Kịch Bản Muốn Xóa Tôi Lần Cuối
Màn hình lớn tắt phụt. Toàn bộ chuỗi chứng cứ vừa được công khai biến mất trong một giây. Video của mẹ ruột.
Di chúc gốc.
Ảnh cũ.
Bản tin lưu trữ.
Lời khai của y tá.
Tất cả đều bị nuốt vào một màu đen trống rỗng.
Trong phòng công bố, tiếng kinh hô nổi lên như sóng.
"Cô Nhược Dao ngất rồi!"
"Gọi bác sĩ!"
"Có ai kiểm tra thiết bị không?"
"Vừa rồi đang chiếu gì vậy?"
"Không phải video giả sao?"
"Không đúng… hình như còn có di chúc…"
Những âm thanh hỗn loạn chồng lên nhau.
Ánh đèn trên trần chớp tắt liên tục, khiến gương mặt mọi người lúc sáng lúc tối, như thể cả căn phòng đang bị kéo vào một khe nứt giữa hiện thực và nguyên tác.
Thẩm Nhược Dao ngã trong vòng tay Thẩm Hành Chu.
Sắc mặt cô ta trắng bệch, môi không còn chút máu, hàng mi run rẩy như có thể vỡ ra bất cứ lúc nào. Cô ta không mở mắt, nhưng bàn tay lại siết chặt vạt áo Thẩm Hành Chu, như người sắp chết đuối bắt được phao cứu mạng cuối cùng.
Thẩm Hành Chu cúi đầu gọi cô ta.
"Nhược Dao! Nhược Dao!"
Cố Dạ Bạch cũng bước nhanh đến.
Các phóng viên vừa rồi còn đang quay về phía Thẩm Vãn Từ lập tức chuyển ống kính sang Nhược Dao.
Chỉ trong một khoảnh khắc, trung tâm của căn phòng lại quay về phía nguyên nữ chính.
Yếu đuối.
Bị tổn thương.
Cần được bảo vệ.
Còn Thẩm Vãn Từ đứng giữa phòng, tay còn đặt trên mép bàn công bố, bỗng thấy những ánh mắt vừa mới bắt đầu dao động lại lạnh xuống.
"Cô ấy đã ngất rồi, còn muốn ép đến mức nào nữa?"
"Dù thân phận thế nào, cũng không nên làm người ta ngất ngay tại chỗ chứ."
"Vừa rồi có phải cô gái kia cố tình chiếu video kích thích cô Thẩm không?"
"Cô gái kia là ai nhỉ?"
"Không phải người giả mạo đó sao?"
"Đúng, người không rõ lai lịch…"
Cô gái kia.
Người giả mạo.
Kẻ không rõ lai lịch.
Từng cách gọi rơi xuống tai Thẩm Vãn Từ, nhẹ mà sắc.
Không ai gọi tên cô nữa.
Vừa rồi, tên Thẩm Vãn Từ còn hiện rõ trên di chúc gốc, trên giấy tờ, trên màn hình, trên miệng mẹ ruột trong video.
Nhưng chỉ sau khi Thẩm Nhược Dao ngã xuống, tất cả lại bắt đầu trượt khỏi trí nhớ mọi người.
Như thể cái tên của cô chưa từng xuất hiện.
Cổ tay trái của Thẩm Vãn Từ đau nhói.
Dòng chữ đỏ hiện lên trước mắt.
Tỷ lệ tồn tại dao động nguy hiểm.
Kịch bản nguyên tác đang sửa lỗi lần cuối.
Cảnh báo: Nếu tên nhân vật bị xóa hoàn toàn khỏi ký ức thế giới, sự tồn tại sẽ về 0.
Ánh sáng trước mắt cô thoáng mờ đi.
Không phải vì cô muốn ngất.
Mà là trong khoảnh khắc đó, cô thật sự cảm thấy thân thể mình nhẹ đi.
Giống như có một bàn tay vô hình đang xóa dần đường viền của cô khỏi căn phòng này.
Đầu ngón tay cô lạnh xuống.
Tiếng người xung quanh xa dần.
Một phóng viên quay sang hỏi đồng nghiệp:
"Vừa rồi người đứng trên sân khấu tên gì?"
Người kia cau mày.
"Hình như… họ Thẩm?"
"Họ Thẩm gì?"
"Tôi không nhớ."
Không nhớ.
Ba chữ ấy như tiếng chuông báo tử.
Thẩm Vãn Từ siết chặt tay, móng tay gần như bấm vào lòng bàn tay.
Không được.
Nếu lúc này cô cũng hoảng loạn, tất cả sẽ kết thúc.
Bằng chứng vật chất có thể bị xóa.
File có thể hỏng.
Màn hình có thể tắt.
Hồ sơ có thể biến thành trang trắng.
Nhưng ký ức thật thì sao?
Nếu một người nhớ không đủ, vậy mười người.
Nếu một mảnh ký ức không đủ, vậy nối từng mảnh lại.
Kịch bản có thể bịt mắt từng người, nhưng nếu tất cả cùng nhìn về một hướng, nó còn có thể bịt đến bao giờ?
Thẩm Vãn Từ ngẩng đầu.
Ánh mắt cô lướt qua đám đông, cuối cùng rơi vào Cố Dạ Bạch.
Hắn đang đứng bên cạnh Thẩm Nhược Dao, nhưng không cúi xuống đỡ cô ta ngay như mọi lần.
Hắn đang nhìn Thẩm Vãn Từ.
Không, hắn đang nhìn cổ tay cô.
Vết sẹo.
Thẩm Vãn Từ hiểu ra.
Cô lập tức kéo tay áo lên.
Vết sẹo cũ trên cổ tay trái lộ ra dưới ánh đèn chớp tắt. Vết sẹo ấy không dữ tợn, thậm chí đã nhạt màu, nhưng vào khoảnh khắc này, nó nóng rực như đang phát sáng.
"Cố Dạ Bạch."
Cô gọi thẳng tên hắn.
Cố Dạ Bạch khựng lại.
Ánh mắt hắn mơ hồ trong một giây, như đang cố nhớ người vừa gọi mình là ai.
Thẩm Nhược Dao nằm trong tay Thẩm Hành Chu, môi khẽ động.
"Dạ Bạch…"
Giọng cô ta rất yếu.
Nhưng vẫn đủ khiến Cố Dạ Bạch run lên.
Hắn vô thức muốn quay lại phía cô ta.
Thẩm Vãn Từ lập tức nói:
"Nhìn vết sẹo này."
Cố Dạ Bạch dừng lại.
Thẩm Vãn Từ giơ cổ tay lên.
"Anh từng hỏi tôi, vết sẹo này từ đâu mà có."
Cố Dạ Bạch nhìn cô.
Đầu hắn đau dữ dội.
Tiếng mưa lại vang lên.
Mùi khói.
Tiếng kính vỡ.
Một cô bé đầy máu kéo tay hắn chạy khỏi chiếc xe biến dạng.
Không phải Nhược Dao.
Không phải cô bé nằm trên giường bệnh yếu ớt gọi hắn là Dạ Bạch ca ca.
Mà là một cô bé khác.
Cùng gương mặt ấy.
Nhưng ánh mắt cứng cỏi hơn.
Cổ tay cô chảy máu.
Máu chảy dọc theo tay hắn.
Cô đẩy hắn ra khỏi tấm kính sắp rơi xuống, giọng khàn đi vì đau:
"Chạy…"
Cố Dạ Bạch lùi một bước.
Sắc mặt hắn trắng bệch.
Thẩm Vãn Từ nhìn hắn, từng chữ rất rõ:
"Năm đó, người kéo anh ra khỏi nơi nguy hiểm có vết sẹo ở cổ tay trái."
Nhược Dao bỗng mở mắt.
"Không…"
Nhưng đã muộn.
Cố Dạ Bạch ôm đầu, trong cổ họng phát ra một tiếng thở dốc đau đớn.
Ký ức như lớp kính bị đập vỡ.
Mưa lớn đổ xuống.
Hắn nhìn thấy cô bé quay đầu.
Máu trên mặt khiến hắn không nhìn rõ ngũ quan, nhưng hắn thấy cổ tay ấy.
Thấy vết cắt sâu ấy.
Thấy cô bé mỉm cười rất nhẹ, nói với hắn:
"Đừng sợ, em gái tôi còn ở bên trong…"
Cố Dạ Bạch ngẩng phắt đầu.
Ánh mắt hắn rơi thẳng vào Thẩm Vãn Từ.
Môi hắn run lên.
"Là cô…"
Lần này, không còn nghi vấn.
Hắn nói khàn đi:
"Người cứu tôi năm đó… là cô."
Cả phòng yên tĩnh một giây.
Thẩm Nhược Dao sắc mặt trắng bệch.
"Dạ Bạch, anh đang nói gì vậy? Rõ ràng là em…"
Cố Dạ Bạch quay sang nhìn cô ta.
Trong ánh mắt hắn lần đầu tiên không còn sự bảo vệ vô điều kiện.
Chỉ có đau đớn và hoang mang.
"Nhược Dao, vì sao trong trí nhớ của anh, vết thương đó lại ở trên tay em?"
Nhược Dao cứng đờ.
Câu hỏi ấy như một mũi dao cắt rách lớp vỏ hoàn hảo của cô ta.
Đám đông bắt đầu xôn xao.
"Cố thiếu nói người cứu anh ấy là ai?"
"Là cô gái kia sao?"
"Không, hình như tên là…"
"Thẩm…"
Âm thanh lại đứt quãng.
Tên cô vẫn chưa trở lại hoàn toàn.
Thẩm Vãn Từ không dừng.
Cô quay sang Thẩm Hành Chu.
Hắn vẫn đang đỡ Nhược Dao, nhưng ánh mắt đã hỗn loạn.
Cô lấy điện thoại ra, mở bức ảnh tấm thiệp Thẩm Hành Chu gửi cho cô sáng nay.
Dù dữ liệu lớn đang bị xóa, bức ảnh này lại vẫn còn.
Có lẽ vì nó không nằm trong hệ thống công bố.
Có lẽ vì nó xuất phát từ ký ức của chính Thẩm Hành Chu.
Cô giơ màn hình lên.
"Thẩm Hành Chu."
Hắn ngẩng đầu.
Thẩm Vãn Từ nhìn hắn.
"Anh gửi cho tôi bức ảnh này. Anh còn nhớ không?"
Trên màn hình là tấm thiệp sinh nhật cũ.
Tặng hai em gái của anh.
Đồng tử Thẩm Hành Chu co lại.
Đầu hắn lại đau.
Lần này đau đến mức hắn gần như đứng không vững.
Nhược Dao lập tức nắm chặt tay hắn.
"Anh, đừng nhìn…"
Nhưng Thẩm Hành Chu không dời mắt.
Hắn nhìn tấm thiệp.
Nhìn hai con thỏ nhỏ giống hệt nhau.
Nhìn nét chữ non nớt của chính mình.
Trong đầu hắn, cánh cửa bị khóa nhiều năm cuối cùng bật mở.
Sân sau Thẩm gia mùa hè.
Hai cô bé chạy dưới nắng.
Một người luôn chạy nhanh hơn, quay đầu gọi:
"Dao Dao, nhanh lên!"
Một người chạy phía sau, thở hổn hển:
"Chị chờ em với!"
Hắn đứng dưới gốc cây, giơ hai hộp quà lên.
"Lại đây nhận quà."
Hai cô bé cùng chạy đến trước mặt hắn.
Một đứa giành trước.
Một đứa chỉ đứng bên cạnh cười.
Hắn cố ý trêu:
"Chỉ có một phần."
Cô bé chạy nhanh lập tức trừng mắt.
"Không được! Em gái cũng phải có!"
Hắn cười.
"Biết rồi, Vãn Từ. Anh có nói không cho đâu."
Vãn Từ.
Hắn từng gọi cái tên đó rất nhiều lần.
Không phải bằng giọng chán ghét.
Mà bằng giọng của một người anh trai.
Thẩm Hành Chu buông tay.
Thẩm Nhược Dao mất điểm tựa, suýt ngã xuống.
"Anh…"
Nhưng Thẩm Hành Chu không nhìn cô ta.
Hắn nhìn Thẩm Vãn Từ.
Môi hắn run lên, mãi mới nói được một câu:
"Anh… từng có hai em gái."
Cả phòng lại xôn xao.
Thẩm Hành Chu nắm chặt tấm thiệp trên điện thoại của mình, giọng khàn đến mức gần như không còn giống hắn.
"Anh nhớ ra rồi."
Hắn nhìn Thẩm Vãn Từ, mắt đỏ lên.
"Em từng hỏi anh, em cũng là em gái của anh đúng không."
Thẩm Vãn Từ đứng yên.
Trong lồng ngực có gì đó đau rất nhẹ.
Nhưng cô không tiến lên.
Không an ủi.
Không tha thứ.
Cô chỉ nói:
"Vậy anh nhớ kỹ."
Thẩm Hành Chu nghẹn lại.
Thẩm Vãn Từ quay đi.
Cô mở đoạn ghi âm của mẹ ruột.
Lần này, không đưa lên màn hình lớn.
Cô bật trực tiếp từ thiết bị cầm tay đã được cách ly.
Giọng người phụ nữ vang lên giữa căn phòng hỗn loạn:
"Nếu Vãn Từ còn sống…"
Âm thanh ban đầu hơi rè.
Nhưng chiếc vòng trên cổ tay Thẩm Vãn Từ bỗng nóng lên.
Ký hiệu hoa tử đằng trên vòng như có ánh sáng rất nhạt lướt qua.
Giọng người phụ nữ đột nhiên rõ hơn.
"Đừng để Thẩm gia tìm thấy con bé."
Ở hàng ghế bên trái, bà Chu vốn được Tạ Cảnh Hành đưa đến làm nhân chứng, đang ôm đầu run rẩy.
Từ lúc màn hình tắt, bà bắt đầu mơ hồ, thậm chí không nhớ vì sao mình ngồi ở đây.
Nhưng khi nghe câu nói ấy, bà đột nhiên bật khóc.
"Phu nhân…"
Thẩm Vãn Từ nhìn về phía bà.
"Bà Chu, bà từng gọi tôi là gì?"
Bà Chu ngẩng đầu.
Trong mắt bà có sự giằng co dữ dội.
Như thể một phần ký ức đang bị lôi về, một phần lại bị ép phải quên.
"Cô… cô là…"
Thẩm Nhược Dao bỗng hét lên:
"Bà ấy già rồi! Lời bà ấy không đáng tin!"
Không còn dịu dàng.
Không còn yếu đuối.
Giọng cô ta sắc đến mức khiến mọi người giật mình.
Chính tiếng hét ấy lại làm bà Chu run lên.
Bà nhìn Thẩm Nhược Dao, rồi nhìn vết sẹo trên cổ tay Thẩm Vãn Từ.
Mưa.
Cấp cứu.
Máu.
Cô bé nằm trên cáng vẫn nắm tay em gái không chịu buông.
Bà Chu bật khóc.
"Đại tiểu thư…"
Ba chữ ấy vang lên.
Rõ ràng.
Dứt khoát.
"Cô là Đại tiểu thư! Tôi nhớ rồi! Năm đó phu nhân sinh đôi, cô sinh trước, cô là Đại tiểu thư!"
Dòng chữ đỏ trước mắt Thẩm Vãn Từ thoáng dao động.
Tỷ lệ tồn tại ổn định lại.
Nhưng chưa đủ.
Cô quay sang Lục Thành Nghiệp.
Ông luật sư già ngồi ở hàng ghế đầu, sắc mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh trên trán. Từ lúc chứng cứ biến mất, ông cũng bắt đầu mơ hồ, liên tục lẩm bẩm: "Tôi đã lập di chúc cho ai…"
Thẩm Vãn Từ cầm chiếc vòng lên.
"Luật sư Lục, ông từng nói mẹ tôi lập di chúc cho hai con gái."
Lục Thành Nghiệp ôm đầu.
"Tôi… tôi không nhớ rõ…"
"Ông nhớ ký hiệu này không?"
Cô đưa chiếc vòng ra.
Hoa tử đằng.
Chữ Từ.
Lục Thành Nghiệp nhìn ký hiệu ấy.
Ánh mắt đục ngầu của ông bỗng rung mạnh.
Mười mấy năm trước.
Người phụ nữ bệnh nặng đặt hai chiếc vòng lên bàn, giọng dịu nhưng cứng rắn:
"Luật sư Lục, nếu có người nói tôi chỉ có một con gái, xin ông hãy nhớ, tôi có hai."
Lục Thành Nghiệp bỗng đứng dậy.
"Tôi nhớ!"
Giọng ông run, nhưng rất lớn.
"Tôi nhớ rồi! Cố phu nhân Thẩm lập di chúc cho hai cô con gái. Người sinh trước là Thẩm Vãn Từ. Tôi đã ký tên làm luật sư chứng kiến. Tôi nhớ!"
Một người làm cũ của Thẩm gia đứng phía sau cũng bỗng che miệng.
"Tôi cũng nhớ… phòng trẻ em năm đó có hai chiếc nôi…"
Một người khác run rẩy nói:
"Trong sân từng có hai tiểu thư. Một người thích hoa tử đằng, một người thích búp bê trắng…"
"Không phải một người…"
"Là hai người…"
"Một người tên…"
"Thẩm…"
Tên cô như bị mắc kẹt giữa cổ họng rất nhiều người.
Thẩm Nhược Dao hoảng loạn thật sự.
Cô ta chống tay đứng dậy, nước mắt rơi xuống, nhưng lần này không còn ai lập tức xúm lại đỡ cô ta như trước.
"Không phải! Các người bị cô ấy lừa rồi! Tất cả đều là giả! Chị ấy muốn cướp của tôi! Chị ấy muốn cướp tất cả của tôi!"
Giọng cô ta vỡ ra.
Hào quang từng khiến cô ta càng yếu đuối càng được thương hại, lúc này lại giống như bị phản phệ.
Cô ta càng cố phủ nhận, càng nhiều người nhớ ra những chi tiết bị chôn.
Một phóng viên lớn tuổi bỗng nói:
"Tôi nhớ bản tin năm đó. Lúc đầu đúng là có câu ‘hai cô con gái nhà họ Thẩm’. Sau đó không hiểu sao bị sửa…"
Một bác sĩ cũ được mời làm khách tham dự run giọng:
"Đêm đó cấp cứu có hai bé gái. Một bé bị thương nặng hơn… cổ tay trái…"
Cố Dạ Bạch nhìn Thẩm Nhược Dao, giọng khàn đi:
"Nhược Dao, vì sao em nói người cứu anh là em?"
Nhược Dao lắc đầu.
"Là em! Rõ ràng là em! Mọi người đều nói là em!"
"Vậy em nhớ vết thương ở đâu không?" Cố Dạ Bạch hỏi.
Nhược Dao cứng lại.
"Em…"
"Em không nhớ." Cố Dạ Bạch nói, mắt đỏ lên. "Vì người bị thương không phải em."
Nhược Dao lùi lại một bước.
Thẩm Hành Chu cũng nhìn cô ta, giọng run:
"Nhược Dao, em biết từ lâu rồi đúng không?"
"Không…"
"Em biết có Vãn Từ." Hắn nói từng chữ, như tự cắt vào chính mình. "Em biết anh từng có hai em gái."
Nhược Dao ôm đầu.
"Đừng nói nữa!"
Ánh đèn trong phòng lại chớp tắt dữ dội.
Dòng chữ đỏ trước mắt Thẩm Vãn Từ liên tục nhảy lên.
Kịch bản sửa lỗi thất bại.
Hào quang nữ chính mất ổn định.
Tên nhân vật bị xóa đang được khôi phục.
Nhưng ngay sau đó, một lực kéo khủng khiếp ập đến.
Thẩm Vãn Từ cảm thấy thân thể mình bỗng nhẹ bẫng.
Tiếng người xung quanh lại xa dần.
Như thể kịch bản nguyên tác thấy không thể xóa chứng cứ nữa, liền muốn xóa thẳng cô.
Cô nhìn xuống tay mình.
Đầu ngón tay đang mờ đi.
Rất nhẹ.
Nhưng thật sự đang mờ.
Cô nghe thấy có người hoảng hốt hỏi:
"Người đứng đó là ai?"
"Là… là ai?"
"Vừa rồi chúng ta đang nói về ai?"
Tên cô lại bị kéo khỏi ký ức thế giới.
Thẩm Vãn Từ muốn nói.
Nhưng cổ họng như bị bịt kín.
Không phát ra được âm thanh.
Trong khoảnh khắc đó, nỗi sợ thật sự tràn lên.
Không phải sợ chết.
Mà là sợ mình chưa kịp lấy lại tên, đã bị biến thành một khoảng trắng nữa.
Bị xóa lần cuối.
Bỗng nhiên, một giọng nói vang lên sau lưng cô.
Rất trầm.
Rất rõ.
Không bị tiếng ồn che lấp.
Không bị kịch bản bóp méo.
"Thẩm Vãn Từ."
Ba chữ rơi xuống.
Như một chiếc đinh đóng vào hiện thực.
Thẩm Vãn Từ run lên.
Cô quay đầu.
Tạ Cảnh Hành đứng sau cô nửa bước, sắc mặt hơi tái vì chống lại cảm giác nhiễu loạn, nhưng ánh mắt vẫn tỉnh táo.
Hắn nhìn cô.
Không nhìn Nhược Dao.
Không nhìn đám đông.
Chỉ nhìn cô.
Rồi gọi lại lần nữa, từng chữ rõ ràng hơn:
"Thẩm. Vãn. Từ."
Cổ tay trái của cô nóng rực.
Chiếc vòng bạc phát ra một tiếng "tách" rất nhỏ.
Tất cả âm thanh xung quanh như bị kéo gần trở lại.
Bà Chu khóc gọi:
"Đại tiểu thư!"
Lục Thành Nghiệp nói:
"Người sinh trước là Thẩm Vãn Từ!"
Thẩm Hành Chu khàn giọng:
"Vãn Từ…"
Cố Dạ Bạch run giọng:
"Người cứu tôi là Thẩm Vãn Từ."
Từng giọng nói nối lại.
Từng ký ức nối lại.
Từng mảnh tồn tại bị xé vụn được kéo trở về.
Dòng chữ đỏ trước mắt cô vỡ ra như kính.
Sau đó, một dòng chữ mới hiện lên.
Tên nhân vật bị xóa đã được ghi nhận.
Thẩm Vãn Từ thở ra.
Cô không biết mình vừa ngừng thở bao lâu.
Tạ Cảnh Hành vẫn đứng sau cô.
Khoảng cách nửa bước.
Giống như từ đầu đến cuối, hắn đều để cô tự đứng ở trung tâm sự thật.
Nhưng khi cả thế giới sắp quên cô, hắn là người cuối cùng giữ tên cô lại.
Thẩm Vãn Từ không quay đầu nói cảm ơn.
Chỉ rất khẽ nói:
"Anh nhớ kỹ rồi đấy."
Tạ Cảnh Hành nhìn bóng lưng cô.
"Ừ."
"Sau này đừng quên."
"Tôi không quên."
Thẩm Vãn Từ nhìn về phía Thẩm Nhược Dao.
Cô gái từng là trung tâm của mọi ánh sáng lúc này đứng giữa căn phòng hỗn loạn, váy trắng nhăn nhúm, gương mặt tái nhợt, đôi mắt đầy hoảng sợ.
Không còn hoàn hảo.
Không còn vô tội.
Không còn là nguyên nữ chính được cả thế giới nâng niu không điều kiện.
Cô ta nhìn mọi người xung quanh.
Nhìn Cố Dạ Bạch đang xa lạ.
Nhìn Thẩm Hành Chu đang đau đớn.
Nhìn những nhân chứng cũ lần lượt gọi Thẩm Vãn Từ là Đại tiểu thư.
Nỗi sợ trong mắt cô ta cuối cùng biến thành tuyệt vọng.
"Không…"
Cô ta lắc đầu.
"Không thể…"
Thẩm Vãn Từ bước tới trước mặt cô ta.
Nhược Dao lùi lại.
Lần đầu tiên, người lùi lại là Thẩm Nhược Dao.
Thẩm Vãn Từ nhìn cô ta.
Không còn tức giận mất kiểm soát.
Không còn đau đến muốn chất vấn vì sao.
Cô chỉ thấy mệt.
Mệt thay cho nguyên chủ.
Mệt thay cho một cái tên bị chôn quá lâu.
Mệt thay cho tất cả những người vì một lời nói dối mà bị ép quên.
"Thẩm Nhược Dao."
Giọng cô rất nhẹ.
Nhưng đủ để tất cả nghe thấy.
"Em có thể lấy thân phận của chị."
Nhược Dao run lên.
"Có thể lấy tình yêu của gia đình."
Cố Dạ Bạch cúi đầu.
Thẩm Hành Chu nhắm mắt.
"Có thể lấy công lao cứu người."
Ánh mắt Cố Dạ Bạch đỏ lên.
"Có thể lấy vòng tay, chìa khóa, di chúc, thậm chí khiến cả thế giới tin rằng chị chỉ là một kẻ không rõ lai lịch."
Nhược Dao lắc đầu, nước mắt rơi xuống.
"Đừng nói nữa…"
Thẩm Vãn Từ nhìn thẳng vào mắt cô ta.
Từng chữ rơi xuống, bình tĩnh mà tàn nhẫn:
"Em có thể lấy mọi thứ của chị, nhưng không lấy được việc chị từng sống."