Hôn sự
Tạ Hoài Chương lên phủ thành chưa đầy hai tháng, tin tức đã truyền về trấn Thanh Hà.
Nghe nói hắn được tiên sinh phủ học khen trước mặt nhiều học trò.
Nghe nói văn chương của hắn thanh chính, lập luận chặt chẽ, rất có khí độ.
Nghe nói nếu kỳ thi tới không xảy ra sai sót, hắn rất có hy vọng đề tên bảng vàng.
Những lời ấy ban đầu chỉ truyền trong mấy quán trà nhỏ bên đường. Sau đó lại được người đi phủ thành buôn bán mang về, thêm mắm thêm muối kể thành chuyện lớn.
“Ta đã nói Tạ công tử không phải người tầm thường mà.”
“Người đọc sách có tiền đồ như vậy, sau này trấn Thanh Hà chúng ta cũng được thơm lây.”
“Đúng đó. Năm ấy hắn bị lũ cuốn mà vẫn giữ được mạng, xem ra là người có phúc khí.”
“Không chỉ có phúc khí, còn có tình nghĩa nữa. Nghe nói sau khi lên phủ thành, hắn vẫn thường nhắc chuyện người trong trấn cứu hắn, nói sau này nếu có ngày thi đỗ, nhất định không quên quê nhà.”
Có người nghe vậy thì cười.
“Không quên quê nhà là tốt. Nhưng ta thấy người hắn không thể quên nhất, e là Lục gia.”
Người bên cạnh lập tức hạ giọng.
“Ngươi nói Lục gia làm gì?”
“Còn làm gì nữa? Tuy nói hôm ấy là cả làng cứu người, nhưng Lục Vân Đình dù sao cũng là đồng môn của hắn. Lục gia còn cho hắn mượn bạc lên phủ thành học. Hai nhà có tình nghĩa như vậy, sau này nếu Tạ công tử thi đỗ, Lục cô nương gả cho hắn, chẳng phải là chuyện đẹp sao?”
“Lục cô nương là nữ nhi thương hộ, Tạ công tử là người đọc sách. Nếu hắn thi đỗ, nàng gả qua đó thật sự là phúc lớn.”
“Đúng vậy, tuy Lục gia giàu có, nhưng thương hộ dù sao vẫn là thương hộ. Nếu có thể kết thân với nhà có công danh, tổ tiên cũng nở mày nở mặt.”
Những lời này truyền đến tai Lục Vân Ninh thì đã là ba ngày sau.
Nàng đang ở kho sau kiểm lại mấy cuộn vải vừa phơi khô, nghe nha hoàn Xuân Đào tức giận kể xong, động tác trên tay chỉ hơi dừng lại.
“Bọn họ thật sự nói vậy?”
Xuân Đào tức đến đỏ mặt.
“Đúng vậy, cô nương! Còn nói như thể người muốn gả là cô nương vậy. Rõ ràng Tạ gia vay bạc nhà ta, sao truyền đi truyền lại lại thành cô nương có phúc mới được gả cho hắn?”
Lục Vân Ninh cụp mắt nhìn sổ vải trong tay.
Sau trận lũ, nàng bắt đầu học xem sổ sách từ phụ thân.
Ban đầu Lục phụ còn sợ nàng vất vả, chỉ cho nàng xem mấy danh sách đơn giản. Nhưng Lục Vân Ninh học rất nhanh. Cuộn vải nào bị ướt, cuộn nào phơi lại còn bán được, cuộn nào phải giảm giá, cuộn nào cần chuyển sang may áo đông cho người trong nhà, nàng đều ghi rất rõ.
Lục phụ nhìn nàng càng ngày càng quen việc, vừa vui vừa đau lòng.
Còn Lục Vân Ninh thì biết, đây chỉ là bước đầu.
Kiếp trước nàng bị nuôi thành cô nương chỉ biết thêu hoa, tin rằng nữ nhi chỉ cần gả được người tốt là đủ.
Đến khi Lục gia gặp nạn, nàng mới phát hiện bản thân không biết sổ sách, không biết thương lộ, không biết cách nói chuyện với khách hàng, càng không biết làm sao cứu người nhà khỏi tay Tạ Hoài Chương.
Kiếp này, nàng sẽ không để mình trở thành món đồ được người khác đặt lên bàn cân nữa.
Xuân Đào vẫn tức giận lẩm bẩm:
“Cô nương, bọn họ nói như thể Tạ công tử chịu cưới cô nương là ban ân vậy. Rõ ràng cô nương nhà ta tốt hơn hắn gấp trăm lần.”
Lục Vân Ninh bật cười nhạt.
“Người đời vẫn thích chuyện như vậy.”
“Chuyện gì ạ?”
“Người đọc sách nghèo khó được thương hộ giúp đỡ, sau này thi đỗ công danh, quay về cưới nữ nhi thương hộ để báo ân.”
Nàng khép sổ lại.
“Nghe rất đẹp, phải không?”
Xuân Đào bĩu môi.
“Nô tỳ không thấy đẹp. Nô tỳ chỉ thấy giống như cô nương bị đem ra trả nợ.”
Lục Vân Ninh nhìn nàng một cái.
“Em nói đúng.”
Kiếp trước, nàng chính là món nợ ấy.
Một món nợ được phủ lên lụa đỏ, đưa vào kiệu hoa tám người khiêng, trong tiếng khen ngợi của cả trấn.
Khi ấy ai cũng nói nàng có phúc.
Một nữ nhi thương hộ có thể gả cho Tân khoa Trạng nguyên, còn được phu quân đối đãi bằng danh nghĩa báo ân, còn cầu gì hơn?
Không ai biết, trên đời này đáng sợ nhất không phải người khác không yêu ngươi.
Mà là hắn cưới ngươi không phải vì muốn cưới, lại còn đem mọi oán hận vì “bị buộc phải cưới” trút lên người ngươi.
Lục Vân Ninh đặt sổ xuống.
“Hôm nay phụ thân và mẫu thân ở đâu?”
“Lão gia đang ở phòng chính xem sổ thuế. Phu nhân thì ở hậu viện chuẩn bị vải tặng mấy hộ bị rét.”
“Ca ca đâu?”
“Đại công tử sáng nay đi xem lại bờ đê cùng lý trưởng, chắc lát nữa về.”
Lục Vân Ninh gật đầu.
Nàng vừa định nói gì đó, bên ngoài đã có người hầu vội vàng chạy tới.
“Cô nương, Mẫu thân của Tạ Hoài Chương đến rồi.”
Xuân Đào lập tức trừng mắt.
“Lại đến?”
Người hầu gật đầu.
“Không chỉ có bà ấy, Tạ công tử cũng từ phủ thành về. Ngoài ra còn có mấy vị hàng xóm đi cùng, hình như vừa hay gặp ngoài cửa nên cùng vào.”
Lục Vân Ninh chậm rãi cụp mắt.
Đến thật đúng lúc.
Nàng còn tưởng lời đồn phải lên men thêm vài ngày, Mẫu thân của Tạ Hoài Chương mới không nhịn được đến cửa.
Không ngờ bà ta còn gấp hơn nàng tưởng.
Hoặc nói, Tạ Hoài Chương còn gấp hơn nàng tưởng.
Giấy làm chứng đã chặn đường ân cứu mạng.
Giấy nợ đã khiến bạc của Lục gia không thể bị phủi thành tình làng nghĩa xóm.
Vậy hiện tại, thứ duy nhất có thể khiến Tạ Hoài Chương vừa giữ được thanh danh biết ân, vừa biến chuyện Lục gia giúp hắn thành câu chuyện đẹp, chính là hôn sự.
Chỉ cần hắn lộ ra chút ý muốn cưới nàng để báo đáp, người đời sẽ lập tức khen hắn quân tử.
Dù nàng không muốn, cũng sẽ có người nói nàng không biết điều.
Dù Lục gia không muốn, cũng sẽ có người nói Lục gia từng giúp Tạ Hoài Chương chẳng phải vì chờ ngày này sao?
Kiếp trước, chính là từng câu từng câu như vậy đẩy nàng vào Tạ gia.
Lục Vân Ninh đứng dậy.
“Đi thôi.”
Xuân Đào vội đi theo.
“Cô nương, có cần gọi đại công tử về không?”
“Không cần.”
Lục Vân Ninh đi qua hành lang, giọng bình tĩnh.
“Nếu ca ca về kịp, hắn sẽ nghe thấy.”
“Nếu không kịp, ta cũng nói được.”
Phòng chính Lục gia hôm nay đông hơn thường lệ.
Lục phụ ngồi ghế chủ vị, Lục mẫu ngồi bên cạnh. Trên mặt hai người đều có vẻ khách khí nhưng không quá thân cận.
Mẫu thân của Tạ Hoài Chương ngồi bên dưới, mặc bộ áo màu nâu sẫm sạch sẽ hơn lần trước. Trên mặt bà có nụ cười hiền hòa, nhưng ánh mắt thỉnh thoảng liếc về phía Lục mẫu, như đang thăm dò thái độ.
Tạ Hoài Chương ngồi cách bà một ghế.
Hắn từ phủ thành về, khí chất quả nhiên khác trước một chút. Áo xanh trên người tuy không phải vải quý, nhưng được giặt phẳng phiu. Dáng ngồi ngay ngắn, mặt mày thanh tú, giữa cử chỉ có thêm vài phần ung dung của người được thầy khen, được đồng môn coi trọng.
Ngoài cửa còn có mấy vị hàng xóm quen biết Lục gia.
Trong đó có thím Chu bán đậu phụ, Lý thẩm nhà cuối ngõ, và phu nhân của một hộ làm nghề buôn gạo. Họ vốn đi ngang qua, nghe nói Tạ Hoài Chương từ phủ thành về cảm tạ Lục gia, liền cùng vào uống chén trà, thực chất cũng là muốn nghe chuyện náo nhiệt.
Lục Vân Ninh vừa bước vào, ánh mắt mọi người lập tức rơi lên người nàng.
Thím Chu cười nói:
“Vân Ninh nha đầu tới rồi. Mấy tháng không gặp, càng ngày càng ra dáng đại cô nương.”
Lý thẩm cũng phụ họa:
“Đúng vậy, sau trận lũ ta nghe nói con giúp Lục gia xem sổ sách, thật là hiểu chuyện.”
Lục Vân Ninh cúi người chào mọi người, thái độ không kiêu không né.
“Các thím quá khen.”
Tạ Hoài Chương nhìn nàng.
Từ sau lần ký giấy nợ, hắn chưa gặp lại nàng.
Hắn vốn tưởng một cô nương thương hộ dù có nhất thời mạnh miệng, qua vài tháng cũng sẽ trở lại dáng vẻ cũ. Nhưng hôm nay nhìn thấy Lục Vân Ninh, hắn bỗng phát hiện nàng không những không mềm xuống, ngược lại càng bình tĩnh hơn trước.
Nàng mặc váy màu nguyệt bạch, tóc chỉ cài một cây trâm bạc đơn giản. Trên người không có trang sức quý giá, nhưng lưng thẳng, ánh mắt sáng, đứng giữa phòng chính đông người mà không hề lúng túng.
Tạ Hoài Chương bất giác siết nhẹ ngón tay.
Lục Vân Ninh cảm nhận được ánh mắt hắn, nhưng không nhìn lại.
Nàng đi đến bên Lục mẫu ngồi xuống.
Lục mẫu nhìn nàng một cái, trong mắt hơi có chút bất an.
Vừa rồi Mẫu thân của Tạ Hoài Chương nói chuyện vòng vo hồi lâu, hết khen Lục gia nhân hậu, lại khen Vân Ninh hiền thục hiểu chuyện. Tuy chưa nói thẳng, nhưng Lục mẫu làm sao không nghe ra vài phần ý tứ.
Nếu là trước trận lũ, bà có lẽ thật sự sẽ dao động.
Tạ Hoài Chương nghèo thì nghèo, nhưng có tài học. Nay lại được phủ học khen ngợi, tương lai chưa chắc không thể thi đỗ. Nếu hắn thật lòng nhớ ân Lục gia, lại đối xử tốt với Vân Ninh, hôn sự này nhìn qua cũng không tệ.
Nhưng sau mấy chuyện gần đây, Lục mẫu không còn dám nghĩ đơn giản như trước.
Bà nhìn nữ nhi, thấy nàng thần sắc bình tĩnh, trong lòng mới hơi yên.
Mẫu thân của Tạ Hoài Chương thấy Lục Vân Ninh đến, nụ cười càng thêm thân thiết.
“Vân Ninh cũng tới rồi. Vừa hay, hôm nay ta còn nói với Lục phu nhân, từ sau trận lũ đến nay, hai nhà chúng ta qua lại nhiều, tình nghĩa thật không giống người ngoài.”
Lục Vân Ninh nhẹ giọng đáp:
“Người trong cùng trấn gặp nạn giúp nhau, vốn là chuyện nên làm.”
Mẫu thân của Tạ Hoài Chương cười hơi cứng.
Tạ Hoài Chương nâng chén trà, khẽ nhấp một ngụm.
Thím Chu bên cạnh cười nói:
“Đúng là nên làm, nhưng nói đi cũng phải nói lại, không phải nhà nào cũng rộng lòng như Lục gia. Tạ công tử đi phủ thành học, sau này nếu thật sự thi đỗ, cũng phải nhớ phần tình nghĩa này.”
Tạ Hoài Chương đặt chén xuống, ôn hòa nói:
“Tự nhiên. Lục bá phụ, Lục bá mẫu nhiều lần giúp đỡ, Tạ mỗ không dám quên.”
Hắn dừng lại rất khẽ, ánh mắt lướt qua Lục Vân Ninh.
“Lục cô nương cũng nhiều lần nhắc nhở Tạ mỗ, khiến Tạ mỗ hiểu ra nhiều đạo lý.”
Lời này nghe như cảm kích.
Nhưng Lục Vân Ninh nghe ra ý khác.
Hắn đang nhắc lại chuyện giấy làm chứng và giấy nợ.
Hắn không nói nàng làm khó hắn.
Hắn chỉ nói nàng “nhắc nhở” hắn.
Vừa giữ được vẻ khiêm tốn, vừa khiến người nghe tò mò rốt cuộc nàng đã nhắc nhở gì.
Quả nhiên, Lý thẩm cười nói:
“Vân Ninh nha đầu từ nhỏ đã thông minh. Tạ công tử có phúc mới gặp được người như vậy nhắc nhở.”
Mẫu thân của Tạ Hoài Chương lập tức tiếp lời.
“Đúng vậy. Nghiên Chu nhà ta cũng thường nói, Lục cô nương tuy là nữ nhi thương hộ, nhưng tâm tính sáng rõ, không thua gì nữ nhi nhà thi thư.”
Lời vừa ra, Lục Vân Đình đúng lúc từ ngoài cửa bước vào.
Hắn vừa đi xem bờ đê cùng lý trưởng về, áo ngoài còn dính chút bùn. Vốn định đi rửa tay thay áo rồi mới vào phòng chính, nhưng vừa nghe đến câu này, bước chân hắn lập tức dừng lại.
“Tuy là nữ nhi thương hộ?”
Giọng hắn không lớn.
Nhưng trong phòng lập tức yên tĩnh.
Mẫu thân của Tạ Hoài Chương sắc mặt hơi đổi.
Lục Vân Đình bước vào, ánh mắt lạnh nhạt nhìn bà.
“Bá mẫu lời này là khen hay chê?”
Mẫu thân của Tạ Hoài Chương vội cười.
“Vân Đình hiểu lầm rồi. Ta đương nhiên là khen Vân Ninh. Ta chỉ muốn nói Vân Ninh tuy không xuất thân thư hương, nhưng phẩm tính rất tốt.”
Lục Vân Đình nhíu mày.
“Muội muội ta phẩm tính tốt, không cần thêm hai chữ ‘tuy là’ phía trước.”
Lục phụ ho nhẹ một tiếng, nhưng không trách nhi tử.
Lục mẫu cúi đầu uống trà, khóe môi hơi mím.
Lục Vân Ninh nhìn Lục Vân Đình, ánh mắt dịu xuống một chút.
Ca ca nàng thật sự đang thay đổi.
Kiếp trước, hắn cũng thương nàng, nhưng thường cảm thấy chuyện lời nói của nữ quyến không đáng để nam nhân tranh cãi.
Kiếp này, hắn đã biết có những lời nếu không chặn lại từ đầu, sẽ biến thành cái gai đâm vào lòng người.
Mẫu thân của Tạ Hoài Chương bị nghẹn một chút, nhưng rất nhanh lại cười nói:
“Là ta nói chưa chu toàn. Vân Đình đừng để bụng. Ta thật lòng thích Vân Ninh nên mới nói vậy.”
Nói đến đây, bà thở dài, ánh mắt trở nên mềm hơn.
“Thật ra hôm nay ta đến, ngoài cảm tạ Lục gia, cũng là có vài lời trong lòng muốn nói.”
Lục Vân Ninh cụp mắt.
Đến rồi.
Mẫu thân của Tạ Hoài Chương nhìn sang Lục mẫu.
“Lục phu nhân, chúng ta đều là người làm mẫu thân. Nhi nữ lớn rồi, trong lòng làm nương luôn phải nghĩ trước một bước.”
Lục mẫu cầm chén trà, không đáp ngay.
Mẫu thân của Tạ Hoài Chương lại nói:
“Nghiên Chu nhà ta tuy gia cảnh nghèo, nhưng mấy năm nay một lòng đọc sách. Lần này lên phủ thành, tiên sinh cũng khen hắn văn chương có tiền đồ. Ta không dám nói sau này hắn nhất định đại phú đại quý, nhưng chỉ cần hắn còn sống, còn đọc sách, hắn nhất định sẽ nhớ ai từng giúp hắn.”
Thím Chu nghe vậy lập tức gật đầu.
“Đúng vậy, Tạ công tử nhìn là người trọng tình nghĩa.”
Tạ Hoài Chương hơi cúi đầu, dáng vẻ khiêm tốn.
“Mọi người quá khen. Tạ mỗ chỉ là không dám quên gốc.”
Mẫu thân của Tạ Hoài Chương nhìn hắn, lại nhìn Lục Vân Ninh.
“Nói thật, từ sau trận lũ, ta vẫn luôn nghĩ, Tạ gia và Lục gia có lẽ là có duyên. Nghiên Chu được mọi người cứu, lại nhiều lần được Lục gia giúp đỡ. Lục cô nương cũng là người hiểu chuyện, biết phân rõ phải trái.”
Bà cười nhẹ, giọng càng thêm thân thiết.
“Nếu Lục gia không chê Tạ gia nghèo, sau này hai nhà thân càng thêm thân, chẳng phải là chuyện đẹp sao?”
Trong phòng lập tức yên tĩnh.
Lời này không nói thẳng hôn sự.
Nhưng ai nghe cũng hiểu.
Hai nhà thân càng thêm thân.
Một bên có nhi tử chưa cưới.
Một bên có nữ nhi chưa gả.
Lại thêm những lời “nhớ ân”, “có duyên”, “không quên gốc”, ý tứ đã rõ ràng đến mức không thể rõ hơn.
Lục mẫu bàn tay hơi khựng.
Dù đã có phòng bị, nghe đến đây bà vẫn không khỏi dao động trong chớp mắt.
Không phải vì bà ham công danh.
Mà là vì người đời đều nói nữ nhi thương hộ muốn gả được người đọc sách có tiền đồ không dễ. Tạ Hoài Chương ít nhất hiện tại ngoài mặt vẫn khiêm tốn, biết lễ, lại có tài học.
Nếu hắn thật sự thi đỗ, Vân Ninh gả qua đó…
Ý nghĩ này chỉ vừa hiện lên, Lục mẫu lập tức nhìn sang nữ nhi.
Sau đó bà thấy Lục Vân Ninh đang rất bình tĩnh.
Bình tĩnh đến mức như đã đoán trước tất cả.
Lục mẫu trong lòng chợt run.
Lục Vân Đình thì sắc mặt đã trầm xuống.
Hắn không thích.
Rất không thích.
Từ khi muội muội giữ hắn bên bờ lũ dữ, từ khi nàng nói lòng tốt phải nói rõ, từ khi Tạ Hoài Chương ký giấy nợ mà đáy mắt thoáng lạnh, Lục Vân Đình đã không còn nhìn Tạ Hoài Chương như trước.
Nhưng hắn vẫn nhớ, trước kia muội muội nhìn Tạ Hoài Chương luôn có vài phần khác biệt.
Mỗi lần Tạ Hoài Chương đến Lục gia bàn sách với hắn, Vân Ninh tuy không ra gặp nhiều, nhưng thỉnh thoảng đứng sau rèm nghe giọng hắn đọc sách, mặt sẽ hơi đỏ.
Lục Vân Đình từng thấy.
Chính vì thấy, giờ hắn mới không dám thay nàng từ chối quá nhanh.
Hắn sợ muội muội thật sự có ý với Tạ Hoài Chương.
Hắn càng sợ mình mở miệng trước, làm nàng khó xử.
Tạ Hoài Chương cũng nhìn Lục Vân Ninh.
Ánh mắt hắn ôn hòa, thậm chí còn có vài phần dè dặt đúng mực, như thể chỉ cần nàng lộ chút ngượng ngùng, hắn sẽ lập tức thuận theo mà tiến thêm một bước.
Người ngoài cũng nhìn nàng.
Thím Chu cười đầy ẩn ý.
“Vân Ninh nha đầu, Tạ phu nhân nói vậy cũng có lý. Hai nhà biết gốc biết rễ, Tạ công tử lại là người có tiền đồ. Nếu sau này thật thành chuyện tốt, người trong trấn chúng ta đều mừng.”
Lý thẩm cũng nói:
“Đúng vậy. Nữ nhi gả người, quan trọng nhất là nhân phẩm. Tạ công tử biết ân, lại đọc sách tốt, thật sự khó tìm.”
Lục Vân Ninh nghe xong, trong lòng không có giận dữ.
Chỉ có một sự lạnh lẽo bình tĩnh.
Kiếp trước, cũng từng có rất nhiều người nói như vậy.
Nữ nhi gả người, quan trọng nhất là nhân phẩm.
Tạ Hoài Chương biết ân.
Tạ Hoài Chương có tiền đồ.
Tạ Hoài Chương cưới nàng là Lục gia có phúc.
Nhưng khi nàng bị hắn lạnh nhạt, bị hắn nhục mạ, bị hắn giam trong hậu viện, những người từng nói “có phúc” ấy đều biến mất.
Có người còn nói, phu quân nàng đã báo ân cưới nàng, nàng còn không biết đủ, trách được ai?
Lời người đời là thứ nhẹ nhất.
Cũng là thứ nặng nhất.
Nhẹ vì họ nói xong liền quên.
Nặng vì người bị nói đến có thể bị đè cả đời không ngẩng đầu nổi.
Lục Vân Ninh đặt chén trà xuống.
Tiếng sứ chạm vào mặt bàn rất khẽ.
Nhưng trong căn phòng yên tĩnh, âm thanh ấy rõ ràng vô cùng.
Nàng đứng dậy.
Lục mẫu lập tức nhìn nàng.
“Vân Ninh…”
Lục Vân Ninh nhìn mẫu thân, ánh mắt trấn an.
Sau đó nàng quay sang Mẫu thân của Tạ Hoài Chương.
“Mẫu thân của Tạ Hoài Chương nói hai nhà thân càng thêm thân, là chỉ chuyện hôn sự sao?”
Không ai ngờ nàng sẽ hỏi thẳng như vậy.
Mẫu thân của Tạ Hoài Chương sắc mặt hơi僵, nhưng rất nhanh lại cười.
“Vân Ninh, cô nương gia nói chuyện hôn sự sao có thể thẳng như vậy? Ta chỉ là…”
“Chuyện hôn sự liên quan cả đời người, càng nên nói thẳng.”
Lục Vân Ninh ngắt lời bà.
“Nói mập mờ mới dễ khiến người khác hiểu lầm.”
Tạ Hoài Chương ánh mắt khẽ động.
Lại là nói rõ.
Từ trận lũ đến giấy nợ, rồi đến hôm nay, Lục Vân Ninh cứ như không chịu để bất kỳ thứ gì dừng trong vùng mập mờ.
Nàng luôn muốn kéo mọi chuyện ra dưới ánh sáng.
Mẫu thân của Tạ Hoài Chương nụ cười đã hơi gượng.
“Ta chỉ thấy hai nhà có tình nghĩa. Nghiên Chu cũng luôn nhớ ân Lục gia. Nếu sau này có thể…”
“Ân tình là ân tình.”
Lục Vân Ninh nhìn bà, giọng không cao nhưng từng chữ rõ ràng.
“Hôn sự là hôn sự.”
Lời này vừa ra, trong phòng hoàn toàn lặng xuống.
Ngay cả thím Chu và Lý thẩm đang chờ nghe chuyện vui cũng ngẩn người.
Lục Vân Ninh tiếp tục nói:
“Trận lũ hôm ấy, Tạ công tử được dân làng hợp lực cứu lên. Chuyện này lý trưởng đã viết giấy làm chứng, mọi người trong trấn đều biết.”
“Tạ công tử cần bạc lên phủ thành học, Lục gia cho mượn hai mươi lượng. Giấy nợ cũng đã viết rõ, Tạ công tử và Mẫu thân của Tạ Hoài Chương đều đã ký tên, ấn dấu tay.”
“Ân là ân.”
“Nợ là nợ.”
“Hôn sự là hôn sự.”
“Nếu Tạ gia muốn cảm tạ, nên cảm tạ đúng người, trả đúng nợ.”
Nàng dừng lại, ánh mắt bình tĩnh nhìn Tạ Hoài Chương.
“Lục gia không cần dùng nữ nhi để đổi lời báo đáp.”
Cả phòng không ai nói gì.
Mẫu thân của Tạ Hoài Chương sắc mặt đã trắng bệch.
Bà không ngờ Lục Vân Ninh lại dám nói ra trước mặt nhiều người như vậy.
Không chỉ nhắc lại dân làng cứu người.
Không chỉ nhắc lại giấy nợ hai mươi lượng.
Còn trực tiếp nói Lục gia không cần dùng nữ nhi đổi lời báo đáp.
Chẳng khác nào lột sạch tấm màn “hai nhà thân càng thêm thân” mà bà vừa dựng lên.
Thím Chu há miệng, muốn nói gì đó, nhưng lại không biết nên nói sao.
Vì Lục Vân Ninh nói quá rõ.
Rõ đến mức không có chỗ cho người ngoài chen vào khuyên “chuyện đẹp”.
Lý thẩm nhìn nàng, ánh mắt dần thay đổi.
Một nữ nhi thương hộ, trước mặt nhiều người, dám công khai phân rõ ân tình và hôn sự.
Đổi lại là cô nương nhà khác, e là đã đỏ mặt cúi đầu, mặc cho trưởng bối bàn bạc.
Nhưng Lục Vân Ninh không cúi đầu.
Nàng đứng đó, bình tĩnh như đang bàn một khoản sổ sách.
Nhưng cũng chính vì vậy, từng chữ càng khiến người ta không thể xem nhẹ.
Tạ Hoài Chương chậm rãi đặt chén trà xuống.
Hắn nhìn Lục Vân Ninh, đáy mắt như có chút tổn thương.
“Lục cô nương.”
Giọng hắn nhẹ hơn thường ngày.
“Tạ mỗ chưa từng có ý dùng ân tình ép nàng.”
Lục Vân Ninh nhìn hắn.
Tạ Hoài Chương cụp mắt, nụ cười hơi nhạt.
“Nếu hôm nay lời của mẫu thân khiến Lục cô nương hiểu lầm, Tạ mỗ thay mẫu thân xin lỗi.”
Hắn đứng dậy, chắp tay với nàng.
“Tạ mỗ chỉ là thật lòng cảm kích Lục gia, cũng kính trọng Lục cô nương làm người rõ ràng. Nếu việc này khiến nàng cảm thấy bị xúc phạm, là Tạ mỗ thất lễ.”
Lời này nói vô cùng đẹp.
Một câu liền biến việc thử hôn sự thành “hiểu lầm”.
Một câu lại khiến hắn giống như người bị từ chối mà vẫn giữ lễ.
Người ngoài nghe xong, dễ sinh thương tiếc.
Quả nhiên, thím Chu lập tức nói nhỏ:
“Tạ công tử cũng không nói gì quá đáng mà…”
Lý thẩm kéo tay áo bà, ra hiệu đừng nói nữa.
Lục Vân Ninh lại không bị lời ấy lay động.
Nàng biết Tạ Hoài Chương đang làm gì.
Hắn đang dùng dáng vẻ tổn thương để khiến nàng trông giống người lạnh bạc.
Hắn đang cho người ngoài thấy, hắn là quân tử bị hiểu lầm, còn nàng là nữ nhi thương hộ tính toán quá mức, không biết giữ thể diện cho người đọc sách.
Kiếp trước, nàng đã thua rất nhiều lần trước dáng vẻ này.
Mỗi khi hắn hạ thấp giọng, mỗi khi hắn nói “là ta không tốt”, người khác liền tự nhiên đứng về phía hắn.
Nhưng kiếp này, nàng không cần người khác thương tiếc mình.
Nàng chỉ cần mọi chuyện rõ ràng.
Tạ Hoài Chương ngẩng đầu nhìn nàng.
“Hay là…”
Hắn dừng một chút, ánh mắt như mang theo tự giễu.
“Lục cô nương cho rằng Tạ mỗ không xứng?”
Câu này vừa ra, trong phòng lại lặng xuống.
Mẫu thân của Tạ Hoài Chương lập tức đỏ mắt.
“Nghiên Chu, con đừng nói vậy. Con tuy nghèo, nhưng có tài học, có cốt khí. Sao lại không xứng…”
Lời chưa nói hết, Lục Vân Ninh đã mở miệng.
“Không phải xứng hay không.”
Giọng nàng rất bình tĩnh.
“Là ta không muốn.”
Mẫu thân của Tạ Hoài Chương khựng lại.
Tạ Hoài Chương cũng sững người trong chớp mắt.
Lục Vân Ninh nhìn hắn, từng chữ chậm rãi mà rõ ràng.
“Tạ công tử là người đọc sách cũng được, có tiền đồ cũng được, sau này thi đỗ hay không cũng được. Những chuyện đó đều không liên quan đến việc ta có muốn gả hay không.”
“Ta không muốn gả cho ngươi.”
“Không phải vì ngươi nghèo.”
“Không phải vì ngươi chưa có công danh.”
“Cũng không phải vì ta xem thường người đọc sách.”
Nàng dừng lại.
“Chỉ là ta không muốn.”
Một câu “ta không muốn” đơn giản đến mức gần như thô bạo.
Nhưng chính sự đơn giản ấy lại như một cái tát đánh vào tất cả những lời vòng vo lúc trước.
Không còn ân tình.
Không còn xứng hay không.
Không còn tiền đồ.
Không còn người đời nói gì.
Chỉ có ý nguyện của nàng.
Nàng không muốn.
Vậy là đủ.
Lục Vân Đình đứng bên cạnh, cổ họng nghẹn lại.
Hắn vốn còn lo muội muội đối với Tạ Hoài Chương còn tình ý cũ.
Nhưng khi nghe nàng nói “ta không muốn”, trong lòng hắn bỗng nhẹ hẳn.
Đồng thời lại thấy đau.
Rốt cuộc phải trải qua chuyện gì, một cô nương mới có thể đứng trước nhiều người, dùng giọng bình tĩnh như vậy tự cắt đứt đường lui của mình?
Lục mẫu mắt hơi đỏ.
Lục phụ thì đặt chén trà xuống, giọng trầm nhưng chắc.
“Nếu Vân Ninh không muốn, vậy chuyện này không cần nhắc lại.”
Mẫu thân của Tạ Hoài Chương lập tức nhìn ông.
“Lục lão gia, nhi nữ hôn sự xưa nay đều do phụ mẫu…”
“Phụ mẫu làm chủ, cũng phải hỏi con có nguyện ý hay không.”
Lục phụ ngắt lời bà.
“Lục gia chỉ có một nữ nhi. Ta không cần dùng nàng đổi công danh, cũng không cần dùng nàng đổi lời báo đáp.”
Lục mẫu cũng nói:
“Vân Ninh không muốn, ta làm mẫu thân càng không ép.”
Lục Vân Ninh chớp mắt.
Trong lòng vốn đã lạnh cứng vì những ký ức kiếp trước bỗng mềm xuống một góc.
Kiếp trước, phụ mẫu không ép nàng.
Chỉ là khi ấy nàng bị lời đời đẩy đi, cũng tự cho rằng Tạ Hoài Chương là người đáng gả.
Phụ mẫu thấy nàng không phản đối, mới gật đầu.
Nay nàng nói không muốn, họ liền đứng sau lưng nàng.
Hóa ra chỉ cần nàng tự mình nói ra, người nhà nàng sẽ luôn bảo vệ nàng.
Tạ Hoài Chương đứng giữa phòng, lần đầu tiên cảm thấy mình thật sự mất mặt.
Không phải vì bị từ chối riêng tư.
Mà là bị từ chối trước mặt người ngoài.
Trước mặt thím Chu, Lý thẩm, phu nhân nhà buôn gạo.
Trước mặt Lục phụ, Lục mẫu, Lục Vân Đình.
Trước mặt chính Mẫu thân của Tạ Hoài Chương.
Một nữ nhi thương hộ, trước mặt mọi người, nói không muốn gả cho hắn.
Không phải hắn không xứng.
Là nàng không muốn.
Câu này còn khó nghe hơn “không xứng”.
Nếu nàng nói không xứng, hắn còn có thể dùng tương lai công danh để chứng minh bản thân.
Nhưng nàng nói không muốn.
Không muốn nghĩa là dù hắn có thi đỗ, dù hắn có tiền đồ, dù người ngoài có khen hắn thế nào, nàng cũng không chọn hắn.
Tạ Hoài Chương cảm thấy lòng tự tôn bị người ta đặt xuống đất, nhẹ nhàng giẫm lên.
Nhưng hắn không thể nổi giận.
Nếu nổi giận, hắn sẽ mất hết dáng vẻ quân tử mà mình đã khổ tâm giữ gìn.
Vì vậy hắn chỉ có thể cúi đầu.
Một lúc lâu sau, hắn khẽ cười.
“Lục cô nương thẳng thắn, là Tạ mỗ đường đột.”
Hắn quay sang Lục phụ và Lục mẫu, hành lễ.
“Hôm nay quấy rầy rồi.”
Mẫu thân của Tạ Hoài Chương còn muốn nói gì đó.
“Nghiên Chu…”
Tạ Hoài Chương thấp giọng:
“Mẫu thân, về thôi.”
Giọng hắn rất nhẹ.
Nhưng bên trong đã có ý không cho phép phản bác.
Mẫu thân của Tạ Hoài Chương cắn môi, cuối cùng chỉ có thể đứng dậy.
Trước khi đi, bà nhìn Lục Vân Ninh một cái.
Ánh mắt ấy không còn thân thiết như lúc mới vào cửa.
Chỉ còn xấu hổ, tức giận và một tia oán trách khó giấu.
Lục Vân Ninh bình tĩnh nhìn lại.
Nàng không hổ thẹn.
Càng không né tránh.
Thím Chu và Lý thẩm cũng đứng dậy cáo từ, không còn tâm trạng uống trà xem náo nhiệt.
Khi đi ra cửa, thím Chu còn nhỏ giọng lẩm bẩm:
“Vân Ninh nha đầu hôm nay thật lợi hại…”
Lý thẩm lại nói:
“Lợi hại cũng tốt. Hôn sự cả đời, không muốn thì phải nói. Chẳng lẽ chỉ vì người ta muốn báo ân, cô nương nhà người ta phải gật đầu sao?”
Thím Chu nghĩ một lát, cũng không phản bác được.
Phòng chính rất nhanh yên tĩnh lại.
Lục Vân Ninh đứng tại chỗ, chậm rãi thở ra một hơi.
Lục Vân Đình đi đến bên cạnh nàng.
“Vân Ninh.”
Nàng quay đầu.
Lục Vân Đình nhìn nàng hồi lâu, cuối cùng chỉ nói:
“Nói rất tốt.”
Lục Vân Ninh khẽ cười.
“Ca ca không thấy muội quá không nể mặt người ta sao?”
Lục Vân Đình cau mày.
“Hắn đã đem chuyện mập mờ đến trước mặt người ngoài, còn muốn muội nể mặt thế nào?”
Hắn dừng một chút, giọng trầm xuống.
“Huống hồ, muội không muốn thì không muốn. Ca ca cũng không thấy hắn tốt đến mức muội phải gả.”
Lục mẫu nghe vậy, vừa tức vừa buồn cười.
“Trước mặt muội muội, con nói chuyện cũng không biết uyển chuyển.”
Lục Vân Đình thẳng thắn đáp:
“Con nói thật.”
Lục phụ nhìn nữ nhi, ánh mắt rất dịu.
“Vân Ninh, sau này nếu còn có người dùng chuyện ân tình hay báo đáp để nói hôn sự, con cứ nói thẳng như hôm nay.”
Lục mẫu nắm lấy tay nàng.
“Phụ thân mẫu thân không ép con.”
Lục Vân Ninh cúi đầu nhìn bàn tay của mẫu thân phủ lên tay mình.
Ấm áp.
Mềm mại.
Hoàn toàn khác với bàn tay lạnh lẽo của kiếp trước khi mẫu thân nằm bệnh trên giường, khóc đến không còn sức gọi tên nàng.
Hốc mắt nàng hơi nóng.
“Con biết.”
Kiếp này nàng biết rồi.
Nàng không cần dùng mình để trả bất kỳ món ân tình nào.
Nàng cũng không cần vì ánh mắt người ngoài mà bước vào kiệu hoa lần nữa.
Bên ngoài Lục gia, Tạ Hoài Chương đi rất chậm.
Mẫu thân của Tạ Hoài Chương đuổi theo sau, vừa tức vừa tủi.
“Nghiên Chu, Lục gia thật sự quá đáng. Nàng ta một cô nương chưa xuất giá, trước mặt nhiều người nói không muốn gả cho con. Đây chẳng phải là làm nhục con sao?”
Tạ Hoài Chương không nói gì.
Mẫu thân của Tạ Hoài Chương càng nói càng giận.
“Con có tài học, được tiên sinh phủ học khen. Sau này con thi đỗ, Lục gia muốn trèo còn chưa chắc trèo nổi. Hôm nay ta hạ mình đến nói chuyện, là nể mặt bọn họ từng giúp con. Không ngờ Lục Vân Ninh lại không biết điều như vậy.”
Tạ Hoài Chương bước chân dừng lại.
Mưa bụi sau trưa rơi xuống mái hiên, trên con đường đá còn đọng vài vũng nước nhỏ.
Hắn nhìn bóng mình phản chiếu trong vũng nước.
Áo xanh, dáng thẳng, mặt mày thanh nhã.
Vẫn là dáng vẻ quân tử mà mọi người quen nhìn.
Nhưng lúc này, nụ cười trên mặt hắn đã hoàn toàn biến mất.
Mẫu thân của Tạ Hoài Chương thấy hắn không đáp, trong lòng hơi hoảng.
“Nghiên Chu…”
Tạ Hoài Chương chậm rãi ngẩng đầu, nhìn về phía cổng Lục gia đã khép lại.
Một lúc lâu sau, hắn thấp giọng nói:
“Lục Vân Ninh trước kia không như vậy.”
Mẫu thân của Tạ Hoài Chương ngẩn ra.
“Con nói gì?”
Tạ Hoài Chương không đáp.
Hắn nhớ Lục Vân Ninh trước kia.
Cô nương ấy mỗi lần thấy hắn đều hơi cúi đầu.
Hắn đọc sách trong thư phòng Lục gia, nàng đi ngang qua ngoài hiên, bước chân sẽ chậm lại.
Hắn thuận miệng khen một câu túi thơm nàng thêu tinh xảo, nàng có thể đỏ mặt cả buổi.
Nàng khi ấy mềm mại, dễ hiểu, dễ đoán.
Chỉ cần hắn giữ khoảng cách vừa đủ, dịu dàng vừa đủ, nàng sẽ tự mình đem ánh mắt đặt trên người hắn.
Nhưng từ ngày lũ dữ đến nay, nàng thay đổi hoàn toàn.
Nàng giữ Lục Vân Đình lại.
Nàng gọi lý trưởng viết giấy làm chứng.
Nàng bắt hắn ký giấy nợ.
Hôm nay, nàng lại trước mặt mọi người nói không muốn gả cho hắn.
Mỗi một bước đều như cố ý cắt đứt đường lui của hắn.
Như thể nàng biết trước hắn muốn làm gì.
Ý nghĩ này vừa hiện lên, ánh mắt Tạ Hoài Chương hơi tối.
Không thể nào.
Lục Vân Ninh chỉ là một nữ nhi thương hộ.
Nàng sao có thể nhìn thấu hắn?
Nhưng nếu không phải nhìn thấu, vì sao mỗi lần nàng đều chặn đúng chỗ?
Mẫu thân của Tạ Hoài Chương vẫn còn oán hận.
“Nàng ta hiện tại ỷ vào Lục gia có chút tiền, mới dám nói vậy. Đợi sau này con thi đỗ, ta xem nàng có hối hận không.”
Tạ Hoài Chương thu lại ánh mắt.
Nụ cười ôn hòa lại chậm rãi trở về trên mặt hắn.
Nhưng nụ cười ấy không chạm tới đáy mắt.
“Đi thôi, mẫu thân.”
“Món nợ hôm nay, không cần vội.”
Mẫu thân của Tạ Hoài Chương giật mình.
“Nghiên Chu, con…”
Tạ Hoài Chương không nhìn bà nữa.
Hắn chậm rãi bước về phía trước, giọng rất nhẹ, gần như tan vào mưa bụi.
“Ngày sau còn dài.”
Sau lưng hắn, cổng Lục gia đóng chặt.
Bên trong cánh cửa ấy, Lục Vân Ninh đứng bên cửa sổ phòng chính, nhìn bóng hắn khuất dần nơi đầu ngõ.
Nàng không nghe thấy lời hắn nói.
Nhưng nàng biết, Tạ Hoài Chương sẽ không cam lòng.
Kiếp trước, hắn hận nàng vì cho rằng nàng dùng ân tình ép hắn cưới.
Kiếp này, nàng không gả, hắn vẫn sẽ hận.
Bởi vì thứ hắn thật sự không chịu nổi chưa bao giờ là bị ép cưới.
Mà là bị người khác từ chối.
Bị người khác nhìn rõ.
Bị người khác không còn xem hắn là quân tử đáng ngưỡng mộ.
Lục Vân Ninh khép cửa sổ lại.
Ánh sáng trong phòng dịu xuống.
Nàng đưa tay chạm vào hộp gỗ đặt trên bàn.
Trong hộp có giấy làm chứng, có giấy nợ.
Từ hôm nay, lại thêm một điều nữa không cần viết ra giấy cũng đã có người làm chứng.
Nàng, Lục Vân Ninh, trước mặt người ngoài, đã từ chối hôn sự báo ân với Tạ Hoài Chương.
Kiếp trước, nàng bị kiệu hoa tám người khiêng đưa vào Tạ gia.
Kiếp này, chiếc kiệu ấy từ đầu đã không còn đường đến trước cửa Lục gia.