Thẩm Nhị Cô Nương
Thẩm Nhị Cô Nương · 📖

Vết gợn trong tâm trí

Chương 10 chương Hoàn thành

Tiêu Cảnh Hành tựa lưng vào thành giường, hơi thở đã ổn định hơn đôi chút. Bên ngoài phòng bệnh, tiếng đại phu đang dặn dò nha hoàn vang lên, đủ rõ để hắn nghe thấy: "Phương pháp chườm rượu mạnh này phải rất cẩn thận, độ ấm của khăn phải vừa phải, nếu không sẽ làm tổn thương da thịt người bệnh. Đặc biệt, tuyệt đối không được ép thuốc khi bệnh nhân đang sốt cao, phải đợi nhiệt độ hạ xuống một chút..."

Tiêu Cảnh Hành nhíu mày. Hắn nhớ lại những chén thuốc đắng ngắt mà Thẩm Tri Nguyệt từng ép hắn uống trong cơn mê man, khiến hắn sặc sụa và khó thở. Hắn cũng nhớ lại cái khăn đắp trán vừa nóng vừa khô của nàng ta, khác xa với cảm giác mát lạnh dịu dàng mà hắn từng cảm nhận được trong những đêm đen tối nhất.

"Mẫu thân," hắn gọi khẽ, giọng đầy nghi hoặc, "Những ngày qua... rốt cuộc là ai đã thực sự chăm sóc con?"

Hầu phu nhân đang ngồi bên cạnh, nghe câu hỏi này, bà khựng lại. Bà nhìn con trai, ánh mắt hiện rõ sự thất vọng: "Tri Nguyệt có đến, nhưng con bé... không quen việc, thường xuyên làm đổ thuốc, lại hay sợ hãi mà lui ra ngoài. Còn việc chăm sóc chính... đôi khi ta thấy Tri Ý đứng ở cửa, nhưng con bé dường như không muốn bước vào."

Trong ký ức của Tiêu Cảnh Hành, mỗi khi cơn sốt làm hắn đau đớn đến nghẹt thở, sẽ có một bàn tay gầy gầy, hơi lạnh, nhưng lại rất chắc chắn đặt lên trán hắn. Một giọng nói bình tĩnh, không hề run rẩy, khẽ thì thầm bên tai: "Đừng sợ, sẽ ổn thôi."

Đó hoàn toàn không phải Thẩm Tri Nguyệt.

Hắn khó nhọc ngồi dậy, chống gậy tìm đến khu nhà khách. Ta đang ngồi trong đình nghỉ mát, lặng lẽ viết chữ. Tiếng bước chân nặng nề vang lên, ta ngước nhìn, không hề ngạc nhiên khi thấy hắn đứng đó.

"Tiêu thế tử, ngài cần gì?" Ta đặt bút xuống, giọng nói xa cách.

"Tri Ý," hắn nhìn thẳng vào mắt ta, cố tìm kiếm chút gì đó của người con gái từng im lặng chịu đựng mọi oan ức kiếp trước, nhưng chỉ nhận lại sự lãnh đạm, "Đêm đó... người bên cạnh ta là nàng, phải không?"

Ta nhẹ nhàng phủi tay áo, đứng dậy: "Thế tử hỏi nhầm người rồi. Người ở bên cạnh ngài là vị hôn thê, là trưởng tỷ của ta. Ta vốn dĩ không biết gì cả."

"Nàng nói dối!" Tiêu Cảnh Hành gắt lên, sự khó chịu trào dâng trong lòng. "Tại sao nàng lại thay đổi đến vậy? Nàng từng..."

"Ta từng thế nào không quan trọng," ta ngắt lời hắn, ánh mắt ta trong veo như nhìn một người lạ, "Quan trọng là, ta không muốn dính dáng đến chuyện của ngài và tỷ tỷ ta nữa. Hôn sự của các người, tình cảm của các người, đều không liên quan đến Thẩm Tri Ý này."

Hắn đứng sững tại chỗ, nhìn bóng lưng ta rời đi, lòng dấy lên một cảm giác hụt hẫng đến lạ kỳ. Hắn từng ghét ta, từng cho rằng ta là kẻ chen chân phá hoại hạnh phúc của hắn và Thẩm Tri Nguyệt. Hắn từng mong ta biến mất khỏi tầm mắt của hắn.

Nhưng bây giờ, khi ta thật sự lui thật xa, khi ta nhìn hắn bằng ánh mắt của một người qua đường, tại sao hắn lại cảm thấy ngực trái đau nhói? Tại sao hắn lại thấy khó chịu đến mức muốn níu giữ lấy ta?

Hắn từng ghét ta chen vào giữa bọn họ. Kiếp này ta lui thật xa, hắn lại vì sao không vui?

Hắn siết chặt nắm tay, nhìn theo bóng lưng gầy gò của ta đang khuất dần sau những rặng liễu, nỗi bất an bắt đầu gặm nhấm tâm can hắn. Liệu hắn đã bỏ lỡ điều gì đó—điều mà có lẽ hắn sẽ hối hận cả đời nếu không tìm ra?

· · ·
← Chương trước Mục lục Chương tiếp →
Trợ lý AI
Trợ lý AI
Tư vấn truyện · Luôn sẵn sàng
👋 Xin chào! Mình là trợ lý AI của LinkTruyen.

Mình có thể giúp bạn:
  • Gợi ý truyện phù hợp
  • Giải thích các thể loại
  • Hướng dẫn sử dụng web
Bạn muốn đọc truyện thể loại gì? 😊