Người Cứu Anh Không Phải Cô Ta
“Là cô…?”
Giọng Cố Dạ Bạch rất khẽ.
Khẽ đến mức nếu hành lang lúc này không quá yên tĩnh, có lẽ chẳng ai nghe rõ.
Nhưng Thẩm Vãn Từ nghe thấy.
Thẩm Nhược Dao nghe thấy.
Tạ Cảnh Hành cũng nghe thấy.
Không khí trong hành lang như bị một bàn tay vô hình giữ lại. Ánh nắng buổi sáng rọi qua cửa kính dài, rơi xuống nền đá lạnh, chia bốn người thành những mảng sáng tối khác nhau.
Thẩm Vãn Từ cúi mắt nhìn cổ tay mình.
Vết sẹo đã được tay áo che lại, nhưng cảm giác nóng rát vẫn chưa biến mất. Nó giống như một vết thương cũ vừa bị người ta gọi đúng tên, máu đã khô từ lâu lại bắt đầu âm ỉ chảy trong ký ức.
Cố Dạ Bạch nhìn cô, ánh mắt hỗn loạn.
Trong khoảnh khắc ấy, vẻ lạnh lùng quen thuộc trên mặt hắn bị xé ra một vết nứt rất nhỏ.
Hắn không còn giống nam chính nguyên tác luôn đứng trên cao phán xét nữ phụ nữa.
Hắn giống một người đang cố nhìn xuyên qua màn sương dày trong đầu mình, muốn tìm lại thứ gì đó vốn từng rất rõ ràng nhưng đã bị ai đó cố tình giấu đi.
“Anh nói gì?”
Thẩm Nhược Dao cất giọng.
Giọng cô ta vẫn mềm, vẫn nhẹ, nhưng đầu ngón tay đã siết chặt đến trắng bệch.
Cố Dạ Bạch khựng lại.
Hắn quay sang nhìn cô ta.
Thẩm Nhược Dao bước tới, trên mặt là vẻ lo lắng rất thật. Cô ta không chất vấn, không hoảng loạn quá mức, chỉ nhẹ nhàng nắm lấy tay áo hắn.
“Dạ Bạch, anh lại nhớ đến chuyện năm đó sao?”
Hai chữ “năm đó” vừa vang lên, ánh mắt Thẩm Vãn Từ lập tức lạnh xuống.
Tạ Cảnh Hành cũng hơi nâng mắt.
Cố Dạ Bạch nhíu mày, như bị câu nói này kéo về một hướng quen thuộc.
Thẩm Nhược Dao cúi đầu, giọng run nhẹ.
“Em biết chuyện đó vẫn luôn là ác mộng của anh. Nếu lúc đó em kéo anh chậm thêm một chút, có lẽ anh đã bị thương nặng hơn rồi. Nhưng mọi chuyện đã qua lâu như vậy, bác sĩ cũng nói anh không nên ép mình nhớ lại…”
Cô ta ngừng một chút, đôi mắt đỏ lên.
“Anh đừng vì em mà đau đầu nữa.”
Một câu rất khéo.
Cô ta không nói thẳng “người cứu anh là em”.
Cô ta chỉ nhắc lại ký ức đã được mọi người công nhận.
Cô ta là người cứu hắn.
Cô ta từng kéo hắn khỏi nguy hiểm.
Cô ta vì hắn mà bị ám ảnh.
Còn Thẩm Vãn Từ, như thường lệ, chỉ là người đứng bên ngoài câu chuyện.
Cố Dạ Bạch đưa tay ấn thái dương.
Hình ảnh vừa lóe lên trong đầu hắn bắt đầu mờ đi.
Cô bé đầy máu trong màn mưa, bàn tay nhỏ bé nắm lấy cổ tay hắn, tiếng kính vỡ, tiếng người khóc gọi…
Tất cả như bị một lớp nước phủ lên.
Sau đó, hình ảnh Thẩm Nhược Dao nằm trên giường bệnh hiện ra.
Cô bé Nhược Dao khi đó rất yếu, sắc mặt trắng bệch, cổ tay quấn băng, đôi mắt đỏ hoe nhìn hắn.
“Dạ Bạch ca ca, anh không sao là tốt rồi.”
Cố Dạ Bạch hít sâu một hơi.
Ánh mắt hắn dần ổn định lại, nhưng sự dao động chưa biến mất hoàn toàn.
Hắn nhìn Thẩm Nhược Dao, rồi lại nhìn Thẩm Vãn Từ.
Không hiểu vì sao, dù ký ức đang nói với hắn rằng người cứu hắn là Nhược Dao, nhưng vết sẹo trên cổ tay Thẩm Vãn Từ lại như một chiếc gai mắc trong cổ họng.
Nuốt không xuống.
Nhổ không ra.
Thẩm Vãn Từ nhìn toàn bộ quá trình ấy, lòng chậm rãi trầm xuống.
Hay thật.
Thẩm Nhược Dao thậm chí không cần chứng minh.
Chỉ cần cô ta nhắc một câu “năm đó”, ký ức của Cố Dạ Bạch đã tự động chạy về phiên bản có lợi cho cô ta.
Hào quang nữ chính, hay là luật sửa lỗi của nguyên tác?
Dù là thứ nào, nó cũng đáng sợ hơn mấy màn giả vờ yếu đuối thông thường nhiều.
“Thẩm Vãn Từ.”
Cố Dạ Bạch cuối cùng cũng lên tiếng.
Giọng hắn vẫn lạnh, nhưng không còn chắc nịch như trước.
“Vết sẹo trên tay cô từ đâu mà có?”
Thẩm Nhược Dao thoáng biến sắc.
Thẩm Vãn Từ nhìn hắn.
Nếu là nguyên chủ, có lẽ lúc này đã kích động nói: “Anh nhớ ra rồi đúng không? Người cứu anh là tôi!”
Nhưng Thẩm Vãn Từ không làm vậy.
Không có bằng chứng, mọi lời nhận công đều chỉ biến cô thành kẻ tham lam hơn.
Nhất là khi đối diện một nam chính nguyên tác luôn tin nữ chính vô điều kiện.
Vì vậy, cô chỉ bình tĩnh kéo tay áo xuống thấp hơn.
“Không nhớ.”
Cố Dạ Bạch nhíu mày. “Không nhớ?”
“Ừ.” Thẩm Vãn Từ nói, “Tôi ngay cả mình là con nuôi, họ hàng xa, hay người được tài trợ còn chưa phân biệt rõ, anh lại hỏi tôi vết sẹo từ đâu có. Cố thiếu, anh đánh giá trí nhớ của tôi cao quá rồi.”
Cố Dạ Bạch nghẹn lại.
Tạ Cảnh Hành đứng bên cạnh, khóe môi gần như không động, nhưng ánh mắt thoáng qua một tia rất nhạt.
Thẩm Nhược Dao cắn môi, nhẹ giọng: “Chị Vãn Từ, sao chị lại nói chuyện như vậy? Dạ Bạch chỉ quan tâm chị thôi.”
Thẩm Vãn Từ nhìn cô ta.
“Cô chắc không?”
Nhược Dao khựng lại.
“Nếu quan tâm, tối qua hắn đã không đứng trước mặt cả sảnh tiệc nói tôi đừng mơ cướp vị trí của cô.” Thẩm Vãn Từ bình tĩnh nói, “Đừng tùy tiện dát vàng lên dao. Dao vẫn là dao, không phải vật trang trí.”
Cố Dạ Bạch sắc mặt trầm xuống.
Thẩm Nhược Dao rũ mắt, như bị câu nói ấy làm tổn thương.
Nếu là trước đây, Cố Dạ Bạch đã lập tức trách mắng Thẩm Vãn Từ.
Nhưng lần này, hắn không mở miệng ngay.
Ánh mắt hắn lại vô thức rơi xuống cổ tay cô.
Thẩm Nhược Dao nhìn thấy.
Sắc mặt cô ta càng trắng.
“Dạ Bạch.” Cô ta nhẹ nhàng kéo tay hắn, giọng càng mềm hơn, “Ba đang đợi chúng ta ở phòng khách. Chuyện tối qua còn phải xử lý, đừng để ba đợi lâu.”
Cố Dạ Bạch im lặng một lúc, cuối cùng thu lại ánh mắt.
“Ừ.”
Trước khi rời đi, hắn nhìn Thẩm Vãn Từ lần cuối.
Ánh mắt ấy vẫn có đề phòng, vẫn có thành kiến, nhưng đã lẫn thêm một tia nghi ngờ.
Không phải nghi ngờ cô.
Mà là nghi ngờ chính ký ức của hắn.
Thẩm Vãn Từ nhìn hai người đi xa.
Đến khi bóng lưng Thẩm Nhược Dao khuất khỏi hành lang, cô mới chậm rãi thả lỏng bàn tay đang nắm chặt tấm ảnh cũ.
Tạ Cảnh Hành đi đến bên cạnh cô.
“Cô không nhận?”
“Nhận gì?”
“Rằng vết sẹo của cô có liên quan đến ký ức của Cố Dạ Bạch.”
Thẩm Vãn Từ nhìn hắn.
“Không có bằng chứng mà nhận công trước mặt nam chính nguyên tác, à không, trước mặt vị hôn phu của Thẩm Nhược Dao, anh đoán kết cục của tôi sẽ là gì?”
Tạ Cảnh Hành nhìn cô vài giây.
“Cô rất rõ mình đang ở thế bất lợi.”
“Không rõ thì tối qua đã quỳ xuống khóc rồi.”
“Tối qua cô cũng có thể chọn rời đi thật.”
Thẩm Vãn Từ cười nhạt.
“Rời đi với một đống hồ sơ giả trên lưng, một cái tên bị vá lung tung, và một vết sẹo mà ai nhìn thấy cũng biến sắc?” Cô nhìn về phía cuối hành lang. “Tạ thiếu, anh thấy tôi giống người thích bỏ chạy trong lúc ván bài còn chưa mở hết không?”
Tạ Cảnh Hành không đáp ngay.
Một lúc sau, hắn nói: “Tôi biết một người có thể từng gặp cô vào năm xảy ra tai nạn.”
Ánh mắt Thẩm Vãn Từ lập tức ngưng lại.
“Ai?”
“Một y tá cũ của Bệnh viện Minh An. Bà ta từng phụ trách khu cấp cứu nhi trong đêm vụ tai nạn xảy ra.”
“Vì sao anh không nói sớm?”
“Vì tôi chưa xác định cô là người muốn tìm sự thật, hay là người muốn dùng sự thật để diễn.”
Thẩm Vãn Từ nhìn hắn rất lâu.
Sau đó cô cười.
“Tạ Cảnh Hành, anh nói chuyện thẳng thắn đến mức làm người ta ghét thật.”
“Cô cũng không dễ khiến người ta thích.”
“May quá.” Cô thu lại tấm ảnh, “Tôi sống không dựa vào độ yêu thích của anh.”
Tạ Cảnh Hành nhìn cô, giọng bình thản: “Đi không?”
“Đi.”
“Bây giờ?”
“Bây giờ.”
Thẩm Vãn Từ quay người đi trước.
Tạ Cảnh Hành nhìn bóng lưng cô, đáy mắt thoáng hiện một tia suy nghĩ.
Cô quyết đoán hơn hắn tưởng.
Cũng bình tĩnh hơn lời đồn rất nhiều.
Nếu tối qua hắn chỉ cảm thấy thân phận của cô có vấn đề, thì sau phản ứng vừa rồi của Cố Dạ Bạch và Thẩm Nhược Dao, hắn gần như có thể chắc chắn: chuyện năm đó không chỉ là một vụ tai nạn bình thường.
Và Thẩm Vãn Từ không phải người ngoài cuộc.
Xe của Tạ Cảnh Hành đậu ở cổng phụ Thẩm gia.
Thẩm Vãn Từ vừa ngồi vào ghế phụ, điện thoại đã rung lên.
Là tin nhắn từ số lạ.
Cô Vãn Từ, ông chủ dặn cô hôm nay không được ra ngoài.
Không ký tên.
Nhưng không cần đoán cũng biết là người của Thẩm gia.
Thẩm Vãn Từ nhìn dòng tin nhắn, khẽ nhướng mày.
“Xem ra có người sợ tôi ra ngoài.”
Tạ Cảnh Hành khởi động xe.
“Thẩm gia luôn phản ứng rất nhanh khi chuyện liên quan đến hồ sơ cũ.”
“Anh có vẻ biết không ít.”
“Biết một phần.”
“Phần còn lại?”
“Đang tra.”
Thẩm Vãn Từ nghiêng đầu nhìn hắn.
“Anh đưa tôi đi gặp nhân chứng, nhưng vẫn không nói hết mình biết. Tạ thiếu, hợp tác kiểu này hình như hơi thiếu thành ý.”
Tạ Cảnh Hành đánh lái ra khỏi cổng phụ, giọng không đổi.
“Cô cũng chưa nói hết.”
“Tôi có gì chưa nói?”
“Ví dụ như tối qua cô nói ‘nguyên tác’.”
Không khí trong xe bỗng yên tĩnh.
Thẩm Vãn Từ quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Cây xanh hai bên đường lùi nhanh về phía sau, ánh nắng rơi qua kẽ lá, lúc sáng lúc tối trên gương mặt cô.
“Anh nghe nhầm rồi.”
“Tôi nghe không nhầm.”
“Vậy chắc là anh hiểu nhầm.”
“Có thể.”
Giọng Tạ Cảnh Hành vẫn bình tĩnh.
Nhưng Thẩm Vãn Từ biết, hắn không tin.
Người này quá sắc bén.
Sắc bén đến mức chỉ một chữ lỡ miệng cũng không bỏ qua.
Cô bỗng thấy hơi phiền, nhưng cũng hơi yên tâm.
Ít nhất, người như vậy sẽ không dễ bị vài giọt nước mắt của Thẩm Nhược Dao dắt mũi.
Tạ Cảnh Hành nói: “Tôi không hỏi chuyện cô chưa muốn nói. Nhưng nếu nó ảnh hưởng đến việc điều tra, tôi hy vọng cô đừng giấu.”
“Vậy tôi cũng nói trước.” Thẩm Vãn Từ nhìn hắn. “Nếu thứ anh giấu ảnh hưởng đến mạng tôi, tôi sẽ không khách sáo với anh.”
“Cô định làm gì?”
“Còn chưa nghĩ ra.” Cô nghiêm túc đáp, “Nhưng chắc chắn không phải cảm ơn.”
Lần này, Tạ Cảnh Hành thật sự hơi cong môi.
Rất nhạt.
Gần như không thấy.
Thẩm Vãn Từ liếc hắn một cái.
“Anh cười gì?”
“Không có gì.”
“Anh cười rồi.”
“Cô nhìn nhầm.”
“Thì ra Tạ thiếu cũng biết nói dối.”
“Cô học rất nhanh.”
Không khí trong xe vốn căng thẳng, nhờ mấy câu qua lại mà dịu đi một chút.
Nhưng chỉ một chút.
Rất nhanh, Thẩm Vãn Từ đã nhận ra có xe theo sau.
Một chiếc sedan màu đen giữ khoảng cách không xa không gần, từ lúc xe rời Thẩm gia đến giờ vẫn luôn xuất hiện trong gương chiếu hậu.
Cô nhìn qua gương.
“Người của Thẩm gia?”
Tạ Cảnh Hành liếc mắt.
“Có thể.”
“Anh định làm gì?”
“Cắt đuôi.”
“Giữa ban ngày?”
“Ban ngày mới dễ.”
Thẩm Vãn Từ vừa định hỏi vì sao, Tạ Cảnh Hành đã đột ngột rẽ vào một con đường phụ.
Chiếc sedan phía sau lập tức tăng tốc.
Tạ Cảnh Hành không nhanh không chậm, lái xe vào khu thương mại đông người, sau đó vòng qua bãi đỗ xe ngầm của một trung tâm mua sắm.
Xe chạy xuống tầng hầm.
Ánh sáng lập tức tối đi.
Thẩm Vãn Từ vừa tháo dây an toàn, Tạ Cảnh Hành đã nói: “Xuống xe.”
Cô không hỏi nhiều, lập tức mở cửa.
Hai người đi vào thang máy dành cho nhân viên, lên tầng một, sau đó xuyên qua khu cửa hàng, ra bằng một cổng phụ khác.
Một chiếc xe màu xám đã chờ sẵn ở đó.
Tài xế nhìn thấy Tạ Cảnh Hành thì lập tức xuống mở cửa.
Thẩm Vãn Từ ngồi vào xe mới, quay đầu nhìn trung tâm thương mại phía sau.
“Anh chuẩn bị từ trước?”
“Thói quen.”
“Thói quen bị theo dõi?”
“Thói quen không tin người khác không theo dõi mình.”
Thẩm Vãn Từ im lặng một giây.
Sau đó cô gật đầu.
“Thói quen tốt.”
Tạ Cảnh Hành liếc cô.
“Cô không sợ?”
“Sợ chứ.” Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng rất bình tĩnh. “Nhưng sợ không có nghĩa là phải quay về ngồi yên đợi họ quyết định tôi là ai.”
Tạ Cảnh Hành không nói nữa.
Xe chạy thêm một đoạn, cuối cùng dừng trước một khu nhà cũ nằm ở phía đông thành phố.
Nơi này khác hẳn Thẩm gia.
Không có cổng sắt hoa lệ, không có vườn cây được chăm sóc tỉ mỉ, cũng không có ánh đèn lạnh lẽo. Chỉ có những tòa nhà cũ kỹ, ban công chật hẹp, dây điện chằng chịt và mùi thuốc sát trùng thoang thoảng từ một phòng khám nhỏ gần đó.
“Bà ấy sống ở đây?” Thẩm Vãn Từ hỏi.
“Sau khi rời bệnh viện, bà ấy đổi chỗ ở nhiều lần.” Tạ Cảnh Hành nhìn lên tầng ba. “Hiện tại tên là Chu Mẫn. Trước đây là y tá trưởng ca đêm của khoa cấp cứu nhi Bệnh viện Minh An.”
“Bà ấy biết anh?”
“Biết Tạ gia.”
“Biết tôi?”
Tạ Cảnh Hành dừng một chút.
“Có thể.”
Thẩm Vãn Từ nhìn hắn.
“Tạ Cảnh Hành, lần sau anh có thể đổi ‘có thể’ thành câu gì đó nghe chắc chắn hơn không?”
“Có thể.”
“…”
Miệng cô hơi giật.
Người này cố ý đúng không?
Hai người lên tầng ba.
Hành lang cũ hẹp và tối, tường bong tróc, cửa sắt mỗi nhà đều dán câu đối đã phai màu. Tạ Cảnh Hành dừng trước căn hộ cuối hành lang, gõ cửa ba tiếng.
Bên trong không có tiếng đáp.
Hắn lại gõ.
Lần này, sau cánh cửa vang lên tiếng bước chân rất nhẹ.
Một giọng già nua cảnh giác hỏi: “Ai?”
“Tạ Cảnh Hành.”
Bên trong im lặng rất lâu.
Sau đó, tiếng khóa cửa vang lên.
Cửa mở hé ra.
Một người phụ nữ lớn tuổi ló mặt ra. Bà khoảng hơn sáu mươi, tóc đã bạc hơn nửa, dáng người gầy, đôi mắt đục nhưng vẫn còn sự cảnh giác của người từng trải qua quá nhiều chuyện.
Bà nhìn Tạ Cảnh Hành trước.
Rồi ánh mắt rơi xuống Thẩm Vãn Từ.
Chỉ trong một cái chớp mắt, sắc mặt bà thay đổi hoàn toàn.
Bàn tay đang vịn cửa run lên dữ dội.
Đôi mắt đục ngầu bỗng trợn lớn.
Bà lùi lại nửa bước, môi mấp máy như nhìn thấy người chết sống lại.
“Cô…”
Thẩm Vãn Từ nhìn bà.
Cổ tay trái lại nóng lên.
Nhưng lần này, không phải kiểu đau nhói như bị cảnh báo.
Mà giống như một mảnh ký ức bị chôn rất sâu đang chậm rãi mở mắt.
Tạ Cảnh Hành nhận ra phản ứng của bà, ánh mắt lập tức trầm xuống.
“Bà Chu, bà nhận ra cô ấy?”
Người phụ nữ không trả lời hắn.
Bà chỉ nhìn Thẩm Vãn Từ.
Rất lâu.
Rất lâu.
Sau đó, nước mắt bỗng trào ra khỏi khóe mắt nhăn nheo.
Bà run rẩy mở cửa rộng hơn, giọng khàn đến mức gần như vỡ ra.
“Đại tiểu thư…”
Ba chữ ấy rơi xuống.
Hành lang cũ kỹ im lặng như chết.
Thẩm Vãn Từ đứng tại chỗ.
Dù đã chuẩn bị tâm lý, dù đã thấy tấm ảnh, hồ sơ, vết sẹo, dù đã đoán thân phận của mình không đơn giản, cô vẫn bị ba chữ này đánh trúng.
Đại tiểu thư.
Không phải con nuôi.
Không phải họ hàng xa.
Không phải người được Thẩm gia tài trợ.
Mà là Đại tiểu thư.
Tạ Cảnh Hành nhìn bà Chu, giọng trầm hơn.
“Bà chắc chắn?”
Bà Chu bỗng như tỉnh lại, lập tức hoảng loạn nhìn quanh hành lang.
“Vào trước đã. Mau vào trước đã.”
Bà kéo cửa rộng ra, vội vàng để hai người vào nhà, sau đó lập tức khóa cửa lại.
Căn hộ rất nhỏ, bài trí đơn giản, nhưng sạch sẽ. Trên bàn có một hộp thuốc, bên cạnh là vài tờ báo cũ được xếp ngay ngắn. Bà Chu rót nước, nhưng tay run đến mức nước đổ ra ngoài.
Thẩm Vãn Từ không uống.
Cô nhìn bà.
“Bà vừa gọi tôi là gì?”
Bà Chu siết chặt ly nước.
“Đại tiểu thư…”
“Vì sao gọi tôi như vậy?”
Bà Chu nhìn cô, nước mắt lại rơi.
“Vì cô vốn là Đại tiểu thư của Thẩm gia.”
Không khí trong phòng đột nhiên nặng xuống.
Thẩm Vãn Từ cảm thấy đầu ngón tay mình hơi lạnh.
Nhưng giọng cô vẫn bình tĩnh.
“Bà từng gặp tôi?”
“Từng.” Bà Chu gật đầu liên tục, giọng nghẹn lại. “Tôi từng ôm cô. Đêm cô sinh ra, tôi có mặt trong phòng sinh phụ. Cô và Nhược… cô và Nhị tiểu thư sinh cùng ngày. Cô ra trước. Ba phút sau, Nhị tiểu thư mới ra đời.”
Ba phút.
Lại là ba phút.
Thẩm Vãn Từ đặt tấm ảnh cũ lên bàn.
“Mặt sau tấm ảnh này viết ‘chị gái sinh trước ba phút’. Là bà viết?”
Bà Chu nhìn tấm ảnh.
Vừa thấy đứa trẻ bị cắt mất mặt, bà lập tức che miệng.
“Sao lại… sao lại bị cắt thành thế này…”
“Là bà viết sao?” Thẩm Vãn Từ hỏi lại.
Bà Chu run rẩy gật đầu.
“Là tôi. Khi đó phu nhân bảo tôi ghi lại, sợ sau này hai cô bé lớn lên không phân biệt được ảnh. Phu nhân còn cười nói, chị gái sinh trước ba phút, sau này phải bảo vệ em gái.”
Bảo vệ em gái.
Cổ tay Thẩm Vãn Từ đau nhói.
Một hình ảnh mơ hồ lại lóe lên.
Mưa lớn.
Một bàn tay nhỏ níu lấy cô.
Tiếng trẻ con khóc nức nở.
“Chị ơi…”
Cô nhắm mắt một cái, ép hình ảnh ấy chìm xuống.
“Sau đó thì sao?” cô hỏi.
Bà Chu sắc mặt trắng bệch.
“Sau đó… xảy ra vụ tai nạn.”
Tạ Cảnh Hành hỏi: “Vụ tai nạn năm nào?”
Bà Chu nhìn hắn, giọng run run: “Năm hai vị tiểu thư sáu tuổi. Hôm đó Thẩm gia đưa hai cô bé ra ngoài. Không biết vì sao xe gặp chuyện trên đường về. Có người nói là tai nạn giao thông, có người nói là bắt cóc thất bại. Đêm đó bệnh viện Minh An tiếp nhận rất nhiều người bị thương.”
Thẩm Vãn Từ hỏi: “Tôi cũng ở đó?”
Bà Chu nhìn cô, môi run lên.
“Cô không chỉ ở đó.”
Bà hít sâu một hơi, như dùng hết sức mới nói tiếp được.
“Khi được đưa vào bệnh viện, trên người cô toàn máu. Cổ tay bị cắt rất sâu, vai cũng bị thương. Nhưng cô vẫn nắm chặt tay Nhị tiểu thư, không chịu buông. Miệng cứ nói…”
Bà Chu nghẹn lại.
Thẩm Vãn Từ nhìn bà.
“Nói gì?”
Bà Chu rơi nước mắt.
“Cô nói, đừng đưa em con đi.”
Trong phòng lặng đi.
Ngay cả Tạ Cảnh Hành cũng không lên tiếng.
Thẩm Vãn Từ cảm thấy tim mình bị bóp chặt.
Cảm xúc đó đến quá nhanh, quá nặng, hoàn toàn không giống phản ứng của một người chỉ đang nghe chuyện của nhân vật trong sách.
Cô không biết là cô đang đau.
Hay thân thể này đang đau.
Bà Chu lau nước mắt, giọng càng run.
“Nhưng sau đó mọi thứ rối loạn. Ông chủ Thẩm đến. Người Thẩm gia đến. Có người yêu cầu tách hai cô bé ra. Tôi chỉ là y tá, không có quyền can thiệp.”
“Sau khi tôi tỉnh lại thì sao?”
Bà Chu lắc đầu.
“Cô không tỉnh lại ở Minh An.”
Thẩm Vãn Từ ngẩng mắt.
“Ý bà là gì?”
“Đêm đó, sau khi phẫu thuật tạm ổn, cô bị chuyển đi.”
“Chuyển đi đâu?”
“Tôi không biết.” Bà Chu lắc đầu liên tục. “Hồ sơ chuyển viện bị rút đi. Tên cô cũng bị gạch khỏi danh sách bệnh nhi. Sáng hôm sau, toàn bộ bệnh viện đều được dặn rằng Thẩm gia chỉ có một tiểu thư bị thương, là Thẩm Nhược Dao.”
Bàn tay Thẩm Vãn Từ chậm rãi siết lại.
“Vậy còn tôi?”
Bà Chu nhìn cô.
Ánh mắt bà vừa sợ vừa đau.
“Cô biến mất khỏi hồ sơ.”
Một câu rất nhẹ.
Nhưng Thẩm Vãn Từ nghe như tiếng vật gì đó vỡ trong lòng.
Biến mất khỏi hồ sơ.
Không phải chết.
Không phải mất tích thông thường.
Mà là bị xóa đi bằng giấy tờ, bằng mệnh lệnh, bằng sự im lặng của tất cả những người biết chuyện.
Tạ Cảnh Hành trầm giọng hỏi: “Bà còn giữ bằng chứng không?”
Bà Chu giật mình.
Sự sợ hãi lập tức quay lại trên mặt bà.
“Tôi… tôi không có. Năm đó toàn bộ hồ sơ đều bị thu hồi. Những người trực đêm hôm ấy sau đó lần lượt bị điều đi. Có người nhận tiền rời thành phố, có người bị ép nghỉ việc. Tôi cũng…”
Bà ngừng lại, không nói tiếp.
Thẩm Vãn Từ nhìn bà.
“Bà cũng bị buộc rời bệnh viện.”
Bà Chu gật đầu.
“Tôi không dám nói. Mấy năm nay tôi thật sự không dám nói. Tôi còn tưởng cô đã…”
“Đã chết?”
Bà Chu môi run lên, không phủ nhận.
Thẩm Vãn Từ cụp mắt.
Một lúc sau, cô hỏi: “Bà vừa nói tôi và Nhược Dao cùng được đưa vào bệnh viện. Vậy đêm đó, người bị đưa đi là ai?”
Bà Chu đột nhiên im lặng.
Sự sợ hãi trong mắt bà càng nặng hơn.
Thẩm Vãn Từ nhìn bà.
“Bà Chu, tôi đã đứng ở đây rồi. Nếu bà còn không nói, vậy năm đó họ xóa tôi một lần, hôm nay các người lại xóa tôi thêm lần nữa.”
Câu này khiến bà Chu run lên dữ dội.
Bà nhìn cô, nước mắt lăn xuống từng giọt.
“Không… không phải tôi muốn xóa cô…”
“Vậy nói cho tôi biết.”
Thẩm Vãn Từ đặt tay lên tấm ảnh cũ.
“Năm đó rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”
Bà Chu che mặt, vai run lên.
Một hồi lâu sau, bà mới buông tay xuống.
Giọng bà khàn đặc.
“Năm đó, người bị đưa đi không phải em gái…”
Bà ngẩng đầu nhìn Thẩm Vãn Từ.
Mắt đỏ hoe.
Từng chữ như bị ép ra khỏi cổ họng.
“Là cô.”