Nguyên Tác Đã Xóa Tên Tôi
Nguyên Tác Đã Xóa Tên Tôi · 📖

Tôi Mới Là Trưởng Nữ Thẩm Gia

Chương 5 chương 🔄 Đang ra

“Năm đó, người bị đưa đi không phải em gái…”

Bà Chu nhìn Thẩm Vãn Từ, giọng run đến mức gần như vỡ ra.

“Là cô.”

Trong căn hộ nhỏ cũ kỹ, tiếng đồng hồ treo tường tích tắc vang lên từng nhịp nặng nề.

Thẩm Vãn Từ đứng yên tại chỗ.

Cô đã đoán được.

Từ tấm ảnh bị cắt mất mặt, từ dòng chữ “chị gái sinh trước ba phút”, từ hồ sơ bệnh viện bị xé trang, từ phản ứng của Thẩm Nhược Dao khi nhìn thấy vết sẹo trên cổ tay cô, cô đã đoán được thân phận của mình không đơn giản.

Nhưng đoán là một chuyện.

Chính tai nghe một người từng có mặt năm đó nói ra lại là chuyện khác.

Người bị đưa đi là cô.

Người bị rút khỏi hồ sơ là cô.

Người biến mất khỏi giấy tờ Thẩm gia là cô.

Thẩm Vãn Từ chậm rãi cúi mắt, nhìn cổ tay trái của mình.

Vết sẹo dưới tay áo lại âm ỉ nóng lên, không đau dữ dội như trước, mà giống như một ngọn lửa nhỏ bị chôn dưới tro tàn rất lâu, cuối cùng cũng có người thổi vào một hơi.

Bà Chu lau nước mắt, nói tiếp bằng giọng nghẹn ngào:

“Phu nhân sinh đôi. Cô là người ra đời trước. Ba phút sau, Nhị tiểu thư mới sinh ra. Lúc đó phu nhân còn đùa rằng, chị gái chỉ hơn em ba phút thôi, nhưng sau này phải che chở cho em cả đời.”

Che chở cho em cả đời.

Mấy chữ ấy như một chiếc kim rất mảnh, đâm vào nơi sâu nhất trong lồng ngực Thẩm Vãn Từ.

Trong đầu cô lóe lên một cảnh tượng mơ hồ.

Ánh đèn phòng sinh trắng lạnh.

Một người phụ nữ yếu ớt nằm trên giường bệnh, mồ hôi ướt tóc mai, nhưng vẫn cố mỉm cười nhìn hai đứa trẻ sơ sinh đặt cạnh nhau.

“Vãn Từ là chị… Nhược Dao là em…”

Hình ảnh vừa hiện lên đã biến mất.

Thẩm Vãn Từ đưa tay chống lên mép bàn, đầu ngón tay hơi lạnh.

Tạ Cảnh Hành nhìn thấy, nhưng không đưa tay đỡ cô.

Hắn chỉ đứng cách cô nửa bước, giống như để cô biết hắn ở đó, nhưng không tự tiện xen vào cảm xúc của cô.

Thẩm Vãn Từ hít sâu một hơi.

“Sau vụ tai nạn, hồ sơ của tôi bị rút khỏi hệ thống?”

Bà Chu gật đầu.

“Đúng. Trước đó trong hồ sơ sinh có ghi rất rõ: sản phụ sinh đôi, bé gái đầu tiên sinh lúc 3 giờ 17 phút, bé gái thứ hai sinh lúc 3 giờ 20 phút. Nhưng sau vụ tai nạn, trang đó bị rút đi. Hồ sơ điện tử cũng bị sửa. Tên cô biến mất, chỉ còn lại Nhị tiểu thư.”

“Người ra lệnh là ai?”

Bà Chu lập tức run lên.

Sắc mặt bà trắng bệch như vừa nghe thấy một cơn ác mộng cũ.

“Tôi… tôi không dám chắc.”

Thẩm Vãn Từ nhìn bà.

“Không dám chắc, hay không dám nói?”

Bà Chu cúi đầu, hai tay nắm chặt cốc nước đến mức khớp xương trắng bệch.

“Tôi chỉ là một y tá. Tôi chỉ nghe thấy người Thẩm gia nói, từ nay về sau Thẩm gia chỉ có một tiểu thư. Cô bé còn lại… coi như chưa từng tồn tại.”

Coi như chưa từng tồn tại.

Câu này vừa rơi xuống, cổ tay Thẩm Vãn Từ đột nhiên nóng rực.

Trước mắt cô lóe lên một dòng chữ nhạt màu.

Tỷ lệ tồn tại dao động.

Dòng chữ chỉ xuất hiện rất nhanh rồi biến mất.

Nhưng đủ để cô hiểu: những lời bà Chu nói đang chạm vào sự thật.

Tạ Cảnh Hành cũng chú ý đến phản ứng của cô.

Hắn hỏi: “Cô không sao?”

“Chưa chết được.”

Giọng cô rất nhẹ.

Bà Chu lại rơi nước mắt.

“Đại tiểu thư, năm đó tôi không giúp được cô. Tôi thật sự không giúp được cô. Sau khi cô bị chuyển đi, phu nhân cũng không còn sống bao lâu. Trước khi mất, bà ấy từng nhờ người tìm một thứ…”

Thẩm Vãn Từ ngẩng mắt.

“Thứ gì?”

“Một đôi vòng tay.”

Bà Chu đứng dậy, đi đến tủ gỗ cũ trong góc phòng, run rẩy lấy ra một chiếc hộp thiếc đã rỉ cạnh.

Bà mở hộp.

Bên trong không có vòng tay, chỉ có một mảnh vải lót đã ố vàng và một tờ giấy nhỏ.

“Vòng tay không ở chỗ tôi.” Bà nói, “Phu nhân từng để lại cho hai cô bé một đôi vòng. Một chiếc khắc chữ Từ, một chiếc khắc chữ Dao. Bên trong vòng có ký hiệu riêng của phu nhân, hình hoa tử đằng lồng với chữ cái đầu tên bà.”

“Vòng của tôi ở đâu?”

“Tôi từng thấy phu nhân đặt vòng của cô vào hộp đồ riêng, nói sau này sẽ giao lại cho cô. Nhưng sau khi cô biến mất, hộp đồ đó bị đưa về Thẩm gia.” Bà Chu nhìn cô, giọng càng khẽ, “Nếu không bị hủy, có lẽ vẫn còn trong kho cũ của biệt thự.”

Kho cũ.

Thẩm Vãn Từ lập tức nhớ đến dãy phòng phụ phía sau biệt thự Thẩm gia.

Nơi đó trong ký ức nguyên chủ luôn bị khóa.

Người giúp việc từng nói, bên trong chỉ có đồ cũ của phu nhân đã mất và vài món đồ không dùng nữa. Thẩm Nhược Dao thỉnh thoảng vào đó, nhưng Thẩm Vãn Từ chưa từng được phép đến gần.

Thì ra không phải đồ cũ không quan trọng.

Mà là có thứ không nên để cô thấy.

Tạ Cảnh Hành nhìn tờ giấy trong hộp thiếc.

“Đây là gì?”

Bà Chu đưa tờ giấy cho hắn.

“Bản ghi chú tôi lén chép lại năm đó. Tôi không dám giữ hồ sơ gốc, chỉ ghi lại thời gian sinh của hai cô bé. Tôi sợ một ngày nào đó tất cả mọi người đều quên mất, ít nhất còn có một tờ giấy nhớ rằng phu nhân từng sinh hai đứa con gái.”

Tạ Cảnh Hành nhận lấy.

Tờ giấy đã cũ, nét chữ run nhưng vẫn đọc được.

3:17 — Thẩm Vãn Từ.
3:20 — Thẩm Nhược Dao.

Thẩm Vãn Từ nhìn hai dòng chữ ấy.

Lồng ngực cô bỗng nặng trĩu.

Tên của cô nằm trên giấy.

Không phải tin đồn.

Không phải suy đoán.

Cũng không phải ký ức mơ hồ.

Là tên.

Là thời gian sinh.

Là dấu vết từng tồn tại.

Tạ Cảnh Hành lấy điện thoại chụp lại tờ giấy, sau đó nói:

“Bà Chu, tờ giấy này có thể làm chứng cứ phụ. Nhưng nếu muốn công khai trước Thẩm gia, chúng ta cần bản sao hồ sơ hoặc vật chứng mạnh hơn.”

“Kho cũ.” Thẩm Vãn Từ nói.

Tạ Cảnh Hành nhìn cô.

“Cô muốn quay về Thẩm gia ngay?”

“Không quay về thì chờ họ tự đóng gói chứng cứ gửi đến cho tôi à?”

“Có thể là bẫy.”

“Chỗ nào trong Thẩm gia không phải bẫy?”

Tạ Cảnh Hành im lặng một nhịp.

Sau đó hắn đứng dậy.

“Đi.”

Bà Chu hoảng hốt: “Đại tiểu thư, cô phải cẩn thận. Người Thẩm gia năm đó đã dám xóa cô một lần, bây giờ nếu biết cô tìm được tôi…”

Thẩm Vãn Từ cất tờ giấy vào túi trong.

“Bà Chu, tôi không phải quay về để xin họ nhận tôi.”

Cô cúi đầu nhìn tấm ảnh cũ trong tay.

“Tôi quay về để xem họ còn muốn giả vờ đến bao giờ.”

Lúc Thẩm Vãn Từ trở lại biệt thự Thẩm gia, trời đã chuyển chiều.

Ánh nắng nghiêng trên mái nhà màu xám, phủ lên tòa biệt thự xa hoa một lớp sáng lạnh nhạt. Xe của Tạ Cảnh Hành dừng ở cổng phụ, không đi thẳng vào.

“Cô cần tôi đi cùng không?”

Thẩm Vãn Từ tháo dây an toàn.

“Anh xuất hiện quá sớm, người Thẩm gia sẽ lập tức đề phòng.”

“Cô định tự vào?”

“Không.” Cô nhìn hắn, cong môi. “Tôi định để họ nghĩ tôi tự vào.”

Tạ Cảnh Hành nhìn cô vài giây.

“Cô đã có kế hoạch?”

“Có một chút.”

“Chỉ một chút?”

“Đủ dùng trước khi bị đuổi ra.”

Tạ Cảnh Hành không ngăn nữa.

Hắn chỉ nói: “Có chuyện thì gọi.”

Thẩm Vãn Từ mở cửa xe, trước khi xuống lại quay đầu nhìn hắn.

“Tạ Cảnh Hành.”

“Hửm?”

“Nếu lát nữa tôi thật sự bị đuổi ra, anh nhớ đỗ xe gần một chút.”

“Vì sao?”

“Để tôi chạy đỡ mất sức.”

Tạ Cảnh Hành nhìn cô.

Một lát sau, hắn nói rất nghiêm túc: “Yên tâm, tôi sẽ không để manh mối chạy quá xa.”

Thẩm Vãn Từ: “…”

Đúng là người này có bản lĩnh dùng vẻ mặt nghiêm túc nói ra câu khiến người ta nghẹn chết.

Cô xuống xe, đi vào cổng phụ.

Người giúp việc nhìn thấy cô thì hơi kinh ngạc.

“Cô Vãn Từ, ông chủ đang ở phòng khách. Cô…”

“Biết rồi.”

Thẩm Vãn Từ không đi về phía phòng khách.

Cô vòng qua hành lang phụ, đi thẳng đến khu nhà kho phía sau.

Quả nhiên, cửa kho cũ bị khóa.

Nhưng khóa này không khó mở bằng chiếc rương gỗ trong phòng cô. Thẩm Vãn Từ dùng chiếc kẹp tóc quen thuộc, cúi người loay hoay vài phút, ổ khóa phát ra một tiếng “tách”.

Cánh cửa mở ra.

Mùi gỗ cũ, bụi và giấy mục lập tức ùa ra.

Kho cũ chất đầy thùng gỗ, tranh cũ, đồ nội thất phủ vải trắng, vài thùng đồ được dán nhãn “phu nhân cũ”.

Thẩm Vãn Từ đóng cửa lại, bật đèn pin điện thoại.

Cô bắt đầu tìm.

Thời gian từng phút trôi qua.

Một thùng.

Hai thùng.

Ba thùng.

Toàn là quần áo cũ, khăn lụa, sách, một số album ảnh bị lấy mất ruột, vài phong bì trống.

Rất nhiều thứ có dấu vết bị lục lọi từ trước.

Đúng lúc Thẩm Vãn Từ mở thùng thứ tư, cô nghe thấy bên ngoài có tiếng bước chân.

Không chỉ một người.

Cô lập tức tắt đèn pin, lùi vào sau một giá gỗ.

Cửa kho bị đẩy ra.

Giọng Thẩm Nhược Dao vang lên ngoài cửa.

“Chị Vãn Từ, em biết chị ở trong này.”

Thẩm Vãn Từ nheo mắt.

Phát hiện nhanh thật.

Thẩm Nhược Dao bước vào, sau lưng là hai người giúp việc. Trên mặt cô ta vẫn là vẻ dịu dàng lo lắng thường thấy, nhưng ánh mắt quét qua kho cũ lại lạnh hơn rất nhiều.

“Chị ra đi. Kho này nhiều bụi, không tốt cho sức khỏe.”

Thẩm Vãn Từ từ sau giá gỗ bước ra.

“Cô quan tâm sức khỏe của tôi thật chu đáo. Chu đáo đến mức tôi vừa vào kho chưa được mười phút, cô đã biết.”

Thẩm Nhược Dao hơi khựng.

“Người giúp việc nói với em.”

“Ồ.” Thẩm Vãn Từ gật đầu. “Xem ra người giúp việc Thẩm gia cũng chu đáo. Tôi điều tra thân phận thì không ai nhớ, tôi vào kho thì ai cũng nhớ rất nhanh.”

Sắc mặt một người giúp việc phía sau Thẩm Nhược Dao thay đổi.

Thẩm Nhược Dao nhẹ giọng: “Chị Vãn Từ, chị còn muốn tìm gì nữa? Hôm qua chị lấy ảnh cũ ra làm anh trai đau đầu, hôm nay lại lục đồ của mẹ em. Chị có nghĩ đến cảm nhận của em không?”

Mẹ em.

Ba chữ ấy khiến Thẩm Vãn Từ nhìn cô ta lâu hơn một chút.

“Mẹ cô?”

Nhược Dao mím môi.

“Bà là mẹ em. Chị không nên tự tiện động vào di vật của bà.”

Thẩm Vãn Từ chậm rãi bước tới gần cô ta.

“Vậy nếu bà cũng là mẹ tôi thì sao?”

Sắc mặt Thẩm Nhược Dao trắng bệch trong nháy mắt.

Hai người giúp việc phía sau trợn mắt.

“Cô Vãn Từ, cô nói gì vậy?”

“Cô điên rồi sao?”

“Cô Nhược Dao mới là con gái ruột của phu nhân…”

Thẩm Nhược Dao vội ngăn họ lại, giọng run run: “Đừng nói nữa.”

Sau đó cô ta nhìn Thẩm Vãn Từ, đôi mắt đỏ lên.

“Chị Vãn Từ, em biết chị vẫn luôn không cam lòng. Nhưng có những lời không thể nói bừa. Nếu ba nghe thấy, ông ấy sẽ rất tức giận.”

Thẩm Vãn Từ nhìn cô ta.

“Tức giận vì tôi nói bừa, hay tức giận vì tôi nói trúng?”

Nhược Dao cứng người.

Đúng lúc đó, ánh mắt Thẩm Vãn Từ rơi xuống chiếc hộp gỗ nhỏ trong tay Nhược Dao.

Chiếc hộp rất cũ, nắp hộp khắc hoa tử đằng đã bị mòn một góc.

Từ lúc bước vào kho, Nhược Dao vẫn luôn giấu nó sau tay áo.

Thẩm Vãn Từ bỗng cười.

“Cô đến tìm tôi, hay đến lấy cái đó?”

Thẩm Nhược Dao lập tức lùi nửa bước.

“Không có gì.”

“Không có gì thì đưa tôi xem.”

“Đây là di vật của mẹ em!”

“Vẫn câu đó.” Thẩm Vãn Từ nhìn thẳng vào mắt cô ta. “Nếu bà cũng là mẹ tôi thì sao?”

Thẩm Nhược Dao siết chặt hộp gỗ.

Đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng bước chân nặng hơn.

Thẩm Trác Minh, Thẩm Hành Chu và Cố Dạ Bạch cùng xuất hiện ở cửa kho.

Rõ ràng có người đã đi báo.

Thẩm Trác Minh nhìn cảnh trước mắt, sắc mặt lập tức trầm xuống.

“Thẩm Vãn Từ, cô lại làm loạn cái gì?”

Thẩm Hành Chu bước nhanh tới chắn trước Thẩm Nhược Dao, giọng đầy tức giận:

“Cô còn dám vào kho đồ của mẹ Nhược Dao? Cô có biết xấu hổ không?”

Cố Dạ Bạch cũng nhìn cô, ánh mắt phức tạp hơn trước, nhưng giọng vẫn lạnh:

“Thẩm Vãn Từ, cô đừng vì một tấm ảnh không rõ nguồn gốc mà phát điên.”

Thẩm Vãn Từ nhìn từng người.

Rất tốt.

Sân khấu đã đủ người.

Cô nhìn chiếc hộp trong tay Thẩm Nhược Dao.

“Thẩm Nhược Dao, mở ra.”

Nhược Dao run lên.

“Em không…”

“Mở ra.” Thẩm Vãn Từ nói, “Nếu bên trong không có thứ liên quan đến tôi, tôi lập tức xin lỗi cô trước mặt tất cả mọi người.”

Thẩm Hành Chu lạnh giọng: “Cô lấy gì đảm bảo?”

“Bằng việc tôi sẽ rời khỏi Thẩm gia ngay hôm nay, không quay lại nữa.”

Không khí trong kho đột nhiên im lặng.

Thẩm Trác Minh nhíu mày.

Thẩm Nhược Dao siết chặt hộp gỗ, mắt càng đỏ.

“Chị Vãn Từ, chị nhất định phải ép em đến mức này sao?”

Thẩm Vãn Từ nhìn cô ta, giọng rất nhẹ.

“Không phải tôi ép cô. Là cô quá sợ thứ trong đó.”

Một câu đâm trúng.

Cố Dạ Bạch nhìn sang Thẩm Nhược Dao.

Ánh mắt hắn lại xuất hiện một chút dao động.

Nhược Dao thấy vậy, cuối cùng cắn môi mở hộp.

Bên trong là một chiếc vòng tay nhỏ.

Vòng làm bằng bạc đã hơi xỉn màu, kiểu dáng rất đơn giản, nhưng mặt trong khắc một ký hiệu nhỏ: hoa tử đằng lồng với chữ cái đầu tên người mẹ ruột.

Cạnh ký hiệu ấy có một chữ rất nhỏ.

Từ.

Thẩm Vãn Từ nhìn chữ đó.

Cổ tay trái nóng lên dữ dội.

Trong kho cũ, ánh đèn mờ phủ lên chiếc vòng bạc. Thứ nhỏ bé ấy nằm yên trong hộp gỗ, im lặng như đã chờ rất nhiều năm.

Thẩm Nhược Dao vội đóng hộp lại.

“Đây chỉ là đồ cũ! Chữ đó có thể không phải tên chị! Có thể là… có thể là…”

“Có thể là gì?” Thẩm Vãn Từ hỏi.

Nhược Dao nghẹn lại.

Thẩm Hành Chu nhìn chiếc hộp, sắc mặt cũng thay đổi.

“Từ…”

Hắn vô thức lặp lại chữ đó.

Nhưng rất nhanh hắn lại cau mày, như đầu bắt đầu đau.

Thẩm Nhược Dao lập tức nắm lấy tay áo hắn.

“Anh, anh đừng nghe chị ấy nói bừa. Chị ấy chỉ muốn lấy đồ của mẹ em…”

Thẩm Vãn Từ không cho cô ta tiếp tục.

Cô lấy điện thoại ra, mở bản ảnh chụp tờ giấy của bà Chu, cùng bản sao hồ sơ sinh cũ mà Tạ Cảnh Hành vừa gửi trên đường về.

“Đây là bản ghi chép của y tá từng trực đêm ở Bệnh viện Minh An.”

Màn hình hiện lên hai dòng chữ:

3:17 — Thẩm Vãn Từ.
3:20 — Thẩm Nhược Dao.

Sắc mặt Thẩm Trác Minh lập tức thay đổi.

Rất nhanh.

Nhưng Thẩm Vãn Từ thấy.

Cô tiếp tục mở bản sao hồ sơ cũ.

“Đây là hồ sơ bệnh viện trước khi bị rút trang. Sản phụ sinh đôi. Bé gái đầu tiên sinh lúc 3 giờ 17 phút. Bé gái thứ hai sinh lúc 3 giờ 20 phút.”

Cô nhìn Thẩm Trác Minh.

“Ông Thẩm, ông có muốn giải thích vì sao trong hồ sơ hiện tại của Thẩm gia, chỉ còn lại một người con gái không?”

Một câu “ông Thẩm” khiến cả kho lạnh xuống.

Thẩm Trác Minh mặt trầm như nước.

“Cô lấy những thứ này ở đâu?”

“Không phủ nhận là giả à?” Thẩm Vãn Từ hỏi.

Thẩm Trác Minh ánh mắt sắc bén.

“Thẩm Vãn Từ, cô biết mình đang nói gì không? Chỉ bằng vài tờ giấy không rõ nguồn gốc và một chiếc vòng cũ, cô muốn giả làm con ruột Thẩm gia?”

Thẩm Nhược Dao lập tức rơi nước mắt.

“Chị Vãn Từ, em biết chị luôn cảm thấy mình không có nơi nương tựa. Nếu chị muốn ở lại Thẩm gia, em có thể xin ba cho chị ở lại. Nhưng chị không thể nói mình là con gái của mẹ em…”

“Của mẹ em.”

Thẩm Vãn Từ lặp lại ba chữ ấy.

Sau đó cô cười rất nhẹ.

“Thẩm Nhược Dao, cô gọi thuận miệng thật.”

Nhược Dao run lên.

Thẩm Hành Chu tức giận: “Cô đừng quá đáng!”

Thẩm Vãn Từ quay sang nhìn hắn.

“Quá đáng?”

Cô giơ điện thoại lên.

“Một bản ghi thời gian sinh. Một hồ sơ bệnh viện. Một tấm ảnh hai đứa trẻ. Một chiếc vòng khắc tên. Một y tá cũ còn sống. Tất cả đều chỉ về cùng một hướng.”

Cô dừng lại, ánh mắt lạnh đi.

“Còn các người ngoài một câu ‘cô điên rồi’, có đưa ra được thứ gì chứng minh tôi giả mạo không?”

Không ai đáp.

Thẩm Hành Chu há miệng, nhưng không nói được.

Cố Dạ Bạch nhìn chiếc vòng trong hộp gỗ, rồi nhìn cổ tay Thẩm Vãn Từ.

Trong đầu hắn lại lóe lên hình ảnh cô bé đầy máu năm đó.

Cổ tay quấn băng.

Cô bé cắn răng nói: “Đừng đưa em con đi…”

Hắn lùi nửa bước, sắc mặt hơi trắng.

Thẩm Nhược Dao lập tức nhìn hắn.

“Dạ Bạch…”

Giọng cô ta vừa vang lên, Cố Dạ Bạch lại như bị kéo về.

Nhưng lần này, hắn không hoàn toàn quay lại phía cô ta ngay.

Vết nứt trong ký ức đã lớn hơn một chút.

Đúng lúc không khí đang giằng co, ngoài cửa kho vang lên một giọng nói trầm ổn:

“Hồ sơ đó không giả.”

Tất cả quay đầu.

Tạ Cảnh Hành đứng ngoài cửa.

Áo vest đen, dáng người cao thẳng, vẻ mặt lạnh nhạt như thường. Nhưng sự xuất hiện của hắn khiến toàn bộ kho cũ lập tức yên tĩnh.

Thẩm Trác Minh nhìn hắn, ánh mắt nặng nề.

“Tạ thiếu, đây là chuyện nhà họ Thẩm.”

Tạ Cảnh Hành bước vào.

“Đúng vậy. Nếu chuyện này chỉ liên quan đến nhà họ Thẩm, tôi sẽ không đứng ở đây.”

Hắn nhìn chiếc vòng trong hộp gỗ, rồi nhìn Thẩm Vãn Từ.

“Nhưng hồ sơ bệnh viện cũ có liên quan đến một bản di chúc mà Tạ gia từng được giao lưu giữ. Tôi có quyền xác minh.”

Sắc mặt Thẩm Trác Minh lạnh hơn.

“Cậu muốn nói gì?”

Tạ Cảnh Hành lấy ra một bản sao văn kiện đã được niêm phong trong túi tài liệu.

“Bản sao lưu trữ của Bệnh viện Minh An năm đó có ghi rõ: phu nhân Thẩm sinh đôi. Người sinh trước là Thẩm Vãn Từ.”

Thẩm Nhược Dao lảo đảo một bước.

Thẩm Hành Chu vô thức đỡ cô ta, nhưng ánh mắt lại không rời tập hồ sơ trong tay Tạ Cảnh Hành.

“Tạ thiếu.” Cố Dạ Bạch trầm giọng hỏi, “Anh chắc chắn?”

“Tôi không dùng chuyện chưa xác minh để làm chứng.” Tạ Cảnh Hành nói.

Giọng hắn rất bình tĩnh.

Không thiên vị.

Không xúc động.

Nhưng chính vì vậy, câu nói ấy càng có trọng lượng.

Thẩm Vãn Từ nhìn hắn.

Đây là lần đầu tiên Tạ Cảnh Hành công khai đứng ra làm chứng cho cô trước mặt Thẩm gia.

Không phải vì hắn tin cô hoàn toàn.

Mà vì hồ sơ là thật.

Điều này làm cô thấy người này đáng tin hơn một chút.

Chỉ một chút.

Thẩm Trác Minh im lặng rất lâu.

Sau đó ông ta lạnh giọng:

“Dù hồ sơ đó là thật, cũng không chứng minh được cô là con gái Thẩm gia. Có thể năm đó bệnh viện nhầm lẫn. Có thể có người cố ý ngụy tạo.”

Thẩm Vãn Từ nhìn ông ta.

Rõ ràng đã có bằng chứng, ông ta vẫn không chịu nhận.

Hoặc nói đúng hơn, ông ta không thể nhận.

Một khi nhận, năm đó Thẩm gia đã xóa một đứa con gái khỏi hồ sơ sẽ không còn là nghi vấn.

Nó sẽ biến thành tội lỗi.

Thẩm Nhược Dao như bắt được đường sống, lập tức nói:

“Đúng vậy, chị Vãn Từ. Chuyện lớn như thân phận sao có thể chỉ dựa vào mấy thứ này? Chị đừng bị người khác lợi dụng…”

Thẩm Vãn Từ bật cười.

“Người khác lợi dụng tôi?”

Cô nhìn quanh một vòng.

“Từ tối qua đến giờ, các người nói tôi ghen, nói tôi tham, nói tôi điên, nói tôi giả mạo. Nhưng từ đầu đến cuối, tôi chưa từng yêu cầu các người cho tôi thứ gì.”

Cô bước tới, từ tay Thẩm Nhược Dao lấy chiếc vòng.

Nhược Dao muốn giữ lại, nhưng trước ánh mắt của mọi người, cuối cùng vẫn không dám giằng co quá lộ liễu.

Vòng bạc nằm trong lòng bàn tay Thẩm Vãn Từ.

Lạnh.

Rất lạnh.

Nhưng khi nó chạm vào da cô, cổ tay trái lại nóng lên dữ dội, như hai mảnh ghép thất lạc nhiều năm cuối cùng gặp lại.

Thẩm Vãn Từ ngẩng đầu.

Ánh mắt cô lướt qua Thẩm Trác Minh, Thẩm Hành Chu, Cố Dạ Bạch, cuối cùng dừng trên Thẩm Nhược Dao.

“Tôi chưa từng muốn thứ không thuộc về mình.”

Giọng cô không lớn.

Nhưng từng chữ đều rất rõ.

“Nhưng nếu nó vốn là của tôi, các người dựa vào đâu bắt tôi im lặng?”

Không ai nói được gì.

Ngay cả Thẩm Trác Minh cũng chỉ nhìn cô bằng ánh mắt nặng nề đến đáng sợ.

Thẩm Vãn Từ cúi đầu nhìn chiếc vòng.

Bên trong vòng ngoài ký hiệu hoa tử đằng và chữ “Từ”, còn có một đường khắc rất mảnh chạy dọc theo mép trong. Nếu không nhìn kỹ, gần như sẽ tưởng đó chỉ là vết xước cũ.

Nhưng ngón tay cô vừa chạm vào, phần khắc ấy bỗng hơi lõm xuống.

Một tiếng “tách” rất nhỏ vang lên.

Mặt trong chiếc vòng hé ra một khe cực mảnh.

Thẩm Vãn Từ khựng lại.

Chiếc vòng này không chỉ là vật chứng.

Nó có cơ quan.

Có lẽ dùng để mở thứ gì đó.

Hoặc giấu thứ gì đó.

Cùng lúc đó, trước mắt cô bỗng hiện lên một dòng chữ lạnh lẽo.

Lần này, dòng chữ rõ hơn trước rất nhiều.

Tên nhân vật bị xóa đã xuất hiện.

Không khí quanh cô như thoáng dao động.

Một giây sau, dòng chữ thứ hai hiện ra.

Kịch bản đang sửa lỗi.

· · ·
← Chương trước Mục lục Chương tiếp →
Trợ lý AI
Trợ lý AI
Tư vấn truyện · Luôn sẵn sàng
👋 Xin chào! Mình là trợ lý AI của LinkTruyen.

Mình có thể giúp bạn:
  • Gợi ý truyện phù hợp
  • Giải thích các thể loại
  • Hướng dẫn sử dụng web
Bạn muốn đọc truyện thể loại gì? 😊