Vết nứt trên tấm mặt nạ hoàn hảo
Ánh nắng sớm xuyên qua lớp giấy dán cửa, nhạt nhẽo hắt vào căn phòng ngột ngạt. Lục Thừa An sau một đêm vật vã đã tạm thời qua cơn nguy kịch, hơi thở cũng dần đều đặn hơn.
Thẩm Tri Nguyệt đứng cạnh giường, tóc tai có chút rối, đôi mắt hơi trũng xuống – một vẻ ngoài hoàn hảo của người vừa trải qua đêm dài thức trắng chăm bệnh. Hầu phu nhân nhìn thấy cảnh đó, sự hoài nghi hôm qua vơi đi phân nửa, thay vào đó là sự cảm kích lộ rõ trên gương mặt tiều tụy.
"Tri Nguyệt, con vất vả rồi. Đêm qua nếu không có con, Thừa An nó..."
Bà chưa dứt lời, Thẩm Tri Nguyệt đã vội vã quỳ xuống, giọng nói nghẹn ngào đầy diễn cảm: "Phu nhân đừng nói vậy, con và Thừa An là vị hôn phu thê, chăm sóc chàng là trách nhiệm của con. Chỉ cần Thừa An được bình an, con có khổ cực thế nào cũng đáng, dù có phải thức bao nhiêu đêm đi nữa cũng cam lòng."
Lời nói thốt ra đầy chân thành, khiến đám hạ nhân xung quanh không khỏi cảm động. Ta đứng cách đó vài bước, ánh mắt lướt qua mọi thứ trong phòng. Chậu nước bên cạnh giường vẫn đầy ắp, lớp màng nước trong veo, khăn lau vắt trên thành chậu khô khốc, thậm chí cả chén thuốc sắc còn đặt nguyên trên bàn, màu nước đã đổi thành xanh xám do để quá lâu.
Một kẻ chăm bệnh "tình sâu nghĩa nặng" đến mức quên cả thời gian, sao lại có thể để mọi thứ nguyên vẹn đến mức vô lý như thế?
Lúc này, vị đại phu già bước vào, bắt mạch cho Lục Thừa An. Ông nhíu mày, kiểm tra lại dược liệu rồi thở dài: "Tiêu công tử đã qua được cơn nguy hiểm nhất, nhưng lần này là nhờ cơ địa của công tử tốt, tự mình chống chọi lại được. Đêm qua... nếu có người sơ suất, thuốc không kịp cho uống, khăn chườm không kịp thay, e là..."
Lời nói của đại phu như một cái tát giáng thẳng vào sự đắc ý trên gương mặt Thẩm Tri Nguyệt. Nụ cười của nàng ta cứng đờ lại. Hầu phu nhân quay sang nhìn nàng, ánh mắt đột nhiên sắc bén hơn, không còn sự bao dung của lúc trước.
Thấy bầu không khí thay đổi, Thẩm Tri Nguyệt vội vã nắm lấy tay ta, mỉm cười gượng gạo: "Đúng là đêm qua có chút sơ suất, vì ta quá lo lắng nên có phần rối trí. Cũng may muội muội Tri Ý đêm qua ở bên cạnh, muội ấy cũng lo lắng cho Thừa An không kém gì ta."
Nàng ta định kéo ta vào cuộc, mượn tiếng nói của ta để lấp liếm sự yếu kém của mình. Ta nhẹ nhàng rút tay ra, nhìn thẳng vào mắt Hầu phu nhân, giọng nói đều đều, không chút gợn sóng:
"Trưởng tỷ hiểu lầm rồi. Đêm qua ta không hề bước chân vào phòng Tiêu thế tử."
Cả căn phòng lập tức tĩnh lặng như tờ. Hầu phu nhân nhìn chằm chằm vào Thẩm Tri Nguyệt, rồi lại nhìn những chậu nước chưa dùng đến trên bàn. Đôi mắt bà nheo lại, một sự nghi hoặc bắt đầu nảy mầm trong tâm trí người mẹ đang lo lắng cho con trai.
Thẩm Tri Nguyệt bối rối, hốc mắt đỏ hoe, vạt áo khẽ run, lại chuẩn bị dùng "vũ khí" yếu đuối quen thuộc để lấp liếm. Nhưng lần này, Hầu phu nhân không vội vàng ôm lấy nàng ta dỗ dành như trước, bà chỉ lặng lẽ đứng dậy, xoay người đi về phía bàn thuốc.
Ta đứng đó, quan sát từng cái nhíu mày, từng cái nhìn soi mói của Hầu phu nhân dành cho vị "vị hôn thê hiền thục". Những vết nứt nhỏ nhất trên tấm mặt nạ hoàn hảo của nàng ta đã bắt đầu xuất hiện.
Ta thầm nghĩ, người quen nhận công lao của kẻ khác, sớm muộn gì cũng sẽ có một ngày quên mất rằng, công lao ấy vốn dĩ phải được đổ mồ hôi, sôi nước mắt mới tạo ra được.
"Tri Nguyệt," Hầu phu nhân lên tiếng, giọng nói không chút cảm xúc, "Con vào bếp nấu thêm chút cháo đi, ở đây để ta chăm sóc là được."
Thẩm Tri Nguyệt đứng sững tại chỗ, gương mặt trắng bệch, không thể tin được rằng mình vừa bị "đuổi" đi một cách khéo léo. Nàng ta nhìn ta, ánh mắt đầy oán hận, nhưng ta chỉ mỉm cười nhẹ, quay lưng bước ra khỏi căn phòng ngột ngạt ấy.
Trò chơi này, chỉ mới bắt đầu thôi.