Nguyên Tác Đã Xóa Tên Tôi
Nguyên Tác Đã Xóa Tên Tôi · 📖

Hào Quang Của Em Gái Bắt Đầu Nứt

Chương 6 chương 🔄 Đang ra

Tên nhân vật bị xóa đã xuất hiện.

Kịch bản đang sửa lỗi.

Hai dòng chữ lạnh lẽo hiện lên trước mắt Thẩm Vãn Từ.

Trong kho cũ phủ đầy bụi của Thẩm gia, ánh đèn mờ nhạt chập chờn trên những tấm vải trắng trùm đồ cũ. Chiếc vòng bạc nằm trong lòng bàn tay cô, mặt trong vừa hé ra một khe cực mảnh. Cảm giác lạnh buốt từ kim loại và cơn nóng rát trên cổ tay trái chồng lên nhau, khiến cô có cảm giác mình đang đứng giữa hai thế giới.

Một bên là sự thật vừa trồi lên khỏi đống giấy tờ bị chôn vùi.

Một bên là thứ gọi là nguyên tác đang cố đẩy cô trở lại nơi cô vốn bị xóa.

Thẩm Vãn Từ siết chiếc vòng.

Dòng chữ tan biến.

Nhưng câu “kịch bản đang sửa lỗi” vẫn như một sợi dây lạnh trườn qua gáy cô.

Sửa lỗi?

Lỗi là gì?

Là cô không chịu cúi đầu.

Là tên cô xuất hiện.

Là có người bắt đầu biết Thẩm gia từng có hai cô con gái.

Hay là thế giới này không cho phép một nữ phụ bị xóa bước ra ngoài ánh sáng?

“Giao vòng ra.”

Giọng Thẩm Trác Minh kéo cô trở lại hiện thực.

Thẩm Vãn Từ ngẩng đầu.

Người đàn ông đứng cách cô vài bước, sắc mặt lạnh đến mức gần như không có cảm xúc. Nhưng bàn tay ông ta đặt bên người đã siết lại. Ông ta đang tức giận. Hoặc nói đúng hơn, đang sợ.

Chỉ là người như Thẩm Trác Minh quá quen dùng uy nghiêm để che giấu nỗi sợ.

Thẩm Vãn Từ nhìn chiếc vòng trong tay.

“Đồ khắc tên tôi, ông bảo tôi giao ra?”

“Đó là đồ của Thẩm gia.”

“Vậy tôi là gì?”

Câu hỏi ấy khiến cả kho cũ im lặng.

Thẩm Hành Chu đứng bên cạnh Thẩm Nhược Dao, sắc mặt khó coi. Ánh mắt hắn rơi trên chiếc vòng bạc, rồi lại rơi trên màn hình điện thoại còn mở bản ghi thời gian sinh.

3:17 — Thẩm Vãn Từ.
3:20 — Thẩm Nhược Dao.

Hắn muốn phản bác.

Nhưng không biết phản bác từ đâu.

Cố Dạ Bạch cũng im lặng. Từ lúc nhìn thấy chữ “Từ” trên chiếc vòng, vẻ mặt hắn đã trở nên phức tạp hơn. Sự hoài nghi trong mắt hắn không còn chỉ là một vết nứt nhỏ, mà giống như một đường rạn đang lặng lẽ lan ra.

Chỉ có Thẩm Nhược Dao là người phản ứng nhanh nhất.

Cô ta đỡ trán, thân hình hơi lảo đảo.

“Ba, đừng ép chị nữa…”

Giọng cô ta rất nhẹ.

Nhưng vừa vang lên, không khí căng cứng lập tức bị kéo lệch.

Người giúp việc vội vàng đỡ cô ta.

“Cô Nhược Dao!”

“Có phải cô lại khó chịu không?”

“Chuyện này quá kích thích cô ấy rồi…”

Thẩm Hành Chu lập tức hoàn hồn, đưa tay đỡ vai Nhược Dao.

“Nhược Dao, em sao rồi?”

Thẩm Nhược Dao lắc đầu, nước mắt rơi đúng lúc.

“Em không sao. Chỉ là… em không biết tại sao mọi chuyện lại thành ra như vậy. Nếu chị Vãn Từ thật sự muốn một thân phận, em có thể nhường. Nhưng mẹ đã mất rồi, chị đừng kéo mẹ vào chuyện này nữa…”

Một câu nói, ba tầng ý.

Cô ta không nói Thẩm Vãn Từ giả.

Cô ta nói “nếu chị muốn một thân phận, em có thể nhường”.

Như thể thân phận này là món đồ Thẩm Vãn Từ đang đòi.

Như thể cô đang nhân nhượng.

Như thể người bị tổn thương nhất vẫn là cô ta.

Thẩm Vãn Từ nhìn cô ta, bỗng cười rất khẽ.

Không hổ là nguyên nữ chính.

Bị ép đến mức này vẫn có thể biến mình thành người chịu thiệt.

“Thẩm Nhược Dao.” Cô nói, “Cô không cần nhường.”

Nhược Dao ngẩng đầu, đôi mắt đẫm nước.

Thẩm Vãn Từ chậm rãi cất chiếc vòng vào túi áo trong.

“Thứ vốn là của tôi, không cần cô ban phát.”

Sắc mặt Nhược Dao trắng đi.

Thẩm Trác Minh lạnh giọng: “Thẩm Vãn Từ, cô đừng tưởng có Tạ thiếu đứng đây thì có thể muốn làm gì thì làm.”

Tạ Cảnh Hành từ nãy đến giờ vẫn im lặng.

Nghe vậy, hắn mới nâng mắt.

“Tôi không giúp cô ấy muốn làm gì thì làm.” Hắn nói bình tĩnh, “Tôi chỉ xác nhận hồ sơ là thật.”

Câu này như một cái tát nhẹ nhưng vang.

Không đứng về phía tình cảm.

Chỉ đứng về phía chứng cứ.

Thẩm Trác Minh nhìn hắn, ánh mắt càng sâu.

Thẩm Vãn Từ biết hôm nay chưa thể ép Thẩm gia nhận cô.

Không đủ.

Tờ giấy của bà Chu, bản sao hồ sơ, tấm ảnh cũ và chiếc vòng chỉ đủ tạo vết nứt đầu tiên. Muốn đập vỡ bức tường Thẩm gia dựng lên nhiều năm, cô cần nhiều hơn.

Nhân chứng.

Hồ sơ gốc.

Di chúc.

Và thứ gì đó khiến kịch bản không thể tiếp tục xóa.

Cô xoay người đi ra ngoài.

Thẩm Hành Chu quát: “Cô đi đâu?”

Thẩm Vãn Từ không quay đầu.

“Đi tìm thêm thứ khiến các người mất ngủ.”

Đến tối, chuyện “Thẩm Vãn Từ giả mạo con gái ruột Thẩm gia” đã lên hot search.

Nhanh đến mức như có người chuẩn bị sẵn.

Tiêu đề đầu tiên rất bắt mắt:

Thiên kim giả Thẩm gia gây náo loạn: Con nuôi nhiều năm bất ngờ tự nhận là trưởng nữ ruột.

Tiêu đề thứ hai càng ác ý hơn:

Lễ đính hôn vừa bị phá, Thẩm Vãn Từ tiếp tục diễn trò tranh thân phận với Thẩm Nhược Dao.

Tiêu đề thứ ba dùng ảnh Thẩm Nhược Dao mắt đỏ trong lễ đính hôn:

Cô gái được cả Thẩm gia bảo vệ bật khóc: “Nếu chị muốn, em có thể nhường.”

Dưới bài viết, bình luận bùng nổ.

“Trời ơi, tham đến mức này luôn hả? Được nuôi trong hào môn chưa đủ, còn muốn cướp thân phận con ruột?”

“Thẩm Nhược Dao thảm quá. Lễ đính hôn bị phá, giờ còn bị con nuôi trong nhà đòi làm chị gái.”

“Thẩm Vãn Từ đúng kiểu nữ phụ ác độc ngoài đời thật.”

“Có ảnh hồ sơ hay xét nghiệm không? Không có thì là bịa.”

“Nhược Dao còn nói có thể nhường, tính cách tốt quá rồi.”

“Thứ như vậy mà Thẩm gia còn giữ lại nhiều năm, đúng là nuôi ong tay áo.”

Thẩm Vãn Từ ngồi trong căn hộ tạm thời do Tạ Cảnh Hành sắp xếp, một tay lướt màn hình, một tay cầm chiếc vòng bạc.

Cô không tức.

Ít nhất trên mặt không có biểu cảm tức giận.

Nhưng Tạ Cảnh Hành ngồi đối diện lại nhận ra đầu ngón tay cô đang hơi siết lại.

“Truyền thông đã bị dẫn hướng.” Hắn đặt máy tính bảng xuống bàn. “Tài khoản đầu tiên tung tin là một blogger giải trí có quan hệ với công ty truyền thông từng hợp tác với Thẩm thị.”

Thẩm Vãn Từ không ngẩng đầu.

“Thẩm Nhược Dao không cần tự mắng tôi. Cô ta chỉ cần khóc một chút, nói vài câu ‘em có thể nhường’, phần còn lại sẽ có người thay cô ta làm.”

“Cô đánh giá cô ấy rất tỉnh táo.”

“Không tỉnh táo thì sống được trong hào quang nữ chính sao?”

Tạ Cảnh Hành nhìn cô.

“Cô lại nói từ đó.”

Thẩm Vãn Từ dừng tay.

“Coi như tôi dùng phép ẩn dụ.”

“Ẩn dụ của cô thường rất cụ thể.”

“Vậy anh cứ xem như tôi có bệnh nghề nghiệp.”

Tạ Cảnh Hành không hỏi tiếp.

Hắn biết Thẩm Vãn Từ có bí mật.

Một bí mật có lẽ còn hoang đường hơn cả chuyện thân phận bị xóa.

Nhưng hiện tại, hắn chưa cần cô nói.

Chứng cứ quan trọng hơn.

Thẩm Vãn Từ mở thư mục lưu trữ trong điện thoại.

Tấm ảnh cũ.

Bản chụp tờ ghi chú của bà Chu.

Bản sao hồ sơ bệnh viện.

Ảnh chiếc vòng.

Cô vừa mở tấm ảnh cũ, ngón tay bỗng khựng lại.

Tấm ảnh mờ đi.

Không phải màn hình lỗi.

Mà là chính khuôn mặt còn nguyên của đứa trẻ trong ảnh bắt đầu nhòe. Đứa trẻ bị cắt mất mặt vốn đã không nhìn rõ, giờ ngay cả phần cổ tay quấn băng cũng như bị một lớp sương phủ lên.

Thẩm Vãn Từ lập tức ngồi thẳng dậy.

“Tạ Cảnh Hành.”

Hắn nhìn sang.

Cô đưa điện thoại cho hắn.

“Tấm ảnh bị mờ.”

Tạ Cảnh Hành nhận lấy, ánh mắt trầm xuống.

“Bản gốc đâu?”

“Trong túi chống ẩm.”

Cô lập tức lấy phong bì ảnh trong túi ra.

Khi tấm ảnh gốc được rút ra, sắc mặt cô lạnh đi.

Ảnh gốc cũng đang nhòe.

Không phải do nước.

Không phải do hỏng vật lý.

Mực ảnh như đang tự phai, đường nét của hai đứa trẻ dần mờ xuống, như thể có thứ gì đó đang cố xóa sạch hình ảnh khỏi giấy.

Ngay sau đó, máy tính của Tạ Cảnh Hành phát ra âm báo lỗi.

Hắn mở thư mục hồ sơ.

Bản sao hồ sơ bệnh viện cũ vừa tải xuống hiện lên một hàng ký tự lỗi.

Tệp tin báo hỏng.

Một file khác mở được, nhưng dòng “sinh đôi” đã biến thành khoảng trắng.

Thẩm Vãn Từ đứng bật dậy.

“Không phải hacker bình thường.”

Tạ Cảnh Hành nhìn màn hình, giọng trầm xuống.

“Không phải toàn bộ. Một phần dữ liệu bị can thiệp, nhưng log truy cập vẫn còn.”

“Log?”

“Dấu vết ai đã đăng nhập hệ thống lưu trữ.”

Đúng lúc đó, điện thoại Thẩm Vãn Từ rung lên.

Là tin nhắn từ bà Chu.

Cô Vãn Từ, xin lỗi… tôi vừa định gửi thêm tên bác sĩ trực năm đó, nhưng tôi bỗng không nhớ người đó là ai nữa. Tôi thật sự không nhớ. Tôi chỉ nhớ mình phải quên đi.

Sau đó là một tin nhắn nữa.

Tôi có nói với cô điều gì quan trọng không? Vì sao tôi thấy rất sợ?

Thẩm Vãn Từ nhìn màn hình, lòng bàn tay lạnh dần.

Không chỉ bằng chứng.

Ngay cả người từng nói ra sự thật cũng bắt đầu quên.

Trước mắt cô, dòng chữ lạnh lẽo lại xuất hiện.

Tỷ lệ tồn tại đang giảm.

Cảnh báo: Nếu tỷ lệ tồn tại về 0, nhân vật bị xóa sẽ bị loại khỏi thế giới hiện tại.

Thẩm Vãn Từ nhìn dòng chữ ấy.

Trong một khoảnh khắc rất ngắn, cô thật sự thấy sợ.

Không phải sợ bị Thẩm gia mắng.

Không phải sợ bị dân mạng chửi.

Mà là sợ mình một lần nữa biến mất không dấu vết.

Giống như người chị trong bức ảnh cũ bị cắt mất mặt.

Giống như trang hồ sơ bị xé khỏi tập bệnh án.

Giống như ký ức của bà Chu vừa bị rút đi từng chút.

Nếu cô biến mất, ai sẽ nhớ?

Nguyên chủ từng sống đau đớn như vậy, nhưng cuối cùng trong nguyên tác chỉ còn lại mấy dòng mô tả “nữ phụ ác độc nhận kết cục xứng đáng”.

Không ai hỏi cô từ đâu đến.

Không ai hỏi cô vì sao đau.

Không ai hỏi cô có từng bị cướp mất điều gì không.

Thẩm Vãn Từ nhắm mắt.

Hơi thở cô run trong một giây.

Chỉ một giây.

Sau đó, cô mở mắt.

Ánh mắt đã lạnh trở lại.

“Tạ Cảnh Hành.”

“Hửm?”

“Anh có thể giữ lại log truy cập không?”

“Có thể.”

“Có thể làm giả một manh mối không?”

Tạ Cảnh Hành nhìn cô.

“Cô muốn dụ người xóa dữ liệu ra tay lần nữa.”

“Đúng.”

“Rất mạo hiểm.”

“Không mạo hiểm, chẳng lẽ ngồi nhìn ảnh mờ, hồ sơ hỏng, nhân chứng quên sạch?”

Tạ Cảnh Hành im lặng một lúc.

“Cô muốn dùng gì làm mồi?”

Thẩm Vãn Từ cầm chiếc vòng bạc lên.

“Tin giả rằng cơ quan trong vòng đã mở ra, bên trong có bản chụp di chúc.”

Tạ Cảnh Hành nhíu mày.

“Chiếc vòng thật sự mở được?”

“Có khe cơ quan, nhưng tôi chưa biết mở thứ gì.” Thẩm Vãn Từ nói. “Nếu người đứng sau cũng không biết tôi đã mở được tới đâu, họ sẽ sợ.”

“Và sẽ tiếp tục xóa dữ liệu liên quan.”

“Hoặc tự mình tìm đến chiếc vòng.”

Tạ Cảnh Hành nhìn cô.

“Cô định lấy mình làm mồi?”

Thẩm Vãn Từ cười nhạt.

“Tôi hiện tại khác gì mồi đâu? Ít nhất lần này tôi chọn cách đặt bẫy.”

Tạ Cảnh Hành không lập tức đồng ý.

Một lúc sau, hắn hỏi: “Cô không sợ sao?”

Câu hỏi rất nhẹ.

Nhưng không còn chỉ là thăm dò.

Thẩm Vãn Từ nhìn chiếc vòng trong tay.

Lớp bạc lạnh dưới ánh đèn giống một vầng trăng nhỏ bị bụi thời gian phủ mờ.

Cô nói thật.

“Sợ chứ.”

Tạ Cảnh Hành nhìn cô.

Thẩm Vãn Từ ngẩng đầu, ánh mắt rất tỉnh.

“Nhưng sợ không có nghĩa là tôi phải biến mất lần nữa.”

Căn phòng yên tĩnh.

Tạ Cảnh Hành nhìn cô rất lâu.

Cuối cùng hắn mở máy tính.

“Cần mười phút.”

“Để làm gì?”

“Tạo một mồi nhử đủ thật.”

“Anh vừa nói mạo hiểm.”

“Tôi cũng chưa nói không làm.”

Thẩm Vãn Từ nhìn hắn.

Lần đầu tiên, cô thấy người đàn ông này không chỉ giống một người đứng ngoài quan sát hồ sơ.

Hắn đã bước vào ván cờ.

Không phải vì thương hại cô.

Mà vì hắn cũng nhìn thấy sự thật đang bị xóa.

Mười phút sau, trên một diễn đàn ẩn danh chuyên săn tin hào môn xuất hiện một bài đăng mới.

Tin nóng: Thẩm Vãn Từ đã mở được vòng tay cũ của cố phu nhân Thẩm, bên trong có manh mối về di chúc sinh đôi.

Bài đăng không dài.

Nhưng đủ gây chú ý.

Chỉ trong nửa giờ, nó đã bị các tài khoản truyền thông nhỏ chụp lại, chuyển sang mạng xã hội lớn. Dư luận vốn đang chửi Thẩm Vãn Từ lập tức bị kéo thêm một hướng mới.

“Di chúc sinh đôi là gì?”

“Khoan, nếu có vòng tay và di chúc thật thì chưa chắc Thẩm Vãn Từ giả mạo?”

“Có ai giải thích vì sao cô ấy có đồ của cố phu nhân Thẩm không?”

“Đừng bị dắt mũi, chắc lại tự biên tự diễn.”

“Nhưng nếu cô ấy nói dối, Thẩm gia tung hồ sơ ra là xong mà?”

Dư luận bắt đầu chia phe.

Không còn một chiều.

Đó là vết nứt đầu tiên.

Cùng lúc đó, hệ thống lưu trữ cũ của Bệnh viện Minh An lại có truy cập bất thường.

Tạ Cảnh Hành nhìn màn hình, ánh mắt lạnh xuống.

“Có người vào rồi.”

Thẩm Vãn Từ lập tức đứng dậy.

“Có bắt được không?”

“Đang truy vết.”

Trên màn hình hiện ra từng dòng mã truy cập.

Một tài khoản quản trị đã bị khóa nhiều năm đột nhiên được kích hoạt. Người đăng nhập đi thẳng vào thư mục hồ sơ sản phụ Thẩm phu nhân năm đó, không xem gì khác, chỉ tìm đúng mục sinh đôi và hồ sơ chuyển viện sau tai nạn.

Quá chính xác.

Chính xác đến mức giống như người đó biết rõ mình cần xóa cái gì.

Tạ Cảnh Hành lưu toàn bộ thao tác màn hình.

Sau đó hắn mở một cửa sổ khác.

“Người này đang cố xóa bản sao lưu.”

“Để anh ta xóa.”

Tạ Cảnh Hành nhìn cô.

Thẩm Vãn Từ nói: “Ghi lại thời điểm, tài khoản, thao tác, thư mục bị xóa. Dữ liệu có thể mất, nhưng hành động xóa chính là bằng chứng.”

Tạ Cảnh Hành nhìn cô thêm một giây.

Sau đó hắn làm theo.

Mười lăm phút sau, tài khoản kia thoát ra.

Bản sao lưu mồi bị xóa sạch.

Nhưng toàn bộ quá trình đã được ghi lại.

IP truy cập được che giấu qua nhiều lớp, nhưng một dấu vết cuối cùng vẫn để lộ điểm kết nối ban đầu: mạng nội bộ của một công ty bảo mật dữ liệu có hợp đồng với Thẩm thị.

Thẩm Vãn Từ nhìn kết quả, chậm rãi cong môi.

“Bắt được rồi.”

Sáng hôm sau, Tạ Cảnh Hành để luật sư công bố một thông báo ngắn.

Không nhắc Thẩm Vãn Từ có phải con ruột Thẩm gia hay không.

Không nhắc Thẩm Nhược Dao.

Chỉ công khai một điều:

Ngay trong ngày Thẩm Vãn Từ công bố hồ sơ cũ, có người dùng tài khoản quản trị đã khóa để xóa dữ liệu liên quan đến hồ sơ sinh đôi và hồ sơ chuyển viện năm nhỏ tại Bệnh viện Minh An.

Kèm theo là thời điểm truy cập, thao tác xóa dữ liệu, và đơn vị mạng liên quan.

Dư luận lập tức nổ tung.

“Ủa nếu Thẩm Vãn Từ bịa chuyện, ai rảnh đi xóa hồ sơ?”

“Không phải nói cô ấy giả mạo sao? Vậy cứ để hồ sơ đó chứng minh cô ấy giả là được mà?”

“Có người chột dạ rồi.”

“Tôi bắt đầu thấy chuyện này không đơn giản.”

“Thẩm Nhược Dao im lặng hơi lâu rồi đó.”

Lần đầu tiên, dưới những bài viết bênh vực Thẩm Nhược Dao xuất hiện bình luận nghi ngờ cô ta.

Không nhiều.

Nhưng đủ để hình tượng hoàn hảo kia nứt ra một đường rất nhỏ.

Thẩm Vãn Từ ngồi trước màn hình, nhìn những dòng bình luận đang đổi chiều.

Cô biết đây chưa phải thắng.

Thậm chí chưa tính là lật kèo.

Nhưng ít nhất, thế giới này không còn có thể dễ dàng dùng một câu “cô ta giả mạo” để bịt miệng cô.

Đúng lúc đó, điện thoại cô rung lên.

Một tin nhắn từ tài khoản ẩn danh.

Không có tên.

Không có ảnh đại diện.

Chỉ có một file âm thanh.

Tên file rất ngắn:

Nếu Vãn Từ còn sống.

Thẩm Vãn Từ nhìn chằm chằm vào tên file.

Tim cô bỗng đập mạnh.

Tạ Cảnh Hành cũng nhìn thấy.

“Đừng mở bằng máy chính.” Hắn nói.

“Ừ.”

Hắn dùng thiết bị cách ly mở file.

Âm thanh ban đầu rất rè.

Có tiếng mưa.

Có tiếng điện lưu cũ.

Sau đó là một giọng phụ nữ rất nhẹ, rất yếu, nhưng dịu dàng đến mức khiến người ta vô thức nín thở.

“Cảnh Hành… nếu một ngày con nghe được đoạn ghi âm này…”

Thẩm Vãn Từ khựng lại.

Tạ Cảnh Hành cũng hơi đổi sắc.

Giọng người phụ nữ trong file tiếp tục vang lên.

“Xin hãy nhớ, ta có hai con gái.”

Âm thanh rè đi một đoạn.

Sau đó, từng chữ chậm rãi, run rẩy rơi xuống.

“Nếu Vãn Từ còn sống…”

Thẩm Vãn Từ vô thức siết chặt tay.

Giọng người phụ nữ nghẹn lại, như đang cố chống đỡ hơi thở cuối cùng.

“Đừng để Thẩm gia tìm thấy con bé.”

· · ·
← Chương trước Mục lục Chương tiếp →
Trợ lý AI
Trợ lý AI
Tư vấn truyện · Luôn sẵn sàng
👋 Xin chào! Mình là trợ lý AI của LinkTruyen.

Mình có thể giúp bạn:
  • Gợi ý truyện phù hợp
  • Giải thích các thể loại
  • Hướng dẫn sử dụng web
Bạn muốn đọc truyện thể loại gì? 😊