Kịch Bản Này Do Tôi Viết Sao?
Kịch Bản Này Do Tôi Viết Sao? · 📖

Không Ai Còn Là Nhân Vật Phụ

Chương 12 chương 🔄 Đang ra

“Cô muốn viết kết cục cho ai?”

Câu hỏi ấy nằm trên trang giấy trắng, im lặng đến mức gần như lạnh lùng.

Tống Ý Chi nhìn nó rất lâu.

Cây bút trong tay cô đã nứt đến gần đầu bút. Vết nứt lan dọc theo thân bút như những đường rạn trên mặt băng, chỉ cần cô dùng thêm một chút lực, nó có thể vỡ vụn bất cứ lúc nào.

Xung quanh, hội trường vẫn đang nhiễu loạn.

Đèn trần lúc sáng lúc tắt.

Màn hình lớn sau sân khấu liên tục hiện những dòng chữ lỗi rồi lại bị xóa đi.

Các khách mời đứng chết lặng tại chỗ, sắc mặt trắng bệch như vừa tỉnh khỏi một giấc mơ dài. Có người ôm đầu, có người nhìn bàn tay mình, có người thì thào những câu không đầu không cuối:

“Tôi từng nói câu đó sao?”

“Tôi không muốn làm chứng…”

“Tại sao tôi lại ghét Tống tiểu thư đến vậy?”

“Tại sao mỗi lần Hạ Ninh khóc, tôi đều lập tức thấy cô ấy đáng thương?”

Không ai hiểu hết chuyện gì đang xảy ra.

Nhưng họ đều cảm nhận được một điều.

Thứ từng điều khiển họ đang tan ra.

Cảm giác đó không dễ chịu.

Giống như một người sống rất lâu trong căn phòng tối, đột nhiên bị kéo ra ngoài nắng. Ánh sáng là thật, nhưng đau đến mức khiến người ta muốn nhắm mắt lại.

Tống Ý Chi đứng trước trang giấy trắng.

Lục Hoài Thâm đứng bên cạnh cô.

Hắn không thúc giục.

Không thay cô chọn.

Cũng không nói câu nào để giảm nhẹ tội lỗi của cô.

Chính vì vậy, sự hiện diện của hắn mới khiến cô tỉnh táo hơn bất kỳ lời an ủi nào.

Hạ Ninh đứng phía đối diện, mắt đỏ lên, hơi thở hỗn loạn.

Cô ta không còn giống nữ chính dịu dàng trong mắt mọi người.

Cũng không giống phản diện điên cuồng đơn giản.

Lúc này, Hạ Ninh giống một người đã bị vứt vào một vai diễn quá lâu, cuối cùng giành được cây kéo, nhưng lại dùng nó cắt tất cả mọi thứ xung quanh mình.

Cố Dạ Bạch đứng cách đó không xa.

Gương mặt hắn tái nhợt.

Ký ức Nam Sơn, những lần hiểu lầm, những câu nói bị ép buộc, tất cả đang trở lại từng mảnh một. Hắn không còn chỗ để trốn vào câu “tôi không biết”.

Triệu Mạn ngồi bệt xuống đất, ôm đầu, vừa khóc vừa lẩm bẩm:

“Tôi không muốn làm người đẩy cô ấy xuống… Tôi không muốn…”

Tống Ý Chi nghe thấy.

Mỗi âm thanh đều giống một mũi kim.

Cô từng viết thế giới này.

Từng nghĩ mỗi nhân vật phụ chỉ là công cụ làm dày thêm xung đột.

Một người bạn thân có thể dùng để làm chứng.

Một người cha có thể dùng để nghi ngờ.

Một nam chính có thể dùng để tổn thương.

Một nữ chính có thể dùng để chịu khổ.

Một nữ phụ có thể dùng để bị ghét.

Cô đã từng ngồi ngoài trang giấy và tự nhủ: “Chỉ là truyện thôi.”

Nhưng bây giờ, tất cả đang đứng trước mặt cô.

Không ai chỉ là “thôi”.

Trang giấy trắng vẫn hỏi:

“Cô muốn viết kết cục cho ai?”

Hạ Ninh cười khàn.

“Sao không viết?”

Tống Ý Chi nhìn cô ta.

Hạ Ninh bước lên một bước, giọng thấp xuống:

“Viết cho hắn đi.”

Cô ta nhìn sang Lục Hoài Thâm.

“Trả lại hắn vai nam chính. Trả lại hắn tuyến đời bị xóa. Viết hắn yêu cô, bảo vệ cô, tha thứ cho cô. Như vậy chẳng phải rất đẹp sao?”

Lục Hoài Thâm không biến sắc.

Tống Ý Chi siết chặt bút.

Hạ Ninh lại nhìn Cố Dạ Bạch.

“Hoặc viết cho hắn. Viết hắn hối hận cả đời. Viết hắn quỳ xuống xin cô tha thứ. Viết hắn nhận ra tất cả tình cảm dành cho tôi đều là giả, chỉ có cô mới là thật.”

Cố Dạ Bạch cúi đầu, bàn tay siết đến trắng bệch.

Hạ Ninh cười càng lạnh.

“Hoặc viết cho tôi. Viết tôi trả giá, viết tôi mất tất cả, viết tôi bị mọi người ghét bỏ như cô từng bị. Như vậy cô sẽ thấy công bằng hơn không?”

Tống Ý Chi không trả lời.

Hạ Ninh nhìn cô chằm chằm.

“Cô đang chờ gì? Cô có quyền rồi. Cô có thể khiến tất cả kết thúc theo ý cô.”

Không gian xung quanh lại rung lên.

Dòng cảnh báo xuất hiện trên trang giấy:

【Vui lòng hoàn thành kết cục.】

【Không thể duy trì trạng thái không tuyến chính.】

【Tác giả cần xác định người thắng.】

Người thắng.

Tống Ý Chi nhìn hai chữ đó, bỗng thấy buồn cười.

Thế giới này từ đầu đến cuối luôn ép họ phải có người thắng.

Nữ chính thắng, nữ phụ thua.

Nam chính chọn một người.

Phản diện bị trừng phạt.

Nhân vật phụ hoàn thành công dụng rồi rời sân khấu.

Ngay cả khi cô muốn sửa sai, trang giấy vẫn hỏi cô muốn viết kết cục cho ai.

Nó không hỏi mọi người muốn sống thế nào.

Nó hỏi cô muốn viết thế nào.

Tống Ý Chi cúi đầu nhìn cây bút.

Rất lâu sau, cô nói:

“Không viết cho ai cả.”

Hạ Ninh khựng lại.

Câu chữ trên trang giấy hơi nhòe đi.

Lục Hoài Thâm nhìn cô.

Tống Ý Chi hít vào một hơi, bước đến trước trang giấy trắng.

“Tôi không viết Hạ Ninh biến mất.”

Giọng cô không lớn, nhưng rất rõ.

“Tôi không viết mình chiến thắng tuyệt đối.”

“Tôi không viết Lục Hoài Thâm thành nam chính để bù đắp lỗi của tôi.”

“Tôi cũng không viết Cố Dạ Bạch hối hận rồi quay lại.”

Cố Dạ Bạch khẽ run.

Tống Ý Chi nhìn trang giấy.

“Nếu tôi còn viết kết cục cho một người, dù là kết cục tốt hay xấu, tôi vẫn đang quyết định thay họ.”

Cây bút trong tay cô nóng lên.

Một dòng cảnh báo đỏ xuất hiện:

【Tác giả từ chối hoàn thành kết cục.】

【Cốt truyện không thể đóng lại.】

Tống Ý Chi không dừng.

Cô đặt đầu bút xuống trang giấy.

Nét chữ đầu tiên run nhẹ.

Nhưng sau đó dần ổn định.

Cô viết:

“Mỗi người tự chịu trách nhiệm cho lựa chọn của mình. Không ai còn bị ép làm nữ phụ, nữ chính, phản diện hay công cụ cho kịch bản.”

Ngay khi nét cuối cùng hạ xuống, cả trang giấy trắng bừng sáng.

Không phải ánh sáng chói mắt như cảnh báo lỗi.

Mà là thứ ánh sáng rất dịu, giống buổi sáng đầu tiên sau một đêm mưa dài.

Những dòng chữ đỏ trên màn hình lập tức vỡ ra.

【Không thể xác định nữ chính.】

【Không thể xác định nữ phụ.】

【Không thể xác định phản diện.】

【Hào quang nữ chính đang mất hiệu lực.】

【Luật vai diễn bị hủy.】

【Quyền tác giả đang giải phóng.】

Hạ Ninh lùi lại một bước.

Sắc mặt cô ta trắng bệch.

Không phải vì bị xóa.

Mà vì thứ từng bao quanh cô ta đang biến mất.

Trong rất nhiều năm, chỉ cần Hạ Ninh rơi nước mắt, thế giới sẽ nghiêng về phía cô ta.

Chỉ cần cô ta run giọng, sẽ có người tin cô ta.

Chỉ cần cô ta bị tổn thương, mọi người sẽ lập tức tìm một kẻ phải chịu trách nhiệm cho nỗi đau ấy.

Dù cô ta từng ghét điều đó.

Dù cô ta từng đau vì phải diễn vai đáng thương.

Nhưng khi cô ta bắt đầu dùng nó để kiểm soát người khác, thứ hào quang đó cũng trở thành vũ khí của cô ta.

Bây giờ, vũ khí biến mất.

Hạ Ninh đưa tay lên, như muốn nắm lấy thứ gì đó trong không khí.

Nhưng không có gì cả.

Mọi ánh mắt trong hội trường nhìn cô ta đã thay đổi.

Không còn tự động thương hại.

Không còn tự động bảo vệ.

Không còn tự động nghĩ rằng cô ta yếu đuối nên không thể sai.

Những ký ức bị sửa bắt đầu trở lại rõ ràng hơn trong đầu mọi người.

Triệu Mạn ngẩng đầu, nhìn Hạ Ninh bằng đôi mắt đầy nước.

“Hạ Ninh… rất nhiều lần, cậu biết tôi không nhìn thấy gì, đúng không?”

Hạ Ninh quay đầu nhìn cô.

Triệu Mạn run giọng:

“Nhưng cậu vẫn để tôi nói tôi tận mắt nhìn thấy.”

Hạ Ninh mấp máy môi, nhưng không thốt ra lời.

Một nhân viên truyền thông khác đứng dậy, sắc mặt khó coi:

“File ghi âm, bản thảo dẫn hướng dư luận, lịch trình bị rò rỉ… tất cả đều không phải trùng hợp.”

Cha Tống chống gậy đứng lên.

Ông nhìn Tống Ý Chi, rồi nhìn Hạ Ninh.

Lần đầu tiên, vẻ mặt ông không còn chỉ là giận dữ vì danh dự gia tộc bị liên lụy.

Mà có cả sự bối rối của một người nhận ra mình từng quá dễ dàng tin vào vai diễn được đặt sẵn.

Hạ Ninh nhìn những ánh mắt ấy.

Từng ánh mắt giống như một sợi dây bị cắt.

Không ai lao đến đỡ cô ta.

Không ai vội vàng nói “cô ấy đáng thương”.

Không ai tự động ghét Tống Ý Chi thay cô ta.

Thế giới không còn thiên vị cô ta nữa.

Đó mới là hình phạt thật sự.

Không phải biến mất.

Mà là trở thành một người bình thường.

Một người phải chịu trách nhiệm cho từng lựa chọn của mình.

Hạ Ninh nhìn Tống Ý Chi, giọng run lên:

“Cô nghĩ như vậy là công bằng sao?”

Tống Ý Chi nhìn cô ta.

“Không.”

Hạ Ninh sững lại.

Tống Ý Chi nói:

“Không có gì hoàn toàn công bằng. Những gì tôi từng viết cho cô không công bằng. Những gì cô đã làm với tôi, với Cố Dạ Bạch, với Triệu Mạn, với những người bị kéo vào kế hoạch của cô cũng không công bằng.”

Cô dừng lại, giọng thấp hơn:

“Tôi từng viết sai. Nhưng cô cũng đã tự chọn sai.”

Hạ Ninh cắn môi đến bật máu.

“Vậy tôi phải làm sao? Tôi phải ngoan ngoãn chịu đau, sau đó cảm ơn cô vì cuối cùng không giết tôi?”

“Không.” Tống Ý Chi đáp. “Cô không cần cảm ơn tôi. Tôi cũng không cần cô tha thứ.”

Cô nhìn Hạ Ninh, không né tránh.

“Nhưng từ giờ trở đi, nỗi đau của cô không còn là giấy phép để làm hại người khác.”

Hạ Ninh đứng im.

Ánh sáng trên trang giấy lan rộng, bao phủ toàn bộ hội trường.

Những dòng chữ định vai trên người mọi người dần bong ra như tro.

Trên vai Triệu Mạn từng hiện dòng “bạn thân nữ chính - công cụ làm chứng”, nay vỡ thành bụi.

Trên người cha Tống từng hiện dòng “người cha lạnh lùng vì gia tộc”, nay tan đi.

Trên người Cố Dạ Bạch, dòng “nam chính nguyên tác” nhấp nháy rất lâu, cuối cùng nứt ra.

Hắn khuỵu xuống một gối, thở gấp.

Ký ức Nam Sơn hoàn toàn trở lại.

Mưa lớn.

Xe lật.

Mùi xăng.

Cửa kính vỡ.

Tống Ý Chi trẻ hơn, gầy hơn, mặc áo khoác đỏ sẫm, dùng đá đập cửa kính đến tay đầy máu.

Hắn nắm lấy tay cô, nhìn thấy vết sẹo trên ngón áp út.

Cô kéo hắn ra khỏi xe, gọi xe cứu thương, rồi trước khi người khác đến đã nói:

“Đừng nói với ai là tôi.”

Sau đó ký ức bị sửa.

Hạ Ninh trở thành người cứu hắn.

Hắn mang ơn sai người.

Yêu sai vai.

Tổn thương sai người.

Cố Dạ Bạch ngẩng đầu nhìn Tống Ý Chi.

Ánh mắt hắn đỏ lên.

“Ý Chi…”

Tống Ý Chi nhìn hắn.

Không oán độc.

Không kích động.

Nhưng cũng không còn chút mong chờ nào.

Cố Dạ Bạch khàn giọng:

“Tôi nhớ ra rồi.”

Tống Ý Chi im lặng.

“Hôm đó là cô.” Hắn nói. “Người cứu tôi ở Nam Sơn là cô.”

Hội trường xôn xao rất khẽ.

Hạ Ninh quay mặt đi.

Cố Dạ Bạch cúi đầu, giọng khàn đến gần như vỡ:

“Tôi xin lỗi.”

Ba chữ đó đến rất muộn.

Muộn đến mức không thể sửa lại những lần hắn từng đứng về phía người khác mà đẩy cô vào đám đông chỉ trích.

Tống Ý Chi nhìn hắn rất lâu.

Sau đó cô nói:

“Tôi nghe thấy.”

Cố Dạ Bạch ngẩng đầu.

Nhưng Tống Ý Chi không nói “không sao”.

Cũng không nói “tôi tha thứ”.

Cô chỉ nói:

“Hối hận không có nghĩa là được làm lại.”

Sắc mặt Cố Dạ Bạch trắng đi.

Tống Ý Chi nhìn hắn, giọng bình tĩnh:

“Ký ức của anh bị sửa, cảm xúc của anh bị dẫn dắt, điều đó là thật. Nhưng những lời anh từng nói cũng đã làm tổn thương người khác. Anh có thể tỉnh lại, có thể xin lỗi, có thể sửa lỗi từ bây giờ.”

Cô dừng một chút.

“Nhưng anh không thể quay lại vị trí cũ rồi xem như mọi thứ bắt đầu lại.”

Cố Dạ Bạch cúi đầu.

Lần này, hắn không phản bác.

Cũng không bước đến gần hơn.

Hắn chỉ nói rất nhỏ:

“Tôi biết.”

Tống Ý Chi dời mắt.

Lúc này, cô không còn là nữ phụ chờ nam chính quay đầu.

Còn Cố Dạ Bạch cũng không còn là nam chính có quyền quyết định ai đáng được yêu.

Hắn chỉ là một người vừa tỉnh khỏi ký ức sai, phải tự đối diện với những lỗi lầm đã xảy ra.

Ở phía bên kia, Lục Hoài Thâm đứng trong ánh sáng trắng.

Dòng chữ trên người hắn hiện ra rồi lại tan đi.

“Nhân vật bị xóa.”

“Nam chính bản thảo đầu.”

“Người bị tác giả bỏ rơi.”

Từng dòng chữ như muốn bám vào hắn.

Nhưng không dòng nào giữ được.

Cuối cùng, tất cả biến mất.

Lục Hoài Thâm nhắm mắt.

Trong đầu hắn, những mảnh ký ức rời rạc được nối lại.

Mẹ hắn qua đời.

Lục gia lạnh lẽo.

Những năm tháng hắn tự học cách không cần ai thương hại.

Mục tiêu kéo Lục gia ra khỏi hệ thống truyền thông bẩn.

Những lần hắn và Tống Ý Chi trong bản thảo đầu từng đứng cạnh nhau, không phải vì vai nam chính, mà vì họ đều nhìn thấy chiếc lồng quanh mình.

Rồi đến khoảnh khắc bị xóa.

Khoảng trống dài.

Những cảnh hắn xuất hiện như người qua đường.

Những lời thoại vô nghĩa.

Cảm giác biết mình từng có một cuộc đời, nhưng không ai nhớ.

Tất cả quay lại.

Nhưng lần này, chúng không kéo hắn trở về vai cũ.

Chúng chỉ trở thành ký ức của hắn.

Lục Hoài Thâm mở mắt.

Tống Ý Chi nhìn hắn.

Trong lòng cô vẫn đau.

Không phải cơn đau muốn trốn.

Mà là cơn đau của một người cuối cùng học cách đứng trước hậu quả.

“Lục Hoài Thâm…”

Hắn nhìn cô.

Cô nói rất khẽ:

“Tôi không thể trả lại cho anh những gì đã bị xóa bằng cách viết anh thành nam chính.”

“Ừ.”

“Tôi cũng không thể dùng một kết cục đẹp để bù lại chuyện từng bỏ rơi anh.”

“Ừ.”

“Tôi chỉ có thể…”

Cô ngừng lại.

Từ “xin lỗi” lại mắc trong cổ họng.

Không phải vì cô không muốn nói.

Mà vì cô biết một câu xin lỗi không đủ.

Lục Hoài Thâm nhìn cô.

“Em có thể nói.”

Tống Ý Chi ngẩng đầu.

Hắn nói:

“Nó không đủ. Nhưng không có nghĩa là không cần.”

Mắt Tống Ý Chi hơi đỏ.

Rất lâu sau, cô nói:

“Xin lỗi.”

Lục Hoài Thâm không lập tức đáp.

Ánh mắt hắn vẫn sâu và trầm.

Rồi hắn nói:

“Tôi nghe thấy.”

Giống như cách cô vừa nói với Cố Dạ Bạch.

Không phải tha thứ ngay.

Nhưng là bắt đầu.

Trang giấy trắng trước mặt họ rung nhẹ.

Cây bút trong tay Tống Ý Chi vỡ ra thành từng điểm sáng.

Dòng chữ cuối cùng hiện lên:

【Tác giả đang từ bỏ quyền kiểm soát.】

【Luật vai diễn đã hủy.】

【Thế giới tự vận hành.】

Ngay sau đó, một dòng chữ cũ xuất hiện trong không khí.

“Tác giả đã vào truyện.”

Nó từng khiến Tống Ý Chi hoảng sợ.

Từng là dấu hiệu đầu tiên kéo cô vào bí mật này.

Bây giờ, dòng chữ ấy chớp tắt vài lần.

Rồi chậm rãi tan đi.

Không nổ tung.

Không biến mất dữ dội.

Chỉ lặng lẽ tan như mực loãng trong nước.

Tống Ý Chi cảm thấy có thứ gì đó rời khỏi vai mình.

Không phải trách nhiệm.

Trách nhiệm vẫn còn.

Nhưng quyền lực ép cô phải quyết định thay mọi người đã biến mất.

Hội trường dần trở lại bình thường.

Màn hình tắt.

Đồng hồ ngừng chạy ngược.

Kim giây đứng yên một lúc, rồi bắt đầu chạy về phía trước.

Từng giây.

Từng giây.

Không còn quay lại.

Hạ Ninh đứng giữa hội trường, sắc mặt xám trắng.

Không ai trói cô ta.

Không ai xóa cô ta.

Nhưng điện thoại của những người xung quanh bắt đầu sáng lên.

Các bằng chứng bị che giấu tự động khôi phục trong hệ thống.

Dữ liệu tài khoản trung gian.

Lịch sử sửa file.

Đoạn ghi âm gốc.

Ký ức của nhân chứng.

Báo cáo xe tải.

Các tin nhắn dẫn hướng dư luận.

Tất cả không còn bị hào quang che mờ.

Một nhân viên an ninh bước đến, giọng nghiêm túc:

“Hạ tiểu thư, chúng tôi cần cô phối hợp điều tra.”

Hạ Ninh nhìn Tống Ý Chi.

Ánh mắt cô ta vẫn có hận.

Nhưng dưới hận còn có một thứ khác.

Trống rỗng.

Vì từ giờ trở đi, cô ta không còn là nữ chính được thế giới tự động bảo vệ.

Cô ta cũng không bị xóa.

Cô ta chỉ còn là Hạ Ninh.

Một người từng chịu đau.

Và cũng từng tự chọn làm đau người khác.

Tống Ý Chi không nhìn theo khi Hạ Ninh bị đưa đi.

Cô không thấy nhẹ nhõm hoàn toàn.

Cũng không thấy thắng lợi rực rỡ.

Chỉ thấy một câu chuyện rất dài cuối cùng cũng ngừng ép mọi người diễn tiếp.

Một lúc sau, hội trường gần như trống.

Người của Tống gia bận xử lý truyền thông.

Cố Dạ Bạch đã rời đi cùng trợ lý, trước khi đi chỉ đứng rất lâu ở cửa, cuối cùng không quay lại nói thêm.

Triệu Mạn được nhân viên đưa ra ngoài, vẫn còn khóc.

Cha Tống đứng cách Tống Ý Chi vài bước, muốn nói gì đó nhưng không biết mở lời.

Cuối cùng ông chỉ nói:

“Về nhà rồi nói.”

Tống Ý Chi nhìn ông, gật đầu.

Không thân mật.

Không hòa giải ngay.

Nhưng cũng không còn là phán xét một chiều.

Khi mọi người dần rời khỏi, chỉ còn Tống Ý Chi và Lục Hoài Thâm đứng trên sân khấu đã tắt đèn.

Ánh sáng ngoài cửa sổ rọi vào, không biết từ lúc nào trời đã sáng.

Một buổi sáng rất sạch sau đêm dài nhiễu loạn.

Lục Hoài Thâm nhìn trang giấy trắng đang dần tan đi.

Rồi hắn hỏi:

“Em có định viết tôi thành nam chính không?”

Giọng hắn rất bình tĩnh.

Nhưng khóe môi hơi cong lên, rất nhẹ.

Tống Ý Chi quay đầu nhìn hắn.

Sau tất cả hỗn loạn, câu hỏi này khiến lòng cô bỗng mềm xuống một chút.

Cô lắc đầu.

“Không.”

Lục Hoài Thâm nhìn cô.

Tống Ý Chi nói:

“Lần này anh tự chọn đi.”

Lục Hoài Thâm im lặng vài giây.

Rồi hắn cười rất khẽ.

Đó là nụ cười rất nhạt.

Nhưng là lần đầu tiên Tống Ý Chi thấy nó không mang theo châm chọc, không mang theo phòng bị, cũng không mang theo bóng tối bị xóa bỏ.

Chỉ là một nụ cười rất nhẹ của một người cuối cùng có quyền chọn.

“Vậy tôi chọn đứng cạnh em.”

Tống Ý Chi nhìn hắn.

Trái tim cô khẽ run.

Không phải kiểu rung động ồn ào.

Mà là một cảm giác rất chậm, rất thật, giống một dòng nước ấm chảy qua nơi từng đóng băng.

Cô hỏi:

“Anh chắc không?”

“Không chắc thì tôi sẽ tự chịu trách nhiệm.”

Câu này làm Tống Ý Chi bật cười rất nhẹ.

Lục Hoài Thâm nhìn cô.

“Tống Ý Chi.”

“Ừ?”

“Sau này nếu em còn viết…”

Cô nhìn hắn.

Hắn nói:

“Đừng viết thay người khác nữa.”

Tống Ý Chi gật đầu.

“Ừ.”

“Cũng đừng bỏ dở bản thân.”

Cô khựng lại.

Rất lâu sau, cô đáp:

“Được.”

Ngoài cửa sổ, ánh sáng buổi sáng rơi xuống thành phố.

Không có dòng cảnh báo.

Không có nhiệm vụ.

Không có kịch bản ép buộc ai phải nói câu gì.

Tống Ý Chi nhìn khoảng không trước mặt.

Cô từng là tác giả.

Từng viết sai.

Từng trốn trong câu “chỉ là truyện”.

Sau đó cô bước vào truyện, bị chính những dòng chữ mình viết đuổi giết, bị nhân vật mình làm tổn thương chất vấn, bị người mình từng xóa nhìn thẳng vào mắt hỏi cô có dám chịu trách nhiệm không.

Cô không thể quay lại xóa sạch quá khứ.

Cũng không thể bắt mọi người tha thứ.

Nhưng từ hôm nay, cô không còn cầm dây.

Hạ Ninh sẽ phải đối diện hậu quả của lựa chọn.

Cố Dạ Bạch sẽ phải sống với ký ức thật và những lời xin lỗi không được nhận lại ngay.

Triệu Mạn, cha Tống, những người từng bị đặt vào vai công cụ cũng sẽ tự bước tiếp.

Lục Hoài Thâm không cần được cô viết thành nam chính.

Còn cô, cũng không cần làm tác giả của thế giới này nữa.

Trang giấy trắng trước mặt cuối cùng mở ra.

Không còn dòng hỏi.

Không còn ô trống chờ cô điền kết cục.

Chỉ có ánh sáng.

Tống Ý Chi buông tay.

Những mảnh sáng cuối cùng tan vào không khí.

Trang giấy trắng mở ra. Và lần đầu tiên, thế giới này không cần tác giả nữa.

· · ·
← Chương trước Mục lục Đây là chương cuối
Trợ lý AI
Trợ lý AI
Tư vấn truyện · Luôn sẵn sàng
👋 Xin chào! Mình là trợ lý AI của LinkTruyen.

Mình có thể giúp bạn:
  • Gợi ý truyện phù hợp
  • Giải thích các thể loại
  • Hướng dẫn sử dụng web
Bạn muốn đọc truyện thể loại gì? 😊