Hậu trạch không phải biên quan
Mười ngày tĩnh dưỡng của Lạc Thanh Dao trôi qua rất yên tĩnh.
Ít nhất là bên ngoài nhìn vào thì rất yên tĩnh.
Thanh Hà Viện đóng cửa, không tiếp khách. A Lan bị điều ra khỏi nội viện, người hầu mới do An Nghi Đường đưa sang đều là người biết quy củ, miệng kín, tay chân sạch sẽ. Sổ sách không còn đưa đến Thanh Hà Viện nữa. Kho phòng cũng không ai của Thanh Hà Viện được tùy tiện bước vào.
Nếu đổi thành ta, gặp cảnh này chắc chắn sẽ thấy rất hài lòng.
Không phải xem sổ, không phải ra ngoài ứng phó, không ai kéo đi chính sảnh, lại có khoản riêng của Hầu gia chi dùng. Đây chẳng phải là cuộc sống thần tiên sao?
Đáng tiếc, Lạc Thanh Dao không phải ta.
Có những người thấy được nghỉ là phúc.
Có những người thấy được nghỉ là bị giam.
Lạc Thanh Dao thuộc loại sau.
Ngày thứ mười một, Thanh Hà Viện mở cửa.
Ta vốn tưởng nàng sau mười ngày tĩnh dưỡng sẽ hiểu một đạo lý: hậu trạch không phải biên quan, không thể gặp chuyện là dùng khí thế ép qua. Nhưng ta rất nhanh phát hiện, nàng không những không hiểu, mà còn đổi chiến trường.
Nàng không trực tiếp gây chuyện trong phủ nữa.
Nàng bắt đầu để lời đồn truyền ra ngoài.
Lời đồn ban đầu rất nhẹ.
Nói là vị Trung Liệt phu nhân được thánh thượng ban phong hiệu kia vào Định Viễn Hầu phủ rồi sống không dễ dàng. Nói nàng từng ở Sóc Dương hộ tống quân lương, cứu Hầu gia khỏi vòng vây, lập công thật sự, nhưng vào phủ lại bị quy củ kinh thành trói tay trói chân.
Sau đó lời đồn dần nhiều hơn.
Nói chính thê Định Viễn Hầu phủ tuy ngoài mặt rộng lượng, nhưng thật ra không dung được nữ tử có công.
Nói trắc thất Kiều thị ở Tùng La Viện hẹp hòi, vì không muốn nhường viện mà liên tục làm khó Trung Liệt phu nhân.
Nói Hầu phủ nhận ân tình nhưng không thật lòng báo ân, chỉ cho danh phận mà không cho thể diện.
Cuối cùng, lời đồn truyền đến mức ngay cả người bán đậu hũ ngoài hẻm cũng biết Định Viễn Hầu phủ có một vị bình thê có công bị chính thê và trắc thất chèn ép.
Tang Quả nghe chuyện này từ phòng bếp nhỏ trở về, tức đến mức tay cầm rổ lê run lên.
“Chủ tử, bọn họ nói bậy! Rõ ràng là Lạc phu nhân muốn Tùng La Viện trước, sau đó còn vì ngọc bội mà hại người. Sao ra ngoài lại thành người bị chèn ép rồi?”
Ta nằm trên ghế mây, bình tĩnh lật một trang thoại bản.
“Bởi vì nói sự thật cần đầy đủ đầu đuôi. Nói lời đồn chỉ cần chọn đoạn có lợi.”
Tang Quả tức giận:
“Vậy chúng ta cứ để mặc sao ạ?”
Ta lật thêm một trang.
“Chưa cháy đến ghế nằm.”
Tang Quả nghẹn lại.
Nàng ôm rổ lê đứng đó, vẻ mặt như thể ta là người không có lương tâm nhất thế gian.
Ta thở dài, đặt thoại bản xuống.
“Tang Quả, lời đồn như gió. Gió thổi qua thì thôi. Nếu mỗi cơn gió đều đuổi theo đánh, người mệt trước là mình.”
Tang Quả nhỏ giọng:
“Nhưng gió này thổi hơi mạnh…”
Đúng là hơi mạnh.
Bởi vì đến ngày thứ ba, lời đồn không chỉ ở ngoài phủ mà còn thổi vào tận Hầu phủ.
Có nha hoàn đi chợ nghe người ta bàn tán. Có quản sự ra ngoài mua đồ bị người quen hỏi nhỏ. Có cả người nhị phòng cố ý nói trước mặt hạ nhân rằng người có công mà vào hậu trạch cũng khó tránh bị người ta ghen ghét.
Câu này nghe rất quen.
Giống như tay cầm cây đuốc chạy quanh kho củi, vừa chạy vừa nói mình chỉ muốn soi đường.
Ta không để ý lắm.
Nhưng Diệp Tĩnh Xu thì không thể không để ý.
Bởi vì nàng là chính thê.
Thanh danh của Hầu phủ, thể diện của Thẩm Hoài Tự, quy củ trong ngoài đều đặt lên vai nàng. Nếu lời đồn tiếp tục lan, người ngoài sẽ nói nàng không dung được bình thê. Nếu nàng ra mặt phản bác, lại càng giống chính thê ghen ghét. Nếu nàng im lặng, lời đồn sẽ thành thật.
Đây chính là chỗ khó của chính thê.
Làm nhiều là ghen.
Làm ít là vô năng.
Làm đúng cũng có người nói nàng diễn.
Buổi sáng hôm ấy, Diệp Tĩnh Xu cho người mời ta đến An Nghi Đường.
Ta vừa nghe Thanh Ngọc truyền lời, lập tức ôm bụng.
Thanh Ngọc hoảng hốt:
“Kiều di nương không khỏe sao?”
Ta nghiêm túc nói:
“Vừa nghe đến An Nghi Đường, bụng hơi có dự cảm phải làm việc.”
Thanh Ngọc: “…”
Tang Quả đứng sau lưng ta, nhỏ giọng khuyên:
“Chủ tử, lần này chắc thật sự có việc.”
Ta nhìn bầu trời.
Không quá nóng, không quá lạnh, chưa đến giờ ngủ trưa, ta cũng chưa ăn trái cây.
Không có lý do từ chối.
Thế là ta rất đau lòng đứng dậy.
Đến An Nghi Đường, Diệp Tĩnh Xu đang ngồi trước bàn. Trên bàn không phải sổ kho, mà là mấy tờ giấy ghi lời đồn bên ngoài. Thẩm Hoài Tự cũng ở đó. Hắn mặc thường phục, sắc mặt trầm hơn ngày thường. Tống lão phu nhân ngồi bên cạnh, vẻ mặt không vui.
Lạc Thanh Dao cũng có mặt.
Nàng mặc áo màu xanh nhạt, sắc mặt hơi tái, dáng vẻ như sau mười ngày tĩnh dưỡng thật sự gầy đi một chút. Nàng đứng rất thẳng, nhưng trong sự thẳng ấy có chút cứng.
Ta vừa bước vào đã biết, hôm nay không dễ nằm yên.
Quả nhiên, ta vừa hành lễ xong, Tống lão phu nhân đã mở miệng:
“Tĩnh Xu, bên ngoài đã truyền thành như vậy, ngươi thân là chính thê, chẳng lẽ không nên tự xét lại sao?”
Diệp Tĩnh Xu ngước mắt:
“Xin lão phu nhân chỉ rõ.”
Tống lão phu nhân cau mày:
“Thanh Dao có công với Hầu phủ. Từ khi nàng vào phủ, ngươi nói là theo quy củ, nhưng lúc thì sổ sách, lúc thì kho phòng, lúc lại cấm túc tĩnh dưỡng. Người ngoài không rõ nội tình, đương nhiên sẽ nghĩ Hầu phủ không dung nàng. Nếu ngay từ đầu ngươi rộng lượng hơn một chút, sự tình đâu đến mức này?”
Ta đứng bên cạnh nghe, cảm thấy câu này rất quen tai.
Vẫn là rộng lượng.
Từ khi Lạc Thanh Dao vào phủ, hai chữ rộng lượng xuất hiện nhiều đến mức ta nghi ngờ chúng có thể tính phí theo lần.
Diệp Tĩnh Xu lần này không lập tức im lặng chịu.
Nàng đặt tờ giấy trong tay xuống, giọng rất bình tĩnh:
“Lão phu nhân, việc sổ sách là Lạc phu nhân tự nhận học. Việc kho phòng là Hầu gia tự xử lý. Tĩnh dưỡng mười ngày cũng là Hầu gia định. Nếu nói là con dâu không rộng lượng, xin hỏi con dâu nên rộng lượng ở chỗ nào?”
Tống lão phu nhân nghẹn một chút.
Lạc Thanh Dao thấp giọng:
“Phu nhân hiểu lầm rồi. Ta chưa từng nói lời đồn bên ngoài là do phu nhân gây ra. Chỉ là người ngoài thấy ta vào phủ sau, lại không được thuận lợi, khó tránh khỏi suy đoán.”
Ta nhìn nàng.
Lời này nói khéo.
Không nói Diệp Tĩnh Xu sai, nhưng câu nào cũng khiến người khác cảm thấy nàng chịu uất ức.
Thẩm Hoài Tự nhìn Lạc Thanh Dao:
“Lời đồn bên ngoài có liên quan đến người Sóc Dương từng đi cùng nàng vào kinh không?”
Lạc Thanh Dao khựng lại rất nhẹ.
“Hầu gia nghi ngờ ta?”
Thẩm Hoài Tự không né tránh:
“Ta chỉ hỏi.”
Lạc Thanh Dao cười nhạt, ánh mắt đỏ lên:
“Người Sóc Dương đi cùng ta vào kinh đều biết ta từng làm gì. Họ thấy ta chịu ủy khuất, thay ta nói vài câu, ta có thể bịt miệng từng người sao? Huống hồ, nếu trong phủ thật sự không có chuyện khiến người khác bàn tán, lời đồn sao có thể truyền ra?”
Tống lão phu nhân lập tức phụ họa:
“Đúng vậy. Không có lửa sao có khói?”
Ta suýt nữa muốn hỏi: nếu có người tự ôm củi đi nhóm lửa, khói chẳng phải cũng có sao?
Nhưng ta nhịn.
Thẩm Hoài Tự sắc mặt lạnh hơn.
Diệp Tĩnh Xu vẫn bình tĩnh, nhưng bàn tay dưới tay áo hơi siết lại.
Ta nhìn nàng, bỗng cảm thấy nếu hôm nay nàng trực tiếp phản kích, sẽ rơi vào thế bị động. Người ngoài vốn đang nói nàng ghen ghét nữ tử có công. Nếu nàng xử Lạc Thanh Dao nặng hơn, lời đồn càng có cớ. Nếu nàng nhịn, Lạc Thanh Dao sẽ tiếp tục dùng công lao ép phủ.
Còn nếu ta không nói gì…
Ta nhìn tờ giấy ghi lời đồn trên bàn.
Trong đó có một dòng: “Trắc thất Kiều thị vì giữ viện riêng, làm khó Trung Liệt phu nhân.”
Ta im lặng.
Được rồi.
Khói đã bay đến ghế nằm của ta rồi.
Ta thở dài.
Tang Quả đứng bên cạnh lập tức nhìn ta.
Ta nói khẽ:
“Người ta đốt nhà, khói bay đến ghế nằm của ta rồi.”
Tang Quả nhỏ giọng:
“Chủ tử, vậy… lấy hộp văn thư sao?”
Ta lắc đầu:
“Lần này lấy giấy bút.”
Mọi người trong phòng đều nhìn sang.
Thẩm Hoài Tự hỏi:
“Ngươi có cách?”
Ta rất muốn nói không có.
Nhưng nếu ta nói không có, lời đồn tiếp tục bay, người ngoài tiếp tục nói Tùng La Viện của ta hẹp hòi. Sau này ta ra ngoài mua lê, nói không chừng người bán lê còn nhìn ta bằng ánh mắt “đây chính là trắc thất không nhường viện cho ân nhân”.
Ta không thể để lê của mình bị ảnh hưởng.
Ta bước lên một bước, nói:
“Hầu gia, phu nhân, lão phu nhân, Lạc phu nhân. Việc này thật ra không khó xử lý.”
Tống lão phu nhân hừ lạnh:
“Ngươi lại muốn tính bạc?”
Ta gật đầu:
“Vâng.”
Tống lão phu nhân: “…”
Ta thành thật nói:
“Chuyện gì lớn đến cuối cùng đều phải có bạc. Không có bạc, lời hay chỉ là gió.”
Diệp Tĩnh Xu nhìn ta, ánh mắt hơi động.
Ta tiếp tục:
“Lời đồn bên ngoài hiện tại dựa vào một điểm: Lạc phu nhân có công với quân, nhưng vào Hầu phủ lại bị hậu trạch làm khó. Nếu chúng ta chỉ giải thích trong phủ không làm khó nàng, người ngoài chưa chắc tin. Vì vậy không bằng đổi hướng.”
Thẩm Hoài Tự hỏi:
“Đổi hướng thế nào?”
Ta nhìn Lạc Thanh Dao.
“Lạc phu nhân được thánh thượng ban phong hiệu Trung Liệt phu nhân, lại từng hộ tống quân lương ở Sóc Dương. Đây là công lao thật. Nếu đã là công lao với quân, vì sao chỉ để công lao ấy biến thành chuyện trong hậu trạch?”
Lạc Thanh Dao cau mày:
“Ngươi có ý gì?”
Ta nói:
“Lập một quỹ trợ giúp quân hộ dưới danh nghĩa Trung Liệt phu nhân.”
Trong phòng yên tĩnh.
Ta tiếp tục:
“Sóc Dương nhiều năm chiến sự, chắc chắn có thương binh, quả phụ, cô nhi, quân hộ thiếu người chăm sóc. Lạc phu nhân từng ở đó, hiểu rõ hơn ai hết. Hầu phủ có thể góp một khoản bạc khởi đầu. Phu nhân phụ trách lập sổ minh bạch. Lạc phu nhân đứng danh nghĩa chủ trì. Bạc dùng để trợ cấp quân quyến khó khăn, mua thuốc cho thương binh, giúp cô nhi có áo ấm qua đông.”
Ta dừng lại, nhìn mọi người.
“Như vậy, bên ngoài còn ai có thể nói Hầu phủ bạc đãi người có công? Hầu phủ không chỉ tôn trọng Lạc phu nhân, còn để nàng tiếp tục làm việc xứng với phong hiệu Trung Liệt phu nhân.”
Diệp Tĩnh Xu hiểu rất nhanh.
Ánh mắt nàng sáng lên rất nhẹ.
Thẩm Hoài Tự cũng nhìn ta chằm chằm.
Lạc Thanh Dao thì sắc mặt thay đổi.
Ta biết nàng hiểu.
Chiêu này đẹp ở chỗ không ai có thể phản đối.
Nếu Lạc Thanh Dao đồng ý, nàng phải thật sự làm việc. Không phải ngồi trong Thanh Hà Viện nói mình có công, mà phải đứng ra gánh danh nghĩa, đối chiếu danh sách quân hộ, phát bạc, gặp người, xử lý việc bên ngoài. Nếu nàng làm tốt, danh tiếng của nàng sẽ càng vững, nhưng nàng cũng không còn thời gian dùng công lao ép hậu trạch.
Nếu nàng từ chối, vậy lời đồn “vì quân vì dân” sẽ tự vả vào mặt nàng.
Người có công với quân, được lập quỹ giúp quân hộ lại không chịu đứng ra.
Vậy rốt cuộc nàng muốn dùng công lao để giúp ai?
Giúp quân quyến, hay giúp mình đòi viện?
Tống lão phu nhân nhíu mày:
“Thanh Dao mới tĩnh dưỡng xong, sao có thể để nàng đi làm những việc này?”
Ta rất lễ phép đáp:
“Lão phu nhân thương Lạc phu nhân, Vãn Ninh hiểu. Nhưng việc này không nhất định phải lập tức chạy đông chạy tây. Lạc phu nhân chỉ cần đứng danh nghĩa chủ trì, nắm đại cục. Những việc ghi sổ, phát bạc, đối chiếu danh sách có thể do phu nhân sắp xếp người giúp. Dù sao đây là chuyện tốt, không phải phạt nàng.”
Tống lão phu nhân lại nghẹn.
Diệp Tĩnh Xu tiếp lời rất đúng lúc:
“Việc này hợp lý. Ta có thể lập sổ riêng, mọi khoản thu chi công khai. Hầu phủ góp bạc khởi đầu, nếu Hầu gia đồng ý, sau này cũng có thể mời vài nhà có giao tình cùng góp. Lạc phu nhân có danh vọng ở Sóc Dương, đứng ra chủ trì là thích hợp nhất.”
Thẩm Hoài Tự nhìn Diệp Tĩnh Xu, rồi nhìn ta.
Hắn chậm rãi nói:
“Cách này tốt.”
Lạc Thanh Dao nhìn hắn.
“Hầu gia cũng thấy tốt?”
Thẩm Hoài Tự gật đầu:
“Thanh Dao, nàng từng nói mình không muốn bị xem như nữ tử chỉ biết tranh giành trong hậu trạch. Đây là cơ hội để người ngoài thấy rõ, Trung Liệt phu nhân không chỉ là một danh phận.”
Lời này rất đẹp.
Đẹp đến mức Lạc Thanh Dao không thể phản bác.
Nàng từng dựa vào công lao để muốn địa vị trong phủ. Hiện tại Thẩm Hoài Tự dùng chính công lao ấy đưa nàng ra khỏi tranh chấp hậu trạch, đặt vào trách nhiệm lớn hơn.
Nàng không thể nói không muốn.
Bởi vì nếu nói không muốn, chẳng khác nào thừa nhận thứ nàng muốn không phải tiếp tục làm việc có ích, mà là địa vị trong Hầu phủ.
Lạc Thanh Dao im lặng thật lâu.
Cuối cùng nàng nói:
“Nếu Hầu gia và phu nhân đều thấy đây là chuyện nên làm, Thanh Dao không có lý do từ chối.”
Ta thầm gật đầu.
Nàng vẫn có chút kiêu ngạo.
Nhưng chính vì còn kiêu ngạo, nàng sẽ không dễ dàng thừa nhận mình không dám làm.
Diệp Tĩnh Xu lập tức gọi Thanh Ngọc lấy giấy bút. Nàng bắt đầu lập khung ban đầu của quỹ quân hộ. Tên tạm định là Trung Liệt Quân Hộ Trợ Ngân.
Ta nghe tên này, cảm thấy hơi dài.
Nhưng tên dài cũng có lợi, nghe rất chính thức.
Diệp Tĩnh Xu hỏi:
“Vãn Ninh, muội thấy nên ghi những khoản nào?”
Ta suy nghĩ:
“Trước hết chia rõ nguồn bạc, nơi dùng bạc và người duyệt bạc. Nguồn bạc gồm Hầu phủ góp ban đầu, Hầu gia tiền riêng, nếu có nhà khác góp thì ghi tên từng nhà. Nơi dùng bạc gồm thương binh, quân quyến mất chồng, cô nhi, người già không nơi nương tựa trong quân hộ Sóc Dương. Người duyệt bạc nên có ba bên: Lạc phu nhân đứng danh nghĩa chủ trì, phu nhân quản sổ, Hầu gia xác nhận danh sách quân hộ từ quân doanh.”
Thẩm Hoài Tự nghe đến đây, gật đầu:
“Danh sách quân hộ ta có thể cho người từ Sóc Dương gửi đến.”
Ta nói tiếp:
“Phát bạc cũng phải có người nhận ký tên hoặc điểm chỉ. Nếu người nhận không biết chữ, có lý trưởng hoặc quân lại xác nhận. Tránh sau này có người nói bạc bị tham.”
Diệp Tĩnh Xu vừa nghe vừa ghi.
Tống lão phu nhân nghe đến sổ sách lại cau mày.
“Làm việc thiện thôi, cần ghi kỹ như vậy sao?”
Ta nhìn bà, rất nghiêm túc:
“Lão phu nhân, càng là việc thiện càng phải ghi kỹ. Không ghi kỹ, bạc chưa chắc đến tay người cần. Đến lúc đó danh tiếng là của Hầu phủ, công đức là của Lạc phu nhân, nhưng bạc mất giữa đường, người bị mắng lại là người quản sổ.”
Diệp Tĩnh Xu liếc ta một cái.
Ta biết nàng hiểu.
Việc thiện không có sổ, cuối cùng dễ thành việc xấu.
Lạc Thanh Dao đứng bên cạnh, nghe chúng ta từng câu từng câu định rõ trách nhiệm, sắc mặt càng lúc càng phức tạp.
Có lẽ nàng từng nghĩ dùng danh phận Trung Liệt phu nhân để khiến Hầu phủ nhường nàng.
Nhưng nàng không ngờ Kiều Vãn Ninh lại đem danh phận ấy biến thành việc thật.
Công lao không còn là lá chắn để nàng đứng trong hậu trạch đòi tôn trọng.
Nó trở thành một tấm biển treo trên đầu nàng, nhắc nàng phải làm việc xứng với bốn chữ Trung Liệt phu nhân.
Thẩm Hoài Tự bỗng nói:
“Việc này định như vậy. Ba ngày sau, Hầu phủ sẽ phát thiếp mời vài nhà có quan hệ với quân vụ đến bàn. Ta sẽ tự viết thư gửi Sóc Dương, lấy danh sách quân hộ cần giúp đỡ.”
Hắn nhìn Lạc Thanh Dao:
“Thanh Dao, nàng quen tình hình Sóc Dương, việc này cần nàng đứng ra.”
Lạc Thanh Dao chậm rãi gật đầu:
“Ta hiểu.”
Giọng nàng không còn cứng như trước.
Nhưng cũng không tính là mềm.
Ta nhìn nàng, trong lòng không có cảm giác thắng lợi quá lớn.
Nàng không phải người hoàn toàn ác. Nàng có công thật, có khổ thật, có tự tôn thật. Chỉ là sau khi vào Hầu phủ, nàng muốn biến những thứ thật ấy thành quyền được người khác nhường nhịn.
Hiện tại, nàng phải học cách biến công lao thành trách nhiệm.
Nếu nàng học được, đó là lối ra.
Nếu học không được, ít nhất nàng cũng bận.
Bận thì tốt.
Người bận thường ít gây chuyện hơn.
Chính sảnh hôm ấy, mọi chuyện dần định xuống.
Nhưng Thẩm Hoài Tự không để nó kết thúc đơn giản như vậy.
Hắn đứng dậy, nhìn Diệp Tĩnh Xu.
Trước mặt Tống lão phu nhân, Lạc Thanh Dao, ta và mấy quản sự thân tín, hắn nói:
“Tĩnh Xu, ba năm qua nàng quản Hầu phủ không dễ. Ta ở biên quan, chỉ nghĩ trận mạc gian khổ, nhưng quên mất trong phủ cũng cần người chống đỡ. Sau khi hồi phủ, ta lại vì chuyện báo ân khiến nàng chịu thêm áp lực. Việc này là ta thiếu suy xét.”
Cả sảnh yên tĩnh.
Diệp Tĩnh Xu ngẩng đầu nhìn hắn.
Có lẽ nàng không ngờ hắn sẽ nói những lời này trước mặt mọi người.
Thẩm Hoài Tự tiếp tục:
“Sau này việc hậu trạch vẫn do nàng quản theo quy củ. Ai có ý kiến, trước hết qua sổ sách, không dùng tình cảm ép người.”
Tống lão phu nhân sắc mặt hơi đổi:
“Hoài Tự…”
Thẩm Hoài Tự nhìn bà:
“Mẫu thân, nhi tử kính trọng mẫu thân. Nhưng rộng lượng không nên là ép người khác nhường. Nếu muốn thưởng ai, nhi tử tự thưởng. Nếu muốn báo ân, nhi tử tự báo. Không nên để Tĩnh Xu gánh tiếng không dung người.”
Tống lão phu nhân bị chặn lại, nhất thời không nói tiếp.
Diệp Tĩnh Xu đứng dậy, cúi người hành lễ.
“Thiếp đa tạ Hầu gia.”
Giọng nàng vẫn bình tĩnh.
Nhưng ta nhìn thấy đầu ngón tay nàng hơi run.
Một câu công nhận đến muộn, không thể xóa hết ba năm vất vả.
Nhưng ít nhất, nó khiến người trong phủ từ nay không thể dễ dàng coi sự vất vả ấy là đương nhiên nữa.
Thẩm Hoài Tự lại quay sang ta.
Ta lập tức có dự cảm không lành.
Quả nhiên, hắn nói:
“Kiều Vãn Ninh.”
Ta đứng thẳng hơn.
“Có thiếp.”
“Chuyện Tùng La Viện trước đây, là ta xử lý không chu toàn. Ta muốn báo ân cho Thanh Dao, nhưng không nên để nàng suýt mất viện. Việc này, ta xin lỗi ngươi.”
Ta chớp mắt.
Trong chính sảnh, mọi ánh mắt lại rơi lên người ta.
Ta cảm thấy rất áp lực.
Một Hầu gia trước mặt mọi người xin lỗi một trắc thất, nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ. Nếu ta lập tức cảm động rơi lệ, có lẽ rất hợp tình hợp cảnh. Nếu ta nói “thiếp không dám”, cũng rất hợp quy củ.
Nhưng ta suy nghĩ một lúc, chỉ hỏi:
“Hầu gia nói thật lòng sao?”
Thẩm Hoài Tự nhìn ta:
“Thật lòng.”
Ta gật đầu:
“Vậy xin lỗi không quan trọng. Lần sau trước khi báo ân, nhớ tự mang bạc.”
Cả sảnh im lặng.
Diệp Tĩnh Xu cúi đầu.
Thanh Ngọc đứng sau nàng run vai.
Tang Quả ở sau lưng ta gần như muốn chui xuống đất.
Thẩm Hoài Tự nhìn ta rất lâu, cuối cùng nghiêm túc gật đầu.
“Được.”
Ta hơi bất ngờ.
Hắn đáp rất nghiêm chỉnh.
Người này gần đây đúng là tiến bộ nhanh.
Tống lão phu nhân tức đến sắc mặt lúc xanh lúc trắng, muốn nói gì đó nhưng Thẩm Hoài Tự đã quay sang bà trước.
“Mẫu thân, từ nay về sau, hậu trạch trong phủ do Tĩnh Xu xử lý. Mẫu thân nếu thương ai, muốn thưởng ai, nhi tử đều không ngăn. Nhưng không ai được tự ý ép người khác nhường nhịn dưới danh nghĩa rộng lượng. Viện ở, khoản chi, nhân sự, kho phòng, đều phải ghi sổ. Không có văn thư, không làm.”
Không có văn thư, không làm.
Ta nghe bốn chữ này, lòng vô cùng an ổn.
Người có thể nói ra câu này trước mặt Tống lão phu nhân, ít nhất hôm nay rất đáng khen.
Tống lão phu nhân tức giận nhưng cũng biết con trai đã quyết. Bà cuối cùng chỉ nói mình mệt, để mọi người lui.
Lạc Thanh Dao rời đi cuối cùng.
Trước khi đi, nàng nhìn ta một cái.
Ánh mắt ấy rất phức tạp.
Không còn chỉ có tức giận.
Cũng không còn chỉ có không cam lòng.
Có lẽ nàng bắt đầu hiểu, hậu trạch Định Viễn Hầu phủ không phải nơi chỉ cần nàng cầm công lao là có thể đi thẳng. Nơi này không có đao kiếm, nhưng có sổ sách, quy củ, văn thư, nhân tình, thể diện. Mỗi thứ đều có thể khiến người ta bị thương, mà vết thương chưa chắc chảy máu.
Ba ngày sau, quỹ Trung Liệt Quân Hộ Trợ Ngân được chính thức lập.
Hầu phủ góp một trăm lượng bạc làm khoản đầu. Thẩm Hoài Tự lấy thêm một trăm lượng từ tiền riêng. Diệp Tĩnh Xu lập sổ riêng, chia ba phần: bạc nhập, bạc xuất, danh sách người nhận.
Lạc Thanh Dao đứng danh nghĩa chủ trì.
Tin tức này truyền ra ngoài rất nhanh.
Lời đồn Hầu phủ bạc đãi Trung Liệt phu nhân lập tức đổi chiều.
Có người nói Định Viễn Hầu phủ quả thật biết báo ân, không chỉ cho danh phận mà còn để Trung Liệt phu nhân tiếp tục giúp quân hộ Sóc Dương.
Có người khen Diệp Tĩnh Xu rộng lượng, không chèn ép bình thê, còn giúp lập sổ minh bạch.
Có người nói Lạc Thanh Dao không hổ là nữ tử từ biên thành, vào kinh vẫn nhớ quân quyến khó khăn.
Về phần ta, cũng có người nhắc.
Nói trắc thất Kiều thị của Tùng La Viện tuy hẹp hòi không nhường viện, nhưng có vẻ rất biết tính sổ.
Ta nghe đến đây, cảm thấy lời đồn cuối cùng cũng gần sự thật hơn một chút.
Hẹp hòi không nhường viện?
Đúng.
Biết tính sổ?
Cũng đúng.
Chỉ cần không nói ta làm khó người có công là được.
Hôm quỹ lập, Diệp Tĩnh Xu mời ta đến xem sổ ban đầu.
Ta rất cảnh giác:
“Tỷ tỷ, muội chỉ đề xuất, không làm quản sự.”
Diệp Tĩnh Xu cười:
“Không bắt muội quản. Chỉ để muội xem có chỗ nào cần phòng bị.”
Ta nhìn nàng:
“Câu này nghe còn đáng sợ hơn quản.”
Nàng cười càng rõ.
Cuối cùng ta vẫn xem.
Không vì gì khác, chỉ vì Diệp Tĩnh Xu cho người mang một hộp bánh hạt dẻ rất thơm đến.
Sổ quỹ làm rất rõ. Mỗi khoản bạc đều ghi nguồn. Danh sách quân hộ chờ Sóc Dương gửi về. Người phụ trách giao nhận đều có tên. Nếu sau này ai muốn động tay vào khoản này, không dễ.
Lạc Thanh Dao cũng có mặt.
Nàng ngồi bên kia bàn, không nói nhiều. Khi Diệp Tĩnh Xu hỏi ý nàng về quân hộ Sóc Dương, nàng trả lời rất rõ. Nhà nào mất trụ cột, nơi nào thương binh nhiều, mùa đông nơi nào thiếu than, nàng đều biết.
Ta nghe một lúc, âm thầm gật đầu.
Nàng thật sự không vô dụng.
Chỉ là trước đó dùng bản lĩnh sai chỗ.
Nếu nàng đem sự hiểu biết về Sóc Dương dùng vào quỹ quân hộ, nàng sẽ được tôn trọng bằng việc thật. Nếu cứ đem nó dùng để giành vị thế trong hậu trạch, cuối cùng chỉ khiến người ta mệt.
Lạc Thanh Dao nói đến một thôn quân hộ ngoài Sóc Dương, giọng dần trầm xuống.
“Nơi đó có mười ba hộ mất nam nhân trong trận đông năm ngoái. Phần lớn còn lại đều là lão nhân và trẻ nhỏ. Mùa đông Sóc Dương rất lạnh, nếu không có than, rất khó qua.”
Diệp Tĩnh Xu ghi lại:
“Vậy đợt bạc đầu tiên có thể ưu tiên nơi này.”
Lạc Thanh Dao nhìn nàng một cái, gật đầu:
“Đa tạ phu nhân.”
Lần này nàng gọi “phu nhân” không còn cứng như trước.
Ta uống trà, cảm thấy như vậy cũng không tệ.
Người có lối ra thì ít kéo người khác xuống nước hơn.
Sau khi xong việc, ta lập tức trở về Tùng La Viện.
Quãng đường từ An Nghi Đường về Tùng La Viện không xa, nhưng hôm nay ta thấy mình như vừa đi một chuyến dài.
Tang Quả đi bên cạnh, vẻ mặt rất vui:
“Chủ tử, lời đồn bên ngoài đổi rồi. Sau này chắc không ai nói người làm khó Lạc phu nhân nữa.”
Ta đáp:
“Hy vọng vậy.”
“Quỹ quân hộ lập rồi, Lạc phu nhân sau này có việc làm, chắc cũng không rảnh gây chuyện.”
“Hy vọng vậy.”
“Hầu gia hôm nay trước mặt mọi người xin lỗi người, còn nói hậu trạch do phu nhân quản theo quy củ.”
“Ừ.”
Tang Quả quay đầu nhìn ta:
“Chủ tử, người không vui sao?”
Ta suy nghĩ.
Vui chứ.
Tùng La Viện an toàn hơn, Diệp Tĩnh Xu có quyền hơn, Lạc Thanh Dao có việc làm hơn, Thẩm Hoài Tự tự mang bạc hơn, lão phu nhân ít ép người hơn.
Đều là chuyện tốt.
Nhưng ta vẫn thấy rất mệt.
Ta nhìn cây lê trong viện từ xa, thở dài:
“Ta chỉ muốn giữ một cái viện, vì sao cuối cùng lại giúp cả Hầu phủ sửa lại quy củ?”
Tang Quả suy nghĩ thật lâu, nhỏ giọng đáp:
“Có lẽ vì người lười nên muốn mọi người đều bớt gây chuyện.”
Ta dừng chân.
Nghĩ một lát.
Thấy rất có lý.
Nếu mọi người đều bớt gây chuyện, ta sẽ bớt bị gọi đi chính sảnh. Nếu quy củ đều viết rõ, ta sẽ bớt phải cãi. Nếu ân tình đều tự mang bạc, ta sẽ bớt phải giữ ghế.
Nói như vậy, giúp Hầu phủ sửa quy củ, xét đến cùng cũng là vì bản thân ta.
Rất hợp lý.
Ta trở lại Tùng La Viện, lập tức nằm lên ghế mây.
Gió chiều rất nhẹ, bóng lê lay động trên người. Tang Quả bưng lê cắt sẵn ra, còn rất hiểu chuyện đặt hộp văn thư ở chỗ ta với tay là chạm được.
Ta nhắm mắt, vừa định ngủ một lát, ngoài viện bỗng truyền đến tiếng bước chân.
Tang Quả chạy ra xem.
Một lát sau, nàng quay lại, vẻ mặt phức tạp:
“Chủ tử…”
Ta không mở mắt:
“Lại làm sao?”
“Hầu gia đến.”
Ta kéo chăn che mặt.
“Hắn không phải còn quân vụ sao? Sao người đánh trận lại rảnh như vậy?”
Tang Quả cúi đầu:
“Nô tỳ thấy Hầu gia có mang hộp.”
Ta im lặng.
Một lúc sau, ta kéo chăn xuống một chút.
“Hộp gì?”
Tang Quả nhỏ giọng:
“Hình như là điểm tâm.”
Ta nghĩ một lát.
“Có bạc không?”
Tang Quả: “…”
Nàng nhìn ta, rất lâu sau mới nói:
“Nô tỳ… đi hỏi thử?”
Ta nằm trên ghế, cảm thấy đứa nhỏ này quả nhiên càng ngày càng hiểu chuyện.
Ngoài cửa viện, Thẩm Hoài Tự đứng dưới tàng lê, nghe Tang Quả run rẩy hỏi: “Hầu gia, chủ tử hỏi… ngoài điểm tâm ra, có bạc không ạ?”
Hắn im lặng rất lâu.
Sau đó đưa tay day nhẹ mi tâm.
Trong viện, ta thở dài.
Xem ra hôm nay chỉ có điểm tâm.
Cũng được.
Nể tình hắn vừa tự vả không tệ, cho hắn ngồi một chén trà.
Nhưng ngày mai bảng giờ tiếp khách phải sửa thêm một dòng:
Điểm tâm không thể thay bạc.
Đây là quy củ.