Tĩnh Lặng
Sự kiện ở yến tiệc trong cung lan truyền nhanh như một trận cuồng phong. Chỉ trong vòng chưa đầy một ngày, chuyện Tiểu Hầu gia Dạ Hành công khai thân mật với ta – Diệp Thanh An – đã trở thành đề tài bàn tán sôi nổi khắp các trà quán, tửu lầu ở kinh thành.
Ta ngồi trong phòng, nhìn chằm chằm vào những đóa mai thêu trên chiếc khăn tay, lòng không yên ả. Dạ Hành… chàng thực sự đã phá vỡ mọi quy tắc. Việc chàng nắm tay ta, ép ta uống rượu trước mặt bá quan văn võ, chẳng khác nào một lời tuyên bố chủ quyền. Điều này đối với ta, một người vừa mới thoát khỏi gông xiềng của quá khứ, không phải là cứu rỗi, mà là một sự bủa vây mới.
“Tiểu thư, lão gia đang nổi trận lôi đình ở đại sảnh.” Liên Nhi bước vào, sắc mặt tái nhợt. “Ông ấy nói người làm mất mặt phủ Diệp, muốn gọi người ra đó để hỏi tội.”
Ta đặt chiếc khăn xuống, ánh mắt sắc lẹm. “Hỏi tội? Để xem ông ta muốn hỏi tội gì.”
Khi ta bước vào đại sảnh, không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Diệp lão gia ngồi trên ghế chủ tọa, gương mặt đỏ gay vì giận dữ. Tống Nhược Y đứng cạnh đó, nức nở không ngừng, trên mặt là vết nước mắt giả tạo.
“Thanh An, nàng giải thích thế nào về chuyện ngày hôm qua?” Diệp lão gia đập mạnh tách trà xuống bàn. “Dạ Hầu gia là người thế nào, nàng không biết sao? Nếu nàng khiến người phật lòng, cả phủ Diệp này sẽ không gánh nổi trách nhiệm!”
Ta mỉm cười nhẹ, bước đến giữa sảnh, không chút e dè. “Phụ thân, con gái không làm gì sai. Việc Tiểu Hầu gia làm, con cũng không thể ngăn cản. Nếu phụ thân thấy con làm mất mặt, sao không trực tiếp đi hỏi Dạ Hầu gia?”
“Ngươi!” Diệp lão gia đứng dậy, giơ tay định tát ta.
Nhưng bàn tay ông ta khựng lại giữa không trung. Từ ngoài cửa, một giọng nói trầm ổn, uy nghiêm vang lên.
“Diệp lão gia, Diệp tiểu thư làm gì sai mà ông phải dùng đến gia pháp?”
Dạ Hành chậm rãi bước vào, phía sau là đám gia nhân vác theo vô số hòm lễ vật. Chàng vẫn phong thái đó – tao nhã, kiêu ngạo, và tràn đầy áp lực khiến người ta không thở nổi.
Cả sảnh đường rơi vào im lặng. Diệp lão gia vội vàng quỳ xuống, mồ hôi lạnh toát ra: “Dạ… Dạ Hầu gia, người đến đây là…”
Dạ Hành không thèm nhìn ông ta, ánh mắt chàng chỉ tập trung vào ta. Chàng tiến đến, đưa tay nắm lấy bàn tay ta, một hành động tự nhiên đến mức khiến ta rùng mình.
“Ta đến để cầu thân.”
Câu nói của chàng như một tiếng sét giữa trời quang. Tống Nhược Y ở bên cạnh bỗng nhiên ngã quỵ xuống đất, đôi mắt mở to đầy vẻ kinh hoàng. Còn ta, ta chỉ biết đứng chôn chân tại chỗ, tâm trí trống rỗng. Cầu thân? Kiếp trước, chàng cũng cầu thân với ta, nhưng là sau khi ta đã bị ép vào đường cùng, là vì trách nhiệm, là vì lòng thương xót. Còn kiếp này… tại sao lại là lúc này?
“Dạ Hầu gia… người… người nói thật sao?” Diệp lão gia lắp bắp, gương mặt chuyển từ kinh hoàng sang vui mừng khôn xiết.
Dạ Hành không trả lời, chàng quay sang nhìn ta, ánh mắt chứa đựng sự thâm trầm khó hiểu. “Thanh An, nàng có đồng ý không?”
Ta ngước nhìn chàng, cố tìm kiếm chút chân thành trong đôi mắt đen láy ấy. Nhưng tất cả những gì ta thấy là một ván bài đã được bày sẵn. Chàng không hỏi ý kiến, chàng đang ép ta. Nếu ta từ chối, ta sẽ làm mất lòng vị Tiểu Hầu gia quyền lực này, nhưng nếu ta đồng ý, ta sẽ lại một lần nữa dấn thân vào cuộc hôn nhân mà kiếp trước ta đã phải trả giá bằng cả mạng sống.
“Tại sao là ta?” Ta hỏi, giọng run rẩy nhưng kiên định.
Dạ Hành bước tới, ghé sát vào tai ta, giọng nói chỉ đủ để ta nghe thấy: “Vì chỉ có gả cho ta, nàng mới an toàn. Tống Nhược Y, và cả những kẻ đang muốn đẩy nàng vào chỗ chết, sẽ không bao giờ chạm được vào sợi tóc của nàng.”
Lời nói của chàng khiến ta sững sờ. Chàng biết về Tống Nhược Y, chàng biết về những kẻ đang nhắm vào ta?
“Ta đồng ý.” Ta đáp, giọng nói nhỏ đến mức chính mình cũng suýt không nghe thấy.
Khi Dạ Hành rời đi, để lại cả phủ Diệp trong sự hỗn loạn vui mừng, ta chỉ cảm thấy mình như vừa đặt chân vào một vũng bùn mới. Ta nhìn những lễ vật chất cao như núi, thầm nghĩ, kiếp này, mọi thứ rốt cuộc là sự cứu rỗi, hay chỉ là một chiếc lồng son khác?
Nhưng ta biết, trong trò chơi này, ta không còn cách nào khác. Ta phải sống, phải tìm ra bí mật đằng sau việc Dạ Hành trọng sinh, và phải trả lại tất cả những gì mà ta đã phải chịu đựng.
Dạ Hành, nếu chàng muốn chơi, ta sẽ chơi cùng chàng. Nhưng đừng mong, ta sẽ là quân cờ ngoan ngoãn của chàng thêm một lần nào nữa.