Cô Em Gái Hoàn Hảo
Chị gái sinh trước ba phút.
Dòng chữ ấy nằm im trên mặt sau tấm ảnh cũ, nét mực đã nhòe vì thời gian, nhưng từng chữ lại sắc như dao cứa vào mắt Thẩm Vãn Từ.
Trong phòng rất yên tĩnh.
Yên tĩnh đến mức cô có thể nghe rõ tiếng kim đồng hồ treo tường dịch chuyển từng nhịp, cũng nghe rõ nhịp tim của mình đang chậm rãi nặng xuống.
Một tấm ảnh.
Hai đứa trẻ giống hệt nhau.
Một gương mặt bị cắt mất.
Một dòng chữ “chị gái sinh trước ba phút”.
Nếu đây chỉ là trò đùa, vậy người bày trò cũng quá rảnh rỗi, rảnh đến mức chuẩn bị một vết cắt trên ảnh cũ, một trang hồ sơ bệnh viện bị xé, ba thân phận mâu thuẫn, cùng phản ứng hoảng hốt của Thẩm Nhược Dao khi nhìn thấy vết sẹo trên cổ tay cô.
Thẩm Vãn Từ đặt tấm ảnh xuống bàn.
Cổ tay trái vẫn âm ỉ nóng.
Cô kéo tay áo lên, nhìn vết sẹo nhạt màu dưới ánh đèn bàn. Vết sẹo ấy nằm đúng vị trí cổ tay đứa trẻ bị cắt mặt trong ảnh. Dù ảnh đã cũ, dù chỉ lộ một góc rất nhỏ, cô vẫn nhận ra.
Không phải vì mắt cô tốt.
Mà vì thân thể này dường như nhớ nó.
Một cảm giác rất lạ chạy dọc sống lưng.
Cô không phải Thẩm Vãn Từ nguyên bản.
Ít nhất, ý thức hiện tại của cô không phải.
Nhưng từ lúc tỉnh lại trong lễ đính hôn đến giờ, từng cơn đau, từng mảnh ký ức mơ hồ, từng cảm giác không cam lòng thấm vào xương tủy đều không giống thứ của người ngoài cuộc.
Giống như thân thể này đang dùng mọi cách nói với cô:
Đừng quên.
Đừng để họ xóa nữa.
Thẩm Vãn Từ khép mắt vài giây, sau đó mở ra, ánh mắt đã bình tĩnh trở lại.
Muốn biết ảnh này là thật hay giả, cách đơn giản nhất là hỏi người đã ở Thẩm gia lâu năm.
Nhưng sau chuyện với bà Tống tối qua, cô biết chỉ hỏi thẳng sẽ không có kết quả.
Nếu trí nhớ của bọn họ bị can thiệp, vậy cô cần quan sát phản ứng trước khi họ kịp che giấu.
Sáng hôm sau, Thẩm gia vẫn sáng sủa, sạch sẽ, sang trọng như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Người giúp việc thay hoa tươi trong bình, quản gia kiểm tra thực đơn, đầu bếp chuẩn bị bữa sáng kiểu Tây và trà nóng. Tất cả đâu vào đấy, trật tự đến mức làm người ta có cảm giác căn nhà này không cho phép bất kỳ vết nứt nào tồn tại.
Thẩm Vãn Từ xuống lầu lúc bảy giờ rưỡi.
Trong phòng ăn, Thẩm Nhược Dao đã ngồi đó.
Cô ta mặc váy lụa màu xanh nhạt, tóc buộc hờ sau gáy, sắc mặt còn hơi tái, đôi mắt dịu dàng cụp xuống. Trước mặt cô ta là ly sữa nóng và đĩa bánh mì nướng cắt sẵn.
Thẩm Hành Chu ngồi bên cạnh, đang bóc vỏ trứng cho cô ta.
“Em ăn thêm chút đi.” Giọng hắn dịu hơn hẳn lúc nói chuyện với Vãn Từ. “Tối qua bị dọa như vậy, sắc mặt còn kém lắm.”
Thẩm Nhược Dao khẽ lắc đầu. “Em không sao. Chỉ là hơi lo cho chị Vãn Từ.”
Thẩm Hành Chu vừa nghe đến tên cô, sắc mặt lập tức lạnh xuống.
“Em lo cho cô ta làm gì? Người cần được lo là em. Tối qua nếu không phải cô ta cố tình gây chuyện, lễ đính hôn của em đã không bị người ta bàn tán.”
Thẩm Vãn Từ đứng ở cửa phòng ăn, nghe đến đây thì khẽ nhướng mày.
Rất hay.
Một người tự nhận không muốn làm lớn chuyện, nhưng sáng sớm đã ngồi ở bàn ăn khiến tất cả người thân nhớ lại mình “bị dọa”.
Cao tay hơn nữ phụ nguyên tác nhiều.
Cô bước vào.
Tiếng bước chân không lớn, nhưng đủ khiến hai người trong phòng ăn quay lại.
Thẩm Hành Chu vừa thấy cô, sắc mặt lập tức sa sầm.
“Cô còn dám xuống ăn sáng?”
Thẩm Vãn Từ kéo ghế ngồi xuống đối diện, bình tĩnh hỏi: “Tôi xuống ăn sáng cần anh phê chuẩn?”
“Thẩm Vãn Từ!”
“Anh trai.” Thẩm Nhược Dao vội kéo tay hắn, nhẹ giọng khuyên, “Đừng như vậy. Chị Vãn Từ chắc cũng chưa ăn gì từ tối qua.”
Thẩm Hành Chu nhìn cô ta, giọng dịu lại: “Em đừng lúc nào cũng nói giúp cô ta.”
Thẩm Vãn Từ cầm dao phết bơ, động tác chậm rãi.
“Đúng vậy.” Cô nói, “Nhược Dao, lần sau đừng nói giúp tôi nữa. Mỗi lần cô nói giúp, tôi đều thấy tình hình mình tệ hơn một chút.”
Dao phết bơ trong tay Thẩm Hành Chu đập mạnh xuống đĩa.
“Cô nói vậy là ý gì?”
“Ý trên mặt chữ.” Vãn Từ cắn một miếng bánh mì, vẻ mặt rất tự nhiên. “Anh không hiểu thì có thể ăn thêm cá. Nghe nói tốt cho não.”
Thẩm Hành Chu nghẹn lại.
Mặt hắn xanh mét.
Thẩm Nhược Dao hơi cúi đầu, hàng mi run rẩy, dáng vẻ như bị câu nói của cô làm tổn thương.
Nếu là hôm qua, có lẽ cảnh này đã đủ để mọi người phán cô ác độc.
Nhưng hôm nay Thẩm Vãn Từ không nhìn cô ta.
Cô lấy từ trong túi áo ra tấm ảnh cũ, đặt lên bàn ăn.
Tấm ảnh cũ vừa xuất hiện, động tác của Thẩm Nhược Dao khựng lại.
Rất nhẹ.
Nhưng Thẩm Vãn Từ thấy.
Thẩm Hành Chu cũng nhìn sang, cau mày.
“Cô lại muốn làm gì?”
Thẩm Vãn Từ đẩy tấm ảnh về phía hắn.
“Nhận ra không?”
Thẩm Hành Chu cúi đầu nhìn.
Ban đầu ánh mắt hắn còn đầy mất kiên nhẫn. Nhưng khi nhìn rõ ảnh có hai đứa trẻ mặc váy giống nhau, sắc mặt hắn thoáng biến đổi.
Hắn đưa tay cầm tấm ảnh lên.
Đầu ngón tay vừa chạm vào ảnh, mi tâm đã nhíu chặt.
“Đây là…”
Thẩm Vãn Từ nhìn hắn.
“Là gì?”
Thẩm Hành Chu mở miệng.
“Hình như năm đó…”
Giọng hắn bỗng dừng lại.
Sắc mặt hắn hơi trắng, bàn tay đang cầm ảnh siết chặt đến mức mép ảnh cong lên.
Thẩm Vãn Từ lập tức hỏi: “Năm đó làm sao?”
Thẩm Hành Chu ngẩng đầu, ánh mắt trống rỗng trong giây lát.
“Năm đó… cái gì?”
Phòng ăn yên tĩnh.
Thẩm Vãn Từ nhìn hắn không chớp mắt.
Vừa rồi hắn rõ ràng đã nhớ ra điều gì đó.
Nhưng chỉ trong một cái chớp mắt, ký ức ấy biến mất.
Thẩm Hành Chu cau mày, như không hiểu vì sao mình lại cầm tấm ảnh lâu như vậy. Hắn ném ảnh xuống bàn, giọng khó chịu: “Không phải chỉ là ảnh cũ của Nhược Dao sao? Cô lấy cái này ra làm gì?”
Ảnh cũ của Nhược Dao.
Thẩm Vãn Từ nhìn tấm ảnh.
Trong ảnh có hai đứa trẻ.
Một người bị cắt mất mặt.
Một người còn nguyên.
Vậy mà trong mắt Thẩm Hành Chu, nó lại tự động biến thành “ảnh cũ của Nhược Dao”.
Thẩm Vãn Từ chậm rãi cụp mắt.
Thì ra là vậy.
Không chỉ hồ sơ bị sửa.
Ngay cả ký ức của người khác cũng đang tự động vá lại những chỗ có cô.
“Anh chắc đây chỉ là ảnh của Thẩm Nhược Dao?” cô hỏi.
Thẩm Hành Chu bực bội: “Chẳng lẽ còn của ai?”
“Trong ảnh có hai đứa trẻ.”
“Có sao?”
Hắn lại nhìn xuống.
Lần này, vẻ mặt hắn đột nhiên hơi mơ hồ.
“Không phải… chỉ có…”
Hắn khựng lại.
Ngón tay hắn ấn lên thái dương, sắc mặt khó coi.
Thẩm Nhược Dao lập tức đứng dậy, lo lắng bước tới.
“Anh, anh sao vậy?”
Ngay khi cô ta chạm vào tay Thẩm Hành Chu, vẻ mơ hồ trong mắt hắn lập tức tan đi.
Hắn lắc đầu, giọng khàn khàn: “Không sao. Chắc là tối qua ngủ muộn.”
Thẩm Vãn Từ nhìn bàn tay Thẩm Nhược Dao đặt trên cánh tay hắn.
Trong khoảnh khắc đó, cô gần như có thể cảm giác được một thứ vô hình nào đó đang phủ xuống.
Nhẹ.
Mềm.
Nhưng đủ để bịt kín một khe nứt vừa mở ra trong ký ức.
Thẩm Nhược Dao quay sang nhìn cô, giọng vẫn dịu dàng.
“Chị Vãn Từ, sao chị lại lấy ảnh cũ của em ra hỏi anh? Nếu chị thích, em có thể tìm thêm vài tấm cho chị xem. Nhưng tấm này cũ quá rồi, mặt sau cũng không biết ai viết linh tinh, chị đừng nghĩ nhiều.”
Thẩm Vãn Từ hỏi: “Cô biết mặt sau có chữ?”
Thẩm Nhược Dao cứng người.
Chỉ một nhịp.
Sau đó cô ta khẽ chớp mắt, giọng vẫn rất mềm: “Em đoán thôi. Đồ cũ trong nhà nhiều khi có người giúp việc viết ngày tháng, tên tuổi, cũng không lạ mà.”
Thẩm Vãn Từ nhìn cô ta, không nói.
Thẩm Nhược Dao bị nhìn đến hơi mất tự nhiên, nhưng rất nhanh lại rũ mắt xuống, dáng vẻ như bị ép đến tủi thân.
“Chị đừng nhìn em như vậy. Em thật sự chỉ lo chị bị mấy thứ không rõ nguồn gốc làm ảnh hưởng tâm trạng.”
Thẩm Hành Chu lập tức kéo Nhược Dao ra sau lưng.
“Thẩm Vãn Từ, cô đủ chưa? Tối qua cô làm Nhược Dao mất mặt, sáng nay lại lấy ảnh cũ ra kích thích em ấy. Cô có nhất thiết phải bám lấy Nhược Dao không buông như vậy không?”
Thẩm Vãn Từ nhìn hắn.
Bỗng nhiên, cô không còn thấy tức.
Thẩm Hành Chu đáng ghét thật.
Nhưng dáng vẻ vừa rồi của hắn không giống đang nói dối.
Hắn thật sự không nhớ.
Hoặc nói đúng hơn, mỗi khi sắp nhớ, thứ gì đó sẽ ép hắn quên đi.
Thẩm Vãn Từ thu lại tấm ảnh.
“Thẩm Hành Chu.”
Hắn nhíu mày. “Cô lại muốn nói gì?”
“Lúc anh vừa nhìn ảnh, anh đã nói ‘hình như năm đó’.”
Sắc mặt hắn thoáng cứng lại.
“Có sao?”
“Có.” Thẩm Vãn Từ nói, “Anh còn đau đầu.”
“Đó là vì cô làm người ta phiền.”
“Không.” Cô nhìn thẳng vào mắt hắn. “Đó là vì anh suýt nhớ ra điều gì đó.”
Trong phòng ăn, không khí đột nhiên ngưng lại.
Thẩm Hành Chu vô thức muốn phản bác, nhưng không hiểu sao lời đến môi lại không nói ra được.
Thẩm Nhược Dao siết chặt tay.
Thẩm Vãn Từ lại nhìn sang cô ta.
“Nhược Dao, cô nói đây là ảnh cũ của cô. Vậy đứa trẻ bị cắt mặt bên cạnh cô là ai?”
Thẩm Nhược Dao ngẩn ra.
Đôi mắt cô ta lập tức đỏ lên.
“Chị Vãn Từ, chị hỏi vậy là có ý gì? Chị nghi ngờ em giấu gì chị sao?”
Câu hỏi vừa rơi xuống, Thẩm Hành Chu lập tức nổi giận.
“Cô có thôi đi không? Nhược Dao từ nhỏ đã lương thiện, có thứ gì tốt đều nhường cô. Cô dựa vào đâu nghi ngờ em ấy?”
Từ nhỏ.
Thẩm Vãn Từ bắt lấy hai chữ ấy.
Cô quay sang nhìn hắn.
“Anh nói cô ấy từ nhỏ đã nhường tôi?”
Thẩm Hành Chu nghẹn lại.
Nhược Dao lập tức kéo tay hắn. “Anh…”
Nhưng đã muộn.
Thẩm Vãn Từ hỏi tiếp: “Nếu tôi là con nuôi được đưa đến Thẩm gia năm sáu, bảy tuổi, vậy trước đó Thẩm Nhược Dao nhường tôi cái gì?”
Thẩm Hành Chu sắc mặt thay đổi.
“Ý tôi là…”
Hắn muốn giải thích.
Nhưng càng giải thích, đầu hắn càng đau.
Hắn đưa tay ấn trán, hơi thở nặng hơn.
“Hình như… cô vốn…”
Giọng hắn rất nhỏ.
Thẩm Vãn Từ tiến lên một bước.
“Tôi vốn làm sao?”
Thẩm Hành Chu nhìn cô.
Trong mắt hắn xuất hiện một khoảnh khắc hoang mang hiếm thấy.
Nhưng ngay lúc đó, Thẩm Nhược Dao bỗng khẽ kêu một tiếng.
“Anh, em hơi chóng mặt…”
Thẩm Hành Chu lập tức hoàn hồn.
Mọi chú ý trong phòng ăn cũng bị kéo về phía cô ta.
Người giúp việc vội vàng chạy tới.
“Cô Nhược Dao!”
“Có cần gọi bác sĩ không?”
“Cô Nhược Dao tối qua đã bị dọa rồi, sáng nay lại…”
Thẩm Nhược Dao dựa vào tay Thẩm Hành Chu, sắc mặt tái nhợt, giọng yếu ớt: “Em không sao. Chị Vãn Từ không cố ý đâu…”
Lại là câu đó.
Không cố ý.
Ba chữ này từ miệng cô ta nói ra luôn có sức mạnh kỳ lạ.
Nó không giúp Thẩm Vãn Từ thoát tội.
Nó chỉ nhắc mọi người nhớ rằng cô đã “gây chuyện”.
Quả nhiên, ánh mắt người trong phòng ăn nhìn Thẩm Vãn Từ lập tức thay đổi.
Từ nghi hoặc, mơ hồ, dao động, lại quay về trách móc.
Như thể trong mắt họ, Thẩm Nhược Dao yếu ớt là sự thật tuyệt đối.
Còn Thẩm Vãn Từ tỉnh táo chính là đang ép người quá đáng.
Thẩm Vãn Từ nhìn cảnh này, bỗng thấy hơi buồn cười.
Hào quang nữ chính đúng là tiện lợi.
Không cần cãi thắng.
Chỉ cần ngã xuống đúng lúc.
Cô cầm tấm ảnh, xoay người rời khỏi phòng ăn.
Thẩm Hành Chu ở phía sau lạnh giọng gọi: “Cô đi đâu?”
“Đi tìm người còn nhớ mình có não.”
“Cô…”
“À, đúng rồi.” Cô dừng bước, quay đầu nhìn hắn. “Lần sau trước khi mắng tôi bám lấy Nhược Dao, nhớ kiểm tra xem lời anh nói có tự mâu thuẫn không.”
Nói xong, cô không nhìn sắc mặt khó coi của hắn nữa.
Thẩm Vãn Từ không lập tức rời khỏi biệt thự.
Cô đi dọc hành lang phía tây, nơi treo đầy ảnh gia đình Thẩm gia.
Ảnh sinh nhật của Thẩm Nhược Dao.
Ảnh Thẩm Nhược Dao vào lớp một.
Ảnh Thẩm Nhược Dao đoạt giải piano.
Ảnh Thẩm Nhược Dao cùng Thẩm Hành Chu đi du lịch.
Ảnh Thẩm Nhược Dao đứng bên cạnh Thẩm Trác Minh trong lễ trưởng thành.
Từ đầu đến cuối, không có Thẩm Vãn Từ.
Không phải ít.
Là hoàn toàn không có.
Nhưng trong ký ức nguyên chủ, cô rõ ràng đã từng đứng ở hành lang này, từng nhìn người giúp việc thay ảnh mới, từng nghe Thẩm Hành Chu nói: “Ảnh của cô treo lên chỉ làm bẩn tường.”
Lúc đó nguyên chủ tức giận, đau lòng, cho rằng mình bị ghét vì không ngoan ngoãn.
Bây giờ Thẩm Vãn Từ mới nhận ra.
Có lẽ không phải vì ghét.
Mà là vì ảnh của cô không được phép xuất hiện.
Cô dừng trước một khung ảnh lớn ở cuối hành lang.
Đó là ảnh Thẩm Nhược Dao năm bảy tuổi.
Cô bé trong ảnh mặc váy trắng, ngồi trên xích đu, cười rất ngoan.
Nhưng không biết vì sao, bên trái bức ảnh bị cắt rất sát, giống như vốn có ai đó đứng cạnh, sau đó bị cố ý cắt khỏi khung hình.
Thẩm Vãn Từ đưa tay chạm vào khung ảnh.
Đầu ngón tay vừa chạm lên lớp kính, một cơn đau rất nhẹ lại chạy qua cổ tay.
“Cô đang làm gì?”
Giọng đàn ông lạnh lùng vang lên sau lưng.
Thẩm Vãn Từ quay đầu.
Cố Dạ Bạch đứng cách cô vài bước, sắc mặt vẫn lạnh như cũ. Hắn hẳn vừa từ bên ngoài tới, trên người còn mặc áo khoác dài, khí chất cao ngạo của nam chính nguyên tác không hề giảm bớt sau biến cố tối qua.
Sau lưng hắn còn có Tạ Cảnh Hành.
Khác với Cố Dạ Bạch cau mày đầy thành kiến, Tạ Cảnh Hành chỉ đứng yên, ánh mắt quét qua tấm ảnh trên tay cô, rồi dừng trên cổ tay cô một thoáng.
Thẩm Vãn Từ thu tay về.
“Ngắm ảnh.”
Cố Dạ Bạch cười lạnh.
“Ảnh của Nhược Dao cũng đáng để cô nhìn lâu như vậy? Thẩm Vãn Từ, cô lại đang nghĩ cách gì để làm tổn thương cô ấy?”
Thẩm Vãn Từ nhìn hắn.
Không hiểu sao, cô bỗng thấy nam chính nguyên tác này cũng hơi đáng thương.
Bị ký ức giả kéo đi, bị hào quang che mắt, còn tưởng mình đang bảo vệ tình yêu.
Nhưng đáng thương không đồng nghĩa với vô tội.
Dao cắm vào người khác, dù người cầm dao nói mình bị bịt mắt, vết thương vẫn là thật.
“Cố Dạ Bạch.” Cô hỏi, “Trong trí nhớ của anh, Thẩm Nhược Dao là người như thế nào?”
Cố Dạ Bạch nhíu mày.
“Cô lại muốn giở trò gì?”
“Trả lời thôi. Sợ à?”
Hắn lạnh giọng: “Nhược Dao lương thiện, trong sạch, từ nhỏ đã biết nghĩ cho người khác. Cô ấy không giống cô.”
“Không giống tôi chỗ nào?”
“Cô ích kỷ, cực đoan, luôn muốn cướp đồ của cô ấy.”
Thẩm Vãn Từ gật đầu.
“Vậy anh nhớ rõ tôi đã cướp của cô ấy những gì không?”
Cố Dạ Bạch há miệng.
Nhưng câu trả lời lại không lập tức bật ra.
Hắn cau mày.
Trong đầu hắn có rất nhiều ấn tượng xấu về Thẩm Vãn Từ: cô ồn ào, ghen ghét, gây chuyện, nói năng khó nghe, luôn nhìn Nhược Dao bằng ánh mắt không cam lòng.
Nhưng nếu hỏi cụ thể cô đã cướp thứ gì…
Hắn bỗng không nhớ ra một chuyện thật rõ ràng.
Thẩm Vãn Từ nhìn vẻ khựng lại của hắn, chậm rãi hỏi tiếp:
“Anh nói tôi muốn cướp vị trí của cô ấy. Vị trí nào?”
Cố Dạ Bạch sắc mặt lạnh hơn. “Vị trí trong Thẩm gia, vị trí bên cạnh tôi.”
“Vị trí trong Thẩm gia vốn thuộc về cô ấy?”
“Tất nhiên.”
“Ai nói với anh?”
“Đó là sự thật.”
“Anh tận mắt chứng kiến?”
Cố Dạ Bạch im lặng.
Thẩm Vãn Từ tiến lên nửa bước, giọng không nhanh không chậm:
“Anh có nhớ lần đầu gặp tôi là khi nào không?”
Cố Dạ Bạch nhíu chặt mày.
“Khi cô được Thẩm gia đưa về…”
“Đưa về năm mấy?”
Hắn khựng lại.
Thẩm Vãn Từ nhìn hắn.
“Ở đâu?”
Hắn vẫn không đáp.
“Lúc đó tôi bao nhiêu tuổi?”
Cố Dạ Bạch bỗng thấy thái dương đau nhói.
Rất nhẹ.
Nhưng giống như có một sợi dây vô hình kéo căng trong đầu hắn.
Hắn mơ hồ nhớ đến một ngày mưa.
Một cô bé mặc váy bẩn đứng dưới mái hiên Thẩm gia.
Nhưng hình ảnh ấy vừa hiện lên, lại bị một lớp sương dày che phủ.
Sau đó, gương mặt Thẩm Nhược Dao khóc đỏ mắt xuất hiện, thay thế mọi thứ.
Cố Dạ Bạch lùi nửa bước, giọng lạnh hơn để che giấu sự bất ổn.
“Thẩm Vãn Từ, cô đừng dùng mấy câu hỏi vô nghĩa để đánh lạc hướng. Tôi chỉ biết Nhược Dao chưa từng hại cô.”
“Anh chắc không?”
“Cô ấy không phải loại người như cô.”
Thẩm Vãn Từ bỗng bật cười.
Nụ cười ấy không lớn, nhưng khiến Cố Dạ Bạch khó chịu.
“Anh cười gì?”
“Tôi cười vì các người rất thú vị.” Cô nói. “Một bên nói tôi ác độc, nhưng không nhớ rõ tôi từng làm gì. Một bên nói Thẩm Nhược Dao lương thiện, nhưng cũng không nhớ rõ cô ấy lương thiện bằng cách nào.”
Cố Dạ Bạch sắc mặt trầm xuống.
Thẩm Vãn Từ nhìn thẳng vào hắn.
“Cố Dạ Bạch, anh chắc ký ức của anh là thật chứ?”
Một câu rơi xuống.
Cả hành lang như bị thứ gì đó bóp nghẹt.
Cố Dạ Bạch muốn lập tức phản bác.
Nhưng lời đến môi lại kẹt lại.
Anh chắc ký ức của anh là thật chứ?
Câu hỏi ấy như một chiếc kim mảnh, đâm vào lớp màng mỏng bao phủ trong đầu hắn.
Trong thoáng chốc, trước mắt hắn lại hiện lên một hình ảnh.
Mưa rất lớn.
Tiếng la hét.
Mùi khói.
Một cô bé đầy máu kéo tay hắn.
Cô bé ấy không khóc.
Cô chỉ cắn răng, dùng thân hình nhỏ bé đẩy hắn ra khỏi một mảng kính sắp rơi xuống.
Máu chảy dọc theo cổ tay cô.
Rất đỏ.
Rất nóng.
Cố Dạ Bạch hô hấp khựng lại.
Đúng lúc đó, phía sau vang lên tiếng bước chân vội vàng.
“Dạ Bạch?”
Thẩm Nhược Dao xuất hiện ở đầu hành lang.
Cô ta mặc áo khoác mỏng, sắc mặt vẫn tái, nhưng khi nhìn thấy Cố Dạ Bạch đứng trước mặt Thẩm Vãn Từ, ánh mắt cô ta lập tức thay đổi rất nhẹ.
Rất nhanh, cô ta lại trở về dáng vẻ dịu dàng.
“Anh đến rồi sao? Sao không vào phòng khách? Ba đang đợi anh.”
Cố Dạ Bạch nghe thấy giọng cô ta, hình ảnh trong đầu lập tức dao động.
Cô bé đầy máu trong mưa dần mờ đi.
Thay vào đó là Thẩm Nhược Dao nhỏ bé nằm trên giường bệnh, yếu ớt nắm tay hắn, nói: “Dạ Bạch ca ca, anh không sao là tốt rồi.”
Cố Dạ Bạch nhắm mắt một cái.
Khi mở ra, ánh mắt hắn đã lạnh trở lại, nhưng không còn chắc chắn như trước.
Thẩm Nhược Dao đi tới bên cạnh hắn, khẽ nhìn Thẩm Vãn Từ.
“Chị Vãn Từ, chị lại nói gì với Dạ Bạch vậy? Anh ấy tối qua vì chuyện của em đã rất mệt rồi, chị đừng…”
“Đừng cái gì?” Thẩm Vãn Từ cắt ngang.
Nhược Dao hơi sững lại.
“Đừng hỏi ký ức của anh ta có thật không?” Thẩm Vãn Từ mỉm cười. “Hay đừng để anh ta nhớ ra chuyện gì?”
Sắc mặt Nhược Dao trắng đi trong nháy mắt.
Nhưng lần này, không chỉ Thẩm Vãn Từ thấy.
Tạ Cảnh Hành cũng thấy.
Người đàn ông đứng im từ nãy đến giờ cuối cùng hơi nâng mắt, ánh nhìn lướt qua Nhược Dao, rồi rơi xuống tấm ảnh trong tay Thẩm Vãn Từ.
“Ảnh đó.” Hắn hỏi, “Tôi có thể xem không?”
Thẩm Vãn Từ nhìn hắn một cái.
Cô không lập tức đưa.
Tạ Cảnh Hành cũng không thúc ép.
Hai người nhìn nhau trong giây lát, như ngầm xác nhận một điều: hắn không đứng về phía cô, nhưng hắn đang nhìn vào sự thật.
Cuối cùng, Thẩm Vãn Từ đưa ảnh cho hắn.
Thẩm Nhược Dao lập tức lên tiếng: “Tạ thiếu, đó chỉ là ảnh cũ của em lúc nhỏ, không có gì đặc biệt đâu.”
Tạ Cảnh Hành nhận lấy tấm ảnh, nhìn vài giây.
“Ảnh cũ của cô?”
“Vâng.” Nhược Dao cười miễn cưỡng. “Chắc chị Vãn Từ lấy được từ hộp đồ cũ. Chị ấy có lẽ hiểu lầm gì đó.”
Tạ Cảnh Hành lật mặt sau tấm ảnh.
Ánh mắt hắn dừng lại trên dòng chữ kia.
Chị gái sinh trước ba phút.
Không khí lập tức im lặng.
Cố Dạ Bạch nhìn vẻ mặt của Tạ Cảnh Hành, cau mày: “Mặt sau viết gì?”
Thẩm Nhược Dao vội nói: “Chỉ là chữ viết linh tinh thôi. Đồ cũ trong nhà thường…”
“Từ từ.” Thẩm Vãn Từ nhìn cô ta, giọng rất nhẹ. “Tôi chưa nói mặt sau có chữ gì. Tạ Cảnh Hành cũng chưa đọc ra. Sao cô biết đó là chữ viết linh tinh?”
Thẩm Nhược Dao cứng người.
Cố Dạ Bạch quay sang nhìn cô ta.
Lần đầu tiên trong ánh mắt hắn xuất hiện một tia nghi ngờ rất mỏng.
Nhược Dao siết chặt tay áo, hốc mắt lập tức đỏ lên.
“Em chỉ đoán thôi. Chị Vãn Từ, sao chị cứ phải bắt bẻ từng câu của em? Nếu chị thật sự không thích em, em có thể tránh mặt chị, nhưng chị đừng kéo Dạ Bạch và Tạ thiếu vào chuyện này…”
Câu nói vừa rơi xuống, vẻ nghi ngờ trong mắt Cố Dạ Bạch lại dao động.
Thẩm Vãn Từ nhìn thấy rất rõ.
Nó giống như một vết nứt vừa xuất hiện đã bị một bàn tay vô hình dùng sáp nóng trám lại.
Cô bỗng thấy lạnh.
Không phải vì Nhược Dao giỏi diễn.
Mà vì thế giới này thật sự đang giúp cô ta diễn.
Tạ Cảnh Hành trả lại ảnh cho Thẩm Vãn Từ.
Giọng hắn bình tĩnh: “Tấm ảnh này không giống giả.”
Cố Dạ Bạch nhìn hắn. “Ý anh là gì?”
“Tôi chỉ nói về kỹ thuật lưu ảnh và dấu vết cũ.” Tạ Cảnh Hành nói, “Ảnh ít nhất đã nhiều năm. Vết cắt cũng không phải mới.”
Thẩm Nhược Dao cắn môi. “Tạ thiếu, anh cũng tin chị Vãn Từ sao?”
“Tôi không tin ai.” Tạ Cảnh Hành nhìn cô ta. “Tôi chỉ tin dấu vết.”
Một câu rất nhẹ.
Nhưng sắc mặt Thẩm Nhược Dao lập tức khó coi hơn.
Thẩm Vãn Từ suýt bật cười.
Đúng là nam chính thật.
Nói chuyện không nhiều, nhưng câu nào cũng chọc đúng tim người ta.
Cố Dạ Bạch vẫn nhìn tấm ảnh trong tay cô.
Không biết vì sao, khi nhìn đến chỗ đứa trẻ bị cắt mất mặt, trong đầu hắn lại hiện lên vết máu trên cổ tay cô bé trong mưa.
Hắn vô thức nhìn xuống tay Thẩm Vãn Từ.
Đúng lúc đó, Thẩm Vãn Từ thu ảnh lại, tay áo vì động tác mà trượt lên một chút.
Vết sẹo trên cổ tay trái lộ ra dưới ánh sáng hành lang.
Rất nhạt.
Nhưng đối với Cố Dạ Bạch, nó như một tiếng sấm nổ trong đầu.
Mưa.
Máu.
Kính vỡ.
Một bàn tay nhỏ bé đẩy hắn ra.
“Chạy…”
Giọng cô bé ấy rất khàn.
“Đừng quay đầu…”
Cố Dạ Bạch bước lên một bước.
Sắc mặt hắn thay đổi rõ rệt.
Thẩm Nhược Dao nhìn theo ánh mắt hắn, vừa thấy vết sẹo trên cổ tay Vãn Từ, đồng tử cô ta lập tức co lại.
Lần này, cô ta không kịp giấu.
Tạ Cảnh Hành cũng nhìn thấy.
Thẩm Vãn Từ cảm nhận được cổ tay nóng lên dữ dội.
Cô lập tức kéo tay áo xuống.
Nhưng đã muộn.
Cố Dạ Bạch nhìn cổ tay cô, ánh mắt hoàn toàn mất đi sự lạnh lùng chắc chắn ban đầu. Trong đồng tử hắn có hoang mang, đau đớn, và một thứ ký ức đang cố phá vỡ lớp sương mù.
Hắn vô thức gọi khẽ.
“Là cô…?”
Thẩm Nhược Dao sắc mặt trắng bệch.
Tạ Cảnh Hành đứng bên cạnh, ánh mắt trầm xuống.
Còn Thẩm Vãn Từ nhìn Cố Dạ Bạch, lòng bàn tay chậm rãi siết chặt tấm ảnh cũ.
Cổ tay cô vẫn nóng rát.
Như thể vết sẹo ấy cuối cùng cũng chờ được người đầu tiên nhận ra nó.
Cố Dạ Bạch nhìn vết sẹo trên cổ tay cô, giọng khàn đi:
“Là cô…?”