Kịch Bản Này Do Tôi Viết Sao?
Kịch Bản Này Do Tôi Viết Sao? · 📖

Tôi Không Phải Độc Giả

Chương 5 chương 🔄 Đang ra

“Ở bản thảo đầu tiên, người Tống Ý Chi yêu không phải Cố Dạ Bạch.”

Dòng chữ ấy nằm yên trên màn hình điện thoại, nhưng lại giống như có ai đó vừa dùng dao mỏng rạch một đường qua lớp bình tĩnh cuối cùng của Tống Ý Chi.

Bãi xe tầng B2 rất yên tĩnh.

Ánh đèn trắng lạnh rơi xuống nền xi măng xám, kéo bóng cô và Lục Hoài Thâm thành hai vệt dài song song.

Tống Ý Chi nhìn chằm chằm vào dòng đầu tiên của chương nháp, trong đầu có thứ gì đó ù lên.

Không phải Cố Dạ Bạch.

Vậy là ai?

Đáp án gần như đã nằm ngay trong tiêu đề chương.

“Nam chính: Lục Hoài Thâm.”

Tống Ý Chi vô thức ngẩng đầu nhìn người đàn ông đứng cách mình vài bước.

Lục Hoài Thâm cũng đang nhìn cô.

Gương mặt hắn vẫn lạnh nhạt, ánh mắt vẫn sâu như mặt hồ không gợn sóng. Nhưng lần này, Tống Ý Chi bỗng cảm thấy phía sau vẻ bình tĩnh đó có một thứ gì đó rất nặng.

Giống như một người từng đứng chờ rất lâu trước một cánh cửa bị khóa, cuối cùng nghe thấy bên trong có tiếng chìa khóa chuyển động, nhưng vẫn không dám chắc cửa có thật sự mở ra hay không.

“Anh biết trong file có dòng này?” Tống Ý Chi hỏi.

Giọng cô thấp hơn bình thường.

Lục Hoài Thâm không phủ nhận.

“Tôi biết tiêu đề chương.”

“Còn nội dung?”

“Không đủ quyền mở toàn bộ.”

Tống Ý Chi bật cười rất khẽ.

“Thế giới này còn phân quyền dữ liệu nữa à?”

“Cô thấy lạ?”

“Không.” Tống Ý Chi nhìn màn hình. “Từ lúc tôi phát hiện mình bị ép đọc thoại nữ phụ, tôi đã thấy nơi này có thể vô lý thêm bao nhiêu cũng không lạ.”

Cô cúi xuống, tiếp tục kéo màn hình.

Chương nháp không dài, nhưng nhiều đoạn bị bôi đen. Có chỗ chỉ còn lại vài câu rời rạc, giống như bản thảo từng bị ai đó cố ý xóa rồi khôi phục không hoàn chỉnh.

“Lục Hoài Thâm không xuất hiện để cứu Tống Ý Chi. Hắn xuất hiện vì ngay từ đầu, hắn đã biết cô không thuộc về vai diễn kia.”

“Cố Dạ Bạch là lựa chọn sau cùng, nhưng không phải lựa chọn ban đầu.”

“Tuyến Lục Hoài Thâm quá tĩnh. Độc giả có thể sẽ không thích. Cân nhắc đổi nam chính.”

Ngón tay Tống Ý Chi dừng lại.

Cân nhắc đổi nam chính.

Cô đọc đi đọc lại dòng ghi chú kia.

Không hiểu sao, cô có cảm giác mình đã từng gõ chính câu này.

Rất lâu trước đây.

Trong một căn phòng tối.

Ngoài cửa sổ có tiếng mưa.

Màn hình laptop sáng nhợt, còn cô ngồi trước bàn phím, mệt mỏi đến mức đôi mắt cay xè, nhưng vẫn ép mình sửa dàn ý vì bình luận của độc giả, vì số liệu, vì lượt đọc giảm.

Tống Ý Chi nhắm mắt lại.

Ngay lập tức, cơn đau quen thuộc đâm vào thái dương.

Lục Hoài Thâm bước lên nửa bước.

“Tống Ý Chi.”

“Đừng qua.” Cô khàn giọng.

Hắn dừng lại.

Tống Ý Chi vịn vào cửa xe bên cạnh, cố đứng vững.

Cô không muốn mình lộ ra vẻ yếu thế trước mặt hắn.

Ít nhất là không phải lúc này.

Nhưng cơn đau không nghe lời cô.

Nó kéo cô rơi xuống một mảnh ký ức khác.

Cô thấy bàn phím laptop.

Thấy một trang bản thảo chi chít ghi chú.

Thấy bên cạnh phần tên nhân vật “Lục Hoài Thâm” có dòng chữ màu đỏ:

“Tuyến Lục Hoài Thâm hơi khó viết, tạm cắt.”

Dòng kế tiếp:

“Độc giả thích nam chính lạnh lùng hơn, nhưng cần nhiều xung đột hơn.”

Một dòng khác:

“Đẩy nữ phụ xuống sâu hơn để tạo cao trào.”

Rồi thêm một dòng nữa.

“Hạ Ninh cần khổ hơn thì độc giả mới thương.”

Tống Ý Chi mở bừng mắt.

Cô hít một hơi thật sâu, nhưng không khí trong bãi xe như bị rút sạch.

Hạ Ninh cần khổ hơn thì độc giả mới thương.

Ai đã viết câu đó?

Ai có thể dùng giọng điệu bình thản như vậy để quyết định nỗi đau của một người?

Không.

Không phải người.

Là nhân vật.

Nhưng nếu đây là thế giới thật đối với bọn họ, vậy những câu ghi chú kia khác gì bản án?

“Tôi phải về.” Tống Ý Chi đột ngột nói.

Lục Hoài Thâm nhìn cô.

“Cô đang run.”

“Ảo giác thôi.”

“Cô không giỏi nói dối trong lúc đau.”

Tống Ý Chi ngẩng đầu nhìn hắn, khóe môi cong lên nhạt nhẽo.

“Lục tiên sinh, anh biết tôi giỏi hay không giỏi chuyện gì từ lúc nào?”

“Có lẽ từ một bản thảo đã bị xóa.”

Một câu rất nhẹ.

Nhưng lại đâm trúng nơi đau nhất.

Tống Ý Chi không đáp.

Cô thu điện thoại lại, xoay người đi về phía xe.

Lục Hoài Thâm không ngăn cô.

Chỉ nói phía sau:

“Đừng đọc tiếp một mình.”

Tống Ý Chi dừng bước.

“Sợ tôi nhớ ra thứ không nên nhớ?”

“Sợ cô mất kiểm soát trước khi biết phải đối phó với ai.”

Tống Ý Chi quay đầu, cười khẽ.

“Anh đang lo cho tôi?”

Lục Hoài Thâm nhìn cô vài giây.

“Đang bảo vệ manh mối quan trọng.”

“Thực tế quá nhỉ.”

“Cô thích nghe lời giả hơn?”

“Không.” Tống Ý Chi quay đi. “Tôi ghét cả hai.”

Nói xong, cô rời khỏi bãi xe.

Lục Hoài Thâm đứng tại chỗ, nhìn theo bóng cô biến mất ở lối thang máy.

Ánh mắt hắn rơi xuống điện thoại của mình.

Trên màn hình là cùng một file chương nháp, nhưng phần nội dung sau dòng đầu tiên vẫn bị khóa.

Ở góc dưới cùng có một dòng cảnh báo nhạt đến gần như biến mất:

“Quyền truy cập bản thảo đầu tiên chưa ổn định.”

Lục Hoài Thâm khép mắt lại.

Trong đầu hắn vang lên một câu rất mơ hồ.

Nếu không bị xóa, tôi mới là người đứng cạnh cô.

Nhưng trong mảnh ký ức ấy, người quay lưng đi không phải Tống Ý Chi hiện tại.

Mà là một cô gái ngồi trước màn hình, lạnh lùng kéo chuột bôi đen tên hắn.

Tống Ý Chi về đến nơi đã gần nửa đêm.

Cô không bật đèn lớn.

Chỉ mở một chiếc đèn bàn nhỏ, ánh sáng vàng nhạt rơi xuống mặt bàn, khiến căn phòng yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng máy tính khởi động.

Cô biết Lục Hoài Thâm đã nói đừng đọc tiếp một mình.

Nhưng cô cũng biết, nếu không đọc, cô sẽ càng không ngủ được.

Cô mở lại file 【Draft_00_chapter_list】.

Danh sách chương nháp hiện ra.

Rất nhiều chương bị bôi đen.

Một số chương còn lại chỉ mở được vài dòng.

Tống Ý Chi tìm kiếm từ khóa “Tống Ý Chi”, “Hạ Ninh”, “Cố Dạ Bạch”, “Lục Hoài Thâm”.

Càng tìm, mặt cô càng trắng.

Không phải vì nội dung đáng sợ.

Mà vì cách viết quá quen.

Cách đặt dấu phẩy.

Cách dùng câu ngắn sau đoạn dài để tạo nhịp.

Cách ghi chú bên lề bằng những câu lạnh lùng đến tàn nhẫn.

“Cảnh này cần đẩy cảm xúc Hạ Ninh xuống thấp hơn.”

“Cố Dạ Bạch hiểu lầm càng sâu, sau này hối hận mới đủ lực.”

“Nữ phụ chưa đủ đáng ghét. Thêm một cảnh cô ta công khai nhục mạ Hạ Ninh.”

“Tuyến Lục Hoài Thâm giữ lại sẽ làm loãng tam giác chính, tạm xóa.”

Tạm xóa.

Lại là hai chữ đó.

Tống Ý Chi nhìn chúng đến mức mắt đau.

Cô bỗng nhớ đến vẻ mặt Lục Hoài Thâm khi hắn nói mình từng có một tuyến truyện khác.

Không giận dữ.

Không chất vấn.

Chỉ là một kiểu bình tĩnh rất đáng sợ.

Vì hắn đã quen với việc bị xóa.

Tống Ý Chi đặt tay lên ngực.

Nơi đó hơi khó chịu.

Cô chưa thể gọi nó là tội lỗi.

Vì cô chưa biết chắc những ghi chú này có thật sự do mình viết hay không.

Nhưng nếu không phải cô, vì sao từng câu từng chữ lại quen thuộc đến thế?

Vì sao bút danh là của cô?

Vì sao mỗi lần cô cố nhớ, đầu lại đau như sắp vỡ?

Cô mở thêm một đoạn bản thảo khác.

Tên file:

【Original_HN_arc_note】

HN.

Hạ Ninh.

Tống Ý Chi chần chừ vài giây rồi nhấp vào.

Nội dung hiện ra không phải chương truyện, mà là ghi chú nhân vật.

“Hạ Ninh cần có cảm giác đáng thương nhưng không yếu đuối hoàn toàn.”

“Tuổi thơ thiếu an toàn, từng bị bỏ rơi, dễ tin vào người cho mình hơi ấm.”

“Để Cố Dạ Bạch bảo vệ cô ấy nhiều hơn, cần thêm biến cố khiến cô ấy bị thương.”

“Độc giả thương nữ chính khi nữ chính chịu đau nhưng vẫn dịu dàng.”

“Lưu ý: Không để Hạ Ninh quá hạnh phúc sớm, nếu không mất động lực drama.”

Tống Ý Chi nhìn đến dòng cuối cùng, cổ họng nghẹn lại.

Không để Hạ Ninh quá hạnh phúc sớm.

Nếu nhìn từ góc độ tác giả, đó là một ghi chú rất bình thường.

Truyện cần xung đột.

Nhân vật cần thử thách.

Độc giả cần cao trào.

Nhưng nếu Hạ Ninh thật sự sống trong thế giới này, từng tổn thương, từng đau khổ, từng bị đẩy vào các biến cố để làm người đọc thương…

Vậy cô ta có quyền hận người viết không?

Tống Ý Chi không muốn nghĩ tiếp.

Cô đóng file lại, nhưng tay vẫn run.

Đúng lúc ấy, điện thoại vang lên.

Là một tin nhắn không tên.

Không có số gửi.

Chỉ có một câu:

“Muốn biết cảm giác làm vai ác, ra ban công.”

Tống Ý Chi nhìn chằm chằm tin nhắn.

Ban công?

Cô lập tức đứng dậy, đi đến cửa kính.

Căn hộ cô ở nằm ở tầng cao. Ngoài ban công là thành phố đêm rực đèn, gió lạnh thổi qua khiến rèm trắng khẽ lay động.

Không có ai.

Nhưng khi cô mở cửa bước ra, một giọng nói mềm mại vang lên từ phía vách ngăn bên cạnh.

“Tống Ý Chi.”

Cô quay đầu.

Ở ban công căn hộ bên cạnh, Hạ Ninh đứng trong bóng tối mờ, mặc một chiếc áo khoác trắng, tóc dài rối nhẹ trong gió.

Gương mặt cô ta vẫn tái nhợt, đôi mắt vẫn đỏ như vừa khóc.

Nhưng ánh mắt khi nhìn Tống Ý Chi lại không còn giống người bị hại trong buổi tiệc.

Nó bình tĩnh.

Tỉnh táo.

Và có một thứ oán hận rất sâu bị nén dưới vẻ dịu dàng.

Tống Ý Chi chậm rãi nheo mắt.

“Hạ tiểu thư sống cạnh tôi từ bao giờ?”

“Hôm nay mới chuyển đến.” Hạ Ninh nói nhẹ. “Dù sao cô cũng đang bị cả mạng mắng, tôi sợ cô nghĩ quẩn.”

Tống Ý Chi cười.

“Cảm động quá. Người bị tôi ‘hại’ còn lo tôi nghĩ quẩn.”

Hạ Ninh cũng cười rất khẽ.

Nhưng nụ cười đó lạnh hơn gió đêm.

“Cảm giác thế nào?”

Tống Ý Chi nhìn cô ta.

“Cảm giác gì?”

“Bị tất cả mọi người mặc định là kẻ xấu.” Hạ Ninh nghiêng đầu, giọng vẫn mềm. “Bị ép giải thích. Bị ép chứng minh mình không làm. Dù cô nói gì, người khác cũng nghĩ cô đang diễn.”

Tim Tống Ý Chi khẽ trầm xuống.

Hạ Ninh nhìn cô, từng chữ chậm rãi:

“Cảm giác bị ép nhận vai ác thế nào?”

Không khí giữa hai ban công bỗng lạnh đi.

Tống Ý Chi nhìn Hạ Ninh.

Câu này không giống lời của nguyên nữ chính.

Càng không giống lời của một người không biết gì.

Tống Ý Chi nắm nhẹ tay vịn ban công.

“Hạ tiểu thư nói cứ như cô từng trải qua rồi.”

Ánh mắt Hạ Ninh khẽ động.

“Có ai trong thế giới này chưa từng bị ép làm gì đó đâu?”

“Thế giới này?” Tống Ý Chi bắt lấy từ khóa.

Hạ Ninh im lặng.

Tống Ý Chi nhận ra mình đã hỏi trúng.

Nhưng cô không vội ép tiếp.

Cô nhớ đến file vừa đọc.

Nhớ đến những ghi chú lạnh lùng về việc “Hạ Ninh cần khổ hơn”.

Tống Ý Chi chậm rãi cúi mắt, để vẻ mặt mình trở nên mất kiểm soát hơn một chút.

Cô siết tay vịn đến mức đầu ngón tay trắng bệch, giọng thấp xuống:

“Cô biết gì?”

Hạ Ninh nhìn cô.

“Biết nhiều hơn cô nghĩ.”

“Về tôi?”

“Về tất cả.”

Tống Ý Chi ngẩng đầu, ánh mắt có vẻ hoang mang thật sự.

Một phần là diễn.

Một phần không phải.

“Hạ Ninh, cô cố ý đúng không? Hot search, người theo dõi, mấy bài viết kia… đều là cô?”

Hạ Ninh không thừa nhận.

Cô ta chỉ nhìn Tống Ý Chi bằng ánh mắt thương hại rất nhẹ.

“Tống Ý Chi, cô thật giống tôi trước kia.”

“Giống cô?”

“Đều nghĩ chỉ cần tìm được bằng chứng, chỉ cần nói ra sự thật, mọi thứ sẽ khác.”

Tống Ý Chi giữ im lặng.

Hạ Ninh tiến gần lan can hơn, giọng mềm xuống.

“Nhưng có vài chuyện, không phải sự thật quyết định. Là người viết quyết định.”

Tống Ý Chi cảm thấy tim mình bị bóp chặt.

Người viết.

Lại là người viết.

Cô cố tình để hơi thở của mình rối hơn.

“Người viết là ai?”

Hạ Ninh nhìn cô rất lâu.

Trong mắt cô ta có hận.

Cũng có đau.

Nhưng cuối cùng, cô ta lại cười.

“Cô thật sự không nhớ?”

Tống Ý Chi cắn môi, làm như bị câu này đánh trúng.

“Nhớ cái gì?”

“Nhớ ai đã viết Hạ Ninh bị bỏ rơi.”

Gió đêm thổi qua, lạnh đến buốt xương.

“Nhớ ai đã viết Hạ Ninh bị hiểu lầm hết lần này đến lần khác.”

“Nhớ ai đã viết Hạ Ninh phải ngã, phải đau, phải khóc, phải luôn tỏ ra dịu dàng thì mới có người thương.”

Tống Ý Chi nghe từng câu, trong lòng càng lúc càng nặng.

Cô biết Hạ Ninh đang cố gieo tội lỗi.

Nhưng điều đáng sợ là, những câu đó không hoàn toàn vô lý.

Nếu bản thảo cũ thật sự do cô viết…

Nếu cô thật sự từng là tác giả…

Hạ Ninh có lý do để hận cô.

Tống Ý Chi ép mình run giọng hỏi:

“Cho nên cô muốn tôi cũng nếm thử?”

Hạ Ninh khựng lại rất nhẹ.

Tống Ý Chi nhìn thấy.

Cô lập tức biết mình đã đoán đúng một phần.

Hạ Ninh không trực tiếp thừa nhận, nhưng ánh mắt cô ta đã trả lời.

Tống Ý Chi bỗng cười khẽ.

“Thì ra là vậy.”

Hạ Ninh nhíu mày.

Tống Ý Chi ngước mắt nhìn cô ta, giọng vẫn hơi run, nhưng đáy mắt đã tỉnh táo hơn.

“Cô không chỉ muốn sống tốt hơn. Cô muốn tôi đứng vào vị trí của cô.”

Hạ Ninh nhìn cô, vẻ dịu dàng trên mặt cuối cùng rạn ra một đường rất nhỏ.

“Vị trí của tôi?” Cô ta khẽ hỏi. “Tống Ý Chi, cô biết vị trí của tôi là gì không?”

Tống Ý Chi không đáp.

Hạ Ninh cười.

Lần này, nụ cười ấy không còn giống nữ chính hiền lành trong truyện nữa.

“Là bị viết ra để đau khổ.”

Câu này khiến Tống Ý Chi im lặng.

Hạ Ninh nhìn cô, giọng chậm và lạnh hơn:

“Có người viết tôi phải khóc thì mới đáng thương. Viết tôi bị tổn thương thì mới khiến nam chính đau lòng. Viết tôi chịu đựng, tha thứ, dịu dàng, yếu đuối, để độc giả nói tôi xứng đáng được yêu.”

Cô ta cúi đầu cười rất khẽ.

“Nhưng không ai hỏi tôi có muốn sống như vậy không.”

Tống Ý Chi cảm thấy tim mình rơi xuống rất sâu.

Cô biết mình nên tiếp tục diễn.

Nên hỏi thêm.

Nên dụ Hạ Ninh nói ra nhiều hơn.

Nhưng trong khoảnh khắc đó, cô suýt nữa quên mất mình đang diễn.

Vì Hạ Ninh trước mặt không chỉ là phản diện.

Cô ta là một nhân vật từng đau thật.

Tống Ý Chi khàn giọng:

“Vậy người viết đó là ai?”

Hạ Ninh ngẩng đầu nhìn cô.

Trong mắt cô ta có một tia khoái ý lạnh lẽo.

“Cô sẽ nhớ ra thôi.”

Ngay lúc đó, trước mắt Tống Ý Chi bỗng hiện lên dòng chữ trắng nhiễu loạn.

“Nếu tác giả nhớ lại toàn bộ, thế giới sẽ sụp.”

Tống Ý Chi cứng đờ.

Dòng chữ kia chớp tắt liên tục, như tín hiệu sắp đứt.

“Nếu tác giả nhớ lại toàn bộ, thế giới sẽ sụp.”

“Tác giả…”

“Tác giả…”

Đầu cô đau dữ dội.

Lần này, cơn đau còn mạnh hơn tất cả những lần trước.

Cô thấy ánh đèn xe chói lòa.

Thấy một con đường ướt mưa.

Thấy màn hình laptop chưa kịp tắt.

Thấy một file bản thảo đang mở.

Thấy chính mình ngồi trước màn hình, gõ xuống một dòng ghi chú:

“Hạ Ninh cần khổ hơn thì độc giả mới thương.”

Không.

Không phải.

Tống Ý Chi lùi lại một bước.

Cả người cô va vào cửa kính phía sau.

Hạ Ninh nhìn cô, ánh mắt lạnh mà đau.

“Bắt đầu nhớ rồi sao?”

Tống Ý Chi muốn đáp, nhưng cổ họng như bị chặn lại.

Trước mắt cô lúc sáng lúc tối.

Thành phố dưới tầng cao biến thành những vệt sáng méo mó.

Cô không đứng vững nữa.

Ngay khi đầu gối gần như mềm xuống, cánh cửa phía sau đột ngột bị mở ra.

Một bàn tay giữ lấy cánh tay cô.

Lạnh.

Vững.

Không quá mạnh, nhưng đủ để cô không ngã.

Tống Ý Chi ngẩng đầu trong cơn choáng váng.

Lục Hoài Thâm đứng bên cạnh cô.

Không biết hắn vào từ lúc nào.

Có lẽ từ cửa chính.

Có lẽ hắn vẫn luôn để người theo dõi động tĩnh của cô.

Hạ Ninh nhìn thấy hắn, vẻ mặt khôi phục rất nhanh.

Gần như trong chớp mắt, cô ta lại trở thành Hạ Ninh yếu ớt, bị tổn thương, đáng thương.

“Lục tiên sinh.” Cô ta nhẹ giọng. “Tôi chỉ lo Ý Chi nghĩ quẩn nên mới nói chuyện với cô ấy.”

Lục Hoài Thâm không nhìn cô ta.

Ánh mắt hắn chỉ rơi trên mặt Tống Ý Chi.

Đây là lần đầu tiên hắn thấy Tống Ý Chi thật sự hoảng.

Không phải diễn.

Không phải tính toán.

Không phải kiểu bình tĩnh sắc bén dùng để chống lại kịch bản.

Mà là một người đang đứng trước vực sâu của chính mình, phát hiện dưới đó có thể chôn giấu thứ còn đáng sợ hơn cái chết.

Tống Ý Chi nắm lấy tay áo hắn.

Rất nhẹ.

Như bản năng.

Giọng cô khàn đến mức gần như không ra tiếng.

“Lục Hoài Thâm…”

Hắn cúi mắt.

“Ừ.”

“Tôi vừa thấy…”

“Đừng nói nếu chưa chắc.” Hắn ngắt lời cô.

Giọng hắn rất bình tĩnh.

Không dịu dàng.

Không an ủi.

Nhưng lại giống một sợi dây kéo cô khỏi cơn hỗn loạn.

“Chưa nhớ ra thì đừng ép mình nhớ. Người mất kiểm soát trước sẽ thua.”

Tống Ý Chi nhìn hắn.

Trong đầu cô vẫn đau như bị xé rách.

Nhưng câu nói của hắn khiến cô miễn cưỡng giữ lại một chút lý trí.

Đúng.

Chưa thể loạn.

Hạ Ninh còn đứng ở đó.

Thế giới này còn đang nhìn cô.

Nếu cô mất kiểm soát, kịch bản sẽ lập tức kéo cô vào một cảnh mới.

Tống Ý Chi buông tay áo Lục Hoài Thâm, chống vào cửa kính đứng thẳng lại.

Dù sắc mặt cô vẫn trắng bệch, ánh mắt đã dần tỉnh hơn.

Hạ Ninh nhìn cảnh đó, nụ cười dịu dàng trên môi hơi nhạt đi.

Lục Hoài Thâm cuối cùng mới nhìn sang cô ta.

“Hạ tiểu thư chuyển đến đây từ khi nào?”

“Vừa hôm nay.” Hạ Ninh đáp.

“Trùng hợp.”

“Đúng là trùng hợp.” Hạ Ninh mỉm cười. “Tôi cũng không ngờ Lục tiên sinh lại ở trong căn hộ của Ý Chi vào giờ này.”

Câu này nếu truyền ra ngoài, lại là một scandal mới.

Tống Ý Chi nghe hiểu.

Lục Hoài Thâm đương nhiên cũng nghe hiểu.

Nhưng hắn không giải thích.

Chỉ bình tĩnh nói:

“Nếu Hạ tiểu thư thích hiểu lầm, cô có thể tiếp tục.”

Hạ Ninh khựng lại.

Tống Ý Chi suýt nữa cười, nhưng đầu còn quá đau nên chỉ kéo khóe môi rất nhẹ.

Được.

Độc miệng đúng lúc.

Lục Hoài Thâm không cho Hạ Ninh thêm cơ hội kéo cảm xúc.

Hắn đỡ lấy cánh tay Tống Ý Chi, giọng rất thấp:

“Đi vào.”

Tống Ý Chi lần này không phản đối.

Khi cô quay người, Hạ Ninh bỗng nói phía sau:

“Tống Ý Chi.”

Cô dừng lại.

Hạ Ninh nhìn cô, ánh mắt dưới bóng đêm sâu đến đáng sợ.

“Cảm giác bị ép nhận vai ác, mới chỉ bắt đầu thôi.”

Tống Ý Chi không quay đầu.

Cô chỉ nói:

“Vậy cô cũng nên cẩn thận.”

Hạ Ninh im lặng.

Tống Ý Chi chậm rãi tiếp:

“Vai nạn nhân diễn lâu quá, cũng dễ quên mất mình đang đứng trước camera.”

Nói xong, cô bước vào trong.

Cửa kính khép lại.

Gió đêm bị chặn ngoài ban công.

Nhưng cảm giác lạnh vẫn còn bám trên da.

Tống Ý Chi đi đến bàn, nhìn những file bản thảo cũ vẫn còn mở trên màn hình.

Các dòng ghi chú lạnh lùng, tàn nhẫn, quen thuộc nằm đó.

“Đẩy nữ phụ xuống sâu hơn để tạo cao trào.”

“Hạ Ninh cần khổ hơn thì độc giả mới thương.”

“Tuyến Lục Hoài Thâm hơi khó viết, tạm cắt.”

Tống Ý Chi nhìn chúng rất lâu.

Lục Hoài Thâm đứng cách cô vài bước, không ép hỏi, cũng không đến gần hơn.

Hắn giữ đúng khoảng cách như lúc ở quán cà phê.

Như thể chỉ cần cô còn đứng được, hắn sẽ không tự ý kéo cô đi.

Tống Ý Chi chống tay lên bàn.

Giọng cô khàn đi.

“Lục Hoài Thâm.”

“Ừ.”

“Nếu…”

Cô dừng lại rất lâu.

Từng chữ như mắc trong cổ họng.

“Nếu những thứ này thật sự do tôi viết…”

Căn phòng yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng thở của cô.

Tống Ý Chi nhìn những bản thảo cũ trên màn hình, cảm giác đáy lòng mình bị một bàn tay vô hình bóp chặt.

Cô không nói tiếp được.

Vì câu hỏi kia quá đáng sợ.

Đáng sợ hơn bị mắng.

Đáng sợ hơn bị vu oan.

Đáng sợ hơn cả cái chết của nữ phụ trong nguyên tác.

Cô không phải độc giả.

Cô có thể là người đã viết tất cả bi kịch này.

Tống Ý Chi nhìn những bản thảo cũ, giọng khàn đi:

“Không lẽ… truyện này do mình viết?”

· · ·
← Chương trước Mục lục Chương tiếp →
Trợ lý AI
Trợ lý AI
Tư vấn truyện · Luôn sẵn sàng
👋 Xin chào! Mình là trợ lý AI của LinkTruyen.

Mình có thể giúp bạn:
  • Gợi ý truyện phù hợp
  • Giải thích các thể loại
  • Hướng dẫn sử dụng web
Bạn muốn đọc truyện thể loại gì? 😊