Trạng Nguyên
Tin Tạ Hoài Chương đỗ Trạng nguyên truyền về trấn Thanh Hà vào một buổi sáng đầu hạ.
Khi ấy, Lục Vân Ninh đang ở kho sau cùng Lục phụ kiểm lại lô vải chuẩn bị đưa lên phủ thành. Nắng xuyên qua mái hiên, rơi thành từng vệt sáng mỏng trên bàn gỗ. Nàng cúi đầu xem sổ, ngón tay lần theo từng dòng ghi chép.
Ba năm.
Từ trận lũ dữ đến nay, đã qua ba năm.
Ba năm này, Lục Vân Ninh gần như thay đổi từng chút một trước mắt người Lục gia.
Nàng học xem sổ sách.
Học phân biệt phẩm chất vải.
Học nói giá với khách.
Học nhớ từng khoản bạc ra vào.
Học cách mềm giọng với người thật lòng khó khăn, cũng học cách lạnh mặt với người muốn lợi dụng lòng tốt.
Lục phụ ban đầu chỉ cho nàng nhìn mấy quyển sổ đơn giản, sau đó dần dần giao cho nàng kiểm kho nhỏ, rồi đến đối chiếu bạc đặt cọc của khách phủ thành.
Đến hiện tại, ngay cả mấy quản sự lâu năm trong nhà cũng không còn xem nàng là cô nương chỉ học cho vui.
Họ đều biết, đại cô nương Lục gia nhìn thì dịu dàng, nhưng sổ sách qua tay nàng, sai một đồng cũng khó lọt.
Lục Vân Ninh vừa đánh dấu xong một khoản, bên ngoài đã vang lên tiếng bước chân vội vã.
Xuân Đào chạy vào, hơi thở gấp gáp.
“Cô nương!”
Lục Vân Ninh ngẩng đầu.
“Chuyện gì mà vội vậy?”
Xuân Đào nhìn Lục phụ, lại nhìn nàng, giọng không giấu được kinh ngạc.
“Tạ công tử… không, bây giờ người trong trấn đều gọi là Tạ Trạng nguyên rồi.”
Ngòi bút trong tay Lục Vân Ninh khựng lại.
Lục phụ cũng ngẩng đầu.
“Đỗ rồi?”
Xuân Đào gật đầu liên tục.
“Đỗ Trạng nguyên! Tin báo vừa đến cửa trấn, người người đều chạy ra xem. Nghe nói quan sai báo tin còn đang ở Tạ gia, Mẫu thân của Tạ Hoài Chương khóc đến ngất lên ngất xuống. Ngoài đường đều đang nói trấn Thanh Hà chúng ta cuối cùng cũng có Trạng nguyên.”
Lục phụ đặt sổ xuống, thần sắc phức tạp.
“Tạ Hoài Chương quả nhiên có tài học.”
Lục Vân Ninh không nói gì.
Ánh nắng rơi trên đầu ngón tay nàng, ấm áp đến chói mắt.
Trạng nguyên.
Kiếp trước cũng vậy.
Tạ Hoài Chương áo gấm vinh quy, cả trấn Thanh Hà đều kéo ra nghênh đón. Người người khen hắn không quên gốc, khen hắn từ thư sinh nghèo khổ bước đến kim bảng đề danh, là niềm tự hào của cả trấn.
Khi ấy, Lục gia cũng vui.
Phụ thân nàng còn tự mình chuẩn bị lễ mừng.
Mẫu thân nàng chọn vải tốt may áo mới cho nàng.
Ca ca nàng khi ấy vẫn “mất tích”, nên người ngoài càng thích nhắc lại chuyện Lục Vân Đình lấy mạng cứu Tạ Hoài Chương.
Tất cả mọi người đều nói, Tạ Hoài Chương nay đã là Trạng nguyên, còn nguyện ý cưới nữ nhi Lục gia để báo ân, đúng là quân tử hiếm có trên đời.
Một chiếc kiệu hoa tám người khiêng, trong tiếng pháo đỏ rực, đưa nàng vào Tạ gia.
Nàng tưởng đó là phúc.
Sau này mới biết, đó là quan tài phủ lụa đỏ.
“Vân Ninh?”
Lục phụ gọi nàng.
Lục Vân Ninh hoàn hồn, khép sổ lại.
“Phụ thân.”
Lục phụ nhìn nàng.
“Con sao vậy?”
“Không sao.”
Nàng mỉm cười rất nhạt.
“Chỉ là nghĩ, Tạ công tử đỗ Trạng nguyên, Tạ gia hẳn rất náo nhiệt.”
Xuân Đào bĩu môi.
“Không chỉ náo nhiệt đâu ạ. Người trong trấn đều nói Tạ Trạng nguyên không quên gốc, còn nói Tạ gia sắp mở tiệc mừng. Mẫu thân của Tạ Hoài Chương còn sai người đưa lời, nói mời Lục gia nhất định phải đến.”
Lục phụ nhíu mày.
“Đưa lời rồi?”
“Vâng. Người đưa lời đang ở phòng trước, phu nhân bảo nô tỳ tới báo cô nương và lão gia.”
Lục Vân Ninh cụp mắt.
Đến nhanh thật.
Vừa đỗ Trạng nguyên, Tạ gia đã nhớ tới Lục gia.
Không biết là thật sự nhớ ân, hay nhớ đến tờ giấy nợ trong hộp gỗ của nàng.
Lục phụ trầm ngâm.
“Dù sao cũng là người cùng trấn, lại là đồng môn của Vân Đình. Thiệp đã đưa tới, Lục gia không đi cũng không hay.”
Lục Vân Ninh gật đầu.
“Đi thì đi.”
Xuân Đào lập tức lo lắng.
“Cô nương, nhưng Tạ gia bên kia…”
“Không sao.”
Lục Vân Ninh đặt bút xuống, đứng dậy.
“Có vài món nợ, cũng nên đến lúc nhắc rồi.”
Lục phụ nhìn nàng.
“Vân Ninh, con định…”
Lục Vân Ninh nhìn phụ thân, ánh mắt bình tĩnh.
“Phụ thân, người còn nhớ giấy nợ hai mươi lượng năm đó không?”
Lục phụ im lặng.
Sao ông có thể không nhớ?
Năm ấy, vì Tạ Hoài Chương lên phủ thành học, Tạ gia đến cửa than nghèo. Nếu không phải Vân Ninh kiên trì muốn viết giấy nợ, khoản bạc ấy e là đã giống rất nhiều ân tình mơ hồ khác, dần dần biến mất trong lời cảm tạ của người đời.
Lục phụ thở dài.
“Nhớ.”
“Vậy hôm nay vừa hay.”
Lục Vân Ninh nói:
“Tạ Trạng nguyên kim bảng đề danh, áo gấm vinh quy. Người trong trấn đều khen hắn không quên gốc, chúng ta cũng nên cho hắn một cơ hội thật sự không quên.”
Tạ gia chưa bao giờ náo nhiệt như hôm nay.
Con ngõ nhỏ vốn tĩnh lặng giờ chen đầy người.
Hai bên cửa treo lụa đỏ, trước sân dựng tạm mấy bàn tiệc. Bát đũa mượn từ mấy nhà hàng xóm, ghế dài cũng không đồng bộ, nhưng ai nấy đều cười nói vui vẻ.
Mẫu thân của Tạ Hoài Chương mặc một thân áo màu đỏ sẫm, trên đầu cài cây trâm bạc sáng bóng, mặt mày rạng rỡ đến mức như trẻ ra mười tuổi.
Bà đứng trước cửa, gặp ai cũng cười, gặp ai cũng nói:
“Đều nhờ tổ tiên phù hộ.”
“Nghiên Chu nhà ta không dám quên gốc.”
“Sau này dù nó làm quan ở đâu, trong lòng cũng nhớ trấn Thanh Hà, nhớ những người từng giúp nó.”
Người xung quanh lập tức khen.
“Tạ phu nhân thật có phúc.”
“Nuôi ra một Trạng nguyên, sau này còn sợ gì nữa?”
“Tạ Trạng nguyên từ nhỏ đã khác người, ta nhìn là biết có ngày hôm nay.”
“Đúng vậy, người đọc sách có tiền đồ lại biết nhớ ân, hiếm lắm.”
Mẫu thân của Tạ Hoài Chương nghe những lời ấy, cười đến không khép miệng.
Tạ Hoài Chương đứng trong sân.
Hắn mặc áo gấm xanh thẫm, bên hông đeo ngọc bội, tóc vấn gọn dưới quan khăn mới. So với thư sinh nghèo năm xưa bị nước lũ cuốn đến trắng bệch, hắn hiện tại quả thật khác xa.
Không còn vẻ bệnh yếu.
Không còn sự chật vật.
Hắn đứng giữa đám đông, lưng thẳng, mặt mày thanh tú, khí độ trầm ổn. Dù trên mặt vẫn là nụ cười khiêm nhường quen thuộc, nhưng ánh mắt đã có thêm vài phần ung dung của người vừa bước qua Long Môn.
Bên cạnh hắn có vài người cùng khoa đi theo chúc mừng.
Có người là bạn học cũ ở phủ học.
Có người là thư sinh cùng lên kinh ứng thí, nay tuy không đỗ cao như hắn nhưng cũng có công danh.
Mấy người họ vây quanh Tạ Hoài Chương, lời nói đầy ngưỡng mộ.
“Tạ huynh thật sự khiến chúng ta mở rộng tầm mắt. Từ phủ học đến kinh thành, cuối cùng đứng đầu bảng vàng.”
“Ngày sau vào triều làm quan, Tạ huynh chớ quên đám đồng môn chúng ta.”
Tạ Hoài Chương mỉm cười.
“Chư vị nói quá lời. Tạ mỗ chỉ là may mắn được thánh thượng và chư vị đại nhân coi trọng. Luận tài học, trong thiên hạ còn nhiều người hơn ta.”
Người bên cạnh lập tức cười.
“Tạ huynh vẫn khiêm tốn như vậy.”
“Đúng là Trạng nguyên mà không kiêu, khó trách tiên sinh luôn khen huynh có quân tử phong.”
Bốn chữ “quân tử phong” vừa ra, Tạ Hoài Chương hơi cúi mắt, nụ cười càng ôn nhã.
Mẫu thân của Tạ Hoài Chương nghe thấy, lập tức tiếp lời:
“Nghiên Chu nhà ta từ nhỏ đã vậy. Nghèo thì nghèo, nhưng cốt khí chưa từng kém ai. Năm đó sau trận lũ, được mọi người cứu giúp, nó luôn nhớ trong lòng. Dù đi phủ thành hay lên kinh, nó đều nói, nếu có ngày thi đỗ, nhất định phải trở về cảm tạ quê nhà.”
Lời này vừa ra, đám đông càng thêm ồn ào.
“Không quên gốc, đúng là không quên gốc.”
“Tạ Trạng nguyên có tình nghĩa.”
Mẫu thân của Tạ Hoài Chương lại nhìn về phía ngoài cửa, cố ý cao giọng:
“Nhất là Lục gia. Năm đó Lục gia thật sự giúp Tạ gia chúng ta không ít. Nếu không có Lục gia, Nghiên Chu chưa chắc có ngày hôm nay.”
Lời này nói ra vừa hay lúc Lục gia đến.
Lục phụ đi trước.
Lục mẫu bên cạnh.
Lục Vân Đình mặc áo xanh đậm, dáng người cao thẳng.
Lục Vân Ninh đi sau mẫu thân nửa bước, váy màu nhạt, tóc cài trâm bạc, thần sắc bình tĩnh.
Trong tay Xuân Đào phía sau ôm một hộp gỗ nhỏ.
Hộp gỗ ấy không lớn.
Nhưng khi Tạ Hoài Chương nhìn thấy nó, nụ cười trên mặt hắn gần như khựng lại trong chớp mắt.
Hắn nhận ra chiếc hộp đó.
Năm ấy, sau khi hắn ký giấy nợ hai mươi lượng, Lục Vân Ninh đã cất tờ giấy vào chính chiếc hộp này.
Ba năm qua, hắn không phải chưa từng nghĩ đến tờ giấy ấy.
Nhưng sau khi hắn đỗ Trạng nguyên, sau khi áo gấm vinh quy, sau khi cả trấn đứng trước mặt hắn nói lời chúc mừng, hắn cứ tưởng Lục gia ít nhất sẽ biết giữ thể diện.
Ai lại giữa ngày mừng Trạng nguyên, trước mặt dân làng và đồng môn, nhắc chuyện bạc nợ năm xưa?
Lục Vân Ninh sẽ không dám.
Hắn từng nghĩ vậy.
Nhưng khi nhìn thấy chiếc hộp gỗ trong tay Xuân Đào, trong lòng hắn bỗng dâng lên dự cảm rất xấu.
Mẫu thân của Tạ Hoài Chương không nhận ra sắc mặt nhi tử thay đổi.
Bà thấy Lục gia tới, lập tức cười rạng rỡ bước lên.
“Lục lão gia, Lục phu nhân, Vân Đình, Vân Ninh, các ngươi tới rồi. Mau vào ngồi, hôm nay Nghiên Chu có ngày này, sao có thể thiếu Lục gia các ngươi?”
Lục phụ chắp tay.
“Chúc mừng Tạ Trạng nguyên.”
Lục mẫu cũng nói vài lời chúc.
Lục Vân Đình chỉ gật đầu.
“Chúc mừng.”
Tạ Hoài Chương bước lên, hành lễ với Lục phụ và Lục mẫu.
“Lục bá phụ, Lục bá mẫu.”
Sau đó hắn nhìn Lục Vân Đình.
“Lục huynh.”
Cuối cùng, ánh mắt hắn rơi trên người Lục Vân Ninh.
“Lục cô nương.”
Lục Vân Ninh nhẹ nhàng gật đầu.
“Tạ Trạng nguyên.”
Một tiếng “Tạ Trạng nguyên” khiến người xung quanh lập tức cười.
“Đúng đúng, bây giờ phải gọi Tạ Trạng nguyên rồi.”
“Tạ Trạng nguyên áo gấm vinh quy, Lục cô nương cũng nên thay đổi cách xưng hô.”
Mẫu thân của Tạ Hoài Chương cười càng vui.
“Nói vậy nghe xa lạ quá. Hai nhà chúng ta tình nghĩa sâu nặng, gọi thế nào chẳng được?”
Lời vừa ra, vài người lập tức nhìn sang Lục Vân Ninh.
Ai cũng nhớ ba năm trước chuyện Mẫu thân của Tạ Hoài Chương từng đến Lục gia nhắc chuyện hai nhà thân càng thêm thân, kết quả bị Lục Vân Ninh thẳng thắn từ chối.
Nhưng nay khác rồi.
Tạ Hoài Chương đã là Trạng nguyên.
Trạng nguyên trẻ tuổi, tiền đồ vô lượng.
Có vài người trong lòng thầm nghĩ, Lục Vân Ninh năm đó từ chối quá sớm, bây giờ không biết có hối hận không.
Mẫu thân của Tạ Hoài Chương dường như cũng nghĩ vậy.
Bà cố ý nắm tay Lục mẫu, giọng đầy cảm khái:
“Lục phu nhân, ngẫm lại mấy năm nay thật giống một giấc mộng. Khi ấy Nghiên Chu bị lũ cuốn, may mà mọi người cứu được. Sau này nhà ta khó khăn, Lục gia cũng nhiều lần giúp đỡ. Nghiên Chu thường nói, Lục gia đối với hắn có ân, hắn cả đời này cũng không thể quên.”
Lục Vân Ninh cụp mắt.
“Cả đời không thể quên.”
Lời này nghe thật quen tai.
Kiếp trước, Tạ Hoài Chương cũng nói cả đời không quên.
Nhưng hắn quên rất nhanh.
Quên dây thừng của Trương bá.
Quên tre dài của Lý thúc.
Quên bàn tay kéo dây của dân làng.
Quên bạc của Lục gia.
Quên cả sự thật rằng không ai bắt hắn phải cưới nàng.
Chỉ nhớ oán.
Tạ Hoài Chương đứng bên cạnh, dịu giọng nói:
“Mẫu thân, hôm nay là tiệc mừng, những chuyện cũ không cần nhắc nhiều.”
Mẫu thân của Tạ Hoài Chương lại lắc đầu.
“Sao lại không nhắc? Người sống phải nhớ gốc. Nếu không nhắc, người khác còn tưởng Tạ gia chúng ta vong ân.”
Nói rồi bà quay sang đám đông, giọng càng cao:
“Mọi người đều biết, Nghiên Chu nhà ta đi được đến hôm nay không dễ. Tạ gia nghèo, sau trận lũ càng khó. Khi ấy nếu không có Lục gia giúp đỡ, Nghiên Chu làm sao có bạc mua sách, làm sao có bạc lên phủ thành, lại làm sao có ngày lên kinh ứng thí?”
Người trong trấn lập tức phụ họa.
“Đúng vậy, Lục gia cũng có công.”
“Cho nên mới nói hai nhà tình nghĩa sâu.”
“Lục gia giúp Tạ Trạng nguyên lúc nghèo khó, Tạ Trạng nguyên nay vinh quy cũng không quên Lục gia, thật là giai thoại.”
Có người nhìn Lục Vân Ninh, cười nửa thật nửa đùa:
“Lục cô nương năm đó nếu gật đầu, bây giờ chẳng phải là phu nhân Trạng nguyên rồi sao?”
Đám đông lập tức cười ồ.
Lục Vân Đình sắc mặt trầm xuống.
Lục phụ cũng nhíu mày.
Lục mẫu nắm chặt tay Lục Vân Ninh.
Tạ Hoài Chương như thể không ngờ người ngoài sẽ nói vậy, vội chắp tay:
“Chư vị đừng đùa như vậy. Lục cô nương thanh danh quan trọng, Tạ mỗ không dám để lời nói vui làm nàng khó xử.”
Lời này nghe như bảo vệ nàng.
Nhưng ngay sau đó, hắn lại nhẹ giọng thở dài.
“Năm đó Tạ mỗ đúng là từng muốn báo đáp Lục gia, cũng kính trọng Lục cô nương làm người rõ ràng. Chỉ tiếc… có lẽ khi ấy Tạ mỗ còn chưa có gì trong tay, khiến Lục cô nương hiểu lầm thành ta dùng ân tình ép người.”
Hắn dừng lại đúng lúc.
Không nói thêm.
Nhưng người ngoài đã tự hiểu.
Tạ Hoài Chương từng muốn báo đáp.
Lục Vân Ninh hiểu lầm hắn.
Khi ấy hắn chưa có gì trong tay.
Còn bây giờ hắn là Trạng nguyên.
Trong đám đông, quả nhiên có người nhỏ giọng nói:
“Ta nhớ năm đó hình như Lục cô nương từ chối trước mặt mọi người.”
“Đúng vậy. Khi ấy Tạ công tử còn chưa thi đỗ, Lục gia sợ là không nhìn trúng.”
“Cũng chưa chắc. Có lẽ Lục cô nương khi ấy giận dỗi thôi.”
“Nhưng Tạ Trạng nguyên giữ lễ, chưa từng nói nặng nàng nửa câu, đúng là quân tử.”
Lời nói càng truyền càng lệch.
Tạ Hoài Chương đứng giữa đám đông, vẻ mặt có chút bất đắc dĩ, như người bị nhắc đến chuyện cũ mà vẫn muốn giữ thể diện cho đối phương.
Lục Vân Ninh nhìn hắn.
Ba năm rồi.
Tạ Hoài Chương quả nhiên không khiến nàng thất vọng.
Hắn vẫn giỏi nhất là để người khác thay hắn nói những lời hắn không tiện nói.
Hắn không nói nàng từng muốn gả.
Nhưng hắn nói hắn từng muốn báo đáp, nàng hiểu lầm.
Hắn không nói Lục gia chê nghèo yêu giàu.
Nhưng hắn nhắc “khi ấy ta chưa có gì trong tay”.
Hắn không nói mình bị nàng làm nhục.
Nhưng vẻ tổn thương vừa đủ ấy, đã khiến người ngoài tự động đứng về phía hắn.
Nếu là kiếp trước, nàng sẽ hoảng.
Sẽ vội giải thích.
Sẽ sợ người ngoài nói mình tham phú quý, sợ làm mất mặt phụ mẫu.
Nhưng kiếp này, nàng chỉ nhẹ nhàng rút tay khỏi tay Lục mẫu.
“Nương, không sao.”
Lục mẫu nhìn nàng, trong mắt lo lắng.
Lục Vân Ninh mỉm cười trấn an, rồi quay sang Xuân Đào.
“Hộp.”
Xuân Đào lập tức bước lên, đặt hộp gỗ nhỏ vào tay nàng.
Tạ Hoài Chương nụ cười rốt cuộc cứng lại.
Mẫu thân của Tạ Hoài Chương cũng nhìn thấy chiếc hộp, sắc mặt hơi biến.
Lục Vân Ninh ôm hộp gỗ đi đến giữa sân.
Đám đông dần yên tĩnh.
Có người tò mò hỏi:
“Lục cô nương, đây là gì vậy?”
Lục Vân Ninh không vội đáp.
Nàng đặt hộp gỗ lên bàn tiệc chính.
Âm thanh hộp chạm mặt bàn không lớn, nhưng khiến trái tim Tạ Hoài Chương bỗng trầm xuống.
Nàng mở nắp hộp.
Bên trong đặt vài tờ giấy được xếp rất ngay ngắn.
Một tờ là giấy làm chứng trận lũ.
Một tờ là giấy nợ hai mươi lượng.
Còn có mấy trang sổ sao chép khoản chi Lục gia đã ghi riêng sau đó.
Lục Vân Ninh lấy giấy nợ ra trước.
Mực trên giấy đã hơi cũ, nhưng chữ viết vẫn rõ ràng.
Chữ của Tạ Hoài Chương rất đẹp.
Đẹp đến mức bất kỳ ai từng đọc sách đều có thể nhận ra nét bút có cốt khí.
Nhưng hôm nay, nét chữ ấy không phải thơ văn.
Mà là nợ.
Lục Vân Ninh nhìn Tạ Hoài Chương.
“Tạ Trạng nguyên vừa nói muốn báo đáp Lục gia.”
Nàng nhẹ giọng hỏi:
“Vậy khoản bạc năm đó, hôm nay có thể trả không?”
Đám đông lập tức xôn xao.
Mẫu thân của Tạ Hoài Chương sắc mặt đại biến.
“Lục Vân Ninh, hôm nay là ngày mừng của Nghiên Chu, ngươi đây là làm gì?”
Lục Vân Ninh nhìn bà.
“Đòi nợ.”
Hai chữ đơn giản khiến toàn sân im phăng phắc.
Tạ Hoài Chương sắc mặt hơi trắng.
Một đồng môn bên cạnh hắn kinh ngạc hỏi:
“Tạ huynh từng vay bạc Lục gia?”
Tạ Hoài Chương môi mím chặt.
Mẫu thân của Tạ Hoài Chương vội nói:
“Không phải vay! Năm đó Lục gia thấy Tạ gia khó khăn nên giúp đỡ. Hàng xóm láng giềng, tình nghĩa sâu nặng, sao có thể gọi là đòi nợ khó nghe như vậy?”
Lục Vân Ninh gật đầu.
“Đúng là Lục gia thấy Tạ gia khó khăn nên giúp.”
Nàng mở giấy nợ ra.
“Nhưng giúp bằng cách cho vay, có giấy trắng mực đen, có chữ ký của Tạ Trạng nguyên, có dấu tay của Mẫu thân của Tạ Hoài Chương.”
Nàng quay mặt về phía mọi người.
“Nếu mọi người muốn nghe, ta có thể đọc rõ từng khoản.”
Không ai nói gì.
Nhưng sự yên tĩnh chính là đồng ý.
Lục Vân Ninh cúi mắt nhìn giấy.
“Năm đó sau trận lũ, Tạ gia nói nhà dột, sách vở bị ướt, Tạ công tử bệnh lạnh vào phổi, cần thuốc, lại cần lên phủ thành tiếp tục ôn thi.”
“Lục gia cho Tạ gia vay tổng cộng hai mươi lượng bạc.”
Nàng đọc từng khoản:
“Tiền sửa nhà sau lũ, ba lượng.”
“Tiền mua sách, năm lượng.”
“Tiền thuốc, hai lượng.”
“Tiền đi đường và chi phí ban đầu lên phủ thành, mười lượng.”
Đám đông bắt đầu xì xào.
“Hóa ra là vay bạc thật.”
“Còn có giấy nợ?”
“Có chữ ký thì không giả được.”
Lục Vân Ninh lại lấy ra một trang sổ khác.
“Sau đó, Tạ công tử chuẩn bị lên kinh ứng thí. Lục gia vì nể tình đồng môn cũ của ca ca ta, lại giúp thêm vài khoản nhỏ, đều có ghi trong sổ.”
Tạ Hoài Chương đột nhiên ngẩng đầu nhìn nàng.
Lục Vân Ninh cũng nhìn lại.
Nàng biết hắn đang nghĩ gì.
Giấy nợ chính thức chỉ có hai mươi lượng, nhưng kiếp này từ sau chuyện giấy nợ, nàng đã dặn phụ thân: về sau nếu Tạ gia có mượn hay nhận thứ gì, dù nhỏ cũng ghi vào sổ riêng, để tránh ngày sau không nói rõ.
Ban đầu Lục phụ còn cảm thấy có cần thiết không.
Sau này, chính ông cũng quen tay ghi lại.
Lục Vân Ninh mở sổ.
“Ba năm qua, ngoài hai mươi lượng giấy nợ chính, Lục gia còn có vài khoản giúp thêm, không tính vào giấy nợ ban đầu nhưng đều có người giao nhận.”
“Bạc giấy bút trước kỳ thi hương, một lượng hai tiền.”
“Bạc mua mực và giấy tốt gửi lên phủ học, tám tiền.”
“Bạc đi đường lên kinh ứng thí, ba lượng.”
“Quà biếu tiên sinh phủ học khi Tạ công tử được tiến cử lên kinh, hai lượng.”
“Áo bông và lộ phí mùa đông năm ngoái, một lượng năm tiền.”
Nàng khép sổ lại.
“Tổng cộng cộng thêm tám lượng năm tiền.”
“Cùng với giấy nợ hai mươi lượng ban đầu, Tạ gia hiện còn nợ Lục gia hai mươi tám lượng năm tiền.”
Từng con số rơi xuống như từng hạt châu lạnh đập vào mặt bàn.
Không lớn tiếng.
Nhưng khiến toàn bộ tiệc mừng im lặng đến đáng sợ.
Đồng môn bên cạnh Tạ Hoài Chương nhìn hắn bằng ánh mắt khác.
Người trong trấn cũng ngơ ngác.
Hai mươi tám lượng năm tiền.
Với người hiện tại đã là Trạng nguyên, có lẽ không phải khoản cả đời không trả nổi.
Nhưng điều khiến người ta kinh ngạc không phải số bạc.
Mà là việc Tạ Hoài Chương trước đó luôn được kể như thư sinh thanh bần, dựa vào tài học và cốt khí đi đến hôm nay.
Giờ mới biết, phía sau cái gọi là thanh bần ấy, từng khoản sách vở, thuốc men, đường đi, quà biếu thầy, đều có bạc Lục gia.
Mẫu thân của Tạ Hoài Chương run giọng:
“Lục Vân Ninh, Lục gia giàu có như vậy, mấy khoản nhỏ này ngươi cũng ghi? Ngươi đây là cố ý làm nhục Nghiên Chu!”
Lục Vân Ninh nhìn bà, giọng vẫn bình tĩnh.
“Mẫu thân của Tạ Hoài Chương nói sai rồi.”
“Nếu Tạ gia xem đây là tình nghĩa, thì càng nên nhớ rõ.”
“Nếu Tạ gia xem đây là nợ, thì càng nên trả rõ.”
“Cớ gì lúc nhận thì không thấy nhục, đến lúc trả mới thấy nhục?”
Lục Vân Đình đứng phía sau, khóe môi hơi nhếch lên.
Câu này nói quá hay.
Tạ Hoài Chương sắc mặt càng khó coi.
Hắn biết hôm nay nếu để Mẫu thân của Tạ Hoài Chương tiếp tục nói, chỉ càng khiến mọi chuyện xấu hơn.
Hắn tiến lên một bước.
“Lục cô nương.”
Giọng hắn vẫn cố giữ bình ổn.
“Những khoản này, Tạ mỗ chưa từng phủ nhận.”
Lục Vân Ninh hỏi:
“Vậy Tạ Trạng nguyên hôm nay trả được không?”
Tạ Hoài Chương ngón tay trong tay áo siết lại.
Hôm nay hắn vừa vinh quy, tiền thưởng trong nhà chưa thu xếp, lễ vật cũng phần lớn là người khác đưa. Hắn không phải không có cách trả, nhưng nếu ngay tại tiệc mừng lấy bạc trả nợ, chẳng khác nào thừa nhận trước mặt tất cả rằng những năm này hắn thật sự dựa vào bạc Lục gia chống đỡ.
Mẫu thân của Tạ Hoài Chương vội nói:
“Nghiên Chu vừa mới về, trong nhà còn chưa kịp thu xếp. Lục gia cần gì vội vàng như vậy?”
Lục Vân Ninh nhìn Tạ Hoài Chương.
“Không vội.”
Nàng nói:
“Ba năm Lục gia chưa từng giục một câu.”
“Nhưng hôm nay là Tạ Trạng nguyên tự nhắc muốn báo đáp Lục gia.”
“Ta chỉ muốn hỏi rõ, lời báo đáp ấy là lời nói trên tiệc rượu, hay là bạc thật sự có thể trả?”
Lời này vừa ra, mấy vị đồng môn bên cạnh Tạ Hoài Chương đều không tiện nhìn thẳng hắn nữa.
Người trong trấn cũng bắt đầu nhỏ giọng bàn tán.
“Đúng vậy, người ta ba năm chưa giục, hôm nay chính Tạ gia nhắc trước mà.”
“Lục gia cũng không tính lãi, xem như nhân hậu rồi.”
“Có giấy nợ thì trả là phải.”
“Nhưng chọn hôm nay đòi, cũng thật không nể mặt…”
“Không nể mặt? Vừa rồi bọn họ nói Lục cô nương hiểu lầm Tạ Trạng nguyên, còn nhắc chuyện hôn sự cũ, chẳng phải cũng không nể mặt Lục gia sao?”
Lời bàn tán càng lúc càng nhiều.
Tạ Hoài Chương đứng giữa sân, lần đầu tiên cảm thấy mọi ánh mắt xung quanh như kim châm.
Hắn là Trạng nguyên.
Hắn vừa được người người khen ngợi.
Hắn vốn nên là người sáng nhất trong buổi tiệc hôm nay.
Nhưng Lục Vân Ninh chỉ dùng một tờ giấy nợ, vài trang sổ sách, đã kéo hắn từ vị trí thanh cao xuống mặt đất đầy bụi.
Hắn có tài học.
Nhưng hắn cũng vay bạc.
Hắn có công danh.
Nhưng hắn cũng từng nhận từng lượng bạc của Lục gia.
Hắn nói báo ân.
Nhưng nợ còn chưa trả.
Lục Vân Ninh nhìn hắn, giọng không nhanh không chậm:
“Tạ Trạng nguyên.”
“Giúp là giúp, vay là vay.”
“Nếu Tạ Trạng nguyên muốn nói ân nghĩa, trước tiên trả rõ khoản nợ đã.”
Mẫu thân của Tạ Hoài Chương tức đến môi run.
“Ngươi…”
Tạ Hoài Chương giơ tay ngăn bà lại.
Hắn nhìn Lục Vân Ninh, một lúc lâu sau bỗng cười.
Nụ cười ấy rất nhạt.
“Tạ mỗ hiểu.”
Hắn quay sang tiểu đồng phía sau.
“Lấy bạc.”
Tiểu đồng sửng sốt.
“Công tử?”
“Lấy bạc.”
Giọng Tạ Hoài Chương vẫn ôn hòa, nhưng tiểu đồng nghe ra sự lạnh lẽo trong đó, vội vàng chạy vào nhà.
Không bao lâu, tiểu đồng ôm một hộp nhỏ ra.
Tạ Hoài Chương mở hộp, bên trong có bạc vụn, ngân phiếu nhỏ, còn có mấy thỏi bạc mới được người chúc mừng tặng.
Hắn lấy ra một phần, đặt lên bàn.
“Hai mươi tám lượng năm tiền.”
Hắn nhìn Lục Vân Ninh.
“Lục cô nương kiểm đi.”
Lục Vân Ninh không khách khí.
Nàng nghiêng đầu.
“Xuân Đào.”
Xuân Đào lập tức bước lên, cùng quản sự Lục gia đi theo kiểm bạc.
Một đồng môn của Tạ Hoài Chương thấy cảnh này, sắc mặt khó nói.
Tạ Hoài Chương đường đường Trạng nguyên, giữa tiệc mừng bị người kiểm bạc trả nợ.
Dù hắn không nói gì, mặt mũi cũng đã mất hơn nửa.
Sau khi kiểm xong, Xuân Đào nói:
“Cô nương, đủ số.”
Lục Vân Ninh gật đầu.
Nàng lấy giấy nợ đặt lên bàn.
“Tạ Trạng nguyên đã trả đủ hai mươi tám lượng năm tiền. Giấy nợ hai mươi lượng hôm nay xem như thanh toán.”
Nàng lấy bút, ngay trước mặt mọi người ghi rõ ngày tháng, viết xuống dòng “đã trả đủ”, sau đó để Lục phụ và quản sự Lục gia làm chứng.
Tạ Hoài Chương nhìn nàng từng nét từng nét viết lên giấy.
Ánh mắt hắn sâu đến mức gần như không thấy đáy.
Lục Vân Ninh viết xong, cất giấy nợ trở lại hộp.
Mẫu thân của Tạ Hoài Chương nhịn không được.
“Đã trả rồi, ngươi còn giữ giấy làm gì?”
Lục Vân Ninh ngẩng đầu.
“Giấy đã ghi trả đủ, giữ lại để hai bên sau này khỏi nói không rõ.”
Nàng nhìn Mẫu thân của Tạ Hoài Chương.
“Giống như giấy làm chứng trận lũ vậy.”
Mẫu thân của Tạ Hoài Chương lập tức im bặt.
Giấy làm chứng trận lũ.
Giấy nợ.
Mỗi một tờ giấy đều là vết chặn trên con đường Tạ gia muốn nói mập mờ.
Tạ Hoài Chương chậm rãi nói:
“Lục cô nương quả nhiên làm việc chu toàn.”
Lục Vân Ninh khẽ mỉm cười.
“Không chu toàn thì dễ bị người khác gọi là hiểu lầm.”
Một câu này khiến không ít người nhớ lại lời Tạ Hoài Chương vừa nói: hắn từng muốn báo đáp Lục gia, chỉ tiếc Lục Vân Ninh hiểu lầm.
Ánh mắt mọi người nhìn hắn càng vi diệu.
Tạ Hoài Chương môi mím lại.
Lục Vân Ninh không nhìn hắn nữa.
Nàng quay sang đám đông, giọng bình tĩnh nhưng đủ để mọi người nghe rõ.
“Lục gia giúp Tạ gia năm đó là thật.”
“Tạ gia vay bạc Lục gia cũng là thật.”
“Hiện tại Tạ Trạng nguyên đã trả, khoản này coi như chấm dứt.”
“Sau này nếu ai còn nói Lục gia dùng tiền bạc ép Tạ Trạng nguyên, hoặc nói Lục Vân Ninh ta từng muốn dựa vào ân tình để gả vào Tạ gia, xin nhớ rõ hôm nay mọi người đều có mặt.”
Nàng dừng lại.
“Tạ Trạng nguyên nợ bạc, đã trả bạc.”
“Còn hôn sự, ba năm trước ta đã nói rồi.”
“Ta không muốn.”
Câu cuối cùng rơi xuống, cả sân yên tĩnh.
Ba năm trước, nàng từng nói không muốn.
Ba năm sau, trước mặt Tạ Hoài Chương đã là Trạng nguyên, nàng vẫn nói không muốn.
Nếu ba năm trước còn có người nghĩ nàng từ chối vì Tạ Hoài Chương nghèo, vì hắn chưa có công danh, vậy hôm nay không còn lý do đó nữa.
Hắn đã là Trạng nguyên.
Nàng vẫn không muốn.
Lý thẩm đứng trong đám đông bỗng lên tiếng:
“Lời này ta làm chứng. Ba năm trước ở Lục gia, Lục cô nương đã nói rõ không muốn gả cho Tạ công tử. Hôm nay nàng cũng nói vậy. Không thể nói nàng tham phú quý được.”
Thím Chu ho khan một tiếng, cũng nói:
“Đúng, ta cũng ở đó. Khi ấy Tạ công tử chưa đỗ, Lục cô nương đã nói không phải xứng hay không, là nàng không muốn.”
Có hai người mở lời, những người khác cũng bắt đầu nhớ lại.
“Đúng là có chuyện đó.”
“Nói vậy thì lời đồn vừa rồi không đúng rồi.”
“Lục cô nương quả thật nói rõ từ đầu.”
Sắc mặt Tạ Hoài Chương càng lúc càng trắng.
Hắn không ngờ ngay cả thím Chu và Lý thẩm cũng đứng ra làm chứng.
Vốn là tiệc mừng Trạng nguyên, vốn là ngày hắn áo gấm vinh quy lấy lại tất cả mặt mũi đã mất.
Nhưng Lục Vân Ninh không chỉ đòi nợ.
Nàng còn ngay trước mặt mọi người cắt sạch lời đồn hôn sự.
Một đồng môn đứng bên cạnh Tạ Hoài Chương nhìn hắn, ánh mắt không còn thuần túy ngưỡng mộ như trước.
“Tạ huynh, hóa ra năm đó Lục cô nương đã từ chối rõ ràng?”
Tạ Hoài Chương không đáp ngay.
Lục Vân Ninh cũng không thay hắn đáp.
Nàng chỉ yên lặng nhìn.
Cuối cùng, Tạ Hoài Chương buộc phải cười nhạt.
“Đúng.”
Một chữ này như bị ép ra từ kẽ răng, nhưng giọng hắn vẫn giữ được bình tĩnh.
“Lục cô nương năm đó đã nói rõ.”
Đồng môn kia hơi lúng túng.
“Vậy vừa rồi lời mọi người đồn…”
Tạ Hoài Chương cụp mắt.
“Là mọi người hiểu lầm.”
Hiểu lầm.
Lại là hiểu lầm.
Lục Vân Ninh nhìn hắn, trong lòng chỉ thấy châm chọc.
Tạ Hoài Chương thật sự rất thích hai chữ này.
Chuyện hắn làm mập mờ là hiểu lầm.
Lời người ngoài thay hắn bôi nhọ nàng là hiểu lầm.
Kiếp trước hắn hành hạ nàng, hại Lục gia, cuối cùng có lẽ trong lòng hắn cũng cảm thấy, tất cả đều là hiểu lầm do người khác gây ra, còn hắn chỉ là người bị ép đến mức không thể không phản kích.
Nhưng không sao.
Kiếp này, nàng sẽ để từng lần “hiểu lầm” của hắn đều có người làm chứng.
Mẫu thân của Tạ Hoài Chương đứng một bên, mặt đỏ lên rồi trắng bệch.
Hôm nay vốn là ngày bà đắc ý nhất đời.
Nhi tử đỗ Trạng nguyên.
Tạ gia từ nay đổi vận.
Bà vốn muốn trước mặt mọi người nhắc lại ân tình với Lục gia, để ai cũng biết Tạ Hoài Chương là người nhớ ân, cũng để Lục gia hiểu rằng năm đó từ chối hôn sự là không biết nhìn xa.
Không ngờ cuối cùng, Lục Vân Ninh lại đem giấy nợ ra.
Đem từng khoản bạc đọc trước mặt mọi người.
Khiến nhi tử bà đường đường Trạng nguyên phải ngay tại tiệc mừng trả bạc.
Mẫu thân của Tạ Hoài Chương tức đến mức đầu óc choáng váng, nhưng trước mặt nhiều người, bà không thể khóc lóc như trước nữa.
Bởi vì bạc đã trả.
Nợ đã rõ.
Nếu bà còn khóc, chỉ càng giống Tạ gia nhận bạc không muốn trả.
Tạ Hoài Chương chậm rãi rót một chén rượu.
Hắn nâng chén về phía Lục phụ.
“Lục bá phụ, năm đó Lục gia giúp Tạ gia, Tạ mỗ ghi nhớ trong lòng. Hôm nay khoản bạc đã trả, nhưng ân tình vẫn còn. Sau này nếu Lục gia có việc cần Tạ mỗ, Tạ mỗ tất không chối từ.”
Lời này vừa ra, không khí căng thẳng dịu đi một chút.
Nhiều người lại cảm thấy Tạ Hoài Chương quả nhiên vẫn có khí độ.
Bị đòi nợ trước mặt nhiều người, còn có thể nói lời cảm tạ.
Nhưng Lục Vân Ninh chỉ thấy buồn cười.
Hắn lại bắt đầu.
Bạc đã trả, nhưng ân tình vẫn còn.
Một câu này nếu để trôi qua, ngày sau lại sẽ biến thành dây trói mới.
Lục phụ vừa định khách khí đáp lời, Lục Vân Ninh đã lên tiếng trước.
“Tạ Trạng nguyên khách khí.”
Nàng nhìn hắn.
“Lục gia làm ăn đứng đắn, có việc thì theo phép mà làm. Nếu thật sự cần quan phủ, cũng sẽ theo đường công văn, không dám dùng ân tình riêng làm khó Tạ Trạng nguyên.”
Tạ Hoài Chương tay cầm chén rượu hơi dừng.
Lục Vân Ninh tiếp tục:
“Huống hồ, ân tình năm đó nên cảm tạ cả làng. Giấy làm chứng vẫn còn. Tạ Trạng nguyên nếu muốn báo ân, sau này làm quan thanh chính, thương dân như con, không phụ dân làng từng kéo ngươi từ nước lũ lên bờ, vậy là đủ.”
Mấy câu này nói đến mức không ai có thể phản bác.
Người trong trấn nghe xong, còn cảm thấy có lý.
“Đúng vậy, làm quan tốt chính là báo đáp dân làng rồi.”
“Tạ Trạng nguyên sau này nếu thương dân, trấn Thanh Hà chúng ta cũng có mặt mũi.”
“Lục cô nương nói chuyện thật sáng rõ.”
Tạ Hoài Chương nâng chén rượu, uống cạn.
Rượu vào cổ họng, cay đến mức hắn suýt ho.
Nhưng hắn vẫn mỉm cười.
“Lục cô nương nói phải.”
Lời này hắn đã nói quá nhiều lần.
Mỗi lần nói ra, trong lòng hắn lại lạnh thêm một phần.
Tiệc mừng tiếp tục.
Nhưng không khí đã không còn như ban đầu.
Người vẫn chúc mừng Tạ Hoài Chương, nhưng ánh mắt nhìn hắn đã khác.
Trạng nguyên vẫn là Trạng nguyên.
Tài học vẫn là tài học.
Nhưng cái gọi là thanh bần, cái gọi là quân tử không vướng tiền bạc, đã bị tờ giấy nợ và từng khoản sổ sách xé ra một vết nứt.
Có người bắt đầu nhớ:
Tạ Hoài Chương năm đó không chỉ được dân làng cứu.
Hắn còn vay bạc Lục gia.
Có người bắt đầu nghĩ:
Nếu thật sự nhớ ân, vì sao không chủ động trả nợ, phải đợi Lục Vân Ninh đem giấy nợ ra?
Có người lại nhỏ giọng nói:
“Lục cô nương tuy là nữ nhi thương hộ, nhưng làm việc thật rõ ràng.”
Lý thẩm lập tức liếc người đó.
“Cái gì gọi là tuy là? Thương hộ thì sao? Người ta bạc cho vay có giấy nợ, nợ trả xong có chứng cứ. Ta thấy còn rõ ràng hơn nhiều người đọc sách.”
Người kia ngượng ngùng cười, không dám nói tiếp.
Lục Vân Ninh nghe thấy, khóe môi hơi cong.
Ba năm trước, Lục Vân Đình chặn câu “tuy là nữ nhi thương hộ”.
Ba năm sau, đã có người ngoài tự biết chặn lại.
Đây chính là thay đổi.
Không lớn.
Nhưng đủ để nàng thấy, lời nói rõ ràng không phải vô ích.
Khi Lục gia chuẩn bị rời đi, Tạ Hoài Chương tự mình đưa ra cửa.
Hắn vẫn giữ lễ.
“Lục bá phụ, Lục bá mẫu, hôm nay chiêu đãi không chu toàn, mong chớ trách.”
Lục phụ chỉ nói:
“Tạ Trạng nguyên mới vinh quy, khách đông việc nhiều, không cần để ý.”
Tạ Hoài Chương lại nhìn Lục Vân Ninh.
“Lục cô nương hôm nay cũng vất vả rồi.”
Lục Vân Ninh ôm hộp gỗ, bình tĩnh đáp:
“Không vất vả. Chỉ là thay Lục gia tính xong một khoản cũ.”
Tạ Hoài Chương nhìn chiếc hộp trong tay nàng.
Trong đó có giấy làm chứng trận lũ.
Có giấy nợ đã ghi trả đủ.
Mỗi một tờ đều giống như đang nhắc hắn: đừng mập mờ, đừng dựng chuyện, đừng dùng ân tình trói người.
Tạ Hoài Chương bỗng khẽ cười.
“Lục cô nương quả nhiên vẫn như trước, mọi chuyện đều muốn nói rõ.”
Lục Vân Ninh nhìn hắn.
“Không nói rõ, mới dễ bị người khác viết thành chuyện họ muốn.”
Tạ Hoài Chương ánh mắt hơi tối.
“Vậy Lục cô nương có bao giờ nghĩ, nói quá rõ cũng sẽ làm người khác khó xử?”
Lục Vân Ninh đáp:
“Người không muốn nhận không, sẽ không thấy khó xử.”
Tạ Hoài Chương nụ cười nhạt đi.
Lục Vân Đình bước tới, chắn nửa người trước Lục Vân Ninh.
“Tạ Trạng nguyên, cáo từ.”
Tạ Hoài Chương nhìn Lục Vân Đình một cái, khẽ gật đầu.
“Lục huynh đi thong thả.”
Lục gia rời đi.
Mẫu thân của Tạ Hoài Chương đứng sau cửa, nhìn bóng họ đi xa, tức đến gần như bật khóc.
“Nghiên Chu, hôm nay Lục gia làm con mất mặt như vậy, con còn nhịn được sao?”
Tạ Hoài Chương không đáp.
Hắn đứng dưới mái hiên, ánh chiều tà rơi lên áo gấm xanh thẫm, khiến bóng dáng hắn càng thêm cô độc.
Rất lâu sau, hắn mới nói:
“Mẫu thân, đừng nhắc nữa.”
“Sao có thể không nhắc? Con là Trạng nguyên! Nàng ta dựa vào đâu dám giữa tiệc mừng đem giấy nợ ra?”
Tạ Hoài Chương chậm rãi nhắm mắt.
Bởi vì nàng dám.
Từ ngày lũ dữ ấy, Lục Vân Ninh đã không còn là cô nương sẽ đứng sau rèm đỏ mặt nghe hắn đọc sách nữa.
Nàng giống như một người cầm dao, từng nhát từng nhát cắt bỏ những sợi dây hắn còn chưa kịp buộc lên Lục gia.
Ân cứu mạng.
Bạc giúp đỡ.
Hôn sự báo đáp.
Danh tiếng quân tử.
Từng cái một, đều bị nàng đặt dưới ánh sáng.
Mẫu thân của Tạ Hoài Chương vẫn oán hận:
“Ngày sau con vào triều làm quan, nhất định phải để Lục gia biết hôm nay bọn họ sai rồi.”
Tạ Hoài Chương mở mắt.
Ánh mắt hắn rất bình tĩnh.
Bình tĩnh đến mức khiến người ta lạnh lưng.
“Không vội.”
Lại là hai chữ này.
Ba năm trước sau khi bị Lục Vân Ninh từ chối hôn sự, hắn cũng từng nói không vội.
Bây giờ hắn đã là Trạng nguyên.
Đường phía trước rộng hơn trước nhiều.
Món nợ bạc có thể trả.
Nhưng món nợ mặt mũi hôm nay thì không.
Tạ Hoài Chương nhìn về phía cuối ngõ, nơi bóng dáng Lục gia đã biến mất.
Hắn nhẹ giọng nói:
“Lục Vân Ninh thích giấy trắng mực đen.”
“Vậy sau này, ta cũng sẽ cho nàng thấy, có những thứ dù có giấy trắng mực đen, cũng chưa chắc giữ được.”
Trên xe ngựa trở về Lục gia, Xuân Đào ôm hộp gỗ, vẫn còn kích động đến đỏ mặt.
“Cô nương, hôm nay thật hả dạ. Người không thấy sắc mặt Mẫu thân của Tạ Hoài Chương đâu, lúc cô nương đọc từng khoản bạc, bà ấy gần như muốn ngất.”
Lục Vân Đình ngồi bên ngoài xe, nghe thấy liền nói vọng vào:
“Ta thấy rồi.”
Xuân Đào bật cười.
Lục mẫu thì vừa nhẹ nhõm vừa lo lắng.
“Vân Ninh, hôm nay tuy nói rõ được mọi chuyện, nhưng Tạ Hoài Chương dù sao cũng là Trạng nguyên. Sau này hắn vào triều làm quan, liệu có…”
“Nương.”
Lục Vân Ninh nhẹ giọng ngắt lời.
“Nếu hôm nay không nói rõ, sau này hắn làm quan, lời càng khó nói rõ.”
Lục mẫu im lặng.
Lục phụ ngồi bên cạnh thở dài.
“Vân Ninh nói đúng.”
Ông nhìn nữ nhi.
“Có vài người khi chưa có quyền thế còn phải giữ thể diện. Đợi thật sự có quyền thế, nếu lòng không chính, chỉ càng khó đối phó.”
Lục Vân Ninh hơi ngước mắt.
Phụ thân nàng đã nhìn rõ hơn kiếp trước rất nhiều.
Đây là điều tốt.
Lục Vân Đình vén rèm xe, nhìn vào.
“Muội yên tâm. Dù hắn là Trạng nguyên hay làm quan, Lục gia cũng không phải mặc người ta bóp méo.”
Lục Vân Ninh nhìn ca ca.
Nàng khẽ gật đầu.
“Ừm.”
Nhưng nàng biết, chuyện sẽ không dừng ở đây.
Tạ Hoài Chương đã đỗ Trạng nguyên.
Hắn có công danh.
Có người ngưỡng mộ.
Có tương lai trong triều.
Một người như hắn sẽ không cam lòng chịu nhục hôm nay rồi thôi.
Chương này chỉ là xé một vết nứt trên lớp vỏ quân tử của hắn.
Muốn vạch trần hoàn toàn, còn chưa đủ.
Lục Vân Ninh cúi đầu nhìn hộp gỗ.
Giấy nợ đã ghi trả đủ.
Nhưng nàng không định hủy.
Bởi vì có những thứ không chỉ dùng để đòi bạc.
Mà còn dùng để chứng minh, Tạ Hoài Chương chưa từng sạch sẽ như hắn tự nhận.
Hắn từng nhận bạc.
Từng vay nợ.
Từng dùng lời báo ân làm vỏ bọc.
Từng muốn để người đời biến nàng thành món quà báo đáp.
Nay, từng thứ đều có người chứng kiến.
Gió chiều lùa qua rèm xe, mang theo chút hơi nóng đầu hạ.
Lục Vân Ninh nhắm mắt, trong lòng bình tĩnh.
Tạ Hoài Chương đã là Trạng nguyên.
Nhưng Trạng nguyên thì sao?
Áo gấm có thể che thân.
Công danh có thể nâng người.
Nhưng giấy trắng mực đen vẫn còn đó.
Một khi lớp vải thanh cao bị xé ra, bên trong là nợ bạc, là tính toán, là lòng tự tôn mục ruỗng không chịu nổi một câu từ chối.
Tạ Hoài Chương.
Kiếp trước ngươi dùng danh Trạng nguyên khiến cả đời ta không thể ngẩng đầu.
Kiếp này, ta sẽ để mọi người nhìn rõ.
Trạng nguyên của trấn Thanh Hà, cũng từng nợ bạc không trả cho đến ngày bị đòi trước tiệc mừng.