Thứ Nữ Trọng Sinh
Thứ Nữ Trọng Sinh · 📖

Sự im lặng

Chương 8 chương Hoàn thành

Lưu Trọng quỳ dưới nền đất lạnh, cả người run rẩy.

Câu cuối cùng của ông ta rơi xuống, giống như một thanh đao chém thẳng vào khoảng yên lặng trong phòng.

“Người sai lão phu đổi thuốc không chỉ có phu nhân… khi đó Hầu gia cũng biết.”

Trong Lưu thị dược lư, mùi thuốc cũ nồng đến nghẹn thở.

Tử Tô đứng ngoài cửa, tay che miệng, nước mắt đã rơi xuống từ lúc nào.

Thẩm Nguyệt Chi lại không khóc.

Nàng chỉ đứng yên, tay cầm cuốn sổ thuốc chép tay của Lưu Trọng. Đầu ngón tay nàng đặt trên mép giấy, lạnh đến mức gần như mất cảm giác.

Nàng từng nghĩ Thẩm Hoài Viễn chỉ là nhu nhược.

Từng nghĩ ông bị Cố thị và tổ mẫu che mắt.

Từng nghĩ ông không bảo vệ được mẫu thân vì không biết sự thật.

Nhưng hóa ra, không phải.

Năm đó Diệp Lan Tâm từng cầu ông đổi đại phu.

Từng cầu ông tra phòng thuốc.

Ông từng nghi ngờ.

Ông từng hỏi.

Nhưng cuối cùng, mẫu thân nàng vẫn bị nhốt trong căn phòng đầy mùi thuốc đắng, từng ngày từng ngày uống thứ độc khiến khí huyết hao tổn, bị người đời nói thành u uất mà chết.

Tiêu Cảnh Hành đứng bên cạnh, không lên tiếng.

Hắn nhìn sắc mặt tái nhợt của Thẩm Nguyệt Chi, không nói lời an ủi vô dụng.

Có những nỗi đau, người ngoài không thể thay nàng chịu.

Cũng có những sự thật, chỉ có chính nàng mới có thể bước qua.

Một lúc lâu sau, Thẩm Nguyệt Chi gấp cuốn sổ lại.

Giọng nàng rất nhẹ.

“Lưu đại phu, những lời hôm nay, ông có dám nói lại trước mặt người khác không?”

Lưu Trọng run lên.

Ông ngẩng đầu, đôi mắt già nua đỏ ngầu.

“Cô nương… lão phu…”

Thẩm Nguyệt Chi nhìn ông.

“Ta biết ông sợ. Nhưng ông đã sợ nhiều năm rồi. Sợ đến mức đổi tên, trốn trong ngõ nhỏ, không dám hành y công khai, không dám nhận bệnh nhân quyền quý. Ông thật sự sống yên ổn sao?”

Lưu Trọng cúi đầu, nước mắt rơi xuống nền đất.

“Lão phu có tội.”

“Có tội thì chuộc.” Nàng nói, “Ta không cần ông chết. Ta cần ông sống, sống để nói ra sự thật.”

Lưu Trọng run rẩy dập đầu.

“Chỉ cần Tam điện hạ có thể bảo vệ con trai lão phu, lão phu… lão phu nguyện làm chứng.”

Tiêu Cảnh Hành lúc này mới mở miệng.

“Người của ta đã đi Dự Châu. Trước khi trời tối, con trai ông sẽ được đưa khỏi nơi cũ.”

Lưu Trọng như mất hết sức lực, cả người quỳ sụp xuống.

“Đa tạ điện hạ… đa tạ nhị tiểu thư…”

Thẩm Nguyệt Chi không nhận lời cảm tạ ấy.

Nếu không phải ông im lặng, mẫu thân nàng có lẽ còn có một đường sống.

Nhưng bây giờ, nàng cần ông.

Cần người còn sống để mở ra cánh cửa năm đó bị đóng chặt.

Rời khỏi Lưu thị dược lư, trời bên ngoài đã âm u.

Mây đen phủ kín phía tây thành, như sắp có mưa.

Tử Tô đỡ nàng lên xe ngựa, bàn tay nha hoàn nhỏ run đến mức không giấu được.

“Tiểu thư…”

Thẩm Nguyệt Chi khẽ nói: “Đừng khóc.”

Tử Tô nghẹn ngào: “Nô tỳ chỉ là… chỉ là thấy Diệp di nương quá khổ.”

Đúng.

Mẫu thân nàng quá khổ.

Yêu một người đàn ông không đủ dũng khí bảo vệ mình.

Bị chính thất căm ghét.

Bị tổ mẫu xem là tai họa làm loạn nội trạch.

Bị đại phu im lặng.

Bị chính viện chặn thư.

Bị thuốc độc từng ngày mài mòn sinh mạng.

Đến cuối cùng, người đời còn nói bà chết vì u uất.

Thẩm Nguyệt Chi nhắm mắt.

“Ta sẽ không để bà chết như vậy thêm lần nữa.”

Tử Tô lau nước mắt, gật đầu thật mạnh.

Xe ngựa dừng lại ở ngõ sau hiệu thuốc Thanh Phong. Thẩm Nguyệt Chi đổi về xe của Hầu phủ như cũ, trong tay vẫn cầm mấy gói thuốc che mắt.

Trước khi nàng rời đi, Tiêu Cảnh Hành đứng bên cửa xe, đưa cho nàng một ống trúc nhỏ.

“Trong này là bản sao lời khai của Lưu Trọng. Bản gốc và người, ta giữ lại trước. Cuốn sổ thuốc nàng có thể mang về, nhưng cẩn thận.”

Thẩm Nguyệt Chi nhận lấy.

“Đa tạ điện hạ.”

Tiêu Cảnh Hành nhìn nàng.

“Bây giờ nàng muốn về phủ?”

“Ừ.”

“Đối chất với Thẩm Hoài Viễn?”

Nàng im lặng một lát.

Sau đó gật đầu.

“Có vài câu, ta muốn tự hỏi ông ấy.”

Tiêu Cảnh Hành không ngăn.

Hắn chỉ nói: “Nếu cần người làm chứng, cho người đến Thanh Phong trà lâu truyền lời.”

Thẩm Nguyệt Chi khẽ cong môi, nhưng ánh mắt không có ý cười.

“Điện hạ đã nói, nhát chém đầu tiên nên do ta tự hạ.”

“Ừ.” Hắn đáp, “Nhưng nếu có người muốn đoạt đao của nàng, ta sẽ không đứng nhìn.”

Thẩm Nguyệt Chi ngước mắt nhìn hắn.

Gió trước cơn mưa thổi qua rèm xe, làm tay áo hắn khẽ động. Người này vẫn bình tĩnh như vậy, giống như bất kể cục diện rối loạn thế nào, hắn đều có thể đứng ở một nơi vừa đủ gần, nhưng không lấn qua ranh giới của nàng.

Không thay nàng đau.

Không thay nàng hận.

Nhưng cũng không để nàng bị người khác cướp mất quyền tự đòi công đạo.

“Ta nhớ rồi.”

Nàng buông rèm xe.

Xe ngựa lăn bánh về An Bình Hầu phủ.

Mưa bắt đầu rơi khi nàng bước vào cổng phủ.

Từng giọt nước lạnh rơi xuống mái hiên, vang lên tiếng lộp bộp dày đặc. Hạ nhân thấy nàng trở về thì vội vàng hành lễ, ánh mắt không còn khinh thường trắng trợn như trước, nhưng lại thêm vài phần dò xét.

Sau vụ Trưởng công chúa phủ, cả phủ đều biết nhị tiểu thư không còn dễ bắt nạt.

Nhưng cũng vì thế, mọi người càng không dám đến gần nàng.

Thẩm Nguyệt Chi không về Nguyệt Lan viện.

Nàng đi thẳng đến thư phòng của Thẩm Hoài Viễn.

Tử Tô giật mình: “Tiểu thư, bây giờ sao?”

“Bây giờ.”

Nếu chờ thêm, cơn đau này sẽ nguội thành do dự.

Nàng không muốn do dự.

Thư phòng của Thẩm Hoài Viễn nằm ở phía đông Hầu phủ. Khi Thẩm Nguyệt Chi đến, ông đang xem công văn. Nghe hạ nhân bẩm nhị tiểu thư cầu kiến, ông thoáng ngạc nhiên.

“Cho nàng vào.”

Cửa mở.

Thẩm Nguyệt Chi bước vào, áo váy còn vương hơi mưa. Nàng hành lễ rất đúng mực.

“Phụ thân.”

Thẩm Hoài Viễn đặt công văn xuống.

“Đầu gối con còn chưa khỏi, trời lại mưa, sao không về viện nghỉ?”

Nếu là kiếp trước, chỉ một câu hỏi nhẹ như vậy cũng đủ khiến nàng thấy ấm lòng.

Nhưng bây giờ, nàng chỉ thấy muộn.

Quá muộn.

“Con có chuyện muốn hỏi phụ thân.”

Thẩm Hoài Viễn nhìn sắc mặt nàng, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác bất an.

“Chuyện gì?”

Thẩm Nguyệt Chi lấy cuốn sổ thuốc chép tay ra, đặt lên bàn.

“Phụ thân còn nhớ ngày hai tháng tư năm mẫu thân con mất không?”

Sắc mặt Thẩm Hoài Viễn thay đổi rất khẽ.

Rất khẽ thôi.

Nhưng nàng nhìn thấy.

Ông nhìn cuốn sổ trên bàn, giọng trầm xuống: “Đây là gì?”

“Sổ thuốc năm đó.”

Thẩm Hoài Viễn đứng bật dậy.

“Con lấy thứ này ở đâu?”

Không hỏi vì sao nàng có.

Không hỏi trong đó ghi gì.

Câu đầu tiên lại là lấy từ đâu.

Thẩm Nguyệt Chi nhìn ông, lòng càng lạnh.

“Phụ thân nhận ra?”

Thẩm Hoài Viễn môi mím chặt.

Một lát sau, ông nói: “Nguyệt Chi, chuyện năm đó đã qua lâu rồi. Mẫu thân con bệnh mất, con đừng nghe lời người ngoài khơi lại chuyện cũ.”

“Bệnh mất?”

Nàng nhẹ nhàng lặp lại hai chữ ấy.

“Phụ thân thật sự tin bà bệnh mất sao?”

Thẩm Hoài Viễn nhíu mày.

“Con đang nói gì?”

Thẩm Nguyệt Chi mở sổ thuốc, lật đến trang cuối.

“Ngày mười hai tháng ba, Hàn Tức thảo ba tiền. Ngày mười sáu tháng ba, Hàn Tức thảo thiếu, chính viện chuyển dược. Ngày mười bảy tháng ba, vị thay thế, mùi giống Hàn Tức thảo, nghi Tán Hồn Đằng. Ngày hai mươi tháng ba, Diệp di nương mạch suy, khí huyết hao.”

Mỗi câu nàng đọc, sắc mặt Thẩm Hoài Viễn lại trắng thêm một phần.

Đến khi nàng đọc đến dòng cuối:

“Ngày hai tháng tư, Hầu gia đến viện, Diệp di nương xin đổi đại phu. Sau đó chính viện truyền lời: không đổi.”

Trong thư phòng chỉ còn tiếng mưa ngoài hiên.

Thẩm Hoài Viễn nhìn nàng, ánh mắt chấn động.

“Nguyệt Chi, ai đưa sổ này cho con?”

“Phụ thân chỉ cần trả lời con.” Nàng ngẩng đầu, giọng bình tĩnh đến đáng sợ, “Năm đó mẫu thân cầu người đổi đại phu. Người có nghe thấy không?”

Thẩm Hoài Viễn như bị bóp cổ.

Hồi lâu, ông mới nói: “Ta… ta có nghe.”

Tay Tử Tô đứng sau lưng Thẩm Nguyệt Chi khẽ run lên.

Thẩm Nguyệt Chi lại không chớp mắt.

“Bà cầu người tra phòng thuốc. Người có nghe thấy không?”

Thẩm Hoài Viễn nhắm mắt lại.

“Có.”

“Người từng nghi thuốc của bà có vấn đề. Đúng không?”

Thẩm Hoài Viễn đột nhiên mở mắt.

“Ta chỉ là nghi! Ta không có chứng cứ!”

“Vậy người có tra không?”

Ông nghẹn lại.

Không có.

Ông không tra.

Ít nhất không tra đến cùng.

Thẩm Nguyệt Chi nhìn ông, từng chữ rất nhẹ:

“Vì sao?”

Thẩm Hoài Viễn hai tay chống lên bàn, ngón tay siết chặt đến trắng bệch.

“Nguyệt Chi, con không hiểu. Khi đó trong phủ vừa ổn định. Mẹ cả con là chính thất Cố gia đưa vào, sau lưng là cả Cố gia. Tổ mẫu con tuổi đã cao, không chịu nổi chuyện nội trạch ầm ĩ. Nếu ta thật sự tra, nếu tra ra chính viện có vấn đề, Hầu phủ sẽ loạn. Cố gia sẽ trở mặt. Thanh danh của mẫu thân con cũng sẽ bị người ngoài bàn tán.”

“Thanh danh của mẫu thân con?”

Thẩm Nguyệt Chi bỗng thấy buồn cười.

“Mẫu thân con uống thuốc độc từng ngày, người lại nói sợ thanh danh bà bị bàn tán?”

Thẩm Hoài Viễn đau đớn nói: “Ta không biết đó là thuốc độc! Ta chỉ nghi có người trong phủ sơ suất, hoặc nàng ấy nghĩ nhiều vì bệnh lâu ngày. Cố thị khóc nói nàng ấy nghi thần nghi quỷ. Tổ mẫu cũng nói không thể vì một di nương mà làm loạn cả phủ. Khi đó… khi đó ta thật sự không biết phải làm sao.”

“Không biết phải làm sao, nên người chọn không làm gì.”

Câu này như một cái tát giáng lên mặt Thẩm Hoài Viễn.

Ông lùi lại nửa bước.

“Ta không phải không đau lòng. Lan Tâm là người ta yêu. Nàng cứu ta ở Giang Nam, theo ta vào kinh, chịu bao nhiêu ấm ức. Nàng mất, người đau nhất là ta!”

Thẩm Nguyệt Chi nhìn ông.

Người đau nhất là ông?

Nàng bỗng nhớ đến căn phòng bệnh năm đó.

Diệp Lan Tâm nằm trên giường, sắc mặt trắng như giấy. Bàn tay gầy yếu nắm tay nàng, muốn nói gì đó nhưng không nói được. Trong phòng nồng mùi thuốc đắng, ngoài cửa luôn có nha hoàn của chính viện canh giữ.

Khi đó Thẩm Hoài Viễn ở đâu?

Ông đang đau lòng ở đâu?

Đau lòng của ông có đổi được đại phu cho mẫu thân không?

Có ngăn được chén thuốc độc tiếp theo không?

Có mở được lá thư bị chặn không?

Có giữ được mạng bà không?

“Phụ thân.” Thẩm Nguyệt Chi nói, “Người đau lòng, nhưng mẫu thân con chết.”

Thẩm Hoài Viễn đỏ mắt.

“Nguyệt Chi…”

“Người yêu bà ấy, nhưng không bảo vệ bà ấy.”

Giọng nàng rất nhẹ, nhẹ đến mức gần như bị tiếng mưa nuốt mất.

Nhưng từng chữ lại đâm thẳng vào ngực Thẩm Hoài Viễn.

“Vậy tình yêu của người có khác gì một lưỡi dao cùn?”

Thẩm Hoài Viễn đứng chết lặng tại chỗ.

Lưỡi dao cùn.

Không giết người trong một nhát.

Nhưng từng chút, từng chút, khiến người ta đau đến kiệt sức.

Tình yêu của ông đối với Diệp Lan Tâm không đủ để cứu bà.

Sự áy náy của ông đối với Thẩm Nguyệt Chi cũng không đủ để bảo vệ nàng.

Ông nói mình đau.

Nhưng người chết là Diệp Lan Tâm.

Người bị hại, bị ép gả, bị vùi dập ở kiếp trước là Thẩm Nguyệt Chi.

Thẩm Hoài Viễn bỗng như già đi rất nhiều.

“Ta sai rồi.”

Ba chữ ấy, Thẩm Nguyệt Chi từng chờ cả đời.

Nhưng lúc thật sự nghe thấy, nàng lại không thấy nhẹ nhõm.

Muộn rồi.

Có những lời xin lỗi đến sau khi người chết đã lạnh xương, chỉ còn là thứ trang trí cho lương tâm người sống.

Nàng cầm lại cuốn sổ thuốc.

“Con không đến để nghe người nhận sai.”

“Vậy con muốn gì?”

“Con muốn công đạo.”

Thẩm Hoài Viễn nhìn nàng.

“Nguyệt Chi, chuyện này… chuyện này không thể vội. Nếu thật sự lật lại, Hầu phủ sẽ…”

“Sẽ mất mặt?” Nàng thay ông nói nốt.

Thẩm Hoài Viễn nghẹn lại.

Đúng lúc này, ngoài thư phòng vang lên tiếng bước chân dồn dập.

“Hầu gia, lão phu nhân đến.”

Cửa thư phòng bị đẩy ra.

Thẩm lão phu nhân chống gậy bước vào, phía sau là Cố thị sắc mặt tái nhợt và Thẩm Thanh Dao còn đang bị cấm túc nhưng vẫn được đưa đến.

Hiển nhiên, chính viện đã biết Thẩm Nguyệt Chi đến thư phòng.

Có lẽ từ lúc nàng bước vào, Cố thị đã cho người theo dõi.

Thẩm lão phu nhân vừa vào đã nhìn cuốn sổ trong tay nàng, sắc mặt âm trầm.

“Nguyệt Chi, ngươi lại muốn làm gì?”

Thẩm Nguyệt Chi quay người hành lễ.

“Tổ mẫu.”

“Đừng gọi ta!” Thẩm lão phu nhân lạnh giọng, “Mấy ngày nay trong phủ vì ngươi mà đã xảy ra bao nhiêu chuyện? Lễ phục, Chu gia, Trưởng công chúa phủ, bây giờ lại lật chuyện mẹ ngươi đã chết nhiều năm. Ngươi có phải muốn An Bình Hầu phủ không được yên ngày nào không?”

Thẩm Nguyệt Chi nhìn bà.

“Người khiến Hầu phủ không yên là con, hay là người năm đó đổi thuốc hại mạng người?”

Thẩm lão phu nhân mặt biến sắc.

Cố thị lập tức rơi nước mắt.

“Nguyệt Chi, ta biết con vì chuyện Thanh Dao mà oán ta. Nhưng Diệp muội muội đã mất nhiều năm, con sao có thể vì oán hận mà bịa chuyện như vậy? Năm đó ta chăm sóc nàng ấy ngày đêm, cả phủ đều biết.”

“Chăm sóc ngày đêm?” Thẩm Nguyệt Chi hỏi, “Là chăm sóc đến mức thuốc của bà từ Hàn Tức thảo đổi thành Tán Hồn Đằng sao?”

Cố thị sắc mặt trắng bệch trong nháy mắt.

Nhưng bà ta rất nhanh che mặt khóc.

“Hầu gia, người nhìn xem, nàng… nàng thật sự bị người ngoài xúi giục rồi! Tán Hồn Đằng là gì, thiếp thân nghe cũng chưa từng nghe, sao có thể hại Diệp muội muội?”

Thẩm Thanh Dao cũng khóc theo.

“Muội muội, mẫu thân ta dù có nghiêm khắc với ngươi, cũng là mẹ cả của ngươi. Ngươi sao có thể vu bà ấy hại người?”

Thẩm Nguyệt Chi không nhìn nàng ta.

Nàng nhìn Thẩm lão phu nhân.

“Tổ mẫu có muốn xem sổ thuốc không?”

Thẩm lão phu nhân không nhận.

Bà chỉ lạnh lùng nói: “Một cuốn sổ không rõ lai lịch, ai biết thật giả? Cho dù thật thì sao? Diệp thị đã chết nhiều năm, bây giờ lật ra, người ngoài sẽ nói gì? Nói Hầu phủ chính thất độc hại di nương? Nói Hầu phủ quản gia bất nghiêm? Nói Hầu gia sủng thiếp diệt thê rồi lại không bảo vệ được người? Ngươi muốn ép cả phủ chôn cùng mẹ ngươi sao?”

Từng lời đều lạnh.

Lạnh hơn mưa ngoài hiên.

Thẩm Nguyệt Chi bỗng hiểu, năm đó chính là giọng nói này, ép Thẩm Hoài Viễn lùi bước.

Một di nương đã chết.

Một Hầu phủ còn sống.

Trong mắt Thẩm lão phu nhân, chọn cái nào quá dễ.

Thẩm Nguyệt Chi chậm rãi nói: “Vậy trong mắt tổ mẫu, mạng của mẫu thân con không bằng thể diện Hầu phủ?”

Thẩm lão phu nhân siết gậy.

“Nàng là di nương.”

“Nàng cũng là người.”

“Ngươi…”

Thẩm lão phu nhân tức đến run người.

Thẩm Hoài Viễn khàn giọng: “Mẫu thân, đủ rồi.”

Thẩm lão phu nhân quay phắt sang nhìn ông.

“Ngươi còn muốn để nàng nháo sao? Năm đó ta đã nói với ngươi, chuyện này không thể tra! Một khi tra ra chính viện, Cố gia sẽ bỏ qua sao? Thanh Dao khi đó còn nhỏ, Hầu phủ còn cần Cố gia nâng đỡ. Chẳng lẽ vì một Diệp thị, ngươi muốn hủy cả phủ?”

Thẩm Hoài Viễn sắc mặt trắng bệch.

Lời này chẳng khác nào thừa nhận năm đó thật sự có chuyện.

Cố thị vội nói: “Mẫu thân, người đừng bị nàng chọc giận…”

Nhưng đã muộn.

Thẩm Nguyệt Chi nhìn Thẩm lão phu nhân.

“Cho nên tổ mẫu cũng biết.”

Trong thư phòng lặng ngắt.

Mưa ngoài hiên càng lúc càng lớn.

Thẩm lão phu nhân nhận ra mình lỡ lời, sắc mặt thay đổi, lập tức lạnh giọng:

“Biết cái gì? Ta chỉ biết Diệp thị bệnh chết, ngươi đừng ở đây cắt câu lấy nghĩa.”

Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên một giọng nói bình tĩnh.

“Nếu chỉ là bệnh chết, vì sao lão phu nhân sợ tra đến vậy?”

Mọi người đồng loạt quay đầu.

Một nam tử áo xanh sẫm đứng dưới mái hiên thư phòng, phía sau có hộ vệ cầm ô. Mưa rơi sau lưng hắn, nhưng vạt áo hắn vẫn sạch sẽ, khí chất trầm tĩnh mà áp người.

Tiêu Cảnh Hành.

Thẩm Thanh Dao mở to mắt.

Cố thị sắc mặt lập tức thay đổi.

Thẩm Hoài Viễn cũng giật mình: “Tam điện hạ?”

Tiêu Cảnh Hành bước vào thư phòng, chậm rãi thu ánh mắt khỏi Thẩm Nguyệt Chi rồi nhìn về phía Thẩm Hoài Viễn.

“Bổn hoàng tử đến hơi đường đột, Hầu gia thứ lỗi.”

Thẩm Hoài Viễn vội hành lễ.

“Không dám. Chỉ là điện hạ sao lại…”

“Bổn hoàng tử đang điều tra vài vụ dùng thuốc độc trong hậu trạch quyền quý. Manh mối liên quan đến Lưu Trọng, cũng liên quan đến toa thuốc cũ của Diệp Lan Tâm.”

Cố thị tay trong tay áo khẽ run.

Thẩm lão phu nhân trầm mặt: “Tam điện hạ, đây là gia sự của An Bình Hầu phủ.”

Tiêu Cảnh Hành nhìn bà.

“Lão phu nhân, nếu chỉ là mẫu nữ cãi vã, đó là gia sự. Nhưng nếu liên quan đến đổi thuốc, hại mạng người, dùng độc trong hậu trạch, thậm chí liên quan các phủ quyền quý khác, vậy không còn là gia sự.”

Giọng hắn không lớn, nhưng khiến cả phòng không ai dám tùy tiện phản bác.

Thẩm Thanh Dao nhìn Tiêu Cảnh Hành, lòng vừa sợ vừa không cam.

Hắn thật sự đến vì Thẩm Nguyệt Chi.

Vì một thứ nữ.

Cố thị nhanh chóng ổn định tâm thần, lau nước mắt nói: “Tam điện hạ nói nghiêm trọng quá. Diệp muội muội đã mất nhiều năm, thiếp thân không biết vì sao bỗng nhiên lại thành hại mạng người. Có lẽ là có người hiểu lầm…”

Tiêu Cảnh Hành không nhìn bà ta.

Hắn chỉ ra hiệu cho thuộc hạ đưa vào một phong giấy.

“Đây là lời khai bước đầu của Lưu Trọng. Người hiện đã được bảo vệ. Gia quyến của hắn cũng đã rời khỏi Dự Châu. Nếu phu nhân thấy oan, có thể đến trước quan phủ đối chất.”

Hai chữ quan phủ khiến sắc mặt Cố thị hoàn toàn trắng đi.

Thẩm lão phu nhân cũng không còn giữ được trấn định.

“Tam điện hạ, Hầu phủ là công huân thế gia. Chuyện nhiều năm trước nếu nháo đến quan phủ, đối với ai cũng không tốt.”

Tiêu Cảnh Hành bình tĩnh đáp: “Đối với người hại người, tự nhiên không tốt.”

Không khí nghẹn lại.

Thẩm Nguyệt Chi đứng bên cạnh, nhìn nam tử áo xanh sẫm.

Hắn không thay nàng mắng Cố thị.

Không thay nàng hỏi phụ thân.

Nhưng hắn xuất hiện đúng lúc, dùng thân phận hoàng tử khiến câu chuyện này không còn bị hai chữ “gia sự” đè xuống.

Hắn đang giữ lời.

Nếu có người muốn đoạt đao của nàng, hắn sẽ không đứng nhìn.

Thẩm Hoài Viễn cầm lấy lời khai, tay run rất nhẹ.

Ông không mở ra ngay.

Bởi vì có lẽ ông đã biết bên trong viết gì.

Thẩm Nguyệt Chi nhìn ông, trong lòng bỗng rất bình tĩnh.

Từ giờ phút này, người đứng trước mặt nàng không còn là phụ thân mà nàng từng mong chờ.

Ông là An Bình Hầu.

Là người năm đó biết nhưng im lặng.

Là người yêu mẫu thân nàng bằng một lưỡi dao cùn.

Nàng không gọi thành tiếng, nhưng trong lòng đã chậm rãi đổi cách xưng hô.

Hầu gia.

Thẩm lão phu nhân thấy tình thế không ổn, lập tức nói: “Chuyện này cần bàn lại. Hôm nay ai cũng không được truyền ra ngoài. Hoài Viễn, ngươi còn đứng đó làm gì? Mau tiễn Tam điện hạ…”

“Không cần tiễn.” Tiêu Cảnh Hành nói, “Bổn hoàng tử đến chỉ để nói một câu: Lưu Trọng là nhân chứng trong vụ án thuốc độc bổn hoàng tử đang tra. Nếu có người muốn giết người diệt khẩu, hoặc động đến gia quyến hắn, chuyện này sẽ không còn chỉ dừng ở An Bình Hầu phủ.”

Câu này là cảnh cáo.

Cố thị cắn chặt môi, không dám nói tiếp.

Thẩm Thanh Dao đứng sau Cố thị, sắc mặt khó coi đến cực điểm.

Nàng nhìn Thẩm Nguyệt Chi, trong mắt ngoài oán độc còn có hoảng sợ.

Không thể để chuyện này tiếp tục.

Nếu mẫu thân nàng bị kéo xuống, nàng cũng xong.

Nếu thanh danh nàng vì vụ Trưởng công chúa phủ đã nứt, vậy chuyện thuốc độc này một khi truyền ra, đừng nói Thái tử phi, ngay cả quý môn bình thường cũng chưa chắc dám cưới nàng.

Nàng không thể để Thẩm Nguyệt Chi tiếp tục sống yên ổn.

Không thể.

Thẩm Thanh Dao cúi đầu, tay siết chặt khăn đến mức móng tay gần như đâm rách vải.

Đúng lúc ấy, ngoài thư phòng có ma ma vội vàng bước vào bẩm báo:

“Hầu gia, lão phu nhân, trong cung truyền chỉ. Ba ngày sau Hoàng hậu nương nương mở cung yến thưởng nguyệt, mời các phủ mang nữ quyến vào cung.”

Thẩm lão phu nhân nhíu mày.

Cung yến.

Vào lúc này?

Thẩm Thanh Dao chậm rãi ngẩng đầu.

Trong đôi mắt còn đẫm nước của nàng, một tia sáng lạnh lẽo dần hiện lên.

Cung yến thưởng nguyệt.

Hoàng hậu.

Thái tử.

Đó là cơ hội cuối cùng của nàng.

Nếu trong cung yến ấy, Thẩm Nguyệt Chi bị hủy triệt để, bị gắn tội mưu hại đích tỷ, dùng thuốc hại người, hoặc quyến rũ hoàng tử…

Vậy tất cả ánh mắt nghi ngờ sẽ chuyển khỏi Cố thị.

Nàng vẫn có cơ hội giữ vị trí đích nữ trong sạch.

Vẫn có cơ hội để Thái tử nhìn nàng như trước.

Thẩm Thanh Dao cúi đầu thật sâu, che đi oán độc trong mắt.

Thẩm Nguyệt Chi.

Lần này, ta nhất định khiến ngươi không còn đường bước ra khỏi cung.

· · ·
← Chương trước Mục lục Chương tiếp →
Trợ lý AI
Trợ lý AI
Tư vấn truyện · Luôn sẵn sàng
👋 Xin chào! Mình là trợ lý AI của LinkTruyen.

Mình có thể giúp bạn:
  • Gợi ý truyện phù hợp
  • Giải thích các thể loại
  • Hướng dẫn sử dụng web
Bạn muốn đọc truyện thể loại gì? 😊