Thiên Kim Thật Trả Thù
Thiên Kim Thật Trả Thù · 📖

Vực Thẳm Của Sự Thật

Chương 6 chương Hoàn thành

Lọ thuốc lăn trên mặt thảm, để lại một vệt tối màu. Tống Minh Nguyệt đứng bất động, khuôn mặt ả méo mó giữa sự hoảng loạn và cơn cuồng nộ đang dâng trào. Mẹ tôi – người phụ nữ vốn luôn giữ phong thái quyền quý – lúc này đang run rẩy, tay bám chặt vào khung cửa.

"Con... chính là người đã làm tất cả những điều đó với Lâm Nhã?" Giọng mẹ tôi lạc đi, không phải vì tức giận, mà vì sự tan vỡ của niềm tin.

Tôi bước ra khỏi bóng tối, đôi vai không còn co rúm, đôi mắt bình thản đến lạnh lùng. Tôi nhẹ nhàng nhặt chiếc máy ghi âm lên, nhấn nút phát. Giọng nói cay độc của Tống Minh Nguyệt từ chương trước, những lời đe dọa viện trưởng, những mưu mô che giấu sự thật... tất cả vang lên trong căn phòng im lặng như những nhát dao khứa vào tim người phụ nữ đang đứng đối diện.

Tống Minh Nguyệt gào lên, một âm thanh chói tai đầy tuyệt vọng: "Phải! Là con thì sao? Mẹ nhìn lại đi, bà ta—con nhỏ điên này—có tư cách gì để đứng cạnh mẹ? Con mới là người chăm sóc mẹ, là người lo lắng cho mẹ từng li từng tí suốt mười năm qua!"

"Chăm sóc?" Tôi lên tiếng, chất giọng tôi trong trẻo nhưng chứa đựng sự đả kích mạnh mẽ. Tôi vén ống tay áo, để lộ những vết sẹo chằng chịt, thâm tím dưới ánh đèn vàng. "Đây là cách chị chăm sóc tôi sao? Bằng những điếu thuốc lá cháy dở và những căn phòng giam kín mít?"

Mẹ tôi không nói thêm lời nào. Bà lùi lại, nhìn Tống Minh Nguyệt bằng ánh mắt hoàn toàn xa lạ. Không còn sự yêu thương, cũng không còn sự dung túng. Đó là ánh mắt của một người vừa nhận ra mình đã nuôi dưỡng một con rắn độc dưới mái nhà.

"Trợ lý đang ở dưới nhà cùng cảnh sát," mẹ tôi nói, âm thanh khô khốc. "Họ không đến để điều tra viện trưởng. Họ đến để bắt kẻ chủ mưu."

Tống Minh Nguyệt như sụp đổ hoàn toàn. Ả quỵ xuống sàn, đôi tay bấu chặt vào gấu váy của mẹ tôi, nhưng bà nhẹ nhàng gạt ra. Ả ngước lên nhìn tôi, ánh mắt ả giờ đây không còn sự khinh miệt, mà chỉ còn sự hận thù điên dại. Ả biết mình đã thua, thua một ván cờ mà ả tưởng mình là người cầm quyền.

"Chị biết tại sao chị thua không?" Tôi cúi xuống, thì thầm vào tai ả đủ để chỉ hai chúng tôi nghe thấy. "Vì chị không biết rằng, địa ngục mà chị đẩy tôi xuống, chính là nơi tôi đã học được cách làm thế nào để kéo chị xuống theo."

Tiếng còi cảnh sát vang lên từ phía xa, xé toạc không gian tĩnh lặng của đêm mưa. Ánh đèn xanh đỏ chớp nháy qua cửa sổ, chiếu lên gương mặt thất thần của ả thiên kim giả. Cánh cửa biệt thự mở ra, những bước chân của cảnh sát tiến lại gần.

· · ·
← Chương trước Mục lục Chương tiếp →
Trợ lý AI
Trợ lý AI
Tư vấn truyện · Luôn sẵn sàng
👋 Xin chào! Mình là trợ lý AI của LinkTruyen.

Mình có thể giúp bạn:
  • Gợi ý truyện phù hợp
  • Giải thích các thể loại
  • Hướng dẫn sử dụng web
Bạn muốn đọc truyện thể loại gì? 😊