Cái giá của sự thiên vị
Trở về Thẩm phủ, không khí trong phủ không phải là sự chờ đợi một người hùng trở về, mà là cơn giông bão đang chực chờ ập đến. Thẩm thượng thư – phụ thân ta – đang ngồi ở sảnh chính, chén trà trên tay ông ta bị đặt mạnh xuống bàn, tạo nên tiếng động khô khốc.
"Nghịch tử! Ngươi đứng lại đó cho ta!"
Ta dừng bước, đôi mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào người cha vừa gọi mình là "nghịch tử". Ông ta nhìn ta với ánh mắt đầy thất vọng và giận dữ, như thể ta vừa làm gì đó tày đình lắm vậy.
"Ngươi ở Hầu phủ làm cái gì? Ngươi không biết giúp đỡ tỷ tỷ, lại còn đứng đó mà nhìn con bé bị Hầu phu nhân nghi ngờ? Ngươi muốn ép chết trưởng tỷ ngươi, muốn khiến cho thể diện của Thẩm gia ta mất sạch mới vừa lòng sao?"
Ta không quỳ, cũng không cúi đầu, chỉ lặng lẽ nhìn ông ta: "Thể diện của Thẩm gia? Phụ thân, con muốn hỏi người, tại sao thể diện của Thẩm gia lần nào cũng phải dùng mạng của con để giữ?"
"Ngươi... ngươi ăn nói xấc xược!" Thẩm thượng thư tức giận đến mức đứng bật dậy, chỉ tay vào mặt ta. "Tri Nguyệt thân thể yếu đuối, con bé là vị hôn thê của Hầu phủ, nó phải giữ hình ảnh đoan trang, cao quý. Ngươi là muội muội, lẽ ra phải thay tỷ tỷ gánh vác việc vặt, đây là bổn phận!"
Thẩm Tri Nguyệt đứng bên cạnh, khăn tay che miệng, những tiếng nức nở vang lên đều đặn. Nàng ta bước tới, đôi mắt đỏ hoe như thể đã chịu đựng biết bao ấm ức: "Muội muội, tỷ đã cố hết sức rồi... tỷ sợ nhìn thấy máu, sợ tiếng người bệnh rên rỉ... tỷ biết mình không đủ giỏi giang như muội, nhưng chẳng lẽ muội thật sự muốn thấy tỷ bị đuổi khỏi Hầu phủ sao?"
Phụ thân lập tức quay sang nhìn nàng ta, vẻ mặt dịu lại, đầy xót xa: "Được rồi, Tri Nguyệt, con không cần giải thích với nó. Nó vốn dĩ ích kỷ từ lâu rồi." Ông quay sang ta, giọng gằn lên: "Ngày mai, ngươi phải quay lại Hầu phủ. Ngươi phải ở đó, làm mọi việc, nhưng nhớ lấy, tất cả công lao đều là của tỷ tỷ ngươi. Ngươi chỉ cần là cái bóng, là tấm khiên cho nó!"
Ta nhìn thẳng vào mắt ông, một nỗi đau nhói lên trong lồng ngực—không phải đau cho mình, mà là đau cho Thẩm Tri Ý của kiếp trước.
"Phụ thân thấy công bằng không? Nếu Tiêu thế tử khỏi bệnh, công lao là của tỷ tỷ, nàng sẽ được gả vào Hầu phủ vinh quang. Còn nếu hắn chết, tội lỗi sẽ đổ lên đầu kẻ trực tiếp chăm sóc là con. Người thực sự cho rằng đây là công bằng sao?"
"Ngươi câm miệng!" Thẩm thượng thư giận dữ vung tay, định cho ta một bạt tai. "Đồ đại nghịch bất đạo! Tối nay ngươi quỳ ở từ đường cho ta! Không được ăn uống, không được ra ngoài cho đến khi biết lỗi!"
Đúng lúc cơn giận của ông ta đang lên đến đỉnh điểm, một ma ma từ Trấn Bắc Hầu phủ hớt hải chạy vào, gương mặt tái mét: "Thẩm đại nhân, Thẩm đại tiểu thư! Tiêu thế tử... bệnh tình lại trở nặng rồi! Phu nhân mời tiểu thư qua gấp, người nói nếu đêm nay không có người túc trực, thế tử e là... e là khó giữ!"
Mặt Thẩm Tri Nguyệt trắng bệch như tờ giấy, đôi chân nàng ta run lẩy bẩy, suýt chút nữa ngã quỵ. Nàng ta nhìn về phía phụ thân, ánh mắt van nài sự cứu rỗi, nhưng phụ thân cũng đang đứng hình vì tin tức kinh hoàng kia.
Ta đứng đó, nhìn sự hoảng loạn đang bao trùm lấy cả căn phòng.
Ta bỗng hiểu ra, ở Thẩm gia, đúng sai chưa từng quan trọng. Những lập luận logic, những sự thật hiển nhiên đều trở nên vô nghĩa trước sự thiên vị mù quáng. Ở cái nhà này, thứ duy nhất có trọng lượng, chính là tiếng khóc của Thẩm Tri Nguyệt.
"Phụ thân," ta chậm rãi lên tiếng, giọng nói lạnh lùng cắt ngang sự im lặng của căn phòng, "Tỷ tỷ người, nàng ấy đang đợi lệnh của người kìa. Người có muốn tiễn nàng ấy đến 'gánh vác bổn phận' không?"