Người Em Gái Nhớ Hết Mọi Chuyện
“Chị Vãn Từ.”
Giọng Thẩm Nhược Dao vang ra từ điện thoại, vẫn mềm mại, vẫn dịu dàng, nhưng dưới lớp dịu dàng ấy đã có thêm một lưỡi dao rất mảnh.
“Chị đang tìm cái này sao?”
Bức ảnh trên màn hình dừng lại ở bàn tay trắng nõn đang cầm một chiếc chìa khóa nhỏ hình mặt dây chuyền.
Đầu chìa khắc hoa tử đằng.
Đường khắc đã hơi mòn, nhưng vẫn giống hệt ký hiệu trên chiếc vòng bạc của Thẩm Vãn Từ.
Trong xe, ánh sáng từ màn hình điện thoại hắt lên mặt cô, khiến đôi mắt vốn đã lạnh càng thêm sâu.
Tạ Cảnh Hành ngồi bên cạnh, ánh mắt dừng trên bức ảnh rất lâu.
“Là chìa khóa đó.”
Giọng hắn thấp hơn bình thường.
Không cần hỏi cũng biết, đây chính là thứ mẹ ruột của Thẩm Vãn Từ từng giao cho Tạ gia giữ, thứ đã biến mất trong vụ tai nạn năm nhỏ, thứ có thể mở bản di chúc gốc.
Mà bây giờ, nó nằm trong tay Thẩm Nhược Dao.
Thẩm Vãn Từ nhìn tin nhắn thoại một lần nữa.
Thẩm Nhược Dao không gửi địa chỉ.
Nhưng ngay sau đó, một tin nhắn mới hiện lên.
Một mình đến nhà kính phía sau Thẩm gia. Nếu chị mang Tạ Cảnh Hành theo, em sẽ hủy nó.
Thẩm Vãn Từ bật cười.
“Cô ta đúng là rất hiểu cách viết kịch bản bắt cóc con tin.”
Tạ Cảnh Hành nhìn cô.
“Cô định đi?”
“Không đi thì cô ta sẽ thật sự hủy chìa khóa.”
“Cô tin cô ấy dám?”
Thẩm Vãn Từ nhìn màn hình, nụ cười nhạt đi.
“Người đã im lặng nhìn một người bị xóa nhiều năm, không thiếu can đảm hủy thêm một cái chìa khóa.”
Trong xe yên tĩnh vài giây.
Tạ Cảnh Hành nói: “Tôi đi cùng.”
“Cô ta nói nếu tôi mang anh theo sẽ hủy nó.”
“Cô có thể giả vờ không mang.”
Thẩm Vãn Từ quay sang nhìn hắn.
“Tạ thiếu, anh học xấu nhanh đấy.”
“Ở gần cô, khó tránh.”
“Câu này nghe như mắng tôi.”
“Cô hiểu đúng rồi.”
Nếu là lúc khác, Thẩm Vãn Từ có lẽ sẽ đáp lại vài câu. Nhưng lúc này, ánh mắt cô chỉ dừng trên chiếc chìa khóa trong ảnh.
Thứ đó quá quan trọng.
Không chỉ vì di chúc.
Mà còn vì nó chứng minh một chuyện: Thẩm Nhược Dao biết nhiều hơn những gì cô ta giả vờ.
Nếu không biết chiếc chìa khóa quan trọng, cô ta sẽ không dùng nó để uy hiếp.
Nếu không biết Vãn Từ đang tìm gì, cô ta sẽ không chọn thời điểm này xuất hiện.
Thẩm Nhược Dao không còn là cô em gái vô tội chỉ “vô tình hưởng lợi” nữa.
Ít nhất từ khoảnh khắc cầm chiếc chìa khóa kia, cô ta đã chủ động đứng về phía lời nói dối.
Thẩm Vãn Từ cất điện thoại.
“Đi thôi.”
Tạ Cảnh Hành nhìn cô.
“Cô có kế hoạch?”
“Có.”
“Lần này là mấy phần?”
“Một phần rưỡi.”
“Ít vậy?”
“Đủ để không chết ngay.”
Tạ Cảnh Hành nhìn cô thêm một giây, cuối cùng khởi động xe.
“Cô tốt nhất nên sống lâu hơn manh mối.”
Thẩm Vãn Từ tựa lưng vào ghế, bình tĩnh đáp:
“Yên tâm, tôi còn sống thì manh mối của anh cũng chưa chết được.”
Nhà kính phía sau Thẩm gia từng là nơi mẹ ruột của Thẩm Nhược Dao thích nhất.
Trong ký ức nguyên chủ, nơi đó luôn bị khóa. Thẩm Nhược Dao thỉnh thoảng vào chăm hoa, Thẩm Hành Chu từng nói: “Đây là nơi mẹ Nhược Dao thích, cô đừng vào làm bẩn.”
Lúc đó nguyên chủ tức đến đỏ mắt, nhưng không dám phản bác.
Bây giờ Thẩm Vãn Từ đứng trước cánh cửa kính phủ dây leo, bỗng thấy câu nói ấy buồn cười đến tàn nhẫn.
Nếu người phụ nữ đã mất kia thật sự cũng là mẹ cô, vậy từ nhỏ đến lớn, cô đã bị cấm bước vào nơi thuộc về mẹ mình.
Cửa nhà kính không khóa.
Thẩm Vãn Từ đẩy cửa đi vào.
Hương hoa ẩm và mùi đất sau khi tưới nước lập tức phủ tới. Bên trong trồng rất nhiều hoa tử đằng được uốn thành giàn, ánh đèn nhỏ màu vàng treo dưới mái kính, khiến nơi này giống một chiếc lồng pha lê dịu dàng.
Ở giữa nhà kính, Thẩm Nhược Dao đang đứng bên một bàn trà nhỏ.
Cô ta mặc váy trắng, tóc dài buông sau lưng, trên tay cầm chiếc chìa khóa hoa tử đằng. Dưới ánh đèn, cô ta vẫn đẹp đến mức rất dễ khiến người ta tin cô ta là người vô tội bị cuốn vào bi kịch.
Thẩm Vãn Từ nhìn cô ta.
“Chìa khóa.”
Nhược Dao khẽ cười.
“Chị vừa đến đã đòi đồ, không hỏi em có khỏe không sao?”
“Cô cầm đồ uy hiếp tôi, còn muốn tôi hỏi cô có khỏe không?” Thẩm Vãn Từ bước tới, giọng bình tĩnh. “Nhược Dao, làm nữ chính không đồng nghĩa với làm trung tâm vũ trụ đâu.”
Nụ cười của Nhược Dao hơi cứng lại.
Nhưng rất nhanh, cô ta lại khôi phục vẻ dịu dàng.
“Chị vẫn thích nói những lời kỳ lạ như vậy.”
“Cô cũng vẫn thích diễn dáng vẻ mình chẳng biết gì.”
Nhược Dao cúi mắt nhìn chiếc chìa khóa.
“Em thật sự không biết thứ này quan trọng đến vậy. Chỉ là vô tình tìm được trong đồ cũ thôi.”
“Vô tình?” Thẩm Vãn Từ nhìn cô ta. “Vô tình tìm được chiếc chìa khóa mất tích từ vụ tai nạn năm nhỏ. Vô tình biết tôi đang tìm nó. Vô tình dùng nó hẹn tôi đến đây một mình. Vậy Thẩm Nhược Dao, cô có muốn vô tình giải thích luôn vì sao thứ này nằm trong tay cô không?”
Ánh mắt Nhược Dao hơi run.
Nhưng cô ta vẫn không chịu thừa nhận.
“Chị Vãn Từ, em biết chị đang nghi ngờ em. Nhưng năm đó chúng ta đều còn nhỏ, em cũng bị thương, em có thể nhớ được gì chứ?”
“Vậy cô không nhớ?”
“Không nhớ rõ.”
“Nhưng cô biết chiếc chìa khóa này quan trọng.”
“Em chỉ đoán.”
“Cô cũng đoán được nếu tôi mang Tạ Cảnh Hành theo thì phải hủy nó?”
Nhược Dao im lặng.
Thẩm Vãn Từ tiến thêm một bước.
“Cô sợ anh ấy à?”
Nhược Dao ngẩng đầu.
“Sao em phải sợ Tạ thiếu?”
“Vì anh ấy không giống Cố Dạ Bạch.” Thẩm Vãn Từ nói, “Cố Dạ Bạch sẽ vì cô rơi nước mắt mà quên mình vừa nghi ngờ gì. Thẩm Hành Chu sẽ vì cô chóng mặt mà không hỏi tiếp. Thẩm Trác Minh sẽ vì thể diện Thẩm gia mà phủ nhận mọi bằng chứng. Nhưng Tạ Cảnh Hành thì khác.”
Cô dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Nhược Dao.
“Anh ấy không thương cô.”
Sắc mặt Nhược Dao trắng đi rất nhẹ.
Lần này, sự dịu dàng trên mặt cô ta xuất hiện một vết nứt rất rõ.
Nhưng nó chỉ kéo dài trong thoáng chốc.
Cô ta cụp mắt, giọng nghẹn lại.
“Chị nói như thể tất cả mọi người thương em đều là lỗi của em.”
Thẩm Vãn Từ nhìn cô ta.
“Không phải lỗi nếu người khác thương cô. Lỗi là cô biết phần thương yêu ấy vốn không hoàn toàn thuộc về mình, nhưng vẫn giả vờ không biết.”
Nhược Dao siết chặt chiếc chìa khóa.
“Chị có bằng chứng sao?”
“Cô chính là bằng chứng.” Thẩm Vãn Từ nói, “Từ lúc tôi nhắc đến bức ảnh, cô biết mặt sau có chữ. Từ lúc tôi hỏi hồ sơ, cô khuyên tôi đừng đào lại chuyện cũ. Từ lúc tôi tìm di chúc, cô cầm chìa khóa xuất hiện. Cô không cần tôi có bằng chứng. Cô tự đưa mình đến rồi.”
Nhược Dao nhìn cô.
Không khí trong nhà kính dần thay đổi.
Hương hoa tử đằng vốn rất dịu, nhưng lúc này lại khiến người ta có cảm giác ngột ngạt.
Một lát sau, Nhược Dao bỗng bật cười.
Không còn là nụ cười dịu dàng thường ngày.
Mà là một nụ cười rất mệt mỏi, rất lạnh.
“Chị thông minh hơn trước nhiều.”
Thẩm Vãn Từ không đáp.
Nhược Dao nhìn cô từ trên xuống dưới, ánh mắt chậm rãi dừng ở cổ tay trái của cô.
“Trước đây chị không như vậy. Chị chỉ biết tức giận, chỉ biết chất vấn, chỉ biết khóc rồi nói không công bằng. Khi đó, chỉ cần em rơi một giọt nước mắt, mọi người đều sẽ đứng về phía em.”
Cô ta nói rất nhẹ.
Nhưng từng chữ lại giống như tự tay bóc xuống lớp da vô tội trên mặt mình.
Thẩm Vãn Từ mở ghi âm trong túi áo.
Động tác rất nhỏ.
Nhược Dao không phát hiện.
Hoặc có lẽ cô ta phát hiện, nhưng lúc này cảm xúc đã bị đẩy đến bờ vực, không còn muốn giả vờ hoàn hảo như trước.
“Vậy cô nhớ.” Thẩm Vãn Từ nói.
Nhược Dao nhìn cô.
Một lúc lâu sau, cô ta nói:
“Phải.”
Thẩm Vãn Từ siết nhẹ tay.
Thẩm Nhược Dao chậm rãi bước đến bên giàn hoa.
“Ban đầu em không nhớ hết. Khi còn nhỏ, em chỉ mơ thấy có một người luôn đứng cạnh mình. Người đó có cùng khuôn mặt với em, mặc cùng kiểu váy, nhưng mỗi lần em muốn nhìn rõ, mặt chị ấy lại biến mất.”
Giọng cô ta rất nhẹ.
“Sau đó em lớn hơn. Mỗi lần nhìn thấy chị, em đều thấy khó chịu. Không phải vì chị làm gì em, mà vì em luôn cảm thấy… chị vốn không nên đứng ở đó.”
Thẩm Vãn Từ nhìn cô ta.
“Vì tôi khiến cô nhớ ra mình không phải thiên kim duy nhất.”
Nhược Dao im lặng một lúc, rồi cười.
“Có lẽ vậy.”
Cô ta cúi đầu nhìn chiếc chìa khóa trong tay.
“Chị biết không? Lần đầu em nhớ ra rõ ràng là năm mười bốn tuổi. Khi đó em tìm thấy chiếc chìa khóa này trong hộp đồ cũ. Chạm vào nó, em nhớ ra mưa rất lớn, chị nắm tay em, trên người toàn máu. Chị nói, đừng sợ, chị sẽ bảo vệ em.”
Giọng cô ta run lên.
Lần này không giống diễn.
Đó là cảm xúc thật.
Sợ hãi thật.
Nhưng chính vì thật nên càng tàn nhẫn.
“Em sợ lắm.” Nhược Dao nói, “Em nghĩ nếu mọi người biết chị là ai, họ sẽ hỏi vì sao em lại ở vị trí này. Họ sẽ hỏi vì sao mẹ để lại vòng cho chị. Họ sẽ hỏi vì sao Dạ Bạch ca ca nhớ người cứu anh ấy không phải em. Họ sẽ hỏi vì sao tài sản vốn thuộc về chị lại đứng dưới danh nghĩa Thẩm gia.”
Cô ta ngẩng đầu, mắt đã đỏ.
“Em chỉ là một đứa trẻ. Em có lỗi gì? Từ nhỏ đến lớn, mọi người đều nói em là thiên kim duy nhất của Thẩm gia. Ba thương em, anh thương em, Dạ Bạch ca ca bảo vệ em. Em đã sống như vậy mười mấy năm rồi. Chẳng lẽ chỉ vì chị xuất hiện, tất cả đều phải trả lại sao?”
Thẩm Vãn Từ nhìn cô ta rất lâu.
“Đúng.”
Nhược Dao khựng lại.
Thẩm Vãn Từ nói rõ từng chữ:
“Không phải vì tôi xuất hiện, mà vì đó vốn không phải tất cả của cô.”
Sắc mặt Nhược Dao trắng bệch.
“Chị dựa vào đâu nói vậy?”
“Dựa vào tấm ảnh bị cắt mặt. Dựa vào hồ sơ bị xóa. Dựa vào chiếc vòng khắc tên tôi. Dựa vào đoạn ghi âm mẹ để lại. Dựa vào chính việc cô cầm chiếc chìa khóa đứng trước mặt tôi.”
Thẩm Vãn Từ bước tới gần cô ta.
“Thẩm Nhược Dao, cô từng có cơ hội nói thật.”
Nhược Dao lùi lại nửa bước.
“Em nói thật rồi thì sao? Chị nghĩ mọi người sẽ ôm chị khóc, sẽ trả lại hết cho chị, sẽ xin lỗi chị sao?” Cô ta bỗng cười, nước mắt trượt xuống má. “Không đâu. Ba sẽ không nhận. Anh sẽ không tin. Dạ Bạch sẽ đau khổ. Thẩm gia sẽ loạn. Tất cả mọi người đều sẽ không hạnh phúc.”
Cô ta siết chặt chìa khóa, giọng đột nhiên sắc lên:
“Nếu chị không quay lại, mọi người đều hạnh phúc.”
Một câu rơi xuống.
Nhà kính yên tĩnh đến đáng sợ.
Thẩm Vãn Từ nhìn cô gái trước mặt.
Khoảnh khắc ấy, cô bỗng hiểu vì sao Thẩm Nhược Dao không phải kiểu phản diện lộ liễu ngay từ đầu.
Có lẽ khi còn nhỏ, cô ta thật sự từng sợ.
Có lẽ cô ta từng hoảng loạn khi phát hiện vị trí mình đứng được xây trên sự biến mất của một người khác.
Nhưng sự sợ hãi ấy không khiến cô ta tìm sự thật.
Nó khiến cô ta bảo vệ lời nói dối.
Một lần.
Rồi thêm một lần.
Đến cuối cùng, cô ta không còn chỉ là người được hưởng lợi.
Cô ta trở thành người cầm dao.
Thẩm Vãn Từ chậm rãi nói:
“Hạnh phúc xây trên việc xóa một người thì không gọi là hạnh phúc.”
Nhược Dao nhìn cô, đôi mắt đỏ hoe.
“Vậy chị muốn gì? Muốn em mất hết sao?”
“Tôi muốn lấy lại tên mình.”
“Nhưng tên của chị sẽ hủy tất cả của em!”
“Vậy cô nên hỏi người đã biến tên tôi thành mối đe dọa, chứ không phải hỏi tôi vì sao còn sống.”
Nhược Dao run lên.
Đúng lúc đó, bên ngoài nhà kính vang lên tiếng bước chân.
Không phải một người.
Thẩm Vãn Từ lập tức ngẩng mắt.
Thẩm Nhược Dao cũng nghe thấy.
Nhưng thay vì hoảng loạn, cô ta bỗng cười rất nhẹ.
“Chị vẫn luôn thông minh như vậy thì tốt biết mấy.”
Thẩm Vãn Từ nhìn cô ta.
Nhược Dao giơ chiếc chìa khóa lên.
“Nhưng chị quên rồi. Đây là Thẩm gia.”
Cửa nhà kính bị đẩy mạnh ra.
Thẩm Hành Chu bước vào trước, sau lưng là mấy vệ sĩ của Thẩm gia. Sắc mặt hắn khó coi, ánh mắt nhìn Thẩm Vãn Từ đầy tức giận và cảnh giác.
“Thẩm Vãn Từ, cô lại ép Nhược Dao làm gì?”
Thẩm Vãn Từ nghe câu này, bỗng thấy rất buồn cười.
Cô thậm chí không cần đoán.
Chỉ cần Thẩm Nhược Dao xuất hiện với mắt đỏ, tất cả lời giải thích đều trở thành thừa.
Nhược Dao lập tức thu lại vẻ lạnh lẽo vừa rồi, nước mắt vẫn còn trên mặt.
“Anh, đừng trách chị. Là em muốn gặp chị…”
Thẩm Hành Chu thấy nước mắt của cô ta, càng giận.
“Cô ta lại vì cái chìa khóa kia ép em?”
Thẩm Vãn Từ nhìn hắn.
“Thẩm Hành Chu, anh có từng nghĩ mình giống một con rối không?”
Hắn sững lại.
“Cô nói gì?”
“Cô ấy khóc, anh nổi giận. Cô ấy nói đừng trách tôi, anh càng trách tôi. Cô ấy đứng sau lưng anh, anh liền không hỏi chuyện gì vừa xảy ra.” Thẩm Vãn Từ nhìn thẳng vào mắt hắn. “Anh không thấy mệt sao?”
Thẩm Hành Chu sắc mặt thay đổi.
Trong một khoảnh khắc, ánh mắt hắn lại xuất hiện vẻ đau đầu và mơ hồ quen thuộc.
Nhưng Nhược Dao chỉ cần khẽ gọi:
“Anh…”
Thẩm Hành Chu lập tức hoàn hồn.
“Đưa cô ta về.” Hắn lạnh giọng ra lệnh. “Ba muốn gặp cô ta.”
Mấy vệ sĩ tiến lên.
Thẩm Vãn Từ lùi lại một bước, bàn tay trong túi áo siết chặt điện thoại đang ghi âm.
Cô đã ghi được một phần.
Nhưng chưa đủ.
Ít nhất, câu “em đã nhớ ra” và “nếu chị không quay lại, mọi người đều hạnh phúc” đã được ghi lại.
Chỉ cần đoạn ghi âm còn nguyên, nó sẽ là bằng chứng Nhược Dao biết sự thật.
Nhưng ngay khi cô nghĩ vậy, điện thoại trong túi bỗng rung mạnh.
Một tiếng rè rất nhỏ vang lên.
Thẩm Vãn Từ sắc mặt đổi nhẹ.
Cô lấy điện thoại ra.
Màn hình ghi âm đang nhiễu.
Sóng âm méo mó, file hiển thị lỗi lưu tạm.
Cô lập tức bấm dừng.
File chỉ lưu được mười bảy giây cuối.
Những đoạn quan trọng nhất bị cắt mất.
Chỉ còn tiếng gió, vài câu đứt quãng không rõ nghĩa.
Hào quang nữ chính.
Lại là nó.
Thẩm Nhược Dao nhìn thấy động tác của cô, ánh mắt thoáng qua một tia nhẹ nhõm.
Sau đó, cô ta khẽ nói:
“Chị Vãn Từ, chị đừng làm những chuyện vô ích nữa.”
Thẩm Vãn Từ ngẩng đầu.
Lần này, trong mắt cô thật sự có sát ý lạnh.
Không phải muốn giết người.
Mà là quyết tâm không để người trước mặt tiếp tục dùng vẻ vô tội che lấp mọi thứ.
Mấy vệ sĩ đã đến gần.
Đúng lúc đó, toàn bộ đèn trong nhà kính đột nhiên tắt phụt.
Bóng tối đổ xuống.
Có người kinh hô.
“Chuyện gì vậy?”
“Bảo vệ đâu?”
Trong bóng tối, một bàn tay nắm lấy cổ tay Thẩm Vãn Từ, kéo cô lùi nhanh về phía cửa phụ sau giàn hoa.
Thẩm Vãn Từ ngửi thấy mùi gỗ tuyết tùng rất nhạt.
Tạ Cảnh Hành.
“Đi.”
Giọng hắn rất thấp.
Cô không hỏi tại sao hắn vào được, cũng không hỏi hắn đứng đó từ khi nào. Cô lập tức theo lực kéo của hắn chạy về phía sau nhà kính.
Phía sau vang lên tiếng Thẩm Hành Chu quát:
“Chặn cô ta lại!”
Một vệ sĩ đuổi tới trong bóng tối, tay suýt túm được vai Thẩm Vãn Từ.
Tạ Cảnh Hành xoay người, chắn trước cô.
Tiếng va chạm nặng nề vang lên.
Có người ngã vào giá hoa.
Một mảnh kính nhỏ từ khung cửa bị va nứt rơi xuống, cắt qua mu bàn tay Tạ Cảnh Hành.
Máu lập tức chảy ra.
Thẩm Vãn Từ nhìn thấy trong ánh sáng mờ từ ngoài sân hắt vào, tim bỗng thắt lại.
“Tay anh…”
“Không chết được.”
“Anh học câu này của tôi làm gì?”
“Dễ dùng.”
Tạ Cảnh Hành kéo cô qua cửa phụ, băng qua lối nhỏ sau nhà kính.
Ngoài sân đã có xe chờ sẵn.
Hai người lên xe.
Tài xế lập tức khởi động, lao ra khỏi cổng phụ trước khi người Thẩm gia kịp đuổi tới.
Thẩm Vãn Từ quay đầu nhìn về phía nhà kính.
Qua lớp kính sau xe, cô thấy Thẩm Nhược Dao đứng dưới giàn hoa tử đằng, váy trắng gần như hòa vào bóng tối.
Cô ta đang nhìn cô.
Không còn nước mắt.
Không còn dịu dàng.
Chỉ còn một ánh mắt lạnh lẽo đến mức khiến người ta rùng mình.
Trong tay cô ta vẫn cầm chiếc chìa khóa.
Xe chạy khỏi khu biệt thự Thẩm gia một đoạn dài.
Tạ Cảnh Hành ngồi bên cạnh, dùng khăn giấy đè lên vết thương trên mu bàn tay. Máu thấm đỏ lớp giấy trắng.
Thẩm Vãn Từ nhìn một lúc, cuối cùng không nhịn được giật lấy hộp cứu thương nhỏ trong xe.
“Đưa tay.”
Tạ Cảnh Hành nhìn cô.
“Vết thương nhỏ.”
“Nhỏ thì để tôi băng nhanh cho xong.”
Hắn đưa tay ra.
Vết cắt không sâu, nhưng khá dài. Máu đã ngừng chảy nhiều, chỉ còn rỉ từng chút. Thẩm Vãn Từ cúi đầu sát trùng, động tác nhanh nhưng rất cẩn thận.
Tạ Cảnh Hành nhìn cô.
“Cô đang run.”
Tay Thẩm Vãn Từ khựng lại rất nhẹ.
Sau đó cô tiếp tục quấn băng, giọng không cảm xúc:
“Tôi chỉ sợ nhân chứng quan trọng chết trước khi ký tên.”
Tạ Cảnh Hành nhìn cô.
Một lát sau, hắn nói:
“Vết thương này chưa đến mức đó.”
“Vậy tốt.” Cô thắt nút băng gạc, hơi mạnh tay hơn cần thiết. “Đỡ mất công tôi đi tìm nhân chứng mới.”
Tạ Cảnh Hành khẽ nhíu mày vì đau, nhưng không rút tay lại.
“Cô ghi âm được gì không?”
Nhắc đến chuyện này, ánh mắt Thẩm Vãn Từ lạnh xuống.
Cô mở file.
Âm thanh phát ra toàn tiếng rè.
Giữa những tạp âm đứt quãng chỉ còn nghe được vài chữ rời rạc.
“… không quay lại…”
“… mọi người…”
“… hạnh phúc…”
Không có câu “em nhớ ra”.
Không có câu “tất cả đều phải trả lại sao”.
Không có lời thừa nhận rõ ràng.
Tạ Cảnh Hành nghe xong, ánh mắt trầm xuống.
“Lại bị can thiệp.”
“Ừ.”
“Nhưng không phải hoàn toàn vô dụng.” Hắn nói. “Ít nhất chứng minh khi cô ở cùng Thẩm Nhược Dao, thiết bị ghi âm bị nhiễu bất thường.”
Thẩm Vãn Từ nhìn hắn.
“Anh định lấy tiếng rè làm bằng chứng?”
“Không đủ làm bằng chứng pháp lý.” Tạ Cảnh Hành nói, “Nhưng đủ làm hướng điều tra.”
Thẩm Vãn Từ dựa lưng vào ghế.
Cảm giác mệt mỏi lúc này mới chậm rãi tràn lên.
Không phải mệt vì chạy trốn.
Mà vì mỗi khi cô sắp nắm được một chút sự thật, thế giới này lại dùng mọi cách xóa nó đi.
Ảnh mờ.
Hồ sơ lỗi.
Nhân chứng quên.
Ghi âm nhiễu.
Nếu một ngày nào đó chính cô cũng bắt đầu mờ đi thì sao?
Nếu ngay cả Tạ Cảnh Hành cũng quên tên cô thì sao?
Ý nghĩ ấy vừa hiện lên, cô lập tức siết tay.
Không.
Cô sẽ không để chuyện đó xảy ra.
Xe vừa rẽ qua một con đường vắng, điện thoại của Thẩm Vãn Từ lại rung.
Là Thẩm Nhược Dao.
Tin nhắn chỉ có một câu.
Chị nghĩ chị thắng rồi sao?
Ngay sau đó, một tin nhắn thoại gửi tới.
Thẩm Vãn Từ nhìn màn hình.
Tạ Cảnh Hành nói: “Đừng mở vội.”
“Không.” Cô nói, “Lần này cô ta muốn tôi nghe.”
Cô bật loa ngoài.
Giọng Thẩm Nhược Dao vang lên trong xe.
Lần này không còn mềm mại như trước.
Nó lạnh hơn, thấp hơn, giống như chiếc mặt nạ cuối cùng cũng nứt ra một đường không thể vá.
“Chị Vãn Từ, chị thật sự rất đáng thương.”
Âm thanh dừng một chút.
“Chị nghĩ lấy được di chúc thì sẽ biết hết sao? Chị nghĩ chỉ cần chứng minh em nhớ ra, mọi chuyện sẽ kết thúc sao?”
Thẩm Vãn Từ không nói.
Tạ Cảnh Hành cũng im lặng.
Giọng Nhược Dao tiếp tục vang lên.
“Chị tưởng người muốn xóa chị là em sao?”
Một tiếng cười khẽ.
Lạnh đến rợn người.
“Không, là cha đấy.”