Thẩm Nhị Cô Nương
Thẩm Nhị Cô Nương · 📖

Đoạn tuyệt trong yên lặng

Chương 11 chương Hoàn thành

Tiêu Cảnh Hành đã có thể tự ngồi dậy. Không khí trong Hầu phủ trở nên nhẹ nhõm hơn, nhưng sự căng thẳng giữa Thẩm Tri Nguyệt và ta lại càng rõ nét.

Hôm nay là ngày kết thúc của vở kịch dài ngày này. Hầu phu nhân cho mời Thẩm thượng thư đến, dự định chính thức cảm tạ Thẩm gia vì đã "hết lòng chăm sóc" thế tử trong lúc hoạn nạn.

Vừa nhìn thấy Hầu phu nhân, Thẩm Tri Nguyệt đã nhanh nhẹn bước lên, đôi mắt nàng ta lại ửng đỏ, giọng nói thỏ thẻ: "Phu nhân, con chỉ làm những gì cần làm. Thừa An bình an là hạnh phúc lớn nhất của con, không cần tạ ơn đâu ạ."

Thẩm thượng thư đứng bên cạnh, vuốt râu gật đầu hài lòng, vẻ mặt vô cùng tự hào về cô con gái "tình sâu nghĩa nặng".

Ta đứng phía sau, đợi họ nói xong, mới chậm rãi bước tới, hành lễ thật chuẩn mực: "Hầu phu nhân, thưa phụ thân. Những ngày qua, trưởng tỷ đã vất vả ngày đêm, không quản ngại khó khăn để túc trực bên cạnh Tiêu thế tử. Người có hôn ước với thế tử là trưởng tỷ, công lao này vốn dĩ chỉ nên thuộc về một mình tỷ ấy. Về phần con, chỉ đi theo làm bạn, không hề có chút đóng góp nào, xin Hầu phủ đừng ban thưởng, kẻo làm giảm đi tâm ý của trưởng tỷ."

Lời nói của ta vừa thốt ra, cả phòng khách lặng đi.

Thẩm thượng thư liếc nhìn ta, ánh mắt lộ vẻ khen ngợi vì ta "biết điều", không tranh công với tỷ tỷ. Thẩm Tri Nguyệt cũng thở phào nhẹ nhõm, nụ cười trên môi càng thêm phần đắc ý. Nàng ta tưởng rằng ta đã cam chịu làm lá xanh làm nền cho nàng ta, nhưng nàng ta không hề biết rằng, chính câu nói ấy đã đóng đinh nàng vào cái cột mang tên "người chịu trách nhiệm duy nhất".

Từ nay về sau, mọi sai lầm của nàng ta, mọi sự yếu kém, mọi lần nàng ta trốn tránh, đều là sự thất trách của vị hôn thê, không còn ai để đổ lỗi, cũng không còn ai để gánh vác thay.

Tiêu Cảnh Hành ngồi trên ghế chủ tọa, gương mặt nhợt nhạt nhìn chằm chằm vào ta. Ánh mắt hắn không có sự cảm kích, mà đầy sự phức tạp và một nỗi bàng hoàng khó tả.

"Tri Ý," hắn cất tiếng, giọng thấp đến mức chỉ đủ cho mình ta nghe thấy, "Nàng thật sự... không cần ta đáp lại sao?"

Ta xoay người, hướng về phía cửa chính, giọng nói bình thản như mặt nước mùa thu: "Tiêu thế tử, người nên đáp lại vị hôn thê của mình. Còn ta, xin phép cáo từ."

Ta không quay đầu lại, bước chân vững chãi rời khỏi chính sảnh. Tiêu Cảnh Hành đứng bật dậy, muốn đuổi theo, nhưng đôi chân còn yếu ớt khiến hắn loạng choạng. Hắn nhìn bóng lưng ta, một cảm giác mất mát to lớn chưa từng có ập đến, như thể hắn vừa đánh mất một thứ quý giá nhất mà hắn từng phớt lờ.

"Tri Ý!" Hắn gọi một tiếng, nhưng ta không dừng lại.

Ta bước ra khỏi cổng lớn của Trấn Bắc Hầu phủ. Ánh nắng mặt trời chói chang chiếu xuống, làm cho cảnh vật xung quanh trở nên rực rỡ và tự do.

Kiếp trước, ta bước vào Trấn Bắc Hầu phủ bằng một thân tình nguyện, để rồi chết trong sự hối hận và tủi nhục. Kiếp này, ta rời khỏi đó, nhẹ nhàng như chưa từng quen biết hắn, nhẹ như một chiếc lá lìa cành, không vương vấn, không oán thù, chỉ còn lại sự thanh thản trong lòng.

Hôn sự của họ, Hầu phủ của họ, kể từ giây phút này, vĩnh viễn không còn liên quan đến Thẩm Tri Ý này nữa.

· · ·
← Chương trước Mục lục Chương tiếp →
Trợ lý AI
Trợ lý AI
Tư vấn truyện · Luôn sẵn sàng
👋 Xin chào! Mình là trợ lý AI của LinkTruyen.

Mình có thể giúp bạn:
  • Gợi ý truyện phù hợp
  • Giải thích các thể loại
  • Hướng dẫn sử dụng web
Bạn muốn đọc truyện thể loại gì? 😊