Đích Tỷ Muốn Trèo Cao
Đêm ấy, đèn trong Nguyệt Lan viện sáng rất muộn.
Thẩm Nguyệt Chi ngồi bên án nhỏ, trước mặt là cuốn y thư bìa xanh đã ố vàng của Diệp Lan Tâm. Ánh nến lay động trên trang giấy cũ, soi rõ những nét chữ thanh tú của mẫu thân.
Tán Hồn Đằng — dùng lâu ngày khiến khí huyết hao tổn, bệnh như u uất mà chết.
Nàng đã nhìn dòng chữ ấy rất lâu.
Lâu đến mức Tử Tô đứng bên cạnh không nhịn được phải nhỏ giọng khuyên: “Tiểu thư, đêm đã khuya rồi. Người hôm nay vừa quỳ lâu trong từ đường, lại chạy qua chính viện và kho cũ, thân thể sẽ không chịu nổi đâu.”
Thẩm Nguyệt Chi chậm rãi khép y thư lại.
“Ta biết.”
Nàng cất y thư vào hộp gỗ dưới giường, lại lấy túi thơm màu xanh nhạt của Diệp Lan Tâm ra, đặt bên cạnh gối.
Mùi thuốc trong túi thơm rất nhạt.
Nhưng càng nhạt lại càng khiến lòng người bất an.
Kiếp trước, nàng không hiểu y lý, cũng không biết những mùi hương tưởng như bình thường ấy có thể giấu bao nhiêu bí mật. Bây giờ, từng mảnh ký ức vụn vặt đang dần nối lại.
Mùi trong phòng bệnh của mẫu thân.
Mùi trên lễ phục của Thẩm Thanh Dao.
Mùi trong túi thơm bị cất sâu dưới đáy rương.
Tất cả đều đang chỉ về một nơi.
Chính viện.
Cố thị.
Nhưng nàng chưa có chứng cứ.
Chỉ một dòng ghi chú bị xé dở, một chiếc túi thơm cũ, một mùi hương mơ hồ, chưa đủ để kéo một chính thất Hầu phủ xuống. Cố thị không phải người ngu. Bà ta có thể giấu chuyện nhiều năm, có thể xử lý Xuân Hạnh nhanh đến vậy, đương nhiên sẽ không dễ bị nàng bắt được.
Thẩm Nguyệt Chi hiểu rõ.
Nàng không thể nóng vội.
Kiếp trước, nàng thua vì quá tin người, quá mong được yêu thương, cũng quá dễ bị cảm xúc kéo đi.
Kiếp này, nàng phải học cách chờ.
Chờ đến khi đối phương tự để lộ sơ hở.
Sáng hôm sau, Nguyệt Lan viện còn chưa kịp dùng bữa, nha hoàn từ chính viện đã đến.
Người tới là ma ma bên cạnh Cố thị, họ Lưu. Lưu ma ma bước vào viện, ánh mắt lướt qua cánh cửa bong sơn, chậu lan héo và bộ bàn ghế cũ trong phòng, vẻ khinh thường thoáng hiện rồi nhanh chóng biến mất.
“Nhị tiểu thư, phu nhân sai lão nô đến truyền lời. Hôm nay đại tiểu thư vào cung dự yến, phu nhân nói tỷ muội cùng phủ, nhị tiểu thư cũng nên đi theo cho phải lễ.”
Tử Tô khẽ nhíu mày.
“Nhưng trước đó đâu có nói tiểu thư nhà ta cũng phải vào cung?”
Lưu ma ma liếc nàng một cái.
“Chủ tử nói chuyện, đến lượt ngươi chen miệng sao?”
Tử Tô cứng lại.
Thẩm Nguyệt Chi đặt chén trà xuống.
“Tử Tô còn nhỏ, không hiểu quy củ. Lưu ma ma đừng trách.”
Giọng nàng rất nhẹ, nhưng ánh mắt lại khiến Lưu ma ma không hiểu sao thấy hơi lạnh.
Lưu ma ma nhớ lại chuyện ở từ đường hôm qua, không dám quá phận, chỉ cười nói: “Nhị tiểu thư hiểu chuyện là tốt. Phu nhân cũng là vì nghĩ cho nhị tiểu thư. Cung yến hôm nay có không ít phu nhân thế gia, nhị tiểu thư đi theo đại tiểu thư mở rộng tầm mắt, sau này nghị thân cũng dễ hơn.”
Nghị thân.
Lời này nói thật khéo.
Một thứ nữ được đi theo đích tỷ vào cung đã là ân điển. Sau này nếu được phu nhân nào nhìn trúng, dù chỉ làm dâu nhà bình thường, cũng là phúc khí.
Kiếp trước, Thẩm Nguyệt Chi cũng từng nghĩ như vậy.
Nàng tưởng Cố thị thật sự muốn cho nàng cơ hội ra ngoài.
Nhưng yến tiệc hôm nay, thật ra chỉ là sân khấu Thẩm Thanh Dao dùng để tỏa sáng trước Thái tử. Còn nàng, chỉ là cái bóng đứng bên cạnh, càng nhạt nhòa càng tốt.
Không những vậy, kiếp trước cũng tại yến tiệc này, Thẩm Thanh Dao cố ý đẩy nàng ra trả lời câu hỏi về phẩm trà. Nàng không hiểu, nói sai vài câu, khiến các phu nhân cười nhạo thứ nữ Hầu phủ thô thiển, không biết lễ nghi. Từ đó, mỗi lần nhắc đến nàng, người ta đều nói: thứ nữ của An Bình Hầu phủ, quả nhiên không bằng đích nữ nửa phần.
Còn Thẩm Thanh Dao nhờ sự đối lập ấy càng thêm nổi bật.
Một người cao quý, một người vụng về.
Một người xứng với Đông cung, một người chỉ đáng gả thấp.
Thẩm Nguyệt Chi cúi mắt, khóe môi khẽ động.
“Đã là ý tốt của phu nhân, ta đương nhiên sẽ đi.”
Lưu ma ma hài lòng gật đầu.
“Váy áo đã chuẩn bị sẵn, lát nữa sẽ có người đưa đến. Nhị tiểu thư thay xong thì đến chính viện, đừng để đại tiểu thư chờ lâu.”
Sau khi Lưu ma ma rời đi, Tử Tô tức đến đỏ mắt.
“Tiểu thư, bọn họ rõ ràng không có ý tốt. Hôm qua mới xảy ra chuyện lễ phục, hôm nay lại bảo người đi theo đại tiểu thư vào cung. Nô tỳ thấy nhất định có bẫy.”
“Có bẫy thì càng phải đi.”
Tử Tô ngẩn ra: “Vì sao?”
Thẩm Nguyệt Chi mở chiếc hộp gỗ cũ, lấy túi thơm của Diệp Lan Tâm ra.
“Nếu không đi, Thẩm Thanh Dao sẽ diễn cảnh ta không biết điều, không nể mặt đích tỷ. Nếu đi, ít nhất ta còn biết cái bẫy ở đâu.”
Kiếp trước nàng không biết.
Kiếp này thì khác.
Không lâu sau, chính viện đưa váy áo đến.
Một bộ váy màu xanh xám nhạt, chất vải không xấu, nhưng quá đơn giản. Nếu mặc trên người tiểu thư bình thường thì gọi là thanh nhã. Nhưng đi cùng Thẩm Thanh Dao trong bộ váy gấm màu hồng phấn thêu hoa mẫu đơn, bộ này rõ ràng là để làm nền.
Trang sức càng đơn giản hơn.
Một đôi khuyên bạc cũ, một cây trâm ngọc nhỏ màu nhạt, thân trâm còn có vết xước.
Tử Tô nhìn mà giận đến nghẹn.
“Đại tiểu thư thì có trâm ngọc mới, váy gấm mới. Tiểu thư nhà ta cũng là nữ nhi Hầu gia, sao lại…”
“Không cần nói.”
Thẩm Nguyệt Chi cầm cây trâm ngọc kia lên nhìn rồi đặt xuống.
Nàng nhớ kiếp trước, mình đã thật sự mặc bộ váy này vào cung. Đứng bên cạnh Thẩm Thanh Dao rực rỡ, nàng giống như một chiếc lá khô bên cạnh đóa mẫu đơn.
Những ánh mắt lướt qua nàng đều nhàn nhạt.
Không khinh thường rõ ràng, nhưng cũng chẳng ai xem nàng là tiểu thư Hầu phủ.
Nàng không trách người đời nhìn thân phận.
Nhưng kiếp này, nàng không muốn bị người khác sắp đặt thành cái bóng.
“Lấy hộp kim chỉ ra.”
Tử Tô vội làm theo.
Thẩm Nguyệt Chi tháo phần tua áo thừa ở thắt lưng, sửa lại dáng váy cho gọn hơn. Nàng không thêm hoa văn rườm rà, chỉ dùng một dải lụa trắng mỏng buộc ở eo, khiến bộ váy xanh xám vốn cũ kỹ trở nên thanh lạnh hơn.
Sau đó nàng lấy túi thơm màu xanh nhạt của Diệp Lan Tâm buộc bên hông.
Tử Tô nhìn một lúc, bỗng nói: “Tiểu thư, như vậy đẹp hơn nhiều.”
Không rực rỡ như Thẩm Thanh Dao.
Nhưng có một sự sạch sẽ, yên tĩnh, khiến người khác không thể xem nhẹ.
Thẩm Nguyệt Chi nhìn vào gương đồng.
Gương hơi mờ, phản chiếu gương mặt thiếu nữ tái nhợt nhưng thanh tú. Đôi mắt nàng không còn vẻ sợ hãi và tự ti của kiếp trước, chỉ còn sự bình tĩnh gần như lạnh lẽo.
Nàng không có trâm gỗ lê của mẫu thân.
Cây trâm ấy đã biến mất trong kho.
Vậy nàng dùng một cây trâm gỗ đơn giản khác thay thế.
Tử Tô tìm trong hộp cũ được một cây trâm gỗ trơn, không hoa văn. Thẩm Nguyệt Chi cài nó lên tóc, bỏ lại cây trâm ngọc xước do chính viện đưa tới.
“Tiểu thư, có quá đơn giản không?”
“Đơn giản cũng tốt.”
Nàng không cần tranh rực rỡ với Thẩm Thanh Dao.
Nàng chỉ cần không bị người ta dẫm lên.
Khi Thẩm Nguyệt Chi đến chính viện, Thẩm Thanh Dao đã chuẩn bị xong.
Hôm nay nàng ta quả thật rất đẹp.
Váy hồng thêu mẫu đơn, áo khoác lụa mỏng, tóc cài trâm ngọc mới, giữa trán điểm hoa điền nhỏ. Gương mặt vốn đã xinh đẹp nay càng thêm mềm mại, kiều diễm. Vừa nhìn đã biết Cố thị bỏ không ít tâm tư.
Cố thị đang tự tay chỉnh lại tua ngọc bên eo Thẩm Thanh Dao. Thấy Thẩm Nguyệt Chi bước vào, ánh mắt bà ta thoáng dừng lại trên bộ váy đã được sửa gọn và túi thơm bên hông nàng.
“Nguyệt Chi hôm nay nhìn thanh nhã hơn thường ngày.”
Thẩm Thanh Dao cũng nhìn sang, ánh mắt lướt qua cây trâm gỗ trên tóc nàng, khóe môi hơi cong.
“Muội muội sao không dùng trâm phu nhân chuẩn bị? Cây trâm gỗ này nhìn có chút mộc mạc, vào cung e rằng sẽ bị người chê cười.”
Thẩm Nguyệt Chi bình tĩnh đáp: “Ta là thứ nữ, không dám lấn át đích tỷ. Mộc mạc một chút, vừa hợp ý tỷ tỷ.”
Nụ cười của Thẩm Thanh Dao khựng lại.
Cố thị nhìn nàng một cái.
Thẩm Nguyệt Chi cúi đầu, dáng vẻ ngoan thuận, như thể câu vừa rồi chỉ là thật lòng tự biết thân phận.
Nhưng trong phòng không ai tiếp lời.
Thẩm Hoài Viễn cũng đến đưa hai tỷ muội ra cửa. Khi thấy Thẩm Nguyệt Chi, ánh mắt ông dừng trên cây trâm gỗ và túi thơm bên hông nàng lâu hơn một chút.
Có lẽ ông nhớ đến Diệp Lan Tâm.
Nhưng cuối cùng, ông vẫn chỉ nói: “Vào cung rồi, nhớ giữ lễ. Thanh Dao là tỷ tỷ, Nguyệt Chi, con đi theo tỷ tỷ, đừng gây chuyện.”
Thẩm Nguyệt Chi cụp mắt.
“Vâng.”
Không gây chuyện.
Kiếp trước nàng không gây chuyện, nhưng chuyện vẫn tìm đến nàng.
Xe ngựa An Bình Hầu phủ lăn bánh về phía hoàng cung.
Trong xe, Thẩm Thanh Dao ngồi đối diện nàng, thỉnh thoảng vén rèm nhìn ra ngoài, ánh mắt giấu không được chờ mong.
Mục tiêu của nàng ta là Thái tử.
Thái tử Tiêu Cảnh Minh, con trai Hoàng hậu, thân phận tôn quý, dung mạo tuấn mỹ, lại đã đến tuổi chọn phi. Cung yến hôm nay nói là thưởng hương, nhưng các phủ trong kinh đều hiểu, đây là dịp để các quý nữ lộ mặt trước Đông cung.
Thẩm Thanh Dao vì ngày này chuẩn bị rất lâu.
Kiếp trước, nàng ta quả thật được Thái tử nhìn thêm vài lần. Tuy chưa lập tức định hôn, nhưng từ đó danh tiếng “đích nữ An Bình Hầu phủ tài mạo song toàn” truyền khắp kinh thành.
Còn Thẩm Nguyệt Chi thì trở thành ví dụ đối lập.
Nghĩ đến đây, Thẩm Nguyệt Chi nhẹ nhàng vuốt túi thơm bên hông.
Kiếp này, nàng không định tranh Thái tử.
Nàng cũng không muốn trèo cao.
Nhưng nếu Thẩm Thanh Dao muốn dùng nàng làm đá kê chân, vậy phải xem viên đá này có làm nàng ta trẹo chân không.
Cung yến được tổ chức ở Tĩnh Hương điện.
Vừa vào điện, một làn hương thanh nhã đã phả tới. Không nồng, không ngọt, mà mát lạnh như sương trên lá trúc. Trên các án nhỏ đều đặt lư hương bằng đồng, khói mỏng lượn quanh, khiến cả điện như phủ trong một tầng sương nhẹ.
Hôm nay là yến thưởng hương.
Các phu nhân và quý nữ ngồi một bên, hoàng tử và công tử thế gia ngồi phía đối diện, cách nhau bởi bình phong lụa mỏng và khoảng trống giữa điện.
Thẩm Thanh Dao vừa xuất hiện đã thu hút không ít ánh mắt.
Nàng ta vốn xinh đẹp, lại ăn mặc vừa đủ rực rỡ mà không thất lễ. Khi hành lễ, dáng vẻ mềm mại như cành hoa lay trong gió.
Thái tử Tiêu Cảnh Minh ngồi ở vị trí trên cao, quả nhiên nhìn nàng ta thêm một lần.
Chỉ một ánh mắt ấy, Thẩm Thanh Dao đã hơi đỏ mặt.
Cố thị tuy không vào điện cùng nữ nhi, nhưng lời dặn của bà trước khi đi vẫn còn rõ ràng trong tai nàng ta: hôm nay nhất định phải để Thái tử nhớ kỹ nàng.
Thẩm Thanh Dao ngồi xuống, sống lưng thẳng hơn, nụ cười cũng dịu dàng hơn.
Thẩm Nguyệt Chi ngồi thấp hơn một vị trí.
Không ai chú ý nàng.
Nàng cũng không vội.
Ánh mắt nàng lặng lẽ quan sát trong điện.
Phía sau bình phong bên phải, có một nam tử mặc áo xanh sẫm đang ngồi nghiêng, tay cầm chén trà nhưng không uống. Khí chất hắn không sắc bén như Thái tử, cũng không cố ý nổi bật. Nhưng chỉ cần nhìn lâu một chút sẽ thấy người này quá tĩnh.
Tĩnh đến mức như đang đứng ngoài cả yến tiệc.
Thẩm Nguyệt Chi nhận ra hắn.
Tam hoàng tử, Tiêu Cảnh Hành.
Kiếp trước, nàng rất ít gặp người này. Trong mắt người đời, Tam hoàng tử không tranh không đoạt, không được Hoàng hậu nâng đỡ, cũng không nổi bật bằng Thái tử. Nhưng sau này, khi triều cục biến động, nàng mới nghe loáng thoáng rằng vị Tam hoàng tử này không hề đơn giản.
Chỉ là kiếp trước, giữa nàng và hắn không có giao tình.
Hôm nay, hắn cũng không nhìn nàng.
Như vậy rất tốt.
Nàng không muốn dính vào hoàng quyền quá sớm.
Yến tiệc bắt đầu bằng phần phẩm hương.
Một nữ quan trong cung giới thiệu từng loại hương liệu quý. Các quý nữ lần lượt nhận hương, phân biệt mùi, rồi nói cảm nhận. Đây không chỉ là trò nhã thú, mà cũng là cách nhìn ra kiến thức, khí độ và giáo dưỡng của các tiểu thư thế gia.
Thẩm Thanh Dao thể hiện rất tốt.
Nàng ta nhận ra hương trầm Nam Hải, hương mai tuyết, còn nói được vài câu thơ cổ, khiến vài vị phu nhân gật đầu khen ngợi.
Thái tử lại nhìn nàng ta thêm lần nữa.
Thẩm Thanh Dao trong lòng vui mừng, nhưng khi ánh mắt lướt qua Thẩm Nguyệt Chi đang yên lặng ngồi bên cạnh, nụ cười bỗng nhạt đi.
Nàng ta không thích dáng vẻ bình tĩnh ấy của Thẩm Nguyệt Chi.
Một thứ nữ nên rụt rè, luống cuống, tự biết thấp kém.
Không nên ngồi đó như thể mọi thứ không liên quan đến nàng.
Đúng lúc nữ quan đưa lên một lư hương nhỏ màu xanh, nói đây là hương mới được điều chế trong cung, mời các quý nữ thử đoán thành phần, Thẩm Thanh Dao bỗng cười nhẹ.
“Muội muội ta từ nhỏ theo Diệp di nương học được chút y lý, chắc hẳn rất hiểu hương liệu thảo mộc. Không bằng để muội muội thử nói xem?”
Lời vừa ra, ánh mắt trong điện lập tức rơi lên Thẩm Nguyệt Chi.
Một số quý nữ hơi ngạc nhiên.
“Diệp di nương?”
“À, là mẹ ruột của thứ nữ An Bình Hầu phủ.”
“Thì ra vị này là thứ nữ…”
Tiếng nói rất nhỏ, nhưng vẫn lọt vào tai.
Thẩm Thanh Dao cúi đầu, như thể chỉ thật lòng muốn cho muội muội cơ hội.
Nhưng Thẩm Nguyệt Chi biết rõ, kiếp trước cũng là thế này.
Khi đó Thẩm Thanh Dao đẩy nàng ra phẩm trà. Nàng sợ hãi, nói sai, bị người cười. Hôm nay nàng ta đổi sang hương liệu, có lẽ vì biết Diệp Lan Tâm từng hiểu y lý, muốn nếu nàng nói sai thì càng thêm mất mặt.
Một thứ nữ dựa vào chút kiến thức của di nương thấp hèn, lại dám nói chuyện trong cung.
Chỉ cần sai một câu, liền thành trò cười.
Thẩm Nguyệt Chi đứng dậy.
Tử Tô đứng ngoài điện nhìn thấy, lòng bàn tay toát mồ hôi.
Thẩm Thanh Dao nhìn nàng, đáy mắt có chút mong chờ ác ý.
Thẩm Nguyệt Chi bước đến trước lư hương.
Khói hương rất mỏng.
Mùi đầu tiên là thanh lạnh, như trúc sau mưa.
Mùi sau lại có chút ngọt nhạt.
Nếu chỉ ngửi qua, sẽ nói là trúc diệp, bạch đàn và mai hương.
Nhưng Thẩm Nguyệt Chi lại khẽ nhíu mày.
Bên trong còn có một vị rất nhạt.
Rất dễ bị bỏ qua.
Nàng cúi đầu nhìn lư hương, rồi nói: “Trong hương này có trúc diệp, bạch chỉ, mai tuyết và một chút ngọc lan khô.”
Nữ quan trong cung khẽ gật đầu.
“Còn gì nữa không?”
Thẩm Thanh Dao trong lòng cười lạnh.
Vài vị quý nữ vừa rồi cũng đã đoán gần như vậy. Nếu Thẩm Nguyệt Chi chỉ nói được thế, cũng chẳng có gì nổi bật.
Thẩm Nguyệt Chi lại nói tiếp: “Còn có một vị Hàn Tức thảo.”
Nữ quan hơi ngẩn ra.
Trong điện cũng yên tĩnh hơn.
Một vị phu nhân lớn tuổi ngồi bên trên nhíu mày: “Hàn Tức thảo? Loại này không thường dùng trong hương liệu.”
Thẩm Nguyệt Chi cúi người: “Phu nhân nói đúng. Hàn Tức thảo tính lạnh, mùi nhạt, thường dùng trong phương an thần, ít khi dùng trong hương thưởng. Nhưng nếu dùng lượng rất nhỏ, có thể làm hương trúc thêm thanh, cũng khiến người ngửi cảm thấy đầu óc tỉnh hơn.”
Nữ quan nhìn nàng bằng ánh mắt kinh ngạc.
“Thẩm nhị tiểu thư nói không sai. Trong hương này quả thật có Hàn Tức thảo, lượng rất ít. Đây là công thức mới của Thái y viện, vốn tưởng không ai đoán ra.”
Trong điện lập tức vang lên vài tiếng xì xào.
“Không ngờ thứ nữ An Bình Hầu phủ lại hiểu hương liệu như vậy.”
“Nghe nói mẹ ruột nàng từng biết y lý.”
“Khó trách…”
Thẩm Thanh Dao nụ cười cứng lại.
Nàng không ngờ Thẩm Nguyệt Chi thật sự nói được.
Hơn nữa còn nói đúng phần ngay cả các quý nữ khác không nhận ra.
Vị phu nhân lớn tuổi lúc nãy nhìn Thẩm Nguyệt Chi thêm một lần, hỏi: “Ngươi học những thứ này từ ai?”
Thẩm Nguyệt Chi cụp mắt.
“Mẹ ruột của thần nữ từng biết chút y lý. Khi còn nhỏ, thần nữ được bà dạy nhận biết vài vị thuốc, chỉ là hiểu biết nông cạn, không dám nhận là giỏi.”
Lời này không kiêu, không hèn.
Không nhân cơ hội khoe khoang, cũng không vì thân phận mẹ là di nương mà xấu hổ.
Vị phu nhân kia gật đầu.
“Biết mà không khoe, nói năng có chừng mực. Rất tốt.”
Chỉ hai chữ “rất tốt”, sắc mặt Thẩm Thanh Dao đã trắng đi một chút.
Nàng ta vừa được khen tài mạo, nhưng Thẩm Nguyệt Chi lại được khen có chừng mực.
Với quý nữ thế gia, chừng mực đôi khi còn đáng quý hơn tài nghệ.
Thái tử Tiêu Cảnh Minh cũng nhìn về phía này, nhưng ánh mắt hắn chỉ thoáng lướt qua Thẩm Nguyệt Chi rồi lại rơi về Thẩm Thanh Dao.
Rõ ràng, trong mắt hắn, đích nữ An Bình Hầu phủ xinh đẹp, gia thế tương xứng, mới là người đáng chú ý hơn.
Thẩm Thanh Dao nhận ra điều đó, trong lòng hơi yên lại.
Dù Thẩm Nguyệt Chi có nói đúng vài vị hương liệu thì sao?
Nàng ta vẫn chỉ là thứ nữ.
Mà mục tiêu của nàng ta là Đông cung.
Nhưng ở phía sau bình phong bên kia, Tiêu Cảnh Hành lại đặt chén trà xuống.
Ánh mắt hắn rơi trên người thiếu nữ áo xanh xám nhạt đang cúi người hành lễ.
Nàng mặc rất đơn giản.
Thậm chí có thể nói là bị cố ý làm nhạt đi.
Nhưng nàng đứng giữa điện, không luống cuống, không vội khoe, cũng không hạ thấp bản thân quá mức. Khi bị đẩy ra làm khó, nàng không oán, không sợ, chỉ dùng một câu trả lời vừa đủ khiến người khác im lặng.
Quan trọng hơn là ánh mắt nàng.
Quá tĩnh.
Không giống một thứ nữ lần đầu vào cung.
Cũng không giống người thật sự muốn tranh nổi bật.
Tiêu Cảnh Hành khẽ cong môi.
Sau khi phần phẩm hương kết thúc, yến tiệc tiếp tục. Thẩm Thanh Dao lấy lại vẻ dịu dàng, thỉnh thoảng cùng các quý nữ trò chuyện, cố gắng kéo sự chú ý về mình. Nhưng vài vị phu nhân đã bắt đầu nhìn Thẩm Nguyệt Chi bằng ánh mắt khác.
Không thân cận.
Nhưng không còn xem nàng như một cái bóng.
Với Thẩm Nguyệt Chi mà nói, vậy là đủ.
Nàng không cần hôm nay nổi danh khắp kinh thành.
Nàng chỉ cần người ngoài biết: thứ nữ An Bình Hầu phủ không phải kẻ ngu xuẩn, thô thiển để mặc ai giẫm lên.
Khi yến tiệc sắp tan, Thẩm Thanh Dao đi ngang qua nàng, giọng rất khẽ.
“Muội muội hôm nay thật khiến ta bất ngờ.”
Thẩm Nguyệt Chi nhìn nàng ta.
“Ta cũng vậy.”
Thẩm Thanh Dao nhíu mày: “Muội có ý gì?”
“Ta cũng bất ngờ vì tỷ tỷ tin ta đến vậy, dám để ta trả lời trước mặt các phu nhân.”
Thẩm Thanh Dao nghẹn lại.
Nàng ta nghe ra ý mỉa mai trong lời ấy.
Thẩm Nguyệt Chi không nói thêm, chỉ cúi đầu chỉnh lại túi thơm bên hông.
Thẩm Thanh Dao nhìn chiếc túi thơm cũ ấy, trong mắt lóe lên vẻ chán ghét.
“Đồ cũ của Diệp di nương, muội cũng thật xem như bảo bối.”
Thẩm Nguyệt Chi ngẩng mắt.
“Tỷ tỷ muốn trèo cao, đương nhiên nhìn đâu cũng thấy đồ dưới chân thấp kém.”
Thẩm Thanh Dao sắc mặt khẽ biến.
“Ngươi…”
“Nhưng người càng muốn trèo cao, càng phải cẩn thận dưới chân.” Thẩm Nguyệt Chi nói rất nhẹ, “Nếu giẫm nhầm đá sắc, sẽ chảy máu.”
Nói xong, nàng xoay người rời đi.
Thẩm Thanh Dao đứng tại chỗ, móng tay siết chặt trong tay áo.
Một thứ nữ.
Một thứ nữ do di nương thấp hèn sinh ra, dựa vào đâu dám nói chuyện với nàng như vậy?
Phía sau bình phong, Tiêu Cảnh Hành nhìn bóng lưng Thẩm Nguyệt Chi rời khỏi điện.
Người hầu thân cận bên cạnh hắn thấp giọng nói: “Điện hạ, vị kia là nhị tiểu thư An Bình Hầu phủ, Thẩm Nguyệt Chi. Nghe nói là thứ nữ do Diệp di nương sinh ra, trong phủ không được yêu thương. Hôm nay chắc chỉ đi theo làm nền cho đích tỷ.”
“Làm nền?”
Tiêu Cảnh Hành khẽ cười.
Hắn nhìn thiếu nữ áo xanh nhạt khuất sau rèm cung, ánh mắt sâu hơn vài phần.
“Một thứ nữ bị ép làm nền mà có ánh mắt như vậy…”
Hắn dừng lại, đầu ngón tay chậm rãi gõ lên thành chén.
“Thú vị.”