Di Chúc Của Người Mẹ Đã Mất
“Nếu Vãn Từ còn sống…”
Giọng người phụ nữ trong đoạn ghi âm rất yếu.
Yếu đến mức mỗi chữ đều giống như phải dùng hết hơi thở cuối cùng mới nói ra được.
“Đừng để Thẩm gia tìm thấy con bé.”
Âm thanh kết thúc trong tiếng rè của dòng điện cũ.
Căn phòng lập tức rơi vào yên tĩnh.
Thẩm Vãn Từ ngồi trước bàn, ánh mắt dừng trên màn hình máy tính đã tắt âm thanh. File ghi âm dài chưa đến một phút, nhưng cô đã nghe đi nghe lại mười bảy lần.
Mỗi lần nghe, cảm giác đều khác.
Lần đầu tiên là chấn động.
Lần thứ hai là lạnh sống lưng.
Lần thứ ba là một nỗi đau rất lạ, giống như có thứ gì đó không thuộc về cô đang trào lên từ tận đáy tim.
Đến lần thứ mười bảy, trong đầu cô chỉ còn lại một câu hỏi.
Vì sao?
Nếu mẹ ruột của Thẩm Vãn Từ thật sự yêu hai con gái, vì sao bà lại nói: đừng để Thẩm gia tìm thấy Vãn Từ?
Một người mẹ sắp chết, thay vì cầu người khác đưa con gái về nhà, lại cầu người ta đừng để gia tộc mình tìm thấy con bé.
Vậy nhà họ Thẩm rốt cuộc đã làm gì?
Tạ Cảnh Hành đứng bên cửa sổ, điện thoại trong tay còn sáng. Hắn vừa cho người kiểm tra nguồn gửi file, nhưng tài khoản ẩn danh được xử lý rất sạch. Không truy ra người gửi, cũng không xác định được file được ghi từ thiết bị nào.
Chỉ có một điều chắc chắn: giọng nói trong file đã được chuyên gia âm thanh so sánh với một đoạn phỏng vấn cũ của cố phu nhân Thẩm nhiều năm trước.
Tỷ lệ trùng khớp rất cao.
Đây gần như chắc chắn là giọng của mẹ ruột Thẩm Vãn Từ.
Thẩm Vãn Từ bỗng lên tiếng:
“Bà ấy gọi tên anh.”
Tạ Cảnh Hành quay đầu.
“Ừ.”
“Trong đoạn ghi âm, bà ấy nói: Cảnh Hành, nếu một ngày con nghe được đoạn ghi âm này.” Thẩm Vãn Từ ngẩng mắt nhìn hắn. “Nói cách khác, file này vốn được để lại cho anh, không phải cho tôi.”
Tạ Cảnh Hành im lặng.
Sự im lặng ấy đã đủ trả lời.
Thẩm Vãn Từ đặt tay lên chiếc vòng bạc trên bàn.
“Tạ Cảnh Hành, anh còn giấu tôi bao nhiêu chuyện?”
Ánh đèn trong phòng rất sáng, nhưng ánh mắt hắn lại trầm hơn bóng tối ngoài cửa sổ.
Một lúc sau, hắn nói:
“Mẹ cô từng có giao tình với mẹ tôi.”
Thẩm Vãn Từ không ngắt lời.
Tạ Cảnh Hành tiếp tục:
“Năm đó, trước khi qua đời, bà ấy từng đến Tạ gia một lần. Khi đó tôi còn nhỏ, ký ức không rõ. Chỉ nhớ bà ấy ôm một chiếc hộp, nói muốn nhờ Tạ gia giữ giúp một vật. Sau này, nhà tôi nhận được một phần văn kiện liên quan đến di chúc của bà ấy.”
“Di chúc?”
“Ừ.”
“Vì sao anh không nói từ đầu?”
“Vì tôi không chắc cô có thật sự liên quan đến di chúc đó không.” Hắn nhìn cô. “Và vì từ nhiều năm trước, tất cả tài liệu liên quan đến cái tên Thẩm Vãn Từ đều trở nên rất bất thường. Có hồ sơ ghi cô là con nuôi, có hồ sơ ghi cô là người được tài trợ, có hồ sơ lại hoàn toàn không tồn tại.”
“Cho nên anh nghi ngờ tôi cũng là một phần của trò lừa?”
“Tôi nghi ngờ tất cả.”
Thẩm Vãn Từ nhìn hắn một lát.
Nếu là trước đây, cô có thể sẽ châm chọc vài câu.
Nhưng lúc này, cô không cười nổi.
Người đứng trước mặt cô không phải kẻ vừa gặp đã nói tin cô. Hắn nghi ngờ cô, đề phòng cô, từng thăm dò cô không ít lần. Nhưng từ đầu đến giờ, hắn cũng là người duy nhất không dùng mấy chữ “cô điên rồi”, “cô tham lam”, “cô muốn cướp” để phủ nhận cô.
Hắn chỉ tin dấu vết.
Trong một thế giới mà ký ức có thể bị bóp méo, tình cảm có thể bị hào quang kéo lệch, người chỉ tin dấu vết ngược lại đáng tin hơn nhiều.
Thẩm Vãn Từ hỏi:
“Di chúc đó viết gì?”
“Tôi chưa từng thấy bản hoàn chỉnh.” Tạ Cảnh Hành nói. “Phần Tạ gia giữ chỉ là ghi chú về người bảo quản và một chiếc chìa khóa.”
“Chìa khóa?”
“Bà ấy nói, nếu có một ngày Thẩm Vãn Từ còn sống trở về, hãy dùng chìa khóa đó mở bản di chúc gốc.”
Thẩm Vãn Từ cúi đầu nhìn chiếc vòng.
Mặt trong vòng có khe cơ quan, nhưng cô vẫn chưa tìm được cách mở hoàn toàn.
“Chiếc chìa khóa đó đâu?”
Tạ Cảnh Hành trầm mặc rất lâu.
“Mất rồi.”
Không khí trong phòng đột nhiên lạnh đi.
Thẩm Vãn Từ ngẩng đầu.
“Mất?”
“Trong vụ tai nạn năm đó.”
“Vụ tai nạn khiến tôi bị đưa đi?”
“Ừ.” Tạ Cảnh Hành siết nhẹ tay. “Tôi từng có mặt ở hiện trường. Nhưng ký ức của tôi cũng không đầy đủ. Tôi chỉ nhớ chiếc chìa khóa từng được giao cho tôi giữ tạm. Sau đó xảy ra hỗn loạn. Khi tôi tỉnh lại, chìa khóa đã biến mất.”
Thẩm Vãn Từ nhìn hắn.
“Tức là anh cũng liên quan đến vụ tai nạn.”
“Đúng.”
“Và anh nhớ không rõ.”
“Đúng.”
“Vậy anh khác gì Cố Dạ Bạch?”
Câu hỏi này rất sắc.
Nếu là người khác, có lẽ sẽ thấy bị xúc phạm.
Nhưng Tạ Cảnh Hành chỉ nhìn cô, giọng bình tĩnh:
“Khác ở chỗ tôi biết ký ức của mình không đáng tin.”
Thẩm Vãn Từ im lặng.
Câu trả lời này khiến cô không thể phản bác ngay.
Tạ Cảnh Hành nói tiếp:
“Muốn biết di chúc viết gì, chúng ta cần tìm luật sư từng lập di chúc cho mẹ cô.”
“Ông ta còn sống?”
“Còn. Nhưng đã nghỉ hưu nhiều năm, sau đó đổi tên phòng luật sư, chuyển đến thành phố bên cạnh.”
“Vì sợ Thẩm gia?”
“Có lẽ.”
Thẩm Vãn Từ cầm chiếc vòng lên.
“Vậy đi gặp ông ta.”
Luật sư cũ của cố phu nhân Thẩm tên là Lục Thành Nghiệp.
Ông từng là luật sư thương mại nổi tiếng, chuyên xử lý tài sản gia tộc và di chúc. Nhưng mười mấy năm trước, ông đột nhiên rút khỏi ngành, bán công ty luật, chuyển đến một thị trấn ven thành phố mở một văn phòng tư vấn pháp lý nhỏ.
Khi Thẩm Vãn Từ và Tạ Cảnh Hành tìm đến, văn phòng của ông nằm trên tầng hai một tòa nhà cũ.
Biển hiệu đã phai màu.
Bên dưới có tiệm thuốc, bên cạnh là quán mì.
Rất khó tưởng tượng người từng xử lý tài sản hàng trăm triệu của hào môn lại trốn trong một nơi bình thường như vậy.
Lục Thành Nghiệp đã ngoài sáu mươi, tóc bạc quá nửa, đeo kính gọng đen. Khi nghe trợ lý báo có người họ Tạ đến, ông còn giữ được bình tĩnh.
Nhưng khi nhìn thấy Thẩm Vãn Từ bước vào, bàn tay đang cầm bút của ông khựng lại.
Mực đen chấm xuống giấy, loang ra một điểm nhỏ.
“Lục luật sư.” Tạ Cảnh Hành lên tiếng trước. “Lâu rồi không gặp.”
Lục Thành Nghiệp thu lại ánh mắt rất nhanh.
“Tạ thiếu tìm tôi có việc gì?”
Giọng ông khách sáo.
Khách sáo đến mức gần như xa lạ.
Tạ Cảnh Hành ngồi xuống.
“Về di chúc của cố phu nhân Thẩm.”
Sắc mặt Lục Thành Nghiệp lập tức trầm xuống.
“Tôi không biết cậu đang nói gì.”
Thẩm Vãn Từ đứng bên cạnh, không vội ngồi.
Cô nhìn ông.
Ông né tránh ánh mắt cô.
Rất rõ.
“Lục luật sư.” Cô nói, “Ông không biết di chúc, hay không muốn biết tôi?”
Ngón tay Lục Thành Nghiệp hơi siết lại.
“Cô gái, tôi không hiểu ý cô.”
“Vậy tôi nói đơn giản hơn.”
Thẩm Vãn Từ đặt chiếc vòng bạc lên bàn.
Tiếng kim loại chạm vào mặt gỗ vang lên rất khẽ.
Nhưng sắc mặt Lục Thành Nghiệp thay đổi rõ rệt.
Ông nhìn chiếc vòng.
Ánh mắt từ đề phòng chuyển thành chấn động, rồi nhanh chóng bị sợ hãi đè xuống.
Thẩm Vãn Từ bắt được toàn bộ.
“Ông nhận ra nó.”
Lục Thành Nghiệp lập tức nói: “Không nhận ra.”
“Ông vừa nhìn thấy ký hiệu bên trong.”
“Tôi nói không nhận ra.”
“Vòng khắc chữ Từ.” Thẩm Vãn Từ bình tĩnh đẩy vòng đến gần ông hơn. “Bên trong có hoa tử đằng lồng chữ cái đầu tên mẹ tôi. Bà Chu nói mẹ tôi từng để lại hai chiếc vòng cho hai con gái. Một chiếc khắc Dao. Một chiếc khắc Từ.”
Lục Thành Nghiệp bỗng ngẩng đầu.
“Bà Chu còn sống?”
“Ông hy vọng bà ấy không còn sống sao?”
“Không phải ý đó.”
Ông nói rất nhanh, rồi lập tức nhận ra mình phản ứng quá gấp.
Thẩm Vãn Từ nhìn ông, giọng lạnh hơn:
“Lục luật sư, tôi không đến đây để cầu ông thương hại. Tôi chỉ hỏi một câu: năm đó mẹ tôi có phải từng lập di chúc cho hai con gái không?”
Lục Thành Nghiệp im lặng.
Tạ Cảnh Hành cũng không thúc ép.
Trong căn phòng nhỏ, tiếng quạt máy cũ kêu rè rè, giấy tờ trên bàn bị gió thổi khẽ lay động.
Rất lâu sau, Lục Thành Nghiệp tháo kính xuống, đưa tay xoa mặt.
“Cô không nên tìm đến đây.”
Thẩm Vãn Từ nhìn ông.
“Bà Chu cũng nói tôi không nên quay lại Thẩm gia. Mẹ tôi trong ghi âm nói đừng để Thẩm gia tìm thấy tôi. Ai cũng nói tôi không nên. Nhưng không ai nói cho tôi biết vì sao.”
Giọng cô không cao.
Nhưng từng chữ đều đè xuống lòng người.
“Nếu tôi thật sự không nên tồn tại, ít nhất cũng cho tôi biết lý do.”
Lục Thành Nghiệp nhìn cô.
Trong khoảnh khắc đó, ông như nhìn thấy một người phụ nữ khác qua gương mặt cô.
Người phụ nữ năm đó ngồi trước mặt ông, sắc mặt bệnh tật nhưng ánh mắt rất sáng, nói: “Nếu một ngày con gái tôi quay lại, mong luật sư Lục hãy nói cho nó biết, nó không phải bị bỏ rơi.”
Lục Thành Nghiệp nhắm mắt.
Khi mở ra, ông như già thêm vài tuổi.
“Phải.” Ông nói khàn khàn. “Mẹ cô từng lập di chúc cho hai con gái.”
Thẩm Vãn Từ siết nhẹ tay.
Tạ Cảnh Hành hỏi: “Nội dung cụ thể?”
Lục Thành Nghiệp nhìn cửa phòng, đứng dậy khóa trái.
Sau đó ông đi đến tủ hồ sơ, kéo ngăn dưới cùng ra, lấy một phong bì đã ố vàng.
Phong bì không có bản di chúc gốc.
Chỉ có một bản ghi chú pháp lý và vài điều khoản tóm tắt.
“Bản gốc không ở chỗ tôi.” Ông nói. “Tôi chỉ giữ một bản ghi chú dự phòng. Năm đó phu nhân Thẩm biết sức khỏe mình không tốt, cũng biết trong Thẩm gia có người không muốn hai cô con gái cùng tồn tại trên giấy tờ.”
Thẩm Vãn Từ lạnh sống lưng.
“Bà ấy biết?”
“Biết một phần.” Lục Thành Nghiệp nói. “Bà ấy nghi ngờ sau vụ tai nạn, có người sẽ lợi dụng việc cô bị thương nặng để sửa hồ sơ.”
“Vì sao?”
Lục Thành Nghiệp nhìn cô.
“Vì tài sản.”
Căn phòng đột nhiên im lặng.
Ông mở phong bì, lấy ra một tờ giấy.
“Phu nhân Thẩm trước khi kết hôn đã có tài sản riêng rất lớn. Một phần là cổ phần công ty dược của nhà ngoại, một phần là quỹ tín thác đứng tên bà. Theo di chúc, tài sản này được chia cho hai con gái.”
Thẩm Vãn Từ hỏi: “Chia đều?”
“Không.” Lục Thành Nghiệp nhìn cô. “Phần tài sản lớn nhất thuộc về người con gái sinh trước.”
Ngón tay Thẩm Vãn Từ lạnh xuống.
Người con gái sinh trước.
Cô.
“Vì sao?”
“Đó là quy định kế thừa của nhà ngoại phu nhân. Người thừa kế đầu tiên theo huyết thống được ưu tiên quản lý quỹ tín thác. Phu nhân Thẩm ban đầu không định phân biệt hai cô con gái, nhưng quy định quỹ không thể sửa. Vì vậy bà ấy lập thêm điều khoản bảo vệ.”
“Điều khoản gì?”
Lục Thành Nghiệp hít sâu một hơi.
“Nếu người con gái sinh trước bị gia tộc cố ý che giấu, xóa bỏ thân phận, hoặc bị thay thế quyền thừa kế, toàn bộ phần tài sản thuộc về phu nhân sẽ chuyển trực tiếp cho người bị xóa.”
Từng chữ rơi xuống.
Thẩm Vãn Từ cuối cùng cũng hiểu.
Không phải chỉ vì Thẩm Nhược Dao muốn làm nữ chính.
Không phải chỉ vì gia đình thiên vị.
Không phải chỉ vì cô bị thương nặng sau tai nạn nên trở thành gánh nặng.
Sâu hơn tất cả, là tài sản.
Nếu Thẩm gia thừa nhận có hai cô con gái, nếu thừa nhận Thẩm Vãn Từ là người sinh trước, phần tài sản lớn nhất của mẹ ruột sẽ không do Thẩm Trác Minh quản lý, cũng không thể chảy sang Thẩm Nhược Dao.
Nhưng nếu Thẩm Vãn Từ biến mất khỏi hồ sơ, nếu thế giới này chỉ còn một thiên kim Thẩm gia…
Mọi thứ sẽ dễ xử lý hơn nhiều.
Thẩm Vãn Từ bỗng bật cười rất nhẹ.
Cười đến mức Lục Thành Nghiệp nhìn cô với vẻ lo lắng.
“Cô Thẩm…”
“Không sao.” Cô nói. “Tôi chỉ thấy buồn cười.”
Cô từng nghĩ nguyên chủ bị xóa vì không được yêu.
Sau đó cô nghĩ có lẽ là vì Thẩm Nhược Dao được thiên vị.
Nhưng đến cuối cùng, lý do lại vừa cẩu huyết vừa thực tế.
Tiền.
Quyền.
Thể diện.
Một đứa trẻ sáu tuổi bị thương nặng, bị xóa khỏi bệnh viện, bị gạch khỏi hồ sơ, bị biến thành con nuôi không rõ lai lịch, tất cả chỉ vì người lớn muốn giữ thứ không thuộc về họ.
Tạ Cảnh Hành nhìn cô.
“Cô ổn không?”
Thẩm Vãn Từ cụp mắt.
“Rất ổn.”
Cô cầm tờ ghi chú điều khoản lên.
“Ít nhất bây giờ tôi biết vì sao họ sợ tôi tồn tại.”
Lục Thành Nghiệp vội nói: “Cô không thể cầm bản này đi. Đây là bản duy nhất tôi còn giữ. Nếu Thẩm gia biết…”
“Nếu Thẩm gia biết, ông sẽ gặp nguy hiểm.” Thẩm Vãn Từ tiếp lời.
Lục Thành Nghiệp im lặng.
Thẩm Vãn Từ không ép ông.
Cô lấy điện thoại ra.
“Tôi chỉ chụp lại phần điều khoản. Không lấy bản gốc. Ông có quyền che tên những người không liên quan.”
Lục Thành Nghiệp nhìn cô.
Rất lâu sau, ông gật đầu.
Thẩm Vãn Từ chụp lại phần quan trọng nhất.
Khi cô cất điện thoại, bên ngoài văn phòng bỗng vang lên tiếng ồn.
Trợ lý hốt hoảng gõ cửa.
“Luật sư Lục, bên dưới có người của Thẩm gia!”
Lục Thành Nghiệp sắc mặt trắng bệch.
“Tôi đã nói rồi… tôi đã nói các cô không nên đến…”
Tạ Cảnh Hành đứng dậy, đi đến bên cửa sổ nhìn xuống.
Dưới lầu, hai chiếc xe đen dừng bên đường.
Người của Thẩm gia xuống xe.
Không phải cảnh sát.
Không phải luật sư.
Là vệ sĩ.
Thẩm Vãn Từ nhìn thoáng qua rồi cười lạnh.
“Phản ứng nhanh thật.”
Lục Thành Nghiệp run giọng: “Bọn họ muốn lấy lại gì đó. Có thể họ biết cô đã tra đến di chúc…”
Thẩm Vãn Từ nhìn tờ điều khoản vừa chụp trong điện thoại.
“Không.” Cô nói, “Họ không biết tôi tra được gì. Họ chỉ sợ.”
Cô ngẩng đầu nhìn Tạ Cảnh Hành.
“Có đường khác ra ngoài không?”
Tạ Cảnh Hành nhìn văn phòng một vòng.
“Lối thoát hiểm phía sau.”
“Đi thôi.”
“Cô định tránh họ?”
“Không.” Thẩm Vãn Từ cầm túi đứng dậy. “Tôi định để họ tự nói cho mọi người biết họ sợ cái gì.”
Mười phút sau, dưới lầu văn phòng luật sư cũ, người của Thẩm gia không tìm thấy Thẩm Vãn Từ.
Nhưng cùng lúc đó, trên mạng xã hội, một tài khoản ẩn danh đăng lên một câu hỏi rất ngắn:
Nếu Thẩm Vãn Từ thật sự là giả, Thẩm gia cần gì sợ một bản di chúc chưa mở?
Không có bằng chứng đính kèm.
Không có ảnh.
Không chỉ đích danh ai.
Chỉ một câu.
Nhưng sau scandal hồ sơ bệnh viện bị xóa, dư luận vốn đã chia phe lập tức bị đẩy lên cao hơn.
“Di chúc? Sao lại có di chúc nữa?”
“Lần trước vừa nói có hồ sơ sinh đôi thì dữ liệu bị xóa. Giờ nhắc tới di chúc, Thẩm gia lại đi tìm luật sư cũ. Có gì đó không ổn thật.”
“Nếu Thẩm Vãn Từ bịa, cứ để cô ấy bịa rồi kiện là được. Sao phải sợ?”
“Nhược Dao im lặng hai ngày rồi, kỳ ghê.”
“Không phải có tài sản gì đó nên mới xóa thân phận chứ?”
Khi bình luận bắt đầu lệch khỏi hướng “Thẩm Vãn Từ giả mạo”, Thẩm thị cuối cùng đăng thông cáo.
Nội dung rất ngắn:
Mọi tin đồn liên quan đến thân phận cô Thẩm Vãn Từ và di chúc cố phu nhân Thẩm đều là bịa đặt ác ý. Thẩm gia sẽ dùng biện pháp pháp lý bảo vệ danh dự gia đình và cô Thẩm Nhược Dao.
Thẩm Vãn Từ ngồi trong xe, đọc thông cáo ấy.
Tạ Cảnh Hành ngồi bên cạnh, vừa nhận điện thoại từ người của mình.
“Thẩm gia đã phong tỏa liên hệ của Lục Thành Nghiệp. Có người đang cố mua lại văn phòng của ông ấy.”
“Nhanh đến mức giống như sợ tôi ngủ một giấc dậy là mở được di chúc.”
“Cô vừa cố tình nhắc đến di chúc.”
“Ừ.”
Tạ Cảnh Hành nhìn cô.
“Cô muốn ép họ phản ứng.”
Thẩm Vãn Từ nhìn dòng thông cáo Thẩm thị, chậm rãi nói:
“Người không chột dạ sẽ phản bác sự thật. Người chột dạ sẽ phản bác quyền được hỏi.”
Cô mở tài khoản vừa đăng bài, gõ thêm một dòng.
Tôi không tố cáo ai. Tôi chỉ hỏi: nếu tôi thật sự là giả, các người cần gì sợ một bản di chúc chưa mở?
Bài đăng vừa lên, bình luận lập tức tăng mạnh.
Nửa giờ sau, người đại diện pháp lý của Thẩm thị tiếp tục lên tiếng, yêu cầu Thẩm Vãn Từ xóa bài, đồng thời tuyên bố cô đang “lợi dụng người đã mất để tranh đoạt tài sản”.
Thẩm Vãn Từ nhìn mấy chữ ấy.
Tranh đoạt tài sản.
Cuối cùng bọn họ vẫn tự nhắc đến tiền.
Cô cong môi.
“Cắn câu rồi.”
Tạ Cảnh Hành nhìn cô.
“Cô không định công khai điều khoản di chúc ngay?”
“Chưa.” Thẩm Vãn Từ tắt màn hình. “Một khi công khai, Thẩm gia sẽ nói tôi ngụy tạo. Tôi cần bản gốc.”
“Bản gốc cần chìa khóa.”
“Anh nói chìa khóa mất rồi.”
“Đúng.”
“Vậy tìm.”
Tạ Cảnh Hành im lặng một lát.
“Có chuyện này tôi chưa nói.”
Thẩm Vãn Từ quay sang nhìn hắn.
“Tạ thiếu, anh đúng là rất biết chọn thời điểm khiến người khác muốn đánh mình.”
“Chiếc chìa khóa không chỉ là chìa khóa.” Hắn nói. “Nó có hình dạng giống mặt dây chuyền nhỏ, trên đó cũng có hoa tử đằng. Mẹ cô từng nói, nếu có một ngày tôi không nhớ gì, chỉ cần tìm được chiếc chìa khóa, tôi sẽ nhớ ra mình từng hứa điều gì.”
Thẩm Vãn Từ nheo mắt.
“Anh từng hứa gì?”
“Tôi không nhớ.”
“…”
Câu này nghe rất thành thật.
Cũng rất đáng đánh.
Tạ Cảnh Hành nhìn cô.
“Nhưng tôi nhớ chìa khóa biến mất trong vụ tai nạn năm đó. Sau khi tỉnh lại, người đầu tiên tôi thấy là Thẩm Nhược Dao.”
Thẩm Vãn Từ khựng lại.
“Ý anh là…”
“Không chắc.” Tạ Cảnh Hành nói. “Nhưng nếu có người nhặt được chìa khóa lúc đó, khả năng cao là người ở hiện trường.”
Hiện trường năm đó có ai?
Cố Dạ Bạch.
Thẩm Nhược Dao.
Thẩm Vãn Từ.
Người Thẩm gia.
Và Tạ Cảnh Hành.
Thẩm Vãn Từ nhìn xuống chiếc vòng bạc trên tay mình.
“Vòng có cơ quan. Chìa khóa có hoa tử đằng. Hai thứ này có thể đi cùng nhau.”
“Ừ.”
“Nếu chìa khóa nằm trong tay Thẩm gia, bọn họ đã mở di chúc từ lâu chưa?”
“Không chắc. Có thể họ chỉ giữ chìa khóa mà không biết nó dùng để mở gì. Cũng có thể họ biết, nhưng bản gốc di chúc cần cả chìa khóa và vòng.”
Thẩm Vãn Từ cười lạnh.
“Mẹ tôi khá cẩn thận.”
Tạ Cảnh Hành nhìn cô.
“Bà ấy muốn bảo vệ cô.”
Câu này khiến Thẩm Vãn Từ im lặng.
Bảo vệ.
Nhưng cuối cùng, người được bảo vệ vẫn bị xóa khỏi thế giới này nhiều năm.
Cô nhắm mắt một chút, rồi mở ra.
“Vậy bước tiếp theo là tìm chìa khóa.”
Ngay lúc đó, điện thoại cô rung lên.
Là tin nhắn từ số lạ.
Không phải tài khoản ẩn danh gửi ghi âm.
Mà là một số điện thoại mới.
Chỉ có một câu:
Chị đang tìm cái này sao?
Kèm theo là một bức ảnh.
Thẩm Vãn Từ mở ảnh.
Trong ảnh là một bàn tay trắng nõn đang cầm một chiếc chìa khóa nhỏ hình mặt dây chuyền.
Trên đầu chìa khóa khắc hoa tử đằng.
Tạ Cảnh Hành nhìn thấy bức ảnh, ánh mắt lập tức trầm xuống.
“Là nó.”
Thẩm Vãn Từ nhìn số điện thoại kia.
Một giây sau, đối phương gửi thêm một tin nhắn thoại.
Cô bấm mở.
Giọng Thẩm Nhược Dao vang lên, dịu dàng như cũ, nhưng lần này bên trong không còn che giấu hết sự lạnh lẽo.
“Chị Vãn Từ.”
Âm thanh dừng một chút.
Sau đó, cô ta khẽ cười.
“Chị đang tìm cái này sao?”