Tránh Xa Hắn Cũng Không Sống
Lâm Vãn Ý rời khỏi khách sạn chưa đầy mười phút, điện thoại đã rung đến nóng máy.
Cuộc gọi đầu tiên là từ Lâm Trác.
Cô nhìn cái tên nhấp nháy trên màn hình, không nghe.
Cuộc gọi thứ hai vẫn là Lâm Trác.
Cuộc gọi thứ ba đổi thành bà Lâm.
Cuộc gọi thứ tư là anh trai trên danh nghĩa của cô — Lâm Kính Thần.
Lâm Vãn Ý ngồi trong xe, tựa lưng vào ghế sau, nhìn từng cái tên hiện lên rồi tắt đi. Ngoài cửa kính, ánh đèn thành phố kéo thành những vệt sáng dài, trông giống một dòng sông lạnh lẽo đang chảy ngược.
Tài xế nhìn cô qua gương chiếu hậu mấy lần, cuối cùng không nhịn được hỏi: “Tiểu thư, cô thật sự muốn về Lâm gia bây giờ sao?”
Lâm Vãn Ý ngẩng mắt.
Tài xế lập tức im bặt.
Có lẽ trong ký ức của tất cả mọi người, Lâm Vãn Ý là kiểu tiểu thư kiêu ngạo, dễ nổi nóng, chỉ cần ai nói lệch ý là có thể đập đồ mắng người.
Nhưng lúc này cô không có tâm trạng đóng vai nữ phụ ác độc.
Cô chỉ nói: “Về.”
Cô phải về.
Không phải vì lưu luyến Lâm gia, càng không phải vì muốn giải thích với đám người vừa xem cô như quân cờ.
Mà vì giấy tờ của cô, hộ chiếu, thẻ ngân hàng, một số tài sản cá nhân và những thứ có thể giúp cô rời khỏi tuyến truyện đều còn ở đó.
Nếu muốn tránh xa Cố Dạ Bạch, trước hết cô phải có quyền tự do rời đi.
Dù… dòng chữ đỏ vừa rồi vẫn đang lơ lửng trong trí nhớ cô.
“Tuyến tử vong số 01 đã khởi động.”
“Người thực thi kết cục: Cố Dạ Bạch.”
“Khoảng cách đến điểm tử vong: 72 giờ.”
Lâm Vãn Ý nhắm mắt.
Bảy mươi hai giờ.
Ba ngày.
Một người bình thường sau khi biết mình chỉ còn ba ngày để sống có lẽ sẽ hoảng loạn, khóc lóc, hoặc đi tìm người cầu cứu.
Nhưng cô không có ai để cầu cứu.
Ở thế giới này, cha cô xem cô như công cụ liên hôn. Mẹ kế xem cô như cái gai trong mắt. Anh trai trên danh nghĩa chỉ quan tâm cổ phần và mặt mũi Lâm gia. Cố Dạ Bạch thì khỏi nói — hắn là người thực thi kết cục của cô.
Còn người tên Tạ Cảnh Thâm kia…
Lâm Vãn Ý mở mắt.
“Lần này cô chọn hủy hôn sớm hơn.”
Câu nói đó giống như một cái gai cắm trong đầu cô.
Lần này?
Hủy hôn sớm hơn?
Vậy trong “lần trước”, cô đã chọn gì?
Hay nói cách khác, trên đời này thật sự tồn tại những tuyến trước sao?
Xe dừng trước biệt thự Lâm gia.
Đèn trong phòng khách sáng rực. Người còn chưa vào cửa, Lâm Vãn Ý đã nghe thấy tiếng đồ sứ vỡ từ bên trong truyền ra.
Cô đẩy cửa bước vào.
Một chiếc tách trà bị ném xuống trước chân cô, vỡ tan.
Nước trà nóng bắn lên mắt cá chân, hơi bỏng, nhưng Lâm Vãn Ý chỉ cúi đầu nhìn một cái rồi bước qua mảnh vỡ.
Lâm Trác đứng giữa phòng khách, sắc mặt xanh mét.
“Con còn biết đường về?”
Bà Lâm ngồi trên sofa, tay cầm khăn lụa lau khóe mắt, bộ dáng vừa tức giận vừa đau lòng giả tạo. Bên cạnh bà ta là Lâm Kính Thần, người anh trai trên danh nghĩa của cô. Hắn mặc áo sơ mi trắng, cà vạt còn chưa tháo, rõ ràng vừa từ công ty chạy về.
Ba người nhìn cô như nhìn một món hàng vừa tự ý rơi khỏi quầy đấu giá.
Lâm Vãn Ý đặt túi xách xuống ghế đơn, bình tĩnh hỏi: “Không về thì để các người gọi điện mắng tôi qua điện thoại sao?”
“Lâm Vãn Ý!” Lâm Trác đập mạnh tay xuống bàn. “Con có biết tối nay con đã gây ra chuyện lớn thế nào không? Trước mặt bao nhiêu khách mời, con dám nói hủy hôn với Cố Dạ Bạch?”
Lâm Vãn Ý nhìn ông ta. “Con nói rồi.”
“Đó là hôn ước của hai nhà!”
“Nhưng người đính hôn là con.”
Bà Lâm lập tức nhíu mày: “Vãn Ý, con đừng tùy hứng nữa. Dì biết con ghen với cô Hạ, nhưng hủy hôn không phải chuyện đem ra dọa Cố thiếu. Đàn ông như Cố Dạ Bạch không thích bị ép đâu.”
Lâm Vãn Ý suýt nữa bật cười.
Đến giờ họ vẫn nghĩ cô hủy hôn là để dọa Cố Dạ Bạch.
Đúng là trong nguyên tác, nữ phụ đã làm quá nhiều chuyện mất mặt vì Cố Dạ Bạch, nên bây giờ dù cô nói không cần hắn nữa, cũng không ai tin.
Lâm Kính Thần lạnh giọng: “Em có biết quý này Lâm thị có ba dự án đang chờ vốn từ Cố gia không? Em hủy hôn lúc này chẳng khác nào tát vào mặt Cố gia. Nếu Cố Dạ Bạch rút vốn, em chịu trách nhiệm nổi không?”
“Không nổi.”
Ba người đồng thời khựng lại.
Lâm Vãn Ý rất thành thật: “Cho nên em không chịu.”
Lâm Kính Thần nhíu mày. “Em nói gì?”
“Dự án của Lâm thị do ai ký, ai đàm phán, ai hưởng lợi thì người đó chịu.” Lâm Vãn Ý ngồi xuống, dáng vẻ thong thả đến mức gần như chọc giận người khác. “Hôn ước là của em, nhưng lợi ích các người đem đi đổi chác thì không phải của em.”
Lâm Trác giận đến run tay. “Con là con gái Lâm gia! Lâm gia nuôi con lớn, bây giờ cần con giúp gia tộc một chút, con lại tính toán như vậy?”
Lâm Vãn Ý nhìn thẳng vào ông ta.
Nếu là nữ phụ nguyên bản, có lẽ câu này sẽ đâm vào lòng cô ấy rất đau.
Bởi vì cô ấy thật sự khao khát được Lâm gia công nhận.
Muốn cha nhìn mình một cái.
Muốn gia đình xem mình là người thân, không phải công cụ.
Nhưng Lâm Vãn Ý hiện tại không đau.
Cô không phải cô gái đã bị bỏ mặc nhiều năm, chỉ biết dùng kiêu ngạo để che đi sự thiếu thốn tình thân kia.
Cô chỉ thấy buồn cười.
“Nuôi con lớn?” Cô nhẹ giọng hỏi. “Hay nuôi một quân cờ đủ tuổi đem đi liên hôn?”
Sắc mặt Lâm Trác cứng lại.
Bà Lâm vội nói: “Vãn Ý, sao con có thể nói cha con như vậy? Nếu không có Lâm gia, con có cuộc sống như hôm nay không?”
Lâm Vãn Ý gật đầu. “Vậy để con trả lại cho rõ ràng.”
Cô lấy từ túi xách ra một tập tài liệu mỏng, đặt lên bàn.
Lâm Kính Thần nhìn thấy dòng chữ trên trang đầu, sắc mặt lập tức thay đổi.
“Đơn tuyên bố hủy bỏ cam kết hôn ước?”
Lâm Trác giật lấy tập tài liệu, càng đọc sắc mặt càng khó coi.
Lâm Vãn Ý nói: “Con đã gửi bản điện tử cho luật sư riêng của Cố gia, bộ phận pháp vụ của Lâm thị và vài cổ đông có liên quan. Trước mười hai giờ đêm nay, thông báo sẽ được xác nhận là do cá nhân con đưa ra, không liên quan đến quyết sách thương nghiệp của Lâm thị.”
Lâm Kính Thần đứng bật dậy. “Em điên rồi! Ai cho em quyền gửi thứ này?”
“Em là người trong hôn ước, em không có quyền thì ai có?” Lâm Vãn Ý ngẩng đầu. “Hay anh muốn nói từ đầu đến cuối, thứ Cố gia đính hôn không phải Lâm Vãn Ý, mà là quyền lợi của Lâm thị?”
Phòng khách im phăng phắc.
Câu này quá sắc.
Sắc đến mức ngay cả Lâm Trác cũng không thể lập tức phản bác.
Lâm Vãn Ý tiếp tục lấy một chiếc USB nhỏ ra, đặt lên trên tập tài liệu.
“Trong này có bản sao vài cuộc họp nội bộ. Các người từng dùng danh nghĩa hôn ước để buộc Cố gia nhượng bộ ba khoản đầu tư, cũng từng lấy tên con để ký thỏa thuận phụ. Nếu muốn nói chuyện trách nhiệm, chúng ta có thể nói kỹ.”
Lâm Kính Thần nhìn chiếc USB, ánh mắt lạnh xuống. “Em điều tra Lâm gia?”
“Không.” Lâm Vãn Ý mỉm cười. “Em chỉ học được cách tự bảo vệ mình.”
Đây là thứ cô vừa lục được trong ký ức nguyên chủ và máy tính cá nhân.
Nữ phụ nguyên bản không hề ngu. Cô ấy chỉ dùng toàn bộ sự thông minh vào việc đuổi theo Cố Dạ Bạch, nhưng trong những năm bị Lâm gia lợi dụng, cô ấy vẫn âm thầm giữ lại không ít chứng cứ.
Đáng tiếc, trong nguyên tác, những thứ này chưa kịp dùng đã theo cái chết của cô ấy biến mất.
Lần này thì khác.
Lâm Vãn Ý sẽ không để mình chết cùng một đống bằng chứng chưa kịp mở ra.
Lâm Trác nhìn cô, ánh mắt lần đầu tiên không chỉ có tức giận, mà còn có đề phòng.
“Con muốn gì?”
“Giấy tờ cá nhân, hộ chiếu, thẻ phụ đứng tên con, và quyền rời khỏi Lâm gia trong đêm nay.” Lâm Vãn Ý nói. “Từ hôm nay, con sẽ không can thiệp vào chuyện của Cố Dạ Bạch và Hạ Ninh. Các người cũng đừng dùng danh nghĩa của con để đổi lợi ích với Cố gia nữa.”
Bà Lâm như nghe thấy chuyện hoang đường. “Con muốn đi đâu?”
“Đi đâu cũng được.”
Miễn là cách xa Cố Dạ Bạch.
Lâm Trác nghiến răng. “Không có hôn ước với Cố gia, con nghĩ mình còn giá trị gì?”
Câu này rơi xuống, căn phòng bỗng yên lặng.
Lâm Vãn Ý nhìn người cha trên danh nghĩa của mình.
Một lát sau, cô bật cười.
Nụ cười rất nhẹ, không có tức giận, cũng không có tổn thương. Chính vì vậy, nó càng khiến Lâm Trác khó chịu.
“Vậy thì tốt quá.” Cô nói. “Một người không còn giá trị, chắc Lâm gia cũng không cần giữ lại làm gì.”
Lâm Trác cứng họng.
Lâm Kính Thần nhìn cô rất lâu, cuối cùng lạnh giọng nói với quản gia: “Đưa giấy tờ cho cô ấy.”
Bà Lâm vội vàng kéo tay hắn. “Kính Thần!”
Lâm Kính Thần thấp giọng: “Để cô ta đi. Bây giờ giữ lại chỉ khiến chuyện lớn hơn.”
Hắn nhìn Lâm Vãn Ý, ánh mắt sâu và lạnh.
“Nhưng em nhớ kỹ, ra khỏi cánh cửa này, Lâm gia sẽ không vì sự tùy hứng của em mà thu dọn hậu quả.”
Lâm Vãn Ý kéo vali nhỏ từ tay người giúp việc, nhàn nhạt đáp: “Yên tâm, em cũng không định vì lòng tham của Lâm gia mà đi chết.”
Lâm Kính Thần nhíu mày.
Có lẽ hắn tưởng cô nói quá.
Chỉ có Lâm Vãn Ý biết, chữ “chết” kia không phải ẩn dụ.
Lúc cô kéo vali bước ra khỏi biệt thự, màn hình điện thoại sáng lên.
23:48.
Còn chưa đến hai tiếng kể từ lúc cảnh báo xuất hiện.
Cô đứng dưới bậc thềm, mở ứng dụng gọi xe.
Điểm đến: ga tàu cao tốc phía nam.
Cô không định đi máy bay. Sân bay quá dễ bị kiểm soát. Cố gia, Lâm gia, thậm chí Cố Dạ Bạch đều có thể tra được hành trình của cô.
Tàu cao tốc chuyến muộn nhất rời thành phố lúc 00:40.
Chỉ cần lên được chuyến đó, cô sẽ rời khỏi trung tâm cốt truyện trước khi tuyến tử vong kịp khóa chặt.
Ứng dụng xoay vòng vài giây.
Sau đó báo lỗi.
“Không tìm thấy tài xế phù hợp.”
Lâm Vãn Ý nhíu mày.
Khu biệt thự này tuy vắng, nhưng không đến mức không có xe.
Cô đổi ứng dụng khác.
Vẫn lỗi.
“Dịch vụ tạm thời gián đoạn.”
Cô thử gọi taxi truyền thống.
Tổng đài bận.
Gió đêm thổi qua vai, mang theo hơi lạnh rất mỏng.
Lâm Vãn Ý bỗng có cảm giác quen thuộc.
Không phải cô quen với nơi này.
Mà là cảm giác bị thứ gì đó vô hình nhìn chằm chằm.
Cô lập tức kéo vali đi về phía cổng khu biệt thự.
Mười phút sau, cuối cùng cũng có một chiếc xe màu đen dừng trước mặt cô.
Tài xế hạ cửa kính: “Cô Lâm phải không? Đi ga phía nam?”
Lâm Vãn Ý nhìn biển số xe, đối chiếu thông tin trong ứng dụng.
Không khớp.
Cô lùi lại một bước. “Không phải xe tôi gọi.”
Tài xế cười gượng. “Chắc hệ thống hiển thị chậm thôi. Giờ này khó gọi xe lắm, cô không đi là lỡ chuyến đó.”
Lâm Vãn Ý không nói gì, trực tiếp kéo vali đi tiếp.
Chiếc xe chậm rãi bò theo sau cô.
Tài xế vẫn kiên nhẫn: “Cô Lâm, đường này không dễ bắt xe đâu. Cô thật sự không đi sao?”
Lâm Vãn Ý dừng bước, lấy điện thoại ra, giả vờ bấm gọi.
“Vâng, tôi đang ở cổng khu A. Biển số xe theo dõi tôi là…”
Chiếc xe kia lập tức tăng tốc rời đi.
Lâm Vãn Ý nhìn đèn hậu biến mất trong đêm, lòng bàn tay hơi lạnh.
Chưa đầy vài phút sau, cô gọi được một chiếc xe khác. Lần này thông tin trùng khớp, tài xế là một người đàn ông trung niên trông mệt mỏi, thái độ cũng bình thường.
Cô ngồi vào ghế sau, không tháo giày, không thả lỏng.
“Đi ga phía nam.” Cô nói. “Đi đường cao tốc số 3.”
Tài xế gật đầu. “Được.”
Xe chạy khỏi khu biệt thự.
Lâm Vãn Ý nhìn thời gian.
00:03.
Nếu không kẹt xe, cô vẫn kịp.
Thành phố lúc nửa đêm ít xe hơn rất nhiều. Các tòa nhà cao tầng dần lùi lại phía sau, ánh đèn neon phản chiếu trên cửa kính như những mảng màu trôi nổi.
Mười phút đầu, mọi chuyện rất bình thường.
Bình thường đến mức khiến Lâm Vãn Ý càng bất an.
Cô mở bản đồ trên điện thoại, nhìn tuyến đường màu xanh đang chạy thẳng về ga phía nam.
Đúng lúc đó, màn hình điện thoại bỗng nhấp nháy.
Tín hiệu biến mất.
Bản đồ đứng hình.
Lâm Vãn Ý ngẩng đầu. “Sao lại rẽ?”
Tài xế hơi giật mình. “Phía trước có công trình, hệ thống chỉ đường bảo tôi rẽ sang đường phụ.”
“Điện thoại tôi mất tín hiệu. Điện thoại chú vẫn có?”
Tài xế nhìn màn hình của mình, cũng ngẩn ra. “Ơ… vừa rồi còn có mà.”
Xe đã rẽ vào một con đường hẹp hơn.
Hai bên là hàng rào công trường và những tòa nhà đang xây dở. Đèn đường ở đây hỏng hơn một nửa, ánh sáng vàng vọt chớp tắt không đều.
Lâm Vãn Ý cảm giác tim mình chìm xuống.
“Quay đầu.”
Tài xế bối rối: “Nhưng đường này một chiều…”
“Tôi nói quay đầu.”
Giọng cô lạnh đến mức tài xế không dám cãi nữa. Ông ta giảm tốc, định tìm chỗ quay đầu.
Đúng lúc đó, phía trước vang lên tiếng còi xe chói tai.
Một hàng rào công trình bị gió thổi bật ra, đổ chắn ngang đường.
Tài xế phanh gấp.
Vali của Lâm Vãn Ý trượt mạnh về phía trước, đập vào lưng ghế.
Chưa kịp ổn định, phía sau lại có ánh đèn pha rọi tới.
Một chiếc xe tải từ ngã rẽ phía sau lao ra với tốc độ không bình thường.
Tài xế hoảng hốt: “Sao nó chạy kiểu gì vậy?”
Lâm Vãn Ý quay đầu.
Ánh đèn trắng chói lòa chiếu thẳng vào mắt cô.
Trong khoảnh khắc đó, trước mắt cô lại hiện ra dòng chữ đỏ.
“Tuyến né tránh thất bại.”
“Điểm tử vong đang tự điều chỉnh.”
“Người thực thi kết cục: Cố Dạ Bạch.”
Máu trong người Lâm Vãn Ý như đông lại.
Cô đã rời khỏi tiệc.
Cô đã hủy hôn.
Cô đã không gặp Cố Dạ Bạch.
Cô thậm chí đang trên đường rời khỏi thành phố.
Vậy mà dòng chữ kia vẫn treo trước mắt cô như một bản án.
Xe tải phía sau càng lúc càng gần.
Tài xế luống cuống muốn đánh lái, nhưng phía trước bị hàng rào chắn ngang, bên trái là tường công trường, bên phải là rãnh thoát nước chưa lấp.
Không còn đường.
Trong tích tắc, Lâm Vãn Ý giật mạnh dây an toàn, cúi người mở khóa cửa bên phải.
Tài xế hét lên: “Cô làm gì vậy?”
“Nhảy!”
“Cái gì?”
Không có thời gian giải thích.
Lâm Vãn Ý đạp mạnh cửa xe, nhưng cửa chỉ mở được một khe vì thân xe đã nghiêng sát rãnh.
Ánh đèn xe tải phủ kín cửa kính sau.
Ngay khi cô nghĩ mình sắp bị nghiền nát cùng chiếc xe này, một tiếng va chạm khác vang lên từ bên hông.
Rầm!
Một chiếc SUV màu đen lao ra từ ngã rẽ bên trái, đâm mạnh vào phần đầu chiếc xe chở cô, ép nó trượt sang một bên.
Cùng lúc đó, cửa sau bị người từ bên ngoài kéo mạnh mở ra.
Một bàn tay nắm lấy cổ tay Lâm Vãn Ý.
Rất lạnh.
Rất chắc.
“Ra ngoài!”
Giọng nói trầm thấp, gấp hơn lần đầu gặp, nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh gần như đáng sợ.
Lâm Vãn Ý chưa kịp nhìn rõ người đó, cả người đã bị kéo khỏi xe.
Cô lăn xuống nền đường, vai đập mạnh vào mặt đất. Cơn đau truyền lên khiến cô suýt nghẹt thở.
Một giây sau, chiếc xe tải đâm sầm vào đuôi chiếc taxi.
Âm thanh kim loại bị nghiền nát vang lên chói tai.
Kính vỡ bắn tung tóe.
Mùi cao su cháy, khói, bụi xi măng và xăng tràn ra trong không khí.
Lâm Vãn Ý nằm trên nền đường lạnh, tai ù đi. Cô nhìn chiếc taxi biến dạng chỉ cách mình chưa đến mấy mét, trong lòng lạnh đến mức không còn cảm giác đau.
Nếu vừa rồi chậm thêm ba giây…
Không.
Có lẽ chỉ một giây thôi.
Cô đã chết.
Một bóng người che trước mặt cô.
Lâm Vãn Ý ngẩng đầu.
Tạ Cảnh Thâm đứng dưới ánh đèn đường chập chờn, áo vest xám đậm bị rách một đường ở tay áo, hơi thở rõ ràng không ổn định như vẻ mặt hắn. Trên mu bàn tay hắn có vệt máu, không biết là của hắn hay do kính vỡ cứa vào.
Hắn nhìn cô, ánh mắt rất sâu.
Không phải thương hại.
Cũng không phải kinh ngạc.
Là một loại cảm xúc bị nén quá chặt, giống như người đã chạy đua với cơn ác mộng quá nhiều lần.
Lâm Vãn Ý chống tay muốn ngồi dậy, nhưng vai đau đến mức cô hít một hơi lạnh.
Tạ Cảnh Thâm cúi người đỡ cô.
Cô lập tức hất tay hắn ra.
“Đừng chạm vào tôi.”
Tạ Cảnh Thâm dừng lại.
Lâm Vãn Ý nhìn hắn, giọng khàn đi vì khói bụi: “Anh theo dõi tôi?”
“Đúng.”
Hắn thừa nhận quá nhanh, khiến Lâm Vãn Ý nghẹn một chút.
Tạ Cảnh Thâm nhìn chiếc taxi bị đâm biến dạng, sau đó nhìn cô.
“Nếu không theo, cô đã chết.”
Lâm Vãn Ý cười lạnh. “Vậy tôi nên cảm ơn anh?”
“Không cần.” Hắn nói. “Lần trước tôi cũng không kịp nhận lời cảm ơn.”
Tim Lâm Vãn Ý bỗng nảy mạnh.
“Lần trước?”
Tạ Cảnh Thâm không trả lời ngay.
Cảnh sát và xe cứu hộ còn chưa tới. Con đường vắng đến bất thường, như thể cả khu vực này đã bị ai đó tạm thời rút khỏi bản đồ thành phố.
Lâm Vãn Ý nhìn xung quanh.
Hàng rào đổ.
Tín hiệu mất.
Xe tải mất kiểm soát.
Tuyến đường bị đổi.
Tất cả đều giống như một bàn tay vô hình đã sắp đặt từng bước.
Đột nhiên, cô nhìn thấy một tờ giấy bị gió cuốn ra từ cabin chiếc xe công trình gần đó.
Tờ giấy cháy xém một góc, dính bụi và dầu máy.
Lâm Vãn Ý không biết vì sao mình lại chú ý tới nó.
Có lẽ vì trên đó có một con dấu màu đỏ.
Cô chống đau đứng dậy, bước tới nhặt tờ giấy lên.
Đó là bản sao lệnh phong tỏa tạm thời khu đường phụ số 17 vì “sửa chữa khẩn cấp”.
Thời gian hiệu lực: 23:50 đến 01:00.
Người phê duyệt cuối cùng: Cố Dạ Bạch.
Bốn chữ ấy đập vào mắt cô như một vết dao.
Cố.
Dạ.
Bạch.
Lâm Vãn Ý siết chặt tờ giấy, đầu ngón tay run nhẹ.
Không phải vì đau.
Là vì lạnh.
Cô đã không gặp hắn.
Không liên lạc với hắn.
Không dây dưa với hắn.
Nhưng con đường dẫn cô đến cái chết vẫn được ký bằng tên hắn.
Tạ Cảnh Thâm đứng phía sau cô, giọng rất thấp:
“Bây giờ cô tin chưa?”
Lâm Vãn Ý quay đầu nhìn hắn.
“Tin cái gì?”
“Chạy vô ích.”
Hắn nhìn thẳng vào mắt cô.
“Tuyến trước cô cũng chạy.”
Gió đêm thổi qua công trường, kéo theo tiếng kim loại va vào nhau leng keng.
Lâm Vãn Ý cảm thấy từng chữ của hắn rơi xuống đều lạnh hơn gió.
“Ở tuyến trước, cô cũng hủy hôn sao?” Cô hỏi.
“Không.” Tạ Cảnh Thâm đáp. “Tuyến trước cô không hủy hôn. Cô cãi nhau với Cố Dạ Bạch, sau đó bỏ trốn khỏi tiệc.”
“Rồi sao?”
“Cũng là con đường này.”
Lâm Vãn Ý nhìn chiếc taxi nát bét phía sau.
“Cũng tai nạn?”
“Cũng tai nạn.”
Hắn dừng lại một chút.
“Nhưng lần đó, tôi đến muộn.”
Không khí như đông cứng.
Lâm Vãn Ý cảm thấy cổ họng khô khốc.
Cô đã từng nghĩ nếu chuyện này thật sự có tuyến chết, có lẽ nó chỉ là vài hình ảnh mơ hồ, vài khả năng chưa xảy ra.
Nhưng Tạ Cảnh Thâm nói quá bình tĩnh.
Bình tĩnh đến mức giống như hắn đã thật sự đứng ở đây, nhìn cô chết một lần.
Lâm Vãn Ý không muốn tin.
Nhưng tờ lệnh phong tỏa trong tay cô đang nói rằng cái chết không cần cô tin.
Nó vẫn đến.
Cô nhìn Tạ Cảnh Thâm. “Anh biết sẽ xảy ra chuyện, tại sao không nói trước?”
“Tôi không chắc cô sẽ đi đường nào.”
“Nhưng anh biết tôi sẽ chạy?”
“Tôi biết cô sẽ muốn sống.”
Câu này khiến Lâm Vãn Ý im lặng.
Tạ Cảnh Thâm nhìn dòng máu rất nhỏ trên cánh tay cô, giọng trầm xuống:
“Nếu cô chỉ biết tránh Cố Dạ Bạch, cô sẽ chết nhanh hơn.”
Lâm Vãn Ý bật cười rất khẽ.
Cười xong, cô thấy mình còn sống nên mới có thể cười.
“Vậy tôi nên làm gì?” Cô hỏi. “Quay về ôm chân Cố Dạ Bạch, cầu xin người thực thi kết cục tha mạng cho tôi?”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cô. “Cô biết hắn là người thực thi?”
Lâm Vãn Ý khựng lại.
Lỡ lời rồi.
Nhưng lúc này che giấu cũng vô nghĩa.
Cô nhìn thẳng vào hắn. “Tôi thấy được một vài dòng cảnh báo.”
Ánh mắt Tạ Cảnh Thâm thay đổi rất nhẹ.
“Cảnh báo gì?”
Lâm Vãn Ý không trả lời ngay.
Cô vẫn không tin hắn.
Một người đột nhiên xuất hiện, nói mình biết các tuyến trước, lại vừa cứu cô khỏi tai nạn. Trong tiểu thuyết, kiểu người này có thể là đồng minh, cũng có thể là cái bẫy sâu hơn.
Cô siết chặt tờ lệnh phong tỏa, hỏi ngược lại:
“Anh là ai?”
“Tạ Cảnh Thâm.”
“Tôi biết tên anh.” Lâm Vãn Ý nói. “Tôi hỏi, anh là ai trong chuyện này?”
Tạ Cảnh Thâm im lặng vài giây.
Xa xa đã có tiếng còi xe cứu thương vọng lại.
Hắn nhìn về phía đó, rồi nói: “Một người đã từng không cứu kịp cô.”
Lâm Vãn Ý nhíu mày.
“Từng?”
“Rất nhiều lần.”
Cô cảm giác tim mình chìm xuống.
Câu này đáng sợ hơn bất cứ lời đe dọa nào.
Lâm Vãn Ý nhìn Tạ Cảnh Thâm. Hắn vẫn là dáng vẻ trầm ổn, lý trí, lạnh nhạt. Nhưng ở nơi rất sâu trong mắt hắn, có thứ gì đó giống như mệt mỏi sau vô số lần lặp lại thất bại.
Cô không biết nên tin bao nhiêu.
Nhưng cô biết một điều.
Ở thế giới này, người duy nhất đến cứu cô không phải cha cô, không phải vị hôn phu cũ, càng không phải bất kỳ ai trong nguyên tác đứng về phía nữ phụ.
Mà là người đàn ông bí ẩn từng nói: “Lần này cô chọn hủy hôn sớm hơn.”
Lâm Vãn Ý cúi đầu nhìn tờ lệnh trong tay.
Tên Cố Dạ Bạch vẫn ở đó.
Rõ ràng đến tàn nhẫn.
Cô cười nhạt. “Tôi đã tránh xa hắn rồi.”
“Ừ.”
“Tôi hủy hôn.”
“Ừ.”
“Tôi không gặp Hạ Ninh, không tìm Cố Dạ Bạch, không làm bất kỳ chuyện gì nguyên tác viết.”
“Ừ.”
Lâm Vãn Ý ngẩng đầu, giọng chậm rãi: “Nhưng tôi vẫn suýt chết dưới một quyết định có tên hắn.”
Tạ Cảnh Thâm không phủ nhận.
Bởi vì không cần phủ nhận.
Sự thật đã nằm ngay trong tay cô.
Cảnh sát và xe cứu thương cuối cùng cũng đến. Đèn xanh đỏ quét qua khuôn mặt Lâm Vãn Ý, khiến sắc mặt vốn đã trắng của cô càng lạnh hơn.
Một nhân viên y tế muốn đỡ cô lên cáng, nhưng cô lắc đầu.
“Tôi không sao.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cô một cái. “Vai cô bị thương.”
“Chưa chết là được.”
Câu này vừa nói ra, chính cô cũng thấy buồn cười.
Mới vài tiếng trước, cô còn là một người bình thường.
Vài tiếng sau, tiêu chuẩn sống sót của cô đã hạ xuống thành: chưa chết là được.
Tạ Cảnh Thâm hơi nhíu mày, nhưng không nói gì thêm.
Lâm Vãn Ý nhìn hắn.
Lần này, ánh mắt cô không còn chỉ có đề phòng.
Còn có một thứ lạnh hơn.
Là quyết tâm.
“Nói cho tôi biết.” Cô hỏi, từng chữ rất rõ. “Anh đã thấy tôi chết bao nhiêu lần?”
Tạ Cảnh Thâm im lặng.
Đèn xe cứu thương xoay liên tục sau lưng hắn. Tiếng người nói chuyện, tiếng máy móc, tiếng cảnh sát phong tỏa hiện trường đều trở nên rất xa.
Lâm Vãn Ý không thúc giục.
Cô chỉ nhìn hắn.
Rất lâu sau, Tạ Cảnh Thâm mới mở miệng.
Giọng hắn thấp đến gần như bị gió đêm nuốt mất.
“Nhiều đến mức tôi không còn chắc lần này mình có cứu kịp cô không.”