Nguyên Tác Đã Xóa Tên Tôi
Nguyên Tác Đã Xóa Tên Tôi · 📖

Cái Tên Trên Di Chúc Gốc

Chương 10 chương 🔄 Đang ra

Tặng hai em gái của anh.

Dòng chữ trên tấm thiệp đã ố vàng nằm im dưới ánh đèn bàn.

Thẩm Hành Chu nhìn nó rất lâu.

Lâu đến mức mắt hắn bắt đầu khô rát, đầu ngón tay siết chặt mép thiệp đến gần như làm cong lớp giấy cũ.

Nét chữ ấy là của hắn.

Non nớt, xiêu vẹo, hơi xấu.

Nhưng chắc chắn là của hắn.

Hắn nhớ năm đó mình từng bị cha mắng vì viết chữ quá khó nhìn. Nhược Dao ngồi bên cạnh cười đến cong mắt, còn một cô bé khác đứng sau lưng Nhược Dao, nhỏ giọng nói: “Em thấy đẹp mà.”

Cô bé khác.

Không phải người giúp việc.

Không phải bạn đến chơi.

Cũng không phải một bóng dáng xa lạ nào đó mà hắn có thể tùy tiện lãng quên.

Là một cô bé mặc váy trắng giống Nhược Dao.

Gương mặt giống Nhược Dao.

Nhưng khi cười, khóe môi hơi cong hơn một chút, ánh mắt sáng hơn một chút.

Trong đầu Thẩm Hành Chu đột nhiên đau nhói.

Hắn gục tay xuống bàn, thở dốc.

Hình ảnh vỡ vụn xô tới như mưa đá.

Hai cô bé chạy qua sân sau.

Một cô bé ngã, một cô bé khác quay lại kéo.

Hắn cầm hai hộp quà, cố tình giấu một hộp sau lưng.

“Anh chỉ mua một phần.”

Cô bé đứng trước lập tức bĩu môi: “Anh thiên vị!”

Cô bé đứng sau lại chỉ nhìn hắn, nhỏ giọng hỏi: “Vậy em có thể nhìn một chút không?”

Hắn cười phá lên, lấy hộp quà thứ hai ra.

“Đồ ngốc, anh nói đùa thôi. Hai em gái của anh, đương nhiên mỗi người một phần.”

Hai em gái.

Hắn từng có hai em gái.

Thẩm Hành Chu đột nhiên ngẩng đầu.

Cơn đau trong đầu như bị ai đó dùng búa đập xuống, nhưng lần này, hắn không để mặc ký ức trôi đi.

Hắn siết chặt tấm thiệp, môi run lên.

“Vãn… Từ…”

Cái tên ấy vừa bật ra, căn phòng cũ bỗng lạnh đi.

Như thể cả thế giới trong khoảnh khắc đó đều không muốn hắn gọi tiếp.

Nhưng Thẩm Hành Chu đã nghe thấy.

Chính miệng hắn gọi ra.

Thẩm Vãn Từ.

Không phải cái tên hắn từng dùng để mắng.

Không phải người con nuôi đáng ghét trong ký ức méo mó.

Mà là cô bé từng đứng trước mặt hắn, ngẩng đầu hỏi: “Anh ơi, em cũng là em gái của anh đúng không?”

Thẩm Hành Chu nhắm mắt.

Bàn tay cầm tấm thiệp run lên.

Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, hắn không dám trả lời câu hỏi trong ký ức.

Sáng hôm sau, Thẩm Vãn Từ nhận được một bức ảnh.

Người gửi là Thẩm Hành Chu.

Trong ảnh là tấm thiệp màu vàng nhạt, góc dán hai con thỏ nhỏ giống hệt nhau.

Bên dưới có dòng chữ:

Tặng hai em gái của anh.

Không có tin nhắn giải thích.

Không có xin lỗi.

Không có một câu “anh nhớ ra rồi”.

Chỉ có bức ảnh ấy.

Thẩm Vãn Từ nhìn màn hình rất lâu.

Tạ Cảnh Hành đặt ly cà phê xuống trước mặt cô, ánh mắt lướt qua điện thoại.

“Thẩm Hành Chu?”

“Ừ.”

“Anh ta bắt đầu nhớ.”

“Có lẽ.”

“Cô không vui?”

Thẩm Vãn Từ tắt màn hình.

“Anh ta nhớ hay không không thay đổi được chuyện đã xảy ra.”

Tạ Cảnh Hành nhìn cô.

“Nhưng nó có thể trở thành nhân chứng.”

“Đúng.” Cô cầm ly cà phê lên, giọng bình tĩnh. “Cho nên tôi sẽ giữ lại ảnh này.”

Không tha thứ.

Nhưng không lãng phí chứng cứ.

Đó là cách Thẩm Vãn Từ đối xử với Thẩm gia hiện tại.

Cô sẽ không vì một chút dao động muộn màng của Thẩm Hành Chu mà mềm lòng.

Nhưng nếu sự dao động ấy có thể giúp sự thật xuất hiện, cô sẽ dùng.

Tạ Cảnh Hành không nói thêm.

Trên bàn trước mặt hai người đặt chiếc vòng bạc, chiếc chìa khóa hoa tử đằng, tấm ảnh cũ, bản sao điều khoản di chúc và một hộp bảo quản được gửi từ văn phòng luật sư Lục lúc rạng sáng.

Sau khi Thẩm gia cho người bao vây văn phòng, Lục Thành Nghiệp cuối cùng cũng quyết định không trốn nữa.

Ông gửi cho Tạ Cảnh Hành một địa chỉ.

Một phòng lưu trữ tư nhân đứng tên cố phu nhân Thẩm.

Muốn mở phòng lưu trữ ấy cần ba thứ.

Dấu vân tay của người được ủy thác từ Tạ gia.

Chiếc chìa khóa hoa tử đằng.

Và chiếc vòng khắc chữ Từ.

Thẩm Vãn Từ nhìn hai món đồ nằm cạnh nhau.

Vòng và chìa khóa.

Hai thứ thất lạc nhiều năm.

Một thứ ở lại trên danh nghĩa “di vật không rõ”.

Một thứ nằm trong tay Nhược Dao.

Bây giờ cuối cùng trở về cùng một chỗ.

Tạ Cảnh Hành cầm áo khoác.

“Đi thôi.”

Thẩm Vãn Từ đứng dậy.

“Anh chắc địa chỉ không phải bẫy?”

“Không chắc.”

“Anh nói thẳng thật.”

“Nhưng nếu là bẫy, Thẩm gia sẽ không để Lục Thành Nghiệp gửi nó bằng tuyến bảo mật cũ của mẹ tôi.”

Thẩm Vãn Từ nhìn hắn.

“Anh bắt đầu nói nhiều hơn trước rồi.”

Tạ Cảnh Hành bình tĩnh đáp:

“Vì cô bắt đầu hỏi đúng trọng tâm hơn trước.”

“Ý anh là trước đây tôi hỏi sai?”

“Ý tôi là trước đây cô hỏi rất nhiều câu khiến người ta khó trả lời.”

“Ví dụ?”

“Anh có tin tôi không. Anh giấu tôi bao nhiêu chuyện. Anh có phải người tốt không.”

Thẩm Vãn Từ im lặng một giây.

“Câu cuối tôi chưa hỏi.”

“Ánh mắt cô hỏi rồi.”

Cô nhìn hắn.

Một lát sau, cô cười khẽ.

“Tạ Cảnh Hành, anh thật sự không hợp làm nhân vật phụ.”

Hắn mở cửa.

“Vậy tôi hợp làm gì?”

Thẩm Vãn Từ bước qua bên cạnh hắn, giọng rất nhẹ:

“Làm nhân chứng.”

Tạ Cảnh Hành nhìn bóng lưng cô, không đáp.

Nhưng khóe môi hơi cong lên rất nhạt.

Phòng lưu trữ tư nhân nằm dưới tầng hầm một ngân hàng cũ ở trung tâm thành phố.

Không gian kín, ánh sáng trắng lạnh, camera giám sát phủ khắp hành lang. Mỗi bước chân đều vang lên rõ ràng trên nền đá, khiến người ta có cảm giác mình đang đi vào nơi chôn giữ một phần lịch sử không được phép mở ra.

Nhân viên kiểm tra thân phận Tạ Cảnh Hành, đối chiếu dấu vân tay và mã ủy thác.

Sau đó là chiếc chìa khóa.

Cuối cùng, họ yêu cầu Thẩm Vãn Từ đặt chiếc vòng bạc lên một khay kim loại nhỏ.

Vòng vừa chạm vào khay, khe cơ quan bên trong tự động bật ra.

Một đường sáng xanh quét qua ký hiệu hoa tử đằng và chữ “Từ”.

Màn hình hiện lên một dòng chữ:

Xác nhận vật giữ quyền mở: Thẩm Vãn Từ.

Thẩm Vãn Từ nhìn dòng chữ ấy.

Trong khoảnh khắc đó, cổ tay trái của cô nóng lên.

Không đau.

Chỉ nóng.

Giống như thân thể này cuối cùng được gọi đúng tên ở một nơi không bị Thẩm gia kiểm soát.

Nhân viên dẫn họ vào một căn phòng nhỏ.

Giữa phòng đặt một két sắt bảo mật.

Tạ Cảnh Hành dùng chìa khóa mở lớp khóa đầu tiên.

Sau đó, Thẩm Vãn Từ đặt vòng vào rãnh tròn bên cạnh.

Một tiếng “tách” rất nhẹ vang lên.

Cửa két mở ra.

Bên trong là một hộp kim loại màu bạc, được niêm phong bằng dấu sáp đã cũ.

Trên hộp viết tay một dòng chữ.

Gửi hai con gái của mẹ.

Thẩm Vãn Từ đứng yên.

Mấy chữ ấy rất đơn giản.

Nhưng lại khiến cổ họng cô nghẹn lại trong khoảnh khắc.

Hai con gái.

Không phải một.

Không phải thiên kim duy nhất.

Không phải người ngoài được nhận nuôi.

Mà là hai con gái của mẹ.

Tạ Cảnh Hành không thúc giục.

Hắn chỉ lùi nửa bước, đứng sau cô.

Khoảng cách ấy rất rõ.

Hắn có thể mở đường cho cô.

Nhưng phần còn lại, hắn để cô tự tay chạm vào.

Thẩm Vãn Từ hít sâu, mở hộp.

Bên trong có một bản di chúc gốc được bọc trong túi chống ẩm, một chiếc USB cũ, vài tấm ảnh sơ sinh của hai đứa trẻ, và một lá thư viết tay.

Luật sư đi cùng đọc đối chiếu bản di chúc.

Từng dòng chữ hiện rõ trên giấy.

Người lập di chúc: Lục Thanh Nghiên.

Con gái trưởng: Thẩm Vãn Từ, sinh lúc 3 giờ 17 phút.

Con gái thứ: Thẩm Nhược Dao, sinh lúc 3 giờ 20 phút.

Thẩm Vãn Từ nhìn tên mình.

Rất lâu.

Cái tên ấy nằm trên giấy di chúc gốc, mực đen giấy trắng, dấu công chứng đầy đủ, chữ ký của mẹ ruột, chữ ký của luật sư, dấu niêm phong năm đó.

Không còn là tờ ghi chú lén lút.

Không còn là ảnh chụp bị mờ.

Không còn là lời nhân chứng có thể bị ép quên.

Là di chúc gốc.

Là bằng chứng mẹ cô từng viết xuống bằng chính tay mình.

Cô từng tồn tại.

Cô có tên.

Cô là con gái sinh trước.

Tạ Cảnh Hành đứng bên cạnh, giọng rất thấp:

“Thẩm Vãn Từ.”

Cô quay đầu nhìn hắn.

Hắn nói:

“Tên em ở đây.”

Chỉ bốn chữ.

Nhưng Thẩm Vãn Từ bỗng thấy lòng bàn tay mình run lên rất nhẹ.

Cô cụp mắt, che đi cảm xúc trong đó.

“Ừ.”

Tạ Cảnh Hành không nói thêm.

USB được kết nối với thiết bị cách ly.

Màn hình sau vài giây tối đen, rồi hiện lên hình ảnh một người phụ nữ ngồi trong phòng bệnh.

Bà rất gầy.

Tóc dài buộc sau gáy, sắc mặt trắng gần như trong suốt, nhưng đôi mắt vẫn rất dịu dàng.

Dù Thẩm Vãn Từ chưa từng thật sự gặp bà, trong khoảnh khắc hình ảnh ấy xuất hiện, lồng ngực cô vẫn đau đến mức khó thở.

Người phụ nữ nhìn vào ống kính, mỉm cười rất nhẹ.

“Nếu các con nhìn thấy đoạn video này, có lẽ mẹ đã không còn ở bên cạnh các con nữa.”

Giọng bà yếu, nhưng rõ hơn đoạn ghi âm rất nhiều.

“Mẹ từng sinh hai cô con gái.”

“Chị là Thẩm Vãn Từ, sinh trước em ba phút.”

“Em là Thẩm Nhược Dao, sinh sau chị ba phút.”

Trên màn hình, bà cúi đầu ho nhẹ, sau đó tiếp tục:

“Mẹ không biết tương lai sẽ xảy ra chuyện gì. Nhưng nếu có một ngày tên của một trong hai đứa bị xóa khỏi gia đình này, nếu có một ngày một đứa trẻ bị biến thành người ngoài, nếu có một ngày ai đó nói nó không xứng lấy lại thứ thuộc về mình…”

Bà nhìn vào ống kính.

Ánh mắt dịu dàng bỗng trở nên kiên định.

“Vậy hãy để sự thật tự lấy lại quyền của nó.”

Thẩm Vãn Từ đứng trước màn hình, không chớp mắt.

Người phụ nữ trong video lại mỉm cười.

“Vãn Từ, con là chị, nhưng con không sinh ra để phải hy sinh mọi thứ cho em.”

“Nhược Dao, con là em, nhưng con không được lấy sự yếu đuối làm lý do để nhận thứ không thuộc về mình.”

“Nếu mẹ không còn nữa, mong hai con vẫn nhớ: tình thân không phải là xóa một người để bảo vệ người còn lại.”

Video dừng ở đó.

Màn hình tối xuống.

Trong phòng lưu trữ không ai nói gì.

Thẩm Vãn Từ nhìn màn hình đen.

Một lúc lâu sau, cô đưa tay chạm nhẹ vào chiếc vòng trên cổ tay.

Tỷ lệ tồn tại trong đầu cô không hiện lên.

Nhưng cô cảm giác được.

Có thứ gì đó đang trở về.

Không phải toàn bộ.

Nhưng rất rõ.

Tin Thẩm Vãn Từ lấy được di chúc gốc không biết bị lộ từ đâu.

Chỉ ba giờ sau, trên mạng lại bùng nổ scandal mới.

Thẩm Vãn Từ cấu kết với Tạ gia làm giả di chúc, âm mưu chiếm đoạt tài sản cố phu nhân Thẩm.

Video “mẹ ruột” nghi bị AI chỉnh sửa, chuyên gia đặt nghi vấn.

Thẩm Nhược Dao nhập viện vì bị kích động bởi tranh chấp thân phận.

Một đoạn video Thẩm Nhược Dao xuất hiện trước bệnh viện cũng lan truyền chóng mặt.

Cô ta mặc áo khoác trắng, sắc mặt nhợt nhạt, được Thẩm Hành Chu đỡ xuống xe. Khi phóng viên hỏi về chuyện di chúc, cô ta chỉ cúi đầu, nước mắt lăn xuống.

“Em không biết… Em chỉ mong mẹ được yên nghỉ. Nếu chị Vãn Từ thật sự cần gì, em có thể nhường. Nhưng xin chị đừng dùng mẹ để làm tổn thương mọi người nữa.”

Vẫn là cách cũ.

Không phủ nhận trực tiếp.

Không mắng chửi.

Chỉ khóc.

Chỉ nói có thể nhường.

Chỉ khiến tất cả mọi người cảm thấy Thẩm Vãn Từ là kẻ cầm dao đào mồ người chết để tranh tài sản.

Dân mạng lại dao động.

“AI bây giờ làm giả video dễ lắm.”

“Di chúc cũng có thể làm giả mà, nhất là có Tạ gia chống lưng.”

“Tôi vẫn thấy Nhược Dao quá đáng thương.”

“Nhưng chuỗi bằng chứng trước đó đâu? Không thể tất cả đều giả chứ?”

“Chờ công bố chính thức đi, drama này quá căng.”

Thẩm gia muốn kéo mọi chuyện vào vùng nghi ngờ.

Chỉ cần mọi người không chắc, hào quang của Thẩm Nhược Dao vẫn còn chỗ thở.

Nhưng lần này, Thẩm Vãn Từ không định cho họ thời gian.

Buổi công bố được tổ chức ngay tối hôm đó.

Không phải họp báo xa hoa trong khách sạn, mà là một buổi công khai pháp lý tại văn phòng luật sư Lục, có sự tham gia của đại diện công chứng, truyền thông độc lập và một vài nhân chứng liên quan.

Thẩm gia cũng đến.

Thẩm Trác Minh, Lâm Uyển, Thẩm Nhược Dao, Thẩm Hành Chu và Cố Dạ Bạch đều có mặt.

Thẩm Nhược Dao vừa xuất hiện, lập tức có phóng viên đưa ống kính về phía cô ta.

Cô ta vẫn tái nhợt, vẫn yếu ớt.

Nhưng lần này, ánh mắt cô ta không còn hoàn toàn bình tĩnh.

Bởi vì trên bàn trước mặt Thẩm Vãn Từ là bản di chúc gốc.

Còn chiếc chìa khóa hoa tử đằng và chiếc vòng bạc được đặt cạnh nhau trong hộp bảo quản.

Tạ Cảnh Hành đứng sau Thẩm Vãn Từ nửa bước.

Không nói thay cô.

Không giành lấy ánh sáng.

Chỉ đứng đó, như một đường ranh lặng lẽ.

Ai muốn chạm vào cô, trước hết phải bước qua sự thật mà hắn đang bảo vệ.

Buổi công bố bắt đầu.

Luật sư Lục run nhưng vẫn đứng lên đọc xác nhận.

“Bản di chúc này do cố phu nhân Lục Thanh Nghiên lập trước khi qua đời. Văn bản có công chứng, dấu niêm phong và mã lưu trữ độc lập. Tôi xác nhận, trong di chúc có ghi rõ cố phu nhân sinh hai con gái: Thẩm Vãn Từ và Thẩm Nhược Dao.”

Màn hình phía sau hiện lên ảnh chụp di chúc.

Hai cái tên nằm cạnh nhau.

Thẩm Vãn Từ.
Thẩm Nhược Dao.

Dưới phần thời gian sinh:

3:17.
3:20.

Trong phòng lập tức vang lên tiếng xì xào.

Thẩm Trác Minh sắc mặt xanh mét.

Thẩm Nhược Dao ngồi bên cạnh, bàn tay đặt trên đầu gối siết chặt.

Tiếp theo là video của mẹ ruột.

Người phụ nữ trong video xuất hiện trên màn hình lớn.

Lần này không còn là file âm thanh riêng lẻ.

Hình ảnh, mã niêm phong, dấu thời gian, nguồn lưu trữ đều được công khai đối chiếu.

Giọng bà vang lên trước mặt tất cả mọi người:

“Mẹ từng sinh hai cô con gái.”

“Chị là Thẩm Vãn Từ, sinh trước em ba phút.”

“Em là Thẩm Nhược Dao, sinh sau chị ba phút.”

Phóng viên bắt đầu xôn xao.

Cố Dạ Bạch ngồi dưới khán phòng, sắc mặt trắng đi.

Hắn nhìn tên Thẩm Vãn Từ trên màn hình, lại nhìn người phụ nữ trong video, trong đầu vang lên tiếng mưa lớn.

Một cô bé đầy máu kéo tay hắn.

Cô nói:

“Đừng quay đầu…”

Hắn bỗng cúi đầu, bàn tay siết chặt.

Thẩm Hành Chu ngồi bên cạnh, ánh mắt nhìn chằm chằm dòng chữ “Thẩm Vãn Từ”.

Trong đầu hắn lại hiện lên tấm thiệp cũ.

Tặng hai em gái của anh.

Hai em gái.

Không phải một.

Khi video kết thúc, phóng viên lập tức đặt câu hỏi.

“Cô Thẩm Vãn Từ, cô có muốn nói gì về cáo buộc dùng video giả để tranh tài sản không?”

Ống kính đồng loạt hướng về cô.

Thẩm Vãn Từ đứng lên.

Tạ Cảnh Hành hơi nghiêng mắt nhìn cô.

Nhưng hắn không tiến lên.

Hắn để cô tự nói.

Thẩm Vãn Từ nhìn những ánh mắt trước mặt.

Có hoài nghi.

Có thương hại.

Có tò mò.

Có ác ý.

Cô đã quá quen với những ánh mắt đó.

Từ ngày đầu xuyên đến đây, mỗi lần cô xuất hiện, thế giới này đều cố gắng ép cô vào vai nữ phụ ác độc.

Muốn cô mất kiểm soát.

Muốn cô la hét.

Muốn cô trở thành bằng chứng sống cho lời đồn về chính mình.

Nhưng hôm nay, cô đứng ở đây không phải để đóng vai.

Cô đến để lấy lại tên.

“Các người có thể nghi ngờ một đoạn video.”

Giọng cô vang lên qua micro, không cao, nhưng rất rõ.

“Có thể nghi ngờ một bản sao hồ sơ. Có thể nghi ngờ một nhân chứng. Có thể nghi ngờ một tấm ảnh.”

Cô nhìn về phía màn hình, nơi chuỗi bằng chứng bắt đầu được trình chiếu từng phần.

“Hồ sơ bệnh viện năm đó từng bị rút mất trang ghi sinh đôi.”

Màn hình hiện hồ sơ cũ và hồ sơ hiện tại.

“Ảnh chụp hai đứa trẻ bị cắt mất mặt một người.”

Tấm ảnh cũ xuất hiện.

“Bản tin lưu trữ cũ từng nhắc đến hai cô con gái nhà họ Thẩm, nhưng bản hiện tại chỉ còn một thiên kim Thẩm Nhược Dao.”

Hai bản tin được đặt cạnh nhau.

“Y tá trực năm đó nhận ra tôi là Đại tiểu thư, xác nhận người bị đưa đi sau tai nạn là tôi.”

Đoạn lời khai của bà Chu được phát.

“Mẹ ruột để lại ghi âm và video, xác nhận bà có hai con gái.”

Đoạn ghi âm xuất hiện.

“Chiếc vòng khắc tên tôi và chìa khóa hoa tử đằng mở được phòng lưu trữ di chúc gốc.”

Hình ảnh vòng và chìa khóa hiện lên.

“Di chúc gốc có dấu công chứng, mã lưu trữ, chữ ký luật sư và xác nhận tài sản của cố phu nhân.”

Bản di chúc xuất hiện cuối cùng.

Thẩm Vãn Từ nhìn toàn trường.

“Tôi không dùng một đoạn video để chứng minh mình là ai.”

Cô dừng một chút.

“Tôi dùng toàn bộ chuỗi người thật, việc thật, hồ sơ thật để chứng minh các người đã xóa tôi như thế nào.”

Cả phòng im lặng.

Một câu này như kéo toàn bộ sự thật từ dưới đất lên, đặt trước ánh sáng.

Không còn là chuyện Thẩm Vãn Từ có phải con ruột hay không.

Mà là một gia tộc đã làm gì để biến cô thành người ngoài.

Một phóng viên run giọng hỏi:

“Vậy cô có yêu cầu Thẩm gia công khai thừa nhận thân phận không?”

Thẩm Vãn Từ nhìn về phía Thẩm Trác Minh.

Người đàn ông ngồi đó, sắc mặt lạnh đến đáng sợ.

Cô nói:

“Tôi không cần họ thừa nhận vì thương tôi.”

“Nhưng họ phải thừa nhận vì sự thật.”

Đúng lúc đó, trước mắt cô xuất hiện một dòng chữ.

Rõ ràng hơn bất kỳ lần nào trước đây.

Tỷ lệ tồn tại khôi phục: 80%.

Cổ tay trái của Thẩm Vãn Từ nóng lên.

Nhưng lần này, không phải đau.

Là một cảm giác gần như hồi sinh.

Trong phòng, vài người lớn tuổi bắt đầu xì xào.

“Tôi nhớ hình như năm đó phu nhân Thẩm thật sự sinh đôi…”

“Đúng rồi, lúc đó từng có tin hai cô con gái…”

“Không phải chỉ có Nhược Dao sao?”

“Không, hình như còn một người…”

Ký ức đang trở lại.

Dù rất chậm.

Nhưng đang trở lại.

Thẩm Hành Chu nhìn màn hình, nước mắt bỗng trào lên mà chính hắn cũng không hiểu vì sao.

Cố Dạ Bạch cúi đầu, bàn tay run nhẹ.

Thẩm Nhược Dao nhìn những phản ứng ấy, sắc mặt trắng bệch.

Không.

Không được.

Không thể như vậy.

Nếu mọi người nhớ ra, nếu tất cả quay về vị trí ban đầu, vậy cô ta là gì?

Thiên kim duy nhất không còn là duy nhất.

Người được cứu không còn là người cứu người.

Tình yêu, gia đình, tài sản, hào quang, tất cả đều sẽ bị xé ra khỏi người cô ta.

Cô ta bỗng đứng dậy.

“Không…”

Giọng cô ta rất khẽ.

Không ai nghe rõ.

Thẩm Vãn Từ nhìn sang.

Thẩm Nhược Dao ôm ngực, sắc mặt càng trắng, đôi mắt đỏ lên trong nháy mắt.

“Em… em không thở được…”

Thẩm Hành Chu lập tức hoàn hồn.

“Nhược Dao!”

Cố Dạ Bạch cũng đứng bật dậy.

Thẩm Nhược Dao lảo đảo, rồi ngã xuống trước mặt mọi người.

Cùng lúc đó, toàn bộ đèn trong phòng chớp tắt.

Màn hình lớn đang chiếu chuỗi bằng chứng đột nhiên nhiễu sóng.

Video của mẹ ruột méo đi.

Di chúc trên màn hình biến thành từng mảng đen.

Tấm ảnh cũ mờ dần.

File ghi âm vang lên tiếng rè chói tai.

Phòng công bố hỗn loạn.

“Ai tắt màn hình?”

“Thiết bị lỗi rồi!”

“Gọi bác sĩ!”

“Cứu cô Nhược Dao trước!”

Thẩm Vãn Từ đứng giữa đám đông, đồng tử co lại.

Cô quay sang nhìn máy tính của Tạ Cảnh Hành.

Màn hình báo lỗi.

Từng thư mục chứa bản sao chứng cứ biến mất với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy.

Không chỉ trên màn hình lớn.

Cả dữ liệu dự phòng cũng đang bị nuốt mất.

Tạ Cảnh Hành sắc mặt trầm xuống, lập tức thao tác bàn phím.

“Không phải tấn công mạng bình thường.”

Thẩm Vãn Từ nhìn quanh.

Mọi người vừa rồi còn đang nhớ lại, giờ ánh mắt lại bắt đầu mơ hồ.

Một phóng viên ôm đầu.

“Vừa rồi… đang chiếu gì vậy?”

Một người khác nhìn màn hình đen, lẩm bẩm:

“Hình như là… video giả?”

Có người quay sang Nhược Dao đang ngất, ánh mắt thương hại lập tức dâng lên.

“Cô ấy đáng thương quá…”

“Có phải bị ép đến ngất không?”

“Thẩm Vãn Từ có cần làm tới mức này không?”

Từng câu nói quen thuộc bắt đầu quay lại.

Giống như một bàn tay vô hình đang cố kéo cả thế giới trở về đúng nguyên tác.

Thẩm Vãn Từ cảm thấy cổ tay trái đau nhói.

Dòng chữ trước mắt biến thành màu đỏ.

Cảnh báo.

Kịch bản nguyên tác đang sửa lỗi lần cuối.

Trước mặt cô, toàn bộ chứng cứ trên màn hình đồng loạt biến mất.

· · ·
← Chương trước Mục lục Chương tiếp →
Trợ lý AI
Trợ lý AI
Tư vấn truyện · Luôn sẵn sàng
👋 Xin chào! Mình là trợ lý AI của LinkTruyen.

Mình có thể giúp bạn:
  • Gợi ý truyện phù hợp
  • Giải thích các thể loại
  • Hướng dẫn sử dụng web
Bạn muốn đọc truyện thể loại gì? 😊