Người Bị Tác Giả Bỏ Rơi
“Cô viết tôi khổ như vậy, giờ đến lượt cô nếm thử.”
Dòng chữ ấy tan đi rất nhanh.
Nhưng cảm giác lạnh buốt mà nó để lại vẫn bám chặt trong lồng ngực Tống Ý Chi.
Bãi xe tầng hầm yên tĩnh đến đáng sợ. Tiếng điều hòa thông gió chạy đều đều trên trần, tiếng giày của nhân viên bảo vệ ở xa vọng lại rất nhỏ, mọi thứ dường như bị phủ một lớp màng mỏng cách biệt với thế giới bên ngoài.
Tống Ý Chi đứng bên cạnh xe của Lục Hoài Thâm, lòng bàn tay lạnh ngắt.
Cô không biết dòng chữ kia là cảnh báo của thế giới, hay là ý chí của Hạ Ninh.
Hoặc đáng sợ hơn.
Là cả hai.
“Cô nhìn thấy gì?”
Giọng Lục Hoài Thâm vang lên bên cạnh, thấp và ổn định.
Tống Ý Chi chậm rãi quay đầu nhìn hắn.
Cô vốn muốn nói “không có gì”.
Nhưng ánh mắt của Lục Hoài Thâm quá tỉnh táo.
Tỉnh táo đến mức mọi lời nói dối đều giống một lớp giấy mỏng, chạm nhẹ là rách.
“Quyền kiểm soát cốt truyện đang bị tranh đoạt.” Cô nói.
Lục Hoài Thâm im lặng.
Tống Ý Chi nhìn hắn.
“Anh không bất ngờ?”
“Có đoán được.”
“Vậy câu sau thì sao?” Tống Ý Chi hỏi. “Cô viết tôi khổ như vậy, giờ đến lượt cô nếm thử.”
Ánh mắt Lục Hoài Thâm hơi trầm xuống.
Một lúc sau, hắn mở cửa xe.
“Lên xe.”
Tống Ý Chi đứng yên.
“Đi đâu?”
“Đến nơi cô nên xem từ trước.”
Cô không lập tức bước vào.
Sau những gì vừa xảy ra, cô phát hiện mình không còn đủ tư cách để giả vờ nhẹ nhõm trước mặt Lục Hoài Thâm nữa.
Nếu Hạ Ninh thật sự có lý do để hận người viết.
Vậy Lục Hoài Thâm thì sao?
Nếu hắn từng có một cuộc đời, một tuyến truyện, một vị trí rõ ràng, rồi bị xóa chỉ vì “khó viết”, “không hợp thị hiếu”, “làm loãng drama”…
Vậy người đã xóa hắn có đáng bị hắn hận không?
Tống Ý Chi nhìn Lục Hoài Thâm.
“Anh muốn cho tôi xem gì?”
“Thứ khiến tôi bắt đầu nhớ ra mình từng không phải nhân vật phụ.”
Câu trả lời ấy rất bình tĩnh.
Nhưng chính sự bình tĩnh đó lại khiến cổ họng Tống Ý Chi khô đi.
Cô không hỏi nữa.
Cô lên xe.
Xe rời khỏi trung tâm hội nghị, lao vào màn đêm thành phố.
Ngoài cửa kính, những tòa nhà cao tầng trôi ngược về sau. Ánh đèn đường rải thành từng vệt vàng dài, thỉnh thoảng bị bóng cây cắt ngang, giống những dòng chữ bị gạch bỏ trong bản thảo cũ.
Trong xe rất yên tĩnh.
Tống Ý Chi không nói chuyện.
Lục Hoài Thâm cũng vậy.
Khoảng cách giữa hai người chỉ là một ghế ngồi, nhưng bầu không khí lại xa hơn mọi lần trước.
Trước đây, dù họ nghi ngờ nhau, đối thoại giữa hai người vẫn có một lớp sắc bén như dao chạm dao.
Còn lúc này, sự im lặng nặng hơn.
Nặng vì cả hai đều biết, có một câu hỏi đang treo giữa họ.
Nếu Tống Ý Chi thật sự là người viết ra thế giới này.
Nếu chính cô từng xóa Lục Hoài Thâm khỏi vị trí nam chính.
Vậy giữa họ còn có thể hợp tác như trước sao?
Xe dừng trước một tòa nhà cũ nằm ở khu phía đông thành phố.
Nơi này khác hẳn những khách sạn, trung tâm hội nghị và căn hộ cao cấp họ từng xuất hiện.
Tòa nhà chỉ cao năm tầng, biển hiệu bên ngoài đã bạc màu. Một nửa chữ trên bảng hiệu bị hỏng đèn, chỉ còn thấy lờ mờ mấy chữ:
“Trung tâm lưu trữ truyền thông Vân Tịch.”
Tống Ý Chi bước xuống xe, ngẩng đầu nhìn tòa nhà cũ.
“Đây là nơi nào?”
“Một kho dữ liệu cũ của công ty truyền thông từng mua lại bản quyền chuyển thể nhiều năm trước.” Lục Hoài Thâm khóa xe. “Sau vài lần tái cấu trúc, phần lớn dữ liệu bị chuyển đi. Một phần không ai quản.”
“Và anh biết chỗ này?”
“Tôi nhớ ra.”
“Nhớ ra?”
Lục Hoài Thâm nhìn cánh cửa sắt đã cũ phía trước.
“Trong một tuyến khác, tôi từng đến đây.”
Hắn không nói thêm.
Tống Ý Chi cũng không hỏi tiếp.
Cô đi theo hắn vào trong.
Bên trong tòa nhà có mùi bụi, giấy cũ và dây điện ẩm. Đèn cảm ứng trên trần chớp tắt theo bước chân họ, sáng lên từng đoạn rồi lại tắt phía sau, giống như họ đang đi trong một bản thảo bị cắt thành từng mảnh.
Lục Hoài Thâm dẫn cô xuống tầng hầm.
Tầng hầm không phải bãi xe, mà là một khu lưu trữ dữ liệu cũ. Hai bên tường đặt nhiều tủ hồ sơ kim loại, một góc có dãy máy chủ đã ngừng hoạt động từ lâu, dây cáp quấn thành từng bó. Trên cửa phòng cuối hành lang có tấm biển nhỏ:
“Kho lưu trữ dự án số 0.”
Tống Ý Chi nhìn số 0 ấy, tim khẽ siết lại.
Draft_00.
Bản thảo 00.
Mọi thứ dường như đều đang kéo cô trở về điểm bắt đầu.
Lục Hoài Thâm nhập một chuỗi mã lên bàn phím cạnh cửa.
Cửa mở ra bằng tiếng “tít” khô khốc.
Tống Ý Chi liếc hắn.
“Anh nhớ cả mật mã?”
“Không.” Hắn đẩy cửa bước vào. “Tôi thử mười bảy lần.”
Tống Ý Chi nghẹn một chút.
Trong hoàn cảnh này, cô vốn không nên thấy buồn cười.
Nhưng câu trả lời của hắn quá nghiêm túc, nghiêm túc đến mức khiến không khí ngột ngạt rách ra một đường rất nhỏ.
“Kiên trì thật.”
“Không bằng người viết sửa bản thảo mười bảy lần.”
Bước chân Tống Ý Chi khựng lại.
Lục Hoài Thâm không quay đầu.
Giống như câu đó chỉ là vô ý.
Nhưng cả hai đều biết không phải.
Căn phòng lưu trữ không lớn. Bên trong có một máy tính cũ, vài ổ cứng rời, nhiều thùng giấy niêm phong và một tủ kính đặt sát tường.
Bên trong tủ kính là một tập bản thảo in giấy.
Bìa ngoài đã ố vàng.
Trên mặt giấy có một dòng chữ viết tay:
“Kịch Bản Này Do Tôi Viết Sao? - Bản thảo đầu.”
Tống Ý Chi đứng yên tại chỗ.
Cô không dám bước đến gần.
Lục Hoài Thâm lấy chìa khóa mở tủ kính.
Hắn không đưa bản thảo cho cô ngay.
Chỉ đặt nó lên bàn, rồi đẩy nhẹ về phía cô.
“Xem đi.”
Hai chữ rất bình tĩnh.
Nhưng Tống Ý Chi nghe ra bên dưới có thứ gì đó bị nén rất sâu.
Cô đưa tay ra.
Đầu ngón tay vừa chạm vào bìa giấy, cơn đau quen thuộc lại dâng lên.
Nhưng lần này, cô không rút tay lại.
Cô mở trang đầu tiên.
Trang giấy cũ phát ra tiếng sột soạt rất nhẹ.
Dòng tiêu đề hiện ra trước mắt cô:
“Nhân vật chính: Tống Ý Chi.”
Bên dưới là một dòng khác:
“Nam chính: Lục Hoài Thâm.”
Tống Ý Chi cảm thấy hơi thở mình ngừng lại.
Dù đã nhìn thấy chương nháp “Nam chính: Lục Hoài Thâm”, nhưng cảm giác khi thấy dòng này trên bản thảo giấy vẫn hoàn toàn khác.
Nó không còn là một file ẩn danh có thể bị làm giả.
Nó là một dấu vết rõ ràng hơn.
Cũ kỹ.
Thật đến đáng sợ.
Cô lật tiếp.
Trong bản thảo đầu, Lục Hoài Thâm không chỉ là cái tên thoáng qua ở các sự kiện hào môn.
Hắn có một quá khứ rất rõ.
Mẹ mất sớm, cha tái hôn, từ nhỏ đã bị nuôi như người thừa kế hoàn hảo nhưng không được phép có cảm xúc thừa. Hắn không lạnh vì trời sinh lạnh, mà vì từng học được rằng bất kỳ điểm yếu nào cũng có thể bị đem ra trao đổi trên bàn lợi ích.
Hắn có mục tiêu riêng.
Không phải tranh giành tình yêu của Hạ Ninh.
Không phải làm nền cho Cố Dạ Bạch.
Hắn muốn kéo Lục gia ra khỏi hệ thống truyền thông bẩn đã lợi dụng scandal, nước mắt và hình ảnh nạn nhân để kiếm tiền.
Hắn xuất hiện ở buổi tiệc Cố thị không phải vì vô tình.
Mà vì hắn điều tra đường dây truyền thông đứng sau những vụ bôi nhọ hào môn.
Hắn chú ý đến Tống Ý Chi không phải vì cô là nữ phụ ác độc.
Mà vì trong bản thảo đầu, cô là người duy nhất từng nhìn thấy mặt tối của các gia tộc nhưng vẫn chưa bị biến thành công cụ hoàn toàn.
Tống Ý Chi càng đọc, mặt càng trắng.
Đây không phải một nhân vật phụ mờ nhạt.
Đây là một nam chính đã được xây dựng đầy đủ.
Có vết thương.
Có lý tưởng.
Có xung đột.
Có quan hệ với nữ chính.
Có lý do để đứng cạnh cô.
Cô lật đến đoạn bản thảo giữa.
Ở đó viết:
“Tống Ý Chi từng hỏi Lục Hoài Thâm, nếu một người sinh ra chỉ để làm hài lòng ánh mắt của người khác, vậy người đó có còn là chính mình không.
Lục Hoài Thâm đáp, nếu cô không muốn làm thứ người khác viết sẵn, vậy đừng chờ ai cho phép cô bước ra.”
Câu này khiến Tống Ý Chi chậm rãi siết chặt trang giấy.
Không hiểu sao, cô cảm thấy rất quen.
Quen như từng nghe trong mơ.
Lục Hoài Thâm đứng đối diện bàn, nhìn cô.
Hắn không hỏi cô nhớ chưa.
Không thúc cô đọc nhanh.
Chỉ đứng đó như người đã chờ rất lâu để một người khác nhìn thấy bằng chứng mình từng tồn tại.
Tống Ý Chi lật tiếp.
Sau bản thảo đầu là một tập giấy khác.
“Bản chỉnh sửa lần một.”
Cô mở ra.
Dòng “Nam chính: Lục Hoài Thâm” vẫn còn, nhưng bên cạnh có một dấu hỏi màu đỏ.
Ở phần ghi chú bên lề, có mấy dòng chữ viết tay:
“Lục Hoài Thâm quá lạnh, tuyến cảm xúc chậm.”
“Độc giả có thể khó nhập tâm.”
“Cần một nam chính dễ tạo hiểu lầm và ngược tâm hơn.”
“Cố Dạ Bạch phù hợp hơn với tuyến Hạ Ninh.”
Tống Ý Chi lật sang bản chỉnh sửa lần hai.
Tên Cố Dạ Bạch bắt đầu xuất hiện nhiều hơn.
Đất diễn của Lục Hoài Thâm bị thu hẹp.
Một đoạn từng viết hắn điều tra công ty truyền thông bị gạch bỏ, bên cạnh ghi:
“Chuyển xung đột sang Cố Dạ Bạch - Hạ Ninh - Tống Ý Chi.”
Một cảnh Tống Ý Chi và Lục Hoài Thâm đối thoại trong đêm bị khoanh đỏ.
Ghi chú:
“Cảnh này làm lệch trọng tâm tình cảm. Xóa.”
Một đoạn khác:
“Lục Hoài Thâm quá hiểu Tống Ý Chi, sẽ khiến nữ phụ không đủ cô độc.”
Gạch bỏ.
Tống Ý Chi cảm thấy đầu ngón tay mình bắt đầu tê.
Cô lật đến bản chỉnh sửa lần ba.
Lần này, dòng ghi chú lạnh lùng hơn rất nhiều:
“Đổi nam chính theo thị hiếu.”
“Lục Hoài Thâm quá lạnh, khó tạo drama.”
“Cố Dạ Bạch dễ đẩy tuyến ngược hơn.”
“Tuyến Lục Hoài Thâm tạm xóa.”
Những chữ đó nằm ngay trước mắt.
Không còn là ký ức rời rạc.
Không còn là mảnh file bị xóa.
Nó là giấy trắng mực đen.
Tống Ý Chi không thể nói mình không thấy.
Cũng không thể nói mình không hiểu.
Vì từng thói quen ghi chú, từng dấu gạch đỏ, từng kiểu viết tắt trong bản chỉnh sửa đều giống cô.
Giống đến mức không cần ai ép cô nhận.
Chính cô cũng không thể phủ nhận hoàn toàn.
Cô nghe thấy giọng mình hơi khàn:
“Những thứ này… anh tìm thấy từ lúc nào?”
“Trước khi cô xuất hiện ở buổi tiệc Cố thị.”
Tống Ý Chi ngẩng đầu.
“Vậy anh đã biết từ đầu?”
“Biết một phần.”
“Biết tôi có thể là người viết?”
“Biết cô liên quan đến người đã xóa tôi.”
Câu nói ấy rất nhẹ.
Không có chất vấn.
Không có gào thét.
Nhưng lại khiến Tống Ý Chi thấy đau hơn mọi lời trách móc.
Cô cúi mắt nhìn trang giấy.
“Vậy tại sao anh còn giúp tôi?”
Lục Hoài Thâm im lặng rất lâu.
Sau đó hắn nói:
“Vì cô hiện tại chưa nhớ.”
“Lý do này nghe không giống anh.”
“Vì tôi cũng muốn biết, nếu một người quên mất mình từng gây ra chuyện gì, người đó còn là hung thủ không.”
Tống Ý Chi không nói được.
Câu hỏi ấy không chỉ dành cho cô.
Cũng dành cho chính hắn.
Nếu cô là tác giả đã xóa hắn.
Nhưng cô hiện tại không nhớ.
Cô là nạn nhân của thế giới này, hay vẫn là người phải chịu trách nhiệm vì những dòng chữ mình từng viết?
Cô không có đáp án.
Lục Hoài Thâm bước đến cạnh tủ hồ sơ, lấy ra một tập giấy khác.
“Còn một phần nữa.”
Tống Ý Chi nhìn tập giấy trong tay hắn.
Không hiểu sao, cô không muốn nhận.
Nhưng Lục Hoài Thâm vẫn đặt nó xuống trước mặt cô.
Bìa giấy ghi:
“Ghi chú riêng.”
Tống Ý Chi mở ra.
Trang đầu tiên không phải dàn ý.
Mà là một câu bị gạch đỏ rất mạnh.
“Tác giả không nên yêu nhân vật mình tạo ra.”
Nét gạch đỏ xuyên qua từng chữ, giống như người viết đã vừa tức giận vừa sợ hãi khi xóa nó.
Tống Ý Chi nhìn câu đó, đầu óc trống rỗng trong một khoảnh khắc.
Tác giả không nên yêu nhân vật mình tạo ra.
Ai đã viết câu này?
Là cô sao?
Vì sao lại viết?
Yêu ai?
Lục Hoài Thâm nhìn cô.
Ánh mắt hắn lần đầu không còn hoàn toàn bình tĩnh.
Có một thứ gì đó rất mỏng rạn ra dưới đáy mắt.
“Cô thấy câu này quen không?”
Tống Ý Chi muốn nói không.
Nhưng cổ họng nghẹn lại.
Vì cô thật sự thấy quen.
Quen như từng viết nó trong lúc tay run.
Quen như từng nhìn câu này rất lâu, rồi cuối cùng kéo bút đỏ gạch đi.
Cô cúi đầu, giọng rất nhỏ:
“Tôi không nhớ.”
“Ừ.”
Chỉ một chữ.
Nhưng chính chữ “ừ” ấy lại khiến cô khó chịu hơn.
Hắn không ép cô nhớ.
Không trách cô quên.
Nhưng cũng không buông tha cho sự thật.
Tống Ý Chi siết chặt tập giấy.
“Lục Hoài Thâm, nếu những thứ này thật sự do tôi viết…”
Cô dừng lại.
Lời xin lỗi mắc ở cổ họng.
Nhưng cô không thể nói ra.
Một câu “xin lỗi” quá nhẹ.
Nhẹ đến mức giống như phủi bụi trên một vết thương đã bị cắt khỏi cuộc đời người khác.
Lục Hoài Thâm nhìn cô.
“Nếu cô muốn nói xin lỗi, không cần.”
Tống Ý Chi ngẩng đầu.
Hắn nói: “Tôi không thiếu một câu xin lỗi.”
Cô im lặng.
“Vậy anh muốn gì?”
“Tôi muốn cô nhớ.”
Giọng hắn vẫn thấp.
Nhưng từng chữ rất rõ.
“Tôi muốn cô nhớ mình đã viết gì, đã xóa gì, đã bỏ lại ai. Sau đó tự nói cho tôi biết, tác giả có trách nhiệm với nhân vật bị mình bỏ rơi hay không.”
Tống Ý Chi cảm thấy lồng ngực bị đè đến đau.
Cô từng nghĩ mình là người xuyên sách.
Một người xui xẻo rơi vào thân thể nữ phụ ác độc, phải tự cứu mình khỏi kết cục chết thảm.
Nhưng càng đi sâu, cô càng nhận ra chuyện không đơn giản như vậy.
Cô có thể không chỉ là nạn nhân.
Cô có thể từng là người đứng ngoài trang giấy, dùng vài dòng ghi chú quyết định ai đau, ai yêu, ai bị xóa, ai bị đẩy xuống vực để tạo cao trào.
Cô từng viết Hạ Ninh phải khổ.
Có thể từng viết Tống Ý Chi phải ác.
Có thể từng xóa Lục Hoài Thâm khỏi vị trí vốn thuộc về hắn.
Và bây giờ, tất cả những người từng bị cô viết ra đang đứng trước mặt cô.
Không còn là chữ.
Không còn là nhân vật.
Họ có mắt.
Có ký ức.
Có đau.
Có quyền hỏi cô một câu:
Cô dựa vào đâu?
Tống Ý Chi cúi đầu, giọng khàn đi:
“Tôi không biết phải chịu trách nhiệm thế nào khi tôi còn chưa nhớ hết.”
“Vậy thì nhớ.”
“Anh nghĩ tôi không muốn sao?” Cô đột nhiên ngẩng đầu.
Giọng cô cao hơn một chút, nhưng vẫn bị nén lại, không vỡ ra thành khóc.
“Tôi nhìn thấy bản thảo, tôi đau đến mức không đứng vững. Tôi nhìn thấy ghi chú, tôi không biết nên phủ nhận hay nhận tội. Hạ Ninh nói cô ta bị viết ra để đau khổ, tôi không phản bác được. Anh nói anh bị xóa như một dòng thừa, tôi cũng không phản bác được.”
Cô nhìn hắn, mắt hơi đỏ nhưng không có nước mắt rơi xuống.
“Nhưng tôi thật sự không nhớ. Tôi không nhớ mình đã ngồi ở đâu để viết những câu này. Không nhớ vì sao đổi nam chính. Không nhớ vì sao xóa anh. Không nhớ vì sao tôi lại vào thế giới này.”
Căn phòng yên tĩnh.
Lục Hoài Thâm nhìn cô.
Lần đầu tiên, Tống Ý Chi thấy trong mắt hắn có một cảm xúc gần như dao động.
Nhưng rất nhanh, nó bị đè xuống.
“Không nhớ không có nghĩa là chưa từng làm.” Hắn nói.
Tống Ý Chi mím môi.
Một câu đó đủ để tất cả lời giải thích của cô trở nên vô lực.
Đúng.
Không nhớ không có nghĩa là chưa từng làm.
Cô không thể dùng mất trí nhớ để xóa sạch trách nhiệm.
Cũng như Lục Hoài Thâm không thể dùng việc mình bị quên lãng để phủ nhận những năm tháng trống rỗng hắn đã chịu.
Lục Hoài Thâm lấy lại tập bản thảo đầu từ tay cô.
Động tác của hắn rất nhẹ.
Nhưng Tống Ý Chi lại cảm thấy giữa hai người có thứ gì đó vừa bị rút đi.
Một chút ăn ý.
Một chút tin tưởng mong manh.
Hoặc chỉ là ảo giác rằng họ có thể đứng cùng phía mà không cần đối diện quá khứ.
Lục Hoài Thâm đặt bản thảo vào lại tủ kính.
Từng trang giấy được khép lại sau lớp kính trong suốt.
Như một phần đời của hắn bị cất trở lại nơi không ai nhìn thấy.
Tống Ý Chi nhìn động tác ấy, bỗng cảm thấy khó thở.
“Anh đang hối hận vì đưa tôi đến đây?”
“Không.”
“Vậy tại sao…”
“Vì tôi cần thấy phản ứng của cô.”
Tống Ý Chi khựng lại.
Lục Hoài Thâm quay đầu nhìn cô.
“Bây giờ tôi thấy rồi.”
“Thấy gì?”
“Thấy cô không phủ nhận hoàn toàn.” Hắn nói. “Nhưng cũng chưa đủ để tôi tin cô sẽ không làm điều tương tự lần nữa nếu có quyền viết lại.”
Tống Ý Chi không đáp.
Bởi vì cô không chắc.
Nếu một ngày nào đó cô thật sự nhớ ra mình là tác giả.
Nếu cô thật sự có quyền sửa lại thế giới này.
Cô sẽ làm gì?
Cô có dám chắc mình sẽ không vì cứu bản thân mà hy sinh người khác thêm lần nữa không?
Câu hỏi ấy khiến cô lạnh người.
Đúng lúc đó, máy tính cũ trong góc phòng đột nhiên tự khởi động.
Màn hình tối đen bật sáng, phát ra tiếng rè rất nhỏ.
Tống Ý Chi và Lục Hoài Thâm đồng thời nhìn qua.
Trên màn hình, một file tự động mở ra.
Tên file:
【Revision_final_control】
Tống Ý Chi chưa từng thấy tên file này.
Lục Hoài Thâm cũng nhíu mày.
Màn hình lóe lên vài dòng chữ hỗn loạn, giống như dữ liệu bị can thiệp từ bên ngoài.
“Phát hiện bản thảo đầu được truy cập.”
“Vai trò bị xóa đang khôi phục.”
“Quyền kiểm soát cốt truyện đang bị tranh đoạt.”
Sau đó, một đoạn hình ảnh mờ hiện ra.
Không rõ mặt.
Chỉ thấy một bàn tay cầm bút đỏ, kéo một đường gạch qua tên “Lục Hoài Thâm”.
Bên cạnh dòng chữ ấy là ghi chú:
“Không dùng tuyến này. Xóa.”
Tống Ý Chi cảm thấy đầu đau như bị xé.
Cô lùi lại một bước.
Màn hình tiếp tục nhấp nháy.
Bàn tay trong hình ảnh dừng lại, rồi viết thêm một dòng:
“Cố Dạ Bạch thay thế.”
Tống Ý Chi gần như không thở được.
Cô không nhìn rõ mặt người viết.
Nhưng cô nhận ra bàn tay đó.
Ngón áp út có một vết sẹo nhỏ.
Trên tay cô hiện tại cũng có một vết sẹo như vậy.
Rất nhạt.
Nhạt đến mức trước đây cô chưa từng để ý.
Tống Ý Chi cúi đầu nhìn tay mình.
Máu trong người như đông lại.
Lục Hoài Thâm cũng nhìn thấy.
Ánh mắt hắn rơi xuống vết sẹo trên tay cô, rồi chậm rãi ngẩng lên nhìn cô.
Không khí trong phòng bị kéo căng đến mức gần như sắp đứt.
Tống Ý Chi muốn nói gì đó.
Nhưng một chữ cũng không nói ra được.
Lục Hoài Thâm nhìn cô rất lâu.
Không giận.
Không cười.
Không chất vấn ồn ào.
Chỉ là ánh mắt ấy khiến cô cảm thấy mình không còn chỗ để trốn.
Cuối cùng, hắn mở miệng.
Giọng hắn rất thấp.
“Nếu cô nhớ ra mình từng xóa tôi…”
Tống Ý Chi đứng cứng tại chỗ.
Lục Hoài Thâm nhìn thẳng vào mắt cô, từng chữ rơi xuống như lưỡi dao chậm rãi.
“Cô còn dám đứng trước mặt tôi không?”