Khoảng Cách Sau Cơn Bão
Còi xe cảnh sát nhỏ dần rồi dứt hẳn, chỉ còn tiếng mưa rơi đều đều trên những tán cây trong sân biệt thự. Tống Minh Nguyệt đã bị đưa đi, mang theo sự giả tạo và những âm mưu cay độc rời khỏi căn nhà này.
Sự tĩnh lặng bao trùm lấy không gian. Mẹ tôi đứng giữa phòng khách, dáng người vốn luôn thẳng tắp giờ trở nên có chút xiêu vẹo. Bà không nhìn tôi, ánh mắt vô định nhìn ra màn mưa trắng xóa ngoài cửa kính.
Tôi đứng cách bà một khoảng, những vết sẹo trên tay vẫn còn đó—bằng chứng vật lý cho những tháng ngày địa ngục. Tôi không còn giả vờ run rẩy, không còn lầm bầm những câu nói điên dại. Sự tỉnh táo của tôi giờ đây lại trở thành thứ khiến bầu không khí này thêm phần ngột ngạt.
"Con đã chịu đựng tất cả những điều đó... bao lâu?" Mẹ hỏi, giọng bà vỡ vụn, run rẩy. Bà quay lại, ánh mắt chạm vào những vết sẹo trên tay tôi. Đôi bàn tay bà giơ lên như muốn chạm vào, nhưng rồi lại khựng lại giữa chừng, đầy sợ hãi và hối lỗi.
Tôi lùi lại một bước, tránh cái chạm của bà.
"Mười năm, sáu tháng, và mười hai ngày," tôi trả lời, giọng không một chút gợn sóng. "Đó là khoảng thời gian tôi chờ đợi mẹ nhận ra rằng đứa con gái mà mẹ yêu thương thực chất là một con quỷ, và đứa con gái mà mẹ ruồng bỏ... mới là người cần tình thương của mẹ nhất."
Mẹ gục xuống chiếc sofa, lấy tay ôm mặt. Tiếng nấc nghẹn ngào từ người đàn bà quyền quý ấy vang lên, yếu ớt và đầy hối hận. Những bức ảnh, những hồ sơ, và cả lời thú nhận vừa rồi như một dòng nước lũ đổ ập xuống, cuốn trôi đi lớp vỏ bọc hoàn hảo bà đã tin tưởng bấy lâu.
"Mẹ xin lỗi... mẹ không biết..."
"Mẹ không biết vì mẹ không muốn biết," tôi cắt ngang, nhìn thẳng vào mắt bà. "Mẹ chỉ muốn một đứa con hoàn hảo, một hình tượng thiên kim tiểu thư để làm đẹp cho bộ mặt của gia đình này. Khi tôi trở nên 'hỏng hóc', mẹ chọn cách nhốt tôi đi để không phải nhìn thấy những vết sẹo đó. Mẹ không sợ tôi đau, mẹ chỉ sợ sự thật đó làm hoen ố đi cái danh dự mà mẹ trân quý."
Những lời nói của tôi như những nhát dao sắc lẹm, vạch trần nỗi đau mà tôi đã chôn giấu suốt một kiếp trước.
Mẹ tôi không phản bác. Bà biết tôi nói đúng. Nỗi đau của tôi không phải là thứ có thể hàn gắn bằng vài lời xin lỗi muộn màng. Bà đứng dậy, tiến lại gần, lần này không ngần ngại mà ôm lấy tôi. Lồng ngực bà phập phồng, nhịp tim đập loạn xạ trong sự lo âu.
Tôi đứng im, để mặc bà ôm lấy mình. Cảm giác ấm áp từ cơ thể bà không làm tôi thấy thoải mái, nó chỉ khiến tôi nhớ lại cảm giác cô độc trong những căn phòng giam lạnh lẽo ngày nào.
"Mẹ sẽ bù đắp cho con, Nhã Nhã. Dù phải mất bao lâu đi chăng nữa..."
Tôi hơi ngước mắt lên, nhìn vào bức tường phía xa. Báo thù đã xong, nhưng trò chơi này chỉ mới là khúc dạo đầu. Sự tha thứ không nằm trong kế hoạch của tôi. Nhưng đối với người mẹ này, tôi cần bà ở bên, để thực hiện ván cờ tiếp theo—ván cờ khẳng định lại quyền lợi của tôi trong khối tài sản của gia đình này.
"Con không cần lời xin lỗi, mẹ ạ," tôi nhẹ nhàng đẩy bà ra, nở một nụ cười nhạt nhòa. "Con chỉ cần mẹ hiểu rằng, từ hôm nay, vị trí của con trong ngôi nhà này sẽ không còn là một 'đứa trẻ hỏng' nữa."