Nguyên Tác Đã Xóa Tên Tôi
Nguyên Tác Đã Xóa Tên Tôi · 📖

Cái Tên Bị Xé Khỏi Hồ Sơ

Chương 2 chương 🔄 Đang ra

Dòng chữ lơ lửng trước mắt tồn tại chưa đến ba giây.

Sau đó, nó tan ra như một vệt sương bị gió lạnh thổi qua.

Hành lang khách sạn lại trở về vẻ yên tĩnh vốn có. Ánh đèn vàng trải dài trên nền đá bóng loáng, tiếng nhạc từ đại sảnh phía sau vẫn mơ hồ vọng tới, giống như một vở kịch xa hoa còn chưa chịu hạ màn.

Thẩm Vãn Từ đứng bất động tại chỗ.

Cổ tay trái của cô vẫn nóng ran.

Cô cúi đầu nhìn vết sẹo nhạt màu dưới cổ tay. Vết sẹo ấy không sâu đến mức dữ tợn, nhưng kéo dài rất khéo, vừa đủ để khiến người ta có cảm giác nó từng là một vết thương nguy hiểm, từng rạch qua nơi mạch máu rất gần.

“Tỷ lệ tồn tại được khôi phục…”

Cô lặp lại mấy chữ ấy trong lòng.

Không phải “độ thiện cảm”.

Không phải “nhiệm vụ”.

Cũng không phải mấy dòng hệ thống kiểu xuyên sách thường thấy.

Mà là tồn tại.

Giống như vấn đề của cô trong thế giới này không phải sống tốt hay sống tệ, mà là có được thừa nhận mình từng tồn tại hay không.

Thẩm Vãn Từ kéo tay áo xuống, che đi vết sẹo.

Phía sau có tiếng bước chân.

Cô quay đầu, thấy một nhân viên phục vụ đi ngang qua, cúi đầu chào cô một cách gượng gạo rồi vội vàng rời đi, như sợ dính phải phiền phức từ người vừa bị cả sảnh tiệc chỉ trích.

Thẩm Vãn Từ cười nhạt.

Xem ra danh tiếng của nữ phụ nguyên tác quả thật rất tiện dụng.

Người ghét cô nhiều đến mức muốn tránh.

Người muốn lợi dụng cô cũng nhiều đến mức chỉ cần cô lệch khỏi kịch bản, bọn họ sẽ tự lộ sơ hở.

Rất tốt.

Cô không cần ai thích mình.

Hiện tại, cô chỉ cần biết rốt cuộc Thẩm Vãn Từ là ai.

Khi xe của Thẩm gia đưa cô về biệt thự, đã gần mười một giờ đêm.

Biệt thự Thẩm gia nằm ở khu nhà giàu phía bắc thành phố, phía trước là cổng sắt chạm hoa văn cổ điển, phía sau là cả một khoảng sân rộng được chăm sóc tỉ mỉ. Đèn tường màu trắng lạnh chiếu lên những bụi hoa được cắt tỉa ngay ngắn, đẹp thì đẹp thật, nhưng cũng lạnh đến mức không có chút hơi người.

Chiếc xe dừng trước cửa lớn.

Tài xế bước xuống mở cửa cho cô, động tác khách sáo mà xa cách.

“Cô Vãn Từ, ông chủ dặn cô về phòng nghỉ trước. Chuyện tối nay… đừng để lan ra ngoài.”

Thẩm Vãn Từ bước xuống xe.

Gió đêm thổi qua, làm vạt váy dạ hội trên người cô khẽ lay động.

Cô nhìn tài xế một cái.

“Ông ấy dặn tôi nghỉ, hay dặn tôi im miệng?”

Tài xế cứng người.

“Cô… tôi chỉ truyền lời.”

“Vậy truyền lại giúp tôi một câu.” Thẩm Vãn Từ thong thả nói, “Muốn người khác im miệng thì trước hết đừng để chuyện mình làm có sơ hở.”

Sắc mặt tài xế lập tức trắng đi.

Thẩm Vãn Từ không để ý đến ông ta nữa, bước thẳng vào biệt thự.

Trong phòng khách, đèn vẫn sáng.

Người giúp việc đứng rải rác ở các góc, thấy cô bước vào thì đồng loạt cúi đầu, nhưng ánh mắt lại không nhịn được liếc trộm. Có tò mò, có khinh miệt, có hả hê, cũng có một chút sợ hãi.

Rõ ràng chuyện trong lễ đính hôn đã truyền về rất nhanh.

Trong nguyên tác, sau đêm nay, Thẩm Vãn Từ bị nhốt trong phòng ba ngày. Không ai hỏi cô có bị oan không, chỉ có Thẩm Nhược Dao mang đồ ăn lên, vừa thương hại vừa dịu dàng khuyên cô “đừng cố tranh những thứ không thuộc về mình nữa”.

Nguyên chủ khi đó tức đến mất lý trí, hất đổ khay đồ ăn, bị người hầu quay lén, rồi đoạn video ấy lại trở thành bằng chứng cho thấy cô “ác độc không biết hối cải”.

Nghĩ đến đây, Thẩm Vãn Từ bước chân hơi chậm lại.

Quả nhiên, ngay khi cô đi đến cầu thang, một người giúp việc trẻ tuổi đã bưng khay trà bước tới.

“Cô Vãn Từ, cô Nhược Dao dặn tôi chuẩn bị trà an thần cho cô. Cô ấy nói tối nay cô bị kích động, uống xong sẽ ngủ ngon hơn.”

Giọng nói nghe rất cung kính.

Nhưng hai chữ “kích động” lại được nhấn rất khéo.

Thẩm Vãn Từ nhìn khay trà.

Tách trà trắng tinh, nước trà màu vàng nhạt, còn tỏa hương hoa cúc rất nhẹ.

Cô không nhận.

Người giúp việc hơi lúng túng.

“Cô Vãn Từ?”

Thẩm Vãn Từ hỏi: “Cô ấy dặn cô đưa tận tay tôi?”

“Vâng.”

“Còn dặn cô nếu tôi không uống thì phải nói là tôi vẫn đang giận?”

Người giúp việc giật mình.

Thẩm Vãn Từ cong môi: “Xem ra đoán đúng rồi.”

“Không… không phải…”

“Đưa về cho cô ấy đi.” Thẩm Vãn Từ lạnh nhạt nói, “Nói với cô ấy, trà an thần nên để người ngủ không yên uống. Tôi tối nay ngủ được lắm.”

Người giúp việc đứng chết trân.

Thẩm Vãn Từ đi ngang qua cô ta, lên lầu.

Phía sau, một người giúp việc lớn tuổi hơn khẽ mắng nhỏ: “Còn không mau lui xuống?”

Giọng nói ấy rất khẽ.

Nhưng Thẩm Vãn Từ vẫn nghe thấy.

Cô dừng bước trên bậc thang, quay đầu nhìn về phía người vừa lên tiếng.

Đó là một phụ nữ khoảng hơn năm mươi tuổi, tóc búi gọn sau đầu, mặc đồng phục quản gia màu đen. Bà ta cúi đầu rất nhanh, vẻ mặt cung kính hơn những người khác, nhưng trong khoảnh khắc ban nãy, ánh mắt bà ta nhìn cô không hề giống nhìn một “người ngoài ăn nhờ ở đậu”.

Có gì đó rất phức tạp.

Sợ.

Áy náy.

Và né tránh.

Thẩm Vãn Từ ghi nhớ gương mặt ấy, rồi tiếp tục đi lên.

Phòng của cô nằm ở cuối hành lang tầng ba.

Vừa đẩy cửa bước vào, Thẩm Vãn Từ đã hiểu vì sao ký ức nguyên chủ luôn cảm thấy mình không giống người nhà họ Thẩm.

Căn phòng này rất lớn, bài trí cũng không tệ.

Tường màu kem, rèm cửa màu xanh nhạt, giường lớn, tủ quần áo, bàn trang điểm, kệ sách, tất cả đều đầy đủ. Nhưng nhìn kỹ sẽ phát hiện, mọi thứ đều giống đồ được mua theo một mẫu trang trí có sẵn. Không có ảnh riêng, không có đồ lưu niệm, không có dấu vết trưởng thành.

Giống một phòng khách cao cấp.

Không giống phòng của một người đã sống ở đây nhiều năm.

Thẩm Vãn Từ đứng giữa phòng, ánh mắt chậm rãi lướt qua từng góc.

Trên bàn trang điểm có vài món trang sức bình thường.

Trong tủ quần áo có không ít lễ phục, nhưng phần lớn đều là màu quá nổi hoặc kiểu dáng quá phô trương, rất hợp với hình tượng “nữ phụ ngu ngốc thích tranh hào quang”.

Trên kệ sách có mấy quyển sách quản trị kinh doanh còn mới nguyên, bụi bám ở gáy.

Cô kéo ngăn bàn ra.

Bên trong là một xấp giấy tờ lộn xộn: thẻ học sinh cũ, giấy chứng nhận tham gia hoạt động, vài phiếu khám sức khỏe, một bản sao hộ khẩu, một tập hồ sơ cá nhân.

Thẩm Vãn Từ ngồi xuống trước bàn, bắt đầu kiểm tra từng tờ một.

Càng xem, ánh mắt cô càng lạnh.

Trong bản sao hộ khẩu mới nhất, quan hệ của cô với chủ hộ Thẩm Trác Minh được ghi là: con nuôi.

Nhưng trong hồ sơ học cấp hai, mục quan hệ gia đình lại ghi: người giám hộ: Thẩm Trác Minh, quan hệ: họ hàng.

Một giấy xác nhận trường nội trú cũ lại viết: học sinh được Thẩm gia tài trợ dài hạn.

Ba tài liệu.

Ba cách gọi.

Con nuôi.

Họ hàng.

Được tài trợ.

Thẩm Vãn Từ đặt ba tờ giấy cạnh nhau, đầu ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn.

“Thú vị thật.”

Một người rốt cuộc có bao nhiêu thân phận mới đủ cho Thẩm gia dùng?

Cô tiếp tục lật.

Trong tập hồ sơ cá nhân có một bản sao giấy khai sinh.

Tên: Thẩm Vãn Từ.

Ngày sinh: ngày 17 tháng 9.

Nơi sinh: Bệnh viện Tư nhân Minh An.

Phần cha mẹ ruột bị làm mờ bằng dấu mực cũ, chỉ còn thấy vài nét chữ không rõ. Góc dưới bên phải có dấu giáp lai, nhưng tờ tiếp theo trong hồ sơ lại bị xé mất.

Không phải rơi.

Không phải thất lạc.

Là bị xé.

Vết giấy rách còn sót lại một đường trắng rất mỏng dọc theo mép kẹp hồ sơ.

Thẩm Vãn Từ đưa tay sờ qua vết rách.

Trang bị xé đi có lẽ là trang ghi thông tin sinh nở hoặc ghi chú của bệnh viện.

Một đứa trẻ được nhận nuôi, hồ sơ nhận nuôi không đầy đủ.

Một họ hàng xa, lại mang họ Thẩm từ nhỏ.

Một người được tài trợ, nhưng ở trong biệt thự Thẩm gia nhiều năm.

Tất cả đều như những mảnh vải vá lên một chiếc áo rách.

Nhìn xa thì còn che được.

Nhìn gần, toàn là đường khâu vụng về.

Thẩm Vãn Từ dựa lưng vào ghế, im lặng một lúc.

Ký ức của nguyên chủ về tuổi thơ rất mơ hồ. Từ khi có ý thức rõ ràng, cô đã ở Thẩm gia. Nhưng kỳ lạ là, nếu hỏi cô vì sao vào Thẩm gia, ai đưa cô đến, trước đó cô sống ở đâu, ký ức lập tức giống như bị phủ một lớp sương.

Chỉ có cảm giác.

Cảm giác mình từng chờ ai đó rất lâu.

Cảm giác mình từng bị bỏ lại.

Cảm giác mỗi lần nhìn thấy Thẩm Nhược Dao được ôm vào lòng, lồng ngực lại đau đến mức không thở nổi.

Nhưng nguyên chủ chưa từng biết vì sao mình đau.

Cô tưởng đó là ghen tị.

Nguyên tác cũng nói đó là ghen tị.

Thẩm Vãn Từ khép hồ sơ lại, ánh mắt tối đi.

Nếu cả thế giới đều nói một người đang ghen, lâu dần, chính người đó cũng sẽ tin mình thật sự chỉ đang ghen.

Nhưng nếu không phải thì sao?

Nếu thứ nguyên chủ muốn không phải là cướp của Thẩm Nhược Dao…

Mà là lấy lại thứ vốn thuộc về mình?

Cổ tay trái lại hơi nóng lên.

Thẩm Vãn Từ cúi đầu nhìn, rồi đứng dậy.

Cô cần hỏi người biết chuyện.

Và trong căn nhà này, người né tránh ánh mắt cô ban nãy rõ ràng biết nhiều hơn người khác.

Dưới lầu, phòng bếp vẫn còn sáng đèn.

Người giúp việc đang dọn dẹp đồ ăn khuya. Thấy Thẩm Vãn Từ đi xuống, tiếng nói chuyện lập tức im bặt.

Người phụ nữ lớn tuổi lúc nãy đang đứng bên bàn dài kiểm tra danh sách vật dụng. Bà ta thấy cô đi tới thì hơi khựng lại, sau đó cúi đầu.

“Cô Vãn Từ, muộn rồi, cô cần gì sao?”

Thẩm Vãn Từ nhìn bảng tên trên áo bà ta.

Tống Lan.

Quản gia phụ trách việc sinh hoạt trong biệt thự Thẩm gia.

Theo ký ức nguyên chủ, bà Tống làm ở Thẩm gia đã hơn hai mươi năm.

Nói cách khác, bà ta có mặt ở đây từ trước khi Thẩm Vãn Từ có ký ức rõ ràng.

“Bà Tống.” Thẩm Vãn Từ đi thẳng vào vấn đề, “Tôi được đưa đến Thẩm gia năm mấy?”

Không khí trong bếp lập tức cứng lại.

Mấy người giúp việc trẻ tuổi nhìn nhau, không dám nói.

Tống Lan siết chặt cuốn sổ trong tay.

“Cô… sao tự nhiên lại hỏi chuyện này?”

“Trả lời câu hỏi của tôi.”

Tống Lan cúi thấp đầu hơn.

“Chắc là… lúc cô khoảng sáu, bảy tuổi.”

Thẩm Vãn Từ khẽ cười.

“Chắc là?”

Tống Lan mím môi. “Chuyện đã lâu, tôi nhớ không rõ.”

“Nhưng bà làm ở Thẩm gia hơn hai mươi năm.”

“Việc trong nhà nhiều, không phải chuyện nào tôi cũng nhớ.”

“Vậy tôi hỏi cách khác.” Thẩm Vãn Từ đặt một tờ giấy lên bàn. “Trong hồ sơ này ghi tôi là con nuôi. Bà có từng thấy thủ tục nhận nuôi của tôi không?”

Tống Lan nhìn tờ giấy, sắc mặt thay đổi rất nhẹ.

“Chuyện giấy tờ là do ông chủ xử lý, tôi chỉ là người làm, không biết rõ.”

“Vậy trong hồ sơ trường học lại ghi tôi là họ hàng xa được gửi nuôi. Nếu tôi là họ hàng xa, tôi họ hàng bên nào của Thẩm gia?”

“Cô Vãn Từ…”

“Bên nội? Bên ngoại? Hay là họ hàng xa đến mức không ai trong nhà nhớ nổi tên cha mẹ tôi?”

Tống Lan không đáp được.

Thẩm Vãn Từ nhìn bà ta.

Giọng cô không cao, cũng không gay gắt, nhưng từng câu đều đâm đúng chỗ yếu.

“Tôi được đưa đến Thẩm gia năm mấy?”

Tống Lan né tránh: “Tôi thật sự nhớ không rõ.”

“Vậy trước khi được đưa đến đây, tôi ở đâu?”

“Có lẽ là… cô nhi viện.”

“Cô nhi viện nào?”

“…”

“Nếu là con nuôi, vì sao hồ sơ nhận nuôi không có ngày hoàn tất?”

Tống Lan hít vào một hơi.

“Nếu là họ hàng xa, vì sao không có bất kỳ thông tin nào về cha mẹ ruột?”

Thẩm Vãn Từ tiến lên nửa bước.

“Nếu là người được tài trợ, vì sao tôi lại mang họ Thẩm?”

Tống Lan lùi lại theo bản năng.

Mấy người giúp việc xung quanh cúi đầu, không ai dám thở mạnh.

Thẩm Vãn Từ nhìn thẳng vào bà ta, hỏi câu cuối cùng:

“Nếu tôi là người ngoài mới được đưa đến Thẩm gia sau này, vì sao lúc nãy bà lại mắng người giúp việc rằng ‘cô ấy từ nhỏ đã ở đây, đừng gây thêm chuyện’?”

Tống Lan bỗng ngẩng đầu.

Sắc mặt bà ta trắng bệch.

Thẩm Vãn Từ chậm rãi nhướng mày.

“Xem ra tôi nghe không nhầm.”

Tống Lan môi run run: “Tôi… tôi chỉ thuận miệng…”

“Thuận miệng?” Thẩm Vãn Từ nói, “Bà Tống, lời nói dối cần nghĩ. Chỉ có sự thật mới thuận miệng.”

Một câu rơi xuống, cả phòng bếp im phăng phắc.

Đúng lúc này, phía sau vang lên một giọng nói mềm mại.

“Chị Vãn Từ.”

Thẩm Vãn Từ không cần quay đầu cũng biết là ai.

Trong căn nhà này, chỉ có một người có thể dùng giọng điệu dịu dàng đến mức khiến người khác tưởng mình đang bắt nạt cô ta.

Thẩm Nhược Dao đứng ở cửa phòng bếp, trên người đã thay váy ngủ màu trắng, tóc dài xõa trên vai. Gương mặt cô ta hơi tái, dáng vẻ như vừa vì chuyện tối nay mà mệt mỏi nhưng vẫn lo lắng chạy xuống.

“Chị đang làm gì vậy?” Nhược Dao nhẹ giọng hỏi. “Bà Tống lớn tuổi rồi, chị đừng làm bà ấy sợ.”

Tống Lan như được cứu, lập tức cúi đầu lui về sau.

Thẩm Vãn Từ quay lại nhìn Nhược Dao.

“Cô xuống đúng lúc thật.”

Nhược Dao khẽ cắn môi. “Em nghe người giúp việc nói chị đang hỏi chuyện hồ sơ, nên hơi lo. Chị Vãn Từ, chuyện cũ đã qua rồi, chị cần gì phải đào lại làm mình khó chịu?”

Thẩm Vãn Từ nhìn cô ta, ánh mắt hơi lạnh.

“Chuyện cũ nào?”

Nhược Dao khựng lại.

Chỉ một nhịp rất nhỏ.

Nhưng Thẩm Vãn Từ bắt được.

Nhược Dao lập tức sửa lời: “Ý em là… chuyện thân phận của chị. Dù chị là con nuôi hay họ hàng xa, ba cũng đã cho chị ở lại Thẩm gia nhiều năm. Chị không cần quá để ý mấy chữ trên giấy tờ.”

“Ồ.” Thẩm Vãn Từ cong môi. “Không cần để ý giấy tờ?”

“Em chỉ không muốn chị lại bị tổn thương.”

“Vậy cô có biết tôi sẽ bị tổn thương vì cái gì không?”

Nhược Dao im lặng.

Thẩm Vãn Từ nhìn cô ta từng chút.

“Tôi sẽ bị tổn thương vì có người nói tôi là con nuôi, lại không đưa ra được giấy nhận nuôi. Có người nói tôi là họ hàng xa, lại không nói được tôi là họ hàng nhà nào. Có người nói tôi ăn nhờ ở đậu, nhưng tôi dường như đã ở đây từ nhỏ.”

Nụ cười của cô nhạt dần.

“Thẩm Nhược Dao, cô không thấy lạ sao?”

Nhược Dao siết chặt tay áo, đôi mắt lập tức đỏ lên.

“Chị Vãn Từ, em biết tối nay chị bị mọi người hiểu lầm nên trong lòng khó chịu. Nhưng nếu chị cứ tiếp tục thế này, ba và anh sẽ càng giận chị hơn. Chị đã nói muốn rời khỏi Thẩm gia, vậy cần gì phải…”

“Cần gì phải tìm hiểu mình là ai?”

Thẩm Vãn Từ tiếp lời cô ta.

Nhược Dao im bặt.

“Câu này thú vị thật.” Thẩm Vãn Từ bước tới gần cô ta. “Một người muốn rời khỏi một nơi, không có nghĩa là người đó phải hồ đồ rời đi. Tôi có thể không cần Thẩm gia, nhưng tôi cần biết mình dựa vào thân phận gì mà bị các người mắng là ăn nhờ ở đậu nhiều năm như vậy.”

Sắc mặt Nhược Dao trắng hơn.

Cô ta nhẹ giọng nói: “Chị đừng nói như thể mọi người đều hại chị…”

“Vậy cô chứng minh đi.”

“Gì cơ?”

Thẩm Vãn Từ nhìn cô ta.

“Chứng minh không ai hại tôi. Chứng minh giấy nhận nuôi là thật. Chứng minh tôi thật sự là họ hàng xa. Chứng minh tôi không phải bị ai đó tùy tiện nhét vào một thân phận mơ hồ rồi bắt phải biết ơn.”

Nhược Dao ngẩng đầu nhìn cô.

Trong khoảnh khắc ấy, ánh mắt dịu dàng kia giống như nứt ra một đường rất nhỏ.

Nhưng chỉ một giây sau, cô ta lại cúi đầu, nước mắt rơi xuống.

“Em chỉ muốn tốt cho chị…”

Thẩm Vãn Từ nhìn giọt nước mắt ấy.

Nếu là nguyên chủ, có lẽ đã tức đến run người, sau đó nói ra những lời khó nghe, để rồi một lần nữa biến thành kẻ ác trước mặt tất cả.

Nhưng Thẩm Vãn Từ chỉ bình tĩnh nhìn.

“Vậy lần sau muốn tốt cho tôi, nhớ đổi cách khác.” Cô nói, “Khuyên một người đừng điều tra thân phận của mình, nghe không giống quan tâm, giống sợ hơn.”

Nhược Dao khựng lại.

Thẩm Vãn Từ không tiếp tục dây dưa. Cô thu lại mấy tờ giấy trên bàn, xoay người rời khỏi phòng bếp.

Khi bước ngang qua Thẩm Nhược Dao, cổ tay trái của cô lại nóng lên.

Cô hơi nghiêng mắt.

Nhược Dao cũng đang nhìn cổ tay cô.

Ánh mắt ấy không còn kịp giấu sạch.

Sợ hãi.

Chán ghét.

Và một chút gì đó giống như… cảnh giác.

Thẩm Vãn Từ thầm ghi thêm một dấu hỏi trong lòng.

Vết sẹo này, chắc chắn không chỉ là vết thương bình thường.

Trở lại phòng, Thẩm Vãn Từ khóa cửa lại.

Cô kéo rèm, kiểm tra quanh phòng một lần. Không có camera rõ ràng, nhưng cô vẫn lấy khăn phủ lên gương trang điểm và đặt ghế chặn cửa.

Trong một thế giới mà nữ phụ có thể bị gài bẫy bất cứ lúc nào, cẩn thận không thừa.

Cô vừa ngồi xuống thì điện thoại trên bàn sáng lên.

Một tin nhắn từ số lạ.

Mười hai giờ. Vườn sau Thẩm gia. Nếu cô muốn biết vì sao tên mình liên quan đến di chúc của phu nhân Thẩm, hãy đến một mình.

Thẩm Vãn Từ nhìn dòng chữ kia.

Phu nhân Thẩm.

Trong nguyên tác, mẹ ruột của Thẩm Nhược Dao mất từ rất sớm. Bà được miêu tả như một người mẹ dịu dàng bạc mệnh, để lại cho nữ chính vô số thương tiếc và hào quang. Nhưng về Thẩm Vãn Từ, nguyên tác không hề nhắc bà có quan hệ gì.

Di chúc.

Mẹ ruột.

Tên của cô.

Ba từ này ghép lại với nhau, đủ khiến người ta thấy mùi bí mật.

Thẩm Vãn Từ không lập tức trả lời.

Cô nhìn đồng hồ.

Mười một giờ bốn mươi lăm.

Nếu đây là bẫy của Thẩm Nhược Dao, đi một mình sẽ rất nguy hiểm.

Nhưng nếu không đi, manh mối có thể biến mất.

Cô mở tủ, thay bộ váy dạ hội vướng víu thành áo khoác nhẹ và quần dài. Sau đó, cô lấy điện thoại cũ của nguyên chủ đặt chế độ ghi âm, lại bật định vị dự phòng trên một thiết bị khác rồi giấu vào túi áo.

Cô không tin người gửi tin.

Nhưng cô tin bẫy nào cũng có người giăng.

Chỉ cần người giăng bẫy xuất hiện, cô sẽ có thêm manh mối.

Đúng mười hai giờ, Thẩm Vãn Từ lặng lẽ rời phòng.

Vườn sau Thẩm gia chìm trong bóng đêm. Đèn sân chỉ bật vài bóng, ánh sáng mờ mờ phủ lên lối đi lát đá. Gió thổi qua hàng cây, tiếng lá xào xạc khiến khung cảnh càng thêm lạnh.

Ở cuối lối đi, dưới giàn hoa tử đằng, có một bóng người đang đứng.

Dáng người cao, vai rộng, áo vest đen gần như hòa vào màn đêm.

Thẩm Vãn Từ dừng lại cách hắn ba bước.

“Tạ Cảnh Hành?”

Người đàn ông quay đầu.

Ánh đèn hắt nghiêng qua sườn mặt hắn, làm đường nét vốn lạnh lùng càng thêm rõ ràng.

“Cô đến nhanh hơn tôi nghĩ.”

Thẩm Vãn Từ nhìn hắn, giọng bình thản: “Tôi cũng không nghĩ người gửi tin nhắn lúc nửa đêm lại là nhân vật phụ ít lời trong nguyên tác.”

Tạ Cảnh Hành hơi nheo mắt.

“Nguyên tác?”

Thẩm Vãn Từ dừng một nhịp.

Cô vừa lỡ lời.

Nhưng rất nhanh, cô đã đổi giọng: “Ý tôi là, trong mắt người ngoài, Tạ thiếu không giống người thích xen vào chuyện nhà họ Thẩm.”

Tạ Cảnh Hành nhìn cô vài giây, không biết có tin hay không.

Sau đó hắn nói: “Tôi không thích xen vào chuyện nhà họ Thẩm. Nhưng nếu chuyện đó liên quan đến di chúc của cố phu nhân Thẩm, tôi buộc phải hỏi.”

Thẩm Vãn Từ nhìn thẳng vào hắn.

“Di chúc gì?”

“Bà ấy từng để lại một bản di chúc cũ.” Tạ Cảnh Hành nói, “Nhiều năm trước, Tạ gia có liên quan đến việc lưu giữ một phần văn kiện. Gần đây, có người cố gắng truy cập lại hồ sơ đó.”

“Người đó là tôi?”

“Có thể.”

Thẩm Vãn Từ cười nhạt. “Tôi còn không biết mình liên quan đến bà ấy thế nào.”

“Vậy cô biết mình là ai không?”

Lại là câu hỏi đó.

Gió đêm lướt qua, làm tóc bên má Thẩm Vãn Từ khẽ bay lên.

Cô nhìn Tạ Cảnh Hành.

Người đàn ông này không giống Cố Dạ Bạch. Cố Dạ Bạch nhìn cô bằng thành kiến đã được viết sẵn trong nguyên tác, còn Tạ Cảnh Hành nhìn cô giống như nhìn một hồ sơ chưa được xác minh.

Không tin.

Nhưng cũng không định vội kết án.

Thẩm Vãn Từ hỏi ngược lại: “Anh nghĩ tôi là ai?”

Tạ Cảnh Hành im lặng một lúc.

“Trong hồ sơ chính thức, cô là con nuôi của Thẩm gia.”

“Trong hồ sơ học tập, tôi là họ hàng xa.”

“Trong ghi chép tài trợ cũ, cô là người được Thẩm gia bảo trợ.”

Hắn nói ra ba thân phận ấy rất bình tĩnh.

Nhưng Thẩm Vãn Từ nghe xong, ánh mắt hơi đổi.

“Anh điều tra tôi?”

“Cô tối nay làm loạn cả lễ đính hôn của Thẩm gia, lại lấy ra đơn rời khỏi Thẩm gia trước mặt khách khứa. Tôi chỉ muốn biết cô thật sự muốn rời đi, hay đang diễn một ván cờ mới.”

Thẩm Vãn Từ bật cười.

“Trong mắt anh, tôi giống người có đầu óc đến mức diễn được ván cờ này sao?”

Tạ Cảnh Hành nhìn cô.

“Theo lời đồn, không giống.”

“Vậy theo anh thấy?”

Hắn không trả lời ngay.

Một lát sau, hắn nói: “Cô không giống lời đồn.”

Thẩm Vãn Từ hơi nhướng mày.

Đây xem như lời khen?

Tạ Cảnh Hành lại tiếp tục: “Nhưng cũng không có nghĩa là tôi tin cô.”

“Rất công bằng.” Cô gật đầu. “Tôi cũng không tin anh.”

Ánh mắt Tạ Cảnh Hành thoáng dừng trên mặt cô.

Dường như đây là lần đầu hắn gặp một người nhận lời nghi ngờ của hắn thản nhiên như vậy.

Thẩm Vãn Từ nói: “Nếu anh tìm tôi chỉ để nói chuyện lòng tin, tôi xin phép đi ngủ. Tối nay tôi bị mắng đủ rồi, không có hứng đứng đây hóng gió cùng Tạ thiếu.”

“Cô thật sự không biết mình là ai?”

Câu hỏi ấy vang lên lần nữa.

Lần này, giọng Tạ Cảnh Hành thấp hơn.

Thẩm Vãn Từ im lặng.

Trước mắt cô thoáng hiện lên căn phòng lạnh lẽo như phòng khách, những tờ hồ sơ mâu thuẫn, trang bệnh viện bị xé mất, ánh mắt né tránh của bà Tống, vẻ hoảng hốt của Thẩm Nhược Dao khi nhìn vết sẹo.

Cô chậm rãi nói: “Tôi chỉ biết, có người không muốn tôi biết.”

Tạ Cảnh Hành nhìn cô rất lâu.

Sau đó hắn lấy từ trong túi áo ra một mảnh giấy nhỏ, đưa cho cô.

Thẩm Vãn Từ không lập tức nhận.

“Đây là gì?”

“Một địa chỉ lưu trữ hồ sơ cũ. Bệnh viện Minh An từng chuyển một phần hồ sơ giấy đến đó trước khi hệ thống điện tử được thay mới.”

“Vì sao đưa cho tôi?”

“Vì tôi cũng muốn biết tên cô vì sao từng xuất hiện trong danh sách liên quan đến di chúc của cố phu nhân Thẩm.”

Thẩm Vãn Từ nhận mảnh giấy.

Đầu ngón tay hai người thoáng chạm nhau.

Rất nhanh, cả hai đều thu tay lại.

Không có rung động lãng mạn.

Chỉ có sự thăm dò lặng lẽ giữa hai người đều không dễ tin ai.

Tạ Cảnh Hành nói: “Nhắc cô một câu. Nếu cô thật sự đang diễn, tốt nhất nên dừng lại trước khi chạm đến bản di chúc đó.”

“Vì sao?”

“Vì thứ đó có thể không mang đến lợi ích cho cô.” Hắn nhìn cô, ánh mắt sâu không thấy đáy. “Nó có thể kéo cô vào một chuyện mà Thẩm gia đã cố giấu rất nhiều năm.”

Thẩm Vãn Từ nắm chặt mảnh giấy.

Sau đó cô cười.

“Tạ thiếu, anh có biết người sắp chết đuối thường sợ nhất điều gì không?”

Hắn nhìn cô.

“Không phải sợ nước sâu.” Cô nói, “Mà là sợ mình chìm xuống rồi, trên mặt nước vẫn không có lấy một gợn sóng.”

Tạ Cảnh Hành im lặng.

Thẩm Vãn Từ xoay người rời đi.

Đi được vài bước, cô dừng lại, không quay đầu.

“Dù di chúc đó là dao hay dây cứu mạng, tôi cũng phải xem nó viết gì.”

Nói xong, cô đi thẳng về biệt thự.

Tạ Cảnh Hành đứng dưới giàn hoa, ánh mắt dừng trên bóng lưng cô rất lâu.

Một lúc sau, hắn cúi đầu nhìn điện thoại.

Trên màn hình là một bức ảnh chụp hồ sơ cũ bị che mất nửa phần tên.

Chỉ còn thấy ba chữ rất mờ.

… Vãn Từ.

Thẩm Vãn Từ trở lại phòng, nhưng không ngủ ngay.

Cô đặt mảnh giấy Tạ Cảnh Hành đưa vào trong ngăn kéo, sau đó tiếp tục lục tìm đồ cũ của nguyên chủ.

Nếu Thẩm gia cố tình để cô ở trong một căn phòng giống phòng khách, vậy những thứ thật sự thuộc về nguyên chủ chắc chắn không nằm ở nơi dễ thấy.

Cô kiểm tra tủ áo.

Không có.

Kệ sách.

Không có.

Đáy ngăn kéo.

Không có.

Cuối cùng, cô ngồi xổm xuống trước chiếc rương gỗ nhỏ đặt sát góc tường. Theo ký ức nguyên chủ, cái rương này đã ở đây từ rất lâu, nhưng chìa khóa bị mất, nguyên chủ chưa từng mở ra.

Thẩm Vãn Từ đưa tay kéo thử.

Khóa đã gỉ.

Không giống thứ được chăm sóc trong biệt thự hào môn.

Cô nhìn quanh phòng, lấy một chiếc kẹp tóc kim loại trên bàn trang điểm. Kiếp trước, cô từng có thời gian nghiên cứu mấy trò mở khóa đơn giản vì viết một kịch bản trinh thám.

Không ngờ giờ lại dùng được.

Sau vài phút loay hoay, ổ khóa phát ra một tiếng “tách” rất khẽ.

Mở rồi.

Thẩm Vãn Từ nhấc nắp rương lên.

Bụi cũ và mùi giấy ẩm lập tức bay ra.

Bên trong không có trang sức quý giá, cũng không có đồ xa xỉ. Chỉ có vài món đồ trẻ con cũ kỹ: một con gấu bông mất một mắt, một chiếc kẹp tóc màu bạc đã xỉn, vài tấm thiệp sinh nhật không ký tên, một cuốn sổ vẽ trẻ con và một phong bì ảnh đã ố vàng.

Tim cô bỗng đập nhanh hơn.

Cô cầm phong bì ảnh lên.

Phong bì không ghi tên, chỉ có một vệt mực đã nhòe ở góc phải.

Cô mở ra.

Bên trong có ba tấm ảnh.

Tấm thứ nhất là ảnh chụp sân sau Thẩm gia. Trong ảnh, một cô bé mặc váy hồng đứng dưới gốc cây, gương mặt bị ánh nắng che mất một nửa.

Tấm thứ hai là ảnh chụp một chiếc bánh sinh nhật nhỏ. Trên bánh cắm hai cây nến hình số giống nhau, nhưng phần chữ kem bên dưới đã bị ai đó cạo mất.

Tấm thứ ba khiến tay Thẩm Vãn Từ khựng lại.

Đó là ảnh chụp hai đứa trẻ đứng cạnh nhau.

Hai cô bé mặc váy giống hệt nhau, tóc buộc cùng kiểu, khuôn mặt gần như y hệt. Một đứa trẻ đứng gần ống kính hơn, nở nụ cười rụt rè. Đứa còn lại đứng hơi lùi về sau, tay đang nắm lấy cổ tay của người bên cạnh.

Nhưng mặt của đứa trẻ đứng lùi phía sau đã bị cắt mất.

Không phải bị mờ do thời gian.

Mà là bị kéo dao cắt thẳng.

Vết cắt rất gọn.

Như thể người cắt rất sợ gương mặt ấy còn sót lại trên đời.

Thẩm Vãn Từ nhìn chằm chằm vào khoảng trống trên tấm ảnh.

Cổ tay trái lại đau.

Lần này đau hơn cả lúc ở lễ đính hôn.

Cô hít sâu một hơi, ép mình không run.

Trong ảnh, cổ tay của đứa trẻ bị cắt mặt lộ ra một chút bên mép váy.

Trên đó có một vệt băng trắng.

Đúng vị trí vết sẹo hiện tại của cô.

Thẩm Vãn Từ ngồi lặng rất lâu.

Sau đó, cô chậm rãi lật mặt sau tấm ảnh.

Mặt sau đã ố vàng.

Nét chữ màu đen hơi nhòe, có lẽ là chữ của một người lớn.

Chỉ có một dòng.

Rất ngắn.

Nhưng đủ khiến máu trong người cô như ngừng chảy.

Chị gái sinh trước ba phút.

· · ·
← Chương trước Mục lục Chương tiếp →
Trợ lý AI
Trợ lý AI
Tư vấn truyện · Luôn sẵn sàng
👋 Xin chào! Mình là trợ lý AI của LinkTruyen.

Mình có thể giúp bạn:
  • Gợi ý truyện phù hợp
  • Giải thích các thể loại
  • Hướng dẫn sử dụng web
Bạn muốn đọc truyện thể loại gì? 😊