Vết máu dưới lớp áo trắng
Trước cổng phủ Thẩm gia, ánh đuốc hắt lên những gương mặt tái nhợt. Thẩm thượng thư vẫn cố vớt vát thể diện, ông ta gầm lên với ta, giọng run lên vì giận dữ: "Nghịch tử! Còn không mau thay y phục, lên kiệu hoa đi! Ngươi muốn cả Thẩm gia bị Tru Cửu Tộc vì tội khi quân sao?"
Ta đứng thẳng lưng, ánh mắt bình thản đối diện với cha mình, rồi quay sang nhìn Hầu phu nhân và Tiêu Cảnh Hành đang đứng phía sau.
"Thưa Hầu phu nhân, thưa Tiêu thế tử," ta cất tiếng, giọng nói trong trẻo mà vang vọng trong đêm sương, "Hôn thư viết tên ai? Là Thẩm Tri Nguyệt, hay là Thẩm Tri Ý? Hầu phủ muốn một người vợ hay muốn một món hàng để trao đổi?"
"Tri Ý!" Phụ thân vung tay định tát ta, nhưng lần này một bàn tay rắn chắc từ phía sau đã ngăn lại.
Tiêu Cảnh Hành. Hắn đã đến, gương mặt vẫn còn tái nhợt vì bệnh, nhưng đôi mắt đen thẳm giờ đây đang nhìn về phía Thẩm Tri Nguyệt với sự xa lạ tột cùng.
Ta không đợi bọn họ lên tiếng, chậm rãi mở xấp giấy trong tay: "Đây là thư từ của trưởng tỷ với tình lang, đây là lời khai của nha hoàn Xuân Mai về việc tỷ ấy trốn trong phòng giả bệnh khi thế tử cận kề cái chết, cũng chính là tỷ ấy đã ép ta phải vào phòng bệnh thay mình để đổi lấy danh tiếng 'tình sâu nghĩa nặng'."
Hầu phu nhân run rẩy cầm lấy những tờ giấy. Càng đọc, sắc mặt bà càng trở nên xám ngoét. Sự bàng hoàng, phẫn nộ và cả sự kinh tởm hiện rõ trên gương mặt bà.
"Con nói dối! Con vu khống tỷ!" Thẩm Tri Nguyệt gào lên, nàng ta bò đến dưới chân Tiêu Cảnh Hành, nước mắt đầm đìa: "Thừa An, chàng tin ta đi! Ta sợ quá, ta chỉ là quá sợ hãi nên mới hồ đồ... Ta không cố ý!"
Tiêu Cảnh Hành lùi lại, tránh cái chạm của nàng ta như tránh một vật ô uế. Hắn nhìn Thẩm Tri Nguyệt, rồi quay sang nhìn ta. Trong ánh mắt hắn lúc này, ngoài sự hối hận muộn màng, còn có một nỗi đau đớn như bị xé nát. Hắn nhớ lại những đêm lạnh lẽo kiếp trước, khi người ở bên cạnh hắn sắc thuốc là ta, còn người hắn yêu chiều lại đứng từ xa lánh né.
Ta cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt Thẩm Tri Nguyệt, giọng nói trầm xuống, nặng nề như tiếng chuông chùa trong đêm vắng:
"Tỷ sợ, nên ta phải chết thay tỷ sao? Tỷ sợ ôn dịch, ta gánh. Tỷ sợ khổ cực, ta chịu. Đến cả ngày đại hôn, tỷ cũng muốn dùng thân xác của ta để tỷ được tự do. Tỷ tỷ, rốt cuộc thì mạng của ta trong mắt người và phụ thân, chỉ là một quân cờ để tỷ bước lên vinh quang thôi sao?"
Cả căn phòng yên lặng như tờ. Chỉ còn tiếng gió rít qua những tán cây.
Phụ thân ta đứng chết lặng, miệng há hốc không thốt nên lời. Ông ta nhìn ta, lần đầu tiên nhìn thấy sự lạnh lẽo tột cùng trong ánh mắt của đứa con gái mà ông luôn cho là "ngang ngược". Ông ta không thấy được con người cũ nhu nhược, mà chỉ thấy một linh hồn đã từng đi qua cõi chết trở về để đòi lại công đạo.
Tiêu Cảnh Hành nhìn xuống bàn tay mình—bàn tay mà kiếp trước hắn từng dùng để đẩy ta ra xa, từng không thèm nhìn đến khi ta trút hơi thở cuối cùng. Hắn hiểu ra rồi. Tất cả mọi sự ấm ức, mọi sự hy sinh mà hắn từng nghĩ là "tự nguyện", thực ra là một chuỗi bi kịch bị dàn dựng bởi lòng ích kỷ của kẻ khác.
Bọn họ cuối cùng cũng đã nhìn thấy vết máu dưới lớp áo trắng của ta—vết máu của những đêm trắng sắc thuốc, vết máu của những hy sinh bị coi là rẻ rúng.
Chỉ tiếc, kiếp trước ta đã dùng cả mạng mình để đổi lấy ngày hôm nay.
"Thẩm đại nhân," Tiêu Cảnh Hành lên tiếng, giọng hắn khàn đặc vì đau đớn, "Hôn sự này, Hầu phủ từ chối."
Ta xoay người, tấm khăn voan đỏ rơi xuống đất, phủ lên lớp bụi của đêm tối. Ta không cần nhặt nó lên. Tấm khăn ấy, kiếp này không thuộc về ta, và cũng không thuộc về bất kỳ kẻ giả tạo nào nữa.