Hào Quang Nữ Chính Bắt Đầu Phản Phệ
"Nếu cô nhớ ra mình từng xóa tôi, cô còn dám đứng trước mặt tôi không?" Câu hỏi của Lục Hoài Thâm không biến mất. Nó theo Tống Ý Chi rời khỏi kho lưu trữ dự án số 0, theo cô ngồi vào xe, theo cô trở về căn hộ lúc trời gần sáng.
Cả đêm ấy, Tống Ý Chi không ngủ.
Cô ngồi trước bàn làm việc, nhìn vết sẹo rất nhạt trên ngón áp út của mình.
Trong đoạn dữ liệu mờ ở máy tính cũ, bàn tay cầm bút đỏ gạch bỏ tên Lục Hoài Thâm cũng có vết sẹo giống hệt.
"Không dùng tuyến này. Xóa."
"Cố Dạ Bạch thay thế."
Cô không nhớ mình đã viết những dòng đó.
Nhưng lần đầu tiên, việc "không nhớ" không còn khiến cô thấy nhẹ hơn.
Nó chỉ khiến cô cảm thấy mình như một kẻ đứng trước đống tro tàn, nói với người mất nhà rằng mình không nhớ đã châm lửa.
Có tác dụng gì?
Điện thoại trên bàn rung lên.
Một thông báo mới bật ra.
#TốngÝChiĐeDọaNhânChứng
#NhânChứngVụHạNinhLênTiếng
#TiểuThưTốngGiaLàmGiảChứngCứ
Tống Ý Chi nhìn ba dòng hot search leo lên gần như cùng lúc, ánh mắt dần lạnh xuống.
Đến rồi.
Hạ Ninh không để cô có thời gian thở.
Một video ngắn được đăng bởi tài khoản tự xưng là nhân viên cũ của trung tâm hội nghị.
Trong video, một người đàn ông đội mũ, đeo khẩu trang, giọng đã được xử lý, nói rằng mình từng chứng kiến Tống Ý Chi "đe dọa" người theo dõi ở bãi xe tầng B2. Hắn nói Tống Ý Chi dùng quyền thế Tống gia ép một người làm thuê nhận tội, sau đó còn tạo dữ liệu giả để bôi nhọ Hạ Ninh.
Bên dưới video, các tài khoản tiếp thị lập tức dẫn hướng.
【Tống Ý Chi quá đáng sợ rồi, lần trước nói có người mua hot search, hóa ra là tự dựng à?】
【Nhân chứng nói bị ép kìa. Tống gia quyền lực thật.】
【Hạ Ninh từ đầu đến cuối chỉ im lặng chịu đựng, kết quả bị kéo vào đủ thứ âm mưu.】
【Camera, file, dữ liệu gì đó chắc cũng có thể làm giả thôi.】
Tống Ý Chi mở video xem lại hai lần.
Không thể nói người này hoàn toàn bịa đặt.
Ở bãi xe tầng B2, cô đúng là đã dùng danh tiếng "nữ phụ ác độc" của mình để ép người theo dõi khai nhiệm vụ.
Nhưng video cắt rất khéo.
Nó bỏ đi đoạn người kia theo dõi cô.
Bỏ đi đoạn bảo vệ chặn đường.
Bỏ đi email nhiệm vụ có file 【HN_plan】.
Chỉ giữ lại một câu của cô:
"Hiện tại tôi là người đang bị cả mạng mắng là nữ phụ ác độc. Nếu tôi thật sự làm chút chuyện ác, mọi người chắc cũng không bất ngờ lắm đâu."
Một câu vốn dùng để dọa đối phương khai thật, giờ bị cắt thành bằng chứng cô đe dọa nhân chứng.
Tống Ý Chi nhìn màn hình, cười khẽ.
Rất tốt.
Lần này không phải vu oan đơn giản.
Là dùng chính lời của cô làm dao.
Nếu cô vội vàng thanh minh, đối phương sẽ nói cô chống chế.
Nếu cô tung toàn bộ đoạn ghi hình ở bãi xe, họ sẽ nói cô đã chuẩn bị sẵn, thậm chí nói cô chỉnh sửa chứng cứ.
Hạ Ninh lần này không chỉ muốn biến cô thành kẻ ác.
Cô ta muốn chứng minh mọi bằng chứng của cô đều không đáng tin.
Điện thoại lại rung.
Là tin nhắn từ Lục Hoài Thâm.
Không tên, không ký danh.
Nhưng Tống Ý Chi biết là hắn.
"Đừng dùng video bãi xe."
Tống Ý Chi nhìn năm chữ kia rất lâu.
Từ sau câu hỏi ở kho lưu trữ, hai người chưa nói chuyện.
Cô không biết nên giải thích gì.
Càng không biết giải thích có tác dụng gì.
Nhưng hắn vẫn gửi tin nhắn này.
Tống Ý Chi gõ lại:
"Vì sao?"
Một phút sau, tin nhắn mới đến.
"Bẫy."
Chỉ một chữ.
Rất Lục Hoài Thâm.
Tống Ý Chi nhìn chữ đó, khóe môi hơi nhạt đi.
Cô không hỏi thêm.
Vì cô cũng đoán được.
Đối phương đang chờ cô dùng video bãi xe. Một khi cô dùng, họ sẽ tung ra một phiên bản khác đã bị cắt ghép tinh vi hơn, đẩy trọng tâm từ "ai thuê người theo dõi" sang "Tống Ý Chi làm giả chứng cứ".
Minh oan thông thường sẽ đưa cô vào bẫy.
Vậy cô không minh oan theo cách thông thường.
Tống Ý Chi mở lại toàn bộ dòng thời gian từ khi scandal bắt đầu.
Video nhân chứng giả đăng lúc 7 giờ 13 phút.
Các tài khoản tiếp thị khuếch tán lúc 7 giờ 15 đến 7 giờ 18.
Một tài khoản fan Hạ Ninh đăng bài thương cảm lúc 7 giờ 21.
Bài báo đầu tiên đưa tin "Tống Ý Chi đe dọa nhân chứng" lúc 7 giờ 25.
Quá nhanh.
Nhanh đến mức giống như mọi người đều biết trước mình cần đăng gì.
Nhưng chỉ nhanh thôi chưa đủ.
Scandal trước cũng đã chứng minh có người mua hot search. Lần này Hạ Ninh chắc chắn sẽ cẩn thận hơn, không để lại cấu trúc bài quá giống nhau.
Tống Ý Chi kéo xuống từng bài đăng.
Mắt cô dừng lại ở một câu trong bài fan Hạ Ninh:
【Tối nay Hạ Ninh vẫn sẽ tham dự buổi đấu giá từ thiện, mong mọi người đừng để chuyện của Tống Ý Chi ảnh hưởng đến dự án cứu trợ trẻ em bị bỏ rơi.】
Tống Ý Chi nheo mắt.
Tối nay?
Buổi đấu giá từ thiện tối nay chưa từng được công bố rộng rãi.
Lịch trình ban đầu của dự án chỉ có họp báo sáng qua. Buổi đấu giá tối nay là hoạt động nội bộ của nhà tài trợ, danh sách khách mời chưa lên thông cáo, truyền thông cũng chưa biết địa điểm.
Cô biết vì thư mời vừa được gửi đến email của Tống gia lúc 6 giờ 50 sáng.
Ngay cả cô cũng chỉ mới mở ra mười phút trước khi hot search nổ.
Vậy tại sao fan của Hạ Ninh lại biết?
Nếu chỉ một tài khoản biết, có thể là rò rỉ nội bộ.
Nhưng trong mười phút tiếp theo, nhiều tài khoản khác đồng loạt nhắc đến "buổi đấu giá tối nay", thậm chí có người viết:
【Hy vọng ở buổi đấu giá tối nay, Tống Ý Chi đừng gây chuyện nữa.】
Tống Ý Chi đặt điện thoại xuống.
Tìm được rồi.
Cô không cần chứng minh mình không đe dọa nhân chứng.
Cô chỉ cần chứng minh phe Hạ Ninh biết trước một sự kiện chưa công bố.
Đây mới là lỗi của hào quang nữ chính.
Vì quá tin vào kịch bản, nên họ nghĩ mọi cảnh tiếp theo đều đã mặc định tồn tại.
Nhưng nếu cô thay đổi cảnh đó thì sao?
Tống Ý Chi mở email thư mời.
Buổi đấu giá tối nay vốn tổ chức ở khách sạn Lâm Giang, mục tiêu là gây quỹ cho trẻ em bị bỏ rơi. Trong nguyên tác, đây là một cảnh quan trọng: Hạ Ninh bị truyền thông hỏi khó, Cố Dạ Bạch đứng ra bảo vệ, Tống Ý Chi xuất hiện gây sự, rồi bị dư luận mắng thêm một vòng.
Nhưng bây giờ, nếu cảnh đó vẫn diễn ra, Hạ Ninh sẽ có sân khấu.
Vậy thì không cho nó diễn ra như cũ nữa.
Tống Ý Chi gọi cho người phụ trách Tống gia.
"Đổi địa điểm đấu giá tối nay."
Đầu dây bên kia sửng sốt.
"Tống tiểu thư, địa điểm đã chốt rồi, khách mời cũng…"
"Không đổi công khai." Tống Ý Chi ngắt lời. "Tôi tài trợ thêm một hạng mục an ninh dữ liệu cho dự án, lấy lý do có nguy cơ rò rỉ thông tin khách mời, chuyển phần đấu giá chính sang hình thức kín. Địa điểm mới chỉ gửi cho khách mời xác nhận hai bước trước một tiếng."
"Nhưng như vậy rất gấp…"
"Tiền Tống gia đủ gấp không?"
Đầu dây bên kia im lặng một giây.
"Đủ."
"Vậy làm."
Tống Ý Chi cúp máy.
Cô nhìn dòng bình luận "buổi đấu giá tối nay" trên màn hình, ánh mắt lạnh và tỉnh.
Hạ Ninh muốn dùng kịch bản để ép cô nhận vai ác.
Vậy cô sẽ tạo một cảnh không có trong nguyên tác.
Một cảnh mà Hạ Ninh không thể đoán đúng.
Buổi chiều, trên mạng vẫn đang sôi sục vì video "đe dọa nhân chứng".
Tống Ý Chi không thanh minh.
Không đăng video.
Không giải thích.
Cô chỉ đăng một thông báo ngắn qua tài khoản Tống gia:
"Do phát hiện lịch trình nội bộ của dự án từ thiện bị rò rỉ trước khi công bố, để bảo vệ khách mời và trẻ em tham gia chương trình, phần đấu giá tối nay sẽ chuyển sang hình thức kín. Danh sách khách mời và địa điểm sẽ được xác nhận riêng. Mọi thông tin ngoài kênh chính thức đều không có giá trị."
Bài đăng vừa lên, bình luận lập tức nổ.
【Lịch trình bị rò rỉ? Ai rò rỉ?】
【Khoan, tôi thấy sáng nay có fan Hạ Ninh nhắc đến buổi đấu giá tối nay rồi mà, lúc đó ban tổ chức đã công bố đâu?】
【Đúng nha, tôi còn cap màn hình đây.】
【Nếu thông tin chưa công bố mà fan đã biết, vậy ai đưa?】
【Hay là ekip Hạ Ninh biết trước?】
【Đừng kéo Hạ Ninh vào, có thể là nhân viên sự kiện rò rỉ mà.】
【Nhưng tại sao mấy bài mắng Tống Ý Chi lại đồng loạt nhắc đến một sự kiện chưa công bố?】
Dư luận lần đầu không chỉ chia phe.
Mà bắt đầu nhìn về phía Hạ Ninh.
Không phải nghi ngờ cô ta đã hại ai.
Mà nghi ngờ vì sao thông tin có lợi cho cô ta luôn xuất hiện quá đúng lúc.
Tống Ý Chi nhìn các bình luận chuyển hướng, không hề thấy nhẹ nhõm.
Vì cô biết đây mới chỉ là bước đầu.
Hạ Ninh chưa thua.
Một người có thể tranh quyền kiểm soát cốt truyện sẽ không thua vì vài bài đăng.
Điện thoại rung lên.
Một file dữ liệu được gửi đến.
Không tên người gửi.
Tên file:
【leak_source_locked】
Tống Ý Chi mở ra.
Bên trong là log truy cập hệ thống thư mời nội bộ. Một tài khoản lạ từng cố xóa dấu vết truy cập lúc 7 giờ 04 phút sáng, nhưng thao tác bị khóa lại.
Dưới cùng có một dòng chữ:
"Đừng dùng trực tiếp. Chỉ để biết."
Tống Ý Chi nhìn dòng đó, trong lòng hơi trầm xuống.
Lục Hoài Thâm.
Hắn vẫn giúp cô khóa nguồn dữ liệu.
Nhưng hắn không xuất hiện.
Không hỏi.
Không giải thích.
Cũng không cho cô cơ hội nói về câu hỏi trong kho lưu trữ.
Tống Ý Chi ngón tay dừng trên màn hình rất lâu.
Sau đó cô lưu file vào thư mục riêng, không nhắn lại.
Không phải không muốn.
Mà là không biết nên nói gì.
Cảm ơn?
Xin lỗi?
Hay giải thích rằng cô vẫn chưa nhớ mình từng xóa hắn?
Câu nào cũng quá nhẹ.
Vậy thôi.
Cả hai đều cần thời gian.
Cùng lúc đó, trong phòng nghỉ của Hạ Ninh, màn hình điện thoại bị ném mạnh xuống sofa.
Triệu Mạn đứng bên cạnh, sắc mặt hoảng hốt.
"Hạ Ninh, sao họ lại đổi địa điểm? Không phải tối nay…"
Hạ Ninh ngước mắt nhìn cô ta.
Triệu Mạn lập tức im bặt.
Ánh mắt Hạ Ninh lúc này không còn chút yếu đuối nào.
"Không phải tối nay cô ta sẽ đến khách sạn Lâm Giang, bị nhân chứng giả chặn trước cửa, rồi mất kiểm soát trước truyền thông sao?"
Triệu Mạn không hiểu câu này.
"Hả?"
Hạ Ninh nhắm mắt lại.
Cô ta nói lỡ.
Không nhiều.
Nhưng đủ để chính cô ta nhận ra mình đã bị Tống Ý Chi kéo lệch nhịp.
Tống Ý Chi không đi theo cảnh cũ.
Cô đổi sân khấu.
Một cảnh hoàn toàn không có trong kịch bản.
Điều đáng sợ không phải là Tống Ý Chi minh oan.
Mà là cô bắt đầu biết dùng những việc "không tồn tại trong nguyên tác" để phá hào quang.
Triệu Mạn cẩn thận hỏi:
"Vậy bây giờ phải làm sao?"
Hạ Ninh cúi đầu nhặt điện thoại lên.
Trên màn hình, bình luận đang bắt đầu nghi ngờ vì sao fan của cô ta biết trước buổi đấu giá.
Cô ta nhìn những dòng chữ ấy, chậm rãi mỉm cười.
"Không sao."
Triệu Mạn thở phào.
Nhưng ngay sau đó, Hạ Ninh nói tiếp:
"Nếu cô ta muốn tạo cảnh mới, vậy kéo nam chính nguyên tác trở về."
Triệu Mạn ngẩn ra.
"Hạ Ninh, cậu nói Cố thiếu?"
Hạ Ninh không đáp.
Cô ta mở danh bạ, gọi cho Cố Dạ Bạch.
Giọng khi cuộc gọi được kết nối đã lập tức mềm xuống.
"Dạ Bạch, tôi hơi sợ. Tối nay tôi vẫn phải đi, nhưng trên mạng bây giờ đều nói như thể tôi cố ý rò rỉ lịch trình…"
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
Nếu là trước kia, Cố Dạ Bạch sẽ lập tức nói: "Tôi đến đón cô."
Nhưng lần này, hắn không nói ngay.
Hạ Ninh nắm chặt điện thoại.
"Dạ Bạch?"
Giọng Cố Dạ Bạch vang lên, có chút mỏi mệt.
"Hạ Ninh, lịch trình đấu giá tối nay, cô biết từ khi nào?"
Ngón tay Hạ Ninh cứng lại.
Rất nhẹ.
Nhưng đủ để nụ cười trên môi cô ta biến mất.
"Tôi… nghe trợ lý nhắc đến."
"Trợ lý nào?"
Hạ Ninh im lặng.
Cố Dạ Bạch nhắm mắt, trong đầu lại hiện lên ánh mắt lạnh lẽo của Hạ Ninh trong phòng nghỉ hôm qua.
Hắn không muốn nghi ngờ cô.
Hạ Ninh từng là người hắn muốn bảo vệ nhất.
Cô yếu đuối, thiện lương, nhiều lần bị tổn thương vì những tranh đấu không nên thuộc về cô.
Ít nhất, trong trí nhớ của hắn là vậy.
Nhưng từ sau buổi tiệc Cố thị, rất nhiều chi tiết bắt đầu không khớp.
Lời khai của Triệu Mạn.
Camera không rõ động tác đẩy.
Biểu cảm của Hạ Ninh trước máy quay.
Và bây giờ, lịch trình chưa công bố.
Hạ Ninh khẽ nói:
"Dạ Bạch, ngay cả anh cũng nghi ngờ tôi sao?"
Câu này quen thuộc đến mức gần như có thể kích hoạt bản năng bảo vệ trong hắn.
Cố Dạ Bạch nắm chặt điện thoại.
Trong đầu bỗng vang lên một tiếng rè rất nhỏ.
Một hình ảnh mơ hồ lướt qua.
Mưa rất lớn.
Đường đèo tối.
Hắn bị kẹt trong một chiếc xe biến dạng, máu chảy xuống che nửa tầm mắt.
Có một cô gái đập cửa kính xe, giọng run nhưng kiên quyết:
"Cố Dạ Bạch, đừng ngủ!"
Hắn nhớ mình từng nắm lấy tay cô ấy.
Trên ngón áp út của cô ấy có một vết sẹo rất nhỏ.
Sau đó ký ức bị ánh sáng trắng nuốt mất.
Khi tỉnh lại, mọi người đều nói người cứu hắn là Hạ Ninh.
Hắn cũng tin.
Tin rất lâu.
Nhưng bây giờ, không hiểu vì sao, bóng dáng trong mưa kia lại không giống Hạ Ninh.
Cô gái đó mặc một chiếc áo khoác đỏ sẫm.
Giống màu váy Tống Ý Chi mặc trong buổi tiệc Cố thị.
Cố Dạ Bạch mở mắt.
Giọng hắn khàn đi:
"Hạ Ninh, năm đó ở đường đèo Nam Sơn…"
Đầu dây bên kia bỗng im lặng.
Sự im lặng ấy quá nhanh.
Nhanh đến mức giống như một người nghe thấy câu hỏi cấm kỵ.
Một lát sau, Hạ Ninh nhẹ giọng:
"Sao anh đột nhiên nhắc chuyện đó?"
Cố Dạ Bạch không bỏ qua sự chậm trễ ấy.
"Hôm đó, người kéo tôi ra khỏi xe là cô sao?"
Hạ Ninh cười rất nhẹ.
"Dạ Bạch, anh sao vậy? Chuyện này anh đã hỏi tôi rất nhiều lần rồi."
"Trả lời tôi."
Giọng hắn trầm hơn.
Hạ Ninh siết chặt điện thoại.
Cô ta nhìn bình luận trên màn hình, rồi nhìn tên Cố Dạ Bạch đang hiển thị trong cuộc gọi.
Hào quang đang lệch.
Không.
Không thể lệch lúc này.
"Là tôi." Cô ta nói rất nhẹ. "Đương nhiên là tôi."
Cố Dạ Bạch không nói gì.
Nhưng lần đầu tiên, câu trả lời ấy không khiến hắn yên tâm.
Ngược lại, trong đầu hắn lại hiện lên một hình ảnh khác.
Cô gái trong mưa quay đầu, ánh đèn xe cứu thương chiếu lên mặt cô.
Không rõ gương mặt.
Chỉ thấy đôi mắt đỏ vì lạnh, môi tái đi, nhưng vẫn cắn răng nói:
"Đừng nói với ai là tôi."
Giọng đó…
Không giống Hạ Ninh.
Cố Dạ Bạch đột nhiên thấy đau đầu.
Hắn cúp máy.
Hạ Ninh nhìn màn hình tối xuống, sắc mặt lần đầu trắng bệch thật sự.
Không phải diễn.
Là hoảng.
Buổi đấu giá kín tối đó không còn tổ chức ở khách sạn Lâm Giang.
Địa điểm được đổi thành một phòng triển lãm tư nhân thuộc quỹ Tống gia, chỉ những khách mời xác nhận hai bước mới được vào.
Truyền thông bên ngoài không lấy được vị trí chính xác, chỉ có thể chờ ở vòng ngoài.
Tống Ý Chi đến muộn mười phút.
Cô mặc một bộ váy đen đơn giản, không trang sức cầu kỳ, mái tóc buộc thấp. Vừa bước vào, cô đã cảm nhận được vô số ánh mắt.
Có người nghi ngờ.
Có người tò mò.
Có người chờ xem kịch.
Và có một ánh mắt rất nặng từ phía cuối phòng.
Cố Dạ Bạch.
Hắn đứng bên cạnh cửa sổ, sắc mặt kém hơn hôm qua rất nhiều.
Tống Ý Chi chỉ liếc hắn một cái rồi dời mắt.
Không phải né tránh.
Mà là cô thật sự không muốn xử lý thêm một tuyến nam chính nguyên tác vào lúc này.
Hạ Ninh cũng có mặt.
Cô ta mặc váy trắng, vẫn dịu dàng, vẫn yếu ớt, nhưng sắc mặt hôm nay không còn hoàn hảo như mọi khi.
Khi thấy Tống Ý Chi, cô ta mỉm cười.
"Ý Chi, cô đến rồi."
Giọng nói rất mềm.
Nếu không phải Tống Ý Chi đã thấy quá nhiều lớp vỏ của cô ta, có lẽ cũng sẽ nghĩ cô ta thật sự vô hại.
Tống Ý Chi gật đầu.
"Hạ tiểu thư có vẻ hơi thất vọng."
Hạ Ninh khẽ chớp mắt.
"Tại sao cô nói vậy?"
"Vì tôi không đến khách sạn Lâm Giang."
Không khí quanh hai người lập tức khựng lại.
Hạ Ninh vẫn cười.
"Tôi không hiểu cô đang nói gì."
"Tôi cũng không cần cô hiểu." Tống Ý Chi bước qua bên cạnh cô ta, giọng chỉ đủ để hai người nghe thấy. "Tôi chỉ muốn nhắc cô, lần sau nếu muốn biết trước kịch bản, nhớ kiểm tra xem cảnh đó còn tồn tại không."
Nụ cười trên môi Hạ Ninh nhạt đi trong một giây.
Chính một giây đó bị Cố Dạ Bạch đứng cách đó không xa nhìn thấy.
Tống Ý Chi không quay đầu.
Cô biết hắn đang nhìn.
Nhưng chương này, cô không cần thuyết phục Cố Dạ Bạch.
Cô chỉ cần để hắn tự nghi ngờ.
Buổi đấu giá bắt đầu.
Đại diện quỹ Tống gia lên sân khấu phát biểu về việc đổi địa điểm vì lịch trình nội bộ bị rò rỉ. Sau đó, màn hình lớn trình chiếu sơ đồ thời gian rò rỉ thông tin.
Không có tên Hạ Ninh.
Không có kết luận buộc tội.
Chỉ có dữ liệu:
Các mốc thời gian xếp cạnh nhau quá rõ.
Rõ đến mức người trong phòng bắt đầu xì xào.
"Thông tin bị rò trước khi ban tổ chức công bố thật à?"
"Vậy mấy tài khoản kia lấy từ đâu?"
"Không phải nói Tống Ý Chi làm giả chứng cứ sao? Nhưng đây là hệ thống thư mời nội bộ của quỹ Tống gia…"
"Không kết luận nhưng nhìn cũng biết có người dẫn hướng."
Hạ Ninh ngồi dưới sân khấu, tay đặt trên đầu gối chậm rãi siết lại.
Cô ta biết Tống Ý Chi cố ý.
Không trực tiếp buộc tội cô ta.
Không nói Hạ Ninh mua hot search.
Nhưng từng mốc thời gian đều đang ép mọi người nghĩ đến một điều:
Có người biết trước một cảnh chưa công bố.
Có người đang chuẩn bị dư luận theo một kịch bản định sẵn.
Sau phần trình chiếu, Tống Ý Chi bước lên sân khấu.
Cô không cầm giấy.
Ánh đèn rơi xuống mặt cô, khiến sắc mặt cô trông bình tĩnh đến mức gần như lạnh.
"Tôi biết mọi người hôm nay quan tâm đến việc tôi có đe dọa nhân chứng hay không."
Phòng triển lãm yên tĩnh.
Tống Ý Chi tiếp tục:
"Nhưng tôi sẽ không dùng video bãi xe để tự chứng minh mình vô tội. Vì nếu một đoạn video bị cắt ghép có thể kết tội tôi, vậy một đoạn video do tôi đưa ra cũng có thể bị nghi là cắt ghép."
Có người khẽ gật đầu.
"Cho nên hôm nay, tôi chỉ nói một chuyện khác."
Cô xoay người nhìn màn hình lớn.
"Thông tin nội bộ chưa công bố vì sao lại xuất hiện trong các bài đăng dẫn hướng dư luận trước khi ban tổ chức gửi xác nhận chính thức?"
Câu hỏi này rơi xuống rất nhẹ.
Nhưng cả phòng đều nghe rõ.
Tống Ý Chi không nhìn Hạ Ninh.
Nhưng mọi người lại vô thức nhìn về phía Hạ Ninh.
Hạ Ninh cúi đầu, vẻ mặt yếu ớt, như thể bị ánh mắt đó làm tổn thương.
Nếu là trước kia, chắc chắn sẽ có người lập tức đứng ra bênh cô ta.
Nhưng lần này, không khí không còn nghiêng hẳn về phía cô.
Hào quang nữ chính không biến mất.
Nhưng nó bắt đầu xuất hiện vết nứt.
Tống Ý Chi nhìn cảnh đó, trong lòng không vui.
Chỉ lạnh.
Bởi vì cô biết Hạ Ninh sẽ đau khi thấy mọi người không còn tin mình vô điều kiện.
Giống như cô từng đau khi bị tất cả mặc định là vai ác.
Thế giới này thật công bằng theo cách rất tàn nhẫn.
Nó không trả lại vô tội cho ai.
Nó chỉ luân phiên đẩy từng người lên sân khấu để bị nhìn chằm chằm.
Sau buổi đấu giá, Tống Ý Chi rời khỏi sảnh phụ.
Cô vừa đi đến hành lang thì điện thoại rung lên.
Tin nhắn không ký tên:
"Dữ liệu đã được sao lưu ba nơi. Đừng ở lại quá lâu."
Tống Ý Chi nhìn dòng chữ ấy.
Không cần hỏi cũng biết là ai.
Cô đứng yên vài giây, rồi gõ lại:
"Cảm ơn."
Tin nhắn đã gửi đi.
Đối phương không trả lời.
Tống Ý Chi nhìn màn hình tối xuống, trong lòng có chút trống rỗng.
Đây có lẽ là khoảng cách hiện tại giữa cô và Lục Hoài Thâm.
Hắn vẫn giúp.
Nhưng không bước đến.
Cô biết hắn ở đâu đó rất gần.
Nhưng không có tư cách đòi hắn xuất hiện.
Tống Ý Chi thu điện thoại, vừa ngẩng đầu đã thấy Cố Dạ Bạch đứng ở cuối hành lang.
Hắn không biết đã đứng đó bao lâu.
Ánh đèn trên trần rơi xuống mặt hắn, khiến vẻ mệt mỏi trong mắt càng rõ.
Tống Ý Chi dừng lại.
"Cố thiếu có việc?"
Cố Dạ Bạch nhìn cô.
Rất lâu không nói.
Tống Ý Chi không có kiên nhẫn dây dưa.
"Nếu vẫn là chuyện Hạ Ninh, tôi đề nghị anh đi hỏi cô ấy."
Cô định đi ngang qua hắn.
Nhưng khi bước đến gần, Cố Dạ Bạch bỗng gọi:
"Tống Ý Chi."
Cô dừng bước.
Giọng hắn khàn hơn bình thường:
"Nam Sơn năm đó…"
Tống Ý Chi hơi nhíu mày.
Nam Sơn?
Cái tên này làm đầu cô nhói nhẹ.
Một hình ảnh rất mơ hồ lướt qua.
Mưa.
Đường đèo.
Ánh đèn xe cứu thương.
Nhưng nó quá nhanh, nhanh đến mức cô chưa kịp bắt lấy.
Cố Dạ Bạch nhìn cô chằm chằm.
"Tay cô…"
Ánh mắt hắn rơi xuống ngón áp út của cô.
Vết sẹo rất nhạt.
Nhạt đến mức nếu không chú ý, gần như không thấy.
Tống Ý Chi theo ánh mắt hắn cúi đầu nhìn.
Tim cô bỗng đập mạnh.
Vết sẹo này vừa là manh mối cô từng gạch bỏ Lục Hoài Thâm trong bản thảo.
Bây giờ lại liên quan đến ký ức của Cố Dạ Bạch?
Cố Dạ Bạch bước gần hơn một bước.
Trong mắt hắn có hoang mang, đau đầu và một loại dao động chưa từng có.
"Tôi nhớ… năm đó người kéo tôi ra khỏi xe có một vết sẹo giống vậy."
Tống Ý Chi nhìn hắn.
Không khí hành lang bỗng im lặng.
Một mảnh ký ức rất mờ trong đầu cô như bị ai đó chạm vào.
Cô gái mặc áo khoác đỏ sẫm.
Mưa lớn.
Một người trong xe nắm lấy tay cô.
Giọng cô run nhưng vẫn nói:
"Đừng ngủ."
Tống Ý Chi lùi nửa bước.
Không phải vì sợ Cố Dạ Bạch.
Mà vì cô cũng không biết ký ức này thuộc về ai.
Là của nguyên thân Tống Ý Chi?
Là của cô?
Hay là một đoạn kịch bản bị sửa?
Cố Dạ Bạch nhìn cô, giọng càng khàn hơn:
"Năm đó…"
Hắn dừng lại, như thể phải dùng rất nhiều sức mới nói được câu tiếp theo.
"Người cứu tôi là cô?"