Di Vật Của Mẫu Thân
Thẩm Nguyệt Chi rời khỏi từ đường khi trời đã ngả chiều.
Gió đầu thu thổi qua hành lang dài của An Bình Hầu phủ, mang theo hơi lạnh mỏng, lướt qua vạt váy nàng như một bàn tay vô hình. Đầu gối nàng vẫn còn đau. Mỗi bước đi đều như có kim nhỏ đâm vào xương, nhưng nàng không dừng lại.
Sau lưng, cánh cửa từ đường chậm rãi khép lại.
Tiếng gỗ nặng nề vang lên.
Giống như kiếp trước, cánh cửa ấy từng đóng sầm xuống cuộc đời nàng.
Nhưng lần này, nàng không bị nhốt lại trong tội danh ghen ghét đích tỷ.
Nàng thoát được.
Chỉ là thoát được không có nghĩa là thắng.
Xuân Hạnh bị kéo xuống đánh hai mươi trượng rồi bán ra ngoài. Cố thị xử lý rất nhanh, nhanh đến mức không cho nàng ta có cơ hội nói thêm nửa câu. Thẩm Thanh Dao vẫn là đại tiểu thư đáng thương bị nha hoàn liên lụy. Thẩm lão phu nhân không xin lỗi nàng. Phụ thân cũng chỉ nói một câu trách lầm rồi vội vàng cho qua.
Tất cả giống như một màn kịch vừa bị xé rách góc màn, nhưng người đứng sau vẫn bình yên ngồi trong bóng tối.
Thẩm Nguyệt Chi cúi mắt nhìn tay mình.
Trên đầu ngón tay vẫn còn vương mùi thuốc rất nhạt từ bộ lễ phục kia.
Đắng lạnh.
Hơi tanh.
Giống hệt mùi trong phòng mẫu thân trước khi mất.
Nàng chậm rãi siết tay lại.
Kiếp trước, nàng chỉ nghĩ đó là mùi thuốc bệnh. Diệp Lan Tâm bệnh lâu ngày, trong phòng quanh năm nồng mùi thuốc, một đứa trẻ mất mẹ như nàng làm sao phân biệt được đâu là thuốc cứu người, đâu là thuốc hại người.
Nhưng bây giờ, mùi ấy lại xuất hiện trên lễ phục của Thẩm Thanh Dao.
Vì sao?
Lễ phục chuẩn bị cho yến tiệc chọn phi của Thái tử, đáng lẽ phải dùng hương liệu tốt nhất, sao lại lẫn mùi thuốc từng xuất hiện trong phòng mẫu thân nàng?
Là vô tình?
Hay Cố thị trong lúc che giấu điều gì đó, để lộ một dấu vết không nên có?
“Tiểu thư.”
Một giọng nói nhỏ vang lên bên cạnh.
Thẩm Nguyệt Chi quay đầu, thấy nha hoàn thân tín của mình là Tử Tô đang đỏ mắt đỡ nàng.
Tử Tô chỉ lớn hơn nàng một tuổi, từ nhỏ đã theo nàng ở Nguyệt Lan viện. Tính tình thật thà, không lanh lợi bằng nha hoàn chính viện, nhưng trung thành. Kiếp trước, sau khi nàng bị ép gả, Tử Tô cũng đi theo nàng. Cuối cùng nha đầu ấy vì bảo vệ nàng mà bị đánh đến tàn phế, không bao lâu sau liền mất.
Nghĩ đến đây, ánh mắt Thẩm Nguyệt Chi dịu xuống một chút.
“Khóc gì?”
Tử Tô vội lau mắt: “Nô tỳ không khóc. Nô tỳ chỉ thấy tiểu thư chịu oan, trong lòng khó chịu. Rõ ràng không phải tiểu thư làm, vậy mà lão phu nhân và Hầu gia đều…”
Nàng ấy nói đến đây, lại vội ngậm miệng.
Trong Hầu phủ, hạ nhân không được tùy tiện nghị luận chủ tử.
Nhất là một thứ nữ không được yêu thương như Thẩm Nguyệt Chi, càng không có tư cách để nha hoàn bên cạnh nàng bất mãn thay nàng.
Thẩm Nguyệt Chi nhìn Tử Tô hồi lâu, rồi nói: “Sau này những lời này chỉ được nói trước mặt ta.”
Tử Tô sửng sốt.
Nàng tưởng tiểu thư sẽ trách mình lắm miệng, không ngờ lại nghe câu này.
Nàng vội gật đầu: “Nô tỳ nhớ rồi.”
Thẩm Nguyệt Chi không nói thêm.
Hai người một trước một sau trở về Nguyệt Lan viện.
Nói là viện của tiểu thư Hầu phủ, nhưng nơi này lại lạnh lẽo đến đáng thương. Cửa viện cũ kỹ, lớp sơn đỏ đã bong tróc. Dưới mái hiên có vài chậu hoa lan héo rũ, đất trong chậu khô nứt. Trong sân chỉ có hai nha hoàn thô sử đang quét lá, thấy nàng trở về cũng chỉ qua loa hành lễ, không có chút kính cẩn.
Kiếp trước, Thẩm Nguyệt Chi từng vì những ánh mắt khinh thường này mà tự ti rất lâu.
Nàng nghĩ, có phải vì mình là thứ nữ, vì mẹ ruột là di nương xuất thân thấp, nên bản thân nàng vốn không đáng được tôn trọng.
Bây giờ nghĩ lại, thật buồn cười.
Người không tự giữ mình đứng thẳng, mới dễ bị người khác giẫm lên.
Tử Tô dìu nàng vào phòng, vừa lấy thuốc xoa đầu gối vừa nhỏ giọng nói: “Tiểu thư, đầu gối sưng rồi. Lão phu nhân cũng thật nhẫn tâm, bắt người quỳ lâu như vậy.”
Thẩm Nguyệt Chi không đáp.
Ánh mắt nàng rơi lên chiếc tủ gỗ cũ trong góc phòng.
Đó là nơi kiếp trước nàng từng cất vài món đồ của mẫu thân.
Nhưng về sau, từng món từng món đều biến mất.
Có món bị Cố thị nói là “giữ giúp”.
Có món bị Thẩm Thanh Dao mượn đi rồi không trả.
Có món sau khi nàng xuất giá, bị hạ nhân trong phủ tùy tiện đem bán.
Đến tận khi chết, nàng cũng không giữ được thứ gì của Diệp Lan Tâm.
“Tử Tô.” Nàng bỗng hỏi, “Di vật mẫu thân ta để lại, hiện còn những gì?”
Tử Tô đang xoa thuốc cho nàng thì khựng lại.
“Tiểu thư sao bỗng hỏi chuyện này?”
“Ta muốn kiểm lại.”
Tử Tô cúi đầu, giọng nhỏ đi: “Còn… không còn nhiều. Năm đó Diệp di nương mất, phu nhân nói tiểu thư còn nhỏ, giữ nhiều đồ cũ bên người dễ thương tâm, nên sai người cất bớt vào kho. Trong viện chỉ còn vài món không đáng tiền.”
Thẩm Nguyệt Chi ánh mắt lạnh xuống.
“Cất vào kho?”
“Vâng.” Tử Tô cắn môi. “Khi đó nô tỳ còn nhỏ, không giữ được. Chỉ nhớ có một hộp thuốc cũ, một cuốn y thư, một cây trâm gỗ lê và một túi thơm màu xanh nhạt. Phu nhân nói những thứ ấy đều là vật cũ của di nương, sợ tiểu thư nhìn rồi nhớ mẹ nên cất đi trước.”
Sợ nàng nhớ mẹ?
Hay sợ nàng từ những món đồ ấy phát hiện điều gì không nên phát hiện?
Thẩm Nguyệt Chi hỏi: “Trong phòng hiện còn thứ gì?”
Tử Tô vội đứng dậy, mở chiếc tủ gỗ trong góc. Bên trong có một chiếc khăn cũ, vài món trang sức bạc không đáng tiền, một đôi giày nhỏ đã ố vàng, và một chiếc hộp trống.
“Chỉ còn những thứ này. Hộp này trước kia từng đựng túi thơm của Diệp di nương, nhưng sau đó túi thơm cũng bị mang đi.”
Thẩm Nguyệt Chi cầm chiếc hộp lên.
Bên trong trống rỗng, nhưng khi nàng cúi gần, vẫn còn ngửi thấy một mùi hương cực nhạt.
Là mùi thảo dược khô.
Không giống mùi trên lễ phục, nhưng trong đó có một chút vị đắng tương tự.
Nàng nhắm mắt lại.
Trong ký ức, Diệp Lan Tâm là một nữ tử rất dịu dàng.
Bà không đẹp rực rỡ như Cố thị, cũng không quý khí như phu nhân danh môn. Bà thường mặc áo màu nhạt, tóc chỉ cài một cây trâm gỗ lê. Khi cười, ánh mắt rất mềm. Bà biết rất nhiều dược thảo, thường ôm nàng ngồi dưới cửa sổ, cầm từng lá thuốc khô dạy nàng nhận mùi.
“Nguyệt Chi, thuốc có thể cứu người, cũng có thể hại người. Sau này nếu ngửi thấy mùi lạ trong đồ ăn, trà nước, hương liệu, nhất định phải cẩn thận.”
Khi đó nàng còn nhỏ, chỉ ôm cổ mẫu thân cười.
Nàng không biết mẫu thân nói câu ấy vì đã nhận ra điều gì.
Càng không biết, không bao lâu sau, chính căn phòng ấy sẽ tràn ngập mùi thuốc đắng, còn mẫu thân nàng nằm trên giường bệnh, ngày một gầy yếu.
Thẩm Nguyệt Chi mở mắt.
“Đi chính viện.”
Tử Tô sửng sốt: “Tiểu thư, người vừa mới từ từ đường về, đầu gối còn…”
“Đi.”
Giọng nàng rất nhẹ, nhưng không cho phép từ chối.
Tử Tô nhìn ánh mắt nàng, bỗng không dám khuyên nữa.
Chính viện của Cố thị rộng rãi sáng sủa hơn Nguyệt Lan viện rất nhiều.
Cây cối được cắt tỉa chỉnh tề, hương hoa thoang thoảng, rèm cửa sạch sẽ, nha hoàn đi lại đều mặc áo mới. Chỉ cần nhìn qua cũng biết ai mới là nữ chủ nhân thật sự của Hầu phủ.
Khi Thẩm Nguyệt Chi đến, Cố thị đang ngồi uống trà. Thẩm Thanh Dao cũng ở đó, đang để nha hoàn thử mấy cây trâm mới cho yến tiệc ngày mai.
Thấy Thẩm Nguyệt Chi bước vào, Thẩm Thanh Dao hơi ngẩn ra, sau đó liền lộ vẻ lo lắng.
“Muội muội sao không ở viện nghỉ ngơi? Đầu gối còn đau không?”
Giọng nàng ta dịu dàng, như thể chuyện ở từ đường vừa rồi thật sự khiến nàng ta đau lòng thay muội muội.
Thẩm Nguyệt Chi hành lễ đúng mực với Cố thị.
“Phu nhân.”
Không gọi mẫu thân.
Cố thị tay cầm chén trà khựng lại.
Trước kia, dù không thân, Thẩm Nguyệt Chi vẫn luôn gọi bà ta là mẫu thân theo quy củ. Hôm nay một tiếng “phu nhân” này tuy không sai, nhưng lại xa cách đến chói tai.
Cố thị rất nhanh mỉm cười.
“Nguyệt Chi, sao lại khách khí như vậy? Chuyện hôm nay con chịu ấm ức, mẫu thân cũng đau lòng. Đợi lát nữa ta cho người đưa ít thuốc xoa tốt qua viện con.”
“Đa tạ phu nhân.” Thẩm Nguyệt Chi nói, “Ta đến là muốn hỏi về di vật của mẹ ruột ta.”
Nụ cười của Cố thị nhạt đi trong khoảnh khắc.
Thẩm Thanh Dao cũng dừng động tác chọn trâm.
“Di vật?” Cố thị đặt chén trà xuống, giọng vẫn mềm mại. “Sao bỗng nhiên con lại hỏi chuyện này?”
“Sau chuyện hôm nay, ta bỗng nhớ mẫu thân.” Thẩm Nguyệt Chi ngẩng đầu nhìn bà ta. “Tử Tô nói năm đó phu nhân thay ta cất hộp thuốc cũ, y thư, trâm gỗ lê và túi thơm của mẫu thân vào kho. Ta muốn lấy lại.”
Cố thị còn chưa đáp, Thẩm Thanh Dao đã khẽ cười.
“Muội muội thật là. Chỉ là vài món đồ cũ của một di nương, có gì đáng để muội tự mình chạy đến chính viện hỏi? Nếu thích mấy thứ như trâm, ngày mai ta chọn vài món bạc không dùng đến đưa cho muội là được.”
Lời vừa ra, nha hoàn trong phòng đều cúi đầu.
Trên mặt không ai dám cười, nhưng ánh mắt đã lộ chút khinh thường.
Di nương xuất thân thấp.
Đồ cũ không đáng tiền.
Thứ nữ quả nhiên chỉ để ý những thứ nhỏ nhặt.
Thẩm Nguyệt Chi nhìn Thẩm Thanh Dao.
“Tỷ tỷ nói đúng. Những thứ ấy không quý bằng trâm ngọc trên đầu tỷ, cũng không đáng giá bằng lễ phục vào cung của tỷ.”
Thẩm Thanh Dao nghe vậy, khóe môi vừa cong lên, liền nghe nàng nói tiếp:
“Nhưng đó là đồ của mẫu thân ta. Với người ngoài là đồ cũ không đáng tiền, với ta là di vật.”
Nụ cười của Thẩm Thanh Dao cứng lại.
Cố thị thầm nhíu mày.
Hôm nay Thẩm Nguyệt Chi thay đổi quá nhiều.
Trước kia chỉ cần Thanh Dao nói vài câu nhắc đến thân phận Diệp di nương, nàng sẽ cúi đầu im lặng, đôi mắt đỏ lên, như thể tự biết mình thấp kém. Nhưng hôm nay, nàng vẫn ôn hòa, từng câu từng chữ lại khiến người khác không thể phản bác.
Cố thị thở dài: “Nguyệt Chi, không phải ta không cho con. Chỉ là những thứ kia cất trong kho nhiều năm, không biết còn nguyên vẹn hay không. Hơn nữa con còn nhỏ, giữ di vật bên người, khó tránh khỏi thương tâm.”
Thẩm Nguyệt Chi hỏi: “Ta đã mười sáu tuổi, còn nhỏ sao?”
Cố thị nghẹn lại.
Thẩm Thanh Dao nhíu mày: “Muội muội, mẫu thân cũng chỉ vì tốt cho muội.”
“Vì tốt cho ta, nên cất di vật mẹ ruột ta suốt nhiều năm không trả?”
Không khí trong phòng lập tức lạnh xuống.
Cố thị sắc mặt hơi trầm: “Nguyệt Chi, con đang trách ta?”
“Ta chỉ muốn lấy lại đồ của mẫu thân.” Thẩm Nguyệt Chi nói, “Nếu phu nhân không tiện quyết định, vậy ta đi hỏi phụ thân.”
Cố thị ánh mắt thoáng lạnh.
Nàng đang dùng Thẩm Hoài Viễn để ép bà?
Một thứ nữ mới vừa thoát tội ở từ đường, lại dám đến chính viện đòi đồ?
Cố thị chưa kịp mở miệng, bên ngoài đã truyền đến tiếng nha hoàn hành lễ.
“Hầu gia.”
Thẩm Hoài Viễn bước vào.
Ông vừa nghe hạ nhân bẩm rằng Thẩm Nguyệt Chi đến chính viện, trong lòng không hiểu sao hơi bất an, liền đi qua xem thử.
“Xảy ra chuyện gì?”
Cố thị lập tức đổi sắc mặt, dịu dàng đứng dậy.
“Hầu gia, không có gì lớn. Nguyệt Chi nhớ Diệp muội muội, muốn lấy lại vài món di vật năm xưa. Thiếp thân đang định bảo người vào kho tìm.”
Thẩm Hoài Viễn nghe đến tên Diệp Lan Tâm, vẻ mặt quả nhiên thay đổi.
Một thoáng đau xót lướt qua đáy mắt ông.
Thẩm Nguyệt Chi nhìn thấy rất rõ.
Đúng.
Phụ thân nàng vẫn còn áy náy với mẫu thân.
Chỉ là sự áy náy ấy kiếp trước không cứu được nàng, cũng không trả lại công đạo cho mẫu thân.
Nhưng hiện tại, nàng có thể dùng nó.
“Phụ thân.” Thẩm Nguyệt Chi cúi người, “Mẫu thân tuy là di nương, nhưng năm đó từng cứu phụ thân một mạng. Những di vật bà để lại không đáng tiền, nhưng là chút dấu vết cuối cùng của bà trên đời. Con muốn lấy lại, không biết có quá phận không?”
Thẩm Hoài Viễn im lặng.
Diệp Lan Tâm từng cứu ông.
Năm đó ở Giang Nam, nếu không có nàng, ông đã chết trong trận sốt cao sau khi bị thương. Nàng dùng đôi tay nhỏ gầy ấy sắc thuốc, canh bên giường ông suốt mấy ngày. Ông từng hứa sẽ cho nàng một đời bình an.
Nhưng cuối cùng, ông chỉ có thể đón nàng vào phủ làm di nương.
Rồi nhìn nàng ngày một tiều tụy.
Đến tận khi nàng chết, ông cũng không dám truy hỏi quá sâu, chỉ tự nói với mình rằng nàng bệnh vì u uất.
Bây giờ con gái nàng đứng trước mặt ông, chỉ muốn lấy lại vài món di vật.
Ông còn có thể nói không sao?
“Cố thị.” Thẩm Hoài Viễn trầm giọng nói, “Mở kho. Đồ của Diệp thị, trả lại cho Nguyệt Chi.”
Cố thị siết chặt khăn tay trong tay áo.
Nhưng trên mặt bà vẫn dịu dàng: “Hầu gia nói phải. Là thiếp thân sơ sót, đáng lẽ nên sớm trả cho Nguyệt Chi.”
Thẩm Thanh Dao cắn môi.
Nàng không hiểu vì sao chỉ vài món đồ cũ của một di nương lại khiến phụ thân mềm lòng như vậy.
Chẳng lẽ trong lòng phụ thân, Diệp thị kia thật sự quan trọng đến thế?
Kho phía sau chính viện rất nhanh được mở.
Một ma ma giữ kho dẫn mọi người vào. Bên trong chất đầy rương hòm, vải vóc, đồ cũ qua nhiều năm. Đồ của một di nương đã mất được đặt ở góc khuất nhất, phủ bụi dày, giống như đã bị cố ý quên lãng.
Ma ma mở một chiếc rương nhỏ.
“Nhị tiểu thư, đồ của Diệp di nương năm đó đều ở đây.”
Thẩm Nguyệt Chi bước lên.
Trong rương có vài bộ áo cũ, một đôi giày thêu đã bạc màu, vài quyển sách bị ẩm, và một cuốn y thư bìa xanh.
Nàng lật từng món.
Không có hộp thuốc cũ.
Không có trâm gỗ lê.
Y thư còn đó, nhưng khi mở ra, nàng lập tức phát hiện thiếu vài trang giữa.
Tử Tô đứng sau nàng, sắc mặt thay đổi: “Tiểu thư, trâm gỗ lê của di nương đâu? Hộp thuốc cũ cũng không thấy…”
Ma ma vội nói: “Nhiều năm như vậy, có lẽ thất lạc rồi. Đều là đồ không đáng tiền…”
“Không đáng tiền, nên thất lạc cũng không sao?” Thẩm Nguyệt Chi ngẩng đầu nhìn bà ta.
Ma ma nghẹn lại.
Cố thị đi đến, khẽ thở dài: “Kho nhiều đồ, hạ nhân quản không kỹ cũng là có. Nguyệt Chi, nếu thiếu thứ gì, ta cho người tìm tiếp.”
Thẩm Nguyệt Chi không đáp ngay.
Nàng tiếp tục lật dưới đáy rương.
Cuối cùng, nàng tìm thấy một túi thơm màu xanh nhạt đã cũ. Đường chỉ bên mép hơi bung, nhưng hình lá lan thêu trên mặt vẫn còn nhìn rõ.
Đây là túi thơm mẫu thân từng đeo bên người.
Thẩm Nguyệt Chi cầm lên, đầu ngón tay khẽ run.
Trong ký ức rất xa, Diệp Lan Tâm từng ôm nàng vào lòng. Túi thơm này nằm bên hông bà, tỏa ra mùi thảo dược rất nhẹ. Khi nàng nghịch ngợm muốn mở ra xem, mẫu thân cười nói:
“Bên trong đều là thảo dược an thần, Nguyệt Chi còn nhỏ, đừng làm đổ.”
Thẩm Nguyệt Chi cúi đầu ngửi.
Mùi thảo dược đã phai gần hết, nhưng ở lớp vải bên trong vẫn còn vương một mùi đắng lạnh rất nhạt.
Giống mùi trên lễ phục.
Giống mùi trong phòng bệnh năm đó.
Nàng chậm rãi siết túi thơm trong lòng bàn tay.
Cố thị nhìn thấy động tác của nàng, ánh mắt hơi trầm xuống.
“Nguyệt Chi, túi thơm này đã cũ, mùi cũng phai rồi. Nếu con thích, ta sai người làm cái mới cho con.”
“Không cần.” Thẩm Nguyệt Chi đặt túi thơm vào tay áo. “Đây là đồ của mẫu thân ta. Cũ cũng tốt.”
Thẩm Hoài Viễn nhìn chiếc túi thơm kia, ánh mắt thoáng đau.
“Còn thiếu gì, ghi lại. Ta sẽ cho người tìm.”
Thẩm Nguyệt Chi ôm y thư, cúi đầu nói: “Đa tạ phụ thân.”
Lúc rời khỏi kho, Cố thị vẫn giữ vẻ ôn hòa. Nhưng khi Thẩm Nguyệt Chi đi ngang qua, bà ta bỗng nhẹ giọng nói:
“Nguyệt Chi, người chết đã chết nhiều năm. Con giữ vài món đồ cũ bên người, nhớ quá nhiều chuyện xưa, chưa chắc đã tốt.”
Thẩm Nguyệt Chi dừng bước.
Nàng quay đầu nhìn Cố thị.
“Phu nhân nói đúng. Người chết đã chết nhiều năm.”
Ánh mắt nàng trong veo, giọng cũng rất nhẹ.
“Nhưng nếu người chết không phải tự nhiên mà chết, vậy nhớ lại chuyện xưa, có lẽ lại là việc rất nên làm.”
Nụ cười của Cố thị cứng lại.
Chỉ trong nháy mắt.
Nhưng Thẩm Nguyệt Chi đã thấy.
Nàng không nói thêm, ôm y thư rời khỏi kho.
Trở về Nguyệt Lan viện, trời đã tối.
Tử Tô đóng cửa phòng, vừa lo vừa giận: “Tiểu thư, hộp thuốc cũ và trâm gỗ lê đều không thấy. Y thư còn bị xé mất vài trang. Nô tỳ thấy chuyện này không bình thường.”
“Ừ.”
Thẩm Nguyệt Chi ngồi bên đèn, mở y thư ra.
Trang giấy cũ hơi ẩm, mép sách đã ngả vàng. Đây là chữ của Diệp Lan Tâm. Nét chữ thanh tú, dịu dàng, từng dòng ghi chú đều rất cẩn thận.
Nàng lật từng trang.
Có ghi chép về thảo dược an thần.
Có ghi chép về thuốc trị phong hàn.
Có ghi chép về cách nhận biết thuốc bị mốc, thuốc bị trộn hương.
Đến giữa sách, vài trang bị xé mất.
Vết xé rất cũ, nhưng không phải do mục nát. Là bị người cố ý xé đi.
Thẩm Nguyệt Chi tiếp tục lật.
Ở góc một trang sau phần bị xé, có một dòng chữ bị mực loang che mất một nửa. Nàng đưa trang sách lại gần đèn, cẩn thận nhìn.
Chữ đầu tiên còn rõ.
Tán Hồn Đằng.
Tim nàng bỗng đập mạnh.
Dòng sau bị xé mất một phần, nhưng vẫn còn đọc được vài chữ.
Dùng lâu ngày… khí huyết hao tổn… bệnh như u uất mà chết.
Tử Tô đứng bên cạnh không hiểu y lý, nhưng nhìn sắc mặt tiểu thư liền biết chuyện không đơn giản.
“Tiểu thư, đây là gì?”
Thẩm Nguyệt Chi nhìn dòng chữ còn sót lại thật lâu.
Mùi thuốc trên lễ phục.
Mùi thuốc trong túi thơm.
Mùi thuốc trong phòng mẫu thân trước khi chết.
Tán Hồn Đằng.
Dùng lâu ngày khiến khí huyết hao tổn, bệnh như u uất mà chết.
Nàng chậm rãi khép y thư lại, đầu ngón tay lạnh xuống.
Nếu tất cả thật sự liên quan đến nhau, vậy cái gọi là mẫu thân buồn bã thành bệnh năm đó…
Rốt cuộc là bệnh, hay là có người muốn bà chết?