Kịch Bản Này Do Tôi Viết Sao?
Kịch Bản Này Do Tôi Viết Sao? · 📖

Kết Cục Chết Thảm Bị Viết Lại

Chương 10 chương 🔄 Đang ra

“Kết cục nữ phụ sẽ bắt đầu sau 24 giờ.”

Dòng chữ ấy không biến mất khỏi đầu Tống Ý Chi.

Nó giống một chiếc đồng hồ vô hình, từng giây từng giây gõ xuống sau gáy cô.

Xe chạy về phía đông thành phố.

Ngoài cửa kính, ánh đèn đêm bị kéo thành những vệt dài, mưa lất phất rơi xuống kính xe, khiến mọi thứ mờ đi như một bản thảo bị nhúng nước.

Lục Hoài Thâm ngồi bên cạnh cô.

Không nói chuyện.

Từ lúc đón cô ở sau phòng triển lãm, hắn chỉ nói một câu: “Lên xe.”

Sau đó là im lặng.

Không phải kiểu im lặng dễ chịu.

Mà là im lặng của một người đang đặt rất nhiều câu hỏi nhưng chưa chọn hỏi câu nào trước.

Tống Ý Chi nhìn bàn tay mình.

Vết sẹo nhỏ ở ngón áp út vẫn nằm đó.

Trước đây nó chỉ là một vết sẹo mờ.

Bây giờ nó giống một con dấu.

Đóng lên quá khứ cô không thể trốn.

Cô từng là tác giả.

Từng viết bi kịch.

Từng xóa Lục Hoài Thâm.

Từng để Hạ Ninh chịu khổ hơn vì số liệu.

Từng biến Tống Ý Chi nguyên bản thành nữ phụ ác độc để tạo cao trào.

Những điều đó không vì cô đang bị Hạ Ninh sửa kết cục thành chết mà trở nên nhẹ đi.

Cô có lỗi.

Nhưng cô không thể chết để trả lỗi.

Ít nhất không phải chết theo một kết cục bị sửa.

“Còn bao lâu?” Lục Hoài Thâm hỏi.

Tống Ý Chi nhìn dòng cảnh báo mờ trong đầu.

“Gần hai mươi ba giờ.”

“Cảnh đầu tiên của kết cục là gì?”

Câu hỏi này khiến Tống Ý Chi khẽ nhắm mắt.

Bản thảo gốc sau khi bị sửa hiện lên trong trí nhớ vừa khôi phục.

“Kết cục nữ phụ bản sửa bắt đầu bằng một buổi công bố dự án của Tống gia.”

“Dự án gì?”

“Dự án tái cấu trúc quỹ từ thiện và truyền thông.” Tống Ý Chi nói. “Theo bản sửa, Hạ Ninh sẽ đưa ra bằng chứng tôi thao túng truyền thông, đe dọa nhân chứng, làm giả dữ liệu, khiến Tống gia nghi ngờ tôi. Sau đó Cố Dạ Bạch sẽ đứng về phía cô ta, dư luận sẽ dồn ép tôi, tôi mất kiểm soát rời khỏi sự kiện.”

Lục Hoài Thâm nhìn cô.

“Rồi?”

“Tôi gặp tai nạn.”

Không khí trong xe chìm xuống.

Lục Hoài Thâm hỏi rất khẽ:

“Tai nạn kiểu gì?”

Tống Ý Chi mở mắt.

“Xe lao xuống cầu vượt trên đường về Tống gia.”

Lục Hoài Thâm không nói gì.

Bàn tay hắn đặt trên đầu gối chậm rãi siết lại.

Tống Ý Chi nhìn thấy, nhưng không nói ra.

Cô biết hắn đang nghĩ gì.

Kết cục này rất giống cách tác giả tệ nhất xử lý nữ phụ: làm cô ta thân bại danh liệt, bị tất cả bỏ rơi, rồi chết trong một tai nạn vừa đủ bi thảm để người đọc hả giận.

Đáng sợ hơn là, bản thảo gốc không viết như vậy.

Bản gốc viết: nữ phụ rơi xuống đáy, nhưng thức tỉnh, rời đi, sống một đời khác.

Hạ Ninh đã sửa “rời đi” thành “chết”.

Xe dừng trước tòa nhà cũ Vân Tịch.

Đèn trong tòa nhà vẫn tối như đêm trước.

Nhưng lần này, khi hai người bước vào, dãy đèn cảm ứng trên hành lang tầng hầm tự động sáng lên từng chiếc một.

Giống như có thứ gì đó trong bóng tối đã biết họ quay lại.

Cửa “Kho lưu trữ dự án số 0” mở ra sau khi Lục Hoài Thâm nhập mã.

Máy tính cũ trong phòng đã tự khởi động.

Trên màn hình đen có dòng chữ trắng:

“Kết cục nữ phụ đang tải.”

“Cảnh 1: Công bố tội danh.”

“Cảnh 2: Bị người thân nghi ngờ.”

“Cảnh 3: Nam chính nguyên tác kết tội.”

“Cảnh 4: Dư luận dồn ép.”

“Cảnh 5: Tai nạn tử vong.”

Tống Ý Chi đứng trước màn hình, nhìn năm cảnh ấy rất lâu.

Lục Hoài Thâm nói:

“Đây là bản sửa của Hạ Ninh?”

“Ừ.”

“Điểm yếu ở đâu?”

Tống Ý Chi không trả lời ngay.

Cô mở file 【Original_Core_Manuscript】 trên điện thoại, kéo đến ghi chú cuối bản gốc.

“Kết cục nữ phụ không phải chết, mà là thức tỉnh.”

Bên dưới câu đó có một đoạn bị mờ.

Tống Ý Chi dùng ngón tay phóng to.

Dòng ghi chú hiện ra chậm chạp:

“Điều kiện thức tỉnh: nữ phụ phải nhận ra vai diễn của mình, từ chối diễn tiếp cảnh kết tội, đồng thời khiến người giữ vai phán xét tự nói ra mâu thuẫn.”

Lục Hoài Thâm đứng sau cô, đọc xong im lặng vài giây.

“Người giữ vai phán xét là Cố Dạ Bạch?”

“Trong bản sửa, đúng.”

“Còn trong bản gốc?”

Tống Ý Chi hít vào một hơi.

“Không phải hắn.”

Lục Hoài Thâm nhìn cô.

Tống Ý Chi quay đầu, giọng khàn đi:

“Trong bản gốc, người phán xét nữ phụ là chính cô ấy.”

Căn phòng yên tĩnh.

Lục Hoài Thâm hiểu.

Bản gốc không để Tống Ý Chi chết dưới phán xét của người khác.

Nó để cô tự nhìn thấy mình đã sai, rồi rời khỏi vai nữ phụ.

Đó là thức tỉnh.

Nhưng Hạ Ninh sửa nó thành một phiên tòa công khai, bắt mọi người kết tội cô, cuối cùng đẩy cô đến cái chết.

Nghĩa là nếu muốn phá kết cục tử vong, Tống Ý Chi không thể chỉ chứng minh mình vô tội.

Cô phải phá vai “người phán xét” của Cố Dạ Bạch.

Phải khiến hắn không còn nói câu kết tội theo kịch bản.

Lục Hoài Thâm hỏi:

“Câu kết tội là gì?”

Tống Ý Chi nhìn dòng hiện lên trên màn hình.

Một câu thoại bị đóng khung đỏ:

“Ý Chi, cô khiến tôi quá thất vọng.”

Cô cười khẽ.

“Cũ kỹ thật.”

“Nhưng có hiệu quả với dư luận.”

“Vì nó không cần bằng chứng.” Tống Ý Chi nhìn màn hình. “Chỉ cần nam chính nguyên tác nói thất vọng, nữ phụ liền thành kẻ đáng chết.”

Lục Hoài Thâm nhìn cô.

“Cô định làm gì?”

Tống Ý Chi nhắm mắt, trong đầu lật lại các cảnh bản thảo.

Hạ Ninh sẽ dựng sự kiện lớn.

Sẽ dùng truyền thông, nhân chứng, dữ liệu giả, ký ức bị dẫn dắt, và cả Cố Dạ Bạch.

Nếu cô phản bác từng thứ, cô sẽ bị kéo vào trận địa của Hạ Ninh.

Nhưng bản thảo gốc đã cho cô điểm yếu.

Người giữ vai phán xét phải tự nói ra mâu thuẫn.

Nghĩa là cô phải buộc Cố Dạ Bạch đối diện ký ức bị sửa ngay trên sân khấu.

Không cần hắn yêu cô.

Không cần hắn đứng về phía cô vì tình cảm.

Chỉ cần hắn không còn nói câu thoại kết tội theo kịch bản.

Chỉ cần hắn chọn sự thật thay vì hào quang.

Tống Ý Chi mở mắt.

“Tôi cần dữ liệu Nam Sơn.”

Lục Hoài Thâm khẽ nhíu mày.

“Tai nạn năm đó?”

“Ừ.” Tống Ý Chi nói. “Hạ Ninh có thể dựng chứng cứ giả hôm nay, nhưng ký ức của Cố Dạ Bạch đang rạn. Nếu lấy được hồ sơ tai nạn Nam Sơn, hắn sẽ bị buộc phải chọn: tin Hạ Ninh hay tin sự thật.”

“Rủi ro cao.”

“Không có lựa chọn thấp rủi ro trong 23 giờ tử vong.”

Lục Hoài Thâm nhìn cô rất lâu.

Sau đó hắn lấy điện thoại ra.

“Cho tôi hai mươi phút.”

Tống Ý Chi nhìn hắn.

“Anh có thể tìm được?”

“Không chắc.” Hắn dừng lại. “Nhưng tôi có thể tìm người từng cố xóa nó.”

Tống Ý Chi không hỏi hắn sẽ làm gì.

Cô chỉ nói:

“Lục Hoài Thâm.”

Hắn ngẩng mắt.

“Cảm ơn.”

“Không cần.”

“Tôi biết.”

Cô nhìn hắn, giọng thấp hơn:

“Nhưng vẫn phải nói.”

Lục Hoài Thâm nhìn cô.

Ánh mắt hắn sâu, lạnh, có đau, có khoảng cách, nhưng lần này không tránh đi.

“Giữ lại sau khi cô sống qua hôm nay.”

Buổi công bố dự án của Tống gia diễn ra lúc mười giờ sáng.

Địa điểm là hội trường tầng cao của tập đoàn Tống thị.

Bên ngoài có phóng viên.

Bên trong có cổ đông, đại diện truyền thông, đối tác từ thiện, người nhà họ Tống, Cố Dạ Bạch và Hạ Ninh.

Tống Ý Chi bước vào hội trường lúc 9 giờ 58 phút.

Tất cả ánh mắt lập tức đổ về phía cô.

Cha Tống ngồi ở hàng ghế đầu, sắc mặt rất khó coi.

Ông gọi cô vào sáng sớm, hỏi cô có biết hôm nay sẽ có chuyện gì không.

Tống Ý Chi chỉ nói một câu:

“Ba, hôm nay nếu con bị người khác kết tội, đừng vội tin.”

Cha Tống im lặng rất lâu.

Cuối cùng ông nói:

“Ý Chi, Tống gia không thể bị con kéo xuống mãi.”

Câu đó rất lạnh.

Nhưng Tống Ý Chi không trách ông.

Trong bản thảo cũ, ông vốn là người cha đặt danh dự gia tộc cao hơn cảm xúc của con gái.

Còn cô từng viết ông như vậy.

Bây giờ nhận lại, cũng không oan.

Trên sân khấu, người dẫn chương trình vừa tuyên bố bắt đầu, màn hình lớn phía sau đột nhiên bị thay đổi.

Một đoạn ghi âm phát ra.

Giọng người đàn ông từng là “nhân chứng bãi xe” run rẩy vang lên:

“Là Tống tiểu thư ép tôi nói vậy… cô ấy nói nếu tôi không làm theo, sẽ khiến tôi không sống nổi ở thành phố này…”

Cả hội trường xôn xao.

Ngay sau đó, màn hình hiện các ảnh chụp tin nhắn.

Nội dung cho thấy Tống Ý Chi được cho là đã thuê người theo dõi Hạ Ninh, sau đó ép đối phương vu oan Hạ Ninh mua hot search.

Ảnh chụp rất thật.

Định dạng giống thật.

Thậm chí tài khoản nhận tiền còn mang tên viết tắt liên quan đến Tống gia.

Hạ Ninh đứng dậy giữa tiếng xì xào.

Sắc mặt cô ta trắng bệch, mắt đỏ lên, giọng run vừa đủ:

“Tôi không muốn chuyện đi đến mức này. Tôi cũng từng nghĩ, chỉ cần mình im lặng thì mọi chuyện sẽ qua.”

Cô ta nhìn Tống Ý Chi.

“Nhưng Ý Chi, cô không nên kéo cả dự án từ thiện vào chuyện riêng của chúng ta.”

Câu này rất hay.

Rất đúng vai nữ chính.

Đặt cô ta vào vị trí người bị hại nhưng vẫn nghĩ cho đại cục.

Tống Ý Chi đứng giữa hội trường, không phản ứng.

Hạ Ninh tiếp tục, giọng nghẹn lại:

“Nếu cô ghét tôi, cô có thể nhắm vào tôi. Nhưng những đứa trẻ được quỹ hỗ trợ không có lỗi.”

Có người thở dài.

Ánh mắt nhìn Tống Ý Chi lập tức nặng hơn.

Cha Tống siết chặt gậy chống.

Cố Dạ Bạch đứng ở một bên sân khấu.

Theo kịch bản, lúc này hắn nên bước ra.

Nên nhìn Tống Ý Chi bằng ánh mắt thất vọng.

Nên nói câu:

“Ý Chi, cô khiến tôi quá thất vọng.”

Tống Ý Chi nhìn hắn.

Cố Dạ Bạch cũng nhìn cô.

Trong đầu hắn bỗng vang lên tiếng rè.

Câu thoại kia như bị ai đó đặt sẵn trong cổ họng.

Ý Chi, cô khiến tôi quá thất vọng.

Chỉ cần nói ra, mọi chuyện sẽ đi theo hướng quen thuộc.

Hạ Ninh sẽ được bảo vệ.

Tống Ý Chi sẽ bị đẩy xuống vực.

Cốt truyện sẽ trở lại đúng đường.

Nhưng ngay khi hắn mở miệng, trong đầu lại hiện lên cơn mưa ở Nam Sơn.

Một bàn tay đầy máu.

Một vết sẹo nhỏ.

Giọng nói trong mưa:

“Đừng ngủ.”

Cố Dạ Bạch nhắm mắt lại.

Hạ Ninh nhìn hắn, ánh mắt dưới hàng mi run lên.

“Dạ Bạch…”

Giọng gọi ấy mềm yếu.

Nhưng lần này, Cố Dạ Bạch không lập tức bước về phía cô ta.

Tống Ý Chi biết thời điểm đã đến.

Cô cầm micro từ người phụ trách đứng gần đó.

Không ai kịp ngăn.

“Tôi có thể hỏi một câu không?”

Giọng cô vang lên trong hội trường.

Rất bình tĩnh.

Bình tĩnh đến mức những tiếng xì xào dần nhỏ lại.

Tống Ý Chi nhìn Hạ Ninh.

“Hạ tiểu thư, đoạn ghi âm vừa rồi, cô lấy từ đâu?”

Hạ Ninh khẽ run.

“Một người tốt bụng gửi cho tôi.”

“Người tốt bụng nào?”

“Tôi không biết.”

“Không biết mà cô dám đưa lên màn hình trong buổi công bố dự án của Tống gia?”

Hạ Ninh cắn môi.

“Tôi chỉ muốn sự thật được…”

“Sự thật?” Tống Ý Chi ngắt lời. “Vậy cô có biết đoạn ghi âm này xuất hiện trong kịch bản trước cả khi người ‘nhân chứng’ kia đồng ý ghi âm không?”

Không khí lập tức thay đổi.

Hạ Ninh ngẩng đầu.

Ánh mắt cô ta lạnh đi trong nửa giây.

“Tôi không hiểu cô đang nói gì.”

Tống Ý Chi bấm điện thoại.

Màn hình lớn đột nhiên chuyển sang một bảng dữ liệu.

Không phải video bãi xe.

Không phải file 【leak_source_locked】 trực tiếp.

Mà là ba lớp thời gian đã được hợp pháp hóa qua hệ thống an ninh của Tống gia và bên thứ ba:

Ba mốc thời gian xếp cạnh nhau.

File ghi âm được tạo lúc 6 giờ 42 phút.

Nhân chứng xuất hiện tại địa điểm ghi âm lúc 7 giờ 18 phút.

Tức là file ghi âm tồn tại trước khi “nhân chứng” kịp ghi âm.

Hội trường im phăng phắc.

Tống Ý Chi nhìn Hạ Ninh.

“Xin hỏi, Hạ tiểu thư, đây là năng lực biết trước, hay là năng lực tạo chứng cứ trước rồi tìm người diễn sau?”

Sắc mặt Hạ Ninh trắng đi.

Không phải diễn.

Lần này, có người bắt đầu thấp giọng bàn tán:

“File tạo trước người ghi âm?”

“Vậy đoạn ghi âm giả à?”

“Nhưng sao cô Hạ dám đưa ra?”

“Chẳng lẽ cô ấy biết trước sẽ có đoạn này?”

Hạ Ninh lập tức nhìn về phía Cố Dạ Bạch.

Nếu là trước kia, hắn sẽ đứng ra.

Chỉ cần hắn nói một câu, đám đông sẽ lại nghiêng về cô.

Nhưng Cố Dạ Bạch đứng im.

Gương mặt hắn rất tái.

Câu thoại kết tội vẫn mắc trong cổ họng, nhưng không thể thốt ra.

Tống Ý Chi không cho Hạ Ninh thêm thời gian.

Cô chuyển màn hình sang lớp dữ liệu thứ hai.

“Đây là các bài đăng từ ba lần scandal gần nhất. Mỗi lần, đều có tài khoản đưa ra kết luận trước khi chứng cứ được công bố. Lần đầu là vụ tiệc Cố thị. Lần hai là buổi đấu giá bị rò rỉ. Lần ba là hôm nay.”

Trên màn hình, các câu dẫn hướng được đánh dấu:

【Tống Ý Chi chắc chắn sẽ đe dọa nhân chứng.】

【Tối nay ở khách sạn Lâm Giang cô ta sẽ mất kiểm soát.】

【Trong buổi công bố, Cố thiếu nhất định sẽ thất vọng về cô ta.】

Tống Ý Chi dừng lại ở câu cuối.

Cô nhìn Cố Dạ Bạch.

“Cố thiếu, anh thấy không? Có người đã viết sẵn anh sẽ thất vọng về tôi trước khi anh mở miệng.”

Cố Dạ Bạch nhìn dòng chữ kia.

Trong đầu bỗng đau nhói.

Hạ Ninh vội nói:

“Đó chỉ là suy đoán của cư dân mạng. Dạ Bạch vốn…”

“Vốn sẽ bảo vệ cô?” Tống Ý Chi hỏi.

Hạ Ninh im bặt.

Tống Ý Chi nhìn cô ta, giọng rất nhẹ:

“Hạ Ninh, cô quen được người khác bảo vệ đến mức quên mất một việc.”

“Không phải ai cũng mãi nói lời thoại cô cần.”

Câu này rơi xuống như một cái tát.

Hạ Ninh ngẩng đầu, trong mắt có oán hận không kịp che.

Lần này, rất nhiều người nhìn thấy.

Cha Tống cũng nhìn thấy.

Cố Dạ Bạch cũng nhìn thấy.

Tống Ý Chi tiếp tục chuyển màn hình.

Lớp thứ ba là phần nguy hiểm nhất.

Một phần trích xuất từ bản thảo bị sửa.

Không có toàn bộ nội dung siêu thực.

Không có chữ “tác giả”, “hào quang”, “kịch bản”.

Tống Ý Chi biết nếu đưa những thứ đó ra công khai, mọi người sẽ nghĩ cô điên.

Vì vậy cô chỉ đưa ra phần có thể hiểu theo logic bình thường: các file kế hoạch bị chỉnh sửa, các mốc dựng sự kiện, các tiêu đề y hệt với những gì đã xảy ra.

Tên file:

【Final_FemaleSupporting_Ending】

【Witness_Audio_Prepare】

【Press_Trigger_List】

【Accident_Route_Set】

Dưới file cuối cùng là tuyến đường dự kiến cô sẽ rời đi sau sự kiện.

Cầu vượt phía tây.

Thời gian: 11 giờ 40 phút.

Tống Ý Chi nhìn thẳng vào Hạ Ninh.

“Nếu hôm nay tôi đi theo lộ trình ban tổ chức cũ sắp xếp, 11 giờ 40 phút tôi sẽ qua cầu vượt phía tây. Và ở đó, có một xe tải mất kiểm soát đang chờ.”

Cả hội trường ồ lên.

Hạ Ninh gần như không giữ được vẻ mặt.

“Cô đang bịa!”

Tống Ý Chi chưa kịp trả lời, cửa hội trường bị đẩy ra.

Một người mặc vest đen bước vào, đưa tài liệu cho Lục Hoài Thâm.

Không biết hắn xuất hiện từ lúc nào.

Hắn đứng ở cửa bên, ánh mắt lạnh lẽo quét qua cả hội trường.

Không có lời giới thiệu.

Không cần lời giới thiệu.

Lục Hoài Thâm đi lên sân khấu, đặt một USB lên bàn điều khiển.

Màn hình chuyển sang dữ liệu giao thông trực tiếp và báo cáo từ đội an ninh tư nhân.

Một chiếc xe tải không đăng ký trong lộ trình đã bị chặn trước khi vào cầu vượt phía tây.

Tài xế khai nhận có người trả tiền để hắn “lỡ tay” vào sai làn đúng 11 giờ 40.

Tài khoản chuyển tiền đi qua ba lớp trung gian, nhưng một trong các lớp có liên hệ với tài khoản từng truy cập máy chủ thư mời nội bộ lúc 7 giờ 04 phút sáng.

Hội trường chết lặng.

Tống Ý Chi quay đầu nhìn Lục Hoài Thâm.

Hắn không nhìn cô.

Chỉ nhìn Hạ Ninh.

Giọng hắn rất thấp nhưng rõ:

“Tài khoản trung gian đã bị khóa. Dữ liệu đã sao lưu bốn nơi. Cô muốn xóa cũng muộn rồi.”

Hạ Ninh nhìn hắn, ánh mắt lạnh đến đáng sợ.

“Lục tiên sinh cũng tin cô ta?”

Câu này không còn mềm yếu.

Không còn vô tội.

Nó mang theo oán hận thật sự.

Lục Hoài Thâm cuối cùng nhìn sang Tống Ý Chi.

Trong giây phút ấy, cả hội trường như biến mất.

Chỉ còn hai người.

Tống Ý Chi biết hắn vẫn đau.

Biết hắn chưa tha thứ.

Biết chính cô từng là người gạch tên hắn khỏi bản thảo.

Nhưng hắn đứng ở đây.

Trước mọi người.

Trước Hạ Ninh.

Trước kết cục đã được sửa.

Lục Hoài Thâm nói:

“Tôi không tin tác giả năm đó.”

Tống Ý Chi khẽ siết tay.

Hắn nhìn cô, giọng trầm xuống:

“Nhưng tôi tin cô của hiện tại.”

Không có tỏ tình.

Không có dịu dàng sến súa.

Chỉ một câu.

Nặng đến mức khiến Tống Ý Chi gần như không thở được.

Hạ Ninh bật cười.

Ban đầu rất khẽ.

Sau đó tiếng cười càng lúc càng lạnh.

“Tin cô ta của hiện tại?”

Cô ta nhìn Lục Hoài Thâm, rồi nhìn Cố Dạ Bạch, cuối cùng nhìn tất cả mọi người trong hội trường.

“Các người thì biết gì?”

Gương mặt dịu dàng của Hạ Ninh cuối cùng nứt ra hoàn toàn.

“Các người chỉ thấy cô ta đứng đây nói vài câu, tung vài file, rồi nghĩ cô ta vô tội?”

Cô ta chỉ tay vào Tống Ý Chi.

“Cô ta từng viết tôi phải khổ!”

Hội trường xôn xao.

Không ai hiểu câu này có nghĩa gì.

Nhưng cảm xúc trong giọng Hạ Ninh quá thật, thật đến mức khiến người ta rùng mình.

“Tôi sinh ra đã phải bị bỏ rơi, bị hiểu lầm, bị thương, bị dẫm xuống để người khác thương hại. Tôi khóc đúng lúc thì được yêu. Tôi không khóc thì bị nói không đủ đáng thương. Tôi phản kháng thì bị nói lệch vai nữ chính.”

Hạ Ninh cười đến mắt đỏ lên.

“Các người nói tôi diễn? Đúng, tôi diễn đấy. Nhưng ai viết tôi phải diễn?”

Tống Ý Chi đứng yên.

Cô không phản bác.

Cũng không thể phản bác.

Hạ Ninh nhìn cô, giọng run vì oán hận:

“Cô có tư cách gì đứng đây nói tôi sai? Cô từng cầm bút quyết định tôi đau bao nhiêu mới đủ hấp dẫn. Bây giờ đến lượt cô đau, cô lại nói tôi ác?”

Tống Ý Chi nhìn Hạ Ninh.

Rất lâu sau, cô nói:

“Đúng.”

Cả hội trường yên xuống.

Hạ Ninh khựng lại.

Tống Ý Chi cầm micro, giọng không cao, nhưng từng chữ rất rõ:

“Tôi từng sai.”

Cố Dạ Bạch nhìn cô.

Lục Hoài Thâm cũng nhìn cô.

Tống Ý Chi tiếp tục:

“Tôi từng nghĩ đau khổ của nhân vật chỉ là cao trào. Từng nghĩ thêm vài hiểu lầm, vài tổn thương, vài lần rơi xuống đáy chỉ là cách để câu chuyện hay hơn.”

Hạ Ninh cười lạnh.

“Cuối cùng cũng nhận?”

“Nhận.” Tống Ý Chi nhìn cô ta. “Nhưng Hạ Ninh, đau khổ cô từng chịu là thật, không có nghĩa cô có quyền biến người khác thành vật hiến tế cho nỗi đau của cô.”

Ánh mắt Hạ Ninh lạnh đi.

“Tôi không giết cô để rửa sạch lỗi của tôi.” Tống Ý Chi nói. “Tôi cũng không chết để chứng minh cô đáng thương.”

Câu này như đâm thẳng vào cốt lõi kết cục tử vong.

Màn hình lớn phía sau đột nhiên nhấp nháy.

Dòng chữ trắng hiện lên trong mắt Tống Ý Chi:

“Kết cục nữ phụ: Cảnh 3 thất bại.”

“Người giữ vai phán xét không hoàn thành lời thoại.”

“Cảnh 5: Tai nạn tử vong bị chặn.”

“Logic kết cục tử vong lỗi.”

Tống Ý Chi biết, cô đã phá được cục.

Không phải bằng việc chứng minh mình vô tội hoàn toàn.

Mà bằng việc từ chối đứng vào vai nữ phụ bị phán xét.

Cố Dạ Bạch nhìn Hạ Ninh.

Giọng hắn khàn đi:

“Hạ Ninh, Nam Sơn năm đó… người cứu tôi rốt cuộc là ai?”

Hạ Ninh quay đầu nhìn hắn.

Ánh mắt cô ta trong nháy mắt trở nên sắc bén.

“Bây giờ anh hỏi tôi chuyện đó?”

Cố Dạ Bạch siết tay.

“Trả lời tôi.”

Nếu là trước kia, chỉ cần Hạ Ninh rơi nước mắt, hắn sẽ đau lòng.

Nhưng lần này, trong đầu hắn là mưa, là vết sẹo, là giọng Tống Ý Chi nói: “Đừng ngủ.”

Hạ Ninh nhìn hắn rất lâu, rồi cười.

“Anh thật sự muốn biết?”

Cố Dạ Bạch không nói.

Hạ Ninh chậm rãi lau khóe mắt.

“Vậy anh đi hỏi cô ta đi.”

Câu này không phải thừa nhận.

Nhưng cũng không phủ nhận.

Cố Dạ Bạch lùi nửa bước.

Như thể có thứ gì đó trong trí nhớ cuối cùng vỡ ra một mảnh.

Tống Ý Chi không nhìn hắn.

Cô không cần Cố Dạ Bạch quay về.

Không cần hắn hối hận.

Không cần hắn xin lỗi ngay trên sân khấu.

Việc hắn không nói câu kết tội đã đủ.

Dư luận trong hội trường bắt đầu đảo chiều.

Khách mời thì thầm.

Phóng viên bên ngoài nhận được tin từ bên trong, các bài đăng bắt đầu thay đổi.

【Đoạn ghi âm tạo trước thời điểm ghi âm?】

【Xe tải ở cầu vượt phía tây bị chặn trước giờ Tống Ý Chi rời sự kiện.】

【Hạ Ninh có thật sự vô tội không?】

【Cố Dạ Bạch không đứng ra bảo vệ Hạ Ninh như trước.】

【Tống Ý Chi nói từng sai nhưng không chấp nhận bị giết vì lỗi đó.】

Mặt nạ của Hạ Ninh rơi xuống lần đầu tiên trước nhiều người.

Nhưng Tống Ý Chi không thấy nhẹ nhõm.

Vì cô nhìn thấy ánh mắt Hạ Ninh.

Không phải ánh mắt của người thua.

Mà là ánh mắt của người đã bị dồn đến lựa chọn cuối cùng.

Hạ Ninh đứng giữa hội trường hỗn loạn, bỗng ngẩng đầu cười lạnh.

“Hay thật.”

Giọng cô ta không lớn.

Nhưng lại khiến mọi tiếng xì xào dần nhỏ lại.

“Các người muốn sự thật.”

Cô ta nhìn Tống Ý Chi.

“Các người muốn thoát khỏi vai diễn.”

Cô ta nhìn Lục Hoài Thâm.

“Các người muốn nhớ lại thứ đã bị xóa.”

Cuối cùng, ánh mắt cô ta rơi lên Cố Dạ Bạch.

“Còn anh muốn biết mình yêu ai, nợ ai, bị lừa bao nhiêu năm.”

Cố Dạ Bạch sắc mặt tái đi.

Hạ Ninh cười.

Nụ cười đó không còn chút dịu dàng nào.

“Vậy nếu tất cả đều nhớ lại thì sao?”

Tống Ý Chi cảm thấy tim mình trầm xuống.

Trước mắt cô, cảnh báo từng xuất hiện ở chương 5 bỗng hiện lại:

“Nếu tác giả nhớ lại toàn bộ, thế giới sẽ sụp.”

Hạ Ninh chậm rãi nói:

“Nếu tôi không được làm nữ chính, vậy tất cả cùng kết thúc.”

Ngay khoảnh khắc ấy, toàn bộ đèn trong hội trường tắt phụt.

Màn hình lớn sau sân khấu nhiễu loạn dữ dội.

Âm thanh rè vang lên khắp không gian.

Tống Ý Chi nghe thấy tiếng thủy tinh nứt.

Không phải từ cửa kính.

Mà như từ chính bầu trời của thế giới này.

Dòng chữ đỏ hiện lên trước mắt cô:

“Quyền kiểm soát cuối cùng đang được kích hoạt.”

“Thế giới bắt đầu nhiễu loạn.”

· · ·
← Chương trước Mục lục Chương tiếp →
Trợ lý AI
Trợ lý AI
Tư vấn truyện · Luôn sẵn sàng
👋 Xin chào! Mình là trợ lý AI của LinkTruyen.

Mình có thể giúp bạn:
  • Gợi ý truyện phù hợp
  • Giải thích các thể loại
  • Hướng dẫn sử dụng web
Bạn muốn đọc truyện thể loại gì? 😊