Nguyên Tác Không Còn Xóa Được Tôi
"Em có thể lấy mọi thứ của chị, nhưng không lấy được việc chị từng sống." Giọng Thẩm Vãn Từ rơi xuống giữa căn phòng hỗn loạn.
Không cao.
Không gắt.
Nhưng giống như một nhát cắt cuối cùng, xé toạc lớp sương mù bao phủ suốt nhiều năm.
Thẩm Nhược Dao đứng đối diện cô, sắc mặt trắng đến gần như trong suốt.
Đôi môi cô ta run lên, như muốn nói gì đó, nhưng không thốt ra được.
Trong khoảnh khắc ấy, tất cả những người từng vô thức đứng về phía cô ta đều im lặng.
Không ai vội chạy đến đỡ cô ta.
Không ai lập tức trách Thẩm Vãn Từ quá đáng.
Không ai dùng ba chữ "cô ấy yếu" để phủ nhận sự thật vừa được gọi tên.
Hào quang từng bao quanh Thẩm Nhược Dao như một lớp ánh sáng mềm mại cuối cùng đã nứt ra.
Nó không biến mất trong tiếng nổ lớn.
Nó tan đi rất chậm.
Từ ánh mắt của Cố Dạ Bạch.
Từ bàn tay buông lỏng của Thẩm Hành Chu.
Từ tiếng khóc của bà Chu.
Từ lời xác nhận run rẩy của luật sư Lục.
Từ những phóng viên bắt đầu nhớ ra mình vừa nhìn thấy gì.
"Thẩm Vãn Từ…"
Một người trong đám đông lẩm bẩm.
"Đúng rồi, người trên di chúc là Thẩm Vãn Từ."
"Cố phu nhân Thẩm có hai con gái…"
"Người sinh trước là cô ấy…"
"Tôi nhớ đoạn video vừa rồi rồi. Mẹ cô ấy nói rõ tên cô ấy."
Những âm thanh rời rạc nối lại với nhau.
Ban đầu chỉ là từng tiếng nhỏ.
Sau đó càng lúc càng nhiều.
Như một sợi chỉ đứt được buộc lại từng nút.
Như một cái tên bị chôn dưới bùn cuối cùng nổi lên khỏi mặt nước.
Thẩm Vãn Từ cảm thấy cổ tay trái nóng rực.
Chiếc vòng bạc bên cạnh vết sẹo khẽ rung lên.
Trước mắt cô, dòng chữ từng màu đỏ chói dần chuyển thành màu trắng nhạt.
Tên nhân vật bị xóa đã được ghi nhận.
Tỷ lệ tồn tại khôi phục hoàn toàn.
Kịch bản nguyên tác không còn quyền xóa bỏ.
Thẩm Vãn Từ nhìn dòng chữ ấy.
Không vui mừng đến mức bật khóc.
Không nhẹ nhõm đến mức khuỵu xuống.
Cô chỉ đứng yên, hít vào một hơi rất sâu.
Như thể sau rất nhiều năm bị nhấn dưới nước, cuối cùng cô cũng được thở bằng chính tên mình.
Tạ Cảnh Hành đứng sau cô nửa bước.
Không nói gì.
Nhưng khi dòng chữ biến mất, hắn nhìn cô, giọng rất thấp:
"Em về rồi."
Thẩm Vãn Từ không quay đầu.
"Ừ."
Chỉ một chữ.
Nhưng lần này, không còn là người xuyên vào thân thể xa lạ trả lời thay nguyên chủ.
Mà là Thẩm Vãn Từ.
Người từng bị xóa.
Người đã tự tay lấy lại mình.
Sau buổi công bố hôm ấy, Thẩm gia không còn khả năng chối bỏ.
Dữ liệu trên màn hình đã từng biến mất, nhưng ký ức được khôi phục khiến mọi nhân chứng không còn im lặng.
Luật sư Lục lập tức giao nộp bản ghi chú pháp lý, xác nhận toàn bộ quá trình lập di chúc.
Bà Chu ký lời khai, nói rõ đêm Thẩm phu nhân sinh đôi và vụ chuyển viện bất thường sau tai nạn.
Người làm cũ của Thẩm gia lần lượt nhớ lại phòng trẻ em từng có hai chiếc nôi, trong nhà từng chuẩn bị hai phần quà sinh nhật, hai bộ váy giống nhau, hai cái tên được thêu trên khăn tay.
Bản tin lưu trữ cũ được một phóng viên kỳ cựu tìm lại từ kho báo giấy.
Dòng chữ in đen trên nền giấy đã ố vàng hiện rõ:
Hai cô con gái nhà họ Thẩm may mắn sống sót sau vụ tai nạn nghiêm trọng.
Không phải một.
Là hai.
Video của cố phu nhân Thẩm được tổ chức giám định độc lập xác nhận không chỉnh sửa.
Di chúc gốc được công chứng đối chiếu nhiều lớp.
Hồ sơ bệnh viện bị sửa được cơ quan điều tra tiếp nhận.
Tài khoản quản trị đã xóa dữ liệu năm đó lần ra được người đứng sau: công ty bảo mật có quan hệ lâu năm với Thẩm thị, từng nhận chỉ thị xử lý dữ liệu riêng từ văn phòng của Thẩm Trác Minh.
Không còn là tin đồn hào môn.
Không còn là "drama tranh thân phận".
Nó biến thành một vụ điều tra thật sự.
Một đứa trẻ từng bị xóa khỏi hồ sơ.
Một gia tộc từng che giấu sự tồn tại của con gái ruột vì tài sản và thể diện.
Một di chúc bị chôn nhiều năm.
Một cái tên bị buộc biến thành "người ngoài".
Thẩm gia từng nghĩ chỉ cần không ai nhớ, sự thật sẽ không tồn tại.
Nhưng khi tất cả mọi người cùng nhớ lại, lời nói dối ấy không còn chỗ trốn.
Ba ngày sau, hội đồng quản lý quỹ tín thác của cố phu nhân Thẩm ra thông báo.
Theo di chúc gốc, Thẩm Vãn Từ là người con gái sinh trước, có quyền thừa kế và quyền quản lý phần tài sản lớn nhất mà mẹ ruột để lại.
Do có dấu hiệu gia tộc cố ý che giấu thân phận người thừa kế, quyền kiểm soát tạm thời mà Thẩm Trác Minh nắm giữ nhiều năm bị đình chỉ.
Toàn bộ phần tài sản thuộc về cố phu nhân Thẩm được chuyển vào quy trình kiểm toán độc lập.
Thẩm Trác Minh mất quyền can thiệp.
Ngày thông báo được công bố, cổ phiếu Thẩm thị rơi mạnh.
Những đối tác từng đứng về phía Thẩm gia bắt đầu giữ khoảng cách.
Báo chí không còn gọi chuyện này là "tranh chấp giữa hai chị em".
Họ gọi đúng bản chất của nó:
Vụ xóa thân phận trưởng nữ Thẩm gia.
Trong phòng làm việc của Thẩm Trác Minh, người đàn ông từng ngồi ở vị trí cao nhất của Thẩm gia nhìn văn kiện trước mặt, sắc mặt xám đi.
Ông ta không lập tức sụp đổ.
Người như ông ta sẽ không dễ sụp đổ.
Nhưng mọi thứ ông ta cố giữ bằng cách hy sinh một đứa con gái đang lần lượt rời khỏi tay ông.
Thể diện.
Tài sản.
Quyền kiểm soát.
Cả cái vỏ "gia chủ sáng suốt" ông ta giữ suốt nhiều năm.
Thẩm Vãn Từ ngồi đối diện ông.
Không gọi ông là cha.
Không gọi ông là ba.
Cũng không còn gọi "ông Thẩm" bằng vẻ châm chọc như trước.
Cô chỉ bình tĩnh đặt bút ký lên văn kiện xác nhận chuyển giao quyền thừa kế.
Tên cô nằm trên giấy.
Thẩm Vãn Từ.
Từng nét bút rõ ràng.
Thẩm Trác Minh nhìn cái tên ấy, cuối cùng mở miệng:
"Con nhất định phải làm đến mức này sao?"
Thẩm Vãn Từ ngẩng đầu.
Cô nhìn người đàn ông từng chọn xóa cô khỏi hồ sơ.
"Ông dùng mười mấy năm để khiến tôi không còn gì. Tôi chỉ dùng vài ngày để lấy lại thứ vốn thuộc về mình." Cô khép nắp bút. "Mức này, vẫn còn nhẹ."
Sắc mặt Thẩm Trác Minh tái đi.
"Ta là cha con."
"Không." Thẩm Vãn Từ nói, "Ông là người đã chọn giữa hai đứa con, rồi gọi lựa chọn đó là vì Thẩm gia."
Căn phòng yên tĩnh.
Thẩm Trác Minh dường như già đi trong một đêm.
Nhưng Thẩm Vãn Từ không thấy thương hại.
Có những người chỉ đau khi phải trả giá.
Không phải vì họ nhận ra người khác từng đau.
Thẩm Trác Minh nhìn cô, giọng khàn hơn:
"Năm đó ta không còn cách nào khác."
"Có." Thẩm Vãn Từ đứng dậy. "Ông có rất nhiều cách. Chỉ là cách xóa tôi dễ nhất, rẻ nhất, và có lợi nhất cho ông."
Cô cầm văn kiện đã ký.
"Cho nên đừng nói với tôi ông bất đắc dĩ."
Cô quay người đi ra ngoài.
Đến cửa, cô dừng lại.
"À, còn nữa."
Thẩm Trác Minh ngẩng đầu.
Thẩm Vãn Từ không quay lại, giọng rất bình tĩnh:
"Từ hôm nay, ông không có quyền đại diện cho bất kỳ thứ gì của mẹ tôi nữa."
Cánh cửa đóng lại.
Âm thanh rất nhẹ.
Nhưng đối với Thẩm Trác Minh, giống như toàn bộ Thẩm gia cuối cùng cũng mất đi thứ mà ông ta từng xóa một đứa con để giữ lại.
Thẩm Nhược Dao không bị trừng phạt theo kiểu ồn ào.
Không có cảnh cô ta bị kéo lê ra khỏi nhà.
Không có ai tát cô ta trước mặt đám đông.
Nhưng với một người từng sống bằng ánh mắt thương yêu của tất cả mọi người, hình phạt lớn nhất là khi những ánh mắt ấy không còn đứng về phía cô ta nữa.
Sau khi lời khai được công bố, chuyện cô ta từng giữ chiếc chìa khóa di chúc nhiều năm bị điều tra.
Cô ta khai rằng mình "không biết rõ công dụng".
Nhưng tin nhắn uy hiếp Thẩm Vãn Từ đến nhà kính đã được khôi phục từ thiết bị của cô ta.
Đoạn ghi âm nhiễu cũng được phân tích lại.
Dù phần quan trọng bị mất, nhưng vẫn lấy ra được vài câu rõ ràng:
"Nếu chị không quay lại, mọi người đều hạnh phúc."
"Chị thông minh hơn trước nhiều."
"Đây là Thẩm gia."
Không đủ để kết thành tội lớn.
Nhưng đủ để xé rách hình tượng vô tội.
Công ty truyền thông từng dẫn hướng dư luận cũng bị phanh phui liên hệ với trợ lý riêng của Thẩm Nhược Dao.
Cô ta từng không tự tay sửa hồ sơ.
Nhưng cô ta đã giữ chìa khóa.
Từng im lặng.
Từng dùng truyền thông bôi đen.
Từng lợi dụng hào quang và tình thương của mọi người để tiếp tục đẩy Thẩm Vãn Từ về vị trí kẻ giả mạo.
Hào quang nữ chính mất đi, Thẩm Nhược Dao không còn là cô gái chỉ cần rơi nước mắt là cả thế giới dịu giọng.
Dân mạng bắt đầu lật lại từng lời cô ta nói.
"Nếu chị muốn, em có thể nhường."
Bây giờ câu ấy không còn là sự lương thiện.
Nó trở thành bằng chứng của sự chiếm hữu.
Thứ vốn không thuộc về cô ta, cô ta lại nói như mình đang ban ơn.
Thẩm Nhược Dao xin tạm rút khỏi mọi sự kiện công khai.
Hôn ước với Cố Dạ Bạch bị Cố gia tạm đình chỉ.
Thẩm Hành Chu không còn đến bệnh viện thăm cô ta mỗi ngày như trước.
Thẩm Trác Minh bận đối phó với kiểm toán và điều tra.
Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, Thẩm Nhược Dao ngồi một mình trong căn phòng bệnh trắng toát, nhìn gương mặt mình phản chiếu trên cửa kính.
Không còn ánh sáng mềm mại bao quanh.
Không còn ai lập tức chạy đến vì một tiếng thở dài.
Cô ta nâng tay chạm vào mặt mình.
Gương mặt ấy vẫn giống Thẩm Vãn Từ đến kỳ lạ.
Nhưng trước kia, điều đó khiến cô ta sợ.
Bây giờ, nó khiến cô ta phải đối diện với chính mình.
Cô ta không phải người duy nhất.
Cũng chưa từng là người duy nhất.
Cố Dạ Bạch tìm đến Thẩm Vãn Từ vào một buổi chiều mưa.
Trời mưa rất nhỏ.
Không giống trận mưa trong ký ức năm đó, nhưng đủ khiến mùi đất ẩm và nhựa đường bốc lên nhàn nhạt.
Thẩm Vãn Từ vừa rời khỏi văn phòng luật sư, trên tay cầm tập hồ sơ mới.
Cố Dạ Bạch đứng dưới mái hiên đối diện.
Hắn gầy đi một chút.
Vẻ lạnh lùng kiêu ngạo ngày đầu gặp cô trong lễ đính hôn đã phai đi nhiều, thay vào đó là sự mệt mỏi và hối hận không biết đặt xuống đâu.
"Vãn Từ."
Hắn gọi tên cô.
Lần này, gọi rất rõ.
Thẩm Vãn Từ dừng bước.
"Có việc?"
Cố Dạ Bạch nhìn cô.
Trong mắt hắn hiện lên rất nhiều cảm xúc.
Hổ thẹn.
Đau đớn.
Muốn giải thích.
Nhưng cuối cùng, hắn chỉ cúi đầu.
"Xin lỗi."
Hai chữ rất nhẹ.
So với những gì hắn từng nói với cô, thật sự quá nhẹ.
Hắn biết.
Vì vậy hắn không biện minh.
"Anh nhớ ra rồi." Giọng hắn khàn đi. "Năm đó người kéo anh ra khỏi xe là em. Người bị kính cắt vào cổ tay là em. Em còn quay lại cứu Nhược Dao. Nhưng sau khi tỉnh lại, tất cả mọi người đều nói người cứu anh là Nhược Dao. Anh tin."
Thẩm Vãn Từ nhìn màn mưa phía sau hắn.
"Ừ."
Cố Dạ Bạch siết tay.
"Anh từng nghĩ em ghen ghét cô ấy, muốn cướp vị trí của cô ấy. Nhưng bây giờ anh mới biết… người đứng sai vị trí là bọn anh."
Thẩm Vãn Từ không đáp.
Cố Dạ Bạch ngẩng đầu nhìn cô, giọng run nhẹ:
"Anh biết một câu xin lỗi không đủ. Anh cũng không có tư cách yêu cầu em tha thứ. Nhưng anh vẫn muốn nói…"
"Vậy anh nói xong rồi." Thẩm Vãn Từ cắt ngang.
Cố Dạ Bạch khựng lại.
Cô nhìn hắn, ánh mắt bình tĩnh.
"Cố Dạ Bạch, anh nợ tôi một sự thật. Bây giờ sự thật đã trở về. Chúng ta thanh toán xong phần đó."
Hắn sắc mặt trắng đi.
"Vãn Từ…"
"Đừng gọi thân thiết như vậy." Cô nói, không tức giận, chỉ rất rõ ràng. "Tôi không còn là nữ phụ chen chân vào câu chuyện tình yêu của anh và Thẩm Nhược Dao. Nhưng tôi cũng sẽ không trở thành lựa chọn sau khi anh tỉnh ngộ."
Cố Dạ Bạch đứng yên dưới mái hiên.
Mưa rơi phía sau hắn.
Giống như ký ức cũ đang chậm rãi khép lại.
Thẩm Vãn Từ đi ngang qua hắn.
Khi bước xuống bậc thềm, cô dừng lại một chút.
"Sau này nếu còn nhớ chuyện năm đó, đừng chỉ nhớ tôi đã cứu anh."
Cố Dạ Bạch quay đầu.
Thẩm Vãn Từ nói:
"Hãy nhớ anh từng tin sai người, để lần sau đừng dùng tình yêu làm lý do bịt mắt mình nữa."
Nói xong, cô mở ô đi vào màn mưa.
Cố Dạ Bạch đứng sau lưng cô rất lâu.
Lần này, hắn không đuổi theo.
Bởi vì hắn cuối cùng cũng hiểu, có những người không phải quay đầu là có thể giữ lại.
Thẩm Hành Chu xin lỗi muộn hơn Cố Dạ Bạch.
Hắn tìm đến không phải ở công ty, không phải ở buổi họp báo, mà là trước nhà kính phía sau Thẩm gia.
Nơi từng trồng đầy hoa tử đằng của mẹ ruột.
Sau khi quyền thừa kế được chuyển giao, phần nhà kính này cùng một số di vật của mẹ ruột được trả lại cho Thẩm Vãn Từ xử lý.
Cô đến lấy vài món đồ còn sót lại.
Thẩm Hành Chu đứng bên ngoài, trong tay cầm chiếc hộp gỗ cũ.
Bên trong là tấm thiệp sinh nhật kia.
Tặng hai em gái của anh.
Hắn nhìn cô, mắt đỏ.
"Vãn Từ."
Thẩm Vãn Từ dừng lại.
Thẩm Hành Chu cúi đầu rất thấp.
"Xin lỗi."
Không còn giọng điệu tức giận.
Không còn vẻ anh trai đứng trên cao phán xét.
Hắn chỉ đứng đó, giống một người cuối cùng nhận ra mình đã đánh mất thứ gì.
"Anh biết bây giờ nói những lời này rất muộn." Hắn khàn giọng. "Anh từng mắng em ăn nhờ ở đậu, mắng em không biết thân biết phận. Anh từng đứng về phía Nhược Dao rất nhiều lần. Anh từng quên mất em…"
Câu cuối khiến giọng hắn vỡ ra.
"Anh từng quên mất mình có hai em gái."
Thẩm Vãn Từ nhìn hắn.
Trong đầu cô hiện lên mảnh ký ức vụn vỡ không thuộc về mình.
Một cậu bé cầm hai hộp quà, cười nói: "Hai em gái của anh, đương nhiên mỗi người một phần."
Có lẽ Thẩm Hành Chu từng thật sự là một người anh.
Nhưng điều đó không xóa được những năm tháng sau này.
Không xóa được từng câu hắn mắng nguyên chủ.
Không xóa được việc hắn đứng chắn trước Nhược Dao, để Vãn Từ một mình đối mặt với cả Thẩm gia.
Thẩm Hành Chu đưa chiếc hộp gỗ cho cô.
"Cái này vốn nên trả cho em."
Thẩm Vãn Từ nhận lấy.
"Cảm ơn."
Hắn khựng lại.
Một câu cảm ơn rất khách sáo.
Khách sáo đến mức còn đau hơn bị mắng.
"Em… có thể cho anh một cơ hội bù đắp không?"
Thẩm Vãn Từ nhìn hắn.
"Thẩm Hành Chu, anh không cần bù đắp bằng cách ép tôi tiếp tục làm em gái của anh."
Hắn sắc mặt trắng đi.
"Anh không phải ý đó…"
"Nhưng tôi cần nói rõ." Cô ôm chiếc hộp, giọng rất bình tĩnh. "Tôi không cần một gia đình chỉ nhận tôi khi không thể phủ nhận tôi nữa."
Thẩm Hành Chu run lên.
Cô nhìn về phía nhà kính.
Hoa tử đằng trong đó nở rất đẹp.
Đẹp đến mức gần như không giống nơi từng xảy ra bao nhiêu lời nói dối.
"Mấy năm nay, nguyên chủ… tôi đã bị các người gọi là người ngoài quá lâu." Thẩm Vãn Từ dừng một chút, sửa lại rất nhẹ. "Bây giờ tôi không còn muốn chen vào làm người nhà nữa."
Thẩm Hành Chu cúi đầu.
Nước mắt rơi xuống mu bàn tay.
Nhưng hắn không dám lên tiếng giữ cô.
Bởi vì hắn biết, lần này người không có tư cách cầu xin là hắn.
Thẩm Vãn Từ đi ngang qua hắn.
Khi sắp rời khỏi, cô nghe hắn khàn giọng nói:
"Anh sẽ nhớ kỹ tên em."
Cô dừng một chút.
Không quay đầu.
"Vậy là đủ rồi."
Đối với Thẩm Hành Chu, đó không phải tha thứ.
Nhưng là một hình phạt còn dài hơn tha thứ.
Hắn phải sống với ký ức đã trở về, sống với việc mình từng có hai em gái, và từng tự tay đẩy một người ra ngoài.
Một tuần sau, Thẩm Vãn Từ chính thức đứng trước cửa lớn Thẩm gia lần cuối.
Không phải để về nhà.
Mà để lấy đồ của mình.
Đồ của cô không nhiều.
Một chiếc rương gỗ cũ.
Vài tập hồ sơ.
Chiếc hộp chứa thiệp sinh nhật.
Một số di vật của mẹ ruột.
Và chiếc vòng bạc trên cổ tay.
Tạ Cảnh Hành đợi cô ngoài sân.
Hắn mặc áo khoác đen, đứng dưới tán cây, bóng dáng cao thẳng và yên tĩnh. Gió thổi qua, lá cây xào xạc rơi xuống vai hắn, nhưng hắn không phủi đi ngay.
Thẩm Vãn Từ bước ra khỏi cửa lớn.
Cánh cửa Thẩm gia khép lại sau lưng cô.
Âm thanh không lớn.
Nhưng giống như một chiếc lồng cuối cùng đóng lại ở phía sau, không còn nhốt được cô nữa.
Tạ Cảnh Hành nhìn chiếc rương trong tay cô.
"Xong rồi?"
"Ừ."
"Có muốn quay về Thẩm gia không?"
Thẩm Vãn Từ nhìn hắn.
"Anh hỏi với tư cách luật sư di chúc, hay tư cách người xem náo nhiệt?"
"Tư cách nhân chứng."
Cô cười khẽ.
"Vậy nhân chứng Tạ, ghi lại giúp tôi."
Tạ Cảnh Hành nhìn cô.
Thẩm Vãn Từ quay đầu nhìn tòa biệt thự phía sau.
Nơi này từng có một căn phòng không có ảnh của cô.
Một bàn ăn luôn dành sự dịu dàng cho Nhược Dao.
Một nhà kính cô không được phép bước vào.
Một người cha chọn xóa cô.
Một người anh quên cô.
Một gia tộc gọi cô là người ngoài.
Cô từng muốn rời khỏi đây để sống.
Sau đó lại quay lại để lấy sự thật.
Bây giờ sự thật đã lấy lại, cô không còn lý do ở lại.
"Tôi chỉ lấy lại tên." Cô nói. "Không lấy lại chiếc lồng."
Tạ Cảnh Hành im lặng một giây.
Sau đó hắn gật đầu.
"Đã ghi lại."
Thẩm Vãn Từ nhìn hắn, bỗng thấy hơi buồn cười.
"Anh thật sự rất nghiêm túc với vai trò nhân chứng."
"Tôi làm việc có trách nhiệm."
"Vậy sau này nếu tôi đổi thành phố, đổi nhà, đổi cả cuộc đời, anh cũng làm chứng?"
Tạ Cảnh Hành nhìn cô.
Ánh mắt hắn không còn lạnh như những ngày đầu.
Vẫn trầm ổn.
Vẫn lý trí.
Nhưng có thêm một thứ rất nhẹ, giống như ánh nắng rơi lên mặt hồ sâu.
"Sau này, nếu em muốn đi đâu, tôi làm nhân chứng cho em."
Không phải anh đưa em đi.
Không phải anh bảo vệ em.
Không phải anh cứu em.
Chỉ là làm nhân chứng.
Chứng kiến cô rời khỏi chiếc lồng.
Chứng kiến cô chọn con đường mới.
Chứng kiến cô không còn là nữ phụ bị nguyên tác đẩy đi.
Thẩm Vãn Từ nhìn hắn rất lâu.
Sau đó cô đưa chiếc rương cho tài xế, quay lại nhìn Tạ Cảnh Hành.
"Vậy nhớ kỹ."
Tạ Cảnh Hành hơi nghiêng đầu.
"Nhớ gì?"
Cô bước xuống bậc thềm cuối cùng.
Gió thổi tóc cô bay nhẹ.
Chiếc vòng bạc trên cổ tay lấp lánh dưới nắng, vết sẹo cũ nằm bên cạnh nó không còn nóng rát.
Nó chỉ còn là một dấu vết.
Một bằng chứng rằng cô từng đau.
Và từng sống sót.
Thẩm Vãn Từ nhìn thẳng vào mắt hắn, chậm rãi nói:
"Tên tôi là Thẩm Vãn Từ."
Tạ Cảnh Hành nhìn cô.
Rồi rất nhẹ, rất chắc chắn đáp:
"Ừ, Thẩm Vãn Từ."
Lần này, không còn dòng cảnh báo nào hiện lên.
Không còn tỷ lệ tồn tại.
Không còn kịch bản sửa lỗi.
Không còn thứ gì cố kéo cô trở lại vai nữ phụ ác độc bị xóa tên.
Chỉ có bầu trời rất rộng phía trước.
Và cái tên của cô, rõ ràng, đầy đủ, không thể bị phủ nhận.
Thẩm Vãn Từ ngẩng đầu nhìn nắng.
Cô bỗng nhớ đến câu hỏi từng xuất hiện trong đầu mình rất lâu trước đây:
Nếu cả thế giới quên mất bạn, bạn chứng minh mình từng sống bằng cách nào?
Bây giờ cô đã có đáp án.
Không phải bằng cách cầu xin người khác nhớ.
Mà bằng cách từng bước kéo sự thật ra ánh sáng, để những kẻ từng xóa cô phải chính mắt nhìn thấy cái tên ấy quay về.
Nguyên tác từng xóa tên cô.
Nhưng từ hôm nay, không ai còn có thể giả vờ Thẩm Vãn Từ chưa từng tồn tại.