Tự chọn con đường
Minh Nguyệt điện im lặng đến mức nghe rõ tiếng tim người đập.
Cố thị quỳ giữa điện, lớp son phấn trên mặt vẫn tinh xảo như cũ, nhưng vẻ hiền đức dịu dàng bà ta đắp lên nhiều năm đã vỡ vụn hoàn toàn.
Bà ta nhìn Thẩm Hoài Viễn, cười lạnh.
“Hầu gia, đến nước này rồi, người còn muốn để một mình thiếp thân gánh hết tội sao?”
Một câu ấy như kéo rơi tấm màn cuối cùng của An Bình Hầu phủ.
Thẩm Hoài Viễn đứng cứng tại chỗ.
Sắc mặt ông trắng bệch.
Cố thị nhìn ông, ánh mắt vừa oán vừa hận.
“Năm đó, thiếp thân có sai Tần ma ma đổi thuốc. Thiếp thân có hận Diệp Lan Tâm. Nhưng Hầu gia, người thật sự không biết gì sao?”
Trong điện lập tức vang lên tiếng hít lạnh.
Thẩm lão phu nhân giận dữ quát: “Cố thị! Ngươi điên rồi sao?”
Cố thị quay đầu nhìn bà, nụ cười càng lạnh.
“Mẫu thân cũng muốn thiếp thân im miệng sao? Năm đó không phải chính người nói, không thể vì một di nương mà làm loạn cả phủ sao? Không phải người nói Cố gia không thể mất mặt, Thanh Dao không thể có một người mẹ bị nghi độc hại di nương sao?”
Thẩm lão phu nhân run lên.
“Ngươi… ngươi…”
“Thiếp thân có tội.” Cố thị nhìn mọi người trong điện, giọng sắc lạnh. “Nhưng An Bình Hầu phủ này, ai thật sự sạch sẽ?”
Bà quay sang Thẩm Hoài Viễn.
“Hầu gia từng nghi thuốc có vấn đề. Hầu gia từng thấy Diệp Lan Tâm cầu cứu. Nàng ta cầu người đổi đại phu, cầu người tra phòng thuốc, cầu người cho nàng ta một đường sống. Nhưng người làm gì?”
Thẩm Hoài Viễn môi run lên, không đáp được.
Cố thị cười đến nước mắt rơi xuống.
“Người chọn yên ổn. Chọn Hầu phủ. Chọn Cố gia. Chọn mẫu thân người. Người chọn tất cả, chỉ không chọn nàng ta.”
Thẩm Nguyệt Chi đứng dưới điện, lặng lẽ nhìn tất cả.
Nàng tưởng khi nghe Cố thị chính miệng thừa nhận, lòng mình sẽ dâng lên khoái ý.
Nhưng không có.
Chỉ có một khoảng trống lạnh lẽo.
Bởi vì những lời ấy không thể khiến Diệp Lan Tâm sống lại.
Cũng không thể xóa đi những năm tháng mẫu thân nàng từng bị giam trong mùi thuốc đắng, từng ngày chờ một người không đến cứu.
Hoàng hậu sắc mặt trầm như nước.
“Cố thị, ngươi thừa nhận sai người đổi thuốc hại Diệp Lan Tâm?”
Cố thị chậm rãi nhắm mắt.
Một lúc sau, bà ta đáp: “Thần phụ nhận.”
Thẩm Thanh Dao như bị sét đánh, bò đến nắm tay áo Cố thị.
“Mẫu thân! Người nói gì vậy? Người không thể nhận! Người không thể nhận!”
Cố thị cúi đầu nhìn nữ nhi.
Ánh mắt bà ta rốt cuộc mềm đi một chút.
“Dao nhi…”
“Mẫu thân, người nhận rồi thì con phải làm sao?” Thẩm Thanh Dao khóc đến gần như không thở nổi. “Con là đích nữ Hầu phủ, con còn phải vào Đông cung, con còn phải…”
Nàng bỗng im bặt.
Bởi vì nàng nhận ra, sau hôm nay, sẽ không còn Đông cung nào đợi nàng nữa.
Thái tử Tiêu Cảnh Minh nhìn nàng bằng ánh mắt xa lạ.
Ánh mắt ấy không có thương tiếc.
Chỉ có thất vọng và lạnh nhạt.
Thẩm Thanh Dao từng dùng sắc đẹp, thân phận và nước mắt để dựng lên hình tượng đoan trang yếu mềm. Nhưng hiện giờ, trước mắt mọi người, nàng đã thành một đích nữ vì ghen ghét mà dựng bẫy hại thứ muội, dùng thuốc tự hại mình để vu oan, còn là nữ nhi của người bị nghi hại mạng di nương.
Một người như vậy, sao có thể bước vào Đông cung?
Hoàng hậu lạnh giọng truyền lệnh.
“Cố thị dùng độc hại người, che giấu nhiều năm, còn dính líu đến việc dùng hương độc trong cung yến hôm nay. Tạm giao cho cung chính ty thẩm vấn, sau đó chuyển hồ sơ cho Đại Lý tự tra rõ.”
Cố thị nhắm mắt.
Thẩm Thanh Dao hét lên: “Không! Mẫu thân!”
Hoàng hậu nhìn sang nàng.
“Thẩm Thanh Dao, ngươi dùng hương có Tán Hồn Đằng trong cung yến, vu hại thứ muội, lại có tiền lệ sai nha hoàn dựng bẫy danh tiết ở phủ Trưởng công chúa. Từ hôm nay, cấm vào cung dự yến. Việc tuyển chọn Đông cung về sau, tên ngươi không cần trình lên nữa.”
Một câu này đánh gãy hoàn toàn giấc mộng Thái tử phi của nàng.
Thẩm Thanh Dao ngồi sụp xuống đất.
“Không…”
Nàng nhìn về phía Thái tử, như muốn cầu xin một chút thương hại cuối cùng.
“Thái tử điện hạ…”
Tiêu Cảnh Minh không nhìn nàng.
Chỉ một cái quay mặt ấy, đã đủ khiến nàng rơi vào vực sâu.
Hoàng hậu lại nhìn Thẩm lão phu nhân.
“Lão phu nhân tuổi cao, bổn cung vốn nên kính trọng. Nhưng mạng người không phải chuyện có thể dùng hai chữ thể diện để đè xuống. An Bình Hầu phủ quản gia bất nghiêm, để chính thất hại người, lại để chuyện cũ che giấu nhiều năm. Sau khi về phủ, tự đóng cửa kiểm điểm. Không có chỉ dụ, nữ quyến Hầu phủ tạm thời không cần tham gia yến tiệc trong cung.”
Thẩm lão phu nhân mặt xám như tro.
Bà từng đặt thể diện Hầu phủ lên trên tất cả.
Nhưng hôm nay, chính thể diện ấy bị lột xuống trước mặt Hoàng hậu, Thái tử, Tam hoàng tử và bao nhiêu phu nhân thế gia.
Bà muốn che giấu cả đời.
Cuối cùng lại bị phơi ra ở nơi sáng nhất.
Hoàng hậu nhìn sang Thẩm Hoài Viễn.
“Hầu gia.”
Thẩm Hoài Viễn cúi đầu.
“Thần có tội.”
“Ngươi có tội.” Hoàng hậu nói thẳng. “Ngươi không phải chủ mưu đổi thuốc, nhưng năm đó ngươi từng nghi, từng nghe người bệnh cầu cứu, lại chọn im lặng vì sợ phủ loạn, sợ Cố gia trở mặt. Nhu nhược đến mức để người trong hậu trạch mất mạng, đó cũng là tội.”
Thẩm Hoài Viễn nhắm mắt.
“Thần nhận.”
Hoàng hậu lạnh giọng: “Việc này bổn cung sẽ bẩm lại Hoàng thượng. An Bình Hầu phủ tự chuẩn bị tấu chương nhận lỗi.”
“Vâng.”
Trong Minh Nguyệt điện, không ai dám nói thêm.
Một cung yến thưởng nguyệt vốn nên ngắm trăng phẩm trà, cuối cùng lại trở thành nơi bóc trần vết máu cũ của Hầu phủ.
Thẩm Nguyệt Chi lặng lẽ thu lại y thư, toa thuốc và túi thơm của Diệp Lan Tâm.
Nữ quan muốn giữ chứng cứ, nàng không ngăn.
Chỉ khi túi thơm bị lấy đi, nàng khẽ nói: “Nương nương, túi thơm là di vật cuối cùng thần nữ còn giữ của mẫu thân. Nếu sau khi kiểm tra xong…”
Hoàng hậu nhìn nàng, giọng dịu hơn một chút.
“Sau khi kiểm tra xong, bổn cung sẽ cho người trả lại ngươi.”
Thẩm Nguyệt Chi cúi đầu.
“Thần nữ tạ nương nương.”
Rời khỏi Minh Nguyệt điện, trăng đã lên cao.
Ánh trăng phủ trên bậc đá trắng, lạnh như sương.
Cố thị bị cung nhân đưa đi.
Thẩm Thanh Dao khóc đến không còn sức, bị nha hoàn đỡ lên xe ngựa. Lúc đi ngang qua Thẩm Nguyệt Chi, nàng ngẩng đầu nhìn nàng, đôi mắt đỏ ngầu.
“Ngươi hài lòng chưa?”
Thẩm Nguyệt Chi nhìn nàng.
“Hài lòng?”
Nàng lặp lại hai chữ ấy, giọng rất nhẹ.
“Tỷ tỷ, nếu đổi lại là tỷ bị người hại mất danh tiết, bị ép gả cho kẻ vũ phu, bị thuốc độc mài mòn người thân, bị cả phủ xem là vật hy sinh… tỷ sẽ hỏi người khác hài lòng chưa sao?”
Thẩm Thanh Dao cứng họng.
Thẩm Nguyệt Chi nhìn nàng lần cuối.
“Ta không hài lòng. Vì mẫu thân ta không sống lại. Vì những năm tháng đã mất không trở về. Vì câu xin lỗi muộn màng không thể đổi thành mạng người.”
Nàng bước qua Thẩm Thanh Dao.
“Ta chỉ lấy lại thứ vốn nên thuộc về ta.”
Công đạo.
Danh dự.
Quyền không bị chà đạp.
Và quyền không tha thứ.
Xe ngựa trở về An Bình Hầu phủ trong đêm.
Không ai nói chuyện.
Thẩm lão phu nhân ngồi trong xe, tay cầm Phật châu run rẩy. Trên gương mặt già nua của bà không còn vẻ uy nghiêm thường ngày, chỉ còn mỏi mệt và đau đớn.
Bà từng nghĩ mình chọn đúng.
Chọn Cố thị làm chính thất, chọn Cố gia làm chỗ dựa, chọn đích nữ làm tương lai của Hầu phủ, chọn đè một di nương xuống để giữ yên ổn.
Bây giờ bà mới biết, cái gọi là yên ổn ấy chỉ là tấm vải phủ lên xương trắng.
Cố thị bị đưa đi.
Thẩm Thanh Dao mất hết thanh danh.
Thẩm Hoài Viễn bị Hoàng hậu trách tội.
An Bình Hầu phủ trở thành chuyện cười trong kinh.
Tất cả những thứ bà cố giữ, cuối cùng đều nứt vỡ trong tay bà.
Về đến phủ, Thẩm lão phu nhân không về Thọ An đường ngay.
Bà đứng trước sân, nhìn Thẩm Nguyệt Chi.
Dưới ánh đèn lồng, thiếu nữ mặc váy xanh nhạt, tóc cài trâm gỗ đơn giản, lưng thẳng như cành trúc.
Rõ ràng vẫn là thứ nữ trong phủ.
Nhưng không còn ai dám xem nàng là thứ nữ có thể cúi đầu nữa.
Thẩm lão phu nhân môi run lên.
“Nguyệt Chi…”
Đây là lần đầu tiên bà gọi tên nàng bằng giọng không còn cao cao tại thượng.
Thẩm Nguyệt Chi quay đầu.
“Tổ mẫu còn gì dặn dò?”
Thẩm lão phu nhân nhìn nàng, rất lâu mới nói: “Năm đó… là ta nhìn sai.”
Nhìn sai Cố thị.
Khinh thường sai Diệp Lan Tâm.
Cũng khinh thường sai đứa cháu gái này.
Nếu năm đó bà chịu nghe một câu, chịu tra một chút, có lẽ Hầu phủ không đến mức hôm nay.
Nhưng trên đời không có nếu.
Thẩm Nguyệt Chi không nói tha thứ.
Nàng chỉ hành lễ nhạt.
“Tổ mẫu mệt rồi, nên nghỉ sớm.”
Thẩm lão phu nhân nhìn nàng quay đi, bỗng cảm thấy trong lòng trống rỗng.
Có những thứ mất đi rồi mới biết không thể gọi về.
Không chỉ là danh tiếng Hầu phủ.
Còn là lòng người.
Đêm đó, An Bình Hầu phủ không ai ngủ yên.
Sáng hôm sau, cung nội truyền ý chỉ sơ bộ.
Cố thị bị tước quyền quản gia, tạm giam tại phật đường phía sau Hầu phủ chờ Đại Lý tự tra hỏi. Tất cả sổ sách, chìa khóa kho, danh sách hạ nhân trong chính viện đều bị niêm phong. Người từng hầu Cố thị bị tách ra thẩm vấn.
Thẩm Thanh Dao bị cấm túc trong Thanh Dao viện, không được ra ngoài, không được tham dự yến tiệc, không được bàn hôn sự cho đến khi vụ án của Cố thị có kết luận. Các phủ từng có ý kết thân lập tức im lặng. Những quý nữ từng vây quanh nàng cũng không còn đưa thiếp thăm hỏi.
Thẩm lão phu nhân giao lại quyền xử lý nội trạch tạm thời cho một vị ma ma trung lập do cung nội phái đến giám sát. Bà đóng cửa tụng kinh, nhưng tiếng mõ trong Thọ An đường nghe không còn bình ổn như trước.
Thẩm Hoài Viễn dâng tấu nhận lỗi.
Còn Thẩm Nguyệt Chi, lần đầu tiên trong đời, không bị gọi đến để chịu phạt, không bị ép cúi đầu, không bị yêu cầu nhẫn nhịn vì thể diện.
Nàng ở Nguyệt Lan viện, yên lặng chờ cung nhân trả lại di vật của Diệp Lan Tâm.
Đến chiều, người của Hoàng hậu đưa đồ đến.
Ngoài túi thơm màu xanh nhạt đã kiểm tra xong, còn có một chiếc hộp thuốc cũ và một cây trâm gỗ lê.
Tử Tô vừa nhìn thấy trâm gỗ lê liền bật khóc.
“Tiểu thư… là trâm của Diệp di nương.”
Thẩm Nguyệt Chi đứng yên rất lâu.
Nàng đưa tay nhận lấy cây trâm.
Trâm gỗ lê đã cũ, màu gỗ hơi sẫm lại vì năm tháng. Đầu trâm khắc một cành lan rất nhỏ, nét khắc không tinh xảo như đồ quý, nhưng rất dịu dàng.
Nàng từng tìm nó trong kho Cố thị.
Từng tưởng đã mất.
Hóa ra Cố thị giấu nó trong một ngăn bí mật của chính viện, cùng hộp thuốc cũ và vài trang y thư bị xé.
Cung nhân nói: “Hoàng hậu nương nương bảo nô tỳ chuyển lời, những thứ này sau khi kiểm tra không còn cần giữ lại, trả cho Thẩm nhị tiểu thư. Trong hộp thuốc còn có một mảnh giấy cũ, nương nương nói, đó là vật riêng của Diệp di nương, nên giao lại cho tiểu thư.”
Thẩm Nguyệt Chi mở hộp thuốc.
Bên trong có vài lọ thuốc nhỏ đã khô cạn, một ít thảo dược mục nát, và một mảnh giấy gấp rất kỹ.
Nàng mở ra.
Nét chữ trên giấy đã nhòe, nhưng vẫn nhận ra là chữ của Diệp Lan Tâm.
Nguyệt Chi của mẹ, nếu một ngày con đọc được những dòng này, nghĩa là mẹ đã không thể tự mình bảo vệ con nữa.
Con đừng hận thuốc. Thuốc vốn dùng để cứu người. Đáng sợ không phải thuốc, mà là lòng người dùng thuốc để hại người.
Mẹ không mong con tranh giành vinh hoa, cũng không mong con cúi đầu để đổi lấy bình an giả tạo. Mẹ chỉ mong con nhớ, xuất thân không quyết định con thấp hèn. Nếu có một ngày cả phủ bắt con cúi đầu, con hãy ngẩng đầu thay mẹ nhìn trời một lần.
Đừng sợ. Con là nữ nhi của Diệp Lan Tâm.
Nước mắt Thẩm Nguyệt Chi cuối cùng rơi xuống.
Một giọt.
Rơi lên giấy cũ.
Nàng vội vàng lau đi, sợ làm nhòe chữ.
Tử Tô quỳ bên cạnh khóc không thành tiếng.
“Tiểu thư…”
Thẩm Nguyệt Chi ôm hộp thuốc vào lòng.
Từ khi trọng sinh đến nay, nàng luôn rất bình tĩnh.
Bị vu oan, không khóc.
Bị ép hôn sự, không khóc.
Đối chất phụ thân, không khóc.
Vạch mặt Cố thị, không khóc.
Nhưng giờ phút này, nhìn thấy nét chữ của mẫu thân, nàng mới biết những ấm ức bị đè sâu trong lòng vẫn còn đó.
Nàng không phải không đau.
Chỉ là trước đây không có tư cách yếu mềm.
Bây giờ, nàng có thể khóc một chút.
Vì mẫu thân cuối cùng đã trở về bên nàng.
Ba ngày sau, mộ phần Diệp Lan Tâm được sửa sang.
Đó vốn chỉ là một nấm mộ nhỏ ở góc khuất sau phần mộ phụ thuộc của Hầu phủ. Bia đá cũ không ghi đủ tên, chỉ viết mơ hồ mấy chữ “Diệp thị chi mộ”.
Thẩm Nguyệt Chi tự tay chọn bia mới.
Trên bia khắc rõ:
Diệp Lan Tâm chi mộ.
Không phải Diệp thị.
Không phải Diệp di nương.
Mà là Diệp Lan Tâm.
Người đã sinh ra nàng, từng cứu người, từng biết y lý, từng yêu sai một người đàn ông, từng chết trong im lặng, cuối cùng được trả lại tên mình.
Thẩm Hoài Viễn cũng đến.
Ông mặc áo tối màu, gương mặt tiều tụy hơn rất nhiều. Chỉ trong vài ngày, ông như già đi cả chục tuổi.
Ông đứng trước mộ, mắt đỏ lên.
“Lan Tâm…”
Thẩm Nguyệt Chi đứng bên cạnh, không ngăn ông thắp hương.
Nhưng cũng không an ủi.
Sau khi hương cháy được một nửa, Thẩm Hoài Viễn quay sang nhìn nàng.
“Nguyệt Chi.”
Nàng không đáp ngay.
Thẩm Hoài Viễn giọng khàn đặc: “Ta biết bây giờ nói gì cũng muộn. Ta không cầu con tha thứ. Nhưng những năm qua, ta thật sự…”
Ông dừng lại.
Có lẽ chính ông cũng hiểu, câu “ta thật sự đau khổ” đã không còn ý nghĩa.
Thẩm Nguyệt Chi nhìn làn khói hương bay lên trước bia mộ.
“Hầu gia.”
Hai chữ ấy khiến Thẩm Hoài Viễn cứng đờ.
Không phải phụ thân.
Là Hầu gia.
Khoảng cách ấy còn xa hơn bất kỳ lời oán trách nào.
“Ta từng mong người bảo vệ ta.” Nàng nói rất nhẹ. “Khi bị phạt quỳ trong từ đường, ta mong người hỏi một câu chứng cứ ở đâu. Khi bị bàn hôn sự với Chu Tử Khiêm, ta mong người hỏi ta có bằng lòng không. Khi mẫu thân con bệnh, có lẽ bà cũng từng mong người tin bà một lần.”
Thẩm Hoài Viễn cúi đầu, nước mắt rơi xuống.
“Nhưng người đều không làm.”
“Ta…”
“Người không cần giải thích nữa.” Thẩm Nguyệt Chi nói, “Ta biết người hối hận. Nhưng hối hận là của người, không phải món nợ ta bắt buộc phải nhận.”
Thẩm Hoài Viễn nhìn nàng, ánh mắt đau đớn.
“Vậy con muốn ta làm gì?”
“Trả lại cho mẫu thân con danh phận sạch sẽ. Trả lại di vật của bà. Trả lại cho ta quyền tự quyết hôn sự. Từ nay về sau, không ai trong Hầu phủ được phép lấy thân phận thứ nữ để ép ta gả, ép ta nhịn, ép ta cúi đầu.”
Thẩm Hoài Viễn im lặng rất lâu.
Cuối cùng, ông nói: “Được.”
“Không phải ban thưởng.” Thẩm Nguyệt Chi nhìn ông. “Đó vốn là thứ ta nên có.”
Thẩm Hoài Viễn như bị nghẹn lại.
Một lúc lâu sau, ông gật đầu.
“Ta biết.”
Sau hôm đó, An Bình Hầu phủ lập văn thư.
Thẩm Nguyệt Chi được tự quyết hôn sự. Bất kỳ hôn sự nào của nàng, nếu không có nàng gật đầu, Hầu phủ không được tự ý định xuống. Di vật Diệp Lan Tâm quy về Nguyệt Lan viện bảo quản. Mộ phần Diệp Lan Tâm được ghi tên đầy đủ vào gia phả phụ lục của Hầu phủ, không còn bị che mờ bằng hai chữ Diệp thị.
Tin này truyền ra ngoài, khiến không ít người kinh ngạc.
Một thứ nữ được tự quyết hôn sự.
Ở kinh thành, chuyện ấy không thường thấy.
Nhưng sau vụ cung yến, không ai dám xem thường Thẩm Nguyệt Chi nữa.
Người ta nói nàng sắc bén.
Nói nàng có thủ đoạn.
Nói nàng được Tam hoàng tử đứng bên.
Nhưng cũng có người nói, một nữ tử có thể từng bước lấy chứng cứ, lật lại cái chết của mẹ ruột, tự cứu mình khỏi hôn sự và bẫy danh tiết, thì dù là thứ nữ, cũng xứng đáng được ngẩng đầu.
Một tháng sau, Cố thị bị đưa khỏi phật đường để thẩm vấn chính thức.
Tội danh của bà ta không chỉ là hại Diệp Lan Tâm. Đại Lý tự theo manh mối Tán Hồn Đằng còn tra ra bà từng mua loại thuốc này qua đường ngầm, đồng thời có liên hệ với vài vụ thuốc độc hậu trạch khác dù chưa phải chủ mưu tất cả. Cố thị bị tước chính thất quyền quản gia, giam giữ chờ xử trí. Cố gia vội vàng phủi sạch quan hệ nhưng vẫn bị liên lụy thanh danh.
Thẩm Thanh Dao bị cấm túc dài hạn.
Những thiếp mời từng gửi đến nàng không còn nữa. Người từng khen nàng là quý nữ đoan trang nay chỉ nhắc đến nàng bằng tiếng thở dài hoặc chê cười kín đáo. Giấc mộng Đông cung của nàng hoàn toàn tan biến.
Có một lần, Thẩm Nguyệt Chi đi ngang Thanh Dao viện, nghe thấy tiếng đồ sứ bị đập vỡ bên trong.
“Ta là đích nữ! Ta mới là đích nữ An Bình Hầu phủ!”
Không ai đáp lại nàng ta.
Thân phận đích nữ từng là thứ khiến nàng ta kiêu ngạo nhất.
Nhưng khi lớp son phấn giả nhân giả nghĩa bị xé xuống, hai chữ đích nữ cũng không thể cứu nàng khỏi hậu quả do chính nàng gây ra.
Thẩm Nguyệt Chi không dừng lại.
Nàng đi thẳng về Nguyệt Lan viện.
Trong sân, cây lan cũ mà Diệp Lan Tâm từng trồng không biết từ khi nào đã nảy chồi mới.
Tử Tô vui đến mức chạy vào gọi nàng.
“Tiểu thư, người xem! Cây lan sống lại rồi!”
Thẩm Nguyệt Chi ngồi xuống bên chậu lan, đầu ngón tay chạm nhẹ lên chiếc lá non.
Xanh nhạt.
Mềm mại.
Nhưng rất bền.
Giống như sau một mùa đông dài, cuối cùng vẫn tìm được đường sống.
Chiều hôm ấy, Tiêu Cảnh Hành đến Nguyệt Lan viện.
Hắn không vào trong phòng, chỉ đứng dưới gốc lê ngoài sân. Theo lễ, hắn sai người đưa thiệp trước, lại để Tử Tô đứng cách đó không xa, không khiến người khác có cớ bàn tán.
Thẩm Nguyệt Chi bước ra, trên tóc cài cây trâm gỗ lê của Diệp Lan Tâm.
Tiêu Cảnh Hành nhìn thấy, ánh mắt dịu xuống rất khẽ.
“Rất hợp với nàng.”
Thẩm Nguyệt Chi đưa tay chạm nhẹ trâm gỗ.
“Đây là của mẫu thân ta.”
“Ta biết.”
Hai người đứng dưới bóng cây lê.
Gió thổi qua, vài cánh hoa trắng rơi xuống giữa họ.
Tiêu Cảnh Hành nói: “Vụ Tán Hồn Đằng còn chưa kết thúc hoàn toàn. Nhưng chuyện của Diệp Lan Tâm, đã có kết luận sơ bộ. Sau này không ai có thể nói bà ấy chỉ là u uất mà chết nữa.”
Thẩm Nguyệt Chi nhìn về phía mộ phần xa xa không thấy được.
“Vậy là đủ để bắt đầu.”
“Chỉ là bắt đầu?”
“Ừ.” Nàng nói, “Công đạo không chỉ là trừng phạt người hại bà. Còn là sống tiếp thật tốt thay bà.”
Tiêu Cảnh Hành nhìn nàng, khóe môi hơi cong.
“Vậy nàng định sống thế nào?”
Thẩm Nguyệt Chi suy nghĩ một lúc.
“Trước tiên, học hết y thư của mẫu thân. Sau đó tìm lại những ghi chép bị mất. Nếu có thể, ta muốn mở một dược đường nhỏ cho nữ tử trong kinh xem bệnh. Rất nhiều nữ tử trong hậu trạch bệnh không phải vì trời sinh yếu, mà vì không ai chịu nghe họ nói thật.”
Tiêu Cảnh Hành im lặng một lát.
Sau đó hắn nói: “Ý này rất tốt.”
Thẩm Nguyệt Chi nhìn hắn.
“Điện hạ không thấy một thứ nữ mở dược đường là mất thể diện sao?”
“Thẩm Nguyệt Chi.” Hắn gọi tên nàng rất nhẹ. “Nàng vừa mới khiến cả An Bình Hầu phủ không thể dùng hai chữ thứ nữ ép nàng cúi đầu. Bây giờ lại hỏi ta có thấy nàng mất thể diện không?”
Nàng khẽ cười.
Lần này, nụ cười rất nhạt nhưng thật.
Tiêu Cảnh Hành nhìn nụ cười ấy, ánh mắt dịu hơn.
“Còn hôn sự?”
Thẩm Nguyệt Chi không tránh ánh mắt hắn.
“Hầu phủ đã hứa để ta tự quyết.”
“Ta hỏi nàng.”
Gió trong sân bỗng nhẹ đi.
Thẩm Nguyệt Chi nhìn hắn.
Trong mắt hắn không có ép buộc.
Cũng không có vẻ chắc chắn rằng nàng nhất định sẽ chọn hắn.
Hắn chỉ hỏi.
Như đã từng hỏi nàng muốn tự xử lý Hầu phủ hay không.
Như đã từng nói, hắn có thể đưa đao nhưng nhát chém đầu tiên nên do nàng tự hạ.
“Điện hạ muốn ta trả lời bây giờ?”
“Không cần.”
Tiêu Cảnh Hành nói rất nhanh.
“Ta không đến để ép nàng hứa hẹn.”
Hắn nhìn nàng, giọng trầm và chậm.
“Nếu nàng muốn tự do, ta sẽ chờ. Nếu nàng muốn bước vào hoàng gia, ta sẽ để nàng bước vào bằng thân phận nàng tự chọn, không phải như một người được cứu vớt.”
Thẩm Nguyệt Chi im lặng.
Trong lòng bỗng có một nơi rất nhẹ rung lên.
Kiếp trước, mọi con đường của nàng đều do người khác chọn.
Quỳ hay không quỳ, nhận tội hay không nhận tội, gả cho ai, sống thế nào, chết ra sao.
Không ai hỏi nàng có muốn hay không.
Kiếp này, Tiêu Cảnh Hành là người đầu tiên thật sự đặt lựa chọn vào tay nàng.
Không phải vì thương hại.
Không phải vì ban ơn.
Mà vì hắn tin nàng có quyền chọn.
“Điện hạ không sợ chờ lâu sao?”
Tiêu Cảnh Hành khẽ cười.
“Ta không thiếu kiên nhẫn đến vậy.”
Thẩm Nguyệt Chi cũng cười nhẹ.
“Vậy xin điện hạ cứ chờ.”
“Được.”
Không có lời thề.
Không có hôn ước lập tức.
Không có đoàn viên vội vàng.
Chỉ có một câu chờ.
Và một người cuối cùng đã có quyền để người khác chờ mình.
Hoàng hôn dần buông xuống Nguyệt Lan viện.
Ánh nắng cuối ngày rơi lên cây trâm gỗ lê trên tóc Thẩm Nguyệt Chi, phủ lên đó một tầng sáng ấm.
Nàng quay đầu nhìn căn viện từng lạnh lẽo, nhìn chậu lan vừa nảy chồi, nhìn y thư của mẫu thân đặt trên bàn trong phòng.
Nơi này từng là chiếc lồng.
Từng là nơi nàng học cách nhẫn nhịn, học cách cúi đầu, học cách im lặng để sống sót.
Nhưng từ hôm nay, nó không còn là chiếc lồng nữa.
Nó là điểm bắt đầu.
Là nơi nàng cất giữ tên mẫu thân.
Là nơi nàng nhặt lại chính mình.
Thẩm Nguyệt Chi bước xuống bậc thềm.
Sau lưng là Hầu phủ đầy vết nứt.
Trước mặt là hoàng hôn rộng lớn, gió thổi qua tà váy xanh nhạt của nàng.
Nàng không biết con đường sau này có bằng phẳng hay không.
Có lẽ vẫn còn tranh đấu.
Có lẽ vẫn còn mưa gió.
Có lẽ một ngày nào đó, nàng thật sự sẽ bước vào hoàng gia, đứng cạnh Tiêu Cảnh Hành bằng thân phận chính mình chọn.
Cũng có lẽ nàng sẽ mở dược đường, đi một con đường khác, dùng y lý của mẫu thân cứu những nữ tử từng bị xem nhẹ như bà.
Nhưng lần này, không ai có thể thay nàng quyết định nữa.
Không phải Cố thị.
Không phải Thẩm Thanh Dao.
Không phải Thẩm lão phu nhân.
Cũng không phải Thẩm Hoài Viễn.
Từ nay về sau, nàng không còn là thứ nữ cúi đầu trong An Bình Hầu phủ. Dù là phủ sâu, cung cấm hay thiên hạ rộng lớn, con đường phía trước đều do chính nàng tự chọn.