Nguyên Tác Đã Xóa Tên Tôi
Nguyên Tác Đã Xóa Tên Tôi · 📖

Người Cha Chọn Xóa Một Đứa Con

Chương 9 chương 🔄 Đang ra

“Chị tưởng người muốn xóa chị là em sao?”

Giọng Thẩm Nhược Dao vang ra từ điện thoại, lạnh và mỏng như một sợi chỉ siết ngang cổ họng.

“Không, là cha đấy.”

Tin nhắn thoại kết thúc.

Trong xe chỉ còn lại tiếng động cơ rất khẽ và tiếng gió lùa qua cửa kính.

Thẩm Vãn Từ ngồi yên rất lâu.

Màn hình điện thoại đã tối xuống, nhưng câu nói kia vẫn như còn quanh quẩn bên tai.

Là cha đấy.

Không phải Thẩm Nhược Dao.

Không phải hào quang nữ chính.

Không phải một tai nạn mơ hồ nào đó trong nguyên tác.

Mà là cha ruột của thân thể này.

Người đàn ông mang họ Thẩm, người được gọi là gia chủ Thẩm gia, người từng lạnh lùng đứng trước mặt cô ra lệnh: “Xin lỗi Nhược Dao ngay.”

Thẩm Trác Minh.

Thẩm Vãn Từ bỗng bật cười rất nhẹ.

Tiếng cười ấy không vui.

Nó khô đến mức giống như bị kéo ra từ một lồng ngực đã lạnh.

Tạ Cảnh Hành ngồi bên cạnh nhìn cô.

“Cô định làm gì?”

Thẩm Vãn Từ tắt điện thoại.

“Đi gặp ông ta.”

“Bây giờ?”

“Ừ.”

“Tối nay Thẩm gia chắc chắn đã chuẩn bị sẵn người chờ cô.”

“Vậy càng tốt.” Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng bình tĩnh đến lạnh. “Có những câu, càng nhiều nhân chứng nghe càng tốt.”

Tạ Cảnh Hành không lập tức phản đối.

Hắn biết lúc này khuyên cô bình tĩnh rất vô dụng.

Cô không mất bình tĩnh.

Ngược lại, cô quá tỉnh.

Tỉnh đến mức đã biết rõ mình phải cầm vết thương đi đâu, để ai nhìn thấy, để ai không thể tiếp tục giả vờ không biết.

“Cô muốn ép Thẩm Trác Minh lỡ lời.”

“Không.” Thẩm Vãn Từ nói, “Tôi muốn nghe chính miệng ông ta nói ra.”

“Có khác nhau sao?”

“Có.” Cô quay đầu nhìn hắn. “Lỡ lời là sơ hở. Chính miệng nói ra là bản án.”

Tạ Cảnh Hành nhìn cô vài giây.

Sau đó hắn nói với tài xế:

“Đến Thẩm gia.”

Biệt thự Thẩm gia tối nay sáng đèn.

Từ cổng chính đến sân trước đều có người đứng gác. Vừa thấy xe của Tạ Cảnh Hành dừng lại, vệ sĩ lập tức tiến tới.

Nhưng lần này, họ không ngăn.

Có lẽ Thẩm Trác Minh đã đoán được cô sẽ đến.

Càng tốt.

Thẩm Vãn Từ bước xuống xe.

Gió đêm thổi qua, làm vạt áo khoác của cô khẽ lay động. Chiếc vòng bạc được cô đeo trên cổ tay trái, dưới ánh đèn sân lạnh nhạt hiện lên một đường sáng mỏng.

Vết sẹo nằm ngay bên cạnh chiếc vòng.

Một thứ là vết thương.

Một thứ là chứng cứ.

Hai thứ cùng nằm trên tay cô, giống như số phận cố tình để cô nhớ rằng: cô từng bị thương vì bảo vệ người khác, cũng từng bị xóa vì người khác muốn chiếm thứ thuộc về cô.

Tạ Cảnh Hành đi bên cạnh cô.

Không gần đến mức che chở quá lộ liễu.

Nhưng cũng không xa.

Khoảng cách vừa đủ để ai muốn động vào cô đều phải cân nhắc sự hiện diện của hắn.

Thẩm Vãn Từ liếc hắn một cái.

“Tạ thiếu, anh không cần theo sát vậy đâu. Người ngoài nhìn thấy lại tưởng anh bị tôi lôi vào tranh tài sản.”

Tạ Cảnh Hành bình thản đáp:

“Tôi vốn đã bị lôi vào rồi.”

“Anh có thể phủ nhận.”

“Hồ sơ không cho phép.”

Thẩm Vãn Từ im lặng một giây.

Sau đó cong môi rất nhẹ.

“Anh đúng là rất biết an ủi người khác bằng cách không an ủi.”

“Cô cần an ủi?”

“Không cần.”

“Vậy tốt.”

Hai người đi vào đại sảnh.

Trong phòng khách, Thẩm Trác Minh đang ngồi trên sofa chính giữa.

Ông ta mặc áo sơ mi tối màu, vẻ mặt lạnh nhạt như thường. Bên cạnh là Lâm Uyển, Thẩm phu nhân hiện tại, người vẫn luôn xuất hiện như một cái bóng mềm mại nhưng kín kẽ trong Thẩm gia. Thẩm Nhược Dao ngồi bên tay phải, sắc mặt tái nhợt, mắt còn đỏ. Thẩm Hành Chu đứng phía sau cô ta, ánh mắt phức tạp hơn mọi ngày.

Cố Dạ Bạch cũng có mặt.

Sự xuất hiện của hắn khiến Thẩm Vãn Từ hơi bất ngờ, nhưng cô rất nhanh hiểu ra.

Thẩm gia muốn có nhân chứng thuộc phe Nhược Dao.

Hoặc muốn dùng Cố Dạ Bạch để giữ hình tượng “Thẩm Nhược Dao bị tổn thương”.

Đáng tiếc, hiện tại chính Cố Dạ Bạch cũng không còn chắc mình đang đứng ở phía nào.

Thẩm Trác Minh ngước mắt nhìn cô.

“Cô còn dám quay về.”

Thẩm Vãn Từ bước vào, không ngồi.

“Tôi đến lấy một câu trả lời.”

Thẩm Trác Minh cười lạnh.

“Cô bị Nhược Dao kích động vài câu, liền chạy về chất vấn cha mình?”

Hai chữ “cha mình” rơi xuống, không khí trong phòng hơi khựng lại.

Thẩm Vãn Từ nhìn ông ta.

“Ông vừa nói gì?”

Thẩm Trác Minh sắc mặt không đổi.

“Tôi nói, cô vì một đoạn tin nhắn không biết thật giả mà bị kích động.”

“Không.” Thẩm Vãn Từ nhìn thẳng vào mắt ông ta. “Ông nói tôi chất vấn cha mình.”

Đầu ngón tay Thẩm Trác Minh hơi động.

Lâm Uyển lập tức mở miệng:

“Vãn Từ, Trác Minh nuôi cô nhiều năm, nói một câu như vậy cũng không có gì lạ. Cô đừng cố ý bắt bẻ từng chữ.”

“Nuôi nhiều năm?” Thẩm Vãn Từ quay sang nhìn bà ta. “Là nuôi con gái, hay nuôi một cái tên giả?”

Sắc mặt Lâm Uyển cứng lại.

Thẩm Nhược Dao lập tức đứng dậy, giọng nghẹn ngào:

“Chị Vãn Từ, chị có giận thì giận em. Đừng nói chuyện với ba mẹ như vậy. Ba đã rất mệt rồi…”

Thẩm Vãn Từ nhìn cô ta.

“Thẩm Nhược Dao, đêm nay cô còn định diễn bao lâu?”

Nhược Dao tái mặt.

Thẩm Hành Chu lập tức nhíu mày.

“Thẩm Vãn Từ, cô đừng…”

“Anh im lặng một lát được không?” Thẩm Vãn Từ cắt ngang hắn. “Mỗi lần cô ấy khóc, anh đều giống như cái chuông báo cháy tự động. Rất tận tụy, nhưng khá ồn.”

Thẩm Hành Chu nghẹn cứng.

Cố Dạ Bạch khẽ nhíu mày, nhưng không lên tiếng.

Thẩm Trác Minh đập tay xuống tay vịn sofa.

“Đủ rồi!”

Tiếng quát vang lên trong phòng khách.

Người giúp việc đứng xa xa lập tức cúi đầu.

Thẩm Trác Minh nhìn Thẩm Vãn Từ, ánh mắt nghiêm khắc như đang nhìn một đứa trẻ hư hỏng không biết điều.

“Cô làm loạn đủ chưa? Từ lễ đính hôn đến giờ, cô tung tin lên mạng, bôi nhọ Nhược Dao, lôi cả người chết ra để tranh đoạt tài sản. Thẩm gia nuôi cô nhiều năm, đây là cách cô báo đáp sao?”

Thẩm Vãn Từ nhìn ông ta, bình tĩnh lấy từng thứ trong túi ra.

Tấm ảnh cũ.

Bản chụp hồ sơ sinh đôi của Bệnh viện Minh An.

Bản ghi chép của bà Chu.

Bản tóm tắt điều khoản di chúc.

Điện thoại lưu đoạn ghi âm của mẹ ruột.

Cuối cùng, cô đặt tay lên chiếc vòng bạc trên cổ tay.

“Ảnh có hai đứa trẻ, một mặt bị cắt mất.”

Cô đẩy tấm ảnh lên bàn.

“Hồ sơ bệnh viện ghi phu nhân Thẩm sinh đôi, người sinh trước là Thẩm Vãn Từ.”

Cô đặt bản sao hồ sơ xuống.

“Y tá trực năm đó gọi tôi là Đại tiểu thư, nói người bị đưa đi sau tai nạn là tôi.”

Cô đặt bản ghi của bà Chu xuống.

“Mẹ ruột để lại ghi âm, nói có hai con gái, còn dặn Tạ Cảnh Hành đừng để Thẩm gia tìm thấy Vãn Từ.”

Cô mở điện thoại, đoạn âm thanh ngắn vang lên trong phòng khách.

“Nếu Vãn Từ còn sống… đừng để Thẩm gia tìm thấy con bé.”

Giọng người phụ nữ yếu ớt vang lên.

Sắc mặt Thẩm Trác Minh trong khoảnh khắc đó lạnh đi rõ rệt.

Lâm Uyển quay mặt đi.

Thẩm Nhược Dao cúi đầu, bàn tay siết chặt đến run.

Cố Dạ Bạch nhìn màn hình điện thoại, vẻ mặt càng lúc càng nặng.

Còn Thẩm Hành Chu đứng phía sau, ánh mắt bỗng xuất hiện một tia mờ mịt.

Hắn nghe giọng nói ấy.

Không hiểu vì sao, trong đầu lại hiện lên một bóng dáng phụ nữ dịu dàng ngồi dưới giàn hoa tử đằng, trước mặt là hai cô bé mặc váy giống nhau.

Một cô bé kéo tay hắn, gọi:

“Anh ơi, quà của em đâu?”

Một cô bé khác trốn sau lưng cô, nhỏ giọng nói:

“Của em cũng có không?”

Thẩm Hành Chu bỗng thấy đầu đau như bị kim châm.

Hắn đưa tay ấn thái dương.

Thẩm Nhược Dao lập tức quay đầu.

“Anh?”

Chỉ một tiếng gọi.

Hình ảnh kia lập tức tan đi.

Thẩm Hành Chu ngẩn ra, như quên mất mình vừa nghĩ đến gì.

Thẩm Vãn Từ nhìn thấy, nhưng không nói.

Hôm nay trọng tâm của cô không phải Thẩm Hành Chu.

Mà là Thẩm Trác Minh.

Cô nhìn người đàn ông ngồi ở vị trí chủ nhà.

“Ông Thẩm, tôi chỉ hỏi một câu.”

Giọng cô rất rõ.

“Năm đó, Thẩm gia có phải từng có hai cô con gái không?”

Thẩm Trác Minh nhìn cô.

Rất lâu.

Sau đó ông ta lạnh lùng nói:

“Không có.”

Thẩm Vãn Từ gật đầu.

“Vậy những chứng cứ này đều là giả?”

“Đúng.”

“Bản sao hồ sơ do Tạ gia xác nhận cũng là giả?”

Thẩm Trác Minh nhìn Tạ Cảnh Hành.

“Tạ thiếu bị cô lừa mà thôi.”

Tạ Cảnh Hành bình thản ngẩng mắt.

“Hồ sơ được lấy từ hệ thống lưu trữ cũ, có đối chiếu dấu thời gian và mã giấy. Không phải giả.”

Thẩm Trác Minh sắc mặt trầm xuống.

“Đây là chuyện nhà họ Thẩm. Tạ thiếu nhất định phải xen vào?”

Tạ Cảnh Hành không né tránh.

“Khi chuyện nhà họ Thẩm liên quan đến di chúc mà Tạ gia được giao bảo quản, tôi không xem là xen vào.”

Phòng khách lại im lặng.

Thẩm Vãn Từ nhìn Thẩm Trác Minh.

“Ông thấy không? Tất cả bằng chứng đều không phải do một mình tôi nói. Nhưng ông chỉ có một câu: giả.”

Thẩm Trác Minh lạnh giọng:

“Vậy cô muốn tôi nói gì? Muốn tôi thừa nhận một đứa trẻ không rõ lai lịch là con gái Thẩm gia? Muốn tôi để cô phá hủy danh dự của Nhược Dao?”

“Không rõ lai lịch?”

Thẩm Vãn Từ cười khẽ.

“Thú vị thật. Một người có hồ sơ sinh, có ảnh, có vòng tay mẹ để lại, có nhân chứng từng đỡ đẻ, lại bị ông gọi là không rõ lai lịch.”

Cô cúi người, nhìn thẳng vào mắt ông ta.

“Vậy người rõ lai lịch là ai? Người cầm chìa khóa di chúc nhưng giả vờ không biết? Hay người được giữ lại làm thiên kim duy nhất sau khi chị gái bị xóa?”

Thẩm Nhược Dao tái mặt.

“Chị…”

Thẩm Trác Minh đột nhiên đứng dậy.

“Thẩm Vãn Từ!”

Tiếng quát của ông ta khiến cả phòng khách chấn động.

Ông ta nhìn cô, ánh mắt rốt cuộc không còn là lạnh lùng đơn thuần.

Mà là phẫn nộ.

Phẫn nộ vì bí mật bị kéo ra ngoài.

Phẫn nộ vì quyền kiểm soát đang mất đi.

“Cô biết năm đó xảy ra chuyện gì sao?” Thẩm Trác Minh lạnh lùng nói. “Cô biết sau vụ tai nạn đó Thẩm gia hỗn loạn thế nào sao? Cô biết truyền thông nhìn chằm chằm chúng ta ra sao sao? Một đứa trẻ bị thương nặng, mất ý thức, có thể cả đời không tỉnh lại. Một đứa trẻ khác cũng bị hoảng loạn nặng. Trong hoàn cảnh đó, Thẩm gia phải chọn cách ít tổn thất nhất.”

Cả phòng im bặt.

Thẩm Vãn Từ không chớp mắt.

Ít tổn thất nhất.

Năm chữ ấy đâm vào tai cô còn đau hơn mọi lời phủ nhận trước đó.

Tạ Cảnh Hành ánh mắt trầm xuống.

Cố Dạ Bạch cũng ngẩng đầu nhìn Thẩm Trác Minh, sắc mặt thay đổi.

Thẩm Nhược Dao khẽ gọi:

“Ba…”

Nhưng Thẩm Trác Minh đã nói đến đây, giống như một cánh cửa khóa nhiều năm cuối cùng bị mở hé, phẫn nộ và áp lực tích tụ quá lâu khiến ông ta không còn kiềm chế từng chữ hoàn hảo như trước.

“Cô nghĩ mọi thứ đơn giản sao? Nếu để bên ngoài biết Thẩm gia có hai cô con gái, một người bị thương nặng không rõ sống chết, một người liên quan đến vụ tai nạn, cổ phiếu Thẩm thị sẽ bị ảnh hưởng thế nào? Danh tiếng của gia tộc sẽ bị đào bới thế nào?”

Thẩm Vãn Từ rất nhẹ hỏi:

“Vậy nên ông xóa tôi?”

Thẩm Trác Minh im lặng.

Chỉ một giây.

Nhưng một giây ấy đã đủ.

Thẩm Vãn Từ nhìn ông ta.

“Tôi hỏi lại.” Cô nói. “Vậy nên ông xóa tôi?”

Thẩm Trác Minh siết chặt tay.

“Tôi chỉ làm điều cần thiết cho Thẩm gia.”

Không khí trong phòng đông cứng.

Không ai nói gì.

Bởi vì câu này đã là thừa nhận.

Thừa nhận năm đó có một đứa trẻ khác.

Thừa nhận ông ta biết cô tồn tại.

Thừa nhận việc “xóa” ấy không phải tai nạn.

Mà là lựa chọn.

Thẩm Vãn Từ đứng yên tại chỗ.

Trong một khoảnh khắc rất ngắn, cô cảm thấy cổ họng mình như bị thứ gì đó chặn lại.

Không phải cô mong người cha này ôm cô khóc.

Không phải cô chờ ông ta nhận lỗi.

Cô đã tự nói với mình rất nhiều lần: đừng mong tình thân từ Thẩm gia.

Nhưng khi chính tai nghe người được gọi là cha dùng giọng điệu bình tĩnh nói rằng xóa cô là điều cần thiết, lồng ngực cô vẫn đau.

Không phải đau cho bản thân cô.

Mà đau cho Thẩm Vãn Từ nguyên bản.

Đứa trẻ sáu tuổi bị thương nặng, nằm trên giường bệnh, có lẽ từng chờ cha đến tìm mình.

Nhưng người cha ấy đang bận tính xem giữ lại đứa con nào ít tổn thất hơn.

Thẩm Vãn Từ hít vào một hơi.

Rất chậm.

Rất sâu.

Khi cô mở miệng lần nữa, giọng đã bình tĩnh trở lại.

“Tôi hiểu rồi.”

Thẩm Trác Minh nhìn cô, ánh mắt vẫn lạnh.

“Cô hiểu thì dừng lại. Thẩm gia có thể cho cô một khoản tiền, cho cô rời khỏi thành phố này. Từ nay về sau, cô không được nhắc lại chuyện này nữa.”

Thẩm Vãn Từ bật cười.

Lần này, cô thật sự cười.

Cười đến mức Thẩm Hành Chu thấy tim mình bỗng nhói lên một chút.

Cô không khóc.

Không mắng.

Không cầu xin.

Chỉ cười, như cuối cùng đã xác nhận thứ mình từng nghi ngờ là sự thật.

“Ông Thẩm.”

Cô gọi rất nhẹ.

Không gọi cha.

Không gọi ba.

Chỉ là ông Thẩm.

“Tôi đến không phải để xin ông thương.”

Sắc mặt Thẩm Trác Minh hơi thay đổi.

Thẩm Vãn Từ nhìn thẳng vào ông ta.

“Tôi đến để lấy lại phần sự thật mà ông đã chôn.”

Căn phòng yên tĩnh.

Cô nói tiếp:

“Từ giờ trở đi, ông có nhận tôi hay không, tôi không quan tâm. Tôi không cần ông ôm tôi khóc, không cần ông nói xin lỗi, càng không cần ông bố thí một thân phận con gái Thẩm gia.”

Mỗi chữ đều rất nhẹ.

Nhưng lại khiến người nghe không thể thở nổi.

“Nhưng ông không có quyền giả vờ tôi chưa từng tồn tại.”

Thẩm Trác Minh sắc mặt âm trầm.

“Cô đang tự hủy mình.”

“Không.” Thẩm Vãn Từ nhìn ông ta. “Người tự hủy là các người. Từ lúc ông chọn xóa một đứa con gái để giữ thể diện và tài sản, Thẩm gia đã bắt đầu mục ruỗng rồi.”

Lâm Uyển không nhịn được nói:

“Cô đừng nói khó nghe như vậy. Trác Minh năm đó cũng bất đắc dĩ…”

“Bất đắc dĩ?”

Thẩm Vãn Từ quay sang nhìn bà ta.

“Bị thương nặng là tôi. Bị rút hồ sơ là tôi. Bị biến thành con nuôi không rõ lai lịch là tôi. Bị mắng ăn nhờ ở đậu nhiều năm cũng là tôi. Các người đứng trên xương của một đứa trẻ nói bất đắc dĩ, không thấy buồn cười sao?”

Lâm Uyển nghẹn lời.

Thẩm Hành Chu nhìn cô, bàn tay bên người chậm rãi siết lại.

Không hiểu vì sao, những lời này khiến đầu hắn lại đau.

Rất nhiều hình ảnh vụn vỡ xuất hiện rồi biến mất.

Hai cô bé chạy qua sân.

Một cô bé ngã, cô bé còn lại quay lại kéo.

Hắn đứng dưới gốc cây, trong tay cầm hai hộp quà nhỏ.

Một hộp màu hồng.

Một hộp màu trắng.

Hắn nói:

“Mỗi người một cái, không được tranh.”

Ai đó vui vẻ gọi:

“Anh thiên vị!”

Ai đó nhỏ giọng nói:

“Em thích cái màu trắng…”

Thẩm Hành Chu lảo đảo một bước.

Thẩm Nhược Dao lập tức nắm tay hắn.

“Anh? Anh lại đau đầu sao?”

Hình ảnh lập tức tan đi.

Thẩm Hành Chu nhìn Nhược Dao, rồi lại nhìn Thẩm Vãn Từ.

Lần đầu tiên, ánh mắt hắn không còn hoàn toàn là chán ghét.

Mà có một tia hoang mang rất sâu.

Thẩm Vãn Từ không nhìn hắn nữa.

Cô thu lại tấm ảnh, hồ sơ và ghi âm.

Thẩm Trác Minh lạnh lùng nói:

“Cô nghĩ rời khỏi đây rồi có thể làm gì? Không có Thẩm gia thừa nhận, cô vẫn chẳng là ai.”

Tạ Cảnh Hành vốn luôn im lặng bên cạnh, lúc này cuối cùng lên tiếng.

“Không ai nhận em cũng được.”

Giọng hắn không lớn.

Nhưng rất chắc.

“Sự thật nhận em.”

Thẩm Vãn Từ khựng lại.

Cô quay đầu nhìn hắn.

Tạ Cảnh Hành đứng ở đó, ánh mắt bình tĩnh như mọi khi. Nhưng câu nói ấy giống như một bàn tay rất nhẹ, không kéo cô về phía hắn, chỉ đỡ lấy khoảnh khắc cô suýt rơi xuống.

Không ai nhận em cũng được.

Sự thật nhận em.

Thẩm Vãn Từ bỗng cảm thấy cổ tay trái bớt đau một chút.

Cô không nói cảm ơn.

Chỉ quay lại nhìn Thẩm Trác Minh lần cuối.

“Ông Thẩm, từ giờ trở đi, tôi sẽ không hỏi ông có nhận tôi không nữa.”

Cô cất giọng rất rõ.

“Tôi chỉ hỏi pháp luật, hồ sơ, di chúc và những người từng bị ông ép im lặng.”

Nói xong, cô xoay người rời khỏi phòng khách.

Tạ Cảnh Hành đi theo cô.

Không ai ngăn.

Hoặc nói đúng hơn, không ai kịp ngăn.

Bởi vì câu “tôi chỉ làm điều cần thiết cho Thẩm gia” của Thẩm Trác Minh vẫn còn treo trong phòng như một lời thú tội chưa kịp xóa.

Thẩm Hành Chu đứng nguyên tại chỗ.

Đầu hắn vẫn đau.

Nhưng lần này, dù Thẩm Nhược Dao gọi hắn mấy lần, cơn đau vẫn không tan hoàn toàn.

Đêm đó, Thẩm Hành Chu không ngủ được.

Hắn ngồi một mình trong phòng làm việc cũ ở tầng hai.

Căn phòng này vốn là nơi hắn học bài khi còn nhỏ. Sau khi trưởng thành, hắn rất ít quay lại. Bàn học gỗ, giá sách, tủ đồ cũ đều phủ một lớp bụi mỏng, như những năm tháng bị khóa lại ở đây chưa từng được ai mở ra.

Trước mắt hắn cứ lặp lại hình ảnh Thẩm Vãn Từ đứng trong phòng khách.

Cô không khóc.

Không cầu xin.

Không hỏi “vì sao ba không yêu con”.

Cô chỉ nói: ông không có quyền giả vờ tôi chưa từng tồn tại.

Không hiểu vì sao, câu nói ấy khiến hắn khó chịu đến mức không thở nổi.

Hắn từng ghét Thẩm Vãn Từ.

Ghét sự cố chấp của cô.

Ghét cách cô luôn nhìn Nhược Dao bằng ánh mắt không cam lòng.

Ghét việc cô khiến căn nhà vốn yên ổn trở nên ồn ào.

Nhưng nếu tất cả những thứ hắn ghét chỉ là vì hắn quên mất cô vốn có lý do không cam lòng thì sao?

Ý nghĩ ấy vừa hiện lên, đầu hắn lại đau.

Hắn đứng dậy, kéo ngăn tủ cũ ra.

Bên trong toàn là đồ linh tinh từ thời thiếu niên: huy chương thi đấu, bút máy hỏng, vài tấm ảnh cũ đã phai màu, thiệp sinh nhật, dây ruy băng.

Không biết vì sao, tay hắn lại dừng ở một chiếc hộp gỗ nhỏ dưới đáy tủ.

Hộp phủ đầy bụi.

Khóa đã hỏng.

Thẩm Hành Chu mở ra.

Bên trong là vài tấm thiệp sinh nhật cũ, nét chữ trẻ con xiêu vẹo.

Hắn lật từng tấm.

Tấm thứ nhất viết:

Tặng Nhược Dao, chúc em gái sinh nhật vui vẻ.

Tấm thứ hai viết:

Tặng Vãn…

Chữ phía sau bị nước làm nhòe.

Tim Thẩm Hành Chu bỗng đập mạnh.

Hắn tiếp tục lật.

Dưới cùng là một tấm thiệp màu vàng nhạt đã ố, góc thiệp dán hình hai con thỏ nhỏ giống hệt nhau.

Nét chữ trên đó là của hắn khi còn nhỏ.

Non nớt.

Vụng về.

Nhưng rõ ràng đến tàn nhẫn.

Thẩm Hành Chu nhìn dòng chữ ấy.

Hơi thở như ngừng lại.

Trên tấm thiệp đã ố vàng viết:

Tặng hai em gái của anh.

· · ·
← Chương trước Mục lục Chương tiếp →
Trợ lý AI
Trợ lý AI
Tư vấn truyện · Luôn sẵn sàng
👋 Xin chào! Mình là trợ lý AI của LinkTruyen.

Mình có thể giúp bạn:
  • Gợi ý truyện phù hợp
  • Giải thích các thể loại
  • Hướng dẫn sử dụng web
Bạn muốn đọc truyện thể loại gì? 😊