Bước Chân Vào Giới Kinh Doanh
Những ngày sau khi Tống Minh Nguyệt bị bắt, biệt thự trở nên vắng lặng một cách kỳ lạ. Mẹ không còn ép tôi phải "huấn luyện", không còn nhắc đến việc nhốt tôi vào phòng kín. Bà dành phần lớn thời gian trong phòng làm việc, nhưng mỗi khi nhìn thấy tôi, ánh mắt bà lại ánh lên vẻ cầu khẩn mà tôi đã quá quen thuộc với sự giả tạo trước đây.
Nhưng lần này, bà thực sự hối hận. Và tôi, tôi biết cách biến sự hối hận đó thành đòn bẩy.
Sáng thứ Hai, tôi bước vào phòng làm việc của mẹ. Tôi mặc một bộ vest đen tinh giản, mái tóc buông xõa thay vì buộc chặt như trước. Sự thay đổi không chỉ ở trang phục, mà ở ánh mắt đầy sắc bén.
“Con muốn quay lại công ty,” tôi đặt một tệp hồ sơ xuống bàn bà. Đó là kế hoạch tái cấu trúc bộ phận quản lý tài sản mà tôi đã âm thầm chuẩn bị trong những ngày tháng "giả điên".
Mẹ ngước lên, đôi mắt bà lộ vẻ kinh ngạc: “Nhã Nhã, con mới chỉ vừa mới... ổn định lại tâm lý. Công việc ở tập đoàn rất khắc nghiệt, mẹ sợ con sẽ...”
“Sợ con bị áp lực hay sợ con sẽ làm lộ ra những lỗ hổng mà Tống Minh Nguyệt đã để lại?” Tôi cắt ngang, nụ cười nhếch mép. “Đừng lo, mẹ. Con không còn là đứa trẻ để mẹ bảo bọc hay quản lý nữa.”
Mẹ im lặng. Bà cầm lấy tệp hồ sơ, lật từng trang. Càng đọc, đôi mắt bà càng giãn ra. Những con số, những phân tích về dòng tiền và những đề xuất cải cách mà tôi viết ra không giống như của một người mới bắt đầu. Đó là kết quả của mười năm quan sát từ dưới vực thẳm.
“Ai... ai giúp con làm những thứ này?” Bà run rẩy hỏi.
“Chính những kẻ đã từng coi thường con, mẹ ạ,” tôi đáp, bước ra phía cửa sổ nhìn xuống sân nhà. “Khi họ nghĩ con là một kẻ điên, họ không bao giờ đề phòng khi nói chuyện kinh doanh trước mặt con. Tống Minh Nguyệt có thể đã cướp đi tuổi trẻ của con, nhưng ả cũng đã vô tình cho con thấy cách một đế chế bị phá hủy từ bên trong như thế nào.”
Ngày hôm đó, tôi chính thức bước chân vào tập đoàn.
Sự xuất hiện của tôi gây ra một cơn địa chấn. Những người từng trung thành với Tống Minh Nguyệt nhìn tôi với ánh mắt dò xét, một số kẻ còn khinh khỉnh, đợi chờ xem tôi sẽ thất bại thảm hại thế nào. Nhưng khi tôi bước vào cuộc họp đầu tiên, thay vì run rẩy, tôi lại trình bày kế hoạch xử lý khủng hoảng truyền thông sau vụ bê bối của ả ta một cách lạnh lùng và chính xác đến mức không ai có thể phản bác.
“Từ hôm nay, mọi báo cáo về danh mục đầu tư Giang Thành sẽ do tôi trực tiếp quản lý,” tôi tuyên bố, giọng nói vang vọng khắp phòng họp.
Không một ai dám lên tiếng. Những ánh mắt coi thường giờ đây thay thế bằng sự sợ hãi. Tôi không cần phải hét lên để khẳng định quyền lực; sự tàn nhẫn mà tôi từng trải qua đã trui rèn nên một Lâm Nhã mà ngay cả bóng ma của quá khứ cũng phải cúi đầu.
Tối hôm đó, trở về nhà, tôi đi ngang qua phòng mẹ. Bà đang ngồi đó, nhìn vào tấm ảnh của Tống Minh Nguyệt hồi còn nhỏ. Tôi dừng lại, đứng ở cửa, ánh sáng từ hành lang đổ bóng dài lên khuôn mặt tôi.
“Mẹ à,” tôi lên tiếng, giọng dịu dàng đến lạnh người, “đừng nhìn những thứ không còn thuộc về gia đình này nữa. Hãy nhìn về phía con. Vì con mới là thứ duy nhất mẹ còn lại.”
Mẹ quay lại nhìn tôi, lần đầu tiên sau nhiều năm, bà thấy ở tôi không phải là đứa con gái nhút nhát, mà là một kẻ thống trị thực thụ. Bà rùng mình, và tôi biết, ván cờ này, tôi đã thắng.