Những Lời Nói Dối Vụn Vỡ
Mẹ tôi không mời ả ngồi. Bà đứng quay lưng lại, tay mân mê tập hồ sơ bệnh án – bằng chứng thép mà bà vừa trích xuất từ dữ liệu của trung tâm.
“Con giải thích thế nào về những vết sẹo này?” Mẹ ném xấp ảnh chụp chi tiết những vết bỏng tàn thuốc trên người tôi xuống mặt bàn. Tiếng đập mạnh vang lên như một phát súng lệnh.
Tống Minh Nguyệt giật bắn mình. Ả run rẩy cầm lấy xấp ảnh, giả vờ như không tin vào mắt mình: “Mẹ... con... con không biết. Chẳng phải bác sĩ ở đó đã cam đoan với chúng ta rằng Lâm Nhã được chăm sóc rất tốt sao? Họ nói Nhã Nhã tự làm hại mình vì căn bệnh tâm thần...”
“Tự làm hại?” Mẹ quay lại, ánh mắt sắc như dao cạo, xoáy sâu vào tâm can ả. “Ta đã cho người kiểm tra lại camera giám sát của trung tâm. Họ xóa sạch dữ liệu, nhưng lại quên mất một tài khoản phụ lưu trữ đám mây. Con có muốn xem đoạn clip đêm hôm đó không?”
Một sự im lặng chết chóc bao trùm. Tống Minh Nguyệt đứng chôn chân tại chỗ. Ả vốn dĩ là kẻ giỏi diễn, nhưng khi đối diện với sự thật phơi bày, mọi kỹ năng của ả đều trở nên vô dụng. Ả bắt đầu thở dốc, đôi mắt đảo quanh tìm kiếm lối thoát, rồi bất chợt quỳ sụp xuống chân mẹ, nước mắt lã chã rơi:
“Mẹ, là con sai! Con đã quá nóng vội... con chỉ muốn tốt cho chị ấy, muốn chị ấy bớt điên dại để xứng đáng với gia đình chúng ta. Viện trưởng... chính ông ta đã làm điều đó mà không hỏi ý kiến con!”
Tôi đứng nép sát vào vách cửa bên ngoài, lòng dâng lên một sự khinh bỉ tột độ. Kịch bản cũ vẫn không thay đổi: đổ lỗi cho kẻ dưới, đóng vai người đáng thương. Nhưng kiếp này, mọi thứ đã khác.
Mẹ tôi nhìn ả, không một chút rung động. “Viện trưởng đã bị công an mời đi làm việc cách đây mười phút. Họ tìm thấy những bản ghi chép về việc chuyển tiền từ tài khoản cá nhân của con vào quỹ của trung tâm. Giải thích đi, tại sao con lại trả tiền cho việc 'huấn luyện' này?”
Tống Minh Nguyệt như bị sét đánh ngang tai. Ả há hốc miệng, khuôn mặt trắng bệch không còn chút huyết sắc. “Con... con...”
“Chưa hết,” mẹ tôi bước lại gần, nâng cằm ả lên, giọng nói đều đều nhưng lạnh thấu xương, “ta đã yêu cầu xét nghiệm lại ADN giữa ta và con. Nếu kết quả không khớp... Minh Nguyệt, con biết hậu quả là gì rồi đấy.”
Từ trong bóng tối của hành lang, tôi khẽ mỉm cười. Ả đã sập bẫy. Việc mẹ đột ngột nghi ngờ về quan hệ huyết thống chính là đòn giáng mạnh nhất. Đó là thứ ả sợ nhất, vì ả biết rõ mình là "đồ giả".
Tôi lặng lẽ rời đi, không để lại một tiếng động. Cuộc đối chất này chỉ mới là bắt đầu cho sự sụp đổ của ả. Trong căn phòng phía sau, tiếng khóc than của Tống Minh Nguyệt vẫn vang lên, nhưng nó không còn là tiếng khóc của một thiên kim tiểu thư kiêu kỳ, mà là tiếng gào thét của một con chuột đang bị dồn vào đường cùng.