Tôi Sẽ Chết Dưới Tay Nam Chính
Tiếng ly thủy tinh vỡ vang lên rất giòn.
Sau đó là tiếng người hít khí lạnh, tiếng giày cao gót va xuống nền đá cẩm thạch, tiếng xì xào bị cố tình nén thấp nhưng vẫn sắc như kim đâm vào tai.
“Là Lâm Vãn Ý đẩy cô ấy sao?”
“Còn phải hỏi à? Ngoài cô ta ra còn ai ghét Hạ Ninh đến vậy?”
“Đúng là tiểu thư Lâm gia, ghen tuông đến mức mất hết thể diện.”
Lâm Vãn Ý mở mắt trong cơn đau âm ỉ phía sau gáy.
Ánh sáng từ chùm đèn pha lê trên trần nhà chiếu xuống khiến cô lóa mắt. Trước mặt cô là một đại sảnh tiệc xa hoa, váy áo lộng lẫy, rượu vang đỏ, hoa tươi, tiếng nhạc cổ điển vẫn đang chậm rãi vang lên, nhưng tất cả ánh mắt đều đang dồn về phía cô.
Không phải ánh mắt kinh ngạc.
Là khinh miệt.
Là chán ghét.
Là loại ánh mắt như thể cô đã bị kết án từ trước khi kịp mở miệng.
Lâm Vãn Ý chống tay ngồi dậy. Đầu ngón tay vừa chạm xuống nền đá lạnh, một đoạn ký ức xa lạ đột ngột tràn vào đầu cô.
Lâm gia.
Cố gia.
Hôn ước thương nghiệp.
Cố Dạ Bạch.
Hạ Ninh.
Và một cuốn tiểu thuyết ngôn tình cẩu huyết mà cô từng đọc lướt qua trước khi ngủ.
Tên truyện là “Ánh Trăng Sau Mưa”.
Nam chính Cố Dạ Bạch, người thừa kế Cố gia, lạnh lùng, kiêu ngạo, chỉ dịu dàng với duy nhất nữ chính Hạ Ninh.
Nữ chính Hạ Ninh xuất thân bình thường, trong sáng, yếu đuối nhưng kiên cường, là ánh sáng duy nhất kéo Cố Dạ Bạch ra khỏi cuộc đời lạnh lẽo.
Còn Lâm Vãn Ý?
Lâm Vãn Ý là nữ phụ ác độc.
Tiểu thư Lâm gia có hôn ước với Cố Dạ Bạch, yêu hắn đến mù quáng, ghen ghét Hạ Ninh đến phát điên, nhiều lần hãm hại nữ chính, cuối cùng bị nam chính tự tay đẩy vào kết cục chết thảm.
Mà bây giờ, cô chính là Lâm Vãn Ý đó.
Lâm Vãn Ý chậm rãi ngẩng đầu.
Cách cô không xa, một cô gái mặc váy trắng đang ngồi trên ghế sofa, gương mặt tái nhợt, mắt đỏ hoe, cổ tay mảnh khảnh được người bên cạnh cẩn thận đỡ lấy. Trên làn váy trắng của cô ta có một mảng rượu vang đỏ loang ra như vết máu.
Đó là Hạ Ninh.
Nguyên nữ chính.
Người đang đứng chắn trước mặt Hạ Ninh là một người đàn ông mặc vest đen, dáng người cao thẳng, khuôn mặt lạnh đến gần như không có cảm xúc. Ánh mắt hắn đặt trên người Lâm Vãn Ý, sắc bén như lưỡi dao đã ra khỏi vỏ.
Không cần ai giới thiệu, Lâm Vãn Ý cũng biết.
Cố Dạ Bạch.
Nam chính nguyên tác.
Cũng là người trong kết cục nguyên tác sẽ tự tay đưa cô vào chỗ chết.
“Lâm Vãn Ý.” Giọng Cố Dạ Bạch lạnh đến mức khiến người ta rùng mình. “Cô còn muốn diễn đến khi nào?”
Lâm Vãn Ý nhíu mày.
Một người đàn ông trung niên bên cạnh lập tức quát lên: “Vãn Ý! Con còn không mau xin lỗi Hạ tiểu thư? Hôm nay là tiệc hợp tác của Lâm gia và Cố gia, con muốn làm mất mặt chúng ta đến mức nào?”
Người nói là Lâm Trác, cha của thân thể này.
Nói là cha, nhưng ánh mắt ông ta nhìn cô không có nửa phần lo lắng. Chỉ có tức giận vì lợi ích bị ảnh hưởng.
Một phụ nữ ăn mặc sang trọng bên cạnh cũng vội vàng phụ họa: “Đúng đó Vãn Ý, cô Hạ chỉ là cô gái yếu đuối, con cần gì phải làm khó người ta giữa bao nhiêu khách khứa như vậy?”
Lâm Vãn Ý nhìn bọn họ, đầu đau đến mức muốn bật cười.
Rất tốt.
Vừa xuyên qua đã bị cả thế giới bao vây.
Đúng phong cách nữ phụ ác độc.
Hạ Ninh cắn môi, giọng mềm như nước: “Mọi người đừng trách chị Vãn Ý nữa. Có lẽ chị ấy không cố ý đâu. Em… em chỉ hơi sợ thôi.”
Câu này vừa rơi xuống, tiếng bàn tán lập tức lớn hơn.
“Nghe chưa? Hạ Ninh còn bênh cô ta.”
“Người ta hiền như vậy mà Lâm Vãn Ý cũng ra tay được.”
“Vị hôn thê gì chứ? Cố thiếu chắc bị cô ta bám đến phát phiền rồi.”
Cố Dạ Bạch cúi đầu nhìn Hạ Ninh, ánh mắt dịu đi trong chớp mắt.
Nhưng khi hắn quay sang Lâm Vãn Ý, đáy mắt lại chỉ còn sự lạnh lẽo.
“Xin lỗi cô ấy.”
Ba chữ ngắn gọn.
Không phải yêu cầu.
Là mệnh lệnh.
Nếu là Lâm Vãn Ý nguyên bản, lúc này có lẽ đã bật khóc, gào lên rằng mình không làm, sau đó bị mọi người mắng là ngang ngược, càng khiến Cố Dạ Bạch chán ghét.
Nhưng cô không phải Lâm Vãn Ý nguyên bản.
Cô là người vừa xuyên qua, còn chưa kịp uống một ngụm nước đã bị ném vào hiện trường xét xử công khai này.
Lâm Vãn Ý chống tay đứng dậy. Đầu gối cô hơi đau, chắc là lúc ngã đã va vào nền đá. Nhưng cô không cúi đầu.
Cô phủi nhẹ bụi trên váy, bình tĩnh hỏi: “Tôi xin lỗi vì chuyện gì?”
Cả đại sảnh yên tĩnh trong nháy mắt.
Có lẽ không ai ngờ cô sẽ hỏi câu này bằng giọng bình tĩnh như vậy.
Cố Dạ Bạch nheo mắt. “Cô đổ rượu lên người Hạ Ninh, còn đẩy cô ấy ngã.”
“Anh tận mắt thấy à?”
Cố Dạ Bạch khựng lại.
Lâm Vãn Ý nhìn thẳng vào hắn. “Tôi hỏi, Cố thiếu tận mắt thấy tôi đổ rượu và đẩy cô ấy sao?”
Một vị khách nữ bên cạnh vội nói: “Tuy Cố thiếu không thấy, nhưng lúc đó chỉ có cô đứng gần Hạ tiểu thư nhất!”
“Đứng gần nhất thì là hung thủ?” Lâm Vãn Ý quay đầu nhìn người kia. “Vậy nếu có người chết trong thang máy, người đứng chung thang máy đều là hung thủ hết sao?”
Người kia nghẹn lời.
Hạ Ninh cúi đầu, hàng mi run nhẹ. “Chị Vãn Ý, em không muốn làm lớn chuyện. Thật đó. Em chỉ muốn mọi chuyện kết thúc thôi.”
“Nhưng tôi chưa muốn kết thúc.”
Lâm Vãn Ý nhìn về phía cô ta, ánh mắt rất nhạt.
“Bởi vì nếu kết thúc ở đây, người có tội sẽ là tôi.”
Hạ Ninh hơi sững lại.
Lâm Vãn Ý bước đến gần bàn rượu, nhặt chiếc ly vỡ trên nền lên, chỉ nhìn thoáng qua rồi nói: “Vết rượu trên váy Hạ tiểu thư loang từ bên trái ngực xuống eo. Nếu là tôi đứng đối diện cô ấy hắt rượu, hướng rượu sẽ không loang như vậy.”
Có người vô thức cúi đầu nhìn váy của Hạ Ninh.
Lâm Vãn Ý tiếp tục: “Mảnh ly vỡ rơi chủ yếu ở bên phải ghế sofa. Nhưng vừa rồi các người nói tôi đẩy cô ấy từ phía trước. Nếu cô ấy bị tôi đẩy ngã, chiếc ly trong tay phải của cô ấy sẽ rơi về bên trái hoặc trước người, chứ không phải văng về phía sau bên phải.”
Đám đông bắt đầu im lặng.
Không khí vốn nghiêng hẳn về phía Hạ Ninh bỗng xuất hiện một vết nứt nhỏ.
Cố Dạ Bạch nhìn cô chằm chằm.
Lâm Vãn Ý không né tránh ánh mắt hắn.
Cô biết hắn nguy hiểm.
Không chỉ vì hắn là nam chính.
Mà vì người này sau này sẽ giết cô.
Nhưng sợ là một chuyện, cúi đầu chịu chết lại là chuyện khác.
Cô quay sang Hạ Ninh: “Hạ tiểu thư, cô vừa nói tôi không cố ý. Vậy tức là cô cho rằng chuyện này do tôi làm?”
Hạ Ninh cắn môi, mắt càng đỏ hơn. “Em… em không phải ý đó. Chỉ là lúc đó chị đứng rất gần em, sau đó em cảm thấy có người đụng vào tay mình…”
“Đụng vào tay?” Lâm Vãn Ý hỏi lại.
Hạ Ninh khẽ gật đầu.
“Là tay nào?”
Hạ Ninh ngẩn ra.
Lâm Vãn Ý nhìn cô ta, giọng vẫn rất bình tĩnh: “Cô cầm ly bằng tay phải. Nếu tôi đụng vào tay cô, phải là tay phải. Nhưng lúc nãy cô lại ôm cổ tay trái nói đau.”
Ánh mắt mọi người lại rơi xuống cổ tay Hạ Ninh.
Quả nhiên, bàn tay Cố Dạ Bạch đang đỡ chính là tay trái của cô ta.
Sắc mặt Hạ Ninh hơi trắng hơn.
Lâm Vãn Ý chậm rãi nói tiếp: “Cô nói không muốn làm lớn chuyện, nhưng từng câu đều dẫn người khác tin rằng tôi làm. Cô nói mình chỉ hơi sợ, nhưng lại nhớ rất rõ cảm giác có người đụng vào mình.”
Cô hơi nghiêng đầu.
“Vậy Hạ tiểu thư, cô thật sự sợ đến mức không nhớ gì, hay nhớ quá rõ nên mới biết nên nói thế nào?”
Xung quanh lập tức vang lên tiếng xì xào khác hẳn ban nãy.
“Hình như cũng có lý…”
“Đúng là hướng rượu hơi lạ.”
“Chẳng lẽ không phải Lâm Vãn Ý làm?”
Hạ Ninh đỏ mắt nhìn Cố Dạ Bạch, giọng nhỏ đến mức như sắp vỡ: “Anh Dạ Bạch, em thật sự không có ý hại chị Vãn Ý…”
Chỉ một câu, ánh mắt Cố Dạ Bạch lại lạnh xuống.
Lâm Vãn Ý nhìn thấy rất rõ.
Khoảnh khắc Hạ Ninh gọi tên hắn bằng giọng run rẩy, Cố Dạ Bạch giống như lập tức trở lại vai trò nam chính bảo vệ nữ chính.
Hắn tiến lên một bước.
“Đủ rồi.”
Giọng hắn trầm xuống.
“Lâm Vãn Ý, cô luôn giỏi dùng lời nói để ngụy biện.”
Ngực Lâm Vãn Ý bỗng lạnh đi.
Rõ ràng cô đã chỉ ra điểm bất thường.
Rõ ràng mọi chuyện chưa được điều tra.
Nhưng Cố Dạ Bạch vẫn chọn tin Hạ Ninh.
Không phải vì chứng cứ.
Mà vì hắn là nam chính.
Còn Hạ Ninh là nữ chính.
Lâm Vãn Ý bỗng hiểu vì sao nữ phụ nguyên bản lại thua thảm như vậy. Trong một thế giới mà mọi ánh mắt đều tự động nghiêng về nữ chính, dù nữ phụ có nói thật cũng giống như đang giảo biện.
Cô nhìn Cố Dạ Bạch, chợt cười rất nhẹ.
“Cố Dạ Bạch, anh từng nói anh chỉ tin chứng cứ.”
Cố Dạ Bạch nhíu mày.
Lâm Vãn Ý hỏi: “Vậy hôm nay, chứng cứ đâu?”
Không khí lại yên xuống.
Cố Dạ Bạch không trả lời ngay.
Bởi vì hắn không có.
Hắn chỉ có sự tin tưởng tuyệt đối dành cho Hạ Ninh, và sự chán ghét đã tồn tại quá lâu dành cho Lâm Vãn Ý.
Lâm Vãn Ý lùi lại một bước, ánh mắt lướt qua tất cả những người đang đứng quanh mình.
“Các người không cần sự thật.”
“Các người chỉ cần một người khóc, một người được bảo vệ, và một người vốn đã bị ghét.”
Cô dừng lại, giọng rõ ràng từng chữ.
“Nếu hôm nay các người chỉ cần một người khóc và một người bị ghét để định tội, vậy thứ các người cần không phải sự thật, mà là một kẻ hi sinh.”
Không ai nói gì.
Ngay cả Lâm Trác cũng sững lại.
Lâm Vãn Ý không cho họ thời gian phản ứng. Cô tháo chiếc nhẫn đính hôn trên tay xuống.
Chiếc nhẫn rất đẹp. Kim cương được cắt tinh xảo, sáng lấp lánh dưới ánh đèn pha lê. Trong nguyên tác, nữ phụ Lâm Vãn Ý từng xem nó như mạng sống, như bằng chứng duy nhất cho thấy mình có liên hệ với Cố Dạ Bạch.
Nhưng bây giờ, nó chỉ khiến Lâm Vãn Ý cảm thấy lạnh tay.
Cô đi đến trước mặt Cố Dạ Bạch.
Cố Dạ Bạch nhìn chiếc nhẫn trong tay cô, ánh mắt hơi động.
Lâm Vãn Ý đặt nhẫn lên khay bạc của người phục vụ bên cạnh.
Âm thanh kim loại chạm vào bạc rất khẽ, nhưng lại như gõ vào thần kinh của tất cả mọi người.
“Cố Dạ Bạch.”
Cô gọi thẳng tên hắn.
“Từ hôm nay, hôn ước giữa tôi và anh chấm dứt.”
Đám đông lập tức xôn xao.
Lâm Trác biến sắc. “Vãn Ý! Con điên rồi sao?”
Bà Lâm cũng tái mặt: “Hôn ước là chuyện của hai nhà, không phải con muốn hủy là hủy!”
Lâm Vãn Ý không nhìn họ.
Cô chỉ nhìn Cố Dạ Bạch.
“Anh yên tâm, tôi không giở trò lạt mềm buộc chặt, cũng không muốn dùng cách này để anh chú ý.”
Cô cười nhạt.
“Tôi thật sự không cần anh nữa.”
Sắc mặt Cố Dạ Bạch trầm xuống.
Hạ Ninh ngẩng đầu nhìn cô, trong mắt thoáng qua một tia kinh ngạc rất nhanh.
Lâm Vãn Ý bắt được tia kinh ngạc ấy.
Rất thú vị.
Nguyên nữ chính hình như cũng không ngờ nữ phụ lại buông tay nhanh như vậy.
Cô xoay người định rời khỏi đại sảnh.
Đúng lúc ấy, ánh mắt cô bỗng chạm phải một người đàn ông đứng ở rìa đám đông.
Hắn mặc vest màu xám đậm, dáng người cao, khí chất trầm ổn, gương mặt anh tuấn nhưng xa cách. Khác với những người khác, hắn không nhìn cô bằng khinh miệt hay thương hại.
Hắn nhìn cô như đang nhìn một cảnh tượng đã từng xảy ra.
Thậm chí là đã xảy ra rất nhiều lần.
Lâm Vãn Ý bước chậm lại.
Người đó cũng nhìn cô.
Sau đó hắn nói rất khẽ, chỉ đủ để cô nghe thấy:
“Lần này cô chọn hủy hôn sớm hơn.”
Lâm Vãn Ý khựng lại.
Cô quay đầu nhìn hắn. “Anh nói gì?”
Người đàn ông không trả lời ngay.
Trong đầu Lâm Vãn Ý chợt hiện lên một cái tên từ ký ức nguyên tác.
Tạ Cảnh Thâm.
Người thừa kế Tạ gia.
Một nhân vật phụ gần như không có đất diễn trong nguyên tác.
Hắn không thuộc phe nam chính, cũng không quá thân với nữ chính. Trong truyện gốc, hắn chỉ xuất hiện vài lần ở các buổi tiệc thương nghiệp rồi nhanh chóng biến mất.
Nhưng ánh mắt lúc này của hắn tuyệt đối không giống một nhân vật phụ bình thường.
Lâm Vãn Ý còn chưa kịp hỏi thêm, trước mắt cô bỗng tối sầm một thoáng.
Không.
Không phải tối sầm.
Là có những dòng chữ màu đỏ xuất hiện giữa không trung.
Rõ ràng đến mức khiến máu cô như đông lại.
“Tuyến tử vong số 01 đã khởi động.”
“Người thực thi kết cục: Cố Dạ Bạch.”
“Khoảng cách đến điểm tử vong: 72 giờ.”
Lâm Vãn Ý đứng bất động.
Tiếng nhạc trong đại sảnh vẫn vang lên.
Tiếng người xì xào vẫn còn đó.
Nhưng trong khoảnh khắc ấy, tất cả âm thanh đều như bị kéo ra rất xa.
Cô chậm rãi quay đầu nhìn Cố Dạ Bạch.
Hắn vẫn đứng bên cạnh Hạ Ninh, ánh mắt lạnh lùng, giống như người vừa nhận lại chiếc nhẫn đính hôn không liên quan gì đến hắn.
Nhưng trên đầu hắn, hoặc đúng hơn là trong tầm nhìn của Lâm Vãn Ý, dòng chữ đỏ kia vẫn treo lơ lửng.
Người thực thi kết cục: Cố Dạ Bạch.
Lâm Vãn Ý cảm thấy đầu ngón tay lạnh buốt.
Cô đã không tranh.
Không khóc.
Không nhận tội.
Không hãm hại Hạ Ninh.
Thậm chí cô đã trả lại nhẫn, chủ động hủy hôn, cắt đứt vai trò nữ phụ si tình.
Vậy tại sao?
Vì sao tuyến tử vong vẫn khởi động?
Vì sao người thực thi vẫn là hắn?
Tạ Cảnh Thâm đã biến mất khỏi vị trí vừa rồi, chỉ còn lại đám đông vẫn đang bàn tán về quyết định hủy hôn của cô.
Lâm Vãn Ý siết chặt tay, móng tay đâm vào lòng bàn tay đau nhói.
Đau là thật.
Nỗi sợ cũng là thật.
Nhưng chính vì thật, cô càng không thể để mình chết một cách mơ hồ như nữ phụ nguyên bản.
Cô xoay người rời khỏi đại sảnh.
Hành lang bên ngoài yên tĩnh hơn rất nhiều. Ánh đèn trắng lạnh chiếu lên tường đá, kéo bóng cô thành một vệt dài đơn độc.
Lâm Vãn Ý dừng trước cửa kính, nhìn bóng mình phản chiếu trong đó.
Gương mặt này rất đẹp, kiêu ngạo, sắc bén, đúng kiểu nữ phụ hào môn mà độc giả chỉ cần nhìn đã biết sẽ gây chuyện.
Nhưng trong mắt cô lúc này không còn sự si mê ngu ngốc của nguyên chủ.
Chỉ có sự tỉnh táo sau cơn lạnh sống lưng.
Dòng chữ đỏ vẫn lơ lửng trước mắt.
“Tuyến tử vong số 01 đã khởi động.”
“Người thực thi kết cục: Cố Dạ Bạch.”
“Khoảng cách đến điểm tử vong: 72 giờ.”
Lâm Vãn Ý nhắm mắt lại, cố ép nhịp thở của mình bình ổn.
Dù mình không tranh.
Dù mình không hại.
Dù mình không yêu hắn nữa.
Vì sao người thực thi kết cục vẫn là Cố Dạ Bạch?
Cô mở mắt, qua lớp kính phản chiếu nhìn thấy bóng Cố Dạ Bạch ở phía xa.
Hắn đang cúi đầu nói gì đó với Hạ Ninh.
Còn Hạ Ninh đứng bên cạnh hắn, váy trắng nhuốm rượu đỏ, trông yếu ớt đến mức chỉ cần một cơn gió cũng có thể ngã xuống.
Một người là nữ chính được thế giới bảo vệ.
Một người là nam chính được định sẵn để bảo vệ nữ chính.
Còn cô?
Cô là nữ phụ.
Là kẻ bị ghét.
Là kẻ hi sinh.
Là người mà câu chuyện này đã viết sẵn cái chết.
Lâm Vãn Ý chậm rãi thở ra.
Một ý nghĩ đáng sợ hiện lên trong đầu cô.
Chẳng lẽ tuyến nào, hắn cũng sẽ giết mình?