Thứ Nữ Trọng Sinh
Thứ Nữ Trọng Sinh · 📖

Hôn Sự

Chương 4 chương 🔄 Đang ra

Tin Thẩm Nguyệt Chi được phu nhân thế gia khen trong Tĩnh Hương điện truyền về An Bình Hầu phủ nhanh hơn nàng tưởng.

Chưa đến chiều hôm ấy, hạ nhân trong phủ đã bắt đầu xì xào.

“Nghe nói nhị tiểu thư hôm nay ở cung yến đoán đúng hương liệu của Thái y viện.”

“Không phải nói nhị tiểu thư chỉ là thứ nữ không được dạy dỗ sao?”

“Dù sao Diệp di nương năm xưa cũng hiểu y lý, có lẽ nhị tiểu thư học được chút ít.”

“Nhưng đại tiểu thư hôm nay cũng được Thái tử nhìn thêm vài lần đó. Đích nữ vẫn là đích nữ, đâu phải thứ nữ có thể so.”

Những lời ấy truyền đến Nguyệt Lan viện, Tử Tô nghe vừa vui vừa lo.

Vui vì cuối cùng cũng có người biết tiểu thư nhà mình không phải kẻ thô thiển.

Lo vì chính điều ấy sẽ khiến chính viện càng đề phòng.

Thẩm Nguyệt Chi ngược lại rất bình tĩnh.

Nàng ngồi bên cửa sổ, trước mặt là cuốn y thư bìa xanh của Diệp Lan Tâm. Đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua dòng chữ bị xé dở về Tán Hồn Đằng, ánh mắt không gợn sóng.

Tử Tô nhìn nàng, nhịn không được nói: “Tiểu thư, hôm nay người làm rất tốt. Nô tỳ nghe nha hoàn ngoài viện nói, mấy vị phu nhân đều khen người có chừng mực.”

“Có chừng mực chưa chắc là chuyện tốt.”

Tử Tô ngẩn ra: “Vì sao ạ?”

Thẩm Nguyệt Chi khép y thư lại.

“Trong An Bình Hầu phủ này, bọn họ muốn ta vô dụng, muốn ta nhút nhát, muốn ta làm nền cho Thẩm Thanh Dao. Một khi người ngoài biết ta không ngu ngốc, bọn họ sẽ thấy ta khó khống chế hơn.”

Tử Tô hơi biến sắc.

“Ý tiểu thư là… phu nhân sẽ ra tay?”

“Không chỉ Cố thị.”

Thẩm Nguyệt Chi nhìn ra sân, nơi vài chiếc lá vàng đang rơi xuống.

“Còn tổ mẫu.”

Quả nhiên, đến chạng vạng, chính viện truyền lời bảo nàng đến Thọ An đường dùng bữa.

Nói là dùng bữa, nhưng Thẩm Nguyệt Chi biết, từ khi Diệp Lan Tâm qua đời, Thọ An đường chưa từng thật sự xem nàng là người trong nhà.

Gọi nàng đến, chắc chắn không phải vì nhớ thương.

Thẩm Nguyệt Chi thay một bộ váy màu nhạt, chỉ mang theo Tử Tô. Khi bước vào Thọ An đường, nàng thấy trong phòng đã có đủ người.

Thẩm lão phu nhân ngồi trên chủ vị.

Cố thị ngồi bên phải, vẫn là dáng vẻ hiền đức đoan trang.

Thẩm Thanh Dao ngồi cạnh Cố thị, hôm nay thay một bộ váy trắng thêu hoa lan, gương mặt còn vương vẻ mệt mỏi sau cung yến, nhưng ánh mắt khi nhìn Thẩm Nguyệt Chi lại không hề yếu đuối.

Thẩm Hoài Viễn cũng có mặt.

Ông cau mày, có vẻ đã nghe qua chuyện sắp nói, nhưng chưa quyết định rõ thái độ.

Thẩm Nguyệt Chi hành lễ.

“Tổ mẫu, phụ thân, phu nhân.”

Thẩm lão phu nhân nhíu mày khi nghe nàng gọi Cố thị là phu nhân, nhưng không lập tức trách mắng.

“Ngồi đi.”

Thẩm Nguyệt Chi ngồi xuống vị trí cuối cùng.

Bữa cơm diễn ra rất yên tĩnh.

Thẩm Thanh Dao thỉnh thoảng nói vài câu về cung yến, Cố thị dịu dàng hỏi nàng có mệt không. Thẩm lão phu nhân nghe đến chuyện Thái tử nhìn Thẩm Thanh Dao thêm vài lần, sắc mặt tốt hơn hẳn.

“Thanh Dao là đích nữ Hầu phủ ta, dung mạo tài tình đều không kém ai. Nếu thật có cơ hội vào Đông cung, đó là phúc khí của cả An Bình Hầu phủ.”

Thẩm Thanh Dao cúi đầu, gương mặt đỏ lên.

“Tổ mẫu đừng nói vậy, cháu gái không dám nghĩ xa.”

Miệng nói không dám, nhưng đôi mắt lại sáng lên.

Thẩm Nguyệt Chi cúi mắt uống trà.

Kiếp trước, cũng chính từ sau cung yến này, cả phủ bắt đầu đặt kỳ vọng vào Thẩm Thanh Dao vào Đông cung. Tất cả tài nguyên trong phủ đều dồn cho nàng ta. Còn Thẩm Nguyệt Chi, vì bị xem là chướng ngại và nền đối lập, rất nhanh bị an bài một hôn sự thấp kém.

Nghĩ đến đây, đầu ngón tay nàng khẽ siết chén trà.

Quả nhiên, Thẩm lão phu nhân rất nhanh chuyển ánh mắt về phía nàng.

“Nguyệt Chi cũng đã mười sáu rồi.”

Cố thị đặt đũa xuống, dịu dàng tiếp lời: “Đúng vậy. Thiếp thân gần đây cũng đang nghĩ đến chuyện này. Nữ nhi lớn rồi, hôn sự không thể chậm trễ.”

Thẩm Hoài Viễn nhíu mày: “Nguyệt Chi còn nhỏ.”

Thẩm lão phu nhân hừ nhẹ: “Mười sáu mà còn nhỏ gì nữa? Thanh Dao là đích nữ, hôn sự tự nhiên phải chọn kỹ. Nhưng Nguyệt Chi là thứ nữ, chậm thêm nữa thì còn chọn được nhà nào tốt?”

Tử Tô đứng sau lưng Thẩm Nguyệt Chi lập tức căng thẳng.

Thẩm Nguyệt Chi lại không có phản ứng gì.

Nàng chỉ đặt chén trà xuống, yên lặng nghe.

Cố thị nói: “Mẫu thân nói phải. Thiếp thân có để ý một nhà, tuy không phải cao môn đại hộ, nhưng gia phong cũng coi như sạch sẽ. Công tử nhà ấy họ Chu, tên Chu Tử Khiêm, là con trai thứ của Chu gia ở thành đông. Phụ thân hắn làm quan thất phẩm, nhà tuy không hiển quý, nhưng người trẻ tuổi đọc sách, tính tình ôn hòa. Với thân phận của Nguyệt Chi, cũng xem như xứng đôi.”

Chu Tử Khiêm.

Cái tên ấy vừa vang lên, trong tai Thẩm Nguyệt Chi như có một tiếng sấm nổ.

Kiếp trước, chính là hắn.

Nam nhân bên ngoài luôn mặc áo xanh, nói năng nho nhã, trước mặt trưởng bối thì cúi đầu lễ phép. Ai cũng nói hắn tính tình ôn hòa, biết đọc sách, tuy gia thế thấp nhưng là người có thể gửi gắm.

Nàng khi đó bị ép gả cho hắn.

Đêm tân hôn, hắn còn dịu dàng gọi nàng là phu nhân.

Nhưng chưa đầy ba tháng, hắn đã lộ bản chất.

Háo sắc, vũ phu, nghiện rượu.

Hắn đánh nha hoàn, đánh thông phòng, sau đó đánh cả nàng.

Mỗi lần say rượu đều nói nàng là thứ nữ Hầu phủ bị nhà mẹ đẻ bỏ rơi, gả cho hắn đã là trèo cao, còn dám giữ dáng vẻ tiểu thư với ai.

Kiếp trước, Thẩm Nguyệt Chi từng nghe một tin đồn trước khi gả: Chu Tử Khiêm từng đánh chết một thông phòng, nhưng bị Chu gia dùng bạc đè xuống. Khi đó nàng không có cách chứng minh, cũng không ai tin nàng.

Sau này nàng mới biết, tin đồn đó là thật.

Nữ tử kia tên A Liên, vốn là nha hoàn trong viện Chu Tử Khiêm, bị hắn cưỡng ép làm thông phòng. Vì muốn chạy trốn, nàng bị hắn đánh đến chết, rồi Chu gia nói nàng bệnh chết, lén chôn ở bãi tha ma phía tây thành.

Kiếp trước, Thẩm Nguyệt Chi biết được sự thật quá muộn.

Kiếp này, Cố thị lại muốn đẩy nàng vào hố lửa ấy.

Thẩm Thanh Dao nhìn Thẩm Nguyệt Chi, ánh mắt giấu không được một chút khoái ý.

Hôm qua ở cung yến, Thẩm Nguyệt Chi khiến nàng mất thế. Vậy hôm nay, một hôn sự thấp kém là lời nhắc nhở rõ ràng nhất: dù nàng có được vài phu nhân khen một câu, nàng vẫn chỉ là thứ nữ.

Thứ nữ thì phải gả thấp.

Không có tư cách đứng gần hoàng quyền.

Không có tư cách trở thành đối thủ của đích nữ.

Thẩm Hoài Viễn trầm mặc một lúc, hỏi: “Chu gia… có phải thấp quá không?”

Cố thị nhẹ nhàng đáp: “Hầu gia thương Nguyệt Chi, thiếp thân hiểu. Nhưng nói cho cùng, nàng là thứ nữ. Nếu chọn nhà quá cao, người ta chưa chắc thật lòng đối đãi. Chu gia tuy thấp hơn Hầu phủ, nhưng vì vậy càng không dám bạc đãi nàng. Nàng gả qua đó làm chính thê, chẳng phải tốt hơn gả vào cao môn làm thiếp sao?”

Lời này nghe rất có lý.

Thẩm lão phu nhân gật đầu: “Đúng. Thứ nữ có thể làm chính thê đã là phúc. Chẳng lẽ còn muốn như Thanh Dao, trèo vào Đông cung sao?”

Thẩm Thanh Dao vội nói: “Tổ mẫu, muội muội chắc không nghĩ vậy đâu.”

Một câu tưởng như giải vây, nhưng lại lặng lẽ chụp lên đầu nàng cái bóng “có thể vọng tưởng trèo cao”.

Thẩm Nguyệt Chi bỗng cười nhẹ.

Mọi người đều nhìn nàng.

Cố thị dịu dàng hỏi: “Nguyệt Chi, con thấy sao?”

Kiếp trước, nàng đã phản đối.

Nàng khóc, cầu phụ thân, nói mình không muốn gả.

Kết quả Thẩm lão phu nhân mắng nàng không biết tốt xấu. Cố thị nói nàng bị chiều hư. Thẩm Thanh Dao khóc nói muội muội có phải vì thấy nàng được Thái tử chú ý nên mới không cam lòng gả thấp.

Cuối cùng, phụ thân chỉ thở dài: “Nguyệt Chi, con là thứ nữ, hôn sự này đã không tệ.”

Lần này, Thẩm Nguyệt Chi không khóc.

Nàng chỉ đứng dậy, cúi đầu hành lễ.

“Hôn sự đại sự, nữ nhi không dám tự tiện bàn luận. Nếu tổ mẫu, phụ thân và phu nhân đều thấy tốt, nữ nhi nghe theo là được.”

Cả phòng yên tĩnh trong thoáng chốc.

Ngay cả Cố thị cũng hơi bất ngờ.

Bà vốn tưởng Thẩm Nguyệt Chi sau hai ngày liên tiếp phản kháng sẽ không chịu ngoan ngoãn. Bà đã chuẩn bị sẵn lời để ép nàng, không ngờ nàng lại nhận lời dễ dàng như vậy.

Thẩm Thanh Dao cũng nghi ngờ nhìn nàng.

Thẩm lão phu nhân thì hài lòng hơn hẳn.

“Biết thân phận là tốt. Cố thị, ngày mai cho Chu gia đến phủ uống trà. Nếu người không tệ, việc này cứ định trước.”

Thẩm Hoài Viễn nhìn Thẩm Nguyệt Chi, trong lòng không hiểu sao có chút không thoải mái.

Nàng quá bình tĩnh.

Bình tĩnh đến mức không giống một nữ nhi đang nghe bàn hôn sự của mình.

“Nguyệt Chi.” Ông chần chừ nói, “Con thật sự bằng lòng?”

Thẩm Nguyệt Chi ngẩng đầu nhìn ông.

“Phụ thân không phải cũng thấy, thứ nữ có nơi gả là tốt rồi sao?”

Thẩm Hoài Viễn cứng người.

Đó rõ ràng là lời Thẩm lão phu nhân nói, nhưng hắn không phản bác. Không phản bác, trong mắt Thẩm Nguyệt Chi, chẳng khác nào đồng ý.

Câu này như một chiếc kim nhỏ đâm vào ngực ông.

Cố thị vội cười: “Được rồi, Nguyệt Chi hiểu chuyện, Hầu gia nên vui mới phải.”

Thẩm Nguyệt Chi không nói thêm.

Nàng rời Thọ An đường rất nhanh.

Vừa về đến Nguyệt Lan viện, Tử Tô liền đóng cửa lại, mắt đỏ lên vì sốt ruột.

“Tiểu thư, người sao có thể nhận lời? Chu gia kia thấp hơn Hầu phủ nhiều như vậy. Phu nhân rõ ràng muốn ép người gả thấp!”

Thẩm Nguyệt Chi bình tĩnh ngồi xuống.

“Không nhận lời, nàng ta sẽ nói ta vọng tưởng trèo cao. Nhận lời, nàng ta mới yên tâm cho Chu gia vào phủ.”

Tử Tô ngẩn ra.

“Tiểu thư muốn…”

“Muốn phá hôn sự, trước hết phải để con mồi bước vào sân.”

Thẩm Nguyệt Chi lấy giấy bút ra, viết vài cái tên và địa điểm.

Chu gia thành đông.

Bãi tha ma phía tây.

Nha hoàn A Liên.

Một bà vú họ Lý từng hầu hạ trong viện Chu Tử Khiêm.

Một gã sai vặt tên Tam Thuận, kiếp trước sau khi uống rượu từng lỡ miệng nói ra chuyện A Liên bị đánh chết.

Nàng viết xong, đưa giấy cho Tử Tô.

“Ngươi có người thân nào đáng tin ngoài phủ không?”

Tử Tô suy nghĩ rất nhanh: “Ca ca nô tỳ làm việc ở cửa hàng gạo phía tây thành. Người rất kín miệng.”

“Tốt. Đưa giấy này cho ca ca ngươi. Bảo hắn không cần điều tra nhiều, chỉ cần đến bãi tha ma phía tây hỏi thăm mộ của một nha hoàn tên A Liên, chết khoảng hai năm trước. Sau đó tìm bà vú họ Lý từng làm ở Chu gia. Nếu có thể, hỏi thêm gã sai vặt Tam Thuận.”

Tử Tô nhìn những cái tên trên giấy, sắc mặt dần thay đổi.

“Tiểu thư, người… người biết Chu công tử có vấn đề?”

Thẩm Nguyệt Chi không trả lời thẳng.

“Chỉ là từng nghe chút lời đồn.”

Tử Tô lập tức hiểu chuyện này rất quan trọng, vội cất giấy vào tay áo.

“Nô tỳ đi ngay.”

“Cẩn thận. Đừng để người trong chính viện biết.”

“Vâng.”

Tử Tô rời đi trong bóng đêm.

Thẩm Nguyệt Chi ngồi một mình trong phòng.

Ngoài cửa sổ, trăng non treo trên ngọn cây, ánh sáng lạnh rơi xuống bậc thềm.

Nàng chậm rãi nhắm mắt.

Một đoạn ký ức kiếp trước ùa về.

Chu Tử Khiêm say rượu đạp cửa phòng nàng, nắm tóc nàng kéo xuống đất, miệng mắng: “Một thứ nữ bị Hầu phủ vứt ra ngoài như ngươi, còn tưởng mình là tiểu thư cao quý? Nếu không phải mẹ cả ngươi năn nỉ, Chu gia ta thèm cưới ngươi sao?”

Nàng khi đó ôm cánh tay bầm tím, cắn răng không khóc.

Nhưng đêm ấy, nàng nhớ mẫu thân đến phát điên.

Nếu Diệp Lan Tâm còn sống, liệu có ai dám ép nàng vào hôn sự như vậy không?

Đời này, tuyệt đối không.

Sáng hôm sau, Chu gia quả nhiên đến.

Chu Tử Khiêm mặc áo xanh nhạt, tóc buộc ngọc quan, dáng vẻ thư sinh nhã nhặn. Hắn theo mẫu thân vào phủ, gặp Thẩm lão phu nhân và Thẩm Hoài Viễn thì hành lễ rất chuẩn. Nói chuyện cũng ôn hòa, từng câu từng chữ đều khiến người khác thấy đây là một công tử có giáo dưỡng.

Thẩm lão phu nhân càng nhìn càng hài lòng.

Cố thị cũng mỉm cười.

“Chu công tử đọc sách nhiều năm, nghe nói sang năm còn muốn dự khoa cử?”

Chu Tử Khiêm khiêm tốn đáp: “Vãn bối tài học nông cạn, chỉ dám thử sức. Nếu may mắn có chút công danh, sau này nhất định sẽ chăm sóc gia đình thật tốt.”

Câu này khiến Thẩm lão phu nhân rất vừa ý.

Có chí tiến thủ.

Gia thế thấp hơn Hầu phủ, lại là người đọc sách.

Vừa đủ để khống chế, cũng vừa đủ nghe không quá mất mặt.

Thẩm Thanh Dao ngồi bên cạnh Cố thị, ánh mắt thỉnh thoảng lướt qua Thẩm Nguyệt Chi.

Nàng muốn nhìn thấy sự bất an, xấu hổ hoặc tuyệt vọng trên mặt thứ muội.

Nhưng Thẩm Nguyệt Chi chỉ yên lặng ngồi đó, tay đặt trên đầu gối, thần sắc bình tĩnh.

Chu Tử Khiêm cũng lén nhìn nàng vài lần.

Kiếp trước, lần đầu gặp mặt hắn cũng nhìn nàng như vậy. Ánh mắt hắn không quá lộ liễu, nhưng mang theo sự đánh giá của nam nhân nhìn một món đồ sắp thuộc về mình.

Thẩm Nguyệt Chi hạ mắt, che đi vẻ lạnh trong đáy mắt.

Đợi gần nửa canh giờ, bên ngoài bỗng có tiếng ồn.

Một nha hoàn vội vàng bước vào, sắc mặt hoảng hốt.

“Lão phu nhân, Hầu gia, bên ngoài… bên ngoài có người đến kêu oan.”

Thẩm lão phu nhân nhíu mày: “Kêu oan gì? Không thấy trong phủ đang có khách sao?”

Nha hoàn run giọng: “Là… là một phụ nhân họ Lý. Bà ta nói muốn gặp Chu công tử, đòi công đạo cho nữ nhi đã chết.”

Sắc mặt Chu Tử Khiêm biến đổi trong nháy mắt.

Rất nhanh.

Nhưng Thẩm Nguyệt Chi thấy.

Cố thị cũng nhíu mày.

Mẫu thân Chu Tử Khiêm lập tức nói: “Chắc là kẻ điên ở đâu đến quấy rối. Hầu gia, lão phu nhân, xin đừng để kẻ hạ tiện làm bẩn tai.”

Nhưng bên ngoài tiếng khóc đã truyền vào.

“Chu Tử Khiêm! Ngươi trả mạng nữ nhi ta! A Liên chết oan! Nàng bị ngươi đánh chết, không phải bệnh chết!”

Cả sảnh lập tức yên tĩnh.

Thẩm lão phu nhân sắc mặt đại biến.

Thẩm Hoài Viễn đứng bật dậy.

Chu Tử Khiêm gượng cười: “Chuyện này… vãn bối không biết bà ta nói gì. Có lẽ nhận nhầm người.”

Thẩm Nguyệt Chi lúc này mới chậm rãi ngẩng đầu.

“Nhận nhầm sao?”

Mọi ánh mắt đổ về phía nàng.

Thẩm Nguyệt Chi nhìn Chu Tử Khiêm, giọng rất nhẹ: “Nếu nhận nhầm, vì sao Chu công tử vừa nghe tên A Liên, mặt đã trắng?”

Chu Tử Khiêm cứng họng.

Mẫu thân hắn lập tức giận dữ: “Nhị tiểu thư nói vậy là có ý gì? Một nữ nhi chưa xuất giá, há có thể tùy tiện nhắc chuyện nam tử và nha hoàn?”

Thẩm Nguyệt Chi không đổi sắc mặt.

“Chính vì ta là nữ nhi chưa xuất giá, nên càng phải hỏi rõ. Nếu người hôm nay được bàn hôn sự với ta từng đánh chết thông phòng, chẳng lẽ ta còn phải giả vờ không nghe thấy để giữ thể diện cho Chu gia?”

Cố thị sắc mặt trầm xuống.

“Nguyệt Chi, chưa tra rõ, không thể nói bừa.”

Thẩm Nguyệt Chi nhìn bà.

“Phu nhân nói phải. Vậy thì tra.”

Nàng đứng dậy, hướng Thẩm Hoài Viễn hành lễ.

“Phụ thân, người ngoài đã kêu oan đến tận cửa Hầu phủ. Nếu hôm nay đè xuống, ngày mai người trong kinh sẽ nói An Bình Hầu phủ vì vội gả thứ nữ mà không cần hỏi nhân phẩm nhà trai. Phụ thân luôn trọng thể diện, chắc sẽ không muốn chuyện như vậy truyền ra.”

Thẩm Hoài Viễn sắc mặt khó coi.

Lời này đánh trúng chỗ yếu của ông.

Thẩm lão phu nhân thì giận đến tay run.

“Hôn sự còn chưa định, đã nháo thành như vậy!”

Thẩm Nguyệt Chi cúi đầu: “Vì chưa định nên mới còn kịp tra.”

Một câu khiến cả sảnh không ai phản bác được.

Thẩm Hoài Viễn trầm giọng: “Đưa người vào.”

Không lâu sau, một phụ nhân áo vải bị nha hoàn dẫn vào. Bà tóc đã bạc một nửa, gương mặt tiều tụy, vừa vào đã quỳ sụp xuống đất.

“Dân phụ Lý thị, cầu Hầu gia làm chủ! Nữ nhi A Liên của dân phụ năm xưa vào Chu gia làm nha hoàn, bị Chu công tử cưỡng ép làm thông phòng. Sau đó vì muốn rời khỏi Chu gia, bị hắn say rượu đánh đến chết. Chu gia lại nói con ta bệnh chết, chỉ đưa mười lượng bạc bịt miệng rồi chôn con ta ở bãi tha ma phía tây thành!”

Chu Tử Khiêm vội nói: “Nói bậy! Ngươi ngậm máu phun người!”

Lý thị từ trong tay áo lấy ra một mảnh vải cũ và một chiếc vòng bạc méo mó.

“Đây là vòng tay của nữ nhi ta. Khi ta đào mộ nàng, trên xương tay còn đeo thứ này. Người khám thi thể nói xương sườn nàng gãy ba cái, xương tay cũng nứt. Nếu là bệnh chết, sao lại như vậy?”

Chu phu nhân sắc mặt trắng bệch.

Chu Tử Khiêm đã không còn giữ nổi dáng vẻ nho nhã.

“Ngươi đào mộ? Ngươi là người điên! Kẻ điên nói gì mà tin được?”

Lý thị khóc đến khàn giọng: “Ta điên? Ta nếu không giả điên, có thể sống đến hôm nay để tố cáo ngươi sao?”

Thẩm Hoài Viễn lập tức nhìn Chu Tử Khiêm.

“Chu công tử, chuyện này rốt cuộc là thế nào?”

Chu Tử Khiêm môi run lên: “Hầu gia, vãn bối thật sự không biết. Một nha hoàn chết bệnh, sao có thể đổ lên đầu vãn bối?”

Thẩm Nguyệt Chi bỗng nói: “Tử Tô.”

Tử Tô lập tức bước vào, phía sau còn dẫn theo một nam tử gầy nhỏ mặc áo vải.

Nam tử vừa thấy Chu Tử Khiêm, chân liền mềm nhũn.

Chu Tử Khiêm sắc mặt hoàn toàn thay đổi.

“Tam Thuận?”

Thẩm Nguyệt Chi nhìn hắn.

“Xem ra Chu công tử nhận ra người này.”

Tam Thuận quỳ xuống, run rẩy nói: “Hầu gia tha mạng! Tiểu nhân từng là gã sai vặt trong viện Chu công tử. Năm đó A Liên cô nương quả thật bị công tử đánh chết. Tiểu nhân tận mắt thấy công tử sau khi uống rượu đá nàng ngã xuống đất, còn dùng ghế đập vào lưng nàng. Sau đó Chu phu nhân sai người khiêng xác ra ngoài, nói là bệnh chết…”

Chu phu nhân hét lên: “Nói bậy! Các ngươi thông đồng hãm hại con ta!”

Thẩm Nguyệt Chi bình tĩnh nói: “Một phụ nhân họ Lý có thể là điên, một gã sai vặt có thể bị mua chuộc. Nhưng nếu đào mộ nghiệm thương, nếu tìm lại đại phu năm đó, nếu hỏi những người từng hầu hạ trong viện Chu công tử, có lẽ sẽ biết ai đang nói thật.”

Sảnh đường yên tĩnh đến đáng sợ.

Thẩm lão phu nhân nhìn Cố thị, sắc mặt âm trầm.

Cố thị chưa từng nghĩ chuyện này lại bung ra ngay trong buổi xem mặt.

Bà chọn Chu Tử Khiêm vì hắn bề ngoài nho nhã, gia thế thấp, dễ khống chế. Bà cũng từng nghe chút lời đồn, nhưng nghĩ Chu gia đã đè xuống, lại là chuyện thông phòng hạ tiện, không đáng lo.

Ai ngờ Thẩm Nguyệt Chi lại biết.

Còn đem người đến ngay trước mặt cả phủ.

Thẩm Hoài Viễn giận dữ phất tay.

“Chu gia giấu chuyện như vậy, còn dám đến Hầu phủ bàn hôn sự? Tiễn khách!”

Chu phu nhân còn muốn giải thích, nhưng đã bị ma ma mời ra ngoài. Chu Tử Khiêm nhìn Thẩm Nguyệt Chi, ánh mắt oán độc không còn che giấu.

Thẩm Nguyệt Chi chỉ lạnh lùng nhìn hắn.

Kiếp trước, nàng sợ ánh mắt này.

Kiếp này, nàng chỉ thấy buồn nôn.

Sau khi Chu gia bị đuổi đi, Thọ An đường rơi vào im lặng.

Thẩm lão phu nhân tức giận đến ngực phập phồng.

“Cố thị, đây là người ngươi chọn?”

Cố thị lập tức đứng dậy nhận lỗi.

“Là con dâu sơ suất. Con dâu chỉ nghe người ngoài nói Chu công tử đọc sách có lễ, không ngờ…”

Thẩm Thanh Dao cũng vội nói: “Mẫu thân cũng là vì muội muội suy nghĩ. Ai biết Chu gia che giấu kỹ như vậy.”

Thẩm Nguyệt Chi nhìn mẹ con họ diễn, không lên tiếng.

Thẩm Hoài Viễn nhìn nàng, ánh mắt phức tạp.

“Nguyệt Chi, những người này… là con tìm đến?”

Thẩm Nguyệt Chi cúi đầu.

“Con chỉ nghe chút lời đồn, sợ hôn sự ảnh hưởng thể diện Hầu phủ, nên sai Tử Tô hỏi thử. Không ngờ thật sự có chuyện.”

Thể diện Hầu phủ.

Nàng trả lại nguyên xi lý do mà họ dùng để ép nàng.

Thẩm Hoài Viễn nghẹn lại.

Thẩm lão phu nhân cũng không thể trách nàng.

Bởi vì nếu không có nàng, An Bình Hầu phủ hôm nay suýt nữa đã đính hôn với một kẻ đánh chết thông phòng. Chuyện này truyền ra ngoài, người mất mặt không chỉ là Thẩm Nguyệt Chi, mà là cả Hầu phủ.

Cuối cùng, Thẩm lão phu nhân chỉ lạnh giọng nói: “Hôn sự này hủy. Sau này chọn người, tra kỹ hơn.”

Thẩm Nguyệt Chi cúi đầu.

“Vâng.”

Nàng biết, chuyện chưa kết thúc.

Họ còn sẽ chọn người khác.

Nhưng ít nhất, Chu Tử Khiêm đã bị loại khỏi đời nàng.

Kiếp này, nàng sẽ không bước vào chiếc lồng ấy nữa.

Trở về Nguyệt Lan viện, trời đã tối.

Tử Tô vừa đóng cửa đã thở phào thật mạnh.

“Tiểu thư, hôm nay dọa chết nô tỳ. May mà ca ca nô tỳ tìm được Lý thị và Tam Thuận kịp lúc.”

“Làm tốt lắm.”

Tử Tô đỏ mắt: “Nếu không phải tiểu thư biết trước người kia có vấn đề, hôn sự này mà định xuống thì…”

Nàng không dám nói tiếp.

Thẩm Nguyệt Chi cũng không nói.

Kiếp trước, hôn sự ấy đã thật sự định xuống.

Nàng từng sống qua địa ngục kia.

Cho nên đời này, nàng càng không thể thua.

Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng gõ nhẹ.

Tử Tô cảnh giác: “Ai?”

Một giọng nam xa lạ đáp: “Tiểu nhân là người ở hiệu thuốc Thanh Phong, có người nhờ đưa thuốc trị phong hàn cho nhị tiểu thư.”

Tử Tô nhìn Thẩm Nguyệt Chi.

Thẩm Nguyệt Chi khẽ gật đầu.

Tử Tô mở cửa nhận một chiếc hộp nhỏ bằng gỗ đàn, bên ngoài không có ký hiệu gì đặc biệt. Người đưa thuốc giao xong liền rời đi, không nói thêm.

Tử Tô đóng cửa, đặt hộp lên bàn.

“Tiểu thư, ai lại đưa thuốc lúc này?”

Thẩm Nguyệt Chi mở hộp.

Bên trong quả nhiên có vài gói thuốc trị phong hàn, mùi rất sạch, không lẫn tạp hương. Dưới gói thuốc có kẹp một tờ giấy nhỏ.

Nàng lấy ra.

Trên giấy chỉ có một dòng chữ.

Muốn biết mẫu thân nàng chết vì bệnh gì, ngày mai đến trà lâu Thanh Phong.

Thẩm Nguyệt Chi nhìn dòng chữ ấy, đầu ngón tay chậm rãi siết lại.

Tử Tô hít nhẹ một hơi.

“Tiểu thư…”

Thẩm Nguyệt Chi không đáp.

Nàng lật tờ giấy lại.

Ở góc giấy có một dấu mực rất nhạt, giống như một chữ Cảnh được viết vội rồi cố ý làm mờ.

Trong đầu nàng bỗng hiện lên ánh mắt yên tĩnh sau bình phong ở Tĩnh Hương điện.

Tam hoàng tử.

Tiêu Cảnh Hành.

· · ·
← Chương trước Mục lục Chương tiếp →
Trợ lý AI
Trợ lý AI
Tư vấn truyện · Luôn sẵn sàng
👋 Xin chào! Mình là trợ lý AI của LinkTruyen.

Mình có thể giúp bạn:
  • Gợi ý truyện phù hợp
  • Giải thích các thể loại
  • Hướng dẫn sử dụng web
Bạn muốn đọc truyện thể loại gì? 😊