Thứ Nữ Trọng Sinh
Thứ Nữ Trọng Sinh · 📖

Bị Phạt Quỳ

Chương 1 chương 🔄 Đang ra

Đầu gối đau buốt.

Cái lạnh từ nền gạch xanh thấm qua lớp váy mỏng, xuyên vào da thịt, rồi bò dọc lên tận xương cốt. Mùi hương trầm trong từ đường nồng đến nghẹn thở, hòa cùng mùi gỗ mục và khói nến, khiến đầu óc Thẩm Nguyệt Chi choáng váng từng cơn.

Nàng mở mắt.

Trước mặt là từng hàng bài vị tổ tiên An Bình Hầu phủ. Ánh nến lay động, hắt bóng những chữ vàng khắc trên linh vị thành từng vệt méo mó, giống như vô số con mắt lạnh lùng đang nhìn xuống nàng.

Nàng đang quỳ trong từ đường.

Hai tay đặt trên đầu gối, lòng bàn tay lạnh ngắt.

Phía sau có tiếng người nói chuyện.

“Thẩm Nguyệt Chi, ngươi còn không biết mình sai ở đâu sao?”

Giọng già nua mà uy nghiêm vang lên, mang theo sự chán ghét không che giấu.

Thẩm Nguyệt Chi chậm rãi quay đầu.

Ngồi trên ghế chủ vị là Thẩm lão phu nhân. Tóc bạc được vấn chỉnh tề, trên trán quấn khăn gấm màu sẫm, tay cầm Phật châu. Bà nhìn nàng bằng ánh mắt lạnh như nhìn một món đồ bẩn làm ô uế cửa nhà.

Bên trái bà là Cố thị, chính thất An Bình Hầu phủ. Dung mạo đoan trang, áo váy màu trầm, dáng ngồi dịu dàng. Trên mặt bà ta có vẻ đau lòng vừa đủ, như một người mẹ hiền đang bất lực trước đứa con không biết dạy.

Đứng bên cạnh Cố thị là Thẩm Thanh Dao.

Đích nữ An Bình Hầu phủ, viên ngọc quý được cả phủ nâng trong tay.

Nàng ta mặc váy lụa màu hồng nhạt, tóc cài trâm ngọc, mắt hơi đỏ, dáng vẻ như vừa chịu ấm ức lớn. Trong tay nàng ta ôm một bộ lễ phục màu đỏ thẫm, trên vạt áo có một vết rách dài.

Cách đó không xa là An Bình Hầu Thẩm Hoài Viễn.

Phụ thân của nàng.

Ông đứng giữa từ đường, mày nhíu chặt, trong mắt có do dự, có phiền muộn, cũng có một chút áy náy rất nhạt.

Nhưng chút áy náy ấy, kiếp trước Thẩm Nguyệt Chi đã mong chờ cả đời, cuối cùng cũng chẳng đổi được một lần ông đứng về phía nàng.

Tất cả gương mặt trước mắt quá quen thuộc.

Quen đến mức khiến trái tim nàng trong khoảnh khắc như bị một bàn tay vô hình bóp chặt.

Từ đường.

Lễ phục bị rách.

Yến tiệc chọn phi của Thái tử.

Vu oan.

Nhận tội.

Thẩm Nguyệt Chi rốt cuộc hiểu ra.

Nàng đã trở lại.

Trở về năm mười sáu tuổi, trước khi mọi bi kịch bắt đầu.

Kiếp trước, cũng chính tại nơi này, Thẩm Thanh Dao khóc lóc nói nàng vì ghen ghét đích tỷ được dự yến tiệc chọn phi nên cố ý làm rách lễ phục. Cố thị ngoài mặt khuyên giải, trong lời lại đẩy nàng vào tội. Tổ mẫu mắng nàng không biết thân phận. Phụ thân bảo nàng nhận lỗi để giữ hòa khí.

Khi đó nàng quá ngây thơ.

Nàng tưởng chỉ cần mình nhịn, phụ thân sẽ nhìn thấy sự hiểu chuyện của nàng.

Nàng tưởng chỉ cần mình nhận tội thay, Cố thị và Thẩm Thanh Dao sẽ buông tha.

Nàng tưởng chỉ cần mình không tranh, không đoạt, không phản kháng, cuộc đời sẽ yên ổn hơn.

Nhưng kết quả thì sao?

Từ sau ngày ấy, nàng mang tiếng thứ nữ ghen ghét đích tỷ. Người trong phủ càng thêm khinh thường nàng. Thẩm Thanh Dao dùng việc này làm cái cớ, từng bước đạp nàng xuống bùn.

Sau đó nàng bị hủy danh tiết, bị ép gả cho kẻ vũ phu, bị hành hạ đến chết nơi hậu viện lạnh lẽo.

Còn cái chết của mẫu thân nàng, Diệp Lan Tâm, cũng bị chôn vùi trong tiếng thở dài giả tạo của người đời.

Ai cũng nói Diệp di nương vì phúc mỏng, vì buồn bã, vì không chịu nổi việc chia sẻ phu quân nên bệnh chết.

Nhưng đến tận lúc chết, Thẩm Nguyệt Chi mới biết, mẫu thân nàng không phải tự nhiên bệnh nặng.

Có người đã động tay vào thuốc.

Mà nàng, kiếp trước đến chết cũng không thể đòi lại một lời công đạo cho mẫu thân.

“Nguyệt Chi.”

Giọng Thẩm Hoài Viễn kéo nàng ra khỏi ký ức lạnh lẽo.

Ông nhìn nàng, giọng nặng nề: “Thanh Dao ngày mai phải vào cung dự yến. Lễ phục bị rách, chuyện này nếu truyền ra ngoài, người mất mặt là cả An Bình Hầu phủ. Con còn nhỏ, nhất thời hồ đồ cũng không phải không thể tha thứ. Chỉ cần con nhận sai với tỷ tỷ, chuyện này đến đây thôi.”

Đến đây thôi.

Kiếp trước, câu này nàng đã nghe quá nhiều lần.

Mỗi lần nàng bị oan, phụ thân đều nói đến đây thôi.

Mỗi lần Thẩm Thanh Dao khóc, Cố thị thở dài, tổ mẫu giận dữ, ông đều bảo nàng nhịn một chút.

Vì hòa khí.

Vì thể diện.

Vì nàng là thứ nữ.

Vì mẫu thân nàng là di nương xuất thân thấp.

Thẩm Nguyệt Chi cúi mắt, khóe môi khẽ cong lên, nhưng ý cười không chạm đến đáy mắt.

Thẩm lão phu nhân thấy nàng im lặng, sắc mặt càng lạnh.

“Quả nhiên là con của Diệp thị. Mẹ ngươi năm đó xuất thân thấp hèn, không biết quy củ. Ngươi ở trong phủ bao nhiêu năm, cũng học không được nửa phần đoan trang của đích tỷ. Thanh Dao được vào cung dự yến, đó là thể diện của Hầu phủ. Ngươi không giúp thì thôi, còn dám sinh lòng ghen ghét!”

Cố thị khẽ thở dài.

“Mẫu thân, người đừng giận hại thân thể. Nguyệt Chi còn nhỏ, lại mất mẹ từ sớm, tính tình khó tránh khỏi lệch lạc. Chuyện hôm nay, cứ để con từ từ dạy nàng.”

Nói rồi, bà ta nhìn Thẩm Nguyệt Chi, ánh mắt dịu dàng đến mức người ngoài nhìn vào chỉ thấy từ ái.

“Nguyệt Chi, mẫu thân biết con không cố ý. Con chỉ là thấy tỷ tỷ được vào cung, trong lòng khó tránh khỏi tủi thân. Con nhận lỗi đi. Chỉ cần con nhận lỗi, mẫu thân sẽ xin tổ mẫu và phụ thân tha cho con.”

Mẫu thân?

Thẩm Nguyệt Chi chậm rãi ngẩng đầu.

Cố thị chưa từng là mẫu thân của nàng.

Người sinh nàng, ôm nàng, dạy nàng nhận biết từng vị thuốc, là Diệp Lan Tâm.

Cố thị chỉ là người mặc áo chính thất, dùng giọng nói dịu dàng nhất để ép nàng cúi đầu.

Thẩm Thanh Dao lúc này cũng tiến lên một bước, mắt đỏ hoe.

“Muội muội, ta thật sự không trách muội. Nếu muội thích bộ lễ phục này, nói với ta là được. Cần gì phải… cần gì phải làm hỏng nó chứ?”

Nàng ta nói đến đây thì nghẹn lại, nước mắt rơi xuống đúng lúc.

Một nha hoàn phía sau lập tức đau lòng nói: “Đại tiểu thư đã chuẩn bị bộ lễ phục này rất lâu, ngày mai còn phải vào cung. Nhị tiểu thư làm vậy, chẳng phải muốn đại tiểu thư mất mặt trước Thái tử điện hạ sao?”

“Câm miệng.” Thẩm Thanh Dao nhẹ giọng trách, “Không được nói muội muội như vậy.”

Lời là trách nha hoàn, nhưng tội danh đã được gắn chặt lên người Thẩm Nguyệt Chi.

Ghen ghét.

Phá lễ phục.

Muốn đích tỷ mất mặt trước Thái tử.

Từng bước, từng chữ, giống hệt kiếp trước.

Thẩm Nguyệt Chi bỗng thấy buồn cười.

Kiếp trước nàng rốt cuộc ngu đến mức nào, mới không nhìn ra nước mắt của Thẩm Thanh Dao còn sắc hơn dao?

Thẩm Hoài Viễn nhìn bộ lễ phục, rồi lại nhìn đứa con gái đang quỳ dưới đất, giọng mềm hơn một chút.

“Nguyệt Chi, phụ thân biết con không phải người xấu. Chỉ là chuyện đã xảy ra rồi, con nhận sai, phụ thân sẽ không phạt nặng.”

Thẩm Nguyệt Chi hỏi rất khẽ: “Nếu con không nhận thì sao?”

Trong từ đường lập tức yên tĩnh.

Thẩm Hoài Viễn ngẩn ra.

Thẩm lão phu nhân đập mạnh Phật châu xuống tay vịn.

“Ngươi còn dám cứng miệng?”

Cố thị cũng hơi khựng lại, nhưng rất nhanh đã lộ vẻ đau lòng: “Nguyệt Chi, con đừng khiến phụ thân con khó xử.”

Khó xử.

Lại là khó xử.

Thẩm Nguyệt Chi chống tay lên nền gạch, chậm rãi đứng dậy.

Đầu gối đau đến mức nàng suýt khuỵu xuống. Nhưng nàng cắn chặt răng, vẫn đứng thẳng trước mặt mọi người.

Kiếp trước nàng quỳ quá lâu rồi.

Kiếp này, nàng không muốn bắt đầu bằng việc cúi đầu.

“Ta không nhận.”

Giọng nàng không lớn, nhưng từng chữ đều rõ ràng.

Thẩm Thanh Dao thoáng cứng người.

Cố thị khẽ nheo mắt.

Thẩm lão phu nhân giận đến bật cười: “Hay, hay lắm! Một thứ nữ mà cũng dám chống đối trưởng bối!”

Thẩm Nguyệt Chi quay sang nhìn bà.

“Tổ mẫu nói con làm rách lễ phục của tỷ tỷ. Vậy xin hỏi, ai tận mắt thấy con động vào lễ phục?”

Thẩm lão phu nhân nghẹn lại.

Nha hoàn lúc nãy vội nói: “Nô tỳ thấy nhị tiểu thư đi qua phòng đặt lễ phục.”

Thẩm Nguyệt Chi nhìn nàng ta.

“Đi qua phòng đặt lễ phục, chính là làm rách lễ phục?”

Nha hoàn cứng họng.

Thẩm Thanh Dao khẽ lau nước mắt: “Muội muội, lúc ấy trong phòng chỉ có muội từng vào…”

“Chỉ có ta từng vào?” Thẩm Nguyệt Chi hỏi lại, “Tỷ tỷ chắc không?”

Thẩm Thanh Dao ngẩn ra.

Thẩm Nguyệt Chi nhìn sang bộ lễ phục trong tay nàng ta.

“Lễ phục quý như vậy, trước yến tiệc vào cung, đáng lẽ phải có nha hoàn trông giữ cẩn thận. Người trông lễ phục là ai?”

Một nha hoàn mặc áo xanh phía sau Thẩm Thanh Dao run lên.

Cố thị lập tức nói: “Là Xuân Hạnh. Nhưng nha đầu này chỉ rời đi lấy hương liệu một lát, nào ngờ…”

“Vì sao phải lấy hương liệu đúng lúc đó?” Thẩm Nguyệt Chi ngắt lời, “Ai sai nàng đi?”

Xuân Hạnh mặt trắng bệch: “Là… là nô tỳ tự thấy trong phòng có mùi ẩm, sợ lễ phục bị ám mùi nên đi lấy.”

“Ngươi rời đi bao lâu?”

“Một… một khắc.”

“Lúc ngươi rời đi, ngoài ta còn ai từng vào phòng?”

“Không… không có.”

Thẩm Nguyệt Chi bước đến gần nàng ta.

“Ngươi chắc?”

Xuân Hạnh cúi đầu càng thấp: “Nô tỳ chắc.”

Thẩm Nguyệt Chi nhìn nàng ta một lúc, rồi bỗng nói: “Vậy ngươi nói xem, vết rách trên lễ phục nằm ở đâu?”

Xuân Hạnh sửng sốt.

“Ở… ở vạt áo.”

“Vạt áo bên trái hay bên phải?”

Xuân Hạnh môi run lên.

Nàng ta vô thức nhìn về phía Thẩm Thanh Dao.

Chỉ một cái liếc mắt rất nhanh, nhưng Thẩm Nguyệt Chi đã thấy.

Cố thị cũng thấy.

Sắc mặt Cố thị hơi đổi, nhưng nàng ta vẫn kịp mở miệng: “Nguyệt Chi, Xuân Hạnh chỉ là nha hoàn, bị dọa nên nói không rõ cũng bình thường. Con cần gì ép nàng như vậy?”

“Con chỉ hỏi vết rách ở đâu, sao lại gọi là ép?”

Thẩm Nguyệt Chi đi đến trước mặt Thẩm Thanh Dao.

“Tỷ tỷ, có thể cho ta xem lễ phục không?”

Thẩm Thanh Dao hơi chần chừ.

Nàng ta bỗng có cảm giác hôm nay Thẩm Nguyệt Chi không giống trước.

Trước kia, chỉ cần nàng ta rơi nước mắt, Thẩm Nguyệt Chi sẽ luống cuống, hoặc im lặng chịu tội. Nhưng hôm nay, nàng không khóc, không giải thích vô ích, chỉ từng câu từng câu kéo sự việc về chứng cứ.

Thẩm lão phu nhân lạnh giọng: “Cho nàng xem. Lão thân muốn xem nàng còn ngụy biện thế nào.”

Thẩm Thanh Dao đành đưa lễ phục qua.

Thẩm Nguyệt Chi nhận lấy.

Bộ lễ phục màu đỏ thẫm được thêu hoa văn mẫu đơn bằng chỉ vàng. Đây là bộ đồ Cố thị chuẩn bị để Thẩm Thanh Dao vào cung gặp Thái tử. Từng đường may đều tinh xảo, vừa nhìn đã biết tốn không ít tâm tư.

Trên vạt áo bên phải có một vết rách dài bằng nửa bàn tay.

Thẩm Nguyệt Chi dùng ngón tay nhẹ nhàng vuốt qua mép rách.

Sau đó nàng ngẩng đầu.

“Vết rách rất gọn.”

Thẩm lão phu nhân nhíu mày: “Ngươi muốn nói gì?”

“Nếu là bị người kéo rách, mép vải sẽ xơ, đường rách sẽ lệch. Nhưng vết này gọn, đầu rách sắc, giống bị kéo nhỏ cắt ra hơn.”

Trong từ đường có người hít nhẹ một hơi.

Cố thị sắc mặt hơi trầm.

Thẩm Thanh Dao vội nói: “Muội muội, dù là kéo cắt hay kéo rách, lúc ấy người động vào lễ phục chỉ có muội…”

“Ta động vào khi nào?”

“Muội từng đi vào phòng.”

“Ta đi vào phòng để lấy khăn tay tỷ tỷ đánh rơi. Khi ta vào, lễ phục còn treo trên giá. Xuân Hạnh không ở đó. Ta đặt khăn tay xuống rồi đi ra. Việc này nha hoàn ngoài hành lang đều thấy.”

Thẩm Thanh Dao cứng lại.

Nàng ta không ngờ Thẩm Nguyệt Chi còn nhớ rõ từng chi tiết như vậy.

Thẩm Nguyệt Chi quay sang Thẩm Hoài Viễn.

“Phụ thân, nếu hôm nay chỉ vì con từng đi ngang qua phòng mà định tội con làm rách lễ phục, vậy sau này trong Hầu phủ, bất kỳ ai đi ngang qua kho bạc cũng có thể bị định là trộm bạc sao?”

Thẩm Hoài Viễn nhíu mày.

“Nguyệt Chi…”

“Con không cầu phụ thân tin con.” Nàng nói rất bình tĩnh, “Con chỉ cầu phụ thân tra theo quy củ.”

Câu này khiến Thẩm Hoài Viễn khựng lại.

Không cầu phụ thân tin con.

Không biết vì sao, trong lòng ông bỗng nhói lên rất nhẹ.

Đứa con gái này trước kia luôn nhìn ông bằng ánh mắt mong chờ. Mỗi lần bị trách mắng, nàng đều như muốn ông nói một câu công đạo.

Nhưng lúc này, ánh mắt nàng rất yên tĩnh.

Yên tĩnh đến xa lạ.

Cố thị lập tức nhận ra thế cục không ổn.

Bà ta khẽ thở dài: “Hầu gia, nếu Nguyệt Chi đã nói như vậy, không bằng cứ tra một chút cho nàng yên lòng. Dù sao đều là tỷ muội trong nhà, đừng vì chuyện này mà sinh hiềm khích.”

Lời nói nghe rất công bằng.

Nhưng Thẩm Nguyệt Chi biết, Cố thị đang muốn tìm một nha hoàn thế tội.

Quả nhiên, khi ma ma đi kiểm tra phòng Xuân Hạnh, không lâu sau liền tìm thấy một chiếc kéo nhỏ trong hộp kim chỉ của nàng ta. Trên lưỡi kéo còn dính vài sợi vải màu đỏ thẫm.

Xuân Hạnh bị kéo vào từ đường, quỳ sụp xuống đất.

“Nô tỳ oan uổng! Nô tỳ không biết vì sao kéo lại ở đó!”

Thẩm Thanh Dao sắc mặt trắng bệch, lập tức rơi nước mắt.

“Xuân Hạnh, ta ngày thường đối xử với ngươi không tệ, vì sao ngươi lại làm vậy? Nếu ngươi thiếu bạc, nói với ta là được, sao có thể hại muội muội bị nghi oan?”

Hay cho một câu hại muội muội bị nghi oan.

Chỉ trong nháy mắt, Thẩm Thanh Dao đã biến mình thành người bị nha hoàn lừa gạt, còn thuận tiện tỏ ra đau lòng vì Thẩm Nguyệt Chi bị oan.

Cố thị cũng lạnh mặt: “Tiện tỳ to gan! Lễ phục của đại tiểu thư mà ngươi cũng dám động tay. Người đâu, kéo xuống đánh hai mươi trượng, sau đó bán ra ngoài.”

Xuân Hạnh sợ đến hồn bay phách lạc.

“Phu nhân tha mạng! Đại tiểu thư cứu nô tỳ! Nô tỳ thật sự…”

Nàng ta còn chưa nói hết, ma ma đã vội bịt miệng.

Thẩm Nguyệt Chi nhìn cảnh ấy, không ngăn.

Bây giờ chưa phải lúc.

Xuân Hạnh có lẽ biết nhiều hơn, nhưng Cố thị phản ứng quá nhanh. Nếu nàng ép quá mức, Cố thị sẽ lập tức nói nàng vì oán giận mà cắn ngược đích tỷ. Với thân phận thứ nữ hiện tại của nàng, chỉ một chiếc kéo chưa đủ kéo Thẩm Thanh Dao xuống.

Nhưng đủ để nàng thoát tội.

Đủ để nàng nói cho bọn họ biết, nàng không còn là Thẩm Nguyệt Chi kiếp trước.

Thẩm Hoài Viễn nhìn nàng, vẻ mặt phức tạp.

“Nguyệt Chi, chuyện này… là phụ thân trách lầm con.”

Thẩm Nguyệt Chi cúi mắt.

“Phụ thân không cần nói vậy. Chỉ cần sau này trước khi định tội con, phụ thân chịu hỏi một câu chứng cứ ở đâu, là đủ rồi.”

Thẩm Hoài Viễn nghẹn lại.

Thẩm lão phu nhân sắc mặt rất khó coi.

Một thứ nữ dám nói lời này trước mặt phụ thân.

Nhưng hôm nay nàng vừa bị oan, nếu bà tiếp tục mắng, ngược lại có vẻ An Bình Hầu phủ thật sự bất công.

Cố thị vội nói: “Được rồi, chuyện đã rõ. Nguyệt Chi cũng chịu ấm ức rồi. Về viện nghỉ ngơi đi. Thanh Dao ngày mai còn phải vào cung, không nên để chuyện nhỏ này làm hỏng tâm trạng.”

Chuyện nhỏ.

Thẩm Nguyệt Chi nghe hai chữ ấy, trong lòng lạnh xuống.

Kiếp trước, chính “chuyện nhỏ” này mở đầu cho cả đời nàng bị hủy.

Nhưng nàng không tranh cãi nữa.

Nàng chỉ ôm lễ phục, chậm rãi cúi đầu như muốn trả lại cho Thẩm Thanh Dao.

Khoảnh khắc lễ phục đến gần, một mùi hương rất nhạt chui vào mũi nàng.

Rất nhạt.

Bị hương liệu che lấp gần như không còn.

Nhưng Thẩm Nguyệt Chi vẫn nhận ra.

Mùi hơi đắng, lạnh, pha chút ngọt tanh kỳ lạ.

Tay nàng khựng lại.

Trong đầu bỗng hiện lên căn phòng tối của Diệp di nương năm đó.

Mẫu thân nằm trên giường bệnh, sắc mặt trắng bệch, thuốc trong bát đã nguội, trong phòng cũng quanh quẩn mùi đắng lạnh như vậy.

Khi đó mọi người đều nói bà bệnh vì u uất.

Nhưng giờ đây, mùi ấy lại xuất hiện trên lễ phục của Thẩm Thanh Dao.

Thẩm Nguyệt Chi cúi đầu nhìn lễ phục trong tay, ánh mắt chợt lạnh xuống.

Mùi thuốc này…

Nàng từng ngửi thấy trong phòng mẫu thân trước khi bà chết.

· · ·
Mục lục Chương tiếp →
Trợ lý AI
Trợ lý AI
Tư vấn truyện · Luôn sẵn sàng
👋 Xin chào! Mình là trợ lý AI của LinkTruyen.

Mình có thể giúp bạn:
  • Gợi ý truyện phù hợp
  • Giải thích các thể loại
  • Hướng dẫn sử dụng web
Bạn muốn đọc truyện thể loại gì? 😊