Trọng Sinh Ta Quyết Không Buôn...
Trọng Sinh Ta Quyết Không Buông Tay · 📖

Cái Giá Của Sự Vong Ân

Chương 8 chương Hoàn thành

Sau buổi làm rõ ở từ đường, trấn Thanh Hà yên tĩnh hơn hẳn.

Những lời đồn về Lục Vân Ninh tham phú quý, Lục gia dùng bạc ép hôn, Tô Minh Ý là người trong lòng của Tạ Hoài Chương đều bị chặn lại trước mặt lý trưởng và dân làng.

Tạ Hoài Chương cũng chính miệng thừa nhận:

Lục gia chưa từng dùng bạc ép hắn cưới Lục Vân Ninh.

Lục Vân Ninh chưa từng nói muốn gả cho hắn.

Tô Minh Ý và hắn không có hôn ước, không có tình ý.

Lục Vân Đình chưa từng đoạt bất kỳ thứ gì của hắn.

Những lời ấy một khi đã nói ra trước mặt nhiều người, muốn nuốt lại không dễ.

Nhưng Lục Vân Ninh không vì vậy mà yên tâm.

Nàng hiểu Tạ Hoài Chương.

Một người như hắn, khi còn chưa có quyền thế đã có thể dùng nước mắt của mẫu thân, lời thở dài của mình, ánh mắt của người ngoài để đẩy người khác vào vũng bùn.

Nay hắn đã là Trạng nguyên.

Tuy chưa thật sự đứng vững trong triều, nhưng danh tiếng đã đủ để nhiều người muốn lấy lòng.

Một câu hắn không cần nói rõ, đã có người thay hắn làm.

Một ánh mắt hắn không cần ra lệnh, đã có người tự hiểu.

Lời đồn bị chặn, nhưng đường khác sẽ mở ra.

Quả nhiên, chưa đầy nửa tháng sau, hàng vải của Lục gia xảy ra chuyện.

Sáng hôm ấy, Lục Vân Ninh đang cùng quản sự Tôn kiểm lại đơn hàng tháng sáu. Một tiểu nhị từ phủ thành chạy về, cả người đầy bụi, vừa vào sân đã suýt ngã.

“Lão gia! Đại công tử! Cô nương!”

Lục Vân Đình đang ở tiền viện nghe thấy, lập tức bước ra.

“Chuyện gì?”

Tiểu nhị thở không ra hơi.

“Hàng… hàng vải đưa lên phủ thành bị giữ ở cửa thành rồi!”

Lục phụ từ phòng trong đi ra, sắc mặt biến đổi.

“Bị giữ? Vì sao?”

Tiểu nhị lau mồ hôi.

“Người giữ cửa nói gần đây có lệnh kiểm hàng nghiêm, bảo lô vải của Lục gia có khả năng trà trộn vải kém chất lượng, phải đưa vào kho chờ kiểm.”

Lục Vân Đình cau mày.

“Vải của chúng ta đều đã kiểm trước khi xuất kho, còn có giấy giao hàng và dấu của quản sự. Sao lại thành vải kém chất lượng?”

Tiểu nhị lắc đầu.

“Tiểu nhân cũng nói vậy. Nhưng bọn họ không nghe, còn bảo nếu muốn lấy hàng ra thì chờ nha môn tra xong.”

Lục phụ lập tức hỏi:

“Khách hàng bên phủ thành nói sao?”

Tiểu nhị mặt càng khó coi.

“Chủ tiệm may Phúc Cẩm nói nếu trong ba ngày không giao đủ hàng, họ sẽ hủy đơn. Còn có hai nhà khác nghe tin cũng không dám nhận hàng của Lục gia nữa.”

Lục mẫu vừa nghe, tay đang cầm chén trà lập tức run lên.

“Ba ngày? Lô hàng đó chuẩn bị gần một tháng, nếu bị hủy đơn…”

Lục phụ im lặng.

Ông không nói tiếp, nhưng mọi người đều hiểu.

Lô hàng này vốn là đơn lớn sau trận lũ. Lục gia đã bỏ không ít tiền bạc và nhân lực chuẩn bị. Nếu bị giữ ở cửa thành rồi bị khách hủy đơn, tổn thất không nhỏ.

Lục Vân Đình lập tức xoay người.

“Ta đi phủ thành.”

Lục Vân Ninh đặt sổ xuống.

“Ca ca.”

Lục Vân Đình dừng lại.

Lục Vân Ninh nhìn hắn.

“Huynh định đi làm gì?”

“Đi hỏi rõ ai dám giữ hàng Lục gia.”

“Rồi sao nữa?”

Lục Vân Đình nghẹn lại.

Hắn đang giận, trong đầu chỉ có một ý nghĩ: chắc chắn là Tạ Hoài Chương.

Sau buổi từ đường, hắn đã đoán được Tạ Hoài Chương sẽ không chịu thôi.

Nhưng hắn không ngờ đối phương ra tay nhanh như vậy.

Lục Vân Đình siết chặt tay.

“Không lẽ cứ mặc cho bọn họ giữ hàng?”

“Không phải mặc.”

Lục Vân Ninh đứng dậy, giọng bình tĩnh.

“Nhưng không đánh rắn bằng tay không.”

Lục Vân Đình nhìn nàng.

“Muội cho rằng là hắn?”

“Không chỉ là muội cho rằng.”

Lục Vân Ninh nhìn tiểu nhị.

“Người giữ hàng có nói ai ra lệnh không?”

Tiểu nhị lắc đầu.

“Không nói. Nhưng tiểu nhân nghe một người quen ở cửa thành lén nhắc, mấy hôm trước có người từ phủ nha tới hỏi riêng về hàng của Lục gia. Sau đó cửa thành mới bắt đầu kiểm rất gắt lô hàng của chúng ta.”

Lục Vân Ninh hỏi:

“Người từ phủ nha tên gì?”

“Tiểu nhân không biết tên. Chỉ nghe người ta gọi là Lưu thư lại.”

Lục Vân Ninh ghi lại cái tên này.

“Còn gì nữa?”

Tiểu nhị nghĩ một lát.

“À, còn có một chuyện. Lúc hàng bị giữ, có một người mặc áo xanh đứng xa xa nhìn. Tiểu nhân thấy hắn đi cùng một gã sai vặt từng xuất hiện ở Tạ gia hôm tiệc mừng.”

Lục Vân Đình ánh mắt lập tức lạnh xuống.

“Quả nhiên là hắn!”

Hắn vừa định bước ra, Lục Vân Ninh đã nói:

“Ca ca, chỉ thấy một gã sai vặt từng xuất hiện ở Tạ gia, không đủ.”

“Vậy phải đợi đến khi nào?”

“Đợi đến khi người ra tay không thể phủi sạch.”

Lục Vân Ninh quay sang Xuân Đào.

“Lấy sổ thuế ba năm gần đây, giấy giao nhận lô hàng lần này, giấy kiểm phẩm trước khi xuất kho, danh sách người áp tải hàng, và thư đặt hàng của tiệm Phúc Cẩm.”

Xuân Đào lập tức đáp:

“Vâng.”

Lục Vân Ninh lại nhìn tiểu nhị.

“Ngươi nghỉ một chút rồi lập tức quay lại phủ thành. Nhưng không đi một mình. Mang theo hai người nhanh nhẹn, tìm người quen ở cửa thành hỏi rõ: ai là người đầu tiên nói hàng Lục gia có vấn đề, ai ký giấy giữ hàng, hàng hiện để ở kho nào, có niêm phong không.”

Tiểu nhị vội gật đầu.

“Vâng, cô nương.”

“Nhớ kỹ, đừng cãi nhau. Đừng nói Lục gia nghi ngờ ai. Chỉ hỏi, ghi, nhớ mặt người.”

“Tiểu nhân hiểu.”

Lục phụ nhìn nữ nhi sắp xếp đâu ra đó, trong lòng vừa nhẹ nhõm vừa chua xót.

Từ lúc nào, Lục gia gặp chuyện, người đầu tiên bình tĩnh lại là nữ nhi ông?

Lục Vân Ninh quay sang phụ thân.

“Phụ thân, trong nhà còn bản sao sổ thuế không?”

“Có. Ta luôn giữ một bản.”

“Cho người sao thêm một bản nữa, cất riêng. Từ hôm nay, mọi giấy tờ liên quan đến thuế, giao hàng, nhận hàng, kiểm phẩm đều sao hai phần. Một phần dùng, một phần cất.”

Lục phụ gật đầu.

“Được.”

Lục mẫu lo lắng hỏi:

“Vân Ninh, chuyện này thật sự liên quan đến Tạ Hoài Chương sao?”

Lục Vân Ninh im lặng một lát.

“Nương, nếu không liên quan đến hắn, vậy càng phải tra rõ để trả trong sạch cho hắn.”

Lục Vân Đình hừ lạnh.

“Hắn cần gì trong sạch?”

Lục Vân Ninh nhìn ca ca.

“Công đường không nghe tức giận. Chỉ nghe chứng cứ.”

Lục Vân Đình sững lại.

Câu này không biết vì sao khiến lòng hắn dịu xuống vài phần.

Hắn hít sâu một hơi.

“Được. Ta nghe muội.”

Chuyện hàng vải bị giữ chỉ là bắt đầu.

Ngày thứ hai, nha môn phủ thành sai người đến Lục gia kiểm sổ thuế.

Nói là gần đây có thương hộ trốn thuế, nên phải kiểm tra các nhà buôn vải trong vùng.

Lục gia làm ăn nhiều năm, sổ sách luôn minh bạch. Lục phụ không sợ kiểm, nhưng lần kiểm này rõ ràng khác thường.

Người tới không chỉ xem tổng sổ.

Họ lật từng khoản nhỏ.

Hỏi từng chuyến hàng ba năm trước.

Hỏi vì sao một lô vải sau lũ được bán giảm giá.

Hỏi tiền đưa cho các hộ nghèo sau trận lũ có ghi vào khoản chi hay không.

Hỏi Lục gia có từng dùng danh nghĩa cứu trợ để che giấu tiền bạc tư thông với người đọc sách hay không.

Nghe đến câu cuối, Lục Vân Đình suýt đập bàn.

Lục Vân Ninh đưa tay đè nhẹ lên cổ tay hắn.

“Ca ca.”

Nàng nhìn người kiểm sổ, giọng lạnh nhạt:

“Vị quan sai này nói ‘tư thông với người đọc sách’, xin hỏi có công văn chính thức ghi nghi vấn này không?”

Người kia khựng lại.

“Chỉ là hỏi theo lệ.”

“Vậy xin ghi vào biên bản kiểm sổ: quan sai hỏi theo lệ rằng Lục gia có tư thông với người đọc sách hay không.”

Sắc mặt người kia lập tức khó coi.

“Lục cô nương đây là ý gì?”

“Không có ý gì.”

Lục Vân Ninh nói:

“Quan sai hỏi theo lệ, dân nữ ghi theo lệ. Có gì không đúng?”

Người kia nghẹn lời.

Cuối cùng, hắn không dám nhắc lại bốn chữ “tư thông” nữa.

Lục Vân Ninh ngồi bên cạnh, từng câu từng câu hắn hỏi, nàng đều yêu cầu ghi lại.

Hỏi khoản nào, mở sổ khoản đó.

Hỏi chứng từ nào, đưa chứng từ ấy.

Hỏi ai nhận hàng, gọi quản sự làm chứng.

Hỏi tiền cứu trợ, nàng lấy danh sách lý trưởng năm đó xác nhận.

Từ sáng đến chiều, đám người kiểm sổ không tìm ra một chỗ sai rõ ràng.

Khi rời đi, sắc mặt họ không tốt.

Xuân Đào nhìn theo bóng họ, nhỏ giọng nói:

“Cô nương, bọn họ rõ ràng muốn tìm lỗi.”

Lục Vân Ninh đóng sổ lại.

“Không tìm được lỗi, họ sẽ tìm người bịa lỗi.”

Quả nhiên, ngày thứ ba, phủ thành lại truyền tin.

Có người nói lô vải của Lục gia pha trộn vải mục sau lũ, đem hàng kém bán như hàng tốt.

Tiệm Phúc Cẩm lập tức đưa lời muốn hủy đơn.

Hai khách quen khác cũng tạm hoãn giao dịch.

Chỉ trong vài ngày, thương lộ Lục gia như bị một bàn tay vô hình bóp lấy cổ.

Lục phụ lo đến mất ngủ.

Lục mẫu ban đêm nhiều lần tỉnh giấc.

Lục Vân Đình càng nhịn càng giận.

Đến ngày thứ tư, khi một quản sự phủ thành gửi thư nói đối tác nghe tin Lục gia bị kiểm thuế, không dám dính dáng, Lục Vân Đình cuối cùng không nhịn được nữa.

“Ta đi tìm Tạ Hoài Chương.”

Hắn cầm kiếm gỗ luyện võ từ nhỏ lên, quay người muốn ra ngoài.

Lục Vân Ninh đứng ở cửa thư phòng.

“Ca ca.”

Lục Vân Đình dừng lại.

“Muội còn muốn ngăn ta?”

“Muội không ngăn huynh giận.”

Nàng nói.

“Nhưng huynh đi như vậy, vừa hay cho hắn một cái cớ.”

Lục Vân Đình nghiến răng.

“Cớ gì?”

“Cớ nói Lục gia ỷ thế thương hộ, không chịu để nha môn kiểm tra, còn để Lục Vân Đình đánh người uy hiếp Trạng nguyên.”

Lục Vân Đình cứng lại.

Lục Vân Ninh bước vào thư phòng, đặt một xấp giấy lên bàn.

“Ca ca, hắn hiện tại không còn là thư sinh nghèo trong trấn nữa.”

“Hắn là Trạng nguyên sắp vào quan trường.”

“Huynh đánh hắn một quyền, người đời sẽ không hỏi hắn đã làm gì trước.”

“Họ chỉ thấy Lục gia động thủ với Trạng nguyên.”

Lục Vân Đình nắm chặt chuôi kiếm gỗ.

Một lúc lâu sau, hắn ném kiếm xuống bàn.

“Vậy muội nói phải làm sao?”

Lục Vân Ninh đẩy xấp giấy đến trước mặt hắn.

“Thu thập đủ chứng cứ.”

Nàng chỉ từng tờ.

“Đây là giấy giao hàng của lô vải bị giữ. Có dấu của quản sự Lục gia, có dấu kiểm phẩm trước khi xuất kho.”

“Đây là lời khai của tiểu nhị áp tải hàng, ghi rõ người giữ hàng là đội cửa thành phía Tây, người ký giấy giữ hàng là phó quản cửa tên Trần Dụ.”

“Đây là lời nhắn của người quen ở cửa thành, nói trước khi hàng bị giữ, Lưu thư lại của phủ nha từng tới gặp riêng Trần Dụ.”

“Đây là bản sao sổ thuế ba năm của Lục gia, không thiếu một khoản.”

“Đây là danh sách khách từng nhận cùng loại vải, có ba nhà đã xác nhận vải không có vấn đề.”

Lục Vân Đình nhìn từng tờ giấy, ánh mắt dần thay đổi.

“Muội tra được nhiều như vậy khi nào?”

“Trong mấy ngày huynh muốn đi đánh người.”

Lục Vân Đình nghẹn lại.

Lục Vân Ninh nhìn hắn, giọng dịu hơn.

“Ca ca, muội biết huynh giận.”

“Muội cũng giận.”

“Nhưng giận không thể dùng để đánh công đường.”

“Chứng cứ mới có thể.”

Lục Vân Đình im lặng hồi lâu.

Cuối cùng, hắn cúi đầu.

“Là ca ca nóng nảy.”

“Không phải nóng nảy.”

Lục Vân Ninh nói.

“Huynh chỉ là muốn bảo vệ Lục gia.”

Nàng dừng lại.

“Nhưng lần này, chúng ta phải dùng cách để hắn không thể phủi tay.”

Chứng cứ có, nhưng phải đưa đến đúng người.

Lục phụ quen một vị thương hộ ở phủ thành từng nhiều lần giao dịch với Lục gia. Người ấy nói gần đây kinh thành có quan điều tra đi qua phủ thành, nghe đâu là người của Đại Lý tự, phụng mệnh tra một vụ lạm quyền ở các phủ huyện phía Nam.

Tên người đó là Cố Dực Thần.

Thiếu khanh Đại Lý tự.

Tuổi còn trẻ nhưng nổi danh xử án lạnh, không nhận lễ, không sợ đắc tội.

Lục phụ nghe tên này thì có chút do dự.

“Đại Lý tự là nơi xét án lớn. Chuyện thương lộ Lục gia, liệu có đến mức…”

Lục Vân Ninh hỏi:

“Phụ thân, lần này chỉ là chuyện thương lộ sao?”

Lục phụ khựng lại.

Lục Vân Ninh đặt thư của quản sự phủ thành lên bàn.

“Hàng bị giữ không lý do.”

“Sổ thuế bị kiểm theo hướng cố ý tìm lỗi.”

“Đối tác bị dọa không dám nhận hàng.”

“Lời vu vải kém chất lượng truyền ra cùng lúc.”

“Nếu sau lưng có người mượn danh phủ nha hoặc quan hệ Trạng nguyên để gây khó, đó không còn là chuyện buôn bán bình thường.”

Lục phụ im lặng.

Lục Vân Đình nói:

“Ta đi cùng muội.”

Lục Vân Ninh gật đầu.

“Được.”

Lục phụ suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng lấy ra một phong thư.

“Ta viết một phong thư nhờ vị khách quen ở phủ thành dẫn đường. Có thể gặp được Cố đại nhân hay không, còn phải xem vận khí.”

Lục Vân Ninh nhận thư.

“Không sao. Chỉ cần có một đường chính đáng để đưa chứng cứ ra ngoài, đã đủ.”

Ngày hôm sau, Lục Vân Ninh và Lục Vân Đình lên phủ thành.

Họ không đến cửa Tạ gia.

Không đến tìm Trần Dụ ở cửa thành.

Cũng không đến phủ nha cãi nhau.

Họ đi thẳng đến dịch quán nơi đoàn quan từ kinh thành tạm nghỉ.

Nhờ thư giới thiệu của khách quen, họ được dẫn vào sảnh ngoài.

Người tiếp họ ban đầu là một thư lại trẻ.

Hắn nghe nói Lục gia muốn trình chứng cứ về việc hàng hóa bị giữ bất thường, sắc mặt không quá để tâm.

“Thương hộ tranh chấp, nên đến phủ nha.”

Lục Vân Ninh đặt xấp giấy lên bàn.

“Nếu chỉ là thương hộ tranh chấp, dân nữ không dám làm phiền.”

“Nhưng nếu có người mượn danh phủ nha, dùng quan hệ với tân khoa Trạng nguyên để gây khó thương hộ, vu hàng hóa kém chất lượng, ép đối tác hủy đơn, thì không biết có còn là tranh chấp thương hộ không?”

Thư lại trẻ khựng lại.

“Cô nói có quan hệ với tân khoa Trạng nguyên?”

“Dân nữ nói có dấu hiệu.”

Lục Vân Ninh đáp.

“Không dám kết luận khi chưa có chứng cứ đầy đủ.”

Đúng lúc này, sau tấm bình phong truyền đến một giọng nam trầm thấp:

“Biết nói ‘không dám kết luận’, xem ra không phải đến kêu oan bằng nước mắt.”

Thư lại trẻ lập tức đứng dậy.

“Đại nhân.”

Lục Vân Ninh và Lục Vân Đình quay đầu.

Một nam tử mặc quan phục màu xanh sẫm bước ra từ sau bình phong.

Hắn tuổi chừng hai mươi bảy, hai mươi tám, dáng người cao, mặt mày sắc nét, ánh mắt trầm tĩnh như nước lạnh trong giếng sâu. Trên người hắn không có vẻ kiêu căng của quan lại trẻ tuổi, nhưng chỉ đứng đó, không khí trong sảnh đã lập tức nghiêm xuống.

Người này hẳn là Cố Dực Thần.

Thiếu khanh Đại Lý tự.

Cố Dực Thần nhìn Lục Vân Ninh.

“Ngươi là người Lục gia?”

Lục Vân Ninh cúi người hành lễ.

“Dân nữ Lục Vân Ninh, bái kiến Cố đại nhân.”

Lục Vân Đình cũng hành lễ.

“Thảo dân Lục Vân Đình.”

Cố Dực Thần ngồi xuống ghế chủ vị.

“Ngươi nói có người mượn danh phủ nha và quan hệ Trạng nguyên gây khó Lục gia.”

Hắn nhìn nàng.

“Có chứng cứ không?”

Không hỏi nàng oan không.

Không hỏi nàng có khổ không.

Không nói để hắn làm chủ.

Chỉ hỏi có chứng cứ không.

Lục Vân Ninh bỗng cảm thấy lòng mình yên xuống.

Người như vậy rất khó lay động bằng nước mắt.

Nhưng cũng sẽ không dễ bị lời đồn dắt đi.

Nàng đặt xấp giấy lên bàn, từng tờ đẩy qua.

“Có.”

“Đây là giấy giao hàng của Lục gia, chứng minh lô vải bị giữ đã được kiểm phẩm trước khi xuất kho.”

“Đây là lời khai của tiểu nhị áp tải hàng, ghi rõ thời gian, địa điểm, người giữ hàng.”

“Đây là bản sao giấy giữ hàng do cửa thành phía Tây ký, người ký tên là Trần Dụ.”

“Đây là lời xác nhận của ba khách hàng từng nhận cùng loại vải, đều nói vải không có vấn đề.”

“Đây là bản sao sổ thuế ba năm của Lục gia.”

“Đây là danh sách những câu hỏi bất thường khi phủ nha đến kiểm sổ, trong đó có câu hỏi Lục gia có dùng tiền cứu trợ để tư thông với người đọc sách hay không.”

Cố Dực Thần đang lật giấy, nghe đến câu cuối thì ngẩng mắt.

“Tư thông với người đọc sách?”

“Vâng.”

Lục Vân Ninh nói.

“Câu hỏi này không liên quan đến thuế vụ, nhưng lại giống lời đồn trước đó từng xuất hiện ở trấn Thanh Hà.”

Cố Dực Thần nhìn nàng.

“Lời đồn gì?”

Lục Vân Ninh không né tránh, nói ngắn gọn toàn bộ chuyện Tạ Hoài Chương từng nhận bạc Lục gia, bị đòi nợ ở tiệc mừng, sau đó lời đồn Lục gia dùng tiền ép hôn lan ra, rồi bị nàng mời nhân chứng đến từ đường làm rõ.

Nàng không thêm cảm xúc.

Không nói Tạ Hoài Chương đáng hận.

Không nói mình tủi thân.

Chỉ nói thời gian, địa điểm, nhân chứng, giấy tờ.

Cố Dực Thần nghe xong, ánh mắt có chút khác.

Hắn từng gặp không ít người đến kêu oan.

Có người khóc trước khi nói.

Có người vừa vào đã mắng trời đất bất công.

Có người cố ý phóng đại khổ sở của mình để đổi lấy thương hại.

Nhưng nữ tử trước mắt không như vậy.

Nàng nói rất rõ.

Rõ đến mức gần như lạnh.

Như thể nàng không cần ai thương nàng.

Nàng chỉ cần người nghe hiểu chứng cứ.

Cố Dực Thần đặt giấy xuống.

“Chỉ những thứ này, chưa đủ chứng minh Tạ Hoài Chương trực tiếp ra tay.”

Lục Vân Đình sắc mặt hơi đổi.

Lục Vân Ninh lại gật đầu.

“Dân nữ biết.”

Cố Dực Thần nhìn nàng.

“Biết còn đến?”

“Vì chứng cứ hiện tại đủ để chứng minh Lục gia bị kiểm bất thường, hàng bị giữ không rõ lý do, và lời vu vải kém chất lượng không có căn cứ.”

Lục Vân Ninh ngẩng đầu.

“Còn việc sau lưng là ai, cần người có quyền điều tra Trần Dụ và Lưu thư lại.”

Cố Dực Thần hơi nhướng mày.

“Ngươi muốn mượn tay ta tra án?”

“Dân nữ muốn trình chứng cứ cho người có quyền tra án.”

Lục Vân Ninh đáp.

“Nếu Cố đại nhân thấy không đáng tra, dân nữ sẽ đem những chứng cứ này đến phủ nha, yêu cầu phủ nha trả lời bằng công văn vì sao giữ hàng Lục gia.”

Cố Dực Thần nhìn nàng hồi lâu.

Bỗng hắn khẽ cười một tiếng.

Nụ cười rất nhạt, gần như không thấy.

“Lục cô nương, ngươi biết phủ nha có thể đang liên quan đến việc này, còn định đến phủ nha yêu cầu công văn?”

“Biết.”

“Không sợ?”

“Sợ.”

Lục Vân Ninh đáp rất thật.

“Nhưng sợ không thể khiến hàng hóa tự trở về.”

Cố Dực Thần nhìn nàng.

Ánh mắt hắn cuối cùng có thêm chút tán thưởng rất nhạt.

“Ngươi không giống những nữ tử ta từng gặp.”

Lục Vân Ninh bình tĩnh nói:

“Dân nữ chỉ là thương hộ, gặp chuyện trước tiên nghĩ đến sổ sách và hàng hóa.”

Cố Dực Thần gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn.

“Thương hộ nếu ai cũng biết giữ chứng cứ như ngươi, nha môn sẽ bớt rất nhiều án hồ đồ.”

Hắn quay sang thư lại trẻ.

“Ghi lại. Lập tức sai người kiểm tra kho cửa thành phía Tây. Xác nhận lô hàng Lục gia có bị niêm phong đúng quy định hay không.”

“Gọi Trần Dụ đến.”

“Tra trong ba ngày trước khi giữ hàng, hắn đã gặp những ai.”

“Lưu thư lại của phủ nha cũng mời đến.”

Thư lại trẻ lập tức cúi đầu.

“Vâng, đại nhân.”

Lục Vân Đình nhìn Lục Vân Ninh, trong mắt hiện rõ sự nhẹ nhõm.

Nhưng Lục Vân Ninh không thả lỏng.

Cố Dực Thần nói đúng.

Hiện tại chưa đủ chứng minh Tạ Hoài Chương trực tiếp ra tay.

Nàng cần sợi dây nối từ Trần Dụ, Lưu thư lại đến người của Tạ Hoài Chương.

Chỉ cần tìm được.

Tạ Hoài Chương sẽ không thể đứng ngoài than một câu hiểu lầm nữa.

Cố Dực Thần làm việc nhanh hơn Lục Vân Ninh tưởng.

Chiều hôm ấy, cửa thành phía Tây bị kiểm.

Lô hàng Lục gia quả nhiên bị giữ trong kho ẩm, nhưng niêm phong không đúng quy định. Một phần vải đã bị cố ý đặt gần chỗ nước rỉ, nếu để thêm vài ngày nữa, dù vải tốt cũng sẽ sinh mốc.

Người trông kho ban đầu nói không biết.

Sau khi Cố Dực Thần sai người đối chiếu thời gian mở kho, hắn mới run rẩy khai rằng có người dặn hắn “để lô hàng kia chịu chút ẩm, sau này kiểm ra lỗi cũng hợp lý”.

Người dặn hắn chính là phó quản cửa thành Trần Dụ.

Trần Dụ bị gọi đến dịch quán, ban đầu còn cứng miệng.

Hắn nói chỉ làm theo lệ kiểm hàng.

Cố Dực Thần không hỏi nhiều, chỉ cho người đặt trước mặt hắn giấy niêm phong sai quy định, lời khai trông kho, và danh sách người hắn gặp trong ba ngày trước khi giữ hàng.

Trần Dụ sắc mặt trắng dần.

Trong danh sách có Lưu thư lại của phủ nha.

Lưu thư lại bị gọi đến, vừa vào đã kêu oan.

“Đại nhân, tiểu nhân chỉ nghe nói gần đây hàng vải Lục gia có vấn đề nên nhắc Trần Dụ kiểm kỹ. Tiểu nhân không hề có ý hại người.”

Cố Dực Thần ngồi sau bàn, giọng lạnh nhạt:

“Nghe ai nói?”

Lưu thư lại lắp bắp.

“Nghe… nghe ngoài phố…”

Cố Dực Thần nhìn thư lại bên cạnh.

“Đọc.”

Thư lại lập tức đọc lời khai của một người đưa tin ở phủ nha.

Người đó khai rằng Lưu thư lại từng nhận một phong thư từ gã sai vặt tên A Mặc, người từng đi theo bên cạnh Tạ Hoài Chương khi hắn còn ở phủ thành học.

Phong thư không còn.

Nhưng người đưa tin nhớ rõ trên phong bì có dấu mực của tiệm giấy Thanh Mặc ở phủ thành.

A Mặc đã bị tìm đến.

Hắn ban đầu phủ nhận, sau đó khi thấy tiệm giấy Thanh Mặc xác nhận hắn từng mua loại phong bì ấy, sắc mặt lập tức thay đổi.

Cuối cùng, hắn khai:

“Tiểu nhân chỉ thay người chuyển lời. Người viết thư là một vị đồng môn cũ của Tạ đại nhân, họ Hứa. Hứa công tử nói Lục gia từng làm Tạ đại nhân mất mặt, muốn dạy họ chút bài học. Tạ đại nhân không biết, thật sự không biết!”

Lục Vân Ninh đứng một bên nghe, ánh mắt lạnh nhạt.

Tạ đại nhân không biết.

Lời này thật quen.

Tạ Hoài Chương luôn không biết.

Không biết lời đồn từ đâu ra.

Không biết mẫu thân hắn nói gì.

Không biết người khác vì hắn bất bình.

Không biết đồng môn cũ giúp hắn dạy người khác bài học.

Hắn vĩnh viễn đứng ở nơi sạch sẽ nhất.

Bùn đều do người khác tự nguyện vấy.

Cố Dực Thần nhìn A Mặc.

“Hứa công tử hiện ở đâu?”

“Ở khách điếm phía Nam thành.”

“Dẫn đến.”

Khi Hứa công tử bị đưa đến, sắc mặt hắn đã tái nhợt.

Hắn là một trong những đồng môn từng có mặt ở tiệc mừng Trạng nguyên.

Hôm ấy, hắn tận mắt thấy Tạ Hoài Chương bị Lục Vân Ninh đòi nợ, cũng thấy hắn bị buộc phải thừa nhận chuyện hôn sự.

Sau đó, hắn nhiều lần uống rượu cùng Tạ Hoài Chương ở phủ thành.

Cố Dực Thần hỏi:

“Vì sao gây khó Lục gia?”

Hứa công tử quỳ dưới đất, mồ hôi đầy trán.

“Tiểu nhân… tiểu nhân chỉ là bất bình thay Tạ huynh.”

“Bất bình gì?”

“Tạ huynh đường đường Trạng nguyên, lại bị một thương hộ nữ tử làm nhục trước mặt mọi người. Tiểu nhân thấy Lục gia quá đáng, nên…”

“Cho nên ngươi thông qua A Mặc đưa thư cho Lưu thư lại, bảo hắn gây khó lô hàng Lục gia?”

Hứa công tử run rẩy.

“Tiểu nhân chỉ muốn dọa họ một chút. Không muốn làm lớn chuyện.”

Cố Dực Thần hỏi:

“Tạ Hoài Chương có biết không?”

Hứa công tử lập tức nói:

“Tạ huynh không biết! Việc này là tiểu nhân tự làm!”

Cố Dực Thần không nói gì.

Hắn chỉ nhìn Lục Vân Ninh.

“Lục cô nương thấy sao?”

Tất cả ánh mắt lập tức nhìn sang nàng.

Lục Vân Ninh biết, đây không phải Cố Dực Thần muốn nàng xử án.

Hắn đang hỏi nàng còn chứng cứ gì không.

Nàng bước lên, đặt một tờ giấy nhỏ lên bàn.

“Đây là lời khai của tiểu nhị quán rượu Đồng Xuân.”

Hứa công tử sắc mặt lập tức thay đổi.

Lục Vân Ninh nói:

“Ba ngày trước khi hàng Lục gia bị giữ, Hứa công tử từng cùng Tạ Trạng nguyên uống rượu ở đó.”

“Tiểu nhị nghe thấy Hứa công tử nói: Lục gia quá không biết điều, nên cho họ chịu chút khổ.”

“Tạ Trạng nguyên không ngăn, chỉ nói một câu: ‘Đừng làm quá khó coi.’”

Trong phòng lập tức yên tĩnh.

Hứa công tử ngẩng đầu, kinh hãi nhìn nàng.

“Ngươi… ngươi sao biết?”

Lục Vân Ninh nhìn hắn.

“Vì ta biết người thích thay Tạ Trạng nguyên bất bình không ít.”

“Cho nên từ sau tiệc mừng, ta đã cho người để ý những ai thường đi cùng hắn.”

Hứa công tử môi run lên.

Cố Dực Thần nhận lấy lời khai, nhìn qua.

“Có người ký tên?”

“Có. Tiểu nhị quán rượu Đồng Xuân tên Tiểu Lục, còn có chưởng quầy làm chứng. Họ không dám trực tiếp ra mặt, nhưng đã đồng ý nếu Cố đại nhân truyền gọi, họ sẽ đến.”

Cố Dực Thần nhìn nàng.

“Chuẩn bị rất đầy đủ.”

Lục Vân Ninh cúi mắt.

“Bị hại nhiều lần, tự nhiên học được cách chuẩn bị trước.”

Cố Dực Thần không hỏi câu “bị hại nhiều lần” là chỉ chuyện gì.

Hắn chỉ quay sang thuộc hạ.

“Mời Tạ Hoài Chương đến.”

Tạ Hoài Chương đến dịch quán lúc trời sắp tối.

Hắn đã thay quan phục mới được cấp sau khi đỗ Trạng nguyên, trên mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh.

Khi bước vào phòng, hắn nhìn thấy Lục Vân Ninh, Lục Vân Đình, Cố Dực Thần, Hứa công tử đang quỳ dưới đất, A Mặc run rẩy bên cạnh, còn có Lưu thư lại và Trần Dụ cúi đầu đứng một bên.

Ánh mắt hắn chỉ dừng trên Lục Vân Ninh một hơi.

Sau đó hắn chắp tay với Cố Dực Thần.

“Cố đại nhân.”

Cố Dực Thần nhìn hắn.

“Tạ đại nhân.”

Một tiếng Tạ đại nhân khiến không khí lạnh hơn.

Tạ Hoài Chương vừa đỗ Trạng nguyên, còn chưa chính thức nhận chức, nhưng trong cách gọi của Cố Dực Thần đã có sự nhắc nhở rõ ràng: người có công danh, càng phải biết mình đang đứng ở đâu.

Cố Dực Thần đẩy lời khai đến trước mặt hắn.

“Chuyện lô hàng Lục gia bị giữ, Tạ đại nhân có gì muốn nói không?”

Tạ Hoài Chương nhìn qua vài tờ giấy.

Sắc mặt hắn không thay đổi nhiều.

“Cố đại nhân, việc này Tạ mỗ thật sự không biết. Hứa huynh vì bất bình thay ta mà làm chuyện hồ đồ, ta cũng rất bất ngờ.”

Hứa công tử vội ngẩng đầu.

“Tạ huynh…”

Tạ Hoài Chương nhìn hắn, ánh mắt đau lòng mà thất vọng.

“Hứa huynh, ta từng nói với huynh, chuyện giữa ta và Lục gia chỉ là hiểu lầm cũ, không nên làm lớn. Sao huynh lại hồ đồ như vậy?”

Hứa công tử há miệng.

Hắn muốn nói, rõ ràng hôm đó ở quán rượu, Tạ Hoài Chương nghe hắn nói muốn cho Lục gia chịu khổ, chỉ nói “đừng làm quá khó coi”.

Nhưng lời đến bên miệng, hắn bỗng nghẹn lại.

Bởi vì Tạ Hoài Chương chưa từng nói “làm đi”.

Hắn chỉ không ngăn.

Một câu “đừng làm quá khó coi” lúc ấy nghe như ngầm đồng ý.

Nhưng lên công đường, nó cũng có thể biến thành lời khuyên ngăn.

Hứa công tử lúc này mới hiểu, mình bị đẩy ra làm dao.

Mà người cầm dao, tay vẫn sạch.

Lục Vân Ninh cũng nhìn thấy sự thay đổi trên mặt Hứa công tử.

Nàng không thương hại hắn.

Người tự nguyện làm dao cho kẻ khác, đến khi bị vứt bỏ mới biết đau, không đáng thương.

Nhưng hắn có thể dùng.

Cố Dực Thần hỏi:

“Tạ đại nhân có từng nói với Hứa công tử câu ‘đừng làm quá khó coi’ không?”

Tạ Hoài Chương dừng một chút.

“Có.”

Hắn thừa nhận rất nhanh.

“Nhưng lúc ấy Tạ mỗ không biết Hứa huynh muốn gây khó thương lộ Lục gia. Ta chỉ tưởng hắn vì chuyện cũ mà tức giận, nên khuyên hắn đừng nói lời khó nghe, đừng làm mọi chuyện khó coi.”

Lời giải thích rất hợp lý.

Ít nhất trên mặt giấy, rất khó định tội hắn chỉ bằng câu này.

Cố Dực Thần không tỏ thái độ.

Hắn nhìn Lục Vân Ninh.

Lục Vân Ninh hiểu ý.

Chứng cứ hiện tại đủ để chứng minh người quanh Tạ Hoài Chương ra tay, nhưng muốn chứng minh chính hắn chủ mưu thì chưa đủ.

Tạ Hoài Chương vẫn đứng ngoài được.

Nhưng hôm nay, nàng không định một lần kéo hắn xuống đáy.

Nàng chỉ cần để quan phủ nhìn thấy bên cạnh hắn có những gì.

Lục Vân Ninh bước lên.

“Tạ Trạng nguyên nói không biết, dân nữ tạm thời không có chứng cứ chứng minh ngược lại.”

Tạ Hoài Chương nhìn nàng.

Ánh mắt hắn rất sâu.

Lục Vân Ninh tiếp tục:

“Nhưng sự thật là vì mấy câu bất bình thay Tạ Trạng nguyên, lô hàng Lục gia bị giữ trái quy định.”

“Vải bị cố ý đặt gần chỗ ẩm để tạo lỗi.”

“Sổ thuế Lục gia bị kiểm bất thường.”

“Đối tác phủ thành bị dọa không dám nhận hàng.”

“Lời vu Lục gia bán vải kém chất lượng lan ra.”

Nàng nhìn Hứa công tử.

“Những việc này đều xuất phát từ người nói muốn thay Tạ Trạng nguyên trút giận.”

Sau đó nàng quay lại nhìn Tạ Hoài Chương.

“Tạ Trạng nguyên có thể nói mình không biết.”

“Nhưng xin Tạ Trạng nguyên từ nay quản tốt người bên cạnh.”

“Nếu không, mỗi lần có người thay ngươi bất bình, Lục gia lại phải mất một lô hàng, mất một đơn khách, bị kiểm một lần sổ thuế, vậy cái giá của việc quen biết Tạ Trạng nguyên cũng quá đắt rồi.”

Lời này khiến sắc mặt Tạ Hoài Chương cuối cùng hơi thay đổi.

Nàng không thể định tội hắn trực tiếp.

Nhưng nàng khiến Cố Dực Thần, quan sai, thư lại, Lưu thư lại, Trần Dụ, Hứa công tử và tất cả người có mặt đều nghe rõ:

Mọi chuyện xoay quanh Tạ Hoài Chương.

Những kẻ ra tay đều vì hắn.

Dù hắn không tự tay làm, hắn cũng không sạch.

Cố Dực Thần khẽ nâng mắt nhìn nàng.

Nữ tử này rất biết chừng mực.

Không có chứng cứ trực tiếp, nàng không ép thành có.

Nhưng nàng cũng không để đối phương phủi sạch đạo nghĩa.

Cố Dực Thần nhìn Tạ Hoài Chương.

“Tạ đại nhân.”

Tạ Hoài Chương chắp tay.

“Cố đại nhân.”

Cố Dực Thần giọng bình tĩnh:

“Người có công danh, lời nói cử chỉ đều có trọng lượng hơn dân thường.”

“Một câu oán thán của ngươi, có thể khiến người khác tự cho là trung nghĩa mà đi hại người.”

“Một câu không ngăn rõ ràng của ngươi, cũng có thể bị kẻ khác xem là cho phép.”

“Tạ đại nhân nếu thật sự không biết, vậy sau này càng nên biết.”

Tạ Hoài Chương cúi đầu.

“Cố đại nhân dạy phải.”

Cố Dực Thần nhìn đám người còn lại.

“Trần Dụ giữ hàng không đúng quy định, làm hư hại hàng hóa thương hộ, giao phủ nha xử lý, đồng thời bồi thường tổn thất theo giá.”

“Lưu thư lại nhận thư riêng, gây kiểm tra bất thường, tạm cách chức chờ tra.”

“Hứa công tử thông qua người khác gây khó thương hộ, vu hàng kém chất lượng, bồi thường tổn thất và công khai xin lỗi Lục gia.”

“A Mặc chuyển thư, che giấu sự thật, phạt theo vai trò đồng phạm nhẹ.”

Hứa công tử lập tức xụi xuống đất.

Lưu thư lại mặt trắng như giấy.

Trần Dụ liên tục dập đầu kêu oan, nhưng không ai nghe nữa.

Lục Vân Đình thở ra một hơi.

Lục Vân Ninh vẫn bình tĩnh.

Cố Dực Thần nhìn nàng.

“Lục cô nương, lô hàng Lục gia đã được kiểm lại. Vải không có vấn đề. Ta sẽ cho người lập giấy xác nhận, để các tiệm ở phủ thành không được lấy lý do lời đồn mà hủy đơn vô cớ.”

Lục Vân Ninh cúi người.

“Đa tạ Cố đại nhân.”

“Không cần tạ ta.”

Cố Dực Thần nói.

“Là chứng cứ của ngươi đủ rõ.”

Tạ Hoài Chương đứng bên cạnh, nghe câu ấy, tay trong tay áo chậm rãi siết lại.

Lại là chứng cứ.

Lại là giấy trắng mực đen.

Từ Lục Vân Ninh, mọi thứ đều biến thành chứng cứ.

Hắn không thích cảm giác này.

Giống như mỗi một câu mập mờ của hắn, mỗi một ánh mắt hắn cố ý buông xuống, mỗi một tiếng thở dài của hắn, đều bị nàng dùng giấy bút đóng đinh lại.

Không cho hắn xoay chuyển.

Không cho hắn giải thích thành hiểu lầm.

Không cho hắn đứng ở nơi sạch sẽ nhất nữa.

Cố Dực Thần lúc này nhìn về phía hắn, giọng không cao, nhưng đủ khiến cả phòng im lặng.

“Tạ đại nhân.”

“Từ lời đồn hủy danh tiết ở trấn Thanh Hà, đến việc người bên cạnh ngươi gây khó thương lộ Lục gia, đã hai lần có người mượn danh ngươi làm việc.”

“Lần thứ nhất có thể nói là hiểu lầm.”

“Lần thứ hai, bản quan sẽ ghi vào hồ sơ.”

Tạ Hoài Chương sắc mặt trắng đi.

“Cố đại nhân, Tạ mỗ…”

Cố Dực Thần ngắt lời.

“Tạ đại nhân, công đường không nghe nước mắt, chỉ xem chứng cứ.”

Cả phòng yên tĩnh.

Lục Vân Ninh đứng sau ánh chiều nghiêng ngoài cửa, nhìn sắc mặt tái nhợt của Tạ Hoài Chương, trong lòng không hả hê, chỉ có sự lạnh lẽo tỉnh táo.

Kiếp trước, hắn dùng quyền thế bức Lục gia đến đường cùng.

Kiếp này, hắn vừa mới vươn tay ra, nàng đã chặt đứt một ngón.

Chưa đủ.

Nhưng ít nhất, từ hôm nay, trước mặt Cố Dực Thần, trước mặt hồ sơ của Đại Lý tự, Tạ Hoài Chương không còn là Trạng nguyên hoàn toàn sạch sẽ nữa.

Cái giá của vong ân, cuối cùng cũng bắt đầu được ghi lại bằng giấy trắng mực đen.

· · ·
← Chương trước Mục lục Chương tiếp →
Trợ lý AI
Trợ lý AI
Tư vấn truyện · Luôn sẵn sàng
👋 Xin chào! Mình là trợ lý AI của LinkTruyen.

Mình có thể giúp bạn:
  • Gợi ý truyện phù hợp
  • Giải thích các thể loại
  • Hướng dẫn sử dụng web
Bạn muốn đọc truyện thể loại gì? 😊