Thẩm Nhị Cô Nương
Thẩm Nhị Cô Nương · 📖

Chiếc mặt nạ rạn vỡ

Chương 9 chương Hoàn thành

Trấn Bắc Hầu phủ lại một lần nữa rơi vào trạng thái báo động. Đại phu sau khi bắt mạch cho Tiêu Cảnh Hành, sắc mặt vô cùng nghiêm trọng: "Thế tử tuy đã tỉnh, nhưng độc tính của ôn dịch vẫn còn sót lại. Đêm nay bắt buộc phải dùng phương pháp chườm rượu mạnh pha thảo dược liên tục, đồng thời phải luôn túc trực để ép thuốc mỗi khi chàng lên cơn co giật. Công việc này... vô cùng vất vả, người chăm sóc gần như không thể chợp mắt."

Hầu phu nhân nhìn về phía Thẩm Tri Nguyệt, ánh mắt bà đong đầy sự mong đợi, nhưng lần này trong đó còn ẩn chứa cả sự dò xét.

"Tri Nguyệt," Hầu phu nhân lên tiếng, giọng bà trầm xuống, "Con thấy đó, Thừa An còn cần người chăm sóc. Ta già rồi, sức khỏe không cho phép. Đêm nay, con ở lại giúp ta nhé?"

Thẩm Tri Nguyệt sững người. Nàng ta siết chặt khăn tay, đôi môi nhợt nhạt run rẩy. Nàng ta đã ở đây ba ngày, mỗi giây mỗi phút với nàng ta đều là sự chịu đựng cực hạn với mùi thuốc và không khí ngột ngạt này.

"Phu nhân..." Nàng ta cúi đầu, giọng nói nhỏ dần, "Con... thân thể con từ nhỏ đã yếu, mấy ngày qua ở đây, con cảm thấy đầu váng mắt hoa, e rằng mình cũng sắp ngã bệnh mất rồi. Nếu con ngã bệnh, e là không những không giúp được Thừa An mà còn trở thành gánh nặng..."

Hầu phu nhân im lặng. Bà nhìn xoáy vào gương mặt đang cúi gằm của Thẩm Tri Nguyệt, ánh mắt lạnh dần.

Thấy Hầu phu nhân không phản ứng, Thẩm Tri Nguyệt hoảng loạn quay sang kéo tay áo ta, nước mắt rơi lã chã: "Tri Ý, muội thông minh, lại khỏe mạnh hơn tỷ. Muội thay tỷ ở lại đêm nay nhé? Chỉ một đêm thôi, tỷ hứa sẽ hậu tạ muội..."

Ta lùi lại một bước, tránh cái chạm của nàng ta, giọng nói bình thản nhưng vang vọng khắp căn phòng yên tĩnh: "Tỷ tỷ, tỷ là vị hôn thê của Tiêu thế tử. Tỷ còn có thể nhẫn tâm để hắn một mình trong cơn bệnh vì sợ thân thể mình bị tổn hại, thì muội lấy tư cách gì để không nhẫn tâm thay tỷ?"

Không khí trong phòng như đông cứng lại.

Lời nói của ta như một chiếc roi da quất thẳng vào sự giả tạo của Thẩm Tri Nguyệt. Nàng ta ngẩng đầu lên, gương mặt đỏ bừng vì xấu hổ và tức giận, nhưng lại không thể phản bác. Nàng ta vốn dĩ là vị hôn thê, là người luôn miệng nói yêu hắn sâu nặng, nhưng khi yêu cầu khó khăn nhất được đặt ra, nàng ta lại là kẻ đầu tiên muốn tháo chạy.

"Muội... sao muội có thể nói những lời tàn nhẫn như vậy?" Nàng ta nức nở, cố giữ dáng vẻ yếu đuối đáng thương.

Ta nhìn nàng ta, ánh mắt không chút gợn sóng: "Tàn nhẫn? Chẳng lẽ sự thật lại là tàn nhẫn? Người nên ở lại bên giường hắn lúc này là tỷ, người hứa hẹn cả đời với hắn cũng là tỷ. Tại sao cứ mỗi lần đối mặt với nguy hiểm, người chịu khổ lại là ta, còn người nhận danh tiếng vẫn là tỷ?"

Hầu phu nhân không nói gì, nhưng bà chậm rãi quay lưng lại, thở dài một tiếng đầy thất vọng. Đối với một người mẹ, không gì đau lòng hơn khi thấy người mình tin tưởng lại thờ ơ với con trai mình trong lúc cận kề cái chết.

Thẩm Tri Nguyệt đứng đó, sự xấu hổ khiến nàng ta run rẩy. Nàng ta đã quen với việc được che chở, được bao biện, nhưng hôm nay, sự thật trần trụi đã bị vạch ra trước mặt tất cả hạ nhân trong Hầu phủ.

Ta xoay người bước ra ngoài, để lại không gian cho sự tĩnh lặng đầy cay đắng. Lời nói đẹp đẽ ai cũng có thể thốt ra, tình yêu cao cả ai cũng có thể diễn. Nhưng khi cái chết và sự hy sinh thật sự đặt trước mắt, kẻ quay lưng lại đầu tiên, luôn luôn là người ích kỷ nhất.

· · ·
← Chương trước Mục lục Chương tiếp →
Trợ lý AI
Trợ lý AI
Tư vấn truyện · Luôn sẵn sàng
👋 Xin chào! Mình là trợ lý AI của LinkTruyen.

Mình có thể giúp bạn:
  • Gợi ý truyện phù hợp
  • Giải thích các thể loại
  • Hướng dẫn sử dụng web
Bạn muốn đọc truyện thể loại gì? 😊