Gặp mặt
Đêm ấy, Thẩm Nguyệt Chi không ngủ.
Hộp thuốc trị phong hàn được đặt trên bàn, nắp hộp đã mở. Mấy gói thuốc bên trong được bọc bằng giấy trắng sạch, mùi dược liệu rất nhạt, không lẫn tạp hương. Chỉ cần ngửi qua đã biết người bốc thuốc rất cẩn thận.
Nhưng thứ khiến nàng để ý không phải thuốc.
Mà là tờ giấy kẹp dưới đáy hộp.
Muốn biết mẫu thân nàng chết vì bệnh gì, ngày mai đến trà lâu Thanh Phong.
Ở góc giấy có một vệt mực rất nhạt, giống như một chữ “Cảnh” bị cố ý làm mờ.
Thẩm Nguyệt Chi nhìn dòng chữ ấy rất lâu.
Tử Tô đứng bên cạnh, thấp giọng nói: “Tiểu thư, người này biết chuyện Diệp di nương, lại chọn đưa thư sau khi Chu gia bị hủy hôn. Nô tỳ sợ… có bẫy.”
“Có thể.”
Thẩm Nguyệt Chi gấp tờ giấy lại, cất vào tay áo.
“Vậy tiểu thư còn muốn đi sao?”
“Muốn.”
Tử Tô lo lắng: “Nhưng nếu là chính viện cố ý dẫn người ra ngoài thì sao? Phu nhân vừa mất mặt vì chuyện Chu gia, đại tiểu thư cũng đang ghi hận người. Nếu bọn họ nhân lúc người ra phủ mà dựng chuyện…”
“Cho nên ta sẽ không dùng lý do lén ra ngoài.”
Thẩm Nguyệt Chi nhìn về phía cửa sổ. Bóng trăng mỏng rơi trên song cửa, lạnh như nước.
“Ngày mai ta sẽ quang minh chính đại ra phủ.”
Tử Tô ngẩn ra.
Sáng hôm sau, Thẩm Nguyệt Chi đến chính viện.
Cố thị vừa dùng xong trà sớm. Sau chuyện Chu gia, sắc mặt bà ta vẫn ôn hòa như thường, nhưng dưới mắt có chút mệt mỏi rất nhạt. Hôn sự do bà ta chọn bị phá ngay trước mặt Thẩm lão phu nhân và Thẩm Hoài Viễn, dù bà ta giữ được vẻ hiền đức, cũng khó tránh khỏi mất mặt.
Thẩm Thanh Dao cũng ở đó.
Nàng ta đang chọn hương liệu mới, thấy Thẩm Nguyệt Chi bước vào, động tác khựng lại một chút.
“Muội muội hôm nay sao đến sớm vậy?”
Thẩm Nguyệt Chi hành lễ với Cố thị.
“Phu nhân, thuốc xoa đầu gối trong viện ta sắp hết. Hôm qua lại nhận được thuốc trị phong hàn từ hiệu thuốc Thanh Phong, nghe nói thuốc ở đó tốt, nên muốn ra ngoài mua thêm ít thuốc.”
Cố thị ánh mắt khẽ động.
“Hôm qua có người đưa thuốc cho con?”
“Vâng.” Thẩm Nguyệt Chi đáp rất tự nhiên, “Có lẽ là phụ thân thương ta quỳ lâu trong từ đường nên sai người chuẩn bị. Chỉ là người đưa thuốc đi nhanh, ta chưa kịp hỏi rõ.”
Nàng cố ý nhắc đến Thẩm Hoài Viễn.
Cố thị dù nghi ngờ, cũng không thể lập tức tra hỏi sâu trước mặt mọi người. Nếu thuốc không phải Thẩm Hoài Viễn sai người đưa, bà ta đi hỏi, ngược lại sẽ lộ ra mình theo dõi một thứ nữ đến mức nào.
Thẩm Thanh Dao khẽ cười: “Muội muội thật biết chọn lúc. Hôm qua mới làm ầm chuyện Chu gia, hôm nay lại muốn ra phủ. Không sợ bên ngoài có người bàn tán sao?”
Thẩm Nguyệt Chi nhìn nàng ta.
“Bên ngoài bàn tán Chu công tử đánh chết thông phòng, liên quan gì đến ta?”
Nụ cười Thẩm Thanh Dao cứng lại.
Thẩm Nguyệt Chi nói tiếp: “Hay tỷ tỷ cho rằng vì Chu gia mất mặt, ta nên ở trong viện tự trách?”
“Ta không có ý đó.” Thẩm Thanh Dao vội rũ mắt, giọng mềm đi. “Ta chỉ lo cho muội muội.”
“Đa tạ tỷ tỷ quan tâm.”
Thẩm Nguyệt Chi không tiếp tục dây dưa.
Cố thị đặt chén trà xuống, dịu dàng nói: “Đi mua thuốc cũng được. Nhưng con là nữ nhi chưa xuất giá, không tiện ở ngoài quá lâu. Để Lưu ma ma theo con một chuyến.”
Tử Tô đứng sau lưng Thẩm Nguyệt Chi lập tức căng thẳng.
Nếu Lưu ma ma đi theo, tiểu thư còn gặp người kia thế nào?
Thẩm Nguyệt Chi lại không đổi sắc mặt.
“Phu nhân nghĩ chu đáo. Chỉ là ta đi hiệu thuốc mua thuốc xoa đầu gối, nếu để Lưu ma ma theo, người ngoài nhìn thấy lại tưởng ta bệnh nặng, làm phụ thân lo lắng. Có Tử Tô đi cùng là đủ. Nếu phu nhân không yên tâm, có thể cho một xa phu trong phủ đưa ta đi.”
Cố thị nhìn nàng.
Thẩm Nguyệt Chi đứng yên, dáng vẻ ngoan thuận.
Cuối cùng, Cố thị cười nhẹ.
“Cũng được. Đi sớm về sớm.”
“Đa tạ phu nhân.”
Ra khỏi chính viện, Tử Tô mới thở nhẹ một hơi.
“Tiểu thư, vừa rồi nô tỳ sợ phu nhân nhất định cho Lưu ma ma đi theo.”
“Bà ta sẽ nghi ngờ, nhưng chưa dám ép quá rõ.” Thẩm Nguyệt Chi nói, “Sau chuyện Chu gia, nếu bà ta quản ta quá chặt, phụ thân sẽ nghĩ bà ta chột dạ.”
Tử Tô nhìn bóng lưng mảnh mai của chủ tử, trong lòng bỗng cảm thấy tiểu thư nhà mình thật sự khác rồi.
Trước kia, nàng luôn bị đẩy theo cục diện.
Bây giờ, nàng bắt đầu biết dùng chính sự nghi ngờ của người khác để mở đường cho mình.
Xe ngựa rời An Bình Hầu phủ, đi qua hai con phố rồi dừng trước hiệu thuốc Thanh Phong.
Thẩm Nguyệt Chi thật sự vào hiệu thuốc mua thuốc xoa đầu gối và vài vị dược liệu thông thường. Nàng hỏi giá, chọn thuốc, trả bạc, mọi việc đều làm đủ để sau này nếu ai tra cũng không tìm được sơ hở.
Ra khỏi hiệu thuốc, nàng không lập tức trở về xe.
Mà dẫn Tử Tô đi theo ngõ nhỏ phía sau, vòng qua một con đường lát đá xanh, đến trước một tòa trà lâu ba tầng.
Trên biển gỗ viết bốn chữ:
Thanh Phong trà lâu.
Tử Tô ngẩng đầu nhìn, thấp giọng nói: “Tiểu thư, là nơi này.”
Thẩm Nguyệt Chi nhìn lên tầng hai.
Cửa sổ nhã gian phía đông hé mở, rèm trúc khẽ động trong gió.
Nàng bỗng nhớ đến ánh mắt yên tĩnh sau bình phong trong Tĩnh Hương điện.
Không sắc bén, không nóng vội, cũng không có vẻ tò mò thô thiển.
Giống như người đứng ngoài cục diện, nhưng lại nhìn rõ từng quân cờ.
“Đi thôi.”
Vừa bước vào trà lâu, tiểu nhị đã tiến lên, nhưng chưa kịp hỏi, một nam tử mặc áo xám đã xuất hiện từ bên cạnh.
“Thẩm nhị tiểu thư?”
Tử Tô lập tức chắn nửa bước trước người Thẩm Nguyệt Chi.
Nam tử áo xám cúi đầu, thái độ rất cung kính.
“Chủ tử đã đợi ở nhã gian tầng hai. Tiểu thư có thể đưa nha hoàn đi cùng, nhưng vào trong nói chuyện, xin để nha hoàn đứng ngoài cửa. Nhã gian mở cửa sổ, dưới lầu có người, tiểu thư không cần lo danh tiết bị tổn hại.”
Lời này nói rất chu đáo.
Thẩm Nguyệt Chi nhìn hắn một cái.
Người này không giống hạ nhân bình thường. Dáng đứng thẳng, bước chân nhẹ, ánh mắt ổn định. Nếu đoán không sai, hẳn là hộ vệ.
“Dẫn đường.”
Nhã gian tầng hai nằm cuối hành lang.
Cửa mở một nửa.
Bên trong hương trà thanh nhã, không có tạp hương, cũng không dùng huân hương nồng. Trên bàn đặt một bộ trà sứ trắng, một khay điểm tâm nhỏ và một cuốn sách mỏng chưa khép.
Người ngồi bên cửa sổ mặc áo xanh sẫm, tóc buộc ngọc quan, dáng vẻ thanh quý nhưng không phô trương.
Tam hoàng tử, Tiêu Cảnh Hành.
Thấy nàng bước vào, hắn đặt chén trà xuống.
“Thẩm nhị tiểu thư.”
Thẩm Nguyệt Chi cúi người hành lễ.
“Thần nữ bái kiến Tam điện hạ.”
“Không cần đa lễ.” Tiêu Cảnh Hành nhìn nàng, giọng bình thản. “Ngồi đi.”
Thẩm Nguyệt Chi không lập tức ngồi.
Nàng ngẩng đầu nhìn hắn.
“Điện hạ hẹn thần nữ đến đây, chắc không chỉ vì uống trà.”
Tiêu Cảnh Hành khẽ cong môi.
“Quả nhiên không giống người lần đầu gặp hoàng tử.”
“Điện hạ đã biết thần nữ là thứ nữ không được yêu thương trong Hầu phủ, vậy cũng nên biết, người như thần nữ nếu không cẩn thận một chút, rất dễ chết không rõ ràng.”
Câu nói ấy quá thẳng.
Nam tử áo xám đứng ngoài cửa hơi ngẩn ra.
Tiêu Cảnh Hành lại không giận.
Ngược lại, hắn rót một chén trà, đẩy đến vị trí đối diện.
“Vậy nàng càng nên ngồi xuống nói chuyện. Đứng lâu, đầu gối nàng chịu không nổi.”
Thẩm Nguyệt Chi ánh mắt khẽ động.
Hắn biết nàng bị phạt quỳ.
Chuyện ở từ đường tuy không phải bí mật lớn, nhưng cũng là chuyện nội trạch An Bình Hầu phủ. Nếu không có người cố ý hỏi thăm, hắn sẽ không biết rõ đến vậy.
Nàng ngồi xuống.
“Điện hạ điều tra ta?”
“Ta điều tra An Bình Hầu phủ.” Tiêu Cảnh Hành nói, “Nàng chỉ vừa lúc ở trong đó.”
Thẩm Nguyệt Chi không tin hoàn toàn, nhưng không phản bác.
“Vậy điện hạ tra được gì?”
Tiêu Cảnh Hành không trả lời ngay.
Hắn nhìn nàng, ánh mắt bình tĩnh mà sâu.
“Hôm qua nàng phá hôn sự với Chu Tử Khiêm rất gọn.”
Thẩm Nguyệt Chi cầm chén trà nhưng không uống.
“Điện hạ cũng biết chuyện này?”
“Chu gia hôm nay đã náo loạn. Một công tử đọc sách bị tố đánh chết thông phòng, lại bị An Bình Hầu phủ đuổi ra khỏi cửa, muốn không biết cũng khó.”
“Điện hạ thấy ta làm sai?”
“Không.” Tiêu Cảnh Hành nói, “Ta chỉ tò mò, một thứ nữ quanh năm ở Hầu phủ, vì sao lại biết chuyện Chu gia giấu kín nhiều năm?”
Thẩm Nguyệt Chi cụp mắt.
“Người bị ép vào hố lửa, trước khi rơi xuống, tự nhiên sẽ nhìn kỹ dưới chân hơn người khác.”
Tiêu Cảnh Hành nhìn nàng.
Câu trả lời này không thừa nhận, cũng không phủ nhận.
Rất khéo.
Nhưng ánh mắt nàng trong khoảnh khắc vừa rồi có một tầng lạnh rất sâu.
Đó không giống nỗi sợ từ lời đồn.
Giống như người đã từng thật sự rơi xuống hố lửa ấy.
Tiêu Cảnh Hành không hỏi tiếp.
Người thông minh biết khi nào nên dừng.
“Thẩm nhị tiểu thư có biết, trong mắt An Bình Hầu phủ, nàng là gì không?”
Thẩm Nguyệt Chi nâng mắt.
Tiêu Cảnh Hành nói: “Một quân cờ.”
Nàng khẽ cười.
“Ta biết.”
“Biết?”
“Cố thị muốn dùng hôn sự thấp kéo ta ra khỏi Hầu phủ. Thẩm Thanh Dao muốn ta làm nền cho nàng trèo vào Đông cung. Tổ mẫu muốn ta ngoan ngoãn nghe lời, để không làm mất thể diện. Phụ thân…” Nàng dừng một chút, giọng nhạt đi, “Phụ thân muốn mọi người đều yên ổn, chỉ cần người chịu thiệt không phải đích nữ ông ấy kỳ vọng.”
Tiêu Cảnh Hành nhìn nàng, đáy mắt có chút khác lạ.
Hắn từng gặp rất nhiều nữ tử thế gia.
Có người thông minh, có người biết diễn, có người tham vọng, có người nhu thuận. Nhưng giống Thẩm Nguyệt Chi, có thể bình tĩnh mổ xẻ hoàn cảnh của chính mình đến mức này, lại rất ít.
Nàng không oán trời trách đất.
Cũng không giả vờ vô tội.
Nàng biết mình bị đặt ở vị trí nào, nhưng không vì thế mà tự coi mình là kẻ đáng thương.
Tiêu Cảnh Hành hỏi: “Biết mình là quân cờ, nàng định làm gì?”
Thẩm Nguyệt Chi đặt chén trà xuống.
“Quân cờ cũng có thể khiến người cầm cờ đứt tay.”
Câu nói rất nhẹ.
Nhưng trong nhã gian, gió ngoài cửa sổ dường như cũng lặng đi một nhịp.
Tiêu Cảnh Hành nhìn nàng, bỗng bật cười.
Không phải cười nhạo.
Mà là thật sự cảm thấy thú vị.
“Thẩm Nguyệt Chi, nàng còn sắc hơn ta nghĩ.”
“Điện hạ gọi ta đến đây, không phải để khen ta.”
“Đúng.”
Tiêu Cảnh Hành thu lại ý cười.
“Ta muốn nói về mẫu thân nàng.”
Tay Thẩm Nguyệt Chi đặt trên bàn khẽ siết lại.
Dù nàng đã chuẩn bị tinh thần, khi nghe hai chữ mẫu thân từ miệng hắn, lòng vẫn lạnh xuống.
“Điện hạ biết gì?”
“Diệp Lan Tâm từng cứu một người.”
“Phụ thân ta?”
“Không chỉ Thẩm Hoài Viễn.”
Thẩm Nguyệt Chi ngẩng đầu.
Tiêu Cảnh Hành nói chậm rãi: “Năm đó khi nàng còn ở Giang Nam, từng cứu một nữ tử bị truy sát. Nữ tử ấy sau này vào cung, trở thành người bên cạnh mẫu phi ta.”
Thẩm Nguyệt Chi sững lại.
Chuyện này, kiếp trước nàng chưa từng nghe ai nhắc đến.
Trong ký ức của nguyên thân, Diệp Lan Tâm rất ít nói về quá khứ ở Giang Nam. Nàng chỉ biết mẫu thân từng là con gái y hộ nhỏ, từng cứu Thẩm Hoài Viễn, sau đó được hắn đón vào An Bình Hầu phủ làm di nương.
Không ngờ bà còn từng cứu người liên quan đến mẫu phi Tiêu Cảnh Hành.
“Người kia còn sống không?”
Tiêu Cảnh Hành lắc đầu.
“Ba năm trước đã mất. Nhưng trước khi mất, nàng để lại một ít ghi chép cũ. Trong đó nhắc đến Diệp Lan Tâm.”
Thẩm Nguyệt Chi giọng khàn đi rất nhẹ: “Nhắc gì?”
“Nói Diệp Lan Tâm y thuật không tệ, giỏi nhận độc trong hương và thuốc bổ. Nàng từng nói, trên đời này thuốc giết người đáng sợ nhất không phải thứ khiến người lập tức tắt thở, mà là thứ khiến người ngoài đều tưởng nàng tự bệnh mà chết.”
Thẩm Nguyệt Chi bỗng thấy cổ họng nghẹn lại.
Đó đúng là điều mẫu thân từng dạy nàng.
Thuốc có thể cứu người, cũng có thể hại người.
Nếu ngửi thấy mùi lạ trong đồ ăn, trà nước, hương liệu, nhất định phải cẩn thận.
Khi đó nàng không hiểu.
Bây giờ mới biết, mẫu thân có lẽ đã sớm nhận ra mình đang bị hại.
“Điện hạ vì sao tra chuyện này?”
Tiêu Cảnh Hành nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Gần hai năm nay, trong kinh có vài vụ hậu trạch bệnh chết rất giống nhau. Người bệnh ban đầu chỉ suy nhược, mất ngủ, u uất, sau đó khí huyết hao tổn, đại phu đều nói là tâm bệnh. Nhưng sau khi chết, trong đồ dùng và thuốc bổ lại tìm được vài dấu vết rất giống nhau.”
“Tán Hồn Đằng?”
Tiêu Cảnh Hành quay đầu nhìn nàng.
“Nàng biết?”
Thẩm Nguyệt Chi im lặng một lát, sau đó lấy từ tay áo ra túi thơm màu xanh nhạt.
“Đây là di vật mẫu thân ta để lại. Ta còn tìm được y thư của bà. Trong y thư có dòng ghi Tán Hồn Đằng dùng lâu ngày khiến khí huyết hao tổn, bệnh như u uất mà chết. Nhưng mấy trang quan trọng bị xé mất.”
Tiêu Cảnh Hành nhìn túi thơm kia, ánh mắt trầm xuống.
“Quả nhiên.”
“Quả nhiên?”
“Hôm yến thưởng hương, nàng nhận ra Hàn Tức thảo rất nhanh. Ta đoán nàng không chỉ biết hương liệu thông thường. Nếu nàng đang giữ di vật của Diệp Lan Tâm, vậy nàng chắc chắn cũng đã phát hiện mùi bất thường.”
Thẩm Nguyệt Chi nhìn hắn.
“Điện hạ hôm đó đã chú ý ta?”
Tiêu Cảnh Hành rất thẳng thắn.
“Ừ.”
“Vì sao?”
“Vì nàng bị đẩy ra làm nền, nhưng ánh mắt không giống người làm nền.”
Thẩm Nguyệt Chi không ngờ hắn lại nói thẳng như vậy.
Trong lúc nhất thời, nàng không đáp.
Tiêu Cảnh Hành cũng không tiếp tục đề tài ấy.
Hắn lấy từ bên cạnh một chiếc hộp dài bằng gỗ đen, đặt lên bàn.
“Ta đang tra nguồn Tán Hồn Đằng vào kinh. Manh mối chỉ đến vài phủ quyền quý, trong đó có An Bình Hầu phủ. Diệp Lan Tâm mất năm đó, thời gian và triệu chứng đều khớp.”
Thẩm Nguyệt Chi nhìn chiếc hộp gỗ.
“Điện hạ muốn ta làm gì?”
“Ta muốn biết trong An Bình Hầu phủ năm đó ai phụ trách thuốc của Diệp Lan Tâm, ai đổi đại phu, ai cất di vật của nàng, và ai xé y thư.”
“Điện hạ muốn dùng ta làm nội ứng trong Hầu phủ?”
“Có thể nói như vậy.”
Thẩm Nguyệt Chi cười rất nhạt.
“Vậy điện hạ và Cố thị khác nhau ở đâu? Nàng dùng ta làm quân cờ hôn sự, điện hạ dùng ta làm quân cờ tra án.”
Tiêu Cảnh Hành nhìn nàng, không tức giận.
“Nếu ta xem nàng là quân cờ, hôm nay sẽ không nói thẳng với nàng.”
“Điện hạ nói thẳng, là vì biết ta không còn đường lui.”
“Không.” Hắn nói, “Là vì biết nàng sẽ chọn con đường có lợi nhất cho mình.”
Thẩm Nguyệt Chi im lặng.
Tiêu Cảnh Hành nói tiếp: “Ta có thể cho nàng manh mối, cũng có thể giúp nàng tìm đại phu cũ. Nhưng ta sẽ không thay nàng xử lý Cố thị và Thẩm Thanh Dao. Đó là thù của nàng.”
Lời này khiến Thẩm Nguyệt Chi hơi bất ngờ.
Nàng vốn tưởng hắn sẽ đưa ra điều kiện, ép nàng dựa vào hắn, hoặc dùng nàng để dò xét Hầu phủ.
Nhưng hắn lại nói: hắn không thay nàng xử lý.
Nàng ngẩng đầu nhìn hắn.
“Điện hạ muốn gì?”
“Chân tướng.”
“Chỉ vậy?”
“Hiện tại chỉ vậy.”
Thẩm Nguyệt Chi không tin trên đời có chuyện đơn giản như vậy.
Nhưng nàng cũng biết, Tiêu Cảnh Hành nắm trong tay manh mối mà nàng rất cần.
Hắn biết Diệp Lan Tâm từng cứu người liên quan mẫu phi hắn.
Hắn đang tra Tán Hồn Đằng.
Hắn có thể tìm đại phu cũ.
Còn nàng, muốn tra lại chuyện nhiều năm trước trong Hầu phủ, chỉ dựa vào một mình Tử Tô là không đủ.
Nàng cần một người đứng ngoài Hầu phủ.
Nhưng nàng không muốn trở thành dây leo bám vào nam nhân để sống.
Kiếp này, nàng muốn tự mình cắt đứt từng sợi dây trói mình.
“Ta có điều kiện.”
Tiêu Cảnh Hành gật đầu.
“Nói.”
“Điện hạ có thể giúp ta tra nguồn thuốc, đại phu cũ và những người năm đó từng hầu hạ mẫu thân ta.”
“Được.”
“Nhưng chuyện trong An Bình Hầu phủ, ta tự xử lý. Cố thị, Thẩm Thanh Dao, Thẩm lão phu nhân, kể cả phụ thân ta, ta đều muốn tự mình đối mặt.”
Tiêu Cảnh Hành nhìn nàng.
“Thẩm Hoài Viễn là phụ thân nàng.”
“Ta biết.”
“Nàng cũng muốn đối mặt với hắn?”
Thẩm Nguyệt Chi cụp mắt, giọng rất nhẹ.
“Người từng yêu mẫu thân ta, nhưng không bảo vệ được bà. Sau khi bà chết, hắn cũng không bảo vệ được ta. Có vài câu, sớm muộn gì ta cũng phải hỏi hắn.”
Nàng ngẩng đầu.
“Cho nên điện hạ đừng thay ta hỏi.”
Tiêu Cảnh Hành nhìn nàng hồi lâu.
Sau đó hắn nói: “Được.”
Chỉ một chữ.
Không khuyên.
Không hỏi nàng có chịu nổi không.
Không dùng giọng thương hại nói hắn có thể giúp nàng giải quyết.
Thẩm Nguyệt Chi bỗng cảm thấy, người này quả thật khác với những người nàng từng gặp.
Hắn không xem nàng là một tiểu thư yếu đuối chờ được cứu.
Cũng không xem nàng là một quân cờ không có miệng nói.
Hắn hỏi điều kiện của nàng.
Và đồng ý.
“Điện hạ không sợ ta lợi dụng ngài?”
Tiêu Cảnh Hành rót thêm trà.
“Đồng minh vốn là lợi dụng lẫn nhau.”
“Điện hạ thật thẳng thắn.”
“Thẳng thắn giúp giảm phiền phức.”
Thẩm Nguyệt Chi lần đầu tiên có chút muốn cười.
Nhưng ý cười vừa hiện lên, rất nhanh lại bị nàng thu lại.
“Vậy từ hôm nay, ta và điện hạ là đồng minh?”
“Có thể.”
“Đồng minh cần giữ lời.”
“Ta giữ.”
Thẩm Nguyệt Chi nhìn hắn: “Ta cũng giữ.”
Ngoài cửa sổ, gió thổi qua rèm trúc.
Khói trà mỏng lượn giữa hai người.
Không có lời thề hoa mỹ.
Cũng không có hứa hẹn sống chết.
Chỉ có một cuộc trao đổi tỉnh táo giữa hai người đều biết mình đang đứng trong cục diện nguy hiểm.
Nhưng chính sự tỉnh táo ấy, lại khiến mối liên kết này đáng tin hơn những lời thương xót giả tạo trong Hầu phủ rất nhiều.
Tiêu Cảnh Hành đẩy chiếc hộp gỗ đen về phía nàng.
“Đây là thứ ta hẹn nàng đến xem.”
Thẩm Nguyệt Chi mở hộp.
Bên trong không phải vàng bạc, cũng không phải ngọc bội.
Là một tờ giấy thuốc cũ được ép phẳng, viền giấy đã ngả vàng, góc giấy hơi cháy xém như từng bị người ném vào lửa rồi lại vội vàng lấy ra.
Trên giấy có mấy hàng chữ viết tay.
Thẩm Nguyệt Chi chỉ nhìn một cái, tim đã đập mạnh.
Nét chữ này…
Rất giống chữ trong y thư của Diệp Lan Tâm.
“Đây là…”
“Một toa thuốc cũ.” Tiêu Cảnh Hành nói, “Năm đó người bên cạnh mẫu phi ta giữ lại. Người viết toa thuốc là Diệp Lan Tâm.”
Thẩm Nguyệt Chi nhìn từng vị thuốc trên đó.
Bạch chỉ.
Phục thần.
Cam thảo.
Hàn Tức thảo.
Mấy vị này đều là thuốc an thần, điều khí, nếu dùng đúng lượng thì không hại người.
Nhưng ở cuối toa thuốc có một dòng chú nhỏ.
Không được thay Hàn Tức thảo bằng Tán Hồn Đằng. Hai vị mùi gần giống, nhưng dược tính trái nhau. Dùng lâu, người bệnh sẽ khí huyết hao tổn, hình như u uất.
Đầu ngón tay Thẩm Nguyệt Chi lạnh đi.
Nàng bỗng hiểu vì sao mùi ấy quen như vậy.
Hàn Tức thảo và Tán Hồn Đằng mùi gần giống.
Ở yến thưởng hương, nàng nhận ra Hàn Tức thảo.
Trên lễ phục, trong túi thơm, trong phòng mẫu thân năm đó, mùi kia lại lạnh hơn, đắng hơn, có chút tanh ngọt hơn.
Đó rất có thể không phải Hàn Tức thảo.
Mà là Tán Hồn Đằng.
Tiêu Cảnh Hành nhìn nàng, giọng bình thản nhưng từng chữ đều nặng như đá rơi xuống mặt nước.
“Mẫu thân nàng năm đó không chết vì bệnh thường.”