Người Nhớ Những Cái Chết Của Tôi
Lâm Vãn Ý tỉnh lại trong mùi thuốc sát trùng rất nhạt.
Trần nhà màu trắng.
Rèm cửa màu xám xanh.
Ánh đèn âm trần dịu hơn ánh đèn bệnh viện bình thường, không chói mắt nhưng vẫn khiến người ta có cảm giác lạnh lẽo. Bên cạnh giường là một máy đo nhịp tim nhỏ, màn hình đang nhấp nháy những đường sóng đều đặn.
Cô mở mắt được ba giây thì lập tức chống tay ngồi dậy.
Cơn đau từ vai trái truyền lên khiến cô khẽ hít một hơi.
“Đừng cử động mạnh.”
Giọng nam trầm thấp vang lên từ phía cửa sổ.
Lâm Vãn Ý quay đầu.
Tạ Cảnh Thâm đứng cạnh rèm cửa, một tay cầm tập hồ sơ, tay còn lại đặt trên bệ cửa. Áo vest trên người hắn đã được thay, nhưng cổ tay áo sơ mi vẫn còn một vệt máu nhỏ chưa giặt sạch.
Hắn không giống người vừa cứu mạng người khác.
Không hỏi cô còn đau không.
Không nói cô may mắn.
Cũng không tỏ ra dịu dàng.
Hắn chỉ bình tĩnh nhìn cô như đang xác nhận một biến số cuối cùng vẫn còn sống.
Lâm Vãn Ý kéo chăn xuống, nhìn quanh căn phòng.
Không có camera lộ rõ.
Không có người ngoài.
Cửa phòng đóng kín.
Điện thoại của cô đặt trên bàn cạnh giường, vali cũng ở góc phòng.
Tất cả đều quá chu đáo.
Chu đáo đến mức càng khiến cô cảnh giác.
“Đây là đâu?”
“Phòng nghỉ riêng trong bệnh viện của Tạ gia.” Tạ Cảnh Thâm đáp. “Không ghi tên cô trong hồ sơ công khai. Lâm gia, Cố gia và truyền thông đều chưa biết cô ở đây.”
Lâm Vãn Ý nhìn hắn.
“Anh tự quyết định thay tôi?”
“Tôi hỏi cô lúc cô bất tỉnh, cô không trả lời.”
“…”
Rất tốt.
Cứu mạng thì cứu mạng, nhưng lời nói vẫn khiến người ta muốn đánh.
Lâm Vãn Ý xuống giường, đi chân trần lên nền gạch lạnh. Cô cầm điện thoại lên kiểm tra. Pin còn bốn mươi phần trăm, lịch sử cuộc gọi có mười mấy cuộc gọi nhỡ từ Lâm gia, vài cuộc từ số lạ, không có cuộc nào từ Cố Dạ Bạch.
Cô cười nhạt.
Đúng vậy.
Người thực thi kết cục không nhất thiết phải quan tâm con mồi còn sống hay đã chết.
“Bác sĩ nói vai cô bị va chấn thương phần mềm, không gãy xương.” Tạ Cảnh Thâm đặt hồ sơ xuống bàn. “Có vài vết trầy ở tay. Nghỉ hai ngày là ổn.”
Lâm Vãn Ý ngẩng đầu.
“Tạ Cảnh Thâm.”
Đây là lần đầu cô gọi thẳng tên hắn.
Hắn nhìn cô.
Lâm Vãn Ý không vòng vo.
“Anh là ai?”
Tạ Cảnh Thâm khẽ nhíu mày. “Câu này cô đã hỏi tối qua.”
“Tối qua anh chưa trả lời.” Lâm Vãn Ý đặt điện thoại xuống, ánh mắt lạnh và tỉnh. “Vì sao anh biết tuyến trước tôi cũng chạy?”
Căn phòng yên lặng vài giây.
Gió bên ngoài thổi nhẹ vào rèm cửa, làm lớp vải xám xanh lay động rất khẽ.
Tạ Cảnh Thâm không lập tức đáp.
Hắn nhìn cô như đang cân nhắc xem nên nói đến mức nào.
Lâm Vãn Ý khoanh tay trước ngực. “Tôi không có nhiều thời gian để chơi trò bí ẩn với anh. Nếu anh biết gì thì nói. Nếu không, tôi sẽ rời khỏi đây.”
“Rời đi đâu?”
“Đâu cũng được.”
“Cô vẫn muốn chạy?”
Lâm Vãn Ý cười lạnh. “Anh có đề xuất nào tốt hơn sao? Ở lại chờ Cố Dạ Bạch đến hoàn thành nhiệm vụ?”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cô một lúc, cuối cùng kéo ghế ngồi xuống đối diện.
“Cô muốn biết vì sao tôi biết tuyến trước cô cũng chạy.”
“Đúng.”
“Bởi vì tôi từng thấy.”
Đầu ngón tay Lâm Vãn Ý khẽ siết lại.
Tạ Cảnh Thâm nói rất chậm, như thể mỗi chữ đều đã bị hắn nghiền qua vô số lần trong trí nhớ.
“Tôi thường mơ thấy cô chết.”
Lâm Vãn Ý im lặng.
Một lát sau, cô hỏi: “Anh chắc đây là cách mở đầu phù hợp cho một cuộc đối thoại bình thường?”
“Cuộc đối thoại giữa một người xuyên sách và một người mơ thấy cô ấy chết nhiều lần, vốn đã không bình thường.”
Lâm Vãn Ý nghẹn một chút.
Tạ Cảnh Thâm bình tĩnh nhìn cô.
“Ban đầu tôi cũng cho rằng đó chỉ là ác mộng. Những giấc mơ rất rời rạc. Một bữa tiệc, một chiếc cầu thang, một con đường bị phong tỏa, một phòng bệnh, một bản tin tai nạn. Lần nào người chết cũng là cô.”
Sắc mặt Lâm Vãn Ý chậm rãi lạnh xuống.
“Sau đó thì sao?”
“Sau đó, các chi tiết trong mơ lần lượt xảy ra ngoài đời.”
Tạ Cảnh Thâm rũ mắt nhìn tập hồ sơ trên bàn.
“Có những chuyện tôi chưa từng biết, nhưng sau khi mơ thấy, tôi đi kiểm tra thì phát hiện chúng tồn tại thật. Có những địa điểm tôi chưa từng đặt chân tới, nhưng tôi biết ở góc nào có camera hỏng, đoạn đường nào sẽ mất tín hiệu, cầu thang nào từng được lau sáp trơn hơn bình thường.”
Lâm Vãn Ý cảm thấy hơi lạnh bò lên sống lưng.
Cô nghĩ đến con đường tối qua.
Ứng dụng gọi xe lỗi.
Điện thoại mất tín hiệu.
Tài xế đổi đường.
Hàng rào công trường đổ.
Xe tải lao đến.
Từng thứ đều giống như được xếp sẵn.
“Anh nói anh thấy tôi chết.” Cô hỏi. “Chết như thế nào?”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cô.
Trong mắt hắn có một thoáng im lặng rất sâu.
“Cô chắc muốn nghe?”
“Người sắp chết là tôi.” Lâm Vãn Ý đáp. “Tôi có quyền biết.”
Tạ Cảnh Thâm không khuyên nữa.
Hắn mở tập hồ sơ, rút ra vài tờ giấy. Không phải hồ sơ bệnh án, mà là các ghi chú bằng chữ viết tay. Nét chữ của hắn rất đều, gọn, lạnh, giống con người hắn.
“Có một tuyến, cô bị Cố Dạ Bạch đẩy vào tai nạn.”
“Vì sao?”
“Vì hắn tin cô thuê người hại Hạ Ninh.”
Lâm Vãn Ý nhíu mày. “Tôi có làm không?”
“Không.”
Câu trả lời quá nhanh.
Nhanh đến mức cô hơi bất ngờ.
Tạ Cảnh Thâm tiếp tục: “Nhưng tất cả chứng cứ đều chỉ về cô. Người chuyển tiền dùng tài khoản phụ của cô. Camera quay được xe của cô. Nhân chứng nói nghe thấy cô uy hiếp Hạ Ninh. Cố Dạ Bạch không điều tra thêm. Hắn ký lệnh phong tỏa một tuyến đường, khiến xe của cô bị kẹt giữa công trường và xe tải.”
Lâm Vãn Ý nhìn hắn.
“Giống tối qua?”
“Gần giống.”
“Khác ở đâu?”
“Tuyến đó không có tôi kịp đến.”
Căn phòng yên tĩnh.
Lâm Vãn Ý chậm rãi thở ra.
Một tuyến.
Tai nạn.
Cố Dạ Bạch ký lệnh.
Cô chết.
Còn tối qua, cô chỉ sống vì Tạ Cảnh Thâm đến kịp.
Tạ Cảnh Thâm đặt tờ giấy thứ hai xuống.
“Có một tuyến, cô bỏ trốn khỏi thành phố ngay sau tiệc. Không hủy hôn, không phản bác, chỉ chạy. Cô lên được xe. Nhưng giấy tờ của cô bị Lâm gia báo mất, thẻ ngân hàng bị khóa, vé tàu bị hủy, cuối cùng cô bị buộc phải đi đường phụ. Xe lao xuống sông.”
Lâm Vãn Ý cười khẽ.
Nụ cười không có chút vui vẻ.
“Cho nên tôi tối qua đã tiến bộ hơn tuyến đó một chút?”
“Ít nhất cô không để Lâm gia khóa thẻ.”
“Cảm ơn lời khen rất âm phủ của anh.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cô một cái.
Không biết có phải ảo giác không, Lâm Vãn Ý cảm thấy khóe môi hắn hơi động.
Nhưng chỉ trong chớp mắt.
Hắn tiếp tục nói: “Có một tuyến, cô cứu Hạ Ninh.”
Lâm Vãn Ý ngẩng đầu.
“Cứu cô ta?”
“Ừ. Hạ Ninh bị nhốt trong phòng nghỉ cháy. Cô phát hiện trước, cứu cô ta ra. Nhưng sau đó ký ức của mọi người bị sửa. Trong trí nhớ của họ, cô không phải người cứu, mà là người khóa cửa. Cố Dạ Bạch tin phiên bản đó.”
Bàn tay Lâm Vãn Ý đặt trên mép bàn chậm rãi siết lại.
“Sau đó hắn giết tôi?”
“Tự tay đẩy cô xuống cầu thang thoát hiểm.”
Không khí như bị đè xuống.
Cầu thang.
Tai nạn.
Phòng cháy.
Ký ức bị sửa.
Lâm Vãn Ý từng nghĩ mình chỉ cần không làm chuyện ác thì có thể thoát.
Nhưng nếu cô cứu Hạ Ninh cũng bị biến thành thủ phạm thì sao?
Nếu thế giới này không quan tâm cô làm gì, chỉ cần kết quả là cô phải chết thì sao?
Tạ Cảnh Thâm đặt tờ giấy thứ ba xuống.
“Có tuyến cô tự chứng minh vô tội.”
Lâm Vãn Ý nhìn hắn. “Kết quả?”
“Cô tìm được bằng chứng Hạ Ninh bị người khác lợi dụng. Cô công khai chứng cứ. Dư luận đảo chiều trong hai giờ. Nhưng đêm đó, Cố Dạ Bạch nhận được một đoạn ký ức giả. Trong ký ức đó, cô là người muốn giết Hạ Ninh từ đầu. Hắn mất kiểm soát.”
“Chết kiểu gì?”
“Cô bị đưa vào bệnh viện tâm lý dưới danh nghĩa rối loạn hoang tưởng. Ba ngày sau, cô chết vì ‘tự sát’.”
Lâm Vãn Ý cảm thấy lồng ngực mình lạnh hẳn đi.
“Vậy tuyến nào cũng là Cố Dạ Bạch?”
“Trực tiếp hoặc gián tiếp.” Tạ Cảnh Thâm nói. “Hắn luôn là điểm cuối.”
Điểm cuối.
Hai chữ này khiến Lâm Vãn Ý nhớ đến dòng cảnh báo kia.
Người thực thi kết cục: Cố Dạ Bạch.
Không phải ngẫu nhiên.
Không phải trùng hợp.
Cố Dạ Bạch thật sự là lưỡi dao mà thế giới này đặt trước cổ cô.
Lâm Vãn Ý im lặng rất lâu.
Sau đó cô ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Tạ Cảnh Thâm.
“Vì sao anh nhớ được?”
Tạ Cảnh Thâm không bất ngờ với câu hỏi này.
“Tôi không biết.”
“Vì sao những người khác không nhớ?”
“Tôi cũng không biết.”
“Vì sao anh không cứu tôi sớm hơn?”
Câu hỏi này rơi xuống, ánh mắt Tạ Cảnh Thâm cuối cùng cũng thay đổi.
Không rõ là đau, hay là tự giễu.
“Cô nghĩ tôi chưa thử?”
“Anh có thử hay không, tôi không biết.” Lâm Vãn Ý lạnh giọng. “Tôi chỉ biết anh đứng trong buổi tiệc nhìn tôi bị vây công. Anh biết tôi có thể chết, nhưng anh không ra mặt.”
“Tôi ra mặt thì cô sẽ tin?”
“Sẽ không.”
“Vậy tôi ra mặt có ích gì?”
Lâm Vãn Ý nhìn hắn.
Tạ Cảnh Thâm bình tĩnh nói: “Trong một vài tuyến, tôi từng ra mặt giúp cô. Kết quả là mọi người tin tôi bị cô lợi dụng. Cố Dạ Bạch chuyển mục tiêu sang điều tra tôi, còn cô chết nhanh hơn.”
“Cho nên lần này anh đứng nhìn?”
“Lần này cô tự thoát khỏi hiện trường.”
Câu này không giống khen.
Nhưng Lâm Vãn Ý nghe ra ý khác.
Hắn không cứu cô trong buổi tiệc, vì hắn muốn xem cô có phải Lâm Vãn Ý của những tuyến trước không.
Hoặc xem cô có thể tự cứu mình đến đâu.
Cô cười nhạt. “Anh đang kiểm tra tôi.”
Tạ Cảnh Thâm không phủ nhận.
“Đúng.”
“Anh không sợ kiểm tra xong tôi chết luôn?”
“Có.”
Hắn đáp quá thẳng.
Lâm Vãn Ý hơi khựng lại.
Tạ Cảnh Thâm nhìn cô, giọng thấp hơn một chút: “Cho nên tôi theo cô từ khách sạn đến Lâm gia, từ Lâm gia đến tuyến đường kia.”
“Anh theo dõi rất tự hào nhỉ?”
“Ít nhất cô còn sống để mắng tôi.”
Lâm Vãn Ý: “…”
Người này đúng là có bản lĩnh khiến không khí căng thẳng biến thành khó chịu.
Cô kéo ghế ngồi xuống đối diện hắn, vai vẫn đau, nhưng đầu óc đã tỉnh hơn rất nhiều.
“Câu hỏi cuối.” Cô nói. “Anh muốn gì ở tôi?”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cô.
“Tôi muốn cô sống.”
“Lý do?”
“Hiện tại chưa thể nói hết.”
Lâm Vãn Ý bật cười. “Câu này nghe rất giống phản diện đang chuẩn bị lừa người.”
“Vậy cô có lựa chọn tốt hơn không?”
“Có.” Cô đáp ngay. “Tôi có thể nghi ngờ anh đến cùng.”
“Cũng được.” Tạ Cảnh Thâm nói. “Chỉ cần cô nghi ngờ mà vẫn chịu hợp tác.”
Lâm Vãn Ý nhìn hắn vài giây, bỗng cảm thấy người này khó đối phó hơn Cố Dạ Bạch nhiều.
Cố Dạ Bạch nguy hiểm vì hắn là người thực thi.
Tạ Cảnh Thâm nguy hiểm vì hắn biết quá nhiều nhưng lại nói quá ít.
Nhưng chính vì vậy, hắn mới là người cô tạm thời không thể bỏ qua.
“Được.” Lâm Vãn Ý nói. “Hợp tác.”
Tạ Cảnh Thâm hơi nhướng mắt.
“Nhưng có điều kiện.” Cô nói tiếp. “Thứ nhất, anh không được tự ý quyết định thay tôi. Thứ hai, những gì liên quan đến tuyến chết của tôi, anh phải nói rõ. Thứ ba, nếu tôi phát hiện anh lừa tôi…”
“Cô định làm gì?”
Lâm Vãn Ý mỉm cười.
“Tôi sẽ kéo anh xuống nước trước khi tôi chết.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cô một lát.
Sau đó hắn gật đầu. “Hợp lý.”
“…”
Lâm Vãn Ý phát hiện hắn thật sự không bình thường.
Người bình thường nghe câu này sẽ cảnh giác, tức giận, hoặc ít nhất thấy bị uy hiếp.
Tạ Cảnh Thâm lại cảm thấy hợp lý.
Hắn nói: “Điều kiện của tôi cũng rất đơn giản.”
“Nói.”
“Cô nói cho tôi biết toàn bộ những gì cô biết về nguyên tác.”
Ánh mắt Lâm Vãn Ý lạnh xuống rất nhẹ.
“Anh biết tôi không phải Lâm Vãn Ý nguyên bản?”
“Từ lúc cô hủy hôn ở buổi tiệc, tôi đã biết cô không giống những tuyến trước.”
“Có thể chỉ là tôi bị kích thích nên đổi tính.”
“Không.” Tạ Cảnh Thâm nhìn cô. “Lâm Vãn Ý trước đây dù có bị đẩy đến đường cùng cũng không bao giờ chủ động buông Cố Dạ Bạch.”
Câu này khiến căn phòng yên xuống.
Lâm Vãn Ý không biết vì sao lại thấy lòng hơi nghẹn.
Không phải vì cô yêu Cố Dạ Bạch.
Mà vì cô bỗng nghĩ đến nữ phụ nguyên bản.
Một cô gái dù bị cả thế giới ghét bỏ, vẫn cố nắm lấy một người chưa từng nhìn mình.
Ngu ngốc không?
Có.
Đáng trách không?
Có lẽ cũng có.
Nhưng nếu từ đầu đến cuối, cô ấy chỉ là một nhân vật bị viết sẵn phải yêu, phải ghen, phải ác, phải chết thì sao?
Lâm Vãn Ý cụp mắt, che đi suy nghĩ thoáng qua.
“Tôi biết một phần nội dung tiểu thuyết.” Cô nói. “Cố Dạ Bạch là nam chính. Hạ Ninh là nữ chính. Tôi là nữ phụ ác độc. Nguyên tác bắt đầu từ việc Hạ Ninh bước vào giới hào môn nhờ một dự án từ thiện của Cố gia. Cố Dạ Bạch ban đầu chỉ thương hại cô ta, sau đó dần yêu cô ta. Còn Lâm Vãn Ý càng lúc càng phát điên vì ghen.”
“Các sự kiện lớn?”
“Tiệc tối hôm qua là một trong những điểm mở đầu.” Lâm Vãn Ý nhớ lại những gì mình đọc được. “Sau đó là vụ scandal ảnh riêng tư của Hạ Ninh, vụ tai nạn ở cầu thang, tiệc sinh nhật Cố lão phu nhân, một vụ cháy ở phòng nghỉ khách sạn, rồi cuối cùng là Lâm Vãn Ý bị Cố Dạ Bạch trừng phạt.”
“Trừng phạt thế nào?”
Lâm Vãn Ý dừng lại.
Trong nguyên tác, đoạn đó cô từng đọc rất khó chịu.
Tác giả dùng giọng văn rất hả hê để miêu tả nữ phụ nhận báo ứng. Cố Dạ Bạch khiến Lâm gia phá sản, đẩy Lâm Vãn Ý vào đường cùng, cuối cùng cô chết trong một vụ tai nạn mà ai cũng nói là đáng đời.
Nhưng bây giờ, khi chính cô trở thành Lâm Vãn Ý, hai chữ “đáng đời” bỗng trở nên lạnh đến rợn người.
“Trong nguyên tác, Cố Dạ Bạch khiến Lâm gia sụp đổ.” Cô nói. “Sau đó Lâm Vãn Ý chết trong một vụ tai nạn.”
Tạ Cảnh Thâm hỏi: “Nguyên tác có nói rõ hắn trực tiếp ra tay không?”
“Không.” Lâm Vãn Ý lắc đầu. “Nhưng độc giả đều biết là hắn buông tay mặc cô ấy chết.”
“Những tuyến tôi thấy thì rõ hơn.” Tạ Cảnh Thâm nói. “Mỗi lần càng về cuối, vai trò của hắn càng trực tiếp.”
Lâm Vãn Ý nhìn hắn.
“Ý anh là nếu tôi càng tránh, thế giới càng ép hắn tự tay giết tôi?”
“Tôi chưa chắc.” Tạ Cảnh Thâm nói. “Nhưng hiện tại có thể xác định một chuyện: chỉ cần Cố Dạ Bạch còn là người thực thi, cô không thể sống bằng cách né tránh.”
Lâm Vãn Ý cười lạnh. “Tôi vừa hủy hôn đã bị xe tải đuổi giết. Quả thật rất có sức thuyết phục.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cô. “Cô còn thấy cảnh báo gì khác ngoài ‘người thực thi’?”
Lâm Vãn Ý suy nghĩ vài giây.
Nếu đã hợp tác, giữ lại quá nhiều thông tin cũng không có lợi.
“Lần đầu là ở buổi tiệc. Nó nói tuyến tử vong số 01 đã khởi động, người thực thi là Cố Dạ Bạch, khoảng cách đến điểm tử vong là 72 giờ.”
“Lần thứ hai?”
“Tối qua. Khi xe tải lao tới, nó nói tuyến né tránh thất bại, điểm tử vong đang tự điều chỉnh.”
Tạ Cảnh Thâm ghi lại từng chữ.
Lâm Vãn Ý nhìn động tác của hắn, bỗng hỏi: “Anh ghi những thứ này từ bao lâu rồi?”
“Không nhớ rõ.”
“Không nhớ rõ là bao lâu?”
Tạ Cảnh Thâm dừng bút.
“Rất lâu.”
Lâm Vãn Ý nhìn tập hồ sơ dày kia, trong lòng lại lạnh đi.
Mỗi một trang ở đó, có lẽ đều là một lần cô chết.
Không.
Là một lần Lâm Vãn Ý chết.
Cô không biết mình và nữ phụ nguyên bản tính là một người hay hai người. Nhưng cơn đau tối qua là thật, cảm giác suýt bị nghiền nát là thật, dòng cảnh báo là thật.
Cô không thể phủi tay nói những cái chết đó không liên quan đến mình.
“Được.” Lâm Vãn Ý ngẩng đầu. “Tôi cung cấp hiểu biết nguyên tác. Anh cung cấp ký ức tuyến chết, địa điểm nguy hiểm, chi tiết lặp lại và những điểm bất thường.”
Tạ Cảnh Thâm gật đầu.
“Còn một chuyện.” Cô nói.
“Gì?”
“Từ giờ trở đi, tất cả thông tin liên quan đến tôi phải cho tôi biết trước. Tôi không thích cảm giác mình là người duy nhất không biết bản thân sắp chết kiểu gì.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cô.
“Được.”
Lâm Vãn Ý tựa lưng vào ghế, vai đau nhói. Cô nhíu mày, tiện tay cầm ly nước trên bàn uống một ngụm.
Nước ấm.
Nhiệt độ vừa đủ.
Cô liếc Tạ Cảnh Thâm. “Anh chuẩn bị?”
“Y tá.”
“Ồ.” Cô đặt ly xuống. “Tôi còn tưởng người mơ thấy tôi chết nhiều lần cuối cùng cũng học được cách chăm sóc người bị thương.”
Tạ Cảnh Thâm mặt không đổi sắc. “Nếu cô cần, tôi có thể gọi y tá.”
“Không cần.”
“Vậy cô đang thất vọng?”
“…”
Lâm Vãn Ý hít sâu một hơi.
“Anh nói anh mơ thấy tôi chết nhiều lần, nghe vừa đáng sợ vừa giống bệnh án tâm lý.”
Tạ Cảnh Thâm bình tĩnh đáp:
“Vậy cô xuyên sách thì nghe khoa học hơn?”
Hai người nhìn nhau.
Không khí căng như dây đàn bỗng bị câu nói này kéo lệch một chút.
Lâm Vãn Ý không nhịn được cười một tiếng rất khẽ.
Cười xong, cô lại thấy hơi hoang đường.
Rõ ràng cô vừa mới suýt chết.
Rõ ràng người trước mặt đang kể những cái chết của cô như đọc hồ sơ tai nạn.
Vậy mà cô vẫn còn có thể cười.
Có lẽ con người chính là vậy. Khi sợ đến cực điểm, một chút vô lý cũng có thể trở thành lý do để thở tiếp.
Tạ Cảnh Thâm đẩy một tờ tài liệu khác đến trước mặt cô.
“Đây là bản sao dữ liệu tôi lấy được sau tai nạn tối qua.”
Lâm Vãn Ý lập tức nghiêm túc lại.
Cô cầm lên xem.
Tuyến đường số 17 bị phong tỏa tạm thời.
Lệnh sửa chữa khẩn cấp được phê duyệt lúc 23:42.
Nhưng theo lịch bảo trì công trình gốc, khu vực đó lẽ ra không có kế hoạch sửa chữa trong ba ngày tới.
Camera ở ba ngã rẽ cùng lúc mất tín hiệu trong bảy phút.
Xe tải gây tai nạn thuộc công ty vận chuyển từng nhận hợp đồng phụ từ một dự án của Cố thị.
Tài xế xe tải được đưa đi cấp cứu, hiện chưa tỉnh.
Lâm Vãn Ý đọc đến đây, ánh mắt lạnh dần.
“Quá sạch.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cô. “Ý cô là?”
“Sạch đến mức giống như cố ý để lại một cái tên cho tôi nhìn.” Cô gõ nhẹ ngón tay lên dòng phê duyệt của Cố Dạ Bạch. “Nếu Cố Dạ Bạch thật sự muốn giết tôi, hắn không cần ngu đến mức để tên mình ở đây.”
Tạ Cảnh Thâm không nói gì.
Lâm Vãn Ý tiếp tục: “Nhưng nếu đây không phải ý chí thật của hắn, vậy thứ gì đã dùng quyết định của hắn để đẩy tôi vào chỗ chết?”
Câu hỏi rơi xuống.
Cả hai đều biết đáp án tạm thời chỉ có thể là: tuyến tử vong.
Nhưng nó không phải một con người cụ thể, không thể bị kiện, không thể bị đánh, không thể bị bắt.
Đây mới là điều đáng sợ nhất.
Lâm Vãn Ý lấy điện thoại, chụp lại vài trang tài liệu.
Tạ Cảnh Thâm hỏi: “Cô làm gì?”
“Phản công nhỏ.”
Cô mở email, nhập vài địa chỉ.
Một địa chỉ là bộ phận pháp vụ Lâm thị.
Một địa chỉ là hòm thư công khai tiếp nhận sự cố giao thông của thành phố.
Một địa chỉ khác là một phóng viên tài chính từng theo dõi các dự án của Cố thị.
Tạ Cảnh Thâm nhìn cô thao tác. “Cô định công khai?”
“Không phải bây giờ.” Lâm Vãn Ý nói. “Tôi chỉ gửi một phần, đủ để những người định đổ lỗi tai nạn cho tôi phải tạm dừng.”
“Đổ lỗi cho cô?”
“Anh nghĩ họ sẽ nói gì?” Cô nhướng mày. “Tiểu thư Lâm gia hủy hôn xong tinh thần bất ổn, nửa đêm tự ý rời nhà, tài xế vì tránh cô gây chuyện nên xảy ra tai nạn?”
Tạ Cảnh Thâm im lặng.
Rõ ràng khả năng này rất cao.
Trong nguyên tác, nữ phụ làm gì cũng có thể bị diễn giải thành ác độc hoặc điên cuồng.
Cho nên cô phải ra tay trước.
Email gửi đi.
Lâm Vãn Ý đặt điện thoại xuống.
“Ít nhất trong vài tiếng tới, sẽ không ai dám kết luận vụ tai nạn là do tôi tự gây ra.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cô lâu hơn bình thường.
Lâm Vãn Ý nhận ra ánh mắt đó. “Sao?”
“Không có gì.”
“Anh đang nghĩ tôi khác các tuyến trước?”
“Ừ.”
Cô cười nhạt. “Vậy anh nên thấy may. Tuyến này tôi không định chết ngoan như vậy.”
Tạ Cảnh Thâm cụp mắt, thu lại tập hồ sơ.
“Có một tuyến, cô cũng từng nói gần giống thế.”
Lâm Vãn Ý ngẩng đầu.
Tạ Cảnh Thâm im lặng vài giây rồi nói:
“Nhưng tuyến đó, cô không chết vì bị giết.”
Lâm Vãn Ý nhíu mày.
“Vậy chết vì gì?”
Hắn nhìn cô.
Ánh mắt hắn trầm xuống, như thể câu tiếp theo không dễ nói ra.
“Cô chết vì chính cô tin rằng mình đáng chết.”
Căn phòng bỗng lạnh đi.
Lâm Vãn Ý không hiểu.
Hoặc đúng hơn, cô không muốn hiểu quá nhanh.
“Ý anh là gì?”
Tạ Cảnh Thâm không trả lời ngay.
Hắn đứng dậy, đi đến cửa sổ, kéo rèm ra một chút. Bên ngoài trời đã sáng. Ánh nắng nhợt nhạt rơi lên mặt kính, làm thành phố sau một đêm hỗn loạn trông vẫn bình thường đến tàn nhẫn.
“Có một tuyến, tất cả mọi người đều nói cô ác.” Hắn nói. “Lâm gia nói cô làm mất mặt gia tộc. Cố Dạ Bạch nói cô hại Hạ Ninh. Truyền thông nói cô không xứng đáng sống tốt như vậy. Người qua đường nói cô chết cũng đáng.”
Lâm Vãn Ý không nói gì.
“Ban đầu cô phản kháng.” Tạ Cảnh Thâm tiếp tục. “Sau đó, ký ức của cô cũng bắt đầu bị ảnh hưởng. Cô bắt đầu tin những chuyện mình chưa từng làm là thật. Tin rằng mình thật sự hại Hạ Ninh. Tin rằng Cố Dạ Bạch trừng phạt cô là đúng.”
Lâm Vãn Ý cảm thấy ngực mình hơi nghẹt.
“Cuối cùng?”
“Cuối cùng, cô tự bước vào điểm tử vong.”
Giọng Tạ Cảnh Thâm rất thấp.
“Không ai đẩy cô.”
“Không ai cầm dao.”
“Cô chỉ tin rằng mình đáng chết.”
Một lúc lâu, Lâm Vãn Ý không nói.
Cô bỗng nhớ đến những ánh mắt ở buổi tiệc.
Nhớ Lâm Trác quát cô.
Nhớ Hạ Ninh rưng rưng nói không muốn làm lớn chuyện.
Nhớ Cố Dạ Bạch lạnh lùng bảo cô xin lỗi.
Nếu một người bị cả thế giới nói là sai, bị ép nhận những tội mình chưa từng làm, bị nhét vào đầu những ký ức giả, thì đến một ngày nào đó, người đó có thể thật sự tin mình đáng chết không?
Có thể.
Nữ phụ nguyên bản có lẽ từng như vậy.
Lâm Vãn Ý bỗng thấy đầu ngón tay mình lạnh đi.
Không phải vì sợ Cố Dạ Bạch.
Mà vì cô nhận ra tuyến tử vong không chỉ giết cơ thể.
Nó còn có thể giết ý chí của một người.
Lâm Vãn Ý chậm rãi ngẩng đầu.
“Tạ Cảnh Thâm.”
“Ừ.”
“Nhắc tôi một chuyện.”
Hắn quay lại nhìn cô.
Lâm Vãn Ý nói từng chữ:
“Nếu có ngày tôi bắt đầu tin mình đáng chết, hãy tát tôi tỉnh.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cô rất lâu.
Sau đó hắn đáp:
“Được.”
Lâm Vãn Ý suy nghĩ một chút, bổ sung: “Nhưng tát nhẹ thôi. Tôi thù dai.”
“Ghi nhớ.”
Không khí nặng nề bị câu này kéo nhẹ ra một khe hở nhỏ.
Nhưng khe hở ấy rất nhanh lại bị sự thật lấp đầy.
Tạ Cảnh Thâm hỏi: “Bây giờ cô định làm gì?”
Lâm Vãn Ý nhìn đồng hồ trên điện thoại.
Từ khi cảnh báo xuất hiện đến giờ mới qua vài tiếng.
Nếu tính đúng, cô còn chưa đến bảy mươi giờ.
“Trước tiên, tôi cần biết tất cả những sự kiện lớn trong ba ngày tới.” Cô nói. “Những nơi Hạ Ninh sẽ xuất hiện, những nơi Cố Dạ Bạch có quyền can thiệp, những nơi từng xảy ra cái chết của tôi trong giấc mơ của anh.”
Tạ Cảnh Thâm gật đầu. “Tôi sẽ chuẩn bị.”
“Còn tôi sẽ viết lại tuyến nguyên tác mà tôi nhớ được.” Lâm Vãn Ý nói. “Từng sự kiện, từng nhân vật, từng cái bẫy nữ phụ từng bước vào.”
“Cô chắc mình nhớ đủ?”
“Không đủ cũng phải viết.” Cô dựa vào ghế, sắc mặt còn hơi trắng nhưng ánh mắt rất tỉnh. “Muốn phá một câu chuyện, trước tiên phải biết nó viết gì.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cô, lần này không giấu sự đánh giá trong mắt.
“Cô thật sự khác.”
Lâm Vãn Ý nhếch môi. “Cảm ơn. Mong sự khác biệt này đủ để tôi sống lâu hơn ba ngày.”
Cô cầm bút trên bàn, kéo một tờ giấy trắng về phía mình.
Trên đầu trang, cô viết bốn chữ:
Cố Dạ Bạch.
Sau đó gạch một đường dưới tên hắn.
Người thực thi.
Tiếp theo là:
Hạ Ninh.
Hào quang nữ chính.
Cuối cùng, cô viết tên mình.
Lâm Vãn Ý.
Vật hi sinh?
Dấu hỏi ở cuối nét bút dừng rất lâu.
Tạ Cảnh Thâm đứng phía sau, nhìn dấu hỏi đó.
Lâm Vãn Ý không quay đầu, bỗng hỏi:
“Trong tất cả những tuyến anh nhìn thấy…”
Giọng cô rất bình tĩnh.
Bình tĩnh đến mức giống như người đang hỏi thời tiết hôm nay có mưa không.
“Có tuyến nào tôi sống không?”
Tạ Cảnh Thâm không trả lời ngay.
Sự im lặng của hắn đã đủ khiến người ta hiểu đáp án.
Nhưng Lâm Vãn Ý vẫn chờ.
Cô muốn nghe chính miệng hắn nói.
Rất lâu sau, Tạ Cảnh Thâm mới lên tiếng.
“Chưa từng.”
Hai chữ rất nhẹ.
Nhưng rơi xuống căn phòng lại nặng như một bản án.
Lâm Vãn Ý nhìn tên mình trên tờ giấy.
Lâm Vãn Ý.
Vật hi sinh?
Cô cầm bút, chậm rãi gạch bỏ dấu hỏi phía sau.
Sau đó viết thêm một dòng bên dưới.
Không chấp nhận.
Tạ Cảnh Thâm nhìn nét chữ của cô.
Lâm Vãn Ý đặt bút xuống, ngẩng đầu nhìn hắn.
“Vậy tuyến này sẽ là lần đầu tiên.”