Danh tiết
Khi Thẩm Nguyệt Chi trở về An Bình Hầu phủ, trời đã xế chiều.
Xe ngựa dừng trước cửa hông, Tử Tô đỡ nàng xuống, trong tay còn xách mấy gói thuốc vừa mua ở hiệu thuốc Thanh Phong. Nhìn từ ngoài vào, chuyến ra phủ hôm nay của nàng không có gì bất thường.
Ra ngoài mua thuốc.
Đi rồi về.
Không quá lâu, không lén lút, cũng không để người ta bắt được sơ hở.
Nhưng trong tay áo Thẩm Nguyệt Chi, tờ toa thuốc cũ do Diệp Lan Tâm viết lại nặng như một tảng đá.
Không được thay Hàn Tức thảo bằng Tán Hồn Đằng.
Dòng chữ ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu nàng.
Hàn Tức thảo và Tán Hồn Đằng mùi gần giống, nhưng dược tính trái nhau. Một thứ có thể an thần điều khí, một thứ dùng lâu ngày khiến người bệnh khí huyết hao tổn, bệnh như u uất mà chết.
Mẫu thân nàng từng viết rõ lời cảnh báo ấy.
Vậy năm đó, bà có phải đã nhận ra thuốc của mình bị tráo?
Nếu đã nhận ra, vì sao không nói?
Hay bà đã từng nói, nhưng không ai tin?
Nghĩ đến đây, ánh mắt Thẩm Nguyệt Chi càng lạnh.
Về đến Nguyệt Lan viện, nàng lập tức đóng cửa phòng, lấy hộp gỗ dưới giường ra. Trong hộp đã có y thư bìa xanh và túi thơm màu xanh nhạt của Diệp Lan Tâm. Nàng đặt toa thuốc cũ vào giữa hai thứ ấy, rồi lấy vải trắng bọc lại cẩn thận.
Tử Tô đứng bên cạnh, thấp giọng hỏi: “Tiểu thư, Tam điện hạ thật sự nói Diệp di nương không chết vì bệnh thường sao?”
Thẩm Nguyệt Chi khẽ gật đầu.
Tử Tô hít một hơi lạnh.
Dù trước đó các nàng đã nghi ngờ, nhưng khi nghe có người ngoài cũng nói vậy, cảm giác vẫn khác hẳn.
“Nếu thật là vậy, phu nhân…” Tử Tô ngập ngừng, không dám nói hết.
Thẩm Nguyệt Chi đóng hộp lại.
“Bây giờ chưa đủ chứng cứ.”
“Vậy chúng ta phải làm sao?”
“Trước tiên tra người từng phụ trách thuốc của mẫu thân ta.”
Nàng ngẩng đầu nhìn Tử Tô.
“Năm đó trong viện mẫu thân, ngoài ngươi còn nhớ ai không?”
Tử Tô suy nghĩ một lúc.
“Khi đó nô tỳ còn nhỏ, chỉ nhớ có một ma ma họ Phương từng hầu Diệp di nương. Sau khi Diệp di nương mất không lâu, Phương ma ma bị điều đến thôn trang. Còn có một nha hoàn tên Như Ý, nghe nói bệnh chết. Người phụ trách sắc thuốc khi đó hình như là người trong phòng thuốc của phủ, nhưng mỗi lần đưa thuốc vào đều qua tay chính viện.”
“Qua tay chính viện?”
“Vâng.” Tử Tô nói nhỏ, “Khi đó phu nhân nói Diệp di nương thân thể yếu, thuốc phải kiểm kỹ, tránh hạ nhân sơ suất.”
Thẩm Nguyệt Chi cười lạnh.
Kiểm kỹ.
Hay là tiện tay đổi thuốc?
“Phương ma ma ở thôn trang nào?”
“Dường như là thôn trang phía nam thành, nhưng nô tỳ không chắc.”
Thẩm Nguyệt Chi ghi nhớ cái tên này.
Phương ma ma.
Như Ý.
Phòng thuốc.
Chính viện.
Từng đầu mối nhỏ như sợi chỉ mỏng. Chỉ cần kéo đúng một sợi, có lẽ cả tấm lưới năm đó sẽ dần lộ ra.
Nhưng nàng còn chưa kịp sắp xếp bước tiếp theo, ngoài viện đã truyền đến tiếng bước chân vội vã.
Một nha hoàn thô sử chạy vào bẩm: “Nhị tiểu thư, phu nhân mời người đến chính viện một chuyến.”
Tử Tô lập tức căng thẳng.
Thẩm Nguyệt Chi đặt hộp gỗ vào chỗ cũ, chỉnh lại tay áo.
“Biết rồi.”
Trên đường đến chính viện, Thẩm Nguyệt Chi đã đoán Cố thị sẽ hỏi chuyện nàng ra phủ hôm nay.
Nhưng khi đến nơi, nàng mới phát hiện không chỉ Cố thị có mặt.
Thẩm Thanh Dao cũng ngồi bên cạnh, sắc mặt không tốt lắm.
Trên bàn đặt một chiếc hộp gấm nhỏ. Bên trong là một cây trâm ngọc chạm hoa mẫu đơn, vừa nhìn đã biết là đồ quý.
Cố thị thấy nàng bước vào, nụ cười vẫn dịu dàng.
“Nguyệt Chi về rồi? Thuốc mua được chứ?”
“Đã mua được. Đa tạ phu nhân quan tâm.”
Cố thị gật đầu: “Vậy là tốt. Hôm nay ta gọi con đến cũng không phải chuyện lớn. Sắp tới Trưởng công chúa phủ mở tiệc ngắm hoa, gửi thiệp mời đến Hầu phủ. Thanh Dao đi một mình không tiện, ta muốn con đi cùng.”
Thẩm Nguyệt Chi cúi mắt.
Tiệc ngắm hoa ở Trưởng công chúa phủ.
Kiếp trước, chính là nơi nàng bị hủy danh tiết.
Chuyện xảy ra sau yến thưởng hương không lâu. Khi đó Thẩm Thanh Dao nghe nói Tam hoàng tử từng hỏi về nàng sau cung yến, lập tức sinh lòng ghen ghét. Cố thị liền sắp xếp một cái bẫy trong hoa viên Trưởng công chúa phủ, khiến nàng bị người bắt gặp “tư hội” với một nam tử lạ.
Nàng khi đó không biết gì, bị nha hoàn dẫn đến một đình nhỏ phía sau giả sơn. Nam tử kia đã chờ sẵn, vừa thấy nàng liền cố ý kéo tay áo nàng. Sau đó một đám phu nhân và quý nữ bị dẫn đến, nhìn thấy cảnh ấy.
Dù nàng khóc đến khản giọng nói mình bị hãm hại, cũng không ai tin.
Từ đó thanh danh nàng bị hủy sạch.
Hầu phủ nói vì giữ mặt mũi, chỉ có thể vội vàng gả nàng đi.
Và người được chọn chính là Chu Tử Khiêm.
Kiếp trước, cái bẫy danh tiết này và hôn sự Chu gia nối liền nhau, đẩy nàng vào địa ngục.
Kiếp này, hôn sự Chu gia đã bị nàng phá trước.
Nhưng không ngờ cái bẫy danh tiết vẫn tới.
Chỉ là đổi thành phản kích sau khi nàng được Tiêu Cảnh Hành chú ý.
Thẩm Thanh Dao nhìn nàng, nụ cười hơi nhạt.
“Muội muội không cần căng thẳng. Trưởng công chúa phủ hoa cảnh rất đẹp, đi mở mang tầm mắt cũng tốt. Hôm trước ở Tĩnh Hương điện, muội được phu nhân khen, lần này nếu biểu hiện tốt, cũng có thể kết giao thêm vài vị quý nữ.”
Kết giao?
Hay là khiến nàng mất mặt trước quý nữ?
Thẩm Nguyệt Chi trong lòng sáng như gương, ngoài mặt lại chỉ cúi đầu.
“Đa tạ tỷ tỷ nghĩ cho ta.”
Cố thị mỉm cười: “Tỷ muội trong nhà, vốn nên giúp đỡ lẫn nhau. Hôm trước chuyện Chu gia, Thanh Dao cũng lo cho con suốt. Bên ngoài lời ra tiếng vào, con càng nên xuất hiện một cách đường đường chính chính, để người ta biết An Bình Hầu phủ không vì chuyện ấy mà ảnh hưởng.”
Lời này thật hay.
Nếu nàng không đi, chính là vì chuyện Chu gia mà chột dạ.
Nếu nàng đi, bẫy đang chờ sẵn.
Thẩm Nguyệt Chi ngẩng đầu, ánh mắt yên tĩnh.
“Phu nhân nói phải. Ta đi.”
Thẩm Thanh Dao nhìn nàng.
Không biết vì sao, nàng ta rất không thích dáng vẻ bình tĩnh này của Thẩm Nguyệt Chi.
Giống như bất kể các nàng sắp xếp gì, nàng đều không sợ.
Nhưng nghĩ đến kế hoạch đã bàn với mẫu thân, Thẩm Thanh Dao lại yên tâm hơn.
Một thứ nữ, cho dù có chút thông minh thì sao?
Danh tiết của nữ tử là thứ mỏng như giấy.
Chỉ cần bị người nhìn thấy nàng cùng nam tử lạ ở nơi vắng, dù nàng có trăm cái miệng cũng nói không rõ.
Đến lúc đó, đừng nói Tam hoàng tử, ngay cả nhà thấp kém cũng chưa chắc muốn cưới nàng làm chính thê.
Đợi Thẩm Nguyệt Chi rời khỏi chính viện, Thẩm Thanh Dao mới thu lại nụ cười.
“Mẫu thân, nàng thật sự sẽ mắc bẫy sao?”
Cố thị nâng chén trà, thổi nhẹ bọt nước.
“Người càng tự cho mình thông minh, càng dễ tin vào phán đoán của mình. Hôm nay nàng mới vừa ra phủ gặp ai, con nghĩ nàng không chột dạ sao?”
Thẩm Thanh Dao cắn môi: “Mẫu thân thật sự chắc là Tam hoàng tử để mắt đến nàng?”
Cố thị nhíu mày.
“Người của ta thấy nàng hôm nay từ hiệu thuốc Thanh Phong vòng sang trà lâu Thanh Phong. Dù không biết nàng gặp ai, nhưng hôm trước Tam hoàng tử ở Tĩnh Hương điện đã hỏi về nàng. Dao nhi, con muốn vào Đông cung, không thể để một thứ nữ kéo loạn cục diện.”
Thẩm Thanh Dao siết khăn tay.
“Con muốn Thái tử, không phải Tam hoàng tử.”
“Nhưng con không chịu nổi việc nàng được hoàng tử chú ý.” Cố thị nhàn nhạt nói.
Thẩm Thanh Dao nghẹn lại.
Đúng.
Nàng muốn Thái tử.
Muốn vị trí Thái tử phi.
Muốn người người nhìn lên.
Nhưng nàng càng không chịu nổi Thẩm Nguyệt Chi, một thứ nữ do di nương thấp hèn sinh ra, lại được Tam hoàng tử nhìn đến.
Dù Tam hoàng tử không phải mục tiêu của nàng, hắn vẫn là hoàng tử.
Một thứ nữ dựa vào đâu?
Cố thị đặt chén trà xuống.
“Yên tâm. Lần này, nàng không có cơ hội xoay người.”
Hai ngày sau, Trưởng công chúa phủ mở tiệc ngắm hoa.
Trưởng công chúa là muội muội ruột của đương kim Hoàng thượng, tuy đã ít hỏi triều chính nhưng địa vị vẫn cao. Tiệc ngắm hoa của bà không chỉ có quý nữ thế gia, còn có vài phu nhân danh môn và công tử trẻ tuổi được mời đến ngâm thơ thưởng cảnh.
Nữ quyến và nam khách tuy tách khu, nhưng trong hoa viên rộng lớn, nếu có người cố ý dẫn đường, muốn tạo ra một cảnh “vô tình gặp gỡ” cũng không khó.
Kiếp trước, Thẩm Nguyệt Chi không hiểu điều này.
Kiếp này, khi bước qua cổng Trưởng công chúa phủ, nàng đã nhớ rõ từng lối rẽ trong hoa viên.
Hồ sen phía đông.
Giả sơn phía nam.
Đình nhỏ sau rặng trúc.
Con đường lát đá dẫn đến viện khách nam.
Nơi nàng bị hại kiếp trước chính là đình nhỏ phía sau rặng trúc.
Thẩm Thanh Dao hôm nay mặc váy màu tím nhạt, thanh quý hơn ngày thường. Vì muốn thể hiện vẻ đoan trang trước các phu nhân, nàng ta không quá rực rỡ, nhưng từng chi tiết đều tinh xảo.
Thẩm Nguyệt Chi vẫn mặc màu xanh nhạt, tóc cài trâm gỗ đơn giản, bên hông buộc túi thơm của Diệp Lan Tâm.
Vừa vào tiệc, Thẩm Thanh Dao đã được vài quý nữ quen biết vây quanh.
Có người nhắc đến cung yến hôm trước, cười nói: “Thanh Dao tỷ tỷ hôm ấy được Thái tử điện hạ nhìn thêm mấy lần, sau này đừng quên chúng ta đó.”
Thẩm Thanh Dao đỏ mặt: “Các muội đừng nói bậy.”
Nói là đừng nói bậy, nhưng khóe mắt lại không giấu được ý cười.
Một quý nữ khác nhìn sang Thẩm Nguyệt Chi.
“Vị này là nhị tiểu thư hôm đó nhận ra Hàn Tức thảo?”
Thẩm Nguyệt Chi hành lễ.
“Chỉ là may mắn.”
“May mắn cũng phải biết mới may được.” Người kia cười nói, “Nghe nói nhị tiểu thư hiểu y lý?”
Thẩm Thanh Dao khẽ cười.
“Muội muội chỉ học được chút ít từ Diệp di nương, không dám nhận hiểu.”
Lời này nghe khiêm tốn thay nàng, nhưng nhấn mạnh hai chữ di nương rất khéo.
Thẩm Nguyệt Chi không tranh.
“Đích tỷ nói đúng. Ta chỉ biết chút ít, không dám khoe trước các vị.”
Nàng càng bình tĩnh, Thẩm Thanh Dao càng thấy khó chịu.
Không lâu sau, yến tiệc bắt đầu. Các phu nhân thưởng hoa phẩm trà, quý nữ ngâm thơ, nói chuyện trang sức, hương liệu. Thẩm Nguyệt Chi không chủ động nổi bật, chỉ yên lặng ngồi ở vị trí bên cạnh.
Nhưng vì lần trước ở Tĩnh Hương điện nàng từng được khen, vẫn có vài ánh mắt thỉnh thoảng nhìn sang.
Thẩm Thanh Dao cảm nhận được, nụ cười trên mặt càng thêm cứng.
Giữa tiệc, một nha hoàn áo xanh đi đến bên cạnh Thẩm Nguyệt Chi, cúi đầu nói nhỏ: “Thẩm nhị tiểu thư, bên kia có người nhặt được túi thơm giống của tiểu thư, nói không biết có phải người đánh rơi không. Xin tiểu thư qua xem một chút.”
Tử Tô lập tức nhìn sang túi thơm bên hông Thẩm Nguyệt Chi.
Nó vẫn còn đó.
Thẩm Nguyệt Chi cũng cúi đầu nhìn.
Nha hoàn kia vội nói: “Có lẽ là nô tỳ nhìn nhầm. Nhưng túi thơm kia thêu hình lá lan, thật sự rất giống.”
Lá lan.
Túi thơm của Diệp Lan Tâm cũng thêu lá lan.
Kiếp trước, nàng chính là vì nghe nói tìm được vật giống di vật mẫu thân nên vội vàng đi theo. Khi ấy nàng quá sợ mất đồ của mẹ, không kịp nghĩ nhiều.
Hiện giờ, cùng một lý do lại xuất hiện.
Thẩm Nguyệt Chi cụp mắt.
“Ở đâu?”
“Phía sau rặng trúc bên hồ sen. Không xa.”
Tử Tô muốn nói gì đó, Thẩm Nguyệt Chi đã nhẹ nhàng đặt tay lên mu bàn tay nàng.
“Dẫn đường đi.”
Nha hoàn áo xanh cúi đầu, đáy mắt thoáng hiện một tia vui mừng.
Thẩm Nguyệt Chi đứng dậy.
Thẩm Thanh Dao đang ngồi bên cạnh một quý nữ, thấy nàng rời đi, ánh mắt khẽ lóe.
Cố thị tuy không có mặt ở tiệc này, nhưng người của bà đã sắp xếp đủ.
Nha hoàn áo xanh dẫn Thẩm Nguyệt Chi đi qua con đường nhỏ phía đông, vòng qua hồ sen, rồi hướng về rặng trúc phía nam.
Gió thổi qua lá trúc, phát ra tiếng xào xạc rất nhẹ.
Càng đi, người càng ít.
Tử Tô thấp giọng nói: “Tiểu thư…”
Thẩm Nguyệt Chi đáp rất nhỏ: “Ta biết.”
Đến gần một lối rẽ, Thẩm Nguyệt Chi dừng bước.
“Không phải nói phía sau rặng trúc? Đường này hình như dẫn đến đình nhỏ.”
Nha hoàn áo xanh hơi khựng.
“Tiểu thư nhớ nhầm rồi. Qua đình nhỏ là đến chỗ nhặt được túi thơm.”
Thẩm Nguyệt Chi nhìn nàng.
“Ngươi tên gì?”
Nha hoàn áo xanh lập tức cúi đầu: “Nô tỳ tên Bích Nhi.”
“Là người trong phủ Trưởng công chúa?”
“Vâng.”
“Vậy vì sao tay áo ngươi thêu ký hiệu của An Bình Hầu phủ?”
Bích Nhi sắc mặt trắng bệch.
Nàng theo bản năng thu tay áo lại.
Thẩm Nguyệt Chi cười nhẹ: “Là người của đích tỷ ta?”
Bích Nhi run lên: “Nhị tiểu thư nói gì, nô tỳ không hiểu.”
“Không hiểu cũng không sao.”
Thẩm Nguyệt Chi nhìn về phía đình nhỏ sau rặng trúc.
Ở đó, kiếp trước có một nam tử đang chờ nàng.
Nàng vẫn nhớ mặt hắn.
Một công tử họ Tôn, nhà không cao không thấp, tính tình phong lưu, thường lẫn trong các yến tiệc thế gia. Kiếp trước sau khi chuyện xảy ra, hắn nói là nàng hẹn hắn đến đó. Trong tay hắn còn có một chiếc khăn được cho là của nàng.
Cái khăn ấy vốn là đồ Cố thị sai người đưa cho nàng mấy ngày trước.
Một cái bẫy rất đơn giản.
Nhưng đủ giết chết thanh danh một nữ tử.
Thẩm Nguyệt Chi nhìn Bích Nhi, giọng rất nhẹ.
“Ngươi quay về nói với tỷ tỷ ta, ta đau đầu, muốn đến thủy tạ phía đông nghỉ một lát.”
Bích Nhi hoảng hốt: “Nhị tiểu thư không đi xem túi thơm sao?”
“Túi thơm của ta còn ở bên hông. Cái kia không phải của ta.”
“Nhưng…”
“Hay ngươi nhất định phải dẫn ta đến đình nhỏ?”
Bích Nhi cúi đầu, không dám đáp.
Thẩm Nguyệt Chi nói với Tử Tô: “Đi.”
Nàng xoay người đi về hướng khác.
Bích Nhi đứng tại chỗ, sắc mặt tái nhợt.
Nếu Thẩm Nguyệt Chi không đến đình nhỏ, kế hoạch sẽ hỏng.
Nàng vội vàng chạy về phía tiệc nữ quyến.
Không lâu sau, Thẩm Thanh Dao nghe tin, sắc mặt lập tức trầm xuống.
“Nàng không đi?”
Bích Nhi run rẩy: “Nhị tiểu thư phát hiện nô tỳ không phải người phủ Trưởng công chúa, còn nói muốn đến thủy tạ phía đông nghỉ.”
Thẩm Thanh Dao siết chặt chén trà.
Đồ vô dụng.
Kế hoạch hôm nay không thể hỏng.
Nếu Thẩm Nguyệt Chi không đi, tất cả người được sắp xếp ở đình nhỏ đều thành công cốc.
Thẩm Thanh Dao nhìn về phía nha hoàn thân cận bên cạnh mình, Hồng Ngọc.
“Hồng Ngọc, ngươi đi xem một chút. Nói với nàng, mẫu thân có chuyện cần nói với nàng, bảo nàng đến đình nhỏ phía nam đợi.”
Hồng Ngọc có chút chần chừ: “Tiểu thư, nô tỳ đi sao?”
“Ngươi là người bên cạnh ta, nàng sẽ tin hơn.” Thẩm Thanh Dao hạ giọng, “Nhanh đi.”
Hồng Ngọc đành cúi đầu.
“Vâng.”
Nhưng Thẩm Thanh Dao không ngờ, từ khi Bích Nhi chạy về, Tử Tô đã âm thầm đứng sau một gốc cây gần đó nhìn thấy.
Thẩm Nguyệt Chi không đi thủy tạ phía đông thật.
Nàng đứng ở hành lang khuất phía sau núi đá, nghe Tử Tô vội vàng thuật lại mọi chuyện.
“Hồng Ngọc đang đi về hướng này, tiểu thư, chúng ta làm sao bây giờ?”
Thẩm Nguyệt Chi nhìn về phía đình nhỏ.
“Kiếp trước, người bị dẫn đến đó là ta.”
Tử Tô không hiểu.
“Kiếp trước?”
Thẩm Nguyệt Chi không giải thích, chỉ nói: “Hồng Ngọc đã đến, vậy để nàng ấy đi thay ta.”
Tử Tô ngẩn ra.
Một lát sau, Hồng Ngọc quả nhiên tìm đến.
“Nhị tiểu thư, đại tiểu thư nói phu nhân có chuyện cần truyền lời, xin tiểu thư đến đình nhỏ phía nam đợi một lát.”
Thẩm Nguyệt Chi nhìn nàng, chợt nhíu mày.
“Hồng Ngọc, mặt ngươi sao vậy?”
Hồng Ngọc sững sờ: “Mặt nô tỳ?”
Tử Tô lập tức hiểu ý, tiến lên một bước.
“Hình như dính phấn trắng ở má. Hôm nay nhiều phu nhân quý nữ ở đây, ngươi là nha hoàn của đại tiểu thư, sao lại sơ suất như vậy?”
Hồng Ngọc hoảng hốt, vội giơ tay lau mặt.
Tử Tô thuận thế kéo nàng sang bên cạnh giả sơn, nói: “Để ta xem giúp ngươi. Nếu để đại tiểu thư mất mặt, ngươi chịu nổi không?”
Hồng Ngọc bị dọa, vội đi theo.
Vừa đến chỗ khuất, Thẩm Nguyệt Chi liền bình tĩnh nói: “Bịt miệng.”
Tử Tô sững người một cái rồi lập tức làm theo. Nàng dùng khăn tay bịt miệng Hồng Ngọc, còn Thẩm Nguyệt Chi nhanh chóng lấy chiếc áo choàng mỏng của mình khoác lên người Hồng Ngọc.
Hồng Ngọc trừng mắt, muốn giãy dụa.
Thẩm Nguyệt Chi ghé sát tai nàng, giọng lạnh như nước:
“Nếu bây giờ ngươi kêu lên, ta sẽ lập tức hỏi trước mặt mọi người vì sao nha hoàn thân cận của Thẩm Thanh Dao giả làm người truyền lời Cố thị, dụ ta đến đình nhỏ vắng. Ngươi đoán khi ấy, đích tỷ ta có bảo vệ ngươi không?”
Hồng Ngọc lập tức cứng đờ.
“Ngươi chỉ cần đi đến đình nhỏ, ngồi ở đó một lát.” Thẩm Nguyệt Chi nói, “Nếu kế hoạch của tỷ tỷ ta thật sự trong sạch, ngươi sẽ không sao.”
Nói xong, nàng ra hiệu cho Tử Tô buông tay.
Hồng Ngọc hoảng sợ lắc đầu.
“Nhị tiểu thư, nô tỳ không dám…”
“Ngươi không dám đi vào bẫy mà các ngươi chuẩn bị cho ta?”
Một câu khiến Hồng Ngọc mặt trắng như giấy.
Thẩm Nguyệt Chi không cho nàng cơ hội lựa chọn.
Tử Tô kéo Hồng Ngọc đi về phía đình nhỏ. Bóng dáng Hồng Ngọc mặc áo choàng xanh nhạt, từ phía sau nhìn rất giống Thẩm Nguyệt Chi.
Mà Thẩm Nguyệt Chi xoay người đi theo con đường khác, vòng về gần khu tiệc nữ quyến.
Nàng không lập tức xuất hiện.
Nàng đang chờ.
Chờ cái bẫy tự đóng lại.
Không bao lâu sau, phía đình nhỏ bỗng vang lên tiếng hét.
“A!”
Ngay sau đó là tiếng nữ tử kinh hoảng:
“Có nam nhân! Trong đình có nam nhân!”
Tiếng động lập tức kinh động các phu nhân và quý nữ trong hoa viên.
Thẩm Thanh Dao đang ngồi trong tiệc, vừa nghe tiếng hét, trong mắt lập tức thoáng hiện tia vui mừng, nhưng rất nhanh bị nàng ta giấu đi. Nàng đứng dậy, giả vờ lo lắng.
“Hình như là phía đình nhỏ. Muội muội ta vừa rồi cũng đi về hướng đó, không biết có phải xảy ra chuyện gì không.”
Lời này vừa ra, sắc mặt vài phu nhân liền thay đổi.
Nữ quyến.
Đình nhỏ.
Nam nhân.
Nếu thật sự liên quan đến Thẩm Nguyệt Chi, thanh danh nàng coi như xong.
Thẩm Thanh Dao dẫn đầu chạy về phía đó, vài quý nữ và phu nhân cũng đi theo. Vừa đến gần đình nhỏ, liền thấy một nam tử trẻ tuổi áo xanh bị hai gia đinh giữ lại, dáng vẻ chật vật. Bên trong đình, một nữ tử khoác áo choàng xanh nhạt đang ngồi co rúm, tóc rối, mặt bị che một nửa.
Thẩm Thanh Dao vừa nhìn thấy áo choàng xanh, lập tức nghẹn giọng.
“Muội muội…”
Nàng bước lên một bước, đôi mắt đỏ lên.
“Muội sao lại hồ đồ như vậy?”
Nam tử áo xanh kia lập tức nói: “Là nàng hẹn ta đến! Nàng nói nàng ở Hầu phủ bị bạc đãi, muốn tìm người dựa vào…”
Lời còn chưa dứt, một giọng nói bình tĩnh vang lên sau đám người.
“Ta hẹn ngươi?”
Mọi người quay đầu.
Thẩm Nguyệt Chi đứng bên ngoài đình, áo váy chỉnh tề, tóc cài trâm gỗ, túi thơm màu xanh vẫn buộc bên hông. Dáng vẻ nàng sạch sẽ, bình tĩnh, không giống người vừa bị bắt trong đình.
Sắc mặt Thẩm Thanh Dao trắng bệch.
“Ngươi… sao ngươi ở đây?”
Thẩm Nguyệt Chi nhìn nàng.
“Tỷ tỷ vừa rồi nói muội hồ đồ. Không biết muội hồ đồ chuyện gì?”
Không ai nói gì.
Trong đình, nữ tử khoác áo choàng xanh nhạt run rẩy ngẩng đầu.
Lộ ra gương mặt trắng bệch của Hồng Ngọc.
Có quý nữ nhận ra nàng ta, kinh ngạc nói: “Đây không phải nha hoàn bên cạnh Thẩm đại tiểu thư sao?”
Thẩm Thanh Dao như bị người tát một cái, lùi lại nửa bước.
“Hồng Ngọc? Sao lại là ngươi?”
Hồng Ngọc run đến không nói thành lời.
Nam tử áo xanh kia cũng ngẩn ra.
“Không… không phải nàng. Sao lại đổi người? Rõ ràng nói là Thẩm nhị tiểu thư…”
Cả hoa viên lập tức yên tĩnh.
Một phu nhân lạnh giọng hỏi: “Ngươi nói rõ, ai nói là Thẩm nhị tiểu thư?”
Nam tử lập tức nhận ra mình lỡ lời, mặt trắng đi.
Thẩm Nguyệt Chi chậm rãi đi lên phía trước.
“Ta cũng muốn biết. Ta đang ở tiệc nữ quyến, vì sao lại có nam tử chờ trong đình nhỏ, còn một mực nói là ta hẹn hắn?”
Nàng nhìn về phía Hồng Ngọc.
“Hồng Ngọc, ngươi là nha hoàn thân cận của tỷ tỷ ta. Vừa rồi ngươi nói phu nhân có lời truyền, bảo ta đến đình nhỏ phía nam đợi. Ta thấy lời này kỳ quái, nên không dám đi. Không ngờ người xuất hiện ở đó lại là ngươi.”
Hồng Ngọc run lẩy bẩy.
Thẩm Thanh Dao lập tức nói: “Muội muội, chuyện này nhất định có hiểu lầm. Hồng Ngọc sao có thể…”
“Có hiểu lầm thì tra là được.” Thẩm Nguyệt Chi ngắt lời nàng, giọng giống hệt khi ở từ đường Chương 1. “Tỷ tỷ không cần vội thay nàng nói.”
Câu này khiến Thẩm Thanh Dao nghẹn lại.
Một vị phu nhân lớn tuổi cau mày: “Đúng, tra đi. Tiệc của Trưởng công chúa phủ mà lại có nam tử lẻn vào đình nữ quyến, chuyện này không nhỏ.”
Gia đinh lập tức áp nam tử áo xanh quỳ xuống.
Hắn bị dọa đến mặt không còn máu, chưa cần đánh đã run rẩy khai.
“Là… là có người đưa ta một chiếc khăn, nói Thẩm nhị tiểu thư ngưỡng mộ ta, hẹn ta đến đình nhỏ. Chỉ cần ta đến, nàng sẽ tự tới. Sau đó nếu bị người nhìn thấy, ta chỉ cần nói hai người tình đầu ý hợp…”
“Chiếc khăn đâu?” Thẩm Nguyệt Chi hỏi.
Nam tử run rẩy lấy ra một chiếc khăn tay.
Trên góc khăn thêu một chữ Chi.
Vừa nhìn đã giống khăn của Thẩm Nguyệt Chi.
Tử Tô tức đến đỏ mắt: “Tiểu thư nhà ta chưa từng dùng chiếc khăn này!”
Thẩm Nguyệt Chi cầm khăn lên nhìn, bỗng cười nhạt.
“Tỷ tỷ.”
Thẩm Thanh Dao cứng người.
“Muội gọi ta làm gì?”
“Chiếc khăn này thêu chữ Chi, nhưng dùng chỉ hoa đào. Tỷ tỷ quên rồi sao? Nửa tháng trước phu nhân từng nói ta mặc màu hoa đào không hợp, nên toàn bộ khăn áo trong viện ta đều đổi sang chỉ màu xanh nhạt.”
Sắc mặt Thẩm Thanh Dao biến đổi.
Thẩm Nguyệt Chi tiếp tục: “Ngược lại, trong viện tỷ tỷ, từ khăn tay đến túi hương đều thích dùng chỉ hoa đào.”
Một quý nữ đứng gần Thẩm Thanh Dao lập tức nhìn về chiếc khăn trong tay nàng ta.
Quả nhiên, chiếc khăn Thẩm Thanh Dao đang dùng cũng thêu bằng chỉ hoa đào.
Thẩm Thanh Dao vội siết khăn vào lòng bàn tay.
“Chỉ màu giống nhau thì nói được gì? Chẳng lẽ trong kinh chỉ có ta dùng chỉ hoa đào?”
“Đương nhiên không đủ.” Thẩm Nguyệt Chi nhìn sang Hồng Ngọc. “Cho nên phải hỏi người đưa khăn.”
Ánh mắt mọi người lập tức đổ lên Hồng Ngọc.
Hồng Ngọc quỳ phịch xuống.
“Đại tiểu thư cứu nô tỳ…”
Chỉ một câu, sắc mặt Thẩm Thanh Dao trắng bệch.
Cố tình hay vô ý, câu này đã đủ để mọi người hiểu Hồng Ngọc thật sự liên quan đến nàng ta.
Thẩm Thanh Dao vội nói: “Hồng Ngọc, ngươi hồ đồ rồi sao? Ngươi làm gì thì nói rõ, đừng kéo ta vào!”
Hồng Ngọc khóc rống lên.
“Tiểu thư, rõ ràng là người bảo nô tỳ dẫn nhị tiểu thư đến đình nhỏ. Người nói chỉ cần nhị tiểu thư mất danh tiết, sau này không còn ai chú ý đến nàng nữa. Người nói Tam hoàng tử chỉ nhất thời mới thấy nàng thú vị, chờ nàng thanh danh hủy hết, nàng sẽ chẳng là gì…”
Lời vừa ra, cả hoa viên xôn xao.
Tam hoàng tử?
Thứ nữ An Bình Hầu phủ?
Hóa ra việc hôm nay không chỉ là tư hội nam tử, mà là đích nữ ghen ghét thứ muội được hoàng tử chú ý nên dựng bẫy?
Thẩm Thanh Dao gần như không đứng vững.
“Nói bậy! Ngươi nói bậy! Ta khi nào bảo ngươi làm chuyện đó?”
Hồng Ngọc sợ đến bật khóc: “Tiểu thư, nô tỳ không muốn gánh tội thay. Bích Nhi cũng biết, là Bích Nhi dẫn nhị tiểu thư lần đầu không thành, người mới bảo nô tỳ đi…”
Gia đinh rất nhanh kéo Bích Nhi đến.
Bích Nhi vừa thấy Hồng Ngọc khai ra, lập tức mềm chân.
Nàng không chịu nổi bị dọa, rất nhanh cũng khai rằng mình là nha hoàn từng nhận bạc của người An Bình Hầu phủ, giả làm nha hoàn Trưởng công chúa phủ để dẫn Thẩm Nguyệt Chi đến đình nhỏ.
Người đưa bạc là Hồng Ngọc.
Còn Hồng Ngọc là nha hoàn thân cận của Thẩm Thanh Dao.
Mọi mũi tên đều chỉ về đích nữ An Bình Hầu phủ.
Thẩm Thanh Dao khóc đến nước mắt rơi đầy mặt.
“Không phải ta… thật sự không phải ta… Muội muội, có phải muội hận ta vì chuyện hôm trước nên cố ý hãm hại ta không?”
Thẩm Nguyệt Chi nhìn nàng ta.
Đến nước này, nàng ta vẫn muốn dùng nước mắt kéo mình xuống.
Nàng chậm rãi nói: “Tỷ tỷ, ta không có bản lĩnh sai nha hoàn thân cận của tỷ, dùng khăn có chỉ hoa đào của tỷ, mua chuộc nam tử chờ ở đình nhỏ, rồi để tỷ là người đầu tiên dẫn phu nhân quý nữ đến bắt gian.”
Bốn chữ “dẫn đến bắt gian” khiến sắc mặt mọi người càng khó coi.
Bởi vì vừa rồi, đúng là Thẩm Thanh Dao nghe tiếng động liền lập tức nói Thẩm Nguyệt Chi đi về hướng đó, rồi dẫn mọi người đến.
Nếu không phải Thẩm Nguyệt Chi đổi đường, hôm nay người bị bắt trong đình chính là nàng.
Vậy danh tiết của một thứ nữ sẽ bị hủy sạch ngay tại đây.
Một vị phu nhân lắc đầu.
“Đích nữ hại thứ muội đến mức này, thật là…”
Thẩm Thanh Dao nghe thấy, gần như sụp đổ.
Nàng từng muốn trở thành Thái tử phi.
Muốn cả kinh thành khen nàng cao quý, hiền thục.
Nhưng hôm nay, trước mặt bao nhiêu quý nữ và phu nhân, nha hoàn thân cận của nàng khai ra nàng dựng bẫy hại thứ muội mất danh tiết.
Dù nàng có khóc đến chết, thanh danh cũng đã nứt.
Không lâu sau, người của Trưởng công chúa phủ đến, đưa nam tử áo xanh, Hồng Ngọc và Bích Nhi đi tra hỏi. Chuyện xảy ra trong phủ Trưởng công chúa, An Bình Hầu phủ không thể tự xử lý.
Thẩm Thanh Dao bị nha hoàn đỡ trở về xe ngựa, cả người run rẩy như hoa sắp rụng.
Nhưng Thẩm Nguyệt Chi biết, nàng ta không phải vì hối hận.
Nàng ta chỉ sợ.
Sợ chuyện hôm nay truyền ra ngoài.
Sợ Thái tử biết.
Sợ con đường trèo cao của nàng ta xuất hiện vết nứt.
Trở về An Bình Hầu phủ, Cố thị đã biết tin trước.
Khi xe ngựa vừa dừng, bà ta gần như lập tức cho người gọi Thẩm Nguyệt Chi đến chính viện.
Trong phòng, Thẩm Thanh Dao đang quỳ dưới đất khóc. Cố thị đứng bên cạnh, sắc mặt hiếm khi khó coi đến mức không che giấu được.
Thẩm Hoài Viễn cũng có mặt, vẻ mặt âm trầm.
Thẩm lão phu nhân ngồi trên chủ vị, tức đến tay cầm Phật châu run rẩy.
“Rốt cuộc là chuyện gì?” Thẩm Hoài Viễn quát.
Thẩm Thanh Dao khóc đến nghẹn: “Phụ thân, con không có… thật sự không có…”
Cố thị nhìn Thẩm Nguyệt Chi, giọng lạnh hơn thường ngày.
“Nguyệt Chi, hôm nay trong phủ Trưởng công chúa, vì sao người bị bắt lại là Hồng Ngọc?”
Thẩm Nguyệt Chi bình tĩnh đáp: “Phu nhân nên hỏi Hồng Ngọc, vì sao người nàng ta muốn dẫn đến đình nhỏ lại là ta.”
Cố thị ánh mắt tối xuống.
“Ngươi đang nói Thanh Dao hại ngươi?”
“Không phải ta nói.” Thẩm Nguyệt Chi ngẩng mắt, “Là Hồng Ngọc khai trước mặt các phu nhân. Bích Nhi cũng khai. Nam tử kia còn giữ khăn tay làm vật chứng. Nếu phu nhân thấy oan, có thể đến Trưởng công chúa phủ xin tra lại.”
Cố thị nghẹn lại.
Chuyện đã đến tay Trưởng công chúa phủ, bà ta sao dám nói không tra?
Nhưng nếu tra kỹ hơn, những người bị mua chuộc, bạc đưa ra từ đâu, khăn lấy từ viện nào, tất cả đều có thể kéo đến Thẩm Thanh Dao.
Thẩm lão phu nhân giận dữ đập bàn.
“Đủ rồi! Chuyện xấu như vậy, còn muốn truyền ra ngoài cho cả kinh thành chê cười sao?”
Thẩm Nguyệt Chi nhìn bà.
“Tổ mẫu nói phải. Nhưng chuyện đã xảy ra ở Trưởng công chúa phủ, e rằng không phải Hầu phủ muốn đè là đè được.”
Thẩm lão phu nhân cứng lại.
Câu này đâm thẳng vào nỗi sợ lớn nhất của bà.
Thể diện.
Cố thị nhìn Thẩm Nguyệt Chi, nụ cười hiền đức trên mặt đã hoàn toàn biến mất.
“Ngươi đã biết có bẫy, vì sao không nói trước?”
Thẩm Nguyệt Chi hỏi lại: “Nếu ta nói trước, phu nhân sẽ tin sao?”
Cố thị không đáp.
Thẩm Nguyệt Chi bước lên một bước.
“Ở từ đường, ta không làm rách lễ phục, các người không tin. Ở Thọ An đường, Chu Tử Khiêm có vết nhơ, các người cũng không muốn tra. Hôm nay nếu ta nói đích tỷ muốn hại ta mất danh tiết, phu nhân sẽ tin, hay sẽ mắng ta vu oan đích tỷ?”
Từng câu rơi xuống, trong phòng yên tĩnh đến ngột ngạt.
Thẩm Hoài Viễn nhìn nàng, ánh mắt phức tạp hơn bao giờ hết.
Ông muốn nói gì đó, nhưng không nói ra được.
Bởi vì nàng nói không sai.
Nếu nàng nói trước, bọn họ sẽ không tin.
Thậm chí sẽ trách nàng bịa chuyện hãm hại Thanh Dao.
Cố thị bỗng cười lạnh.
Đó là lần đầu tiên Thẩm Nguyệt Chi thấy bà ta gần như mất đi lớp vỏ hiền đức.
“Thẩm Nguyệt Chi, trước kia ta thật sự xem thường ngươi.”
Thẩm Nguyệt Chi nhìn bà ta.
“Phu nhân quá lời.”
Cố thị tiến lên một bước, giọng ép xuống rất thấp nhưng vẫn đủ để mọi người trong phòng nghe rõ.
“Ngươi giống hệt mẹ ngươi.”
Thẩm Nguyệt Chi đầu ngón tay khẽ động.
Cố thị nhìn nàng, ánh mắt oán độc không còn che giấu.
“Đều đáng ghét như nhau.”