Kịch Bản Này Do Tôi Viết Sao?
Kịch Bản Này Do Tôi Viết Sao? · 📖

Nhân Vật Phụ Bị Xóa Tên

Chương 4 chương 🔄 Đang ra

Bút danh đó… rõ ràng là của cô.

Tống Ý Chi ngồi trước màn hình máy tính, sắc mặt trắng bệch đến mức gần như trong suốt dưới ánh đèn lạnh.

File 【Draft_00_deleted_fragment】 vẫn mở trên màn hình.

Cuối file là ba chữ rất đơn giản.

Không phải cái tên xa lạ.

Không phải một bút danh trong truyện.

Mà là cái tên cô từng dùng trên mạng.

Cô chắc chắn mình chưa từng nói với ai trong thế giới này.

Càng không thể có chuyện một nhân vật trong truyện biết được.

Tống Ý Chi đưa tay chạm vào màn hình, đầu ngón tay lạnh như vừa nhúng qua nước đá.

Không thể nào.

Cô chỉ là người xuyên sách.

Nhiều nhất là một người đọc xui xẻo rơi vào vai nữ phụ ác độc, vừa mở mắt đã bị đem ra xét xử công khai, vừa chống lại lời thoại bắt buộc, vừa bị cả thế giới ép nhận tội.

Chuyện này đã đủ vô lý rồi.

Nếu bây giờ còn thêm một tầng “bút danh của cô xuất hiện trong bản thảo bị xóa”, vậy không còn là xuyên sách nữa.

Đây là ác mộng có logic.

Tống Ý Chi ép mình hít sâu.

“Bình tĩnh.”

Giọng cô vang lên trong căn phòng yên tĩnh, hơi khàn.

Cô không thể tự dọa mình trước khi tìm ra bằng chứng.

Một cái bút danh không đủ chứng minh điều gì. Có thể là trùng hợp. Có thể là ai đó cố tình dùng tên đó để dọa cô. Cũng có thể là Lục Hoài Thâm biết được thông tin ngoài đời của cô bằng cách nào đó.

Dù khả năng cuối cùng nghe còn đáng sợ hơn.

Tống Ý Chi kéo file xuống, đọc lại từng dòng.

“Trong buổi tiệc của Cố thị, Tống Ý Chi lần đầu nhận ra ánh mắt của Lục Hoài Thâm không giống những người khác. Hắn không thương hại nàng, cũng không kết tội nàng. Hắn chỉ nhìn nàng như nhìn một người vốn không nên xuất hiện ở đây.”

Câu văn này…

Cô càng đọc càng thấy khó chịu.

Không phải vì nó dở.

Mà vì nó quá quen.

Nhịp câu, cách ngắt đoạn, cách dùng hình ảnh “người vốn không nên xuất hiện ở đây” đều giống một kiểu viết mà cô không thể gọi tên, nhưng thân thể lại có phản ứng trước cả lý trí.

Giống như nhìn thấy một vết sẹo cũ mà mình đã quên mất nguyên nhân.

Tống Ý Chi thử tra bút danh đó trên mạng.

Màn hình hiện lên vài kết quả lộn xộn, phần lớn là những trang không liên quan, vài tài khoản đã khóa, vài đường dẫn bị xóa.

Cô nhấp vào một kết quả cũ.

Trang trắng.

Cô nhấp vào kết quả thứ hai.

Không tồn tại.

Kết quả thứ ba chỉ còn tiêu đề được lưu trong bộ nhớ tạm:

“Kịch bản sửa lần cuối…”

Ngay khi nhìn thấy dòng chữ đó, đầu Tống Ý Chi đau nhói.

Không phải kiểu đau bình thường.

Mà giống như có ai đó cầm một cây đinh, đóng thẳng vào sau trán cô.

Cô ôm đầu, cả người gập xuống bàn.

Trước mắt tối sầm.

Những hình ảnh rời rạc lại ập tới.

Bàn phím laptop màu đen.

Ánh sáng xanh từ màn hình chiếu lên ngón tay.

Một thư mục tên “bản thảo cũ”.

Bên trong có nhiều file được đánh số hỗn loạn.

Draft_00.

Draft_01.

Final_new.

Final_revised.

Final_really_last.

Rồi một cái tên hiện lên.

Lục Hoài Thâm.

Tên hắn nằm trong một đoạn dàn ý, phía sau bị kéo một đường gạch ngang màu đỏ.

Không chỉ một lần.

Rất nhiều lần.

Giống như người viết từng do dự, từng giữ lại, rồi cuối cùng vẫn xóa đi.

Một dòng bình luận mơ hồ hiện lên bên mép ký ức:

【Nam chính này lạnh quá, không cuốn bằng Cố Dạ Bạch. Đổi nam chính đi tác giả ơi.】

Màn hình rung lên.

Tiếng mưa ngoài cửa sổ càng lúc càng lớn.

Tống Ý Chi muốn nhìn rõ hơn, nhưng ký ức lập tức vỡ tan như thủy tinh bị ném xuống đất.

Cô mở mắt, phát hiện trán mình đã lấm tấm mồ hôi lạnh.

Màn hình máy tính trước mặt vẫn sáng.

File kia vẫn ở đó.

Giống như đang lặng lẽ chứng minh rằng cơn đau vừa rồi không phải ảo giác.

Tống Ý Chi cười khẽ một tiếng, nhưng trong giọng không có chút vui vẻ nào.

“Hay thật.”

Người khác tìm manh mối thì mở khóa cốt truyện.

Cô tìm manh mối thì mở khóa đau đầu.

Thế giới này đúng là chu đáo, còn biết nhắc cô đừng tò mò quá mức.

Điện thoại trên bàn đột nhiên rung lên.

Vẫn là số lạ.

Tin nhắn chỉ có một địa chỉ.

Một quán cà phê tư nhân ở trung tâm thành phố.

Bên dưới là một câu:

“Muốn biết phần bị xóa, đến đây.”

Tống Ý Chi nhìn chằm chằm tin nhắn vài giây.

Sau đó cô gõ trả lời:

“Lục Hoài Thâm, anh gửi tin nhắn kiểu này rất giống phản diện dụ nữ chính vào bẫy.”

Lần này, đối phương trả lời rất nhanh.

“Cô không giống nữ chính.”

Tống Ý Chi nhìn câu đó, khóe môi giật nhẹ.

Được.

Cãi không lại.

Cô quả thật không giống nữ chính.

Cô là nữ phụ ác độc vừa được cả mạng xã hội mắng xong.

Tống Ý Chi cầm áo khoác đứng dậy.

Đi thì phải đi.

Nhưng không thể đi ngu.

Cô chuyển tiếp địa chỉ quán cà phê cho một tài khoản dự phòng của mình, bật định vị trên điện thoại, đồng thời lưu sẵn một tin nhắn gửi luật sư Tống gia.

Làm xong hết, cô mới cầm túi rời khỏi phòng.

Diễn nữ phụ ác độc thì thôi.

Không thể diễn nữ phụ thiếu não.

Quán cà phê nằm ở tầng cao nhất của một tòa nhà thương mại, không mở cửa cho khách lạ.

Khi Tống Ý Chi đến nơi, nhân viên dường như đã được dặn trước, trực tiếp dẫn cô vào phòng riêng cuối hành lang.

Cánh cửa mở ra.

Lục Hoài Thâm ngồi bên cửa kính sát đất.

Ngoài kia là thành phố về đêm, ánh đèn xe chảy dài như những dòng dữ liệu sáng đỏ dưới chân cao ốc.

Hắn mặc áo sơ mi đen, tay áo xắn lên một đoạn, trước mặt đặt một ly cà phê gần như chưa chạm vào.

Tống Ý Chi bước vào, nhìn quanh phòng một vòng.

Không có người khác.

Không có thiết bị rõ ràng.

Nhưng nơi càng yên tĩnh, càng khiến người ta không yên tâm.

Lục Hoài Thâm ngước mắt nhìn cô.

“Cô đến nhanh hơn tôi nghĩ.”

“Tôi sợ đến chậm, bản thân bị viết chết trước khi kịp hỏi anh.”

Lục Hoài Thâm đặt tách cà phê xuống.

“Cô bắt đầu tin mình bị viết?”

“Không.” Tống Ý Chi ngồi xuống đối diện hắn, tháo kính râm đặt lên bàn. “Tôi chỉ bắt đầu tin anh rất giỏi làm người khác mất ngủ.”

Lục Hoài Thâm nhìn cô vài giây.

“Cô vẫn phòng bị như vậy?”

Tống Ý Chi mỉm cười.

“Lục tiên sinh, một người đàn ông bí ẩn gửi cho tôi file bị xóa, biết về kịch bản, biết tôi không giống trước, còn hỏi tôi là người đọc hay người viết. Trong tình huống đó, nếu tôi không phòng bị, tôi mới nên đi khám não.”

“Cô thật sự không nhớ gì?”

Câu hỏi rất nhẹ.

Nhưng ánh mắt Lục Hoài Thâm khi hỏi câu đó không hề nhẹ.

Tống Ý Chi không trả lời ngay.

Cô không thích cảm giác bị dắt đi.

Vì vậy, cô hỏi ngược lại:

“Anh muốn tôi nhớ gì?”

Lục Hoài Thâm im lặng.

Một lát sau, hắn đẩy một chiếc máy tính bảng đến trước mặt cô.

Trên màn hình là một đoạn tài liệu đã được mở sẵn.

Không dài.

Nhưng chỉ nhìn tiêu đề, tim Tống Ý Chi đã thắt lại.

【Dữ liệu nhân vật bị cắt bỏ - Lục Hoài Thâm】

Cô ngước mắt nhìn hắn.

“Anh lấy ở đâu?”

“Không quan trọng.”

“Rất quan trọng.” Tống Ý Chi lạnh giọng. “Anh cứ ném từng mảnh bản thảo ra trước mặt tôi, còn bản thân thì giấu sạch. Anh muốn hợp tác hay muốn tôi làm công cụ cho anh?”

Ánh mắt Lục Hoài Thâm khẽ tối.

“Hợp tác cần giá trị trao đổi.”

“Vậy anh đã trao đổi gì?”

“Cô đang sống vì những thứ tôi đưa.”

Tống Ý Chi cười lạnh.

“Còn anh đang dùng mạng tôi để thử xem thế giới này phản ứng thế nào.”

Không khí trong phòng lạnh xuống.

Hai người nhìn nhau qua chiếc bàn nhỏ, không ai nhường ai.

Một lúc sau, Lục Hoài Thâm bỗng nói:

“Nếu cô thật sự vô tội, vậy cô nên sợ tôi ít hơn một chút.”

Tống Ý Chi chớp mắt.

Sau đó cô rất chân thành đáp:

“Người bảo tôi đừng sợ thường là người đáng sợ nhất.”

Khóe môi Lục Hoài Thâm thoáng động.

Lần này, hắn hình như thật sự cười rất khẽ.

Chỉ một chút.

Nhanh đến mức gần như không thấy.

“Cô khác cô ấy rất nhiều.”

Tống Ý Chi bắt được hai chữ đó.

“Cô ấy?”

Lục Hoài Thâm thu lại vẻ mặt.

“Không có gì.”

“Lục Hoài Thâm.” Tống Ý Chi gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn. “Nếu anh muốn tôi tin anh một phần nhỏ bằng móng tay, tốt nhất đừng dùng kiểu nói nửa câu rồi nuốt nửa câu.”

Hắn nhìn cô.

Một lúc sau, hắn nói:

“Trong ký ức của tôi, từng có một tuyến truyện khác.”

Tống Ý Chi im lặng.

Lục Hoài Thâm nhìn ra ngoài cửa kính, ánh đèn thành phố phản chiếu trong mắt hắn, giống những mảnh sáng bị nhốt dưới mặt băng.

“Ở đó, tôi không phải người đứng ngoài đám đông nhìn một chuyện không liên quan đến mình.”

Giọng hắn rất bình tĩnh.

Bình tĩnh đến mức giống như đang kể chuyện của người khác.

“Tôi có quá khứ. Có mục tiêu. Có lý do xuất hiện ở mỗi sự kiện. Có mối liên hệ với Tống Ý Chi không chỉ dừng ở vài cái nhìn thoáng qua.”

Tống Ý Chi siết nhẹ tay.

“Rồi sau đó?”

“Sau đó những thứ đó biến mất.”

Lục Hoài Thâm quay lại nhìn cô.

“Tôi bắt đầu xuất hiện ở những nơi mà tôi không có lý do phải xuất hiện. Nói những câu vô nghĩa. Làm nền cho người khác. Có lúc cả ngày của tôi giống như một khoảng trắng, chỉ khi cốt truyện cần một cái tên Lục gia, tôi mới được kéo ra.”

Tống Ý Chi nghe đến đây, cổ họng hơi nghẹn.

Cô không biết vì sao mình lại có cảm giác khó chịu.

Rõ ràng cô chưa xác nhận mình là người viết.

Rõ ràng chuyện hắn bị cắt tuyến không liên quan đến cô.

Nhưng khi nghe Lục Hoài Thâm dùng giọng bình thản kể về việc một người bị xóa mất cuộc đời, cô vẫn thấy lòng mình như bị thứ gì đó đè nặng.

“Anh nhớ từ khi nào?” cô hỏi.

“Không rõ.”

“Không rõ?”

“Ký ức không liên tục.” Hắn nói. “Có lúc tôi nhớ mình từng đứng cạnh cô. Có lúc lại nhớ cô nên nhìn về phía Cố Dạ Bạch. Có lúc tôi nghe thấy một câu…”

Hắn dừng lại.

Tống Ý Chi nhìn hắn.

“Câu gì?”

Lục Hoài Thâm nhìn cô thật lâu.

“Nếu không bị xóa, tôi mới là người đứng cạnh cô.”

Căn phòng bỗng yên tĩnh.

Tống Ý Chi cảm thấy câu nói ấy giống như từ một nơi rất xa vọng về.

Không phải hiện tại.

Không phải nguyên tác cô từng đọc.

Mà là một bản thảo nào đó đã bị gạch bỏ, bị khóa lại, bị quên đi trong thư mục “bản thảo cũ”.

Cô cúi mắt nhìn tài liệu trên máy tính bảng.

Một dòng nhỏ hiện ra trong phần ghi chú:

【Tuyến Lục Hoài Thâm: tạm cắt. Chờ xử lý.】

Tạm cắt.

Chờ xử lý.

Sáu chữ lạnh lùng đến buồn cười.

Một nhân vật có thể có ký ức, có cảm xúc, có cuộc đời, nhưng chỉ vì “tạm cắt”, tất cả liền biến thành phần không cần thiết.

Tống Ý Chi ép mình không tiếp tục nghĩ sâu.

“Vậy anh tìm tôi làm gì?” cô hỏi. “Nếu anh nghi ngờ tôi là người liên quan đến việc anh bị xóa, đáng lẽ anh nên tránh xa tôi.”

“Tránh xa cô không giúp tôi tìm lại phần bị xóa.”

“Cho nên anh muốn lợi dụng tôi.”

“Cô cũng muốn lợi dụng tôi.”

Tống Ý Chi nhìn hắn.

Lục Hoài Thâm bình tĩnh nói: “Cô cần biết file đó từ đâu ra. Cần biết bút danh đó vì sao là của cô. Cần biết vì sao thế giới này ép cô nhận vai nữ phụ ác độc.”

Tống Ý Chi không phản bác được.

Hắn nói đúng.

Cô cần câu trả lời.

Rất cần.

“Còn anh?” cô hỏi.

“Tôi cần bản thảo bị xóa.”

“Để làm gì?”

“Để biết tôi từng là ai.”

Câu trả lời rất ngắn.

Nhưng lần này, Tống Ý Chi không nói châm chọc nữa.

Một người muốn biết mình từng là ai.

Nghe rất đơn giản.

Nhưng đặt trong thế giới bị kịch bản điều khiển này, lại giống một lời cầu cứu không phát ra tiếng.

Tống Ý Chi trầm mặc vài giây, rồi nói:

“Còn Hạ Ninh?”

Lục Hoài Thâm nhìn cô.

“Cô cũng nhận ra rồi?”

“Cô ta không giống người chỉ bị hại.” Tống Ý Chi nhớ lại ánh mắt lạnh của Hạ Ninh, cách cô ta kéo dư luận, cách mọi chuyện luôn trượt về hướng có lợi cho cô ta. “Ít nhất, cô ta biết nhiều hơn vẻ ngoài.”

Lục Hoài Thâm nói: “Hạ Ninh có liên quan đến việc kịch bản bị sửa.”

Tống Ý Chi ngẩng phắt đầu.

“Anh có bằng chứng?”

“Chưa đủ.”

“Vậy là suy đoán?”

“Là ký ức rời rạc.”

Tống Ý Chi dựa lưng vào ghế.

“Nghe không đáng tin lắm.”

“Cô có thứ gì đáng tin hơn?”

“Không.” Cô thở dài. “Tôi chỉ có một cái đầu đau mỗi lần thấy bản thảo cũ, một hot search còn chưa tẩy sạch, một nam chính nguyên tác vẫn nghi tôi, một nguyên nữ chính đáng nghi, và một nhân vật phụ tự nhận từng bị xóa đang ngồi trước mặt.”

Lục Hoài Thâm nhìn cô.

“Cô tổng kết rất đầy đủ.”

“Cảm ơn, tôi cũng thấy đời mình phong phú đến mức không cần ngủ.”

Lục Hoài Thâm cuối cùng đẩy máy tính bảng đến gần cô hơn.

“Vậy hợp tác?”

Tống Ý Chi nhìn bàn tay hắn.

Ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng, bình tĩnh đặt trên mép bàn. Không có ý ép buộc, cũng không có ý lấy lòng.

Chỉ là một lời đề nghị.

Tống Ý Chi biết mình không nên tin hắn.

Nhưng cô cũng biết, hiện tại cô không còn nhiều lựa chọn.

Một mình cô có thể xử lý dư luận.

Có thể tránh vài câu thoại bắt buộc.

Nhưng đối với bản thảo bị xóa, dòng cảnh báo lỗi, ký ức rời rạc và Hạ Ninh đáng nghi, cô cần một người cũng đứng ngoài quỹ đạo bình thường.

Dù người đó có thể rất nguy hiểm.

Tống Ý Chi đưa tay cầm lấy máy tính bảng.

“Ba điều kiện.”

Lục Hoài Thâm không bất ngờ.

“Nói.”

“Thứ nhất, anh có manh mối mới phải chia sẻ với tôi, không được chỉ ném một nửa rồi đợi tôi tự đoán.”

“Được.”

“Thứ hai, nếu anh phát hiện tôi thật sự liên quan đến việc anh bị xóa, trước khi kết tội tôi, ít nhất phải cho tôi cơ hội nhớ lại.”

Lục Hoài Thâm nhìn cô lâu hơn.

“Được.”

“Thứ ba…” Tống Ý Chi nhìn thẳng vào mắt hắn. “Đừng dùng tôi làm mồi mà không báo trước.”

Lục Hoài Thâm im lặng vài giây.

“Điều này tôi không chắc.”

Tống Ý Chi cười lạnh.

“Anh thành thật quá nhỉ?”

“Vì cô cũng sẽ làm vậy với tôi nếu cần.”

Tống Ý Chi nghẹn lại.

Được.

Không thể phản bác.

Hai người nhìn nhau, bầu không khí vốn nghiêm túc bỗng có một chút kỳ lạ.

Không thân mật.

Nhưng có một loại ăn ý rất mỏng, giống như hai người cùng đứng bên mép vực, biết rõ đối phương có thể đẩy mình xuống, nhưng tạm thời vẫn cần người kia giữ dây.

“Vậy đổi điều kiện.” Tống Ý Chi nói. “Nếu dùng tôi làm mồi, ít nhất đừng để tôi chết.”

Lục Hoài Thâm nhìn cô.

“Điều này có thể.”

“Cảm động quá.” Tống Ý Chi mặt không cảm xúc. “Lục tiên sinh đúng là đồng đội lý tưởng.”

“Cô cũng không tệ.” Hắn đáp. “Ít nhất chưa ngu đến mức tin tôi.”

Tống Ý Chi cười khẽ.

“Quá khen.”

Đúng lúc này, điện thoại cô rung lên.

Một tin nhắn mới từ số lạ khác.

Không phải số đã gửi file.

Nội dung rất ngắn:

“Tống tiểu thư, muốn biết ai mua hot search, mười giờ tối nay đến bãi xe tầng B2 một mình.”

Tống Ý Chi nhìn tin nhắn, ánh mắt lạnh xuống.

Lục Hoài Thâm cũng nhìn thấy.

“Bẫy.”

“Rõ quá.” Tống Ý Chi nói. “Rõ đến mức nếu tôi không đi thì hơi phụ lòng người ta.”

Lục Hoài Thâm cau mày.

“Cô muốn đi?”

“Đương nhiên.” Tống Ý Chi cầm điện thoại, khóe môi cong lên. “Người ta đã cố tình thả dây, tôi không kéo thử sao biết đầu dây bên kia buộc vào ai?”

“Có thể là Hạ Ninh.”

“Không cần có thể.” Tống Ý Chi đứng dậy. “Tôi chỉ cần biết người đó muốn tôi nghĩ là ai.”

Mười giờ tối, bãi xe tầng B2 vắng hơn Tống Ý Chi tưởng.

Ánh đèn trắng nhạt hắt xuống nền xi măng, tiếng quạt thông gió ù ù vang lên nơi góc xa.

Cô đi một mình.

Ít nhất là nhìn qua thì một mình.

Sau cây cột số 17, có tiếng bước chân rất nhẹ.

Người theo dõi cô không chuyên nghiệp lắm.

Hoặc quá tự tin rằng Tống Ý Chi sẽ không phát hiện.

Tống Ý Chi nhìn bóng phản chiếu mờ trên cửa kính xe bên cạnh, khóe môi hơi cong.

Danh tiếng nữ phụ ác độc đôi khi cũng có lợi.

Vì mọi người luôn nghĩ cô kiêu ngạo, nóng nảy, ngu xuẩn, chỉ cần kích một câu là sẽ mất kiểm soát.

Vậy cô không ngại diễn thêm một chút.

Tống Ý Chi giả vờ cúi đầu xem điện thoại, cố ý đi vào vùng camera khuất gần lối thoát hiểm.

Người phía sau lập tức theo tới.

Cô dừng bước.

“Ra đi.” Cô nói.

Không ai đáp.

Tống Ý Chi thở dài.

“Anh theo tôi từ quán cà phê đến đây, kỹ thuật theo dõi dở đến mức tôi cũng ngại giả vờ không biết.”

Một bóng người chậm rãi bước ra.

Là một người đàn ông trẻ mặc đồng phục nhân viên giao hàng, đội mũ lưỡi trai, khẩu trang che nửa mặt.

Hắn nhìn cô, giọng cố nén thấp:

“Tống tiểu thư hiểu lầm rồi, tôi chỉ đi ngang qua.”

“Đi ngang qua bãi xe tư nhân của tòa nhà thương mại cao cấp, lại đúng lúc đi theo tôi mười bảy phút?” Tống Ý Chi mỉm cười. “Anh yêu công việc giao hàng thật đấy.”

Người kia xoay người muốn chạy.

Nhưng vừa quay lại, hai bảo vệ từ phía lối vào đã bước tới chặn đường.

Người kia biến sắc.

Tống Ý Chi lắc điện thoại.

“Trước khi đến đây, tôi đã báo quản lý tòa nhà có người theo dõi mình. Anh đoán xem camera tầng này có đang hoạt động không?”

Người kia lập tức hoảng.

“Không liên quan đến tôi! Tôi chỉ nhận tiền làm việc!”

“Nhận tiền của ai?”

“Tôi không biết! Đối phương liên hệ qua tài khoản ẩn danh!”

Tống Ý Chi bước đến gần hơn một chút.

“Vậy tài khoản đó gửi anh làm gì?”

Người kia cắn răng không nói.

Tống Ý Chi nhìn hắn, giọng chậm lại:

“Anh chắc muốn im lặng? Hiện tại tôi là người đang bị cả mạng mắng là nữ phụ ác độc. Nếu tôi thật sự làm chút chuyện ác, mọi người chắc cũng không bất ngờ lắm đâu.”

Người kia mặt trắng bệch.

Đây là lần đầu Tống Ý Chi cảm thấy danh tiếng xấu của thân thể này dùng khá tiện.

Không cần thật sự làm gì.

Chỉ cần nhắc một câu, đối phương đã tự tưởng tượng ra hậu quả.

“Là… là bảo tôi chụp ảnh cô gặp Lục tiên sinh.” Người kia run giọng nói. “Còn bảo nếu có cơ hội thì chụp cảnh hai người vào cùng một phòng riêng, tốt nhất là góc dễ gây hiểu lầm.”

Tống Ý Chi ánh mắt lạnh đi.

Quả nhiên.

Không nhắm vào hot search cũ.

Mà nhắm vào mối liên hệ giữa cô và Lục Hoài Thâm.

Nếu ảnh bị tung ra, dư luận sẽ lập tức chuyển thành: Tống Ý Chi vừa dây dưa Cố Dạ Bạch, vừa mập mờ với Lục Hoài Thâm, còn dùng chuyện bị vu oan để diễn kịch.

Nữ phụ ác độc cộng thêm đời tư hỗn loạn.

Một cú rất sạch.

“Người thuê anh có để lại gì khác không?”

Người kia do dự.

Tống Ý Chi nhìn bảo vệ.

“Báo cảnh sát đi.”

“Đừng!” Hắn vội nói. “Có! Có một email gửi nhiệm vụ. Tôi còn chưa xóa.”

Tống Ý Chi nhận lấy điện thoại do bảo vệ đưa qua sau khi kiểm tra.

Email dùng địa chỉ ẩn danh.

Nhưng trong phần tài liệu đính kèm có một ảnh chụp chưa tải hết.

Chỉ lộ một góc nhỏ của file tên:

【HN_plan】

HN.

Hạ Ninh?

Hay chỉ là cố ý để cô nghĩ đến Hạ Ninh?

Tống Ý Chi không vội kết luận.

Nhưng ít nhất, cô đã biết đối phương thật sự ra tay.

Khi cô rời khỏi bãi xe, Lục Hoài Thâm đang đứng cạnh xe của hắn cách đó không xa.

Tống Ý Chi không hề bất ngờ.

“Anh theo tôi?”

“Cô bảo đừng để cô chết.”

“Vậy anh đứng xa thế làm gì?”

“Xem cô có cần tôi không.”

Tống Ý Chi liếc hắn.

“Kết quả?”

“Tạm thời chưa cần.”

“Nghe tiếc nuối ghê.”

Lục Hoài Thâm nhìn cô, ánh mắt có vẻ dịu hơn một chút rất khó nhận ra.

“Tôi gửi thêm cho cô một thứ.”

Tống Ý Chi lập tức lấy điện thoại ra.

Quả nhiên, số lạ lúc trước lại gửi một file mới.

Tên file lần này là:

【Draft_00_chapter_list】

Cô mở ra.

Bên trong là danh sách chương nháp của bản thảo đầu tiên.

Các tiêu đề lướt qua trước mắt cô.

Chương 1.

Chương 2.

Chương 3.

Rất nhiều tên chương đã bị bôi đen một phần.

Tống Ý Chi kéo xuống.

Rồi ngón tay cô dừng lại.

Ở giữa danh sách, có một chương nháp bị đánh dấu đỏ.

Tiêu đề chỉ có năm chữ.

“Nam chính: Lục Hoài Thâm.”

Không khí trong bãi xe như bị rút cạn.

Tống Ý Chi nghe thấy tiếng tim mình đập rất rõ.

Cô ngẩng đầu nhìn Lục Hoài Thâm.

Hắn cũng đang nhìn cô.

Không nói gì.

Nhưng ánh mắt hắn như đã chờ cô nhìn thấy dòng này từ rất lâu.

Tống Ý Chi cúi xuống, chậm rãi mở chương nháp đó.

Màn hình nhấp nháy một cái.

Dòng đầu tiên hiện ra.

“Ở bản thảo đầu tiên, người Tống Ý Chi yêu không phải Cố Dạ Bạch.”

· · ·
← Chương trước Mục lục Chương tiếp →
Trợ lý AI
Trợ lý AI
Tư vấn truyện · Luôn sẵn sàng
👋 Xin chào! Mình là trợ lý AI của LinkTruyen.

Mình có thể giúp bạn:
  • Gợi ý truyện phù hợp
  • Giải thích các thể loại
  • Hướng dẫn sử dụng web
Bạn muốn đọc truyện thể loại gì? 😊