Đứa con ngoan
Con đường dẫn vào khu nhà riêng được trồng kín hai hàng ngân hạnh, mặt đường sạch đến mức gần như không nhìn thấy một chiếc lá rơi. Qua cổng kiểm soát là những căn biệt thự nằm cách xa nhau, bị che khuất sau tường đá, cây xanh và hệ thống an ninh dày đặc.
Hứa Tĩnh An ngồi ở hàng ghế sau, nhìn cảnh vật lùi dần qua cửa kính.
Trên đầu gối nàng là một tập tài liệu màu xám.
Lịch trình tuần tới của Lục Cảnh Nghiêu.
Ba bản kế hoạch học tập.
Hai bộ tài liệu dự án.
Một danh sách những buổi gặp mặt đã được đánh dấu “không được thay đổi”.
Hôm nay là ngày làm việc thứ ba của nàng.
Theo kế hoạch ban đầu, Tĩnh An chỉ cần gửi lịch trình qua thư điện tử. Nhưng thư ký của Tần Nhã Lệ gọi đến vào sáng nay, yêu cầu nàng trực tiếp mang tài liệu đến biệt thự để “làm quen với quy tắc trong nhà”.
Cụm từ ấy khiến Tĩnh An không thoải mái.
Không phải làm quen với thành viên gia đình.
Không phải trao đổi cách phối hợp.
Mà là làm quen với quy tắc.
Chiếc xe dừng trước cổng chính.
Tĩnh An xuống xe.
Biệt thự Lục gia không phô trương theo kiểu dùng quá nhiều vàng, đá sáng hoặc những pho tượng lớn. Toàn bộ căn nhà mang màu trắng xám, đường nét gọn gàng, cửa kính cao, mái bằng và những mảng tường đá tự nhiên.
Đẹp.
Trang nhã.
Không có bất kỳ chi tiết thừa nào.
Cũng không có cảm giác của một ngôi nhà.
Người quản gia đứng chờ ở bậc thềm.
“Cô Hứa?”
“Vâng.”
“Mời cô vào. Phu nhân đang ở phòng khách.”
Tĩnh An bước qua cánh cửa lớn.
Bên trong yên tĩnh đến mức tiếng gót giày của nàng nghe rõ trên nền đá.
Phòng khách rộng, trần cao, một bức tranh trừu tượng chiếm gần hết bức tường chính. Hoa trong bình được cắm cân đối. Sách trên giá xếp theo màu và kích thước. Những chiếc gối trên sofa nằm đúng góc, không có dấu hiệu từng bị ai tùy tiện dựa vào.
Tĩnh An nhìn quanh.
Không có ảnh gia đình trên bàn.
Không có áo khoác bị bỏ quên.
Không có một cuốn sách đang đọc dở.
Mọi thứ đều sạch sẽ và hoàn chỉnh như một không gian trưng bày.
“Cô Hứa, mời ngồi.”
Tần Nhã Lệ đang ngồi trên sofa cạnh cửa sổ.
Bà mặc áo len mỏng màu kem và chân váy dài, tóc búi thấp. Không có ánh đèn sân khấu, không có micro, nhưng dáng ngồi và nụ cười vẫn hoàn hảo như khi xuất hiện trước công chúng.
Tĩnh An dừng cách bà vài bước.
“Chào phu nhân Lục.”
Ánh mắt Tần Nhã Lệ lướt qua gương mặt nàng.
Chậm.
Kỹ.
Nhưng không có dấu hiệu nhận ra.
“Ngồi đi.”
“Cảm ơn.”
Tĩnh An ngồi xuống chiếc ghế đơn đối diện.
Nàng đặt tài liệu lên bàn.
“Đây là lịch trình đã điều chỉnh của cậu Lục trong tuần tới. Tôi đã thêm thời gian di chuyển và chia lại thứ tự ưu tiên.”
Tần Nhã Lệ không nhìn tài liệu ngay.
Bà tiếp tục quan sát Tĩnh An.
“Cô bao nhiêu tuổi?”
“Hai mươi tư.”
“Trước đây đã từng làm trợ lý cá nhân chưa?”
“Chưa làm riêng cho một cá nhân trong thời gian dài. Tôi có kinh nghiệm điều phối sự kiện và lịch trình khách mời.”
“Cô biết công việc này yêu cầu sự kín đáo chứ?”
“Trong hợp đồng đã có điều khoản bảo mật.”
“Không chỉ là bảo mật công việc.”
Tần Nhã Lệ hơi nghiêng người, giọng nói vẫn nhẹ nhàng.
“Cảnh Nghiêu còn trẻ. Nó sắp bước vào giai đoạn quan trọng của việc học và công việc. Tôi không muốn những người ở bên cạnh nó tạo ra ảnh hưởng không cần thiết.”
Tĩnh An hiểu rất rõ “ảnh hưởng không cần thiết” nghĩa là gì.
Nàng nhìn thẳng vào bà.
“Tôi chỉ phụ trách công việc.”
“Đương nhiên.”
Tần Nhã Lệ mỉm cười.
“Tôi chỉ muốn nói trước để tránh những hiểu lầm về sau.”
Hai chữ “hiểu lầm” khiến đầu ngón tay Tĩnh An lạnh đi.
Tám năm trước, bà ta cũng từng dùng cách nói ấy.
Nếu bản thân biết giữ khoảng cách, người khác sẽ không hiểu lầm.
Nếu không muốn bị bàn tán, phải biết tự xem lại mình.
Tĩnh An đặt hai tay lên đầu gối.
“Phu nhân có thể yên tâm. Tôi biết giới hạn công việc ở đâu.”
Tần Nhã Lệ gật đầu.
“Vậy thì tốt.”
Bà mở tập lịch trình.
Chỉ xem hai trang, lông mày đã khẽ nhíu lại.
“Buổi học ngoại ngữ chiều thứ tư bị dời sang thứ sáu?”
“Chiều thứ tư có buổi họp thử nghiệm dự án. Nếu giữ lịch cũ, cậu Lục phải di chuyển qua ba khu vực trong chưa đến bốn mươi phút.”
“Trước đây vẫn sắp như vậy.”
“Trước đây thường xuyên trễ lịch.”
Tần Nhã Lệ ngẩng lên.
“Cô nghe ai nói?”
“Tôi xem báo cáo của ba tháng gần nhất.”
“Cảnh Nghiêu chưa từng phàn nàn.”
Tĩnh An im lặng một giây rồi đáp:
“Không phàn nàn không có nghĩa lịch trình hợp lý.”
Nụ cười trên môi Tần Nhã Lệ nhạt đi rất nhẹ.
Không khí trong phòng khách thay đổi.
Người quản gia đứng phía xa cúi đầu thấp hơn.
Tĩnh An nhận ra mình vừa phản bác người phụ nữ này ngay trong lần đầu đến biệt thự.
Nhưng nàng không rút lại.
Tần Nhã Lệ khép tập lịch trình.
“Cô có vẻ rất có chủ kiến.”
“Tôi chỉ muốn công việc vận hành hiệu quả.”
“Người trẻ có chủ kiến là tốt. Nhưng đôi khi cần hiểu rằng một số sắp xếp không chỉ phục vụ cho một cá nhân.”
“Vâng.”
Tĩnh An đáp, không tranh luận thêm.
Tiếng bước chân từ cầu thang vang xuống.
Lục Cảnh Nghiêu xuất hiện ở khúc rẽ tầng hai.
Hắn mặc áo len mỏng màu đen và quần dài cùng màu, không có vest, không có cà vạt. So với những lần gặp ở trung tâm hội nghị hay văn phòng, hôm nay hắn trông trẻ hơn.
Nhưng vẻ thư giãn chỉ tồn tại trong khoảnh khắc hắn chưa nhìn thấy mẹ mình.
Khi bước xuống bậc cuối, lưng hắn thẳng hơn một chút.
Ánh mắt trở nên ôn hòa.
Khóe môi hiện lên nụ cười vừa đủ.
“Mẹ.”
Hắn lên tiếng trước.
“Con về rồi.”
Tần Nhã Lệ nhìn đồng hồ.
“Sớm hơn mười hai phút.”
“Buổi học kết thúc sớm.”
“Giáo sư Trương không kéo dài phần thảo luận sao?”
“Thầy có cuộc họp đột xuất.”
“Bài phân tích sáng nay con đã gửi chưa?”
“Con gửi lúc mười một giờ hai mươi.”
“Phần số liệu quý trước?”
“Đã cập nhật.”
“Kỳ thi thử cuối tuần?”
“Con sẽ làm tối nay.”
Không cần mở điện thoại.
Không cần xem lại lịch.
Cảnh Nghiêu trả lời từng câu chính xác như thể mọi thông tin đã được sắp thành hàng trong đầu.
Tĩnh An ngồi đối diện, lặng lẽ quan sát.
Tần Nhã Lệ không hỏi hắn có mệt hay không.
Không hỏi buổi học thế nào.
Cũng không hỏi hắn đã ăn trưa chưa.
Mỗi câu đều là xác nhận một nhiệm vụ.
Còn Cảnh Nghiêu không phản bác.
Không chậm trễ.
Không thể hiện khó chịu.
Hắn giống một người đã lặp lại quá trình này quá nhiều lần đến mức biết rõ câu trả lời nào sẽ khiến mọi chuyện kết thúc nhanh nhất.
Tần Nhã Lệ chỉ sang phía đối diện.
“Trợ lý mới của con đến rồi.”
Cảnh Nghiêu quay sang Tĩnh An.
Ánh mắt hai người chạm nhau.
Chỉ một giây.
Sau đó hắn bình thản gật đầu.
“Chào chị.”
Giống như đây là lần đầu họ gặp riêng trong nhà hắn.
Không nhắc đến hành lang phía sau trung tâm hội nghị.
Không nhắc đến tấm danh thiếp.
Không nhắc đến việc chính hắn đã đưa nàng vào vị trí này.
Tĩnh An đáp:
“Chào cậu Lục.”
Cảnh Nghiêu ngồi xuống sofa bên cạnh mẹ, khoảng cách giữa hai người được giữ vừa phải.
Tần Nhã Lệ đưa tập lịch trình cho hắn.
“Cô Hứa đã tự ý thay đổi lịch học ngoại ngữ chiều thứ tư.”
Cảnh Nghiêu mở tài liệu.
“Tôi đã gửi bản điều chỉnh cho cậu vào tối qua.”
Tĩnh An nói.
“Con đã xem chưa?”
Tần Nhã Lệ hỏi.
“Rồi.”
“Con đồng ý?”
“Vâng.”
“Vì sao không hỏi mẹ trước?”
Cảnh Nghiêu lật đến trang được đánh dấu.
“Lịch cũ có nguy cơ khiến con đến muộn buổi họp dự án.”
“Con có tài xế.”
“Giờ cao điểm không phụ thuộc tài xế.”
Tần Nhã Lệ nhìn hắn.
Tĩnh An chờ một lời phản bác mạnh hơn.
Nhưng Cảnh Nghiêu chỉ nói bằng giọng rất ôn hòa:
“Nếu mẹ muốn giữ lịch cũ, con có thể đổi lại.”
Câu nói hoàn toàn phục tùng.
Thậm chí trao quyền quyết định lại cho bà.
Nhưng vì hắn vừa giải thích quá hợp lý, nếu Tần Nhã Lệ vẫn cố giữ lịch cũ, người gây ra sai sót sẽ là bà.
Tần Nhã Lệ im lặng vài giây.
“Không cần.”
Bà đặt tách trà xuống.
“Lần sau thay đổi phải báo trước.”
“Vâng.”
Cảnh Nghiêu đáp.
Hắn không thắng bằng cách phản kháng.
Hắn chỉ khiến lựa chọn của mình trở thành phương án hợp lý nhất rồi để người khác tưởng rằng họ đã quyết định.
Tĩnh An nhìn bàn tay hắn lật tài liệu.
Ngón tay dài, động tác chậm rãi, không có bất kỳ dấu hiệu căng thẳng nào.
Một đứa con ngoan.
Nhưng không phải đứa con không biết suy nghĩ.
Tần Nhã Lệ quay sang Tĩnh An.
“Cô Hứa làm việc ở trung tâm được bao lâu rồi?”
“Hơn một năm.”
“Cô tốt nghiệp ngành gì?”
“Quản lý truyền thông và sự kiện.”
“Trường nào?”
“Đại học Nam Thịnh.”
“Trước đó học phổ thông ở đâu?”
Câu hỏi đến quá tự nhiên.
Giống như một phần bình thường trong cuộc trò chuyện.
Nhưng lưng Tĩnh An lập tức căng lên.
Cảnh Nghiêu vẫn nhìn tập lịch trình.
Chỉ có ngón tay đang lật trang dừng lại.
Tĩnh An nhìn Tần Nhã Lệ.
Người phụ nữ trước mặt không có vẻ đã nhớ ra.
Bà chỉ đang hỏi lý lịch một nhân viên sẽ xuất hiện gần con trai mình.
Tĩnh An có thể nói tên trường sau khi chuyển đi.
Có thể tránh Minh Đức.
Có thể tiếp tục giấu.
Nhưng Cảnh Nghiêu đang ngồi đó.
Hắn đã có tấm ảnh.
Hắn biết nàng nói dối.
Nếu nàng tiếp tục phủ nhận trước mặt Tần Nhã Lệ, chính nàng sẽ trở thành người sợ hãi quá khứ.
Tĩnh An đặt tay lên mép tập tài liệu.
“Trước đây tôi từng học ở Trung học Minh Đức.”
Căn phòng im lặng.
Rất ngắn.
Nhưng đủ rõ để nghe thấy tiếng kim đồng hồ chạy trên bức tường phía sau.
Tần Nhã Lệ nhìn nàng.
Nụ cười trên môi bà vẫn còn.
Chỉ có ánh mắt khựng lại.
“Minh Đức?”
“Vâng.”
“Khóa nào?”
“Tám năm trước.”
“Lớp nào?”
“Lớp mười một ban một.”
Lần này, biểu cảm của Tần Nhã Lệ thật sự thay đổi.
Rất nhẹ.
Một cái chớp mắt chậm hơn bình thường.
Một nhịp siết ngón tay quanh quai tách.
Sau đó tất cả biến mất.
Bà mỉm cười.
“Lớp mười một ban một sao?”
“Vâng.”
“Cô là học sinh của tôi?”
“Đúng.”
Tĩnh An nhìn thẳng bà.
“Tôi là Hứa Tĩnh An.”
Cảnh Nghiêu ngẩng lên.
Không phải vì cái tên xa lạ.
Hắn đã biết từ lâu.
Nhưng giọng nói của Tĩnh An khi tự giới thiệu không còn giống một nhân viên báo cáo thông tin.
Nó giống một người đang đặt lại tên mình trước mặt kẻ từng cố biến nó thành một điều đáng xấu hổ.
Tần Nhã Lệ không nói ngay.
Ánh mắt bà dừng trên gương mặt Tĩnh An lâu hơn.
Có lẽ bà đang cố nối người phụ nữ hai mươi tư tuổi trước mặt với cô gái mười sáu tuổi trong ký ức.
Hoặc có lẽ bà đã nhận ra từ khoảnh khắc nghe thấy cái tên.
Nhưng không muốn thừa nhận.
“Hứa Tĩnh An.”
Bà lặp lại.
“Cái tên có chút quen.”
Tĩnh An không cười.
“Có thể cô Tần từng dạy quá nhiều học sinh.”
Cách xưng hô thay đổi.
Không còn là “phu nhân Lục”.
Mà là “cô Tần”.
Một danh xưng thuộc về tám năm trước.
Bầu không khí trong phòng khách lập tức nặng xuống.
Cảnh Nghiêu vẫn im lặng.
Hắn ngồi bên cạnh mẹ, nhưng ánh mắt lại đặt trên Tĩnh An.
Tần Nhã Lệ vuốt nhẹ mép tách trà.
“Đúng là tôi từng dạy rất nhiều học sinh.”
“Vâng.”
“Sau đó cô chuyển trường?”
“Đúng.”
“Vì lý do gia đình sao?”
Tĩnh An nhìn bà.
Câu hỏi ấy suýt khiến nàng bật cười.
Tần Nhã Lệ biết.
Bà chắc chắn biết nàng không chuyển trường vì lý do gia đình.
Dù không nhớ toàn bộ, bà cũng phải nhớ một nữ sinh rời đi sau khi bị cả lớp cô lập.
Nhưng bà vẫn hỏi như thể đó chỉ là một thay đổi bình thường.
“Không hoàn toàn.”
Tĩnh An đáp.
Tần Nhã Lệ hơi nhíu mày.
“Vậy là vì lý do gì?”
“Chuyện cũ rồi.”
Cảnh Nghiêu lên tiếng.
Giọng hắn rất nhẹ.
“Không cần hỏi lúc này.”
Tần Nhã Lệ quay sang con trai.
“Con biết chuyện gì sao?”
“Không.”
“Vậy tại sao xen vào?”
“Vì chị ấy đến để bàn giao lịch trình, không phải dự buổi gặp mặt học sinh cũ.”
Hắn vẫn gọi nàng là chị.
Trước mặt mẹ.
Cách gọi ấy nghe quá tự nhiên.
Nhưng Tần Nhã Lệ lập tức chú ý.
Ánh mắt bà chuyển từ con trai sang Tĩnh An.
“Con gọi cô ấy là chị?”
“Cô ấy lớn hơn con.”
“Một cách xưng hô quá thân mật không cần thiết trong công việc.”
“Vậy con nên gọi thế nào?”
“Cô Hứa.”
Cảnh Nghiêu gật đầu.
“Vâng.”
Không tranh cãi.
Không phản bác.
Nhưng khi quay sang Tĩnh An, hắn vẫn nói:
“Chị đã đánh dấu phần tài liệu cần ưu tiên chưa?”
Không khí khựng lại lần nữa.
Tĩnh An hiểu hắn đang cố ý.
Tần Nhã Lệ cũng hiểu.
Nhưng Cảnh Nghiêu đã dùng giọng điệu quá bình thường, như thể chữ “chị” chỉ là một thói quen vô hại.
Tần Nhã Lệ đặt tách trà xuống mạnh hơn một chút.
“Cảnh Nghiêu.”
“Vâng?”
“Con không nghe mẹ nói sao?”
Hắn nhìn bà, ánh mắt trong trẻo và bình tĩnh.
“Con nghe.”
“Vậy tại sao vẫn gọi như thế?”
Cảnh Nghiêu im lặng một nhịp.
“Con quên.”
Lời xin lỗi hoàn hảo.
Gương mặt hoàn hảo.
Không có chút khiêu khích nào để bà có thể trách phạt.
Nhưng Tĩnh An biết hắn không quên.
Tần Nhã Lệ cũng biết.
Người quản gia xuất hiện đúng lúc.
“Phu nhân, bữa tối đã chuẩn bị xong.”
Tần Nhã Lệ nhìn đồng hồ.
“Cô Hứa ở lại dùng bữa rồi hãy về.”
Tĩnh An định từ chối.
“Không cần, tôi—”
“Đây cũng là cơ hội để cô nắm rõ lịch sinh hoạt trong nhà.”
Giọng bà nhẹ nhàng nhưng không để lại lựa chọn.
Tĩnh An nhìn Cảnh Nghiêu.
Hắn khép tập lịch trình.
“Ở lại đi.”
Không phải mời.
Cũng không giống ra lệnh.
Chỉ là một câu nói đủ bình thản để khiến việc từ chối trở nên nổi bật.
Tĩnh An cuối cùng gật đầu.
“Làm phiền rồi.”
Phòng ăn của Lục gia nằm phía sau một vách kính nhìn ra khu vườn.
Bàn dài đủ chỗ cho mười người nhưng tối nay chỉ có ba người ngồi.
Lục Hoài Sâm chưa về.
Chỗ của ông ở đầu bàn vẫn được dọn sẵn, dao nĩa đặt đúng vị trí nhưng không ai nhắc đến.
Tần Nhã Lệ ngồi một bên.
Cảnh Nghiêu ngồi đối diện.
Tĩnh An được xếp ở vị trí gần cuối bàn.
Khoảng cách giữa họ đủ xa để một bữa ăn ba người trông giống một cuộc họp.
Món ăn được mang lên theo từng phần nhỏ.
Không ai nói chuyện trong vài phút đầu.
Tĩnh An ăn rất ít.
Không phải vì không đói.
Mà vì nàng cảm thấy mỗi động tác của mình đều đang bị quan sát.
Tần Nhã Lệ là người mở lời trước.
“Cô Hứa hiện sống cùng gia đình sao?”
“Tôi sống một mình.”
“Cha mẹ ở đâu?”
“Ở thành phố khác.”
“Chưa kết hôn?”
“Chưa.”
“Có bạn trai?”
Câu hỏi khiến Tĩnh An ngẩng lên.
Cảnh Nghiêu đặt đũa xuống rất nhẹ.
Tần Nhã Lệ vẫn giữ vẻ tự nhiên.
“Tôi chỉ muốn hiểu hoàn cảnh của người sẽ thường xuyên làm việc bên cạnh con trai mình.”
“Tôi không có bạn trai.”
Tĩnh An đáp.
“Công việc của tôi sẽ không ảnh hưởng đến đời tư của cậu Lục.”
“Đời tư và công việc đôi khi khó tách biệt.”
“Vậy tôi sẽ giữ khoảng cách rõ ràng.”
“Hy vọng cô làm được.”
Giọng Tần Nhã Lệ dịu dàng.
Nhưng từng chữ đều có sức nặng quen thuộc.
Tĩnh An nhớ đến căn phòng giáo viên tám năm trước.
Mẹ nàng ngồi cạnh.
Tần Nhã Lệ nói con gái phải biết tránh những tình huống dễ bị hiểu lầm.
Tám năm trôi qua.
Bà vẫn dùng cùng một cách.
Không trực tiếp kết tội.
Chỉ đặt ra những giả định khiến người nghe phải tự chứng minh mình trong sạch.
Cảnh Nghiêu gắp một miếng thức ăn, giọng bình thản:
“Mẹ cũng hỏi tình trạng hôn nhân của các trợ lý trước sao?”
Tần Nhã Lệ nhìn hắn.
“Mẹ chỉ muốn bảo đảm người bên cạnh con không có hoàn cảnh phức tạp.”
“Không có bạn trai thì đơn giản hơn sao?”
“Ít nhất không tạo thêm vấn đề.”
“Con lại nghĩ người không có bạn trai mới dễ tạo vấn đề hơn.”
Tĩnh An suýt sặc.
Tần Nhã Lệ đặt đũa xuống.
“Cảnh Nghiêu.”
Hắn ngẩng lên, vẻ mặt vô tội.
“Con chỉ nói theo logic của mẹ.”
“Không được nói chuyện thiếu nghiêm túc trong bữa ăn.”
“Vâng.”
Hắn lập tức cúi đầu.
Ngoan ngoãn tuyệt đối.
Nhưng câu nói đã được thả ra.
Tĩnh An không nhìn hắn.
Nàng sợ chỉ cần ánh mắt chạm nhau, mình sẽ để lộ phản ứng.
Tần Nhã Lệ đổi chủ đề.
Bà hỏi về tiến độ kỳ thi tài chính.
Cảnh Nghiêu trả lời từng mục.
Hỏi về bài thuyết trình tuần sau.
Hắn nói đã chuẩn bị xong.
Hỏi về buổi gặp Diệp gia cuối tuần.
Hắn không dừng lại dù chỉ một giây.
“Con nhớ.”
“Gia Nghi vừa về nước. Con nên dành thêm thời gian với con bé.”
“Vâng.”
“Thứ bảy con đưa nó đến buổi triển lãm.”
“Lịch thứ bảy đã kín.”
“Buổi luyện phỏng vấn có thể dời.”
Cảnh Nghiêu quay sang Tĩnh An.
“Chị nghĩ sao?”
Một câu hỏi tưởng như liên quan đến công việc.
Nhưng ngay lập tức kéo nàng vào cuộc trò chuyện gia đình.
Tĩnh An nhìn lịch trên máy tính bảng.
“Buổi luyện phỏng vấn không nên dời. Kỳ thi còn chưa đến bảy mươi ngày.”
Tần Nhã Lệ nói:
“Một buổi không ảnh hưởng.”
“Nhưng đó là mục tiêu do chính cậu Lục lựa chọn.”
Bà nhìn nàng.
“Cô đang nói tôi không tôn trọng lựa chọn của con trai?”
“Không.”
Tĩnh An bình tĩnh đáp.
“Tôi chỉ nói nếu phải ưu tiên, kỳ thi nên đứng trước một buổi triển lãm không bắt buộc.”
Cảnh Nghiêu nhìn nàng.
Không nói.
Nhưng trong ánh mắt thoáng qua một điều rất nhẹ.
Có thể là hài lòng.
Cũng có thể chỉ là tò mò.
Tần Nhã Lệ im lặng vài giây rồi quay sang con trai.
“Con muốn thế nào?”
Đây là lần đầu trong bữa ăn bà hỏi hắn muốn gì.
Cảnh Nghiêu đáp ngay:
“Con muốn giữ lịch luyện phỏng vấn.”
“Vậy buổi triển lãm để lần khác.”
“Vâng.”
Mọi chuyện kết thúc đơn giản.
Nhưng Tĩnh An biết nếu nàng không lên tiếng, Cảnh Nghiêu sẽ không được hỏi.
Hắn sẽ chỉ được thông báo.
Bữa tối tiếp tục trong yên lặng.
Tĩnh An cảm thấy mình đang ngồi giữa một căn phòng không có tiếng quát mắng, không có xung đột rõ ràng, nhưng mọi thứ đều bị kiểm soát bằng những câu hỏi, những kỳ vọng và những lời nhắc tưởng như quan tâm.
Một chiếc lồng không cần khóa.
Bởi người bên trong đã được dạy phải tự đứng đúng vị trí.
Sau bữa tối, Tần Nhã Lệ nhận một cuộc gọi và đi lên phòng làm việc.
Trước khi rời đi, bà nhìn Tĩnh An.
“Ngày mai gửi toàn bộ lịch tuần tới cho thư ký của tôi.”
“Tôi sẽ gửi.”
“Và cô Hứa.”
“Vâng?”
“Chuyện quá khứ nếu đã qua thì nên để nó qua.”
Câu nói khiến Tĩnh An đứng yên.
Tần Nhã Lệ mỉm cười.
“Ý tôi là chuyện học ở Minh Đức. Học sinh cũ đôi khi nhớ lại vài việc không vui rồi giữ trong lòng quá lâu. Điều đó không tốt cho bản thân.”
Bà nhớ.
Không cần thêm bằng chứng nào nữa.
Tần Nhã Lệ nhớ nàng.
Có thể không nhớ từng câu từng chữ.
Nhưng bà nhớ đã từng có một học sinh rời khỏi lớp mình trong một câu chuyện không vui.
Và phản ứng đầu tiên của bà không phải xin lỗi.
Mà là yêu cầu Tĩnh An để quá khứ qua đi.
Tĩnh An nhìn bà.
“Có những chuyện chỉ người gây ra mới thấy đã qua.”
Nụ cười của Tần Nhã Lệ cứng lại.
Cảnh Nghiêu đứng cách đó không xa.
Ánh mắt hắn lặng xuống.
Tần Nhã Lệ không đáp.
Bà quay người đi lên cầu thang.
Tiếng gót giày chậm rãi biến mất ở tầng hai.
Phòng khách rộng lớn chỉ còn lại Tĩnh An và Cảnh Nghiêu.
Nàng cầm túi.
“Tôi về trước.”
Cảnh Nghiêu không ngăn.
Hắn đi cùng nàng ra hành lang.
Đến gần cửa chính, hắn mới lên tiếng:
“Bà ấy nhớ chị.”
Tĩnh An dừng lại.
Ngoài cửa kính, đèn trong sân chiếu lên những hàng cây được cắt tỉa ngay ngắn.
Không một cành nào mọc sai vị trí.
Nàng nhìn bóng mình phản chiếu trên cửa.
“Không.”
Cảnh Nghiêu đứng phía sau.
“Bà ấy vừa nhắc đến quá khứ.”
Tĩnh An quay lại.
Ánh mắt nàng bình tĩnh, nhưng giọng nói lạnh hơn tất cả những lần trước.
“Bà ấy không nhớ tôi.”
“Vậy bà ấy nhớ gì?”
Tĩnh An nhìn lên tầng hai.
Nơi Tần Nhã Lệ vừa biến mất sau cánh cửa.
“Bà ấy chỉ nhớ những người từng bị bà ấy giẫm xuống.”
Cảnh Nghiêu im lặng.
Không hỏi thêm.
Nhưng lần đầu tiên, Tĩnh An nhìn thấy trong mắt hắn không chỉ có tò mò.
Có một thứ gì đó sâu hơn.
Một vết nứt rất nhỏ xuất hiện trên hình tượng người mẹ hoàn hảo mà hắn đã nhìn suốt hai mươi năm.