Ân Tình Không Phải Dây Trói
Sau trận lũ, trấn Thanh Hà giống như bị một bàn tay khổng lồ xới tung.
Nước rút đi phân nửa, để lại khắp nơi bùn lầy vàng đục, cành cây gãy, mái tranh sụp, ván cửa mục nát và mùi tanh ẩm nồng nặc. Con đường đá xanh trước cửa Lục gia bị bùn phủ kín, mỗi bước chân giẫm xuống đều phát ra tiếng lép nhép nặng nề.
Mấy ngày liền, trong trấn không nhà nào được yên.
Nhà thì sửa mái, nhà thì vớt đồ, nhà thì đi tìm gia súc bị cuốn mất. Có người may mắn giữ được mạng, có người chỉ còn biết ngồi trước đống đổ nát mà khóc.
Lục gia cũng không ngoại lệ.
Kho vải phía sau bị nước ngập đến nửa gian. Lục phụ dẫn người phơi vải, kiểm hàng, tính thiệt hại. Lục mẫu thì nấu cháo gừng, phát cho mấy hộ dân bị lạnh sau trận lũ.
Lục Vân Đình từ sáng đến tối chạy khắp nơi giúp người trong trấn sửa lại hàng rào, dựng mái, khiêng gỗ.
Còn Lục Vân Ninh, sau hôm ấy, lòng bàn tay vẫn quấn vải trắng.
Dây thừng thô ráp cắt vào da nàng mấy đường. Vết thương không sâu, nhưng mỗi lần chạm nước đều đau rát.
Lục mẫu nhìn thấy liền đau lòng không thôi.
“Con là cô nương, sao lại liều mạng đi kéo dây như vậy? Trong trấn nhiều nam nhân khỏe mạnh, thiếu gì người giúp.”
Lục Vân Ninh chỉ mỉm cười.
“Nương, con không sao.”
Lục mẫu thở dài, vừa thay thuốc cho nàng vừa lẩm bẩm:
“May mà ca ca con cũng không sao. Hôm ấy nương nghe nói Vân Đình suýt nhảy xuống nước, tim cũng muốn ngừng đập.”
Tay Lục Vân Ninh khẽ run.
Lục mẫu không nhận ra, vẫn cúi đầu cẩn thận bôi thuốc cho nàng.
“Sau này không được dọa người như vậy nữa. Cứu người là chuyện tốt, nhưng nước lớn thế kia, ai nhảy xuống mà còn sống nổi?”
Lục Vân Ninh cụp mắt.
Kiếp trước, mọi người đều nói Lục Vân Đình nghĩa khí.
Nói hắn vì cứu người mà bỏ mình, là đại nghĩa.
Nói Tạ Hoài Chương mang ân của Lục gia, sau này cưới nàng là báo đáp xứng đáng.
Không ai từng hỏi Lục mẫu đêm đêm khóc đến khàn giọng có đau không.
Không ai từng hỏi Lục phụ nhìn chiếc giày rách vớt được bên bờ sông có đau không.
Cũng không ai từng hỏi nàng, người bị đem ra nhận cái gọi là báo ân ấy, có muốn hay không.
“Nương.”
Lục Vân Ninh bỗng nhẹ giọng nói:
“Sau này, nếu có người nhắc lại chuyện cứu Tạ Hoài Chương, nương đừng nhận hết ân tình ấy về Lục gia.”
Lục mẫu ngẩn ra.
“Con nói gì vậy?”
Lục Vân Ninh ngẩng đầu nhìn mẫu thân.
“Ngày đó cứu Tạ Hoài Chương là cả làng cùng cứu. Ca ca không nhảy xuống nước, cũng không lấy mạng đổi mạng. Lục gia chúng ta có giúp, nhưng không phải ân nhân duy nhất.”
Lục mẫu nghe vậy thì bật cười.
“Con bé này, nương biết. Chẳng qua đều là hàng xóm láng giềng, người ta đến cảm tạ vài câu, mình cũng không thể so đo từng chữ.”
Lục Vân Ninh im lặng.
Kiếp trước, chính vì Lục gia không so đo từng chữ.
Cho nên từng lời cảm tạ mập mờ mới tích thành núi.
Từng câu “đại ân đại đức” mới hóa thành xiềng xích.
Đến cuối cùng, Tạ Hoài Chương cưới nàng không phải vì muốn cưới, mà vì cả thiên hạ đều biết hắn nợ Lục gia một mạng.
Rồi sau đó, hắn lại đem oán hận vì bị “ép báo ân” trút lên người nàng.
“Nương.”
Lục Vân Ninh nhìn vào mắt Lục mẫu, giọng mềm nhưng rất nghiêm túc.
“Có những chuyện, nếu ngay từ đầu không nói rõ, sau này sẽ không nói rõ được nữa.”
Lục mẫu nhìn nàng hồi lâu.
Không biết vì sao, bà cảm thấy nữ nhi trước mắt dường như đã khác trước rất nhiều.
Vẫn là gương mặt ấy.
Vẫn là giọng nói ấy.
Nhưng ánh mắt nàng không còn là ánh mắt của một cô nương được cả nhà che chở, chưa từng biết mưa gió nhân gian nữa.
Ánh mắt ấy như đã từng đi qua một con đường rất dài, rất tối, nên mới hiểu rõ nơi nào có hố sâu.
Lục mẫu chưa kịp hỏi thêm, bên ngoài đã truyền đến tiếng người hầu.
“Lão gia, phu nhân, Mẫu thân của Tạ Hoài Chương đến rồi.”
Tay Lục Vân Ninh chậm rãi siết lại.
Vết thương trong lòng bàn tay bị kéo căng, đau nhói.
Nàng cúi mắt nhìn vải trắng quấn quanh tay mình.
Đến rồi.
Nhanh hơn nàng tưởng.
Lục mẫu đứng dậy.
“Chắc là đến cảm tạ chuyện hôm trước.”
Bà vừa nói vừa quay sang dặn Lục Vân Ninh:
“Con ngồi đây nghỉ, đừng đi lại nhiều.”
Lục Vân Ninh cũng đứng lên.
“Con đi cùng nương.”
Lục mẫu nhíu mày.
“Tay con còn đau.”
“Không sao.”
Lục Vân Ninh chỉnh lại tay áo, giấu vải trắng dưới lớp áo rộng.
“Có vài lời, con muốn nghe tận tai.”
Phòng chính Lục gia hôm ấy có không ít người.
Bởi vì sau trận lũ, Lục phụ đang bàn chuyện phân phát gạo và vải thô cho mấy hộ dân bị thiệt hại nặng với lý trưởng, Trương bá và Lý thúc. A Sơn cũng có mặt, trên vai còn vết bầm do hôm trước kéo dây quá sức.
Mẫu thân của Tạ Hoài Chương được người hầu dẫn vào.
Bà mặc một bộ áo vải màu xám đã giặt đến bạc, hốc mắt đỏ hoe, dáng vẻ tiều tụy vì mấy ngày chăm nhi tử bệnh nặng. Vừa bước vào cửa, bà đã cúi người thật sâu với Lục phụ và Lục mẫu.
“Lục lão gia, Lục phu nhân.”
“Đại ân đại đức của Lục gia, Tạ gia chúng ta thật sự không biết lấy gì báo đáp.”
Vừa nói, mắt bà đã đỏ lên.
Lục phụ vốn là người hiền hậu, thấy vậy vội đứng dậy đỡ.
“Đều là hàng xóm láng giềng, Tạ công tử bình an là tốt rồi. Phu nhân không cần hành đại lễ như vậy.”
Mẫu thân của Tạ Hoài Chương lại lắc đầu, nước mắt rơi xuống.
“Sao có thể không hành lễ? Nếu không có Vân Đình, Nghiên Chu nhà ta e là đã mất mạng trong trận lũ ấy rồi.”
Nghiên Chu là tên tự của Tạ Hoài Chương.
Trong phòng thoáng yên tĩnh.
Lục Vân Ninh đứng sau Lục mẫu, nghe thấy câu ấy, đáy mắt lập tức lạnh đi.
Nếu không có Vân Đình.
Nghiên Chu nhà ta.
Chỉ một câu ngắn ngủi, bà đã nhẹ nhàng đặt toàn bộ chuyện cứu mạng lên đầu Lục Vân Đình.
Kiếp trước cũng vậy.
Ban đầu chỉ là mấy lời cảm tạ.
Sau đó là “nếu không có Vân Đình, Tạ Hoài Chương đã chết”.
Rồi nữa là “Lục Vân Đình dùng mạng đổi mạng”.
Cuối cùng biến thành “Tạ Hoài Chương nợ Lục gia một cái mạng, cưới Lục Vân Ninh là đạo nghĩa nên làm”.
Không ai cố ý ép buộc.
Nhưng tất cả mọi lời nói mập mờ đều giống như một bàn tay vô hình, từng chút một đẩy nàng vào kiệu hoa của Tạ gia.
Lục phụ không nghĩ sâu như vậy, chỉ thở dài.
“Hôm ấy tình thế nguy cấp, ai thấy cũng sẽ cứu. May mà mọi người trong làng hợp sức, Tạ công tử mới giữ được mạng.”
Mẫu thân của Tạ Hoài Chương vội lau nước mắt.
“Phải, phải, cũng nhờ mọi người. Nhưng Vân Đình dù sao cũng là người đầu tiên muốn cứu Nghiên Chu. Tấm lòng ấy, Tạ gia chúng ta đời này không quên.”
Lời này nghe qua rất cảm động.
Nhưng Lục Vân Ninh biết, nguy hiểm nhất chính là bốn chữ “đời này không quên”.
Lục mẫu vốn mềm lòng, thấy bà khóc đến đáng thương, liền nhẹ giọng an ủi:
“Tạ công tử vừa qua cửa sinh tử, phu nhân cũng đừng quá thương tâm. Người còn sống là tốt rồi.”
Mẫu thân của Tạ Hoài Chương lại như bị câu này chạm vào chỗ đau, lập tức che mặt khóc.
“Đúng vậy, người còn sống là tốt rồi. Nếu Nghiên Chu có mệnh hệ gì, ta cũng không sống nổi nữa.”
Bà nói rồi nhìn về phía Lục Vân Đình.
“Vân Đình à, hôm ấy may mà có con. Nghiên Chu từ nhỏ đọc sách, thân thể yếu, nếu không nhờ con đứng ra cứu hắn, ta thật không dám nghĩ…”
Lục Vân Đình hơi nhíu mày.
Hắn nhớ rất rõ hôm ấy bản thân chưa nhảy xuống nước.
Hắn cũng nhớ rõ là Lục Vân Ninh ôm chặt hắn lại, sau đó mọi người dùng dây thừng và tre dài kéo Tạ Hoài Chương lên.
Nhưng đối phương là trưởng bối, lại đang khóc lóc, hắn nhất thời không tiện ngắt lời quá thẳng.
“Bá mẫu…”
Lục Vân Đình vừa mở miệng, Lục Vân Ninh đã đi lên trước một bước.
“Mẫu thân của Tạ Hoài Chương nói sai rồi.”
Giọng nàng không lớn.
Nhưng trong phòng lập tức yên tĩnh.
Lục phụ và Lục mẫu đều quay đầu nhìn nàng.
Mẫu thân của Tạ Hoài Chương cũng ngẩng mặt lên, nước mắt còn đọng trên khóe mắt.
“Lục cô nương, ta…”
Lục Vân Ninh đứng bên cạnh Lục Vân Đình, dáng người mảnh mai, sắc mặt vẫn còn hơi tái sau trận lũ. Nhưng lưng nàng thẳng, ánh mắt trong trẻo mà bình tĩnh.
“Hôm ấy ca ca ta không đứng ra cứu một mình.”
Nàng nói từng chữ rất rõ.
“Ca ca ta cũng không nhảy xuống nước.”
Sắc mặt Mẫu thân của Tạ Hoài Chương hơi cứng lại.
“Ta không có ý đó. Ta chỉ là cảm kích Vân Đình…”
“Cảm kích là chuyện nên có.”
Lục Vân Ninh ngắt lời rất nhẹ, không gay gắt, nhưng không cho đối phương tiếp tục nói mập mờ.
“Nhưng cảm kích cũng phải nói đúng sự thật.”
Lục mẫu khẽ kéo tay áo nàng.
“Vân Ninh…”
Lục Vân Ninh quay sang nhìn mẫu thân, ánh mắt dịu xuống.
“Nương, con chỉ muốn nói rõ. Không phải cãi nhau.”
Nàng lại nhìn sang Lục phụ.
“Phụ thân, lý trưởng, Trương bá, Lý thúc, A Sơn đều đang ở đây. Vừa hay hôm ấy mọi người cũng tận mắt chứng kiến, chi bằng hôm nay nói rõ một lần, miễn cho sau này trong trấn truyền sai.”
Lý trưởng vốn ngồi một bên uống trà, nghe vậy liền đặt chén xuống.
Ông nhìn Lục Vân Ninh, trong mắt có chút ngoài ý muốn, nhưng vẫn gật đầu.
“Vân Ninh nha đầu nói cũng phải. Chuyện cứu người hôm ấy, đúng là nên nói rõ.”
Mẫu thân của Tạ Hoài Chương vội vàng nói:
“Lý trưởng, ta không hề có ý quên công lao của mọi người. Ta chỉ là quá cảm kích Lục gia…”
Lục Vân Ninh nhìn bà.
“Vậy càng nên cảm kích cho đúng.”
Nàng quay người, nhìn từng người trong phòng.
“Hôm ấy, Tạ công tử bị nước lũ cuốn, đúng là ca ca ta từng muốn nhảy xuống cứu người.”
Nói đến đây, Lục Vân Ninh dừng lại một chút.
Nàng cảm nhận được Lục Vân Đình đang nhìn mình.
Trong lòng hắn hẳn vẫn còn nghi hoặc.
Nhưng nàng không quay đầu.
Nàng tiếp tục nói:
“Nhưng ca ca ta không nhảy xuống.”
“Người thật sự cứu Tạ công tử lên bờ, là mọi người trong làng cùng hợp sức.”
“Dây thừng là của Trương bá.”
Trương bá ngồi ở bên cạnh, vội xua tay.
“Cũng chẳng đáng nói, nhà ta vừa hay còn dây thừng buộc thuyền.”
Lục Vân Ninh lại nói:
“Tre dài là Lý thúc mang tới.”
Lý thúc gật đầu.
“Đúng là ta với mấy đứa nhỏ khiêng tới. Hôm ấy nước lớn quá, không có tre thì không với tới người.”
“Người giữ dây là A Sơn và mấy vị huynh trưởng trong làng.”
A Sơn gãi đầu, cười thật thà.
“Ta cũng chỉ kéo dây thôi. Vân Đình ca còn giúp ta giữ vai, nếu không ta suýt bị kéo ngã.”
Lục Vân Ninh nhìn về phía lý trưởng.
“Lý trưởng đứng ra chỉ huy, bảo mọi người buộc dây vào cây liễu già, dùng móc sắt mắc vào khúc gỗ Tạ công tử đang ôm. Nếu không có lý trưởng, lúc ấy ai nấy đều hoảng loạn, chưa chắc đã kịp cứu người.”
Lý trưởng vuốt râu, thở dài.
“Đúng là cả làng hợp sức. Nước hôm ấy dữ lắm, ai nhảy xuống cũng khó sống. May mà Vân Đình không nhảy.”
Một câu này vừa ra, trong phòng lại yên tĩnh.
Mẫu thân của Tạ Hoài Chương nắm chặt khăn tay.
Lục Vân Ninh nhìn bà, giọng vẫn bình tĩnh.
“Cho nên, nếu Tạ gia muốn cảm tạ, nên cảm tạ tất cả mọi người.”
“Lục gia chúng ta nhận một phần lòng cảm kích là được.”
“Nhưng không thể nhận thay cả làng.”
Câu cuối cùng vừa dứt, Lục phụ cuối cùng cũng nghe ra ý của nữ nhi.
Ông nhìn Mẫu thân của Tạ Hoài Chương, rồi lại nhìn những người trong phòng, thần sắc dần nghiêm túc hơn.
Lục phụ không phải người ngu.
Ông chỉ là hiền hậu, không thích so đo.
Nhưng sau khi Lục Vân Ninh nói rõ như vậy, ông cũng hiểu nếu hôm nay không sửa lại lời mập mờ ấy, sau này lời đồn truyền ra ngoài sẽ thành Lục Vân Đình một mình cứu mạng Tạ Hoài Chương.
Đến lúc đó, Lục gia có miệng cũng khó nói rõ.
Lục phụ ho nhẹ một tiếng.
“Vân Ninh nói đúng.”
Ông nhìn Mẫu thân của Tạ Hoài Chương, giọng ôn hòa nhưng rõ ràng hơn lúc trước rất nhiều.
“Tạ công tử bình an, chúng ta đều mừng. Nhưng chuyện hôm ấy, quả thật là cả làng hợp sức. Lục gia không dám nhận riêng phần ân cứu mạng này.”
Lục mẫu cũng chậm rãi gật đầu.
“Đúng vậy. Người sống là phúc lớn. Cảm tạ mọi người mới là phải.”
Mẫu thân của Tạ Hoài Chương nghẹn lời.
Bà vốn nghĩ hôm nay đến Lục gia khóc một phen, nói vài lời cảm kích, Lục gia hiền hậu tất nhiên sẽ nhận lấy. Chỉ cần Lục gia nhận, sau này cả trấn đều sẽ nhớ, Tạ Hoài Chương nợ Lục gia một mạng.
Món nợ này đối với Tạ gia không phải chuyện xấu.
Nhi tử bà là người đọc sách, sau này có tiền đồ rộng mở. Nếu hắn mang danh nhớ ân báo ân, người đời sẽ càng khen hắn quân tử.
Mà Lục gia là thương hộ giàu có.
Có một tầng ân tình này, sau này Tạ gia muốn nhờ gì, Lục gia cũng khó từ chối.
Nhưng bà không ngờ, Lục Vân Ninh lại nói thẳng trước mặt mọi người như vậy.
Nói đến mức bà không thể tiếp tục khóc lóc mập mờ.
Nói đến mức nếu bà còn cố chấp nhận ân riêng với Lục gia, chẳng khác nào xem nhẹ công lao của lý trưởng và dân làng.
Mẫu thân của Tạ Hoài Chương cố nặn ra một nụ cười.
“Lục cô nương nói phải. Là ta nhất thời xúc động, nói chưa chu toàn. Tạ gia tự nhiên cũng cảm kích mọi người.”
Lục Vân Ninh khẽ gật đầu.
“Vậy thì tốt.”
Nàng quay sang người hầu bên cạnh.
“Đi lấy giấy bút tới.”
Mẫu thân của Tạ Hoài Chương biến sắc.
“Lục cô nương, đây là…”
Lục phụ cũng ngạc nhiên.
“Vân Ninh?”
Lục Vân Ninh cúi đầu, giọng điềm tĩnh.
“Phụ thân, chuyện cứu người hôm ấy nhiều người cùng tham gia. Con nghĩ nên ghi lại một bản, không phải để kể công, mà để sau này khỏi truyền sai.”
Nàng nhìn về phía lý trưởng.
“Làm phiền lý trưởng viết vài dòng làm chứng. Ghi rõ hôm ấy Tạ công tử được dân làng hợp lực cứu lên bờ, Lục Vân Đình chưa từng nhảy xuống nước, cũng chưa từng lấy mạng đổi mạng.”
Lời vừa dứt, sắc mặt Mẫu thân của Tạ Hoài Chương càng khó coi hơn.
Lý trưởng lại trầm ngâm một lát, sau đó gật đầu.
“Cũng được.”
Ông nhìn mọi người trong phòng.
“Sau trận lũ, chuyện trong trấn hỗn loạn, lời đồn dễ truyền sai. Ghi lại cũng không phải chuyện xấu.”
Trương bá lập tức phụ họa:
“Đúng đó. Hôm ấy cả đám chúng ta đều kéo dây đến đau tay, ghi rõ cũng tốt. Không phải đòi ân, chỉ là nói đúng sự thật.”
Lý thúc cũng nói:
“Ta thấy được. Đỡ cho sau này người ta kể thành Vân Đình nhảy xuống sông đánh nhau với thủy quỷ cứu người.”
Mấy người trong phòng bật cười.
Không khí vốn căng thẳng nhờ câu nói ấy mà dịu đi phần nào.
Nhưng Mẫu thân của Tạ Hoài Chương không cười nổi.
Bà nhìn Lục Vân Ninh, trong lòng lần đầu sinh ra cảm giác bất an.
Một cô nương thương hộ mới mười mấy tuổi, vì sao lại nghĩ sâu đến vậy?
Vì sao vừa mở miệng đã chặn hết đường nói của bà?
Người hầu nhanh chóng mang giấy bút tới.
Lý trưởng tự tay viết vài dòng.
Nội dung không dài, chỉ ghi rõ ngày tháng trận lũ, Tạ Hoài Chương bị cuốn, dân làng gồm những ai tham gia cứu người, dùng dây thừng và tre dài kéo hắn lên bờ. Lục Vân Đình có hỗ trợ giữ dây và chỉ dẫn, nhưng chưa từng nhảy xuống dòng nước lũ.
Viết xong, lý trưởng ký tên.
Trương bá, Lý thúc, A Sơn và mấy người có mặt hôm ấy cũng lần lượt ấn dấu tay.
Lục Vân Ninh nhìn tờ giấy ấy, trái tim căng chặt nhiều ngày cuối cùng hơi buông xuống một chút.
Kiếp trước không có tờ giấy này.
Kiếp trước không ai nói rõ.
Kiếp trước một trận lũ cuốn đi ca ca nàng, lại cuốn cả Lục gia vào món ân tình không đáy.
Kiếp này, nàng muốn từng chữ đều rõ ràng.
Ai giúp, giúp bao nhiêu.
Ai cứu, cứu thế nào.
Không ai được dùng mạng của ca ca nàng để dựng lên danh tiếng cho chính mình.
Không ai được lấy lòng tốt của Lục gia biến thành sợi dây trói nàng.
Đúng lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng ho nhẹ.
Mọi người quay đầu nhìn lại.
Tạ Hoài Chương không biết đã đến từ lúc nào.
Hắn mặc áo ngoài màu xanh nhạt, sắc mặt vẫn còn trắng bệch sau trận bệnh. Một tay hắn vịn vào khung cửa, phía sau có tiểu đồng đỡ lấy, dáng vẻ yếu ớt như gió thổi cũng có thể ngã.
Mẫu thân của Tạ Hoài Chương lập tức đứng bật dậy.
“Nghiên Chu! Con sao lại tới đây? Đại phu đã bảo con phải nằm nghỉ!”
Tạ Hoài Chương ho khan vài tiếng, nhẹ giọng nói:
“Con nghe nói mẫu thân đến Lục gia cảm tạ, nên muốn tự mình đến nói một tiếng.”
Hắn ngẩng đầu nhìn Lục phụ, Lục mẫu, rồi nhìn Lục Vân Đình.
Cuối cùng, ánh mắt hắn rơi trên người Lục Vân Ninh.
Chỉ trong khoảnh khắc rất ngắn, hắn đã thấy tờ giấy trên bàn, cũng thấy dấu tay đỏ còn chưa khô.
Ánh mắt hắn hơi khựng.
Nhưng rất nhanh, hắn lại khôi phục vẻ ôn hòa.
“Tạ mỗ lần này may mắn giữ được mạng, quả thật nhờ mọi người trong trấn ra tay cứu giúp.”
Hắn chậm rãi cúi người.
“Ân là ân. Tạ mỗ tự nhiên không dám quên mọi người.”
Lời này nói rất đẹp.
Không hổ là người đọc sách.
Chỉ một câu đã giữ lại thể diện cho chính mình, cũng thuận theo lời Lục Vân Ninh, khiến người ngoài không thể bắt lỗi.
Nếu là kiếp trước, Lục Vân Ninh nhất định sẽ thấy hắn khiêm tốn, biết lễ, tiến lùi có độ.
Nhưng giờ phút này, nàng chỉ nhìn thấy nụ cười nơi khóe môi hắn hơi cứng.
Tạ Hoài Chương không vui.
Dù hắn che giấu rất tốt, nhưng Lục Vân Ninh vẫn nhận ra.
Bởi vì kiếp trước nàng từng ở bên hắn năm năm.
Nàng từng cẩn thận quan sát từng chút cảm xúc của hắn, từng vì một cái nhíu mày của hắn mà bất an cả đêm.
Cho nên nàng biết, mỗi khi hắn cảm thấy chuyện vượt khỏi tầm kiểm soát, nụ cười của hắn sẽ có một khoảnh khắc cứng lại như vậy.
Lục Vân Ninh chậm rãi mở miệng:
“Tạ công tử nhớ ân là tốt.”
Mọi người nhìn nàng.
Nàng đứng trước bàn, ánh mắt bình lặng.
“Nhưng ân tình không phải dây trói.”
“Càng không phải thứ để một nhà phải gánh thay cả làng.”
Lời này vừa rơi xuống, cả phòng im phăng phắc.
Mẫu thân của Tạ Hoài Chương mặt lúc xanh lúc trắng.
Lục phụ và Lục mẫu cũng sửng sốt.
Lục Vân Đình nhìn muội muội, đáy mắt vừa kinh ngạc vừa phức tạp.
Tạ Hoài Chương thì hơi cụp mắt.
Một lát sau, hắn khẽ cười.
“Lục cô nương nói đúng.”
Giọng hắn vẫn ôn hòa.
“Ân tình tự nhiên không nên trở thành gánh nặng. Tạ mỗ chỉ là thật lòng cảm kích, tuyệt không có ý khiến Lục gia khó xử.”
Lục Vân Ninh nhìn hắn.
“Vậy thì tốt.”
Nàng cầm tờ giấy làm chứng lên, đặt trước mặt hắn.
“Ngày đó ai cứu Tạ công tử, trên đây đã ghi rõ. Sau này nếu có người trong trấn nhắc sai, cũng mong Tạ công tử tự mình giải thích rõ ràng.”
Tạ Hoài Chương nhìn tờ giấy ấy.
Đầu ngón tay giấu trong tay áo khẽ siết lại.
Lục Vân Ninh đây là muốn hắn chính miệng thừa nhận: người cứu hắn là cả làng, không phải riêng Lục gia.
Một khi hắn nhận lời hôm nay, sau này Tạ gia sẽ không thể dùng danh nghĩa “Lục Vân Đình lấy mạng cứu hắn” để nói chuyện nữa.
Nhưng trước mặt lý trưởng, trước mặt dân làng, hắn không thể từ chối.
Nếu từ chối, chẳng phải là hắn muốn độc chiếm món ân này trên đầu Lục gia sao?
Tạ Hoài Chương ngước mắt nhìn Lục Vân Ninh.
Thiếu nữ trước mắt vẫn là Lục Vân Ninh mà hắn quen biết.
Dung mạo thanh tú, áo váy giản dị, là nữ nhi thương hộ được nuôi trong nhà, trước kia mỗi lần thấy hắn đều có chút ngượng ngùng, nói chuyện cũng mềm nhẹ.
Nhưng hôm nay, nàng đứng đó, từng câu từng chữ đều như đã tính sẵn.
Không ép người.
Không mắng người.
Nhưng mỗi một câu đều chặn đúng chỗ hiểm.
Tạ Hoài Chương bỗng cảm thấy có gì đó không đúng.
Lục Vân Ninh trước kia không như vậy.
Hắn ho nhẹ một tiếng, nhận lấy tờ giấy, nhìn qua rồi trả lại.
“Đây là sự thật, Tạ mỗ tự nhiên sẽ nói rõ.”
Lý trưởng nghe vậy thì hài lòng gật đầu.
“Vậy là tốt rồi. Người đọc sách nên trọng sự thật. Tạ công tử sau này có tiền đồ, càng không thể để chuyện trong trấn truyền sai.”
Tạ Hoài Chương mỉm cười.
“Lý trưởng dạy phải.”
Trương bá cũng cười nói:
“Thế là ổn rồi. Cứu được người là chuyện mừng. Sau này Tạ công tử dưỡng thân cho tốt, đừng phụ công mọi người kéo dây đến đau cả tay là được.”
A Sơn lập tức giơ tay lên.
“Ta đau vai mấy ngày rồi đây.”
Mọi người lại cười.
Không khí trở nên nhẹ nhõm hơn.
Chỉ có Mẫu thân của Tạ Hoài Chương là cười không nổi.
Bà vốn muốn đến Lục gia đặt trước một món ân tình.
Không ngờ cuối cùng lại thành ra phải cảm tạ cả làng, còn để lý trưởng viết giấy làm chứng.
Từ nay về sau, Tạ gia không thể nói Lục gia là ân nhân duy nhất.
Càng không thể nói Lục Vân Đình lấy mạng đổi mạng.
Bà nhìn Lục Vân Ninh, càng nhìn càng thấy trong lòng nghẹn lại.
Nhưng trước mặt mọi người, bà chỉ có thể cúi đầu nói:
“Hôm nay là ta suy nghĩ chưa chu toàn. Sau này Tạ gia nhất định sẽ đến từng nhà cảm tạ mọi người.”
Lục Vân Ninh khẽ mỉm cười.
“Mẫu thân của Tạ Hoài Chương có lòng như vậy, mọi người chắc chắn đều hiểu.”
Mẫu thân của Tạ Hoài Chương nghe câu này, suýt nữa cắn nát khăn tay.
Bà chỉ định nói lời khách sáo.
Nhưng Lục Vân Ninh vừa tiếp lời, trước mặt lý trưởng và dân làng, bà lại không thể không thật sự đi cảm tạ từng nhà.
Lý trưởng gật đầu.
“Được rồi. Sau lũ mọi nhà đều khó khăn, Tạ gia cũng không cần lễ trọng. Một lời cảm tạ thật lòng là đủ.”
Mẫu thân của Tạ Hoài Chương chỉ có thể gượng cười đáp ứng.
Tạ Hoài Chương đứng bên cạnh, ánh mắt lại một lần rơi trên người Lục Vân Ninh.
Lần này, trong mắt hắn không chỉ có nghi hoặc.
Còn có một tia thăm dò rất nhạt.
Sau khi lý trưởng và dân làng rời đi, Mẫu thân của Tạ Hoài Chương cũng đỡ Tạ Hoài Chương chuẩn bị cáo từ.
Lục phụ giữ lại dùng trà, Tạ Hoài Chương lấy cớ thân thể chưa khỏe, uyển chuyển từ chối.
Ra đến cửa Lục gia, mưa nhỏ lại bắt đầu rơi.
Tạ Hoài Chương dừng bước dưới mái hiên.
Hắn quay đầu nhìn Lục Vân Ninh.
“Lục cô nương.”
Lục Vân Ninh đang đứng cách hắn vài bước.
Nàng không tiến lên đỡ hắn, cũng không giống kiếp trước, vì hắn ho một tiếng mà lộ vẻ lo lắng.
Nàng chỉ bình tĩnh nhìn hắn.
“Tạ công tử còn có chuyện gì?”
Tạ Hoài Chương cười nhạt.
Nụ cười ấy vẫn ôn hòa như cũ, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy có chút miễn cưỡng.
“Hôm nay Lục cô nương nói chuyện thật khác ngày thường.”
Lục Vân Đình đang đứng gần đó lập tức nhíu mày.
Hắn không thích giọng điệu này.
Nhưng Lục Vân Ninh lại không hề né tránh.
Nàng nhìn Tạ Hoài Chương.
Mưa bụi từ mái hiên rơi xuống, tạo thành một lớp màn mỏng giữa hai người.
Trong khoảnh khắc ấy, nàng như lại thấy một Tạ Hoài Chương của kiếp trước.
Người mặc quan phục đỏ thẫm, đứng trước giường bệnh của nàng, ánh mắt lạnh lẽo nói:
“Lục Vân Ninh, nếu không phải Lục gia dùng ân tình ép ta, ngươi nghĩ ngươi xứng làm thê tử của ta sao?”
Khi ấy, nàng không còn sức phản bác.
Chỉ có thể nằm trên giường, mặc cho từng chữ của hắn đâm vào tim.
Nhưng giờ phút này, nàng vẫn còn đứng được.
Ca ca nàng vẫn còn sống.
Tờ giấy làm chứng vẫn còn nằm trong tay nàng.
Món ân tình kia vừa mới mọc mầm đã bị nàng tự tay bẻ gãy.
Lục Vân Ninh chậm rãi mỉm cười.
Nụ cười rất nhạt, nhưng lạnh đến mức khiến Tạ Hoài Chương hơi khựng lại.
Nàng nói:
“Người từng chết một lần, tự nhiên sẽ học được cách nói rõ ràng hơn.”
Tạ Hoài Chương sững người.
Mẫu thân của Tạ Hoài Chương cũng ngẩng phắt đầu.
Lục Vân Đình bước lên một bước.
“Vân Ninh?”
Lục Vân Ninh cụp mắt, như thể vừa rồi chỉ là một câu nói thuận miệng.
“Ý ta là, hôm ấy thấy nước lũ hung hiểm, suýt nữa có người mất mạng, ta mới hiểu nhiều chuyện không thể để mập mờ.”
Nàng ngẩng đầu nhìn Tạ Hoài Chương.
“Tạ công tử là người đọc sách, chắc hiểu đạo lý này hơn ta.”
Tạ Hoài Chương nhìn nàng hồi lâu.
Cuối cùng, hắn nhẹ nhàng cười.
“Lục cô nương nói phải.”
Nhưng nụ cười ấy không còn tự nhiên như trước.
Hắn cúi người cáo từ, xoay người rời khỏi Lục gia.
Mẫu thân của Tạ Hoài Chương vội vàng đỡ hắn đi xuống bậc thềm. Khi đi qua sân, bà không nhịn được quay đầu nhìn Lục Vân Ninh thêm một lần.
Ánh mắt ấy không còn chỉ là cảm kích.
Mà có thêm kiêng dè.
Lục Vân Ninh đứng dưới mái hiên, bình tĩnh nhìn hai mẹ con họ đi xa.
Lục Vân Đình đi đến bên cạnh nàng.
“Vân Ninh.”
“Ừm?”
“Muội hôm nay…”
Hắn dừng lại một chút, dường như đang cân nhắc lời nói.
“Rất khác.”
Lục Vân Ninh nhìn màn mưa ngoài sân.
Nàng khẽ hỏi:
“Ca ca thấy không tốt sao?”
Lục Vân Đình im lặng một lát.
Sau đó hắn lắc đầu.
“Không.”
Hắn nhìn muội muội mình, giọng trầm xuống.
“Rất tốt.”
“Chỉ là ca ca không biết, từ khi nào muội bắt đầu nghĩ nhiều như vậy.”
Lục Vân Ninh cúi đầu nhìn lòng bàn tay còn quấn vải.
Vết thương vẫn đau.
Nhưng chút đau ấy khiến nàng cảm thấy mình thật sự còn sống.
Nàng không trả lời câu hỏi của Lục Vân Đình, chỉ nhẹ giọng nói:
“Ca ca, lòng tốt phải nói rõ.”
“Nếu không, người nhận lòng tốt chưa chắc nhớ ân.”
“Có khi còn trách người cho lòng tốt đã khiến hắn mắc nợ.”
Lục Vân Đình ngẩn ra.
Hắn không hiểu vì sao nàng lại nói ra lời này.
Nhưng nhìn ánh mắt của nàng, hắn bỗng không hỏi tiếp nữa.
Hắn chỉ đưa tay xoa đầu nàng như ngày nhỏ.
“Được.”
“Sau này ca ca nghe muội.”
Lục Vân Ninh chớp mắt.
Nước mưa trước mái hiên rơi xuống từng giọt.
Nàng nhìn bóng dáng Tạ Hoài Chương dần khuất sau con đường bùn lầy, trong lòng không còn chút dao động nào.
Kiếp trước, nàng đã thua vì quá tin người.
Tin lời cảm tạ là thật.
Tin quân tử sẽ không bạc tình.
Tin ân tình có thể đổi lấy thiện tâm.
Nhưng kiếp này, nàng sẽ không tin nữa.
Ân tình là lòng tốt.
Không phải dây trói.
Càng không phải thứ để Lục gia phải dùng nữ nhi, dùng tiền bạc, dùng cả đời bình an đi trả thay một người vốn chỉ được cả làng hợp sức cứu lên bờ.
Tạ Hoài Chương.
Từ hôm nay trở đi, món nợ mà ngươi muốn dựng lên, ta sẽ thay ngươi tính cho rõ từng đồng, từng chữ, từng người.
Ai giúp ngươi, ngươi cảm tạ người đó.
Ai cứu ngươi, ngươi nhớ người đó.
Còn Lục gia ta, tuyệt không để ngươi dùng hai chữ báo ân kéo xuống vũng bùn thêm lần nữa.