tôi trả lời:

Tôi đã trình báo. Cậu chỉ cần giữ nguyên dữ liệu.

Không kể thêm.

Không van xin tin tưởng.

Không chửi việc cô vừa bình luận.

Trình Dã ngồi bên kia bàn, thấy tôi đặt điện thoại xuống.

“Không mắng?”

“Để sau.”

“Sau là khi nào?”

“Khi vụ kết thúc.”

“Có thể danh sách dài.”

“Tôi nhớ dai.”

“Biết.”

Đến tối, bảng theo dõi đã có hơn một trăm đường dẫn.

Kỷ Lam phát hiện bảy tài khoản chính thuộc cùng nhóm quảng bá.

Ba tài khoản từng đăng thông tin tuyển dụng cho công ty vỏ bọc.

Hai tài khoản từng công kích nạn nhân khác bằng cùng kịch bản:

Vay tiền.

Tự nguyện đầu tư.

Dựng chuyện khi thua lỗ.

Người nhà can thiệp phá hoại công việc.

Một mô hình bôi xấu được sử dụng lặp lại.

Tôi không còn chỉ là người bị chửi.

Tôi trở thành trường hợp mới nhất trong một danh sách.

Điều đó không làm đỡ đau.

Nhưng giúp cơn giận có hướng.

Tôi hỏi Kỷ Lam:

“Cô có thể viết về chiến dịch bôi nhọ này không?”

“Có.”

“Đăng ngay?”

“Không.”

“Vì sao?”

“Vì tôi vừa hứa phối hợp thời điểm.”

Trình Dã nhìn cô.

Kỷ Lam nhăn mặt.

“Đừng tỏ vẻ thắng. Tôi học từ sai lầm, không phải từ anh.”

Tôi nói:

“Chúng ta cần chứng minh cùng nhóm tài khoản được dùng cho nhiều nạn nhân.”

“Đúng.” Kỷ Lam đáp. “Cần bản gốc, thời gian và lời xác nhận của những người từng bị bôi nhọ.”

“Vậy liên hệ họ.”

“Ngày mai.”

“Tối nay.”

“Cô chưa ngủ gần hai ngày.”

“Tôi vẫn tỉnh.”

Trình Dã nói:

“Cô đang đọc một dòng ba lần.”

Tôi nhìn màn hình.

Đúng là cùng một dòng.

“Không liên quan.”

“Đi nghỉ.”

“Anh lại ra lệnh?”

“Đề nghị.”

“Giọng không giống.”

“Vậy cô lựa chọn thức tiếp và nhập sai dữ liệu.”

Tôi muốn cãi.

Nhưng mắt đã cay.

Chú Sáu mang ra một tô mì.

“Tất cả ăn rồi về.”

Kỷ Lam nhìn tô mì.

“Chỉ một tô?”

“Cô tự mua.”

“Chú thiên vị.”

“Cô nói nhiều.”

“Tôi tưởng câu này độc quyền Trình Dã.”

Tôi kéo tô mì về phía mình.

“Đừng giành. Tôi là người bị bôi xấu.”

Trình Dã nói:

“Lý do rất hợp lý.”

Không khí dịu đi trong vài phút.

Nhưng điện thoại vẫn sáng liên tục.

Tôi đã tắt thông báo bình luận, chỉ giữ tin nhắn riêng để phát hiện đe dọa.

Khoảng chín giờ bốn mươi, một tin nhắn mới xuất hiện dưới bài đăng.

Không phải tin nhắn riêng.

Là bình luận giữa hàng trăm câu chửi bới.

Tài khoản không có ảnh đại diện.

Tên gồm những ký tự ngẫu nhiên.

Tài khoản mới tạo trong ngày.

Nó không chửi tôi.

Không bênh tôi.

Chỉ để lại một câu:

Hạ Tầm, cứu tớ.

Tôi dừng đũa.

Tim đập mạnh.

Trình Dã nhận ra sắc mặt tôi.

“Gì?”

Tôi xoay màn hình.

Kỷ Lam lập tức chụp đường dẫn.

Trình Dã cúi xuống đọc.

“Đừng trả lời công khai.”

“Tôi biết.”

Tôi mở hồ sơ tài khoản.

Không có bài viết.

Không bạn bè.

Không thông tin.

Chỉ có bình luận ấy.

Tôi nhìn từng chữ.

Không có dấu ba chấm.

Không có lỗi chính tả.

Không đủ để biết có phải Kiều Kiều.

Nhưng cách gọi tên tôi.

Cách dùng chữ “tớ”.

Và thời điểm xuất hiện giữa một chiến dịch muốn tôi im lặng.

Tài khoản có thể là bẫy.

Cũng có thể là một người bị giữ khác.

Hoặc Kiều Kiều đã tìm được vài giây để nói điều trái ngược hoàn toàn với những tin nhắn trước.

Tôi chụp màn hình, lưu thời gian và đường dẫn.

Sau đó gửi cho Đường Sâm.

Không trả lời.

Nhưng tay tôi đặt trên bàn đã siết lại.

Bởi lần đầu tiên kể từ khi Kiều Kiều chạy ngược trong mưa, có một giọng nói mang tên cô không bảo tôi dừng lại.

Nó đang cầu cứu.

· · ·
← Chương trước Mục lục Chương tiếp →
Trợ lý AI
Trợ lý AI
Tư vấn truyện · Luôn sẵn sàng
👋 Xin chào! Mình là trợ lý AI của LinkTruyen.

Mình có thể giúp bạn:
  • Gợi ý truyện phù hợp
  • Giải thích các thể loại
  • Hướng dẫn sử dụng web
Bạn muốn đọc truyện thể loại gì? 😊