Nguyên Tác Đã Xóa Tên Tôi
Nguyên Tác Đã Xóa Tên Tôi · 📖

Tôi Là Người Không Tồn Tại Trong Nguyên Tác

Chương 1 chương 🔄 Đang ra

“Thẩm Vãn Từ, cô còn muốn làm loạn đến mức nào nữa?”

Giọng đàn ông lạnh như dao cắt ngang tiếng nhạc du dương trong đại sảnh.

Thẩm Vãn Từ mở mắt.

Ánh đèn pha lê rực rỡ trên trần đâm vào mắt khiến cô thoáng choáng váng. Hương rượu vang, nước hoa cao cấp và mùi kem bơ ngọt ngấy trộn lẫn trong không khí. Xung quanh là tiếng xì xào, tiếng hít thở kinh ngạc, tiếng vải váy ma sát trên sàn đá cẩm thạch lạnh buốt.

Trước mặt cô, một ly rượu đã vỡ tan.

Rượu đỏ loang trên nền trắng, giống một vệt máu bị ai đó cố ý kéo dài.

Cách đó không xa, một cô gái mặc váy dạ hội màu trắng đang đứng nép trong vòng tay của người đàn ông trẻ tuổi. Trên tà váy trắng tinh của cô ta có một vệt rượu loang lổ, nhìn qua vừa đáng thương vừa chật vật.

Cô gái ấy ngẩng đầu, đôi mắt đỏ hoe, giọng mềm như sắp vỡ.

“Dạ Bạch, đừng trách chị Vãn Từ… Có lẽ chị ấy chỉ không cẩn thận thôi.”

Một câu nói rất nhẹ.

Nhưng vừa đủ để tất cả ánh mắt trong đại sảnh nhìn về phía Thẩm Vãn Từ càng thêm khinh ghét.

“Không cẩn thận?” Một phu nhân đứng gần đó cười lạnh. “Ai mà không biết cô ta ghen ghét Nhược Dao? Hôm nay là lễ đính hôn của Nhược Dao và Cố thiếu, cô ta cố tình làm hỏng váy của Nhược Dao, không phải muốn phá đám thì là gì?”

“Đúng vậy. Một đứa ăn nhờ ở đậu trong Thẩm gia, lại cứ tưởng mình thật sự là thiên kim tiểu thư.”

“Thẩm gia nuôi cô ta bao nhiêu năm, không biết cảm ơn thì thôi, còn muốn cướp vị trí của Nhược Dao.”

“Đúng là lòng tham không đáy.”

Từng câu, từng chữ, như kim nhọn đâm thẳng vào tai.

Thẩm Vãn Từ đứng yên tại chỗ.

Đầu cô đau như bị ai đó bổ ra. Vô số ký ức xa lạ tràn vào, nhanh, gấp, hỗn loạn đến mức cô suýt không thở nổi.

Thẩm Vãn Từ.

Nữ phụ ác độc trong tiểu thuyết ngôn tình hào môn cẩu huyết tên “Ánh Sao Dành Riêng Em”.

Một kẻ không rõ thân phận, sống nhờ ở Thẩm gia, luôn ghen ghét nguyên nữ chính Thẩm Nhược Dao. Vì không cam lòng nhìn Thẩm Nhược Dao được cha thương, anh trai bảo vệ, vị hôn phu nâng niu, cô ta nhiều lần gây chuyện, tìm mọi cách phá hoại tình cảm giữa Thẩm Nhược Dao và nam chính nguyên tác Cố Dạ Bạch.

Mà cảnh trước mắt này, chính là điểm bắt đầu cho bi kịch của nữ phụ.

Trong nguyên tác, tại lễ đính hôn của Thẩm Nhược Dao và Cố Dạ Bạch, Thẩm Vãn Từ vì ghen tị nên cố ý hất rượu vào váy của Thẩm Nhược Dao. Sau đó cô ta mất kiểm soát, khóc lóc nói mình mới là người xứng với Cố Dạ Bạch, cuối cùng bị toàn bộ khách mời chế giễu.

Từ đêm nay trở đi, cái tên Thẩm Vãn Từ sẽ chính thức bị đóng đinh vào bốn chữ: ác độc tham lam.

Sau này, cô ta bị Thẩm gia đuổi đi, bị Cố Dạ Bạch chán ghét, bị Thẩm Nhược Dao từng bước đẩy xuống vực. Kết cục cuối cùng là thân bại danh liệt, chết cô độc trong một căn phòng thuê ẩm thấp, đến thi thể cũng không ai nhận.

Mà bây giờ…

Cô xuyên thành Thẩm Vãn Từ đó.

“Câm rồi?” Người đàn ông đang ôm Thẩm Nhược Dao lạnh lùng lên tiếng.

Thẩm Vãn Từ chậm rãi ngước mắt.

Người đàn ông trước mặt mặc vest đen cắt may vừa vặn, khuôn mặt anh tuấn, ánh mắt lạnh nhạt đến gần như vô tình. Hắn chính là Cố Dạ Bạch, nam chính nguyên tác, cũng là vị hôn phu trên danh nghĩa của Thẩm Nhược Dao.

Hắn nhìn cô như nhìn một vết bẩn dính trên nền đá sang trọng.

“Thẩm Vãn Từ, tôi đã nói với cô rất nhiều lần rồi.” Cố Dạ Bạch gằn từng chữ, “Đừng mơ cướp vị trí của Nhược Dao. Cho dù cô có dùng bao nhiêu thủ đoạn, tôi cũng sẽ không nhìn cô thêm một lần.”

Tiếng xì xào xung quanh lập tức lớn hơn.

Thẩm Nhược Dao vội kéo tay hắn, giọng nghẹn ngào: “Dạ Bạch, đừng nói nữa. Hôm nay nhiều khách như vậy, chị Vãn Từ cũng sẽ khó xử…”

“Em còn bênh cô ta?” Cố Dạ Bạch cúi đầu nhìn cô ta, giọng dịu đi rõ rệt. “Nhược Dao, em chính là quá mềm lòng, nên cô ta mới dám hết lần này đến lần khác bắt nạt em.”

Thẩm Nhược Dao cúi mắt, hàng mi run nhẹ.

Dáng vẻ ấy quả thật rất dễ khiến người ta thương tiếc.

Thẩm Vãn Từ nhìn cảnh này, trong đầu chỉ hiện lên một câu.

Diễn hay thật.

Không hổ là nguyên nữ chính được cả thế giới nâng niu.

“Vãn Từ.”

Một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía trước.

Người đàn ông trung niên mặc vest xám bước ra khỏi đám đông. Gương mặt ông ta nghiêm nghị, ánh mắt đầy vẻ không hài lòng bị đè nén dưới lớp thể diện hào môn.

Thẩm Trác Minh.

Gia chủ Thẩm gia.

Trong nguyên tác, ông ta là người ngoài mặt cho Thẩm Vãn Từ một chỗ dung thân, nhưng từ đầu đến cuối chưa từng thật sự xem cô là người nhà.

Ông ta lạnh lùng nhìn cô.

“Xin lỗi Nhược Dao ngay.”

Không phải hỏi cô có làm không.

Không phải cho cô cơ hội giải thích.

Mà là trực tiếp định tội.

Thẩm Vãn Từ bỗng cảm thấy buồn cười.

Cảm giác này không biết là của cô, hay là chút tàn dư cảm xúc còn sót lại trong thân thể nguyên chủ.

Cô vừa định mở miệng, một người đàn ông trẻ tuổi khác đã cười lạnh.

“Ba, còn cần cô ta xin lỗi làm gì? Người như cô ta, cho cô ta mặt mũi thì cô ta lại tưởng mình có tư cách thật.” Thẩm Hành Chu khoanh tay đứng bên cạnh, ánh mắt đầy chán ghét. “Thẩm Vãn Từ, cô có biết hôm nay là ngày gì không? Đây là lễ đính hôn của Nhược Dao. Cô nhất định phải khiến cả Thẩm gia mất mặt mới vừa lòng sao?”

Thẩm Vãn Từ nhìn hắn.

Thẩm Hành Chu.

Anh trai trên danh nghĩa của Thẩm Nhược Dao.

Cũng là người từng nói trong nguyên tác: “Nếu được chọn lại, tôi thà Thẩm gia chưa từng nuôi cô.”

Khi đó nữ phụ nghe câu này, gần như sụp đổ tại chỗ.

Nhưng Thẩm Vãn Từ lúc này chỉ chớp mắt một cái.

Rất tốt.

Một nhà đầy đủ, mỗi người một câu, không ai chịu bỏ lỡ cơ hội đạp cô xuống.

Đúng là tiết kiệm thời gian giới thiệu nhân vật.

“Xin lỗi?”

Giọng cô vang lên không lớn, nhưng đủ rõ.

Đại sảnh thoáng yên tĩnh.

Có lẽ vì không ai ngờ, sau khi bị dồn ép đến mức này, cô vẫn có thể bình tĩnh như vậy.

Thẩm Trác Minh nhíu mày. “Cô còn muốn ngụy biện?”

“Không.” Thẩm Vãn Từ cúi mắt nhìn mảnh ly vỡ dưới chân, giọng thản nhiên. “Tôi chỉ muốn hỏi, tôi xin lỗi vì chuyện gì?”

Sắc mặt Cố Dạ Bạch lạnh xuống. “Cô làm hỏng váy của Nhược Dao trước mặt tất cả mọi người, còn định giả ngu?”

“Có ai nhìn thấy tận mắt tôi hất rượu không?”

Cả sảnh im lặng một nhịp.

Một cô gái bên cạnh lập tức nói: “Lúc đó cô đứng gần Nhược Dao nhất!”

Thẩm Vãn Từ nhìn sang cô ta. “Đứng gần nhất đồng nghĩa với ra tay?”

Cô gái kia nghẹn lại.

Một người khác vội nói: “Không phải cô thì là ai? Chẳng lẽ Nhược Dao tự làm bẩn váy mình?”

Thẩm Vãn Từ hơi nghiêng đầu.

“Cũng có thể là người khác va vào, cũng có thể là ly rượu đặt không vững, cũng có thể là nhân viên phục vụ sơ ý. Tất nhiên, cũng không loại trừ khả năng có người muốn mượn chuyện này để đổ lên đầu tôi.”

Nói đến đây, cô khẽ cười.

“Dù sao mọi người ở đây cũng rất phối hợp. Chưa cần bằng chứng đã kết án xong rồi.”

Không khí đột nhiên lạnh xuống.

Nụ cười trên mặt Thẩm Nhược Dao hơi cứng lại, nhưng rất nhanh cô ta đã cúi đầu, giọng run run: “Chị Vãn Từ, em thật sự không muốn làm lớn chuyện. Nếu chị không muốn xin lỗi thì thôi, đừng vì em mà khiến ba và anh tức giận.”

Một câu nói, lại kéo sự chú ý về hướng “Thẩm Vãn Từ ngang ngược không chịu nhận sai”.

Cố Dạ Bạch lập tức ôm vai cô ta chặt hơn.

“Thẩm Vãn Từ, cô nghe rõ chưa? Nhược Dao đã nhường cô đến mức này, cô còn muốn thế nào?”

Thẩm Vãn Từ nhìn hắn một lúc.

Sau đó cô bật cười rất nhẹ.

“Cố thiếu.”

Đây là lần đầu tiên cô gọi hắn như vậy.

Không phải “Dạ Bạch”.

Không phải giọng điệu cố chấp đáng thương của nữ phụ nguyên tác.

Mà là xa lạ, bình tĩnh, thậm chí có chút châm chọc.

Cố Dạ Bạch nhíu mày.

Thẩm Vãn Từ chậm rãi nói: “Anh vừa nói tôi muốn cướp vị trí của Thẩm Nhược Dao?”

“Chẳng lẽ không phải?”

“Vậy tôi hỏi anh.” Cô nhìn thẳng vào mắt hắn. “Nếu tôi thật sự muốn cướp, vì sao tôi lại chuẩn bị đơn rời khỏi Thẩm gia trước lễ đính hôn?”

Cả đại sảnh lặng đi.

Ngay cả Thẩm Nhược Dao cũng khựng lại trong chớp mắt.

Thẩm Vãn Từ đưa tay mở chiếc túi nhỏ bên cạnh, lấy từ trong đó ra một tập giấy đã được gấp gọn.

Cô không vội đưa cho ai, chỉ giơ lên để mọi người nhìn thấy tiêu đề trên trang đầu.

Đơn tự nguyện rời khỏi Thẩm gia.

Bên dưới còn có ngày tháng.

Là ngày hôm qua.

Thẩm Hành Chu sững người. “Cô… cô làm trò gì vậy?”

“Không phải anh nói tôi mặt dày ở lại Thẩm gia sao?” Thẩm Vãn Từ nhìn hắn, giọng rất nhẹ. “Tôi đi, anh lại nói tôi làm trò. Anh trai, làm người khó tính đến mức này, có mệt không?”

Mặt Thẩm Hành Chu lập tức tối sầm.

Vài vị khách không nhịn được nhìn nhau.

Cố Dạ Bạch nhìn tập giấy kia, ánh mắt thoáng dao động. Nhưng rất nhanh, hắn lại lạnh lùng nói: “Ai biết đây có phải thủ đoạn mới của cô không?”

“Thủ đoạn?”

Thẩm Vãn Từ gật đầu như thật sự đang suy nghĩ.

“Cố thiếu nói cũng có lý. Nếu tôi muốn phá lễ đính hôn, cách tốt nhất đương nhiên là chọn một buổi tiệc đầy khách khứa, tự tay hất rượu vào váy cô dâu tương lai, để tất cả mọi người cùng thấy tôi ác độc, ngu xuẩn, không biết thân biết phận.”

Cô dừng một chút, ánh mắt quét qua từng gương mặt đang cứng lại.

“Sau đó, tôi lại lấy ra đơn rời khỏi Thẩm gia đã chuẩn bị từ trước, tự chứng minh mình không có động cơ ở lại tranh giành gì cả.”

Nụ cười của cô nhạt đi.

“Các vị thấy kế hoạch này thông minh lắm sao?”

Không ai đáp.

Vì nghe thế nào cũng thấy quá ngu.

Mà một người thật sự muốn tranh giành trong hào môn, tuyệt đối sẽ không chọn cách tự hủy hoại thanh danh ngay trước mặt toàn bộ khách mời.

Một phu nhân vừa mới mắng cô lúc nãy khẽ ho một tiếng, ánh mắt bắt đầu né tránh.

Thẩm Vãn Từ nhìn xuống vệt rượu trên váy Thẩm Nhược Dao, rồi nhìn những mảnh thủy tinh dưới chân mình.

“Ly rượu vỡ cách tôi nửa bước. Váy của Nhược Dao bị bắn rượu ở mặt bên phải. Nếu tôi đứng đối diện cô ấy hất rượu, vệt rượu sẽ không loang theo hướng này.”

Có người vô thức cúi đầu nhìn.

Cô nói tiếp: “Vừa rồi lúc tôi tỉnh lại, tay phải của tôi khô. Nếu tôi vừa hất rượu, ít nhất đầu ngón tay phải dính rượu hoặc mùi rượu. Nhưng không có.”

Thẩm Hành Chu tức giận: “Cô nói vậy thì chứng minh được gì?”

“Chứng minh ít nhất một điều.”

Thẩm Vãn Từ ngước mắt.

“Tôi không phải kẻ ngu đến mức gây án ngay trước mặt tất cả mọi người mà không để lại đường lui.”

Câu này vừa rơi xuống, sắc mặt nhiều người thay đổi.

Nó không trực tiếp nói cô vô tội.

Nhưng lại khiến mọi người bắt đầu nhớ ra: từ đầu đến giờ, bọn họ quả thật chưa từng nhìn thấy cô ra tay.

Chỉ vì người bị hại là Thẩm Nhược Dao, còn người bị nghi ngờ là Thẩm Vãn Từ, nên tất cả lập tức tin rằng cô có tội.

Thẩm Trác Minh nhìn cô thật lâu.

Ánh mắt ông ta không dịu đi, ngược lại càng thêm u ám.

Bởi vì ông ta không thích một Thẩm Vãn Từ biết phản bác.

Ông ta quen với dáng vẻ cô cúi đầu, run rẩy, bất lực chịu mắng.

Nhưng người trước mặt bây giờ quá bình tĩnh.

Bình tĩnh đến mức khiến ông ta cảm thấy xa lạ.

“Đủ rồi.” Thẩm Trác Minh lạnh giọng. “Hôm nay là ngày vui của Nhược Dao. Chuyện này đến đây thôi. Cô về phòng trước, đừng tiếp tục mất mặt ở đây.”

Thẩm Vãn Từ khẽ nhướng mày.

“Đến đây thôi?”

Ông ta nhíu mày. “Cô còn muốn thế nào?”

“Lúc các người cho rằng tôi có tội, có thể ép tôi xin lỗi trước mặt toàn bộ khách mời.” Thẩm Vãn Từ nhìn ông ta, từng chữ rõ ràng. “Bây giờ chưa chứng minh được tôi có tội, lại muốn dùng một câu ‘đến đây thôi’ để kết thúc?”

Không khí vừa dịu xuống lại căng lên.

Cố Dạ Bạch lạnh lùng nói: “Thẩm Vãn Từ, cô đừng được nước lấn tới.”

“Cố thiếu hiểu lầm rồi.” Cô quay sang nhìn hắn. “Tôi không cần ai xin lỗi. Dù sao lời xin lỗi của những người không biết phân biệt đúng sai cũng không đáng tiền lắm.”

Một vài vị khách hít vào.

Miệng độc.

Quá độc.

Nhưng không hiểu sao, lại không thể phản bác ngay.

Thẩm Nhược Dao cắn môi, đôi mắt hơi đỏ lên, như thể bị câu nói ấy tổn thương.

“Chị Vãn Từ, em biết chị giận em…”

“Đừng.”

Thẩm Vãn Từ cắt ngang cô ta.

Giọng cô không lớn, nhưng đủ khiến Thẩm Nhược Dao khựng lại.

“Đừng cứ mở miệng là biến mọi chuyện thành tôi giận cô, tôi ghen với cô, tôi muốn hại cô.” Thẩm Vãn Từ nhìn cô ta, ánh mắt bình tĩnh đến lạnh người. “Thẩm Nhược Dao, nếu cô thật sự không muốn làm lớn chuyện, ngay từ đầu cô có thể nói một câu: chưa chắc là tôi làm.”

Thẩm Nhược Dao hơi siết chặt tay.

Chỉ trong một khoảnh khắc rất ngắn, ánh mắt cô ta lóe lên một tia hoảng loạn.

Nhưng rất nhanh, cô ta lại cúi đầu.

“Em… lúc đó em cũng hoảng quá.”

Thẩm Vãn Từ nhìn cô ta.

Ngay khi cái tên “Thẩm Nhược Dao” vang lên trong đầu, cổ tay trái của cô đột nhiên đau nhói.

Cơn đau đến quá bất ngờ.

Như có một mũi kim nung đỏ đâm thẳng vào vết thương cũ.

Thẩm Vãn Từ khẽ cau mày, vô thức đưa tay chạm vào cổ tay.

Dưới lớp vòng tay mảnh là một vết sẹo nhạt màu, kéo dài từ cổ tay xuống gần lòng bàn tay. Vết sẹo ấy vốn đã lành từ lâu, nhưng lúc này lại nóng lên bất thường, như đang bị thứ gì đó đánh thức.

Cô vừa kéo tay áo xuống, ánh mắt Thẩm Nhược Dao bỗng dừng lại trên cổ tay cô.

Chỉ một cái nhìn.

Sắc mặt Thẩm Nhược Dao trắng đi trong thoáng chốc.

Rất nhanh.

Nhanh đến mức nếu không phải Thẩm Vãn Từ đang quan sát cô ta, có lẽ cô sẽ bỏ lỡ.

Vãn Từ im lặng.

Thú vị thật.

Nguyên nữ chính dịu dàng hoàn hảo này, vậy mà lại sợ một vết sẹo trên tay cô?

Ở rìa đại sảnh, bên cạnh cây cột đá khắc hoa văn, một người đàn ông mặc vest đen đang lặng lẽ nhìn về phía này.

Khác với vẻ lạnh lùng sắc bén của Cố Dạ Bạch, người này có khí chất trầm ổn hơn. Ánh mắt hắn không vội vàng, không cảm xúc dư thừa, giống như đang đứng ngoài toàn bộ vở kịch, bình tĩnh quan sát từng sơ hở của diễn viên trên sân khấu.

Tạ Cảnh Hành.

Cái tên này hiện lên trong trí nhớ nguyên tác của Thẩm Vãn Từ.

Một nhân vật phụ rất ít đất diễn.

Người thừa kế Tạ gia, xuất hiện vài lần trong truyện với vai trò khách mời lạnh lùng, không can dự vào tình yêu của nam nữ chính. Trong nguyên tác, hắn gần như chỉ là một cái bóng lướt qua bên rìa câu chuyện.

Nhưng lúc này, ánh mắt hắn dừng trên cổ tay cô.

Rồi lại nhìn sang Thẩm Nhược Dao.

Như thể hắn cũng đã thấy sự hoảng loạn vừa rồi.

Thẩm Vãn Từ thu tay lại.

Trong đầu cô, những ký ức lộn xộn của nguyên chủ vẫn chưa hoàn toàn rõ ràng. Nhưng có một điều cô đã chắc chắn.

Câu chuyện này không đơn giản chỉ là nữ phụ ghen ghét nữ chính.

Thân phận của Thẩm Vãn Từ có vấn đề.

Vết sẹo này có vấn đề.

Và phản ứng của Thẩm Nhược Dao càng có vấn đề.

Cố Dạ Bạch vẫn còn muốn nói gì đó, nhưng Thẩm Vãn Từ đã xoay người.

Thẩm Hành Chu quát: “Cô đi đâu?”

“Không phải bảo tôi về phòng sao?” Cô không quay đầu, giọng bình thản. “Tôi đi đây. Yên tâm, không ở lại làm bẩn lễ đính hôn hoàn hảo của các người nữa.”

Cô đi được vài bước thì dừng lại.

Sau đó cô hơi nghiêng đầu, ánh mắt lướt qua đám đông.

“À, đúng rồi.”

Mọi người vô thức nhìn cô.

Thẩm Vãn Từ khẽ mỉm cười.

“Lần sau muốn kết tội ai, nhớ chuẩn bị bằng chứng trước. Hào môn mà xử án còn qua loa hơn chợ sáng, mất mặt lắm.”

Nói xong, cô không nhìn sắc mặt khó coi của đám người phía sau nữa, bình tĩnh bước ra khỏi đại sảnh.

Tiếng giày cao gót gõ trên nền đá vang lên từng nhịp rõ ràng.

Sau lưng cô, ánh đèn vẫn rực rỡ, tiếng nhạc vẫn du dương, lễ đính hôn vẫn xa hoa như một giấc mộng được dát vàng.

Nhưng Thẩm Vãn Từ biết, từ khoảnh khắc cô không quỳ xuống xin lỗi theo nguyên tác, vở kịch này đã bắt đầu lệch khỏi quỹ đạo.

Cô bước đến hành lang vắng người, hơi thở mới chậm rãi thả lỏng.

Cổ tay trái vẫn còn nóng.

Cô kéo tay áo lên, nhìn vết sẹo nhạt màu dưới ánh đèn hành lang.

Rõ ràng chỉ là một vết sẹo cũ.

Nhưng không hiểu sao, khi nhìn nó, trong lòng cô lại dâng lên một cảm giác rất kỳ lạ.

Đau đớn.

Tủi thân.

Không cam lòng.

Như có ai đó từng ở trong bóng tối rất lâu, cố gắng giơ tay lên, muốn để lại một dấu vết chứng minh mình đã từng tồn tại.

Thẩm Vãn Từ nhắm mắt.

Một hình ảnh mơ hồ lóe lên trong đầu.

Tiếng mưa.

Tiếng phanh xe chói tai.

Một bàn tay nhỏ bé đẩy ai đó ra.

Máu chảy xuống cổ tay.

Có người đang khóc gọi: “Chị…”

Cô mở mắt.

Hình ảnh lập tức biến mất.

Hành lang trước mặt trống rỗng, chỉ còn tiếng nhạc từ đại sảnh vọng ra xa xăm.

Đúng lúc đó, trước mắt cô bỗng hiện lên một dòng chữ nhạt màu.

Không phải màn hình.

Không phải ảo giác bình thường.

Dòng chữ ấy lơ lửng trong không khí, lạnh lẽo, xa lạ, như một thông báo đến từ nơi nào đó ngoài thế giới này.

Thẩm Vãn Từ đứng yên.

Từng chữ chậm rãi hiện rõ.

Tỷ lệ tồn tại được khôi phục: 1%.

· · ·
Mục lục Chương tiếp →
Trợ lý AI
Trợ lý AI
Tư vấn truyện · Luôn sẵn sàng
👋 Xin chào! Mình là trợ lý AI của LinkTruyen.

Mình có thể giúp bạn:
  • Gợi ý truyện phù hợp
  • Giải thích các thể loại
  • Hướng dẫn sử dụng web
Bạn muốn đọc truyện thể loại gì? 😊