Thuốc Cũ Trong Y Thư
Câu nói của Cố thị giống như một cây kim tẩm độc, ghim sâu vào lòng Thẩm Nguyệt Chi.
“Ngươi giống hệt mẹ ngươi.”
“Đều đáng ghét như nhau.”
Trong chính viện An Bình Hầu phủ, không khí lạnh đến mức gần như đông lại.
Thẩm Thanh Dao còn đang quỳ dưới đất khóc, Thẩm lão phu nhân tức giận đến sắc mặt xanh mét, Thẩm Hoài Viễn đứng một bên, vẻ mặt vừa âm trầm vừa phức tạp. Nhưng tất cả những thứ ấy trong mắt Thẩm Nguyệt Chi bỗng nhạt đi.
Nàng chỉ nhìn Cố thị.
Nhìn lớp mặt nạ hiền đức mà bà ta đã đeo suốt nhiều năm cuối cùng nứt ra một đường.
Trước kia, Cố thị ghét nàng, nàng biết.
Ghét một thứ nữ không chịu cúi đầu.
Ghét một đứa con do di nương sinh ra nhưng vẫn mang huyết mạch Hầu phủ.
Nhưng câu vừa rồi không chỉ là ghét nàng.
Đó là hận.
Hận Diệp Lan Tâm.
Hận đến mức nhiều năm sau, chỉ cần nhìn thấy nàng, bà ta vẫn không giấu nổi oán độc.
Thẩm Nguyệt Chi bỗng thấy rất rõ: cái chết của mẫu thân nàng tuyệt đối không đơn giản chỉ vì ghen tuông nội trạch nhất thời.
Cố thị đã hận mẫu thân từ rất lâu.
Hận đến mức muốn bà biến mất.
Thẩm Nguyệt Chi cụp mắt, che đi sát ý lạnh lẽo dưới đáy mắt.
“Phu nhân quá lời. Ta không dám so với mẫu thân.”
Cố thị nhìn nàng chằm chằm, ngực phập phồng, như còn muốn nói gì đó. Nhưng Thẩm lão phu nhân đã lạnh giọng quát:
“Đủ rồi!”
Tiếng Phật châu đập lên mặt bàn vang lên chát chúa.
“Chuyện ở Trưởng công chúa phủ đã đủ mất mặt, còn muốn nháo đến bao giờ? Thanh Dao, ngươi về viện cấm túc. Không có lệnh của ta, không được ra ngoài. Cố thị, lập tức sai người hỏi thăm bên phủ Trưởng công chúa, bất kể thế nào cũng không được để chuyện truyền rộng.”
Thẩm Thanh Dao ngẩng đầu, nước mắt đầy mặt.
“Tổ mẫu…”
“Câm miệng!” Thẩm lão phu nhân tức giận nói, “Nếu không phải ngươi ngu xuẩn, sao lại để nha hoàn bên cạnh mình bị bắt ngay trước mặt người ngoài?”
Nàng không mắng Thẩm Thanh Dao hại thứ muội.
Nàng mắng nàng ta không đủ cẩn thận.
Thẩm Nguyệt Chi nghe mà chỉ thấy buồn cười.
Trong mắt tổ mẫu, đúng sai không quan trọng.
Quan trọng là có mất mặt hay không.
Thẩm Hoài Viễn nhìn Thẩm Thanh Dao, rồi lại nhìn Thẩm Nguyệt Chi. Môi ông khẽ động, nhưng cuối cùng chỉ nói: “Nguyệt Chi, con về trước đi.”
Lại là về trước.
Lại là cho qua.
Kiếp trước, mỗi một lần bị hại, nàng đều chờ ông hỏi một câu: con có sợ không?
Nhưng không có.
Kiếp này, nàng đã không chờ nữa.
Thẩm Nguyệt Chi cúi người hành lễ.
“Nữ nhi cáo lui.”
Nàng xoay người rời khỏi chính viện.
Bước ra khỏi cửa, gió đêm thổi qua mặt nàng. Lạnh, nhưng lại khiến đầu óc nàng tỉnh táo hơn.
Tử Tô vội vàng đi theo, thấp giọng nói: “Tiểu thư, phu nhân vừa rồi… rõ ràng là lỡ lời.”
“Ừ.”
“Bà ta nói người giống Diệp di nương, đều đáng ghét…” Tử Tô càng nói càng run, “Có phải năm đó bà ta thật sự…”
“Chưa đủ.”
Thẩm Nguyệt Chi nói rất nhẹ.
Tử Tô ngẩn ra.
“Chưa đủ để kết luận. Chưa đủ để kéo bà ta xuống. Cố thị có thể nói đó chỉ là lời tức giận nhất thời. Không có chứng cứ, tất cả đều là suy đoán.”
Nàng ngẩng đầu nhìn vầng trăng lạnh treo trên mái ngói.
“Ta cần người năm đó.”
“Phương ma ma?”
“Và đại phu cũ.”
Nhắc đến đại phu, Thẩm Nguyệt Chi bỗng nhớ tới lời Tiêu Cảnh Hành ở Thanh Phong trà lâu.
Hắn nói hắn có thể giúp nàng tra nguồn thuốc, đại phu cũ và những người từng hầu hạ Diệp Lan Tâm.
Hắn nói hắn có thể đưa manh mối, nhưng không thay nàng trả thù.
Nàng lúc ấy đã đồng ý.
Bây giờ, nàng cần manh mối ấy.
Trở về Nguyệt Lan viện, Thẩm Nguyệt Chi lấy hộp gỗ dưới giường ra.
Trong hộp là ba món đồ.
Túi thơm màu xanh nhạt của Diệp Lan Tâm.
Y thư bìa xanh bị xé mất vài trang.
Toa thuốc cũ có góc cháy xém do Tiêu Cảnh Hành đưa.
Nàng đặt cả ba thứ dưới ánh đèn.
Mùi thuốc trong túi thơm đã rất nhạt, nhưng nếu đặt gần toa thuốc, nàng vẫn có thể phân biệt ra vị đắng lạnh quen thuộc. Không giống Hàn Tức thảo thanh mát, mà nặng hơn, âm hơn, giống một sợi dây lạnh lẽo quấn quanh cổ họng.
Tán Hồn Đằng.
Nàng lật y thư.
Những trang ghi chú của Diệp Lan Tâm rất cẩn thận. Có nhiều đoạn ghi về cách phân biệt hương an thần, thuốc bổ, thuốc dưỡng khí. Đến phần giữa, vài trang bị xé đi. Chỗ mép giấy còn lưu vết xé không đều, chứng tỏ người xé rất vội.
Trang còn sót lại ghi nửa dòng:
Tán Hồn Đằng — dùng lâu ngày khiến khí huyết hao tổn, bệnh như u uất mà chết.
Phần sau bị thiếu.
Nàng lại mở toa thuốc cũ.
Không được thay Hàn Tức thảo bằng Tán Hồn Đằng. Hai vị mùi gần giống, nhưng dược tính trái nhau. Dùng lâu, người bệnh sẽ khí huyết hao tổn, hình như u uất.
Hai dòng chữ, một trong y thư, một trong toa thuốc cũ, gần như đối ứng với nhau.
Mẫu thân nàng không chỉ biết Tán Hồn Đằng.
Bà còn từng đặc biệt cảnh báo không được tráo nó với Hàn Tức thảo.
Vậy trong thuốc của bà năm đó, có phải Hàn Tức thảo đã bị đổi thành Tán Hồn Đằng?
“Tử Tô.”
“Có nô tỳ.”
“Ngày mai ngươi tìm cách liên hệ với người của Tam điện hạ.”
Tử Tô giật mình: “Tiểu thư muốn gặp Tam điện hạ?”
“Không gặp. Chỉ gửi lời.” Thẩm Nguyệt Chi cầm bút, viết một hàng chữ lên giấy nhỏ. “Ta muốn biết đại phu từng chẩn bệnh cho mẫu thân ta năm đó hiện ở đâu.”
Nàng dừng bút một lát, lại thêm một câu:
Nếu có tin Phương ma ma, cũng xin báo cho ta.
Tử Tô nhận giấy, cẩn thận cất vào tay áo.
“Vâng.”
Đêm đó, gió thổi qua Nguyệt Lan viện rất lâu.
Đèn trong phòng Thẩm Nguyệt Chi cũng sáng rất lâu.
Nàng không khóc.
Từ khi trọng sinh trở về, nàng gần như không khóc nữa.
Nước mắt kiếp trước đã chảy đủ rồi.
Kiếp này, nàng chỉ muốn dùng chứng cứ mở đường, dùng sự thật đòi nợ.
Sáng hôm sau, Tử Tô lấy cớ ra ngoài mua chỉ thêu. Đến gần hiệu thuốc Thanh Phong, nàng vừa dừng chân đã thấy nam tử áo xám từng xuất hiện ở trà lâu đứng bên đường.
Hắn không nói nhiều, chỉ nhận tờ giấy rồi khẽ gật đầu.
“Chủ tử sẽ biết.”
Đến chiều, tin đã được đưa về.
Không phải qua thư.
Mà là một chiếc hộp nhỏ giống hộp thuốc hôm trước.
Bên trong có vài vị thuốc xoa đầu gối để che mắt người ngoài, dưới đáy hộp kẹp một mảnh giấy.
Trên giấy chỉ có vài dòng:
Đại phu năm đó họ Lưu, tên Lưu Trọng. Hiện ở ngõ Hòe An phía tây thành, mở một quán thuốc nhỏ. Năm đó sau khi Diệp Lan Tâm mất, hắn rời khỏi Hầu phủ, mai danh ẩn tích.
Phương ma ma còn sống, ở thôn trang phía nam thành. Nhưng quanh thôn trang có người của Cố thị. Tạm thời chưa nên động.
Cuối giấy còn có một câu:
Nếu muốn gặp Lưu Trọng, ngày mai giờ Thìn, Thanh Phong trà lâu sẽ có xe ngựa chờ nàng.
Thẩm Nguyệt Chi nhìn mảnh giấy, lòng bàn tay chậm rãi siết lại.
Đại phu cũ đã tìm được.
Lưu Trọng.
Cái tên này, kiếp trước nàng từng nghe thoáng qua một lần.
Khi đó nàng đã gả cho Chu Tử Khiêm, có một đêm bị đánh đến ngất đi. Một bà lão từng được mời đến xem thương cho nàng, nhìn vết bầm trên tay nàng rồi thở dài nói: “Năm đó Diệp di nương cũng từng được Lưu đại phu xem bệnh, bệnh trạng cũng kỳ lạ. Đáng tiếc Lưu đại phu sau đó rời kinh, chẳng ai tìm được.”
Khi đó nàng đang đau đến mơ hồ, không kịp hỏi thêm.
Hóa ra ông ta chưa rời kinh.
Chỉ là trốn đi.
Người trốn đi, thường là vì sợ.
Sợ ai?
Cố thị?
Hay An Bình Hầu phủ?
Ngày hôm sau, Thẩm Nguyệt Chi vẫn dùng lý do mua thuốc để ra phủ. Lần này, Cố thị hiển nhiên đã nghi ngờ hơn. Bà ta định sắp xếp nha hoàn đi theo, nhưng Thẩm Hoài Viễn vừa lúc nghe thấy, lại nói một câu:
“Nguyệt Chi đầu gối còn chưa khỏi, mua thuốc thì cứ để nàng đi. Đừng khiến người ngoài tưởng Hầu phủ bạc đãi thứ nữ đến mức mua thuốc cũng phải giám sát.”
Lời này hiếm khi đứng về phía nàng.
Nhưng Thẩm Nguyệt Chi chỉ cúi đầu nói cảm ơn, không vì thế mà cảm động.
Bởi vì nàng biết, câu ấy không hẳn vì thương nàng.
Mà vì mấy ngày nay chuyện Hầu phủ đã quá nhiều, Thẩm Hoài Viễn sợ bị người ngoài bàn tán.
Nhưng dù sao, nàng vẫn nhờ đó thuận lợi ra phủ.
Xe ngựa của Thanh Phong trà lâu chờ ở con ngõ sau hiệu thuốc.
Nam tử áo xám đỡ nàng lên xe, Tử Tô cũng đi cùng. Xe ngựa chạy qua hai con phố rồi dừng trước một căn nhà nhỏ ở ngõ Hòe An.
Căn nhà cũ kỹ, cửa gỗ thấp, bên ngoài treo bảng “Lưu thị dược lư”.
Trên bảng đầy bụi.
Tiêu Cảnh Hành đã đợi bên trong.
Hôm nay hắn mặc áo màu mực, ngồi trong gian trong của dược lư. Trên bàn đặt một chén trà chưa động, bên cạnh là vài quyển sổ thuốc cũ.
Thấy Thẩm Nguyệt Chi bước vào, hắn nói: “Người ở bên trong. Nhưng hắn không muốn gặp nàng.”
“Vì sao?”
“Sợ chết.”
Thẩm Nguyệt Chi không bất ngờ.
Người từng dính đến thuốc của Diệp Lan Tâm, nếu còn sống đến hôm nay, nhất định đã sợ rất lâu.
Tiêu Cảnh Hành nhìn nàng.
“Ta có thể ép hắn nói.”
Thẩm Nguyệt Chi lắc đầu.
“Không cần.”
“Không cần?”
“Người bị ép nói sẽ dễ đổi lời. Ta muốn hắn tự biết mình không còn đường trốn.”
Tiêu Cảnh Hành nhìn nàng một lúc, khóe môi khẽ cong.
“Vậy ta chờ xem.”
Thẩm Nguyệt Chi theo hắn vào gian trong.
Trong gian phòng nhỏ có mùi thuốc cũ và mùi gỗ ẩm. Một lão nhân tóc hoa râm đang ngồi bên giường, thân hình gầy gò, mắt hõm sâu. Khi thấy Tiêu Cảnh Hành, ông ta đã run. Khi thấy Thẩm Nguyệt Chi, sắc mặt càng trắng bệch.
“Ngươi…”
Ông ta nhìn nàng, môi run lên.
“Ngươi là…”
Thẩm Nguyệt Chi bước đến trước mặt ông ta.
“Ta là nữ nhi của Diệp Lan Tâm.”
Lão nhân như bị sét đánh, cả người run lên dữ dội.
“Không… không thể… ngươi sao lại…”
“Lưu đại phu.” Thẩm Nguyệt Chi gọi rất nhẹ. “Năm đó mẫu thân ta bệnh nặng, là ông chẩn trị cho bà. Ông còn nhớ không?”
Lưu Trọng cúi đầu, né tránh ánh mắt nàng.
“Lão phu tuổi già, nhiều chuyện không nhớ rõ.”
“Không nhớ rõ Diệp Lan Tâm?”
“Không nhớ.”
“Không nhớ Tán Hồn Đằng?”
Lưu Trọng bỗng ngẩng đầu.
Chỉ một phản ứng ấy đã đủ.
Thẩm Nguyệt Chi nhìn ông ta, ánh mắt không sắc bén, nhưng rất tĩnh.
“Xem ra ông nhớ.”
Lưu Trọng vội cúi đầu, bàn tay gầy guộc siết chặt mép áo.
“Lão phu không biết cô nương nói gì. Nếu cô nương đến xem bệnh, lão phu có thể bắt mạch. Nếu hỏi chuyện cũ, xin thứ lỗi, lão phu không nhớ.”
Tiêu Cảnh Hành đứng bên cạnh không nói gì.
Hắn đã nói có thể đưa đao cho nàng, nhưng nhát đầu tiên nên do nàng hạ.
Thẩm Nguyệt Chi biết.
Cho nên nàng không cầu hắn mở miệng.
Nàng tự mình lấy túi thơm màu xanh nhạt ra, đặt trước mặt Lưu Trọng.
“Đây là di vật của mẫu thân ta.”
Lưu Trọng nhìn túi thơm kia, đồng tử co lại.
“Ông nhận ra?”
“Không…”
“Vậy nhìn thêm cái này.”
Nàng lại lấy toa thuốc cũ ra, mở trên bàn.
“Chữ này, ông cũng không nhận ra sao?”
Lưu Trọng nhìn thấy nét chữ trên toa thuốc, sắc mặt đã không thể dùng trắng bệch để hình dung.
Ông ta như nhìn thấy quỷ.
“Đây… đây ở đâu ra?”
Thẩm Nguyệt Chi hỏi lại: “Ông nhận ra?”
Lưu Trọng há miệng, nhưng không nói được.
Thẩm Nguyệt Chi chỉ vào dòng chú nhỏ cuối toa.
“Không được thay Hàn Tức thảo bằng Tán Hồn Đằng. Hai vị mùi gần giống, nhưng dược tính trái nhau. Dùng lâu, người bệnh sẽ khí huyết hao tổn, hình như u uất.”
Nàng đọc rất chậm.
Từng chữ, từng chữ, như lưỡi dao rạch lên lớp vỏ che giấu nhiều năm.
“Lưu đại phu, trong phương thuốc của mẫu thân ta năm đó, có Hàn Tức thảo không?”
Lưu Trọng run rẩy lắc đầu.
“Lão phu không nhớ…”
“Vậy có Tán Hồn Đằng không?”
“Không nhớ!”
Ông ta bỗng cao giọng, như muốn dùng âm lượng che giấu sợ hãi.
Thẩm Nguyệt Chi không giận.
Nàng chỉ nhìn ông ta thật lâu.
“Ông có gia quyến không?”
Lưu Trọng cả người cứng đờ.
“Cô nương muốn làm gì?”
“Ông đừng sợ. Ta không phải Cố thị.” Thẩm Nguyệt Chi nói rất bình tĩnh, “Ta sẽ không dùng gia quyến ép ông chết. Ta chỉ muốn hỏi, năm đó ông im lặng vì ai? Vì mình, hay vì người nhà?”
Lưu Trọng mắt đỏ lên trong khoảnh khắc.
Nhưng ông ta vẫn cắn răng: “Lão phu thật sự không biết…”
Thẩm Nguyệt Chi nhìn dáng vẻ ấy, trong lòng không có thương hại quá nhiều.
Ông ta có thể có nỗi khổ.
Nhưng mẫu thân nàng đã chết.
Nếu năm đó ông ta chọn im lặng, dù vì sợ, dù vì người nhà, sự im lặng ấy cũng là một phần của con dao.
Nàng nói: “Ta có thể hứa, nếu ông nói thật, ta sẽ nhờ Tam điện hạ bảo vệ gia quyến của ông rời khỏi kinh thành. Cố thị không động được họ.”
Lưu Trọng run rẩy nhìn về phía Tiêu Cảnh Hành.
Tiêu Cảnh Hành rốt cuộc mở miệng.
“Ta có thể làm được.”
Chỉ năm chữ.
Nhưng nặng hơn mọi lời hứa hẹn.
Lưu Trọng nhìn hắn, rồi nhìn Thẩm Nguyệt Chi.
“Lão phu… lão phu nếu nói, các ngươi thật sự có thể bảo vệ con trai ta?”
“Con trai ông ở đâu?”
“Ở… ở Dự Châu. Hắn không biết chuyện năm đó. Cố thị từng sai người cảnh cáo lão phu, nếu lão phu dám nói, con trai lão phu trên đường dự thi sẽ gặp chuyện.”
Thẩm Nguyệt Chi nghe đến tên Cố thị, đầu ngón tay khẽ lạnh.
“Vậy là Cố thị từng cảnh cáo ông.”
Lưu Trọng nhắm mắt lại.
Giống như sau nhiều năm trốn tránh, rốt cuộc bị ép nhìn thẳng vào vết máu cũ.
“Đúng.”
Trong phòng yên tĩnh.
Tử Tô đứng ngoài cửa đã đỏ mắt.
Thẩm Nguyệt Chi lại càng bình tĩnh.
“Thuốc của mẫu thân ta năm đó, rốt cuộc bị đổi thế nào?”
Lưu Trọng hai tay run rẩy, giọng khàn đặc:
“Diệp di nương ban đầu chỉ là khí huyết hơi yếu, cộng thêm tâm tư nặng. Lão phu kê phương an thần, điều khí, trong đó có Hàn Tức thảo. Phương thuốc ấy không độc. Nếu uống một thời gian, thân thể bà ấy sẽ khá hơn.”
“Sau đó thì sao?”
“Sau đó…” Lưu Trọng nuốt nước bọt, “Sau đó có người đem phương thuốc đến, nói Hàn Tức thảo trong phủ hết hàng, muốn đổi một vị khác. Lão phu vừa ngửi đã biết không đúng. Vị kia không phải Hàn Tức thảo, là Tán Hồn Đằng.”
Tử Tô ở ngoài cửa suýt bật khóc.
Thẩm Nguyệt Chi hỏi: “Ai đem thuốc đến?”
Lưu Trọng im lặng.
Thẩm Nguyệt Chi không thúc.
Một lát sau, ông ta run giọng nói: “Là ma ma bên cạnh Cố phu nhân.”
“Lưu ma ma?”
“Không phải người hiện tại. Năm đó là Tần ma ma, người đã mất rồi. Nhưng thuốc là từ chính viện đưa tới. Lão phu nói không thể dùng. Tần ma ma bảo lão phu chỉ cần viết lại phương thuốc, đừng hỏi nhiều.”
“Ông đồng ý?”
Lưu Trọng cả người run lên.
“Lão phu không dám… lúc đầu lão phu không dám. Lão phu nói Tán Hồn Đằng dùng lâu sẽ hại người. Nhưng sau đó…”
Ông ta bỗng che mặt.
“Sau đó Cố phu nhân cho người đưa một chiếc áo của con trai lão phu đến. Trên áo có máu. Bà ta nói con trai lão phu đường xa, nếu không cẩn thận ngã xuống sông hay gặp cướp, cũng là chuyện thường. Lão phu… lão phu không còn cách nào…”
Thẩm Nguyệt Chi nhắm mắt lại.
Không còn cách nào.
Lại là không còn cách nào.
Kiếp trước, phụ thân nàng cũng nói không còn cách nào.
Người đời luôn dùng bốn chữ ấy để che đậy sự yếu hèn của mình.
Nhưng người chết thì sao?
Mẫu thân nàng có lựa chọn nào không?
“Sau khi đổi thuốc, mẫu thân ta có phát hiện không?”
Lưu Trọng gật đầu rất nhẹ.
“Có.”
Tim Thẩm Nguyệt Chi như bị bóp chặt.
“Bà phát hiện khi nào?”
“Khoảng sau mười ngày. Diệp di nương nhận ra mùi thuốc không đúng. Bà từng gọi lão phu đến hỏi. Lão phu… lão phu không dám nói thật, chỉ bảo là đổi lô dược liệu nên mùi khác. Nhưng Diệp di nương rất thông minh. Bà nhìn lão phu rất lâu, rồi hỏi lão phu: ‘Lưu đại phu, là Hàn Tức thảo đổi thành Tán Hồn Đằng sao?’”
Thẩm Nguyệt Chi hô hấp khựng lại.
Mẫu thân biết.
Bà thật sự biết.
“Sau đó thì sao?”
“Sau đó Diệp di nương muốn gặp Hầu gia.” Lưu Trọng nói, “Nhưng chính viện nói Hầu gia bận. Bà muốn gửi thư, thư cũng không đưa ra được. Không lâu sau, bệnh của bà nặng hơn.”
Thẩm Nguyệt Chi cảm thấy trước mắt tối đi trong khoảnh khắc.
Mẫu thân không phải không muốn cầu cứu.
Bà đã cố.
Nhưng thư không đưa ra được.
Người không gặp được.
Thuốc vẫn ngày ngày đưa vào.
Một nữ tử bị nhốt trong nội trạch, biết mình bị hại, nhưng không ai cho bà đường sống.
“Lưu đại phu.” Giọng Thẩm Nguyệt Chi trở nên rất nhẹ. “Mẫu thân ta trước khi chết, có để lại gì không?”
Lưu Trọng run rẩy nói: “Bà từng giao cho lão phu một tờ ghi chú, nói nếu sau này tiểu thư lớn lên, xin lão phu đưa cho người. Nhưng… nhưng lão phu bị Cố phu nhân phát hiện, tờ giấy bị lấy đi. Sau đó y thư của Diệp di nương cũng bị người mang đi.”
“Trang bị xé trong y thư là Cố thị sai người xé?”
“Lão phu không tận mắt thấy, nhưng Tần ma ma từng nói, những thứ ghi về Tán Hồn Đằng không được lưu lại.”
Thẩm Nguyệt Chi chậm rãi mở mắt.
Đến đây, mọi sợi dây gần như đã nối lại.
Túi thơm.
Y thư bị xé.
Toa thuốc cũ.
Tán Hồn Đằng.
Chính viện.
Cố thị.
“Có sổ thuốc không?” Nàng hỏi.
Lưu Trọng sững ra.
“Sổ… sổ thuốc?”
“Phòng thuốc Hầu phủ mỗi ngày xuất dược, hẳn phải có ghi chép.”
Lưu Trọng gật đầu: “Có. Nhưng sổ thuốc trong phủ không dễ lấy.”
“Ông có bản chép không?”
Lưu Trọng im lặng thật lâu.
Sau đó, ông ta run rẩy đứng dậy, đi đến góc tường, đẩy một viên gạch lỏng ra. Từ trong hốc tường, ông lấy ra một cuốn sổ mỏng bọc vải dầu đã cũ.
“Đây là bản lão phu chép lại một phần.” Ông khàn giọng, “Năm đó lão phu sợ thật sự có ngày bị giết diệt khẩu, nên chép lại vài lần xuất thuốc đáng nghi. Lão phu không dám mang theo nhiều, chỉ giữ được từng này.”
Thẩm Nguyệt Chi nhận lấy.
Tay nàng rất ổn.
Nhưng chỉ có nàng biết lòng bàn tay mình lạnh đến mức nào.
Nàng mở sổ.
Bên trong chữ viết nhỏ, hơi rối, nhưng vẫn đọc được.
Ngày mười hai tháng ba: Hàn Tức thảo ba tiền.
Ngày mười sáu tháng ba: Hàn Tức thảo thiếu, chính viện chuyển dược.
Ngày mười bảy tháng ba: vị thay thế, mùi giống Hàn Tức thảo, nghi Tán Hồn Đằng.
Ngày hai mươi tháng ba: Diệp di nương mạch suy, khí huyết hao.
Ngày hai mươi sáu tháng ba: tiếp tục dùng thuốc cũ.
Đến dòng cuối cùng, nét chữ rõ ràng run hơn:
Ngày hai tháng tư: Hầu gia đến viện, Diệp di nương xin đổi đại phu. Sau đó chính viện truyền lời: không đổi.
Thẩm Nguyệt Chi nhìn dòng chữ ấy, tim bỗng lạnh xuống một nửa.
Phụ thân đã đến viện.
Mẫu thân đã xin đổi đại phu.
Vậy ông có biết thuốc có vấn đề không?
Hay ông chỉ biết bà muốn đổi đại phu, nhưng vẫn đồng ý để chính viện truyền lời không đổi?
Nàng ngẩng đầu nhìn Lưu Trọng.
“Ngày hai tháng tư, phụ thân ta đã biết gì?”
Lưu Trọng lập tức cúi đầu.
Ông ta run dữ dội hơn trước.
Thẩm Nguyệt Chi nhìn ông ta, từng chữ rất chậm:
“Lưu đại phu, nói hết.”
Lưu Trọng môi run lên, không phát ra tiếng.
Tiêu Cảnh Hành lúc này mới bước lên một bước. Hắn không hỏi Lưu Trọng, mà nhìn Thẩm Nguyệt Chi.
“Có muốn dừng lại không?”
Thẩm Nguyệt Chi lắc đầu.
Nếu sự thật đã đến trước mắt, nàng không muốn quay lưng.
Dù phía sau cánh cửa ấy có máu.
Dù máu ấy liên quan đến phụ thân nàng.
Tiêu Cảnh Hành nhìn nàng hồi lâu, giọng trầm xuống:
“Ta có thể đưa đao cho nàng, nhưng nhát chém đầu tiên nên do nàng tự hạ.”
Thẩm Nguyệt Chi nhìn hắn.
Nàng hiểu.
Hắn đã đưa nàng đến trước sự thật.
Nhưng có dám nhìn hay không, có dám hỏi hay không, có dám đâm nhát đầu tiên vào lớp giả dối mang tên phụ thân hay không, phải do nàng tự chọn.
Nàng quay lại nhìn Lưu Trọng.
“Ông nói.”
Lưu Trọng nước mắt rơi xuống gò má già nua.
“Diệp di nương năm đó từng nghi thuốc bị đổi. Bà cầu Hầu gia đổi đại phu, cũng cầu Hầu gia cho người tra phòng thuốc. Hầu gia… Hầu gia khi đó rất giận. Không phải giận Diệp di nương, mà là giận trong phủ có người dám động vào thuốc. Ông ấy từng hỏi lão phu thuốc có vấn đề không.”
Thẩm Nguyệt Chi nín thở.
“Ông trả lời thế nào?”
“Lão phu không dám nói.” Lưu Trọng nghẹn giọng. “Nhưng Hầu gia không phải người không hiểu gì. Ông ấy nhìn thấy Diệp di nương suy yếu quá nhanh, cũng từng nghi ngờ.”
“Sau đó?”
“Sau đó Cố phu nhân và lão phu nhân đều đến. Cố phu nhân khóc nói Diệp di nương vì tâm bệnh mà nghi thần nghi quỷ, nếu chuyện thuốc truyền ra ngoài, người ngoài sẽ nói Hầu phủ chính thất không dung di nương. Lão phu nhân cũng nói Hầu phủ không thể vì một di nương mà làm loạn nội trạch, càng không thể khiến Cố gia mất mặt.”
Thẩm Nguyệt Chi chỉ thấy máu trong người từng chút lạnh đi.
“Phụ thân ta đâu?”
Lưu Trọng run rẩy quỳ xuống.
“Người sai lão phu đổi thuốc không chỉ có phu nhân…”
Ông ta dập đầu xuống đất, giọng khàn đặc, từng chữ như đá rơi vào vực sâu.
“Khi đó Hầu gia cũng biết.”