Tuyến Nào Nam Chính Cũng Đòi G...
Tuyến Nào Nam Chính Cũng Đòi Giết Tôi · 📖

Nam Chính Không Biết Mình Là Hung Thủ

Chương 5 chương 🔄 Đang ra

“Lâm Vãn Ý, chúng ta nói chuyện.”

Giọng Cố Dạ Bạch vang lên giữa đại sảnh trung tâm nghệ thuật Tinh Hà, không lớn, nhưng đủ khiến những tiếng xì xào xung quanh lập tức thấp xuống.

Lâm Vãn Ý đứng yên.

Cô không quay đầu bỏ đi.

Cũng không tiến về phía hắn.

Khoảng cách giữa hai người chỉ hơn ba bước, nhưng trong mắt Lâm Vãn Ý, ba bước ấy giống như ranh giới giữa người sống và điểm tử vong.

Trước mặt cô, dòng chữ đỏ vẫn lơ lửng.

“Mức độ bảo vệ nữ chính tăng.”

“Người thực thi đang áp sát.”

Cố Dạ Bạch nhìn cô, ánh mắt lạnh lẽo và nặng nề. So với vẻ lạnh lùng ở buổi tiệc tối qua, lúc này trong mắt hắn có thêm một thứ khác.

Mơ hồ.

Rối loạn.

Giống như một người đang nhìn cô qua một tấm kính bị ai đó bôi máu lên.

Hạ Ninh đứng sau hắn nửa bước, sắc mặt tái nhợt, tay vẫn níu nhẹ ống tay áo hắn.

Cô ta cúi đầu, giọng mềm đến mức gần như tan vào không khí:

“Anh Dạ Bạch, thôi bỏ đi. Chị Vãn Ý chắc không cố ý làm em khó xử đâu.”

Một câu rất nhẹ.

Nhưng vừa đủ.

Cố Dạ Bạch vốn đang nhìn Lâm Vãn Ý bỗng siết hàm. Ánh mắt vừa dao động một chút lập tức bị kéo về sự lạnh lẽo quen thuộc.

Lâm Vãn Ý nhìn thấy rất rõ.

Công tắc.

Đúng là công tắc.

Chỉ cần Hạ Ninh hơi run giọng, thiết lập bảo vệ nữ chính sẽ tự động đặt Cố Dạ Bạch vào vị trí đối đầu với cô.

Cô bỗng cảm thấy chuyện này vừa đáng sợ vừa buồn cười.

Nam chính nguyên tác tưởng mình đang bảo vệ người hắn yêu.

Nhưng có lẽ hắn còn không biết mình đang bị thứ gì điều khiển.

Cố Dạ Bạch bước thêm một bước.

“Cô đã hủy hôn, đã nói không còn liên quan đến tôi.” Hắn lạnh giọng. “Vậy hôm nay cô đến tìm Hạ Ninh làm gì?”

Lâm Vãn Ý hỏi lại: “Tôi đến một nơi công cộng, uống một tách cà phê, hỏi Hạ tiểu thư vài câu. Cố thiếu định gọi chuyện này là gây sự?”

“Cô biết rõ cô xuất hiện trước mặt cô ấy sẽ khiến cô ấy bất an.”

“Cô ấy bất an là lỗi của tôi?”

“Hạ Ninh từng bị cô làm hại quá nhiều lần.”

Câu này rơi xuống, không khí quanh hai người bỗng lạnh hẳn.

Lâm Vãn Ý nhìn hắn.

Cố Dạ Bạch cũng nhìn cô.

Trong mắt hắn có sự chắc chắn gần như cố chấp.

Hắn tin câu đó.

Không phải giả vờ.

Không phải cố ý vu khống.

Hắn thật sự tin rằng Lâm Vãn Ý từng làm hại Hạ Ninh rất nhiều lần.

Nhưng chính vì vậy, Lâm Vãn Ý mới thấy đáng sợ.

Nếu một người nói dối, cô còn có thể vạch trần.

Nhưng nếu một người cầm ký ức giả và xem nó là sự thật, cô phải vả mặt ai?

Vả mặt hắn?

Hay vả mặt cái thứ đang nhét những hình ảnh đó vào đầu hắn?

Lâm Vãn Ý hít nhẹ một hơi.

“Rất nhiều lần?” Cô hỏi.

Cố Dạ Bạch lạnh lùng nhìn cô. “Cô muốn tôi nhắc lại từng chuyện?”

“Nhắc đi.”

Cố Dạ Bạch khựng lại.

Có lẽ hắn không ngờ cô sẽ bình tĩnh như vậy.

Nếu là Lâm Vãn Ý trước đây, chỉ cần nghe hắn nhắc đến Hạ Ninh, cô sẽ lập tức nổi giận, khóc lóc, chất vấn hắn vì sao chỉ tin người phụ nữ kia.

Nhưng lúc này cô không giận.

Ít nhất là không giận theo cách hắn quen thuộc.

Cô chỉ nhìn hắn như nhìn một nhân chứng có lời khai mâu thuẫn.

“Cố Dạ Bạch, anh nói tôi làm hại Hạ Ninh rất nhiều lần.” Lâm Vãn Ý nói. “Vậy nhắc đi. Thời gian, địa điểm, nhân chứng, chứng cứ. Tôi nghe.”

Xung quanh càng lúc càng yên tĩnh.

Một vài phóng viên vốn đang giả vờ đi ngang đã dừng lại. Nhân viên trung tâm nghệ thuật cũng lặng lẽ nhìn sang.

Cố Dạ Bạch nhíu mày.

“Hai tháng trước, ở buổi đấu giá từ thiện, cô làm mất mặt cô ấy trước mọi người.”

Lâm Vãn Ý gật đầu. “Buổi đấu giá nào?”

“Buổi đấu giá của Quỹ Bạch Nguyệt.”

“Ngày mấy?”

Cố Dạ Bạch im lặng một giây.

Lâm Vãn Ý nhìn hắn. “Không nhớ?”

Ánh mắt Cố Dạ Bạch lạnh xuống. “Tôi không cần nhớ từng chi tiết nhỏ.”

“Nhưng anh nhớ chắc chắn là tôi làm?”

Hắn không trả lời ngay.

Lâm Vãn Ý tiếp tục: “Tôi làm mất mặt cô ấy bằng cách nào?”

“Cô nói cô ấy không xứng bước vào giới này.”

“Ở đâu?”

“Trong phòng nghỉ.”

“Phòng nghỉ nào?”

Cố Dạ Bạch bỗng nhíu mày.

Lâm Vãn Ý bước đến gần hơn nửa bước.

“Anh tận mắt thấy?”

“…”

“Anh nghe thấy?”

“…”

“Hay là Hạ Ninh nói với anh?”

Sắc mặt Cố Dạ Bạch trầm xuống.

Hạ Ninh ở phía sau hắn khẽ gọi: “Anh Dạ Bạch…”

Lâm Vãn Ý không nhìn cô ta.

Cô chỉ nhìn Cố Dạ Bạch.

“Chuyện thứ hai?”

Cố Dạ Bạch lạnh giọng: “Cô từng cho người tung tin Hạ Ninh dựa vào tôi để đổi tài nguyên.”

Lâm Vãn Ý hỏi: “Tài khoản tung tin là của tôi?”

“Người đứng sau là trợ lý cũ của cô.”

“Trợ lý nào?”

“…”

“Cố Dạ Bạch, tên của người đó là gì?”

Cố Dạ Bạch không đáp.

Vết nhíu giữa mày hắn càng sâu.

Trong đầu hắn rõ ràng có hình ảnh.

Một màn hình điện thoại.

Một bài đăng ác ý.

Hạ Ninh ngồi trong phòng nghỉ, mắt đỏ hoe.

Lâm Vãn Ý đứng cách đó không xa, giọng châm chọc.

Nhưng khi hắn muốn nhớ kỹ hơn, mọi chi tiết lại giống như bị sương mù che lại.

Tên tài khoản là gì?

Trợ lý nào?

Bài đăng phát lúc mấy giờ?

Hắn không nhớ.

Hắn chỉ nhớ cảm giác phẫn nộ.

Nhớ Hạ Ninh khóc.

Nhớ mình đã tin rằng Lâm Vãn Ý là thủ phạm.

Nhưng vì sao tin?

Chứng cứ đâu?

Câu hỏi đó như một cây kim đâm xuyên qua lớp sương mù trong đầu hắn.

Lâm Vãn Ý nhìn sự im lặng của hắn, giọng vẫn bình tĩnh:

“Chuyện thứ ba?”

Cố Dạ Bạch siết chặt tay.

“Cô từng đẩy Hạ Ninh xuống cầu thang.”

Đám đông xung quanh lập tức xôn xao.

Hạ Ninh cúi đầu, vai khẽ run, như thể ký ức đó khiến cô ta sợ hãi.

Lâm Vãn Ý nhìn Cố Dạ Bạch.

Lần này, cô hỏi rất chậm:

“Anh tận mắt thấy tôi đẩy cô ấy?”

Cố Dạ Bạch mở miệng.

Nhưng câu trả lời mắc lại trong cổ họng.

Hắn thấy gì?

Trong đầu hắn có một đoạn hình ảnh.

Cầu thang trắng.

Hạ Ninh ngã xuống.

Lâm Vãn Ý đứng trên bậc cao hơn.

Cô mặc váy đỏ, môi mím chặt, ánh mắt lạnh lùng.

Nhưng cảnh đó rất kỳ lạ.

Nó không có âm thanh.

Không có khoảnh khắc bàn tay của Lâm Vãn Ý chạm vào Hạ Ninh.

Chỉ có kết quả.

Hạ Ninh ngã.

Lâm Vãn Ý đứng ở đó.

Và trong đầu hắn tự động xuất hiện kết luận: là cô đẩy.

Cố Dạ Bạch bỗng cảm thấy thái dương đau nhói.

Lâm Vãn Ý nhìn thấy sắc mặt hắn thay đổi.

Cô không bỏ qua cơ hội.

“Anh không thấy.”

Cố Dạ Bạch ngẩng mắt.

Lâm Vãn Ý nói tiếp:

“Anh chỉ thấy Hạ Ninh ngã, thấy tôi đứng ở đó, rồi ký ức của anh tự động nói với anh rằng tôi là hung thủ.”

Từng chữ như rơi thẳng xuống mặt kính.

Không vỡ ngay.

Nhưng vết nứt lan ra rất nhanh.

Cố Dạ Bạch lạnh giọng: “Cô đang muốn nói ký ức của tôi có vấn đề?”

“Không phải tôi muốn nói.” Lâm Vãn Ý nhìn hắn. “Là anh đang chứng minh điều đó.”

Không khí quanh họ như bị kéo căng.

Hạ Ninh vội bước lên nửa bước, sắc mặt càng trắng.

“Chị Vãn Ý, chị đừng nói như vậy. Anh Dạ Bạch chỉ là… chỉ là quá lo cho em thôi. Những chuyện trước đây em thật sự không muốn nhắc lại nữa.”

Lâm Vãn Ý cuối cùng cũng quay sang nhìn cô ta.

“Hạ Ninh, cô không muốn nhắc lại, hay không dám nhắc kỹ?”

Hạ Ninh khựng lại.

Lâm Vãn Ý nhìn cô ta, ánh mắt lạnh nhưng không mất kiểm soát.

“Cô luôn nói không muốn làm lớn chuyện, nhưng mỗi lần đều chọn lúc nhiều người nhất để nghẹn ngào.”

“Cô luôn nói không trách tôi, nhưng câu nào cũng nhắc rằng tôi từng làm cô tổn thương.”

“Cô luôn nói không tranh, nhưng chỉ cần Cố Dạ Bạch hơi nghi ngờ một chút, cô sẽ lập tức gọi tên hắn bằng giọng như sắp vỡ.”

Hạ Ninh mở to mắt, nước mắt lập tức trào lên.

“Em không…”

“Đừng khóc vội.”

Lâm Vãn Ý cắt lời cô ta.

Giọng cô không lớn, nhưng đủ khiến Hạ Ninh cứng lại.

“Vừa rồi tôi còn chưa hỏi xong.”

Cô quay lại nhìn Cố Dạ Bạch.

“Anh nói anh tin chứng cứ.”

Cố Dạ Bạch nhìn cô, ánh mắt đen thẫm.

Lâm Vãn Ý nhắc lại từng chữ:

“Tối qua ở buổi tiệc, anh cũng đứng trước mặt tôi, bảo tôi xin lỗi. Khi đó tôi hỏi anh: chứng cứ đâu?”

Cố Dạ Bạch không nói gì.

“Bây giờ tôi hỏi lại lần nữa.”

Cô nhìn thẳng vào mắt hắn.

“Nếu anh cho rằng tôi từng hại Hạ Ninh rất nhiều lần, chứng cứ đâu?”

Không ai lên tiếng.

Câu hỏi này giống như một cái tát vô hình, không vang, nhưng đau.

Cố Dạ Bạch từng nổi tiếng trong giới vì lạnh lùng, lý trí, quyết đoán. Hắn không thích lời đồn, không tin cảm xúc, chỉ tin kết quả và chứng cứ.

Nhưng mỗi lần liên quan đến Hạ Ninh, cái gọi là lý trí ấy lại biến mất.

Chính hắn cũng bắt đầu nhận ra điều đó.

Tại sao?

Vì sao hắn vừa nhìn thấy nước mắt của Hạ Ninh đã lập tức tin Lâm Vãn Ý có tội?

Vì sao những ký ức kia rõ ràng đến vậy, nhưng khi Lâm Vãn Ý hỏi thời gian, địa điểm, nhân chứng, chứng cứ, hắn lại không thể trả lời trọn vẹn?

Vì sao hắn không nhớ được quá trình?

Chỉ nhớ được kết luận.

Lâm Vãn Ý không cầu xin.

Không bảo hắn tin mình.

Cô chỉ từng bước ép hắn nhìn vào khoảng trống trong ký ức của hắn.

Cố Dạ Bạch bỗng cảm thấy đầu đau dữ dội.

Một tiếng ong rất nhỏ vang lên trong tai.

Trong khoảnh khắc đó, trước mắt hắn lóe lên một hình ảnh.

Không phải trung tâm nghệ thuật Tinh Hà.

Không phải Hạ Ninh.

Mà là một cầu thang tối.

Lâm Vãn Ý nằm dưới bậc thang, váy đỏ xộc xệch, trán đập vào cạnh đá, máu chảy xuống khóe mắt.

Cô nhìn hắn.

Không phải ánh mắt ghen tuông.

Không phải ánh mắt oán hận.

Là tuyệt vọng.

Cô thở rất nhẹ, như sắp tắt.

“Cố Dạ Bạch…”

Giọng cô trong ảo giác khàn đến mức gần như không thành tiếng.

“Anh thật sự… tin là tôi làm sao?”

Cố Dạ Bạch lùi nửa bước.

Hắn cúi đầu nhìn tay mình.

Trên bàn tay sạch sẽ của hắn, không biết từ lúc nào lại xuất hiện một vệt máu đỏ sẫm.

Máu chảy dọc theo kẽ ngón tay, nhỏ xuống nền đá trắng.

Tí tách.

Tí tách.

Hắn siết mạnh tay.

Vệt máu biến mất.

Mọi thứ trước mắt trở lại trung tâm nghệ thuật.

Không có cầu thang.

Không có Lâm Vãn Ý nằm trong vũng máu.

Không có bàn tay dính máu.

Chỉ có Lâm Vãn Ý đứng trước mặt hắn, sắc mặt hơi trắng vì vết thương chưa lành, nhưng ánh mắt tỉnh táo đến mức khiến hắn không thể trốn tránh.

Cố Dạ Bạch nghe thấy giọng mình khàn đi.

“Cô đã làm gì?”

Lâm Vãn Ý nhìn hắn.

“Tôi chỉ hỏi anh vài câu.”

“Không.” Hắn nhíu mày, như đang cố giữ lại thứ gì đó vừa thoáng hiện. “Vừa rồi…”

“Vừa rồi anh nhớ ra gì?”

Cố Dạ Bạch ngẩng phắt đầu.

Ánh mắt hai người chạm nhau.

Lâm Vãn Ý tiến thêm nửa bước.

“Cố Dạ Bạch, nếu một ngày anh phát hiện ký ức của mình là giả…”

Cô dừng lại, giọng rất chậm, từng chữ như mũi dao đặt lên lớp băng mỏng.

“Anh có dám chịu trách nhiệm cho những gì mình từng làm không?”

Cố Dạ Bạch im lặng.

Câu hỏi đó đâm thẳng vào hắn.

Ký ức giả.

Chịu trách nhiệm.

Từng làm.

Những chữ ấy kéo theo một cơn đau nhói khác trong đầu hắn.

Hình ảnh lại lóe lên.

Lâm Vãn Ý bị đẩy vào xe.

Lâm Vãn Ý đứng giữa mưa, tóc ướt dính trên gò má, nói cô không làm.

Lâm Vãn Ý bị người giữ chặt trước cửa phòng bệnh.

Lâm Vãn Ý nhìn hắn, cười lạnh:

“Cố Dạ Bạch, anh chỉ tin điều anh muốn tin.”

Sau đó là máu.

Rất nhiều máu.

Cố Dạ Bạch bỗng đưa tay chống lên cạnh bàn gần đó.

Hạ Ninh lập tức nhận ra hắn bất ổn.

Sắc mặt cô ta thay đổi trong nháy mắt.

“Anh Dạ Bạch!”

Cô ta bước nhanh tới, kéo nhẹ tay áo hắn.

“Anh sao vậy? Có phải chị Vãn Ý nói gì làm anh khó chịu không?”

Giọng cô ta run lên rất đúng lúc.

Nhẹ.

Yếu.

Đầy phụ thuộc.

Lâm Vãn Ý nhìn thấy dòng chữ đỏ lại hiện lên.

“Thiết lập bảo vệ nữ chính đang khôi phục.”

“Lý trí người thực thi bị can thiệp.”

Cố Dạ Bạch nhắm mắt một cái.

Khi mở mắt ra, lớp mờ trong mắt hắn nặng hơn.

Hạ Ninh ngẩng đầu nhìn hắn, nước mắt rơi xuống.

“Anh Dạ Bạch, em thật sự rất sợ. Em biết chị Vãn Ý không thích em, nhưng những chuyện trước kia… em không muốn anh vì em mà khó xử nữa.”

Cố Dạ Bạch nhìn nước mắt của cô ta.

Trong đầu hắn, những hình ảnh rời rạc về Lâm Vãn Ý trong vũng máu bị một dòng ký ức khác nhanh chóng phủ lên.

Hạ Ninh khóc trong phòng bệnh.

Hạ Ninh ôm đầu gối trong góc phòng.

Hạ Ninh nói cô ta sợ Lâm Vãn Ý.

Hạ Ninh nói không muốn phá hoại hôn ước.

Lâm Vãn Ý đứng bên ngoài cửa, ánh mắt độc ác.

Cố Dạ Bạch siết chặt tay.

Những hình ảnh vừa nứt ra đang bị cưỡng ép vá lại.

Lâm Vãn Ý thấy rất rõ.

Cô cũng hiểu ngay: Hạ Ninh không nhất thiết biết toàn bộ sự thật, nhưng cô ta biết lúc nào nên khóc, biết câu nào có thể kéo Cố Dạ Bạch trở về bên mình.

Tạ Cảnh Thâm gửi tin nhắn đến.

“Dừng lại. Hắn đang bị kéo về thiết lập.”

Lâm Vãn Ý liếc qua màn hình.

Một tin nhắn nữa đến ngay sau đó.

“Rời khỏi đó.”

Cô không trả lời.

Tạ Cảnh Thâm hiếm khi gửi tin nhắn liên tiếp. Điều đó chứng tỏ tình huống hiện tại trong mắt hắn thật sự nguy hiểm.

Nhưng Lâm Vãn Ý không nhúc nhích.

Cô nhìn Cố Dạ Bạch.

Cố Dạ Bạch cũng đang nhìn cô, nhưng ánh mắt hắn đã lạnh hơn vừa rồi.

Hắn nói:

“Lâm Vãn Ý, đừng dùng mấy lời hoang đường để đánh lạc hướng.”

Lâm Vãn Ý không thất vọng.

Ngược lại, cô thở ra rất nhẹ.

Vừa rồi đủ rồi.

Chỉ một vết nứt thôi.

Lần đầu tiên, Cố Dạ Bạch đã không thể trả lời câu hỏi “chứng cứ đâu”.

Lần đầu tiên, hắn thấy điều gì đó không thuộc về ký ức hiện tại.

Lần đầu tiên, thiết lập phải cưỡng chế kéo hắn trở lại.

Điều đó chứng minh hắn không phải một khối đá không thể phá.

Hắn có thể dao động.

Hạ Ninh dựa vào cánh tay Cố Dạ Bạch, giọng nhỏ như sắp khóc:

“Chị Vãn Ý, nếu chị ghét em, em có thể rời khỏi dự án này. Nhưng xin chị đừng nói những lời khiến anh Dạ Bạch nghi ngờ bản thân nữa. Anh ấy chỉ muốn bảo vệ em thôi.”

Lâm Vãn Ý nhìn cô ta.

“Bảo vệ cô bằng cách kết tội tôi không cần chứng cứ?”

Hạ Ninh nghẹn lại.

Cố Dạ Bạch lạnh giọng: “Đủ rồi.”

Lâm Vãn Ý nhìn hắn.

“Chưa đủ.”

Cố Dạ Bạch nhíu mày.

Lâm Vãn Ý nói rất bình tĩnh:

“Tối qua anh đứng trước mặt tất cả mọi người nói anh tin chứng cứ. Hôm nay trước mặt nhiều người như vậy, anh vẫn không đưa ra được chứng cứ cho bất kỳ chuyện nào anh kết tội tôi.”

“Cố Dạ Bạch, người không đủ tư cách nói ‘đủ rồi’ là anh.”

Xung quanh lập tức vang lên tiếng hút khí.

Trong giới này, rất ít người dám nói với Cố Dạ Bạch như vậy.

Hạ Ninh mở to mắt, như thể không tin Lâm Vãn Ý dám chọc giận hắn đến mức này.

Nhưng Lâm Vãn Ý không dừng.

Cô nhìn mọi người xung quanh.

“Vừa rồi những câu tôi hỏi, mọi người đều nghe thấy. Tôi không yêu cầu Cố thiếu tin tôi, cũng không yêu cầu Hạ tiểu thư xin lỗi.”

Cô cười nhạt.

“Tôi chỉ yêu cầu một chuyện rất đơn giản.”

“Lần sau trước khi các người nói Lâm Vãn Ý lại hại người, phiền đưa chứng cứ ra trước.”

Câu này không giúp cô lập tức sạch tiếng xấu.

Nhưng nó đủ để gieo một hạt giống nghi ngờ.

Đủ để những người đang xem trò vui nhớ rằng Cố Dạ Bạch không trả lời được.

Đủ để Hạ Ninh không thể tiếp tục chỉ dựa vào vài giọt nước mắt mà biến cô thành thủ phạm tuyệt đối.

Cố Dạ Bạch nhìn cô, sắc mặt trầm đến đáng sợ.

Nhưng lần này, hắn không lập tức ép cô xin lỗi.

Bởi vì hắn không có chứng cứ.

Và vì sâu trong đầu hắn, vết máu vừa rồi vẫn chưa biến mất hoàn toàn.

Lâm Vãn Ý quay người rời đi.

Điện thoại lại rung.

Tạ Cảnh Thâm: “Tôi ở cửa sau.”

Lâm Vãn Ý nhắn lại một chữ.

“Biết.”

Cô đi về phía hành lang bên trái.

Không đi thang máy.

Không đi cầu thang chính.

Cô theo đúng bản đồ rủi ro Tạ Cảnh Thâm gửi, chọn lối đi ít người nhưng có hai camera riêng của cửa hàng bên cạnh, không thuộc hệ thống trung tâm.

Ra đến cửa sau, chiếc xe đen của Tạ Cảnh Thâm đã đợi sẵn.

Hắn đứng cạnh xe, sắc mặt không tốt.

Lâm Vãn Ý vừa đến gần, hắn đã mở miệng:

“Cô vừa làm chuyện rất nguy hiểm.”

“Biết.”

“Biết mà còn làm?”

“Nếu hắn là người thực thi, tôi không thể cả đời tránh hắn.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn cô.

Lâm Vãn Ý kéo cửa xe nhưng không lập tức lên.

Cô quay lại nhìn qua lớp kính cửa sau. Từ góc này có thể nhìn thấy một phần đại sảnh.

Cố Dạ Bạch vẫn đứng đó.

Hạ Ninh ở bên cạnh hắn.

Khoảng cách rất gần.

Giống hệt một đôi nam nữ chính được số phận sắp đặt.

Lâm Vãn Ý chậm rãi nói:

“Tối nay tôi xác định được một chuyện.”

“Chuyện gì?”

“Cố Dạ Bạch không phải hoàn toàn không thể dao động.”

Tạ Cảnh Thâm im lặng.

Lâm Vãn Ý nhìn hắn. “Anh cũng thấy rồi đúng không?”

“Thấy.”

“Vậy vì sao anh vẫn bảo tôi rời đi?”

“Vì trước khi hắn dao động đủ nhiều, thiết lập có thể khiến hắn giết cô nhanh hơn.”

Lâm Vãn Ý cụp mắt.

Cô biết.

Vừa rồi khi Hạ Ninh khóc, ánh mắt Cố Dạ Bạch thật sự thay đổi.

Nếu không phải xung quanh quá nhiều người, nếu không phải cô kịp dừng đúng lúc, có lẽ tình huống đã trượt sang một hướng nguy hiểm hơn.

Nhưng không thể vì nguy hiểm mà không làm.

Cô ngẩng đầu nhìn Tạ Cảnh Thâm.

“Anh nói mọi tuyến hắn đều là điểm cuối.”

“Ừ.”

“Vậy nếu muốn sống, tôi phải hiểu vì sao hắn trở thành điểm cuối.”

Tạ Cảnh Thâm muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ im lặng.

Hắn không thích cô tiếp xúc với Cố Dạ Bạch.

Điều đó hiện rõ trong ánh mắt hắn.

Không phải ghen.

Không phải chiếm hữu.

Mà giống một người từng chứng kiến cảnh tương tự kết thúc bằng cái chết quá nhiều lần, nên chỉ cần cô bước về phía Cố Dạ Bạch, hắn đã nhìn thấy máu.

Lâm Vãn Ý bỗng hỏi:

“Anh sợ tôi chết?”

Tạ Cảnh Thâm nhìn cô.

“Đây không phải chuyện rõ ràng sao?”

Câu trả lời rất thẳng.

Thẳng đến mức Lâm Vãn Ý hơi khựng.

Cô quay mặt đi trước.

“Yên tâm. Tôi thù dai như vậy, chưa kéo hết đám người muốn tôi chết xuống nước, tôi sẽ không chết dễ đâu.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn cô vài giây, sau đó mở cửa xe.

“Lên xe.”

“Đi đâu?”

“Đưa cô rời khỏi đây trước khi Cố Dạ Bạch hoàn toàn tỉnh khỏi thiết lập.”

“Hoặc hoàn toàn bị thiết lập kéo đi?”

“Cả hai đều không an toàn.”

Lâm Vãn Ý không phản bác nữa, cúi người lên xe.

Chiếc xe chậm rãi rời khỏi cửa sau trung tâm nghệ thuật.

Bên trong đại sảnh, Hạ Ninh vẫn đứng bên cạnh Cố Dạ Bạch.

Cô ta cúi đầu, nước mắt còn vương trên mi.

“Anh Dạ Bạch, chị Vãn Ý hình như thật sự rất ghét em.”

Cố Dạ Bạch không trả lời.

Hạ Ninh ngẩng lên nhìn hắn, phát hiện hắn đang nhìn bàn tay mình.

Bàn tay ấy sạch sẽ.

Không có vết máu.

Nhưng Cố Dạ Bạch lại nhìn nó rất lâu.

Lâu đến mức Hạ Ninh bắt đầu bất an.

“Anh Dạ Bạch?”

Cố Dạ Bạch khẽ siết tay.

Trong đầu hắn, hình ảnh vừa rồi lại hiện lên.

Lâm Vãn Ý nằm dưới cầu thang.

Máu từ trán cô chảy xuống.

Cô nhìn hắn bằng ánh mắt tuyệt vọng, giọng khàn đến mức gần như không nghe rõ.

“Anh thật sự… tin là tôi làm sao?”

Cố Dạ Bạch nhắm mắt.

Khi mở ra, ánh mắt hắn đã lạnh trở lại.

Nhưng sâu trong đáy mắt, có một vết nứt rất nhỏ.

Hạ Ninh níu tay áo hắn.

“Anh đang nghĩ gì vậy?”

Cố Dạ Bạch chậm rãi rút tay khỏi tay cô ta.

Động tác ấy rất nhẹ.

Nhẹ đến mức người ngoài không nhìn ra ý nghĩa.

Nhưng Hạ Ninh lại cứng người.

Cố Dạ Bạch không nhìn cô ta.

Hắn chỉ nhìn bàn tay trống rỗng của mình, thấp giọng đến mức gần như tự hỏi:

“Tôi từng…”

Hắn dừng lại rất lâu.

Sau đó, giọng hắn khàn đi.

“Tôi từng… giết cô sao?”

· · ·
← Chương trước Mục lục Chương tiếp →
Trợ lý AI
Trợ lý AI
Tư vấn truyện · Luôn sẵn sàng
👋 Xin chào! Mình là trợ lý AI của LinkTruyen.

Mình có thể giúp bạn:
  • Gợi ý truyện phù hợp
  • Giải thích các thể loại
  • Hướng dẫn sử dụng web
Bạn muốn đọc truyện thể loại gì? 😊