Thẩm Nhị Cô Nương
Thẩm Nhị Cô Nương · 📖

Đêm tĩnh lặng trước bão giông

Chương 13 chương Hoàn thành

Ngày đại hôn đã gần kề. Phủ Thẩm thượng thư bận rộn như đang mở hội, lụa đỏ giăng khắp nơi, nhưng không khí trong lòng Thẩm Tri Nguyệt lại âm u như đêm trường.

Phụ thân gọi ta vào thư phòng, giọng đầy cảnh cáo: "Tri Ý, ngày mai là đại hôn của tỷ tỷ con. Con tốt nhất nên biết điều, đừng có làm ra chuyện gì khiến Hầu phủ khó xử. Nếu hôn sự này trục trặc, đừng trách ta không còn tình phụ tử."

Ta cúi đầu, giọng cung kính nhưng vô cảm: "Phụ thân yên tâm, con tuyệt đối sẽ không gây ra chuyện gì khiến 'thể diện' của Thẩm gia bị tổn hại."

Lời của ta vừa dứt, ánh mắt phụ thân hiện lên tia nghi hoặc thoáng qua, nhưng rồi ông lại xua tay, coi đó là sự phục tùng muộn màng. Ông đâu biết, thứ ta chuẩn bị không phải là sự phá hoại, mà là sự thật.

Tiêu Cảnh Hành trong những ngày qua liên tục gửi người đến hỏi về chuyện cũ, muốn xác nhận xem người chăm bệnh đêm ấy có phải là ta hay không. Hắn muốn gặp ta, nhưng mỗi lần người của Hầu phủ đến, ta đều cáo bệnh hoặc vắng mặt. Ta không muốn cho hắn cơ hội để hối hận, cũng không muốn nghe những lời đường mật muộn màng. Hắn và Thẩm Tri Nguyệt—đôi cẩu nam nữ này—đã là chuyện của quá khứ, ta không cần giải đáp, cũng chẳng buồn nghe.

Đêm trước đại hôn, sương lạnh bao phủ kinh thành.

Đúng như kịch bản kiếp trước, Thẩm Tri Nguyệt mặc bộ y phục tối màu, lẻn ra cổng sau, nơi tên thư sinh kia đang đợi sẵn với hai con ngựa. Ả tưởng mình là người tính toán giỏi nhất, tưởng rằng khi mình bỏ trốn, phụ thân sẽ lại cuống cuồng kéo ta ra thay thế để giữ lấy mối liên kết với Hầu phủ.

Nhưng ả đã lầm.

Vừa bước ra khỏi cổng, ánh đuốc từ khắp các ngõ ngách đã chiếu sáng rực rỡ. Không phải người của ả, mà là đội cấm vệ quân của Hầu phủ, cùng với Hầu phu nhân đang đứng đó, gương mặt bà lạnh như băng.

"Thẩm đại tiểu thư, cô định đi đâu với hành lý đầy vàng bạc này?"

Thẩm Tri Nguyệt ngã khuỵu xuống, tên thư sinh kia lập tức bị bắt giữ. Đúng lúc đó, phụ thân ta từ trong nhà lao ra, thấy cảnh tượng đó, ông ta tái mét mặt mũi. Vừa thấy ta đứng phía sau Hầu phu nhân, ông ta liền gầm lên: "Tri Ý! Ngươi... ngươi đã làm gì? Tại sao lại để Hầu phu nhân đến đây?"

Ta bước lên phía trước, trong tay cầm một xấp thư từ: "Phụ thân, con không làm gì cả. Chỉ là con tình cờ thấy tỷ tỷ nhiều lần bí mật trao đổi thư từ với nam nhân này, lại thấy tỷ tỷ định bỏ trốn để làm nhục Hầu phủ, con nghĩ Hầu phu nhân có quyền được biết trước khi chuyện đã rồi. Đây là thư từ và nhân chứng là nha hoàn thân cận của tỷ tỷ, tất cả đều ở đây."

Thẩm Tri Nguyệt gào khóc, dùng ánh mắt oán độc nhìn ta: "Muội... muội là con rắn độc! Muội muốn hủy hoại ta!"

Hầu phu nhân nhìn xấp thư trong tay ta, rồi nhìn gương mặt vặn vẹo của Thẩm Tri Nguyệt, ánh mắt bà không còn chút tình cảm nào: "Thẩm đại nhân, đây là vị hôn thê mà các người đã hứa gả cho thế tử sao? Một kẻ ngoại tình, định bỏ trốn ngay trước ngày đại hôn?"

Phụ thân ta run rẩy, lập tức quay sang muốn tát ta: "Đồ nghịch tử! Ngươi ép ta vào đường cùng sao?"

Ta nắm chặt cổ tay ông, ánh mắt lạnh lẽo đến tận xương tủy: "Đường cùng là do các người tự chọn. Kiếp trước, các người ép ta lên kiệu hoa trong tủi nhục, bắt ta chịu tội thay cho kẻ khác. Kiếp này, ai gây ra nợ, người đó tự gánh."

Ta nhìn tấm khăn voan đỏ trên tay ma ma vừa được mang ra từ phòng tân nương. Kiếp trước, tấm khăn ấy phủ xuống che khuất cả đời ta, khiến ta chết dần trong sự hận thù của Tiêu Cảnh Hành.

Kiếp này, ta không còn là con tốt bị điều khiển. Ta quay sang nhìn Thẩm Tri Nguyệt đang bị trói chặt, mỉm cười: "Kiếp trước, tấm khăn voan đỏ ấy phủ lên đầu ta. Kiếp này, ta muốn nó rơi đúng lên người xứng đáng được đội nó nhất."

Đêm nay, Thẩm gia sẽ không còn sự bình yên nào nữa. Và ngày mai, sẽ là ngày mà cả kinh thành phải chứng kiến sự sụp đổ của một kẻ giả tạo.

· · ·
← Chương trước Mục lục Chương tiếp →
Trợ lý AI
Trợ lý AI
Tư vấn truyện · Luôn sẵn sàng
👋 Xin chào! Mình là trợ lý AI của LinkTruyen.

Mình có thể giúp bạn:
  • Gợi ý truyện phù hợp
  • Giải thích các thể loại
  • Hướng dẫn sử dụng web
Bạn muốn đọc truyện thể loại gì? 😊